Pháo Hoa Và Sao Trời - Chương 02: I Love You Baka

Cập nhật lúc: 2026-09-09 17:02:22
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi chụp hình khép vặn khi màn đêm buông xuống. Từ dàn đèn flash cho tới tiếng bấm máy đều vụt tắt, trả cho phòng chụp sự yên tĩnh vốn .

Tần Thi lủi nhanh phòng đồ. Cởi bỏ chiếc váy đỏ rực, động tác của cô cuống quýt như thể mặc thêm một giây thì sẽ bỏng. Chỉ đến khi mặc bộ đồ cũ, đeo cặp kính cận dày cộp, cô mới thở phào nhẹ nhõm một . Thế nhưng, Tần Thi vẫn cảm nhận nhịp tim nện dồn dập, rõ mồn một. Trên làn da trắng còn nổi lên những mảng ửng hồng, tê tê dại dại như châm chích.

Vừa thò đầu , cô thấy Thẩm Xuyên sô pha. Tay cầm thìa khuấy tô cháo bốc khói nghi ngút, múc ăn với phong thái vô cùng nhã nhặn. 

Mùi thơm của thịt sườn ninh nhừ dậy đến khiến bụng Tần Thi chợt quặn . Vì để mua bát cháo , cô dậy thật sớm, kịp ăn sáng để xếp hàng mua. Là cháo thôi nhưng Stella nhất quyết là cái quán đó, thì sẽ sa thải Tần Thi. Và giờ thì , tất cả miệng khác, trong khi mua thì đói lả.

Ting.

Chiếc điện thoại trong túi áo Tần Thi rung lên. Cô bần thần mở kiểm tra. Chẳng chị Stella yêu quý truyền nước biển xong mà nhớ đến con bé trơ lý ? , màn hình là một hàng "0" dài dằng dặc nối đuôi , chuyển là Thẩm Xuyên.

“Em kiểm tra xem tiền công mẫu… và tiền cháo đủ ?” Thẩm Xuyên rút khăn giấy lau khóe môi.

kính cận che bớt, vẫn thấy đôi mắt Tần Thi đang mở to hết cỡ, trợn trừng điện thoại. Còn cái miệng thì lẩm nhẩm gì đó. Xong con bé liếc sang màn hình chiếc Mac bên cạnh. Trên đó, cô gái mặc chiếc váy mỏng manh chiếc ghế đẩu tròn, tư thế phóng khoáng nét e ấp. Một bên chân co cao, vắt chéo thật khéo léo lên đùi ; chân còn duỗi xuống, mũi chân chếch nhẹ ngoài, gót giày chỉ chạm hờ mặt sàn. Cánh tay nâng lên, hờ hững luồn giữa suối tóc mây bồng bềnh, rối bời. Trong khoảnh khắc , đôi mắt cô thẳng ống kính, mơ màng và xa xăm như đang chìm trong một giấc mộng… mà chính cô cũng tỉnh .

Thế nhưng, kẻ phô dáng để tạo nên con gái kiêu sa bấy giờ mang bộ dạng lôi thôi, tuềnh toàng, trông chẳng ăn nhập gì với tuyệt tác . Chỉ mới xem một phần ba trong hơn hai trăm tấm ảnh, Tần Thi vội ngoắt . Bờ môi run rẩy bắt đầu mếu máo:

“Anh... ơi... nhưng mấy ảnh … Nhà em mà thấy thì em c.h.ế.t mất! Bố em sẽ đ.á.n.h gãy chân em, đuổi khỏi nhà cho coi…”

Thẩm Xuyên khoanh ngực, nhướng mày con mèo cận thị với ánh mắt đầy phán xét.

“Chụp xong mới nhớ tới bố ở nhà ?”

Tần Thi sững, cổ họng nghẹn ứ , bấu chặt lấy vạt áo sơ mi: 

“Lúc nãy... lúc nãy là do ánh đèn chói quá, em choáng nên mới… cuốn theo. Anh đăng thì dán sticker che mặt giúp em với, xin đấy!”

Thấy mắt cô ngân ngấn lệ, Thẩm Xuyên gõ ngón trỏ đều đều lên thành ghế sô pha, khẽ khàng trấn an: 

“Yên tâm, lộ .”

Nghe lời hứa hẹn , Tần Thi thêm hoang mang hơn.  

“Không lộ? lộ thì chụp gì á?” Cô nghiêng đầu, chân mày chau : “Chụp xong bán cho tạp chí, hoặc đăng lên mạng thì mới tiền chứ? Nếu giữ cho ai xem, thì lấy lợi nhuận bù tiền chuyển cho em?”

Càng nghĩ càng thấy ruột gan cồn cào. Tần Thi nhắm tịt con mắt, thẳng tay đưa chiếc điện thoại mặt Thẩm Xuyên. cố tỏ cực kỳ quyết tâm:

“Hay là... là em trả tiền cho nhé? Trả thiếu một xu luôn! Anh xóa giùm em mấy tấm ảnh , ? Em... em cần tiền nữa !”

Thẩm Xuyên nheo mắt, đăm đăm cô gái đang run rẩy như cầy sấy. 

“Này.” Anh hừ lạnh một tiếng dậy. 

Dáng cao ráo, to lớn áp đảo tiến sát gần khiến Tần Thi tự chủ mà lùi bước. Khi gót chân va cạnh bàn việc phía , cô mới ngước lên, khóe miệng giật giật:

“Anh… tính gì đấy?”

Thẩm Xuyên vươn tay, gõ một cái vầng trán bướng bỉnh của con mèo cận và chậm rãi giải thích:

“Chụp cũng chụp xong . Tiền cũng thanh toán cho em. Bộ ảnh chỉ thuộc quyền sở hữu của và em. Có những thứ chỉ cần trong bộ sưu tập của chụp là đủ, lúc nào cũng đem bán cho bên thứ ba.” Nói đoạn, thu tay về chỉ bát cháo cạn đáy: “Dọn xong thì về nhà con ngoan .  Lần còn kiếm tiền thì đem cháo đến.”

Trông thái độ cợt nhả của gã nhiếp ảnh gia, Tần Thi bỗng thấy da gà dựng ngược, sống lưng lạnh toát. Chút dũng khí ít ỏi cô nhọc công gom góp bỗng chốc bay sạch sành sanh.

" ... ơi... tự chụp tự mua đứt thì kiếm tiền?” Cô vò vạt áo cho đến khi nó nhăn nhúm, như cố bấu víu tìm cảm giác an . “Anh lừa em ? Nhỡ ngày mai mặt em rêu rao tùm lum mạng thì em c.h.ế.t mất! Anh xóa ... em xin đấy, em năn nỉ luôn hu hu…”

Trước tiếng thút thít tủi của cô gái nhỏ, Thẩm Xuyên nhắm mắt , day day huyệt thái dương. Anh vốn quen việc với những quý cô mẫu bạo dạn, hậu kỳ và đăng ảnh thật nhanh, khi họ còn c.h.ử.i cho váng đầu. Nên đối diện với một con mèo cận nhát, cố chấp đến mức dở dở thế , thực sự chỉ thở dài.

“Ai với em là chụp ảnh là để kiếm cơm? Chụp ảnh chỉ là nghề tay trái của thôi, bán ảnh thì cũng c.h.ế.t đói .” 

Tần Thi thì ngẩn . ngơ ngác hỏi ngược

“Dạ? Thế... nghề chính của là gì ạ?”

Một tia bối rối xẹt qua đôi mắt Thẩm Xuyên, nhưng nhanh chóng giấu nhẹm bằng cái giọng  lãnh đạm thường thấy: 

“Không chuyện của em.” Anh rút từ túi áo n.g.ự.c một cây bút máy,  kéo tờ giấy nháp bàn gần ung dung vạch vài nét: “ nếu em cứ năn nỉ đòi trả tiền và bắt xóa ảnh, thì… thôi. Bây giờ chúng sẽ tính toán chút chi phí tổn thất của buổi chụp hôm nay.”

Mặc kệ Tần Thi đang mắt tròn mắt dẹt theo từng dòng chữ,  chỉ thong thả cất lời:

“Khoản thứ nhất, tiền thuê studio gói VIP giờ chót, tròn cho em là chẵn năm mươi triệu. Khoản thứ hai là chi phí để thiết lập và căn chỉnh bộ hệ thống ánh sáng chuyên dụng. Cái tốn sức, bớt … nên là hai mươi triệu nhé.”

“Ủa … nhưng mà…”

“Khoản thứ ba.” Thẩm Xuyên ngước mắt lên bản mặt cắt còn một giọt m.á.u của cô bé . Khóe môi nhếch lên một nụ ranh mãnh: “Phí khấu hao cho chiếc Leica phiên bản giới hạn của . Thôi thì cũng tội cho em Stella bùng kèo, giảm giá cho em hai mươi ba triệu.”

“Cái đó mà gọi là giảm á? Máy ảnh mà còn tính phí khấu hao? Anh tính ăn cướp ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phao-hoa-va-sao-troi/chuong-02-i-love-you-baka.html.]

Tần Thi hét toáng lên, miệng méo xệch. Chỉ bấm máy mấy tiếng mà máy ảnh cũng hút m.á.u . Thế thì mấy cô mẫu xinh , chân dài cứ đổ xô chụp ảnh

Trái với sự hốt hoảng của con bé, Thẩm Xuyên điềm nhiên nhún vai:

“Em yên tâm, khoản thứ tư nhẹ nhàng. Thù lao việc của bình thường là là ba triệu một giờ, và chúng chụp tròn ba tiếng. Nể tình em đầu mẫu, tạo dáng còn cần hướng dẫn, chỉ lấy giá hai tiếng. Vậy khoản tổng sáu triệu. xong nhé. Nếu em đơn phương hủy bỏ bộ ảnh, thì cũng như hủy bỏ buổi chụp. Em sẽ chịu khoản phí bồi thường ba giống như Stella. ” Nói đoạn, dừng và đưa cả giấy lẫn bút cho Tần Thi. “Nào, tự cầm bút tính xem em trả bao nhiêu cho ?”

Tần Thi c.h.ế.t trân tại chỗ, đầu óc mụ mị như trúng bùa lú. Từ hồi bé cô dốt toán. Nên khi chuỗi con hàng chục triệu lượn lờ quanh tai, cô chỉ nối gót Stella mà viện truyền nước biển. 

Năm mươi triệu... hai mươi triệu...

Con khủng khiếp lột da cô cũng cách nào gánh vác nổi! Lúc , nỗi sợ gia đình bắt quả tang nghiền nát gánh nặng nghìn cân của khoản nợ khổng lồ từ trời rơi xuống. 

Tần Thi đẩy giấy bút cho gã nhiếp ảnh gia. Cái đầu búi tóc củ tỏi lắc nguầy nguậy, trong khi tay thì chắp n.g.ự.c như đang cầu nguyện thần linh:

“Dạ thôi... thôi ạ! Em... em xóa nữa. Anh cứ giữ lấy... cứ coi như em gì hết!”

Nhìn thấy con mèo cận chịu ngoan ngoãn thu móng, mắt Thẩm Xuyên nheo , thoáng ánh lên ý .  Ngay cả giọng điệu bỗng cũng trở nên vô dịu dàng đến lạ thường: 

“Biết điều như thế ngoan ? Dù chúng cũng hợp tác vui vẻ, thì em để cách thức liên lạc, còn gửi file RAW cho em.”

Dường như hồn khi đống tiền đền bù nốc ao, Tần Thi ngoan ngoãn lôi chiếc điện thoại nghĩ suy gì thêm:

“Dạ, kết bạn tài khoản Weony công việc của em nhé, bình thường chị Stella bảo em dùng để…”

“Không.” Thẩm Xuyên nhíu mày ngắt lời, giọng cũng gắt lên. “Vừa mẫu ảnh là em Stella? Em đưa tài khoản công việc để khoe cho Stella xem cùng ?” 

Dứt lời, đẩy chiếc điện thoại của về phía Tần Thi. Trên màn hình hiển thị sẵn giao diện tìm kiếm bạn bè của ứng dụng mạng xã hội Weony.

“Tìm Weony cá nhân của em . Không thì khỏi nhận ảnh, cũng đừng nghĩ đến chuyện hợp tác hai.”

Nhận lấy cái điện thoại của mà mặt Tần Thi xám ngoét như cầm mìn. Áp lực vô hình từ đàn ông ở ghế khiến mười đầu ngón tay cô tê rần, gõ từng ký tự lên thanh tìm kiếm với tốc độ rùa bò:

I Love You Baka.

Thẩm Xuyên dán mắt dòng chữ nhảy màn hình, xong vội cụp hờ tay đưa lên  ngang miệng để che bờ môi đang giật giật vì nín . Cụm từ "I love you" thì thừa , đằng nào đó cũng là câu tiếng Anh cơ bản ai cũng . Thế nhưng cái chữ "baka" kèm phía … là cái gì thế ? Đây là cái kiểu đặt tên chắp vá nửa nạc nửa mỡ gì thế ? Hay là một trào lưu mới mẻ của đám thanh thiếu niên mà bỏ lỡ? 

Bấy giờ, Tần Thi chỉ cúi gằm mặt,  lí nhí giải thích bằng cái giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: 

Dứt lời, cô chỉ hận thành một hạt bụi bay qua lỗ thông gió cho rảnh nợ. 

“Hồi... hồi cấp hai còn trẻ trâu nên em đặt thế... Để quen nên đổi nữa…”

Thẩm Xuyên cũng dò hỏi thêm. Thay đó, vươn tay giật chiếc điện thoại về, bấm gửi lời mời kết bạn cho “I Love You Baka”. 

Ngay tức khắc, điện thoại Tần Thi rung lên. Khi thấy dòng thông báo hiển thị, cô lảo đảo suýt ngã xuống sàn.

Lông Chó gửi cho bạn một lời mời kết bạn. 

Ảnh đại diện là một chú ch.ó Samoyed trắng muốt, còn tên hiển thị thì trơ trọi đúng hai từ "Lông Chó". Cô cứ tưởng một mang phong thái ưu nhã như , nếu dùng tên thật thì ít nhất cũng là một danh xưng nào đó thật chuyên nghiệp để ăn. Nào ngờ, cái độ quái đản và hâm dở của Thẩm Xuyên so với cô cũng chỉ là kẻ tám lạng nửa cân, chăng chỉ là ngắn hơn tài khoản của cô vài ba từ mà thôi. 

Trong khi Tần Thi còn đang lén bĩu môi để giải tỏa ấm ức, Thẩm Xuyên thản nhiên lướt điện thoại,  khám phá thế giới riêng tư của “I Love You Baka” ngay mặt chủ tài khoản. 

“Weony của em chỉ đu idol, phim ảnh với sách truyện thôi ? Không selfie luôn hả?” Anh hỏi. Tông giọng thoải mái như gì đó vui vẻ đang nhen nhóm, khác với vẻ lãnh đạm khi việc. 

“Dạ... em sợ bố em tìm thấy.” Tần Thi lí nhí, đầu cúi thấp đến mức cằm gần như chạm ngực. “Em kết bạn với nhà, nhưng cái thuật toán gợi ý bạn bè dở của Weony cứ hiện lên nên…”

“Cũng .” Thẩm Xuyên gật gù, chẳng rõ là bận tâm là tán thành. 

Tầm mắt tiếp tục lướt qua một chuỗi các bài đăng đủ thể loại thượng vàng hạ cám dòng thời gian của cô. Từ hình chụp của các minh tinh màn bạc, những giả thuyết cốt truyện về các siêu hùng như Fe Man Web-man, cho đến hàng loạt video cắt từ các bộ phim hoạt hình. Cô tự đăng bài, thì cũng chia sẻ từ các trang khác hết về nhà chính như sưu tập kho báu cho riêng

“Xem đời sống thế giới ảo của em cũng phong phú gớm nhỉ?" Thẩm Xuyên lơ đãng buông lời nhận xét, ngón tay vẫn tiếp tục đào xuống .

Anh ngờ ẩn diện mạo luộm thuộm, tính tình nhút nhát và nhạt nhòa là một tâm hồn muôn màu muôn vẻ, mang đầy những sở thích nổi loạn của tuổi trẻ. Cứ tưởng bản thấu con mèo cận, ngón tay Thẩm Xuyên bất chợt cứng đờ khi va một bài đăng. Anh nhíu mày những nét chữ in hoa đậm nét, đính kèm cả một đoàn quân biểu tượng cảm xúc đang gào và… chảy m.á.u mũi. Trong vô thức, Thẩm Xuyên thành tiếng, tốc độ chậm rãi, rõ ràng từng âm tiết:

“Trời... ơi... xin... OTP... hãy... đạo... tàn... bụ…”

, ngẩng phắt lên Tần Thi bằng ánh mắt nghi hoặc tột cùng và hỏi:

“Tần Thi, ‘OTP’ và ‘đạo tàn bụ’ là cái gì thế?”

________________

Chú thích:

File RAW: File ảnh thô, lưu giữ dữ liệu hình ảnh nguyên bản từ máy ảnh và qua hậu kỳ. Mình giữ nguyên thuật ngữ trong lời thoại vì trong trao đổi công việc với nhiếp ảnh gia, “file RAW” là cách gọi thông dụng. Trong phần kể và miêu tả, sẽ dùng “ảnh gốc”.

Phí khấu hao Leica: Không khoản phí chính thức trong nhiếp ảnh. Đây là chi phí do Thẩm Xuyên tự bịa để trêu và dọa Tần Thi. Trên thực tế, chỉ khi mẫu chủ động mượn hoặc thuê máy ảnh Leica của nhiếp ảnh gia để tự sử dụng thì mới thể phát sinh chi phí liên quan đến việc thuê hoặc khấu hao thiết .

Loading...