Phiêu Miểu 1 - Quyển Cầm Đèn - Chương 2: Có cá

Cập nhật lúc: 2026-03-06 04:26:27
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc Nguyên Diệu trở Phiêu Miểu Các, Bạch Cơ đang quầy bận rộn.

Nguyên Diệu qua chợt thấy kỳ quái.

Bạch Cơ đang khắc một con rối.

Bạch Cơ ngẩng đầu: "Ôi, Hiên Chi về đó ?"

Nguyên Diệu : "Ừ, về , hôm qua muộn quá nên nhà Dư ."

"Ta . "Bạch Cơ .

Nguyên Diệu hỏi: "Ngươi đang khắc gì đấy?"

Bạch Cơ cúi đầu tiếp tục bận rộn việc, : "Con rối dùng khi thi hành vu cổ chú thuật. Năm đó, thời Hán Vũ Đế, trong hoàng cung thịnh hành nhất dùng loại rối để nguyền rủa khác."

Thời Hán Vũ Đế, họa vu cổ* vô cùng nghiêm trọng, ngay cả Hoàng hậu Vệ T.ử Phu và Thái t.ử Lưu Cứ đang đấu tranh quyền thế trong cung đình, "họa vu cổ" liên lụy nên Hán Vũ Đế ban c.h.ế.t.

*Họa Vu cổ: Vu cổ là một loại thuật phù thủy. Lúc đó, cho rằng nhờ phù thủy, tế lễ dùng hình nhân gỗ đồng để chôn đất, nguyền rủa oán hận, nguyền rủa sẽ gặp tai họa. Họa Vu cổ, là sự kiện chính trị lớn xảy năm Chinh Hòa thứ hai triều Hán Vũ Đế, liên quan đến Hoàng hậu, Thái t.ử và dân thường, liên lụy đến hàng chục vạn .

Nguyên Diệu mồ hôi lạnh: "Ngươi... Ngươi rối gỗ là nguyền rủa ai?"

Bạch Cơ : "Đây là cho Vi công tử, nguyền rủa Bùi tướng quân."

Nguyên Diệu : "Đan Dương bậy ngươi cũng bậy theo thế? Tiểu sinh quyết cho phép ngươi đưa thứ hại cho Đan Dương!"

"Ai da, Hiên Chi đừng nóng vội, giờ Vi công t.ử đang túng quẫn, chỉ mười lượng bạc, rối gỗ vu chú mười lượng bạc c.h.ế.t , nhiều lắm là để Bùi tướng quân phong hàn hai ngày, hoặc là tiêu chảy hai ngày mà thôi.

Nguyên Diệu tức giận : "Bị phong hàn, tiêu chảy cũng ! Đây đều là việc hại !"

"Hiên Chi, Bùi tướng quân hại Vi công t.ử mất ba tháng bổng lộng, để phong hàn tiêu chảy một chút thì chỉ là trừng phạt nhỏ thôi mà."

"Ngươi vì trừng phạt Trọng Hoa, mà là vì mười lượng bạc !"

"Hì hì. "Bạch Cơ quỷ dị.

Nguyên Diệu cho Bạch Cơ chuyện Dư Nhuận Chi đưa giấy Tuyên Thành.

Bạch Cơ : "Có thể. Đưa một tấm ."

Nguyên Diệu thấy kỳ quái: "Một tấm ư?"

Bạch Cơ : ", một tấm."

Không , khi Nguyên Diệu từ Đương Quy sơn trang trở về thì nhiễm phong hàn, giường dậy nổi. Hắn ho khan chảy nước mắt, cả mệt mỏi, ốm yếu, cực kỳ khó chịu.

Nguyên Diệu run rẩy hỏi Bạch Cơ: "Ta và ngươi ngày xưa oán, gần đây cũng thù, ngươi sẽ dùng rối gỗ nguyền rủa tiểu sinh chứ?"

Bạch Cơ phe phẩy quạt, : "Hiên Chi đừng đùa, nỡ dùng đồ đáng giá mười lượng bạc để nguyền rủa ngươi chứ?"

Nguyên Diệu cũng cảm thấy Bạch Cơ chắc chắn nỡ bỏ mười lượng bạc để nguyền rủa , nên cũng tin nàng.

Bạch Cơ mời một thầy t.h.u.ố.c đến xem bệnh cho Nguyên Diệu. Sau khi thăm khám, thầy t.h.u.ố.c rằng chỉ là cảm lạnh, gì nghiêm trọng, kê cho Nguyên Diệu vài thang thuốc, dặn uống t.h.u.ố.c và nghỉ ngơi.

Ly Nô chịu trách nhiệm sắc t.h.u.ố.c cho Nguyên Diệu. Nguyên Diệu luôn cảm thấy trong nước t.h.u.ố.c mùi tanh của cá, nhưng cũng tiện gì, vẫn cố gắng uống. Đến khi uống một chiếc xương cá trong bát t.h.u.ố.c thì chịu nổi nữa, lập tức : "Ly Nô lão , xin đừng dùng cái nồi nấu canh cá để sắc t.h.u.ố.c nữa."

Ly Nô gầm lên: "Đồ mọt sách c.h.ế.t tiệt, ngươi đừng kén cá chọn canh, ông đây còn phàn nàn về mùi t.h.u.ố.c trong canh cá đấy!!"

Sau vài ngày vất vả, Nguyên Diệu khỏi cảm lạnh. Một buổi sáng, nhớ đưa giấy vẽ cho Dư Nhuận Chi, bèn chuẩn xuất phát.

Nguyên Diệu với Bạch Cơ: "Chỉ một tờ giấy thì mà gửi ? Trên kệ còn mấy tờ, mang hết thôi? Dư cũng trả tiền."

Bạch Cơ : "Điều liên quan đến tiền bạc. Dư cũng giấy, chỉ gặp ngươi thôi. Gửi cũng lãng phí, chỉ tổ uổng phí giấy tuyên ."

"À? Dư gặp ư?"

"Phải, điều đó rõ ràng mà."

"Vì gặp ?"

"Vì thích Hiên Chi, kết giao với Hiên Chi."

Nguyên Diệu : "Thật ?"

" , tên của Hiên Chi , đều thích Hiên Chi."

Nguyên Diệu : "Ta cũng thích Dư , dù ngoại tộc nhưng thiện."

"Ừ." Bạch Cơ nghiêng đầu, chiếc đèn lồng ở cửa Phiêu Miểu các, mỉm : "Tháng ba thanh minh, cá mang đèn; về cố hương, xa thể tìm. Tháng ba thanh minh, cá mang đèn; chôn thây giữa đường, thương linh hồn."

Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Bạch Cơ đang ? Cái gì mà cầm đèn? Cái gì mà thể tìm?"

"Mấy đêm qua, luôn hát bài đồng d.a.o bên ngoài Phiêu Miểu các, Hiên Chi thấy ?"

Nguyên Diệu lắc đầu: "Có lẽ ngủ quá say nên thấy."

Bạch Cơ lấy một chiếc chăn mỏng đưa cho Nguyên Diệu: "Có lẽ, Hiên Chi sẽ Đương Quy Sơn Trang, Hiên Chi mang theo nó. Đêm tháng ba lạnh, đắp lên để khỏi cảm lạnh nữa."

Nguyên Diệu : "Phòng khách ở sơn trang chăn, mềm mại ấm áp."

Bạch Cơ : "Mang theo nó. Ta tốn tiền mời thầy t.h.u.ố.c cho Hiên Chi nữa."

Nguyên Diệu mang theo chiếc chăn mỏng, .

---

Nguyên Diệu đến Đương Quy Sơn Trang, thứ vẫn như đây. Tiểu đồng báo tin xong thì đưa Nguyên Diệu giày sạch, dẫn gặp Dư Nhuận Chi. Hôm nay, sơn trang tiệc tùng, Dư Nhuận Chi một mái hiên ở sân , gảy đàn tam huyền, hát bài đồng dao. Nguyên Diệu hiểu nghĩa bài hát, nhưng thể cảm nhận trong giai điệu tam huyền trong trẻo thoáng buồn thương.

Dư Nhuận Chi thấy Nguyên Diệu thì đặt đàn xuống, : " Hiên Chi đến ."

Nguyên Diệu : "Mấy ngày qua bệnh. Nên hôm nay mới đến đưa giấy tuyên ."

Dư Nhuận Chi : "Không , Hiên Chi nên chú ý sức khỏe. Nào, xuống cùng uống rượu ."

Nguyên Diệu xuống, : ", chỉ một tờ giấy tuyên..."

"Không , Hiên Chi đến là ."

Dư Nhuận Chi và Nguyên Diệu mái hiên uống rượu trò chuyện, trong sân một cây hoa đào bát trùng nở rộ, cánh hoa đào xếp chồng lên , rực rỡ như tấm t.h.ả.m lụa. Gió thổi qua, những cánh hoa màu hồng nhạt bay theo gió, tựa như một giấc mơ lớn và lộng lẫy. Không xa một hồ nước đầy ốc móng tay, ốc móng tay rơi xuống chậu đá, thỉnh thoảng phát tiếng "đong đong".

Nguyên Diệu : "Dư hát bài gì ?"

Dư Nhuận Chi : "Là một bài đồng d.a.o truyền thống của quê nhà . Khi nhớ nhà thường hát nó để vơi bớt nỗi nhớ nhà."

Nguyên Diệu tò mò: "Quê nhà Dư là nơi như thế nào?"

Dư Nhuận Chi về phía cây đào xa, : "Quê nhà là một ngôi làng nhỏ ở Nara, nhũ danh của là 'Sakara', dịch Hán văn nghĩa là 'Ngư'(cá). Khi còn nhỏ, thường chơi đùa bên bờ sông, mỗi khi đến tháng ba, tháng tư, luôn một loại cá vây lưng phát sáng bơi ngược dòng về quê hương của chúng. Nhiều con cá cùng bơi ngược dòng, dòng sông đầy những đốm sáng, như giấc mơ. Đêm xuân, phụ mẫu thường dẫn và các em cùng xem cá, các em luôn , 'Ồ, cá mang đèn về nhà .' Sau nhiều năm xa nhà, vẫn nhớ rõ cảnh và ấm áp đó."

Nguyên Diệu : "Ta chỉ thôi cũng cảm thấy ."

Dư Nhuận Chi rơi lệ: "Ta đến Đại Đường nhiều năm , thể phụng dưỡng phụ mẫu, cũng thể gặp mặt họ cuối, tỷ cũng rõ sống c.h.ế.t. Mỗi năm ngày trăng tròn tháng tám, ánh trăng Trường An, càng thấy thê lương, cô đơn."

Nguyên Diệu an ủi Dư Nhuận Chi vài câu, hai uống rượu trò chuyện tốn cả buổi chiều. Dư Nhuận Chi cho Nguyên Diệu xem một bức tranh của , Nguyên Diệu tán thưởng. Tranh thủy mặc của Dư Nhuận Chi hồn, mang theo phong cách thiền như mây trôi nước chảy. Tranh nhân vật của cũng tinh tế và sống động.

Dư Nhuận Chi dùng giấy tuyên mà Nguyên Diệu mang đến, vẽ ngay một bức "Nguyệt Dạ Anh Hoa Đồ" tặng Nguyên Diệu.

Nguyên Diệu cầm bút, một bài thơ trống của bức tranh: "Thiên tâm nguyệt luân viên, hoa chi bân phân phồn. Phong quá xuy tuyết, xuân sắc triền miên."

*Trăng tròn giữa trời cao, hoa nở rực rỡ. Gió thổi qua, hoa đào rơi như tuyết, đêm xuân sắc thắm nồng.

Dư Nhuận Chi và Nguyên Diệu , uống rượu trò chuyện.

Vì trời tối, Nguyên Diệu kịp trở về Trường An, Đương Quy Sơn Trang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-1-quyen-cam-den/chuong-2-co-ca.html.]

Trăng tròn bên trời tây, đêm xuân tĩnh mịch. Dư Nhuận Chi và Nguyên Diệu đang uống rượu ngắm hoa đào trong sân , Dư Nhuận Chi đột nhiên lấy bút vẽ, màu sắc, chuẩn ngoài: "Hiên Chi hãy nghỉ , còn ngoài vẽ tranh."

Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Đêm khuya như thế , Dư định để vẽ tranh?"

Dư Nhuận Chi : "Ta từ bi chùa Từ Ân ủy thác, thành một bức tranh tường năm trăm La Hán."

"Ban đêm vẽ tranh tường ư?"

"Ừ, ban ngày tiện chùa Từ Ân."

Nguyên Diệu thấy lạ, ban ngày Dư Nhuận Chi rảnh rỗi tại tiện ?

"Hiên Chi cùng ?" Dư Nhuận Chi mời Nguyên Diệu.

Nguyên Diệu cũng mở mang tầm mắt, xem Dư Nhuận Chi vẽ tranh tường, : "Được thôi."

Dư Nhuận Chi và Nguyên Diệu cùng xuất phát.

Chùa Từ Ân cách Đương Quy Sơn Trang xa, hai một nén hương thì đến. Dư Nhuận Chi cửa mà từ cửa . Một tiểu hòa thượng cầm đèn lồng chờ ở cửa , thấy Dư Nhuận Chi thì : "Dư thí chủ, ngài đến ."

"Đến ." Dư Nhuận Chi .

Tiểu hòa thượng Nguyên Diệu, : "Vị thí chủ là...?"

Dư Nhuận Chi : "Đây là bạn của , đến xem vẽ tranh tường."

Tiểu hòa thượng : "Vậy , xin mời ."

Tiểu hòa thượng dẫn Dư Nhuận Chi và Nguyên Diệu Chùa Từ Ân.

Dư Nhuận Chi : "Chậm nhất là năm ngày nữa, bức tranh tường sẽ thành. Bảo Minh sư phụ cần thức trắng đêm đợi vẽ tranh nữa."

Bảo Minh : "Không , Dư thí chủ chịu tất bức tranh tường cho chùa Từ Ân, đó là công đức lớn. Tiểu tăng cầm đèn, giữ mực, cũng hưởng chút công đức, gì là vất vả ?"

Nói chuyện trong lúc, Bảo Minh dẫn Dư Nhuận Chi và Nguyên Diệu qua rừng tháp Phật, đến Tàng Kinh Các. Dưới ánh trăng, thấy tường phía Tây của viện cạnh Tàng Kinh Các một bức tranh tường thành. Bức tranh tường dài năm mét, rộng hơn một mét, năm trăm La Hán sống động như thật. Bức tranh tường gần như thành, chỉ còn ba vị La Hán ở phía bên vẽ mắt mày, một vài hoa Ưu Đàm và hoa Sen tô màu.

Dư Nhuận Chi lập tức bắt đầu công việc, chọn bút vẽ, màu sắc, chuẩn đầy đủ bắt đầu tiếp tục công trình vẽ tranh tường. Bảo Minh cầm đèn lồng, chiếu sáng cho Dư Nhuận Chi.

Dư Nhuận Chi một khi chìm việc vẽ thì đắm , thấy động tĩnh xung quanh, cũng quên mất sự hiện diện của Nguyên Diệu.

Nguyên Diệu một lúc thì thấy chán, lập tức dạo quanh.

Bảo Minh nhẹ nhàng : "Thí chủ, trong chùa đều ngủ, xin đừng lung tung."

Nguyên Diệu đành tháp Phật ngắm trăng g.i.ế.c thời gian.

Khoảng giữa đêm, Dư Nhuận Chi cất bút vẽ và màu , với Bảo Minh: "Tối nay vẽ đến đây thôi."

Bảo Minh : "Dư thí chủ vất vả ."

Dư Nhuận Chi với Nguyên Diệu: "Hiên Chi , chúng nên về thôi."

"Được." Nguyên Diệu .

Dư Nhuận Chi, Nguyên Diệu và Bảo Minh theo đường cũ khỏi chùa, đường gặp ai. Nguyên Diệu cảm thấy các tăng nhân của Chùa Từ Ân bất lịch sự, dù Dư Nhuận Chi cũng đến vẽ tranh cho chùa, họ chuẩn chút nước điểm tâm, chỉ cử mỗi Bảo Minh tiếp đón. Tất nhiên, Dư Nhuận Chi việc ban đêm cũng hợp lý. , các tăng nhân cũng nên lạnh nhạt với như .

Bảo Minh tiễn đến cổng chùa từ biệt Dư Nhuận Chi và Nguyên Diệu.

Dư Nhuận Chi và Nguyên Diệu trở về Đương Quy Sơn Trang khi trời còn sáng.

Nguyên Diệu hỏi: "Lần sơn trang, thấy Dư về sớm, chăng cũng là chùa Từ Ân để vẽ tranh?"

Dư Nhuận Chi : " , bức tranh tường vẽ lâu , tốn thời gian."

Dư Nhuận Chi và Nguyên Diệu mỗi nghỉ ngơi.

Nguyên Diệu mệt, phòng khách lập tức ngã lên chiếu mà ngủ. Tất nhiên, quên đắp chiếc chăn Bạch Cơ đưa cho. Không tại , khi đắp chăn thấy ấm hơn đắp chăn bông.

Ngày hôm , khi ăn sáng, Dư Nhuận Chi đưa cho Nguyên Diệu một bức tranh: "Hiên Chi , xin hãy giúp đưa bức tranh cho Bạch Cơ. Ta một việc nhờ nàng ."

Nguyên Diệu : "Được. , Dư việc gì nhờ Bạch Cơ thế?"

Dư Nhuận Chi : "Bạch Cơ bức tranh sẽ hiểu."

Nguyên Diệu nhận bức tranh, cáo từ về. Bức tranh cuộn như cuộn trục, buộc bằng lụa đỏ, Nguyên Diệu tuy tò mò nhưng đường mở xem.

Nguyên Diệu trở về Phiêu Miểu các, Bạch Cơ đang cắt giấy quầy, miệng còn ngâm nga một khúc nhạc. Khúc nhạc mà nàng ngâm nga, Nguyên Diệu cảm thấy quen thuộc, hình như đó.

Bạch Cơ thấy Nguyên Diệu, thì : "Hiên Chi trở về ? Sao mắt quầng thâm thế , chẳng lẽ đêm qua ngủ ?"

Nguyên Diệu : "Đêm qua ngủ, mà cùng Dư đến chùa Từ Ân vẽ tranh tường. Sáng nay nghỉ một chút dậy ."

Bạch Cơ : "Hiên Chi vất vả ."

Nguyên Diệu bước đến bên cạnh Bạch Cơ, thấy nàng cắt một chồng giấy dầu màu vàng thành hình đèn lồng, đó dùng chu sa hai chữ "Quy hương".*

*quy hương là trở về quê hương

Nguyên Diệu khỏi tò mò: "Bạch Cơ đang gì thế?"

Bạch Cơ : "Đèn lồng quy hương. Hiên Chi gần đây lẽ sẽ một vụ ăn lớn đấy. Trong một năm, thích nhất là tết Thanh Minh và Trung Nguyên, việc kinh doanh luôn ."

Nguyên Diệu toát mồ hôi.

"À đúng , Bạch Cơ, Dư nhờ đưa cho ngươi một bức tranh."

"Ồ? Tranh gì thế?" Bạch Cơ khá hứng thú, nàng nhận lấy cuộn tranh, từ từ mở .

Trên giấy vẽ một con cá tay đang cầm một chiếc đèn lồng.

Bạch Cơ : "Haha, mới đây, quả nhiên vụ ăn lớn đến, chỉ ngày nào sẽ về."

Nguyên Diệu hiểu lời Bạch Cơ, hỏi rõ hơn nhưng Bạch Cơ lên lầu tìm thêm giấy dầu .

Đêm qua Nguyên Diệu ngủ ngon nên mệt mỏi, ngáp một cái, lấy một chiếc ghế sân để ngủ bù.

Trong giấc mơ, Nguyên Diệu thấy nhiều đang hát một bài đồng dao, giai điệu quen thuộc, là điệu nhạc mà Dư Nhuận Chi dùng đàn tam huyền đàn, cũng là điệu nhạc mà Bạch Cơ ngâm nga khi cắt đèn lồng, lời bài hát bằng tiếng Hán: "Tháng ba thanh minh, cá mang đèn; về cố hương, xa thể tìm. Tháng ba thanh minh, cá mang đèn; chôn thây giữa đường, thương linh hồn."

Bài hát buồn, Nguyên Diệu chợt rơi nước mắt.

Khi Nguyên Diệu tỉnh dậy thì là buổi chiều, Bạch Cơ vẫn đang cắt đèn lồng, Ly Nô .

Nguyên Diệu giúp Bạch Cơ cắt đèn lồng một lúc chợ mua rau.

Đến chiều tối, Ly Nô trở về, với Bạch Cơ: "Ba ngày, hai trăm bảy mươi lăm."

Ly Nô còn mang về một chiếc chăn. Nguyên Diệu qua, thấy quen, giống như chiếc chăn mà mang đến Đương Quy Sơn Trang hôm qua nhưng quên mang về. Ly Nô đến Đương Quy Sơn Trang ?

Ly Nô ném chiếc chăn về phía Nguyên Diệu, tức giận : "Đồ mọt sách, đừng lúc nào cũng mơ màng, đãng trí như !!"

Bạch Cơ lẩm bẩm: "Ba ngày, hai trăm bảy mươi lăm, thời gian gấp."

Sau bữa tối, Bạch Cơ thắp đèn trong phòng, gọi Nguyên Diệu và Ly Nô cùng cắt đèn lồng. Nguyên Diệu và Ly Nô cắt xong đèn lồng, Bạch Cơ lập tức lên mỗi chiếc đèn lồng hai chữ "Quy hương".

Nguyên Diệu thể hỏi: "Bạch Cơ, những chiếc đèn lồng dùng để gì thế?"

Bạch Cơ : "Chỉ đường cho vong hồn về quê."

"Tại nhiều như ?"

"Bởi vì nhiều vong hồn về quê."

Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô bận rộn đến nửa đêm, mặc dù xong, nhưng vì quá mệt nên đành ngủ.

 

Loading...