Phiêu Miểu 1 - Quyển Cầm Đèn - Chương 2: Mưa xuân
Cập nhật lúc: 2026-03-06 04:26:09
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , Ly Nô nấu bữa sáng, Nguyên Diệu đành đến phường Quang Đức mua một cân bánh nhân thịt cừu về ăn sáng với Bạch Cơ. Nguyên Diệu nhai bánh hỏi: "Bạch Cơ, bữa trưa và bữa tối đây? Cũng ăn bánh nhân thịt ?"
Bạch Cơ đang suy nghĩ thì một con hạc giấy bay Phiêu Miểu các, dừng mặt Bạch Cơ. Nguyên Diệu ở Phiêu Miểu các lâu nên cũng thấy lạ. Con hạc giấy là thư của phi nhân nào đó gửi đến, thì là của đạo hạnh gửi đến.
Bạch Cơ đang ăn vui vẻ, đặt bánh xuống: "Hiên Chi mở xem, cho ."
Nguyên Diệu đành đặt bánh xuống, cầm hạc giấy lên mở xem, đó một dòng chữ tiểu khải xinh : "Ba tháng mưa, kết giới thưa, đêm khó an giấc, mong đến phủ Thái Bình. Lệnh Nguyệt kính bái."
Bạch Cơ rơi trầm tư.
"Lệnh Nguyệt là ai?" Nguyên Diệu tò mò hỏi.
"Công chúa Thái Bình." Bạch Cơ .
"Ồ, hóa danh hiệu của công chúa Thái Bình là 'Lệnh Nguyệt'?" Nguyên Diệu ngạc nhiên. Hoàng tộc công chúa, đặc biệt là công chúa cao quý như công chúa Thái Bình, thường thể tên thật của nàng.
Bạch Cơ trầm ngâm một lúc, với Nguyên Diệu: "Hay là hôm nay Thái Bình phủ . Đầu bếp của Thái Bình phủ tay nghề tuyệt đỉnh, chúng ăn chay lâu như thế, giờ thể đến đó ăn một bữa thỏa thích ."
"Được. Bạch Cơ, công chúa Thái Bình việc cần nhờ chứ mời ngươi ăn tiệc ?"
Bạch Cơ : "Có gì , xong việc thì sẽ ăn tiệc thôi."
"Công chúa Thái Bình nhờ ngươi gì thế?"
"Sửa chữa kết giới." Bạch Cơ .
Nguyên Diệu hiểu, cũng hỏi thêm nhiều.
Tháng ba nhiều mưa, từ lúc nào, mưa xuân bên ngoài bắt đầu rơi dày đặc.
Bạch Cơ với Nguyên Diệu: "Hiên Chi, lên lầu lấy hai chiếc dù tre tím xuống đây."
"Được." Nguyên Diệu đáp, : "Hai chiếc dù? Giờ Ly Nô ở đây, nếu tiểu sinh với ngươi đến Thái Bình phủ thì ai sẽ trông coi cửa hàng?"
Bạch Cơ chợt nhận : "À, quên Ly Nô vượt thiên kiếp ."
Bạch Cơ suy nghĩ một lúc : "Vậy, chỉ còn cách nhờ khác trông coi cửa hàng thôi. Không hôm nay ở đây . Hiên Chi lên lấy dù , mời đến trông coi cửa hàng."
"Được." Nguyên Diệu đáp, lên lầu lấy dù.
Bạch Cơ bước sân .
Nguyên Diệu lấy hai chiếc dù tre tím xuống, trong đại sảnh xuất hiện một nam nhân mặc áo xám. Nam nhân lông mày , mắt sáng, dáng vẻ tuấn, nhưng đôi môi mỏng rộng. Hắn thẳng tắp, dáng vẻ oai phong, mang cảm giác hào sảng nghĩa hiệp.
Nguyên Diệu kinh ngạc: "Vị đài là..."
Bạch Cơ : "Vị là họ hàng xa của , Thẩm công tử."
"Tại hạ họ Thẩm, tên Lâu." Nam nhân áo xám chắp tay .
Nguyên Diệu cúi đầu chào: "Hóa là Thẩm . Tiểu sinh họ Nguyên, tên Diệu, tự Hiên Chi."
"Ủa? Không ngươi họ mọt tên sách ?" Thẩm Lâu ngạc nhiên.
"Thẩm gì ?" Nguyên Diệu ngơ ngác.
"Tại hạ con mèo đen đó suốt ngày gọi ngươi như mà."
"À, lẽ nào Thẩm cũng sống ở Phiêu Miểu các ư?" Nguyên Diệu ngạc nhiên, từng thấy Thẩm Lâu.
"Cũng xem như là . Tại hạ và Bạch Cơ là họ hàng xa, chỉ là khách ở nhờ thôi."
Nguyên Diệu và Thẩm Lâu gặp như quen , còn trò chuyện nhiều hơn. Bạch Cơ vui, giục: "Đi thôi, Hiên Chi, chậm trễ nữa sẽ đến gần trưa đấy."
Nguyên Diệu đành dừng : "Đợi tiểu sinh trở về, sẽ trò chuyện với Thẩm ."
Thẩm Lâu chắp tay: "Mọt lão , , Nguyên lão thong thả."
Bạch Cơ : "Hôm nay nhờ Thẩm quân trông coi Phiêu Miểu các nhé."
Thẩm Lâu chắp tay : "Bạch Cơ yên tâm, tại hạ chắc chắn sẽ trông coi Phiêu Miểu các, dù nước sôi lửa bỏng cũng từ nan."
"Cảm ơn Thẩm quân." Bạch Cơ gật đầu rời .
Mưa khói mịt mờ, màu xanh của liễu giống như khói. Bạch Cơ che chiếc dù tre tím đường phố Trường An, Nguyên Diệu lưng nàng. Áo trắng, dù tre, thành cổ hoa bay, cùng với mưa khói mờ ảo tạo nên một bức tranh cô tịch mà thanh nhã.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến phủ Thái Bình, hai thị nữ mặc cung trang chờ sẵn ở cửa, họ cúi chào Bạch Cơ: "Công chúa chờ từ lâu, mời theo nô tỳ phủ."
Bạch Cơ gật đầu: "Xin mời dẫn đường."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu theo hai thị nữ phủ công chúa. Nguyên Diệu ngạc nhiên, hai thị nữ dù mưa nhưng y phục và tóc hề ướt chút nào.
Trong phủ Thái Bình, các gian phòng gió thổi, lầu cao lấm tấm sương, đài cao cây thơm, rừng hoa ao nhỏ, khiến Nguyên Diệu hoa cả mắt. Lời đồn công chúa Thái Bình xa hoa vô độ quả sai.
Quanh qua một rừng trúc phượng đuôi xanh ngọc, hai thị nữ dẫn Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến một căn nhà bên nước. Trước mắt là một thác nước trắng như lụa, những giọt nước nhảy múa tạo những vầng sáng dịu nhẹ.
Dưới thác nước là một hồ nước xanh biếc như một viên ngọc cổ trơn nhẵn. Bên cạnh hồ là một cỗ xe nước khổng lồ đang , bên cạnh xe nước là một căn nhà sang trọng xây nước.
Từ xa , trong căn nhà sang trọng, một tấm màn trắng ngọc gió xuân thổi tung, phía bức bình phong vẽ tranh thủy mặc thấp thoáng một bóng dáng cao quý và thanh nhã. Nguyên Diệu đoán đó là công chúa Thái Bình.
Tám thị nữ chải tóc búi Lạc Du chầu hành lang của căn nhà. Bạch Cơ và Nguyên Diệu bước lên hành lang, Bạch Cơ thu dù , Nguyên Diệu cũng thu dù, hai thị nữ nhận dù lui .
Bạch Cơ và Nguyên Diệu tiếp tục theo thị nữ dẫn đường hành lang.
Vừa bước căn nhà sang trọng, hai thị nữ bỗng biến thành hai giấy mỏng nhỏ bằng lòng bàn tay, rơi xuống đất. Nguyên Diệu ngạc nhiên, kỹ thì thấy giấy từ giấy dầu thấm nước, hèn gì mà ướt.
"Công chúa ngày càng tinh thông đạo thuật." Bạch Cơ .
"Tự Nhân quá khen ." Từ xa, công chúa Thái Bình vọng qua bức màn.
Bạch Cơ tiến về phía công chúa Thái Bình, Nguyên Diệu theo , hai qua bức bình phong vẽ tranh thủy mặc thì thấy công chúa Thái Bình.
Công chúa Thái Bình mặc một bộ cung trang gấm lụa màu son, váy đỏ thêu chín mươi chín bông mẫu đơn tinh tế, bông nở, bông khép , mỗi bông đều mang dáng vẻ khác . Áo yếm màu hồng đào tôn lên hình thon thả của nàng, tấm khăn vàng mờ ảo trong suốt bao lấy cánh tay trắng nõn và lưng thon. Trên tấm khăn dài kéo lê đất, thêu vô những con bướm bay lượn bằng chỉ lửa mịn.
Công chúa Thái Bình đệm gấm, cúi đầu tỉ mỉ thêu một bức tranh thêu dài hai thước.
Công chúa Thái Bình ngẩng đầu, vẫn tỉ mỉ thêu: "Tự Nhân, cuối cùng ngươi cũng đến."
Bạch Cơ , gì.
Tự Nhân? Tự Nhân là ai? Nguyên Diệu ngạc nhiên, lẽ nào tên thật của Bạch Cơ là Tự Nhân? Bạch Cơ luôn rằng phi nhân phép tên thật, tại công chúa Thái Bình tên nàng?
Công chúa Thái Bình ngẩng đầu lên, thoáng qua Nguyên Diệu lưng Bạch Cơ: "Ngươi là thư sinh ..."
Nguyên Diệu vội cúi đầu chào: "Tiểu sinh tham kiến công chúa Thái Bình."
"Ngươi tên là gì?"
"Tiểu sinh họ Nguyên, tên Diệu, tự Hiên Chi."
"Nguyên Diệu?" Công chúa Thái Bình : "Quả là cái tên định duyên với yêu quái."
Nguyên Diệu dám phản bác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-1-quyen-cam-den/chuong-2-mua-xuan.html.]
"Người , ban ghế, dâng ." Công chúa Thái Bình lệnh.
"Vâng. Công chúa." Hai thị nữ búi tóc song ốc nhận lệnh rời .
Không lâu , thị nữ mang đệm gấm tới, dâng thơm lên. Bạch Cơ và Nguyên Diệu xuống uống . Bạch Cơ : "Mới đầu mùa mưa, công chúa gọi Tự Nhân đến để sửa kết giới, là quá sớm ?"
Công chúa Thái Bình thêu với Bạch Cơ: "Thực gọi ngươi đến, vì việc sửa kết giới. Gần đây một việc kỳ lạ khiến bất an."
Bạch Cơ uống hỏi: "Việc gì ?"
Công chúa Thái Bình ngẩng đầu lên: "Gần đây, cảm thấy tâm trạng vui vẻ hân hoan."
Nguyên Diệu phun một ngụm , tâm trạng vui vẻ là chuyện đáng mừng ? Tại công chúa Thái Bình cảm thấy bất an?
Công chúa Thái Bình : "Chuyện vui vui vẻ; chuyện buồn cũng vui vẻ. Dù là chuyện gì, cũng kìm mà , lớn. Vài ngày , một phi tần yêu quý của Hiển ca ca qua đời, cung an ủi Hiển ca ca. Không tại , lớn mặt Hiển ca ca đang mặt đầy nước mắt, Hiển ca ca giận. Mẫu hậu cũng gọi trách mắng vài câu. Ta nghĩ chắc chắn là yêu quái tác quái, chắc chắn là ác quỷ đến ăn ."
Bạch Cơ : "Trong thành Trường An, ác quỷ nào thể xâm nhập kết giới của . Nếu kết giới của phủ Thái Bình phá hủy thì ở Phiêu Miểu các cũng sẽ ."
Công chúa Thái Bình : "Nếu ở phủ Thái Bình, liệu là gặp yêu nghiệt ở bên ngoài ? Đầu năm, theo lệnh mẫu hậu đến chùa Cảm Nghiệp ăn chay cầu phúc, chăng gặp yêu ma ở đó?"
Bạch Cơ hỏi: "Ngươi vẫn đeo ngọc bội tặng ngươi chứ?"
Công chúa Thái Bình gật đầu: "Vẫn luôn đeo , hề tháo xuống."
"Vậy thì thể là ác quỷ, yêu ma tác quái ."
Bạch Cơ thoáng qua công chúa Thái Bình, khẽ nhíu mày: "Hôm nay kỹ, dường như ngươi khác ."
Công chúa Thái Bình ngạc nhiên: "Có gì giống? Mẫu hậu, Từ Soái, Cao Giản và các thị nữ hầu hạ cũng khác ."
Bạch Cơ nhẹ nhàng : "Ngươi thể vui vẻ."
Công chúa Thái Bình sững .
Bạch Cơ cúi đầu bức thêu của công chúa Thái Bình: "Đây là gì ?"
Bức thêu của công chúa Thái Bình bắt đầu, đường nét rõ ràng, chỉ mới phác thảo chút hình dạng, như hoa, như cây, như chim thú.
Công chúa Thái Bình : "Gần đây thường mơ thấy một cái cây, cảm thấy nên thêu nó ."
"À, thêu thêm một bức tặng nhé." Bạch Cơ . Nàng bắt đầu tính toán bức thêu của công chúa Thái Bình thể đạt tới giá nào thị trường.
"Đừng hòng." công chúa Thái Bình . Sao nàng hiểu ý đồ của tên gian thương chứ.
"Hôm nay đến đây nên sẽ sửa kết giới. Để tránh đến một nữa tiết xuân phân." Bạch Cơ .
Công chúa Thái Bình gật đầu: "Chỉ khi kết giới sửa chữa thì mới thể yên tâm."
Bạch Cơ dậy đến bên lan can của thủy tạ, lan can là nước biếc sóng sánh. Trong màn mưa khói mịt mờ, nước sông trông như tranh vẽ, Bạch Cơ đưa tay rút chiếc trâm cài tóc , đ.â.m ngón tay. Một giọt m.á.u xanh nhỏ từ đầu ngón tay trắng như ngọc xuống nước, tạo thành những gợn sóng lan tỏa. Chỉ trong chớp mắt, nước trong hồ như đun sôi, sóng nước cuộn trào. Bỗng nhiên, mặt nước rách toạc , bốn con rồng trắng khổng lồ bảy từ nước vọt lên trời. Rồng trắng mở rộng nanh vuốt, bay lượn trung, chúng một ngọn lửa xanh băng bao phủ, móng vuốt rắn chắc sắc bén như núi, sừng rồng cong vút như lưỡi liềm. Bốn con rồng trắng bay lượn bầu trời biến mất bốn hướng đông, nam, tây, bắc.
Nguyên Diệu kinh ngạc lên trời, kết giới bao quanh phủ Thái Bình hiện , kết giới mềm mại như nước, đó những chữ và ký hiệu kỳ lạ đang di chuyển nhanh, ánh sáng trong trẻo. Bốn con rồng trắng bay lượn kết giới, dần dần hòa các chữ và ký hiệu, đó biến mất.
Chỉ trong thời gian uống một chén , kết giới biến mất. Bên ngoài thủy tạ, trong rừng hoa cây cảnh vẫn là những gian lầu cao ẩn hiện trong màn mưa khói mịt mờ. Bạch Cơ với công chúa Thái Bình: "Kết giới tổn hại nhiều, xem yêu quái tấn công ngươi năm ngoái giảm ."
Mặt công chúa Thái Bình tái nhợt, c.ắ.n chặt môi: "Chỉ là giảm nhưng chúng vẫn sẽ ngừng đến. Từ khi sinh đến bây giờ, một ngày yên , một ngày bình an."
"Đó là mệnh của ngươi, thể đổi ." Bạch Cơ .
Công chúa Thái Bình Bạch Cơ, hỏi: "Tự Nhân, ngươi sẽ luôn bảo vệ cho đến khi c.h.ế.t chứ?"
Bạch Cơ : "Công chúa yên tam, sẽ tuân thủ lời hứa, sẽ để bất kỳ phi nhân nào hại ngươi suốt đời."
"Vậy thì yên tâm ." công chúa Thái Bình .
Công chúa Thái Bình tổ chức yến tiệc chiêu đãi Bạch Cơ và Nguyên Diệu. Trên bàn tiệc, các món ăn ngon miệng, như kim nhũ tô, ngọc lộ đoàn, kim tề ngọc khoái, sinh dương khoái, phi loan khoái, hồng cầu phủ, phượng hoàng thai, hoàng kim kê, ngạc ngư chích, tích lũ kê, cúc hương tề, đà phong chích, ly ngư ức, v.v. Bạch Cơ ăn vui vẻ, Nguyên Diệu cũng ăn vui vẻ. No say xong Bạch Cơ và Nguyên Diệu từ biệt, xe ngựa do công chúa Thái Bình chuẩn trở về Phiêu Miểu các.
Trong xe ngựa, Nguyên Diệu với Bạch Cơ: "Tiểu sinh cảm thấy chúng giống như những kẻ lừa đảo lừa ăn lừa uống ."
Bạch Cơ : "Làm kẻ lừa đảo cũng thú vị mà."
"Tại công chúa Thái Bình luôn lo lắng, sợ hãi yêu quái ăn thịt nàng thế? Chẳng lẽ nàng từng sai điều gì ?" Nguyên Diệu tò mò hỏi.
Bạch Cơ lắc đầu: "Không, công chúa Thái Bình gì sai, nàng đang gánh chịu 'nghiệp' của mẫu ."
"Thái hậu ư?" Nguyên Diệu kinh ngạc.
Bạch Cơ gật đầu: "Thái hậu."
Nguyên Diệu dám bàn luận về chuyện của Võ hậu, bèn ngậm miệng.
Bạch Cơ : "Nói thì, công chúa Thái Bình và Hiên Chi giống ."
"Hả? Giống chỗ nào ?" Nguyên Diệu kinh ngạc.
"Các ngươi đều duyên với phi nhân. Tuy nhiên, công chúa Thái Bình gặp nghiệp báo của Võ hậu, bên cạnh nàng là ác quỷ oán hận, hoặc là để trả thù, hoặc là để trút giận, g.i.ế.c nàng, hành hạ nàng. Còn Hiên Chi lẽ do cái tên là Nguyên Diệu nên mới duyên với yêu quái."
"À, điều liên quan gì đến tên của tiểu sinh? công chúa Thái Bình thật đáng thương, chịu đựng vì mẫu nhiều như thế. Không ngạc nhiên khi đồn rằng nàng luôn u sầu, vui vẻ." Nguyên Diệu thương cảm . Từ nhỏ đến lớn, luôn một đám ác quỷ đáng sợ vây quanh, chực g.i.ế.c c.h.ế.t , hành hạ , sống trong sự lo sợ, từng bước kinh hoàng như ở địa ngục A-tỳ, chỉ nghĩ thôi đủ sợ hãi. Không ngạc nhiên khi công chúa Thái Bình luôn u sầu, thể vui vẻ như thế.
Bạch Cơ thở dài: "Công chúa Thái Bình cũng coi là mạnh mẽ . Nàng hề oán hận gì mẫu , mẫu nàng cũng mang đầy cảm giác tội với nàng, bảo vệ nàng, bù đắp cho nàng. Vì , Võ hậu và định một khế ước. Ta quen công chúa Thái Bình hai mươi năm , bao giờ thấy nàng thoải mái, nàng là một đứa trẻ ."
Nguyên Diệu nghĩ, nếu đổi là ở cảnh của công chúa Thái Bình thì lẽ cũng thể . Một luôn sống cùng sự sợ hãi, cái c.h.ế.t và sự ám ảnh thì thể ?
Nguyên Diệu : " hôm nay công chúa Thái Bình mà!"
"Vì nên mới lo lắng. Chính nàng cũng cảm thấy bất an..." Bạch Cơ trầm ngâm, tự : "Điều , dường như giống dấu hiệu của yêu quái loạn."
Trong xe ngựa rơi im lặng.
Nguyên Diệu dường như vẫn còn điều hỏi, Bạch Cơ thấu suy nghĩ của : "Hiên Chi, gì hỏi thì cứ ."
"Bạch Cơ, Tự Nhân là tên của ngươi ?"
Bạch Cơ sững , đầu ngoài cửa sổ, đ.á.n.h trống lảng: "Ôi, mưa tạnh Hiên Chi ơi."
"Bạch Cơ, hóa tên ngươi là Tự Nhân? Tên lắm."
"Tối nay chúng ăn gì Hiên Chi?"
"Ơ, chẳng mới ăn tối xong ?"
"Sáng mai ăn gì?"
"Ngày mai hẵng . Tự Nhân..."
"Đừng gọi tên nữa!"
"Tại ? Tên Tự Nhân mà!"
"Vì ghét gọi bằng cái tên đó."
"Tại ?" Nguyên Diệu ngạc nhiên.
"Không hỏi nữa! Nếu thì ngày mai sẽ dùng ngươi bữa sáng đấy." Không chủ nào tớ nấy mà giọng điệu của Bạch Cơ đột nhiên trở nên giống Ly Nô.