Phiêu Miểu 1 - Quyển Cầm Đèn - Chương 3: Bình Khang
Cập nhật lúc: 2026-03-06 04:26:20
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mùa hè nắng nóng, trời một gợn mây.
Buổi chiều hôm đó, Vi Ngạn bước Phiêu Miểu các, sắc mặt tiều tụy, quầng mắt thâm đen.
Bạch Cơ thấy, lập tức : "Tinh thần của Vi công t.ử vẻ , là đến Phiêu Miểu các tìm bảo vật giải sầu mượn Hiên Chi để giải buồn?"
Vi Ngạn mở chiếc quạt gấp mạ vàng, mặt mày ủ ê: "Bạch Cơ hãy tìm cho vài món bảo vật trừ tà. Sau đó sẽ mượn Hiên Chi ngoài giải sầu."
Bạch Cơ phe phẩy quạt mẫu đơn, : " là lạ, Vi công t.ử xưa nay chỉ mua những vật dụng hấp dẫn tà khí, đây là đầu tiên đến mua bảo vật trừ tà."
Nguyên Diệu lo lắng hỏi: "Đan Dương ? Sao tiều tụy thế ?"
Vi Ngạn thở dài: "Ta cũng , gần đây cứ như trúng tà. Khi ngủ luôn lay dậy, cho ngủ. Mở mắt thì xung quanh ai. Nhắm mắt thì thứ gì đó đè lên , dùng chăn trùm kín mặt khiến thể thở . Ta vùng dậy nhưng xung quanh vẫn ai. Lặp lặp mãi như thế khiến thể yên giấc. Còn nữa, khi đường thường vấp ngã, hoặc ngói, gỗ rơi trúng đầu. Liên tiếp nhiều ngày như , nếu tiếp tục nữa thì thật thể sống nổi."
Bạch Cơ : "Lạ thật, theo lý thì mệnh của Vi công t.ử đặc biệt, nên gặp những thứ tà khí ."
Vi Ngạn đáp: "Ôi, nhưng thật sự gặp những chuyện kỳ quái ."
Nguyên Diệu : "Có lẽ là do trong lầu Nhiên Tê quá nhiều thứ kỳ quái chăng? Đan Dương, ngươi bỏ bớt những thứ như xương , dầu xác c.h.ế.t, tay vượn , lẽ tà khí sẽ tan biến."
Vi Ngạn : "Những bảo vật trong lầu Nhiên Tê tốn nhiều thời gian, tiền bạc và công sức mới sưu tập , là sinh mệnh của . Dù thế nào thì tuyệt đối bỏ chúng . Bạch Cơ, bán cho vài món đồ trừ tà ."
"Được thôi." Bạch Cơ mỉm .
Bạch Cơ bán cho Vi Ngạn một chuỗi hạt gỗ đàn hương khắc tượng Phật, một thanh kiếm gỗ đào vẽ bùa bằng chu sa, một tượng Địa Tạng Vương Bồ Tát bằng ngọc, giá cả cao ngất ngưởng đến mức Nguyên Diệu nhịn vảo Vi Ngạn đừng lừa. Vi Ngạn vốn dĩ tiêu tiền như nước nên để tâm, gọi Nam Phong cùng gói và mang về Vi phủ.
Vi Ngạn với Bạch Cơ: "Hôm nay mượn Hiên Chi một đêm, phường Bình Khang xem ca múa."
Nguyên Diệu hỏi: "Phường Bình Khang? Nơi tụ tập của văn nhân, thi sĩ, bút khách ?"
Bạch Cơ Nguyên Diệu, mỉm phe phẩy quạt: "Còn nhiều mỹ nhân dịu dàng tài sắc vẹn , cũng nhiều cô nương xinh với nước da trắng như tuyết. Xem Hiên Chi cũng đến phường Bình Khang."
Nguyên Diệu đỏ mặt, : "Ta đến phường Bình Khang? Chỉ là danh lâu mà thôi."
Bạch Cơ : "Hiên Chi cần giải thích. Hưởng thụ cuộc sống là một niềm vui của nhân sinh, phường Bình Khang là nơi để tìm vui. Hiên Chi đến Trường An lâu mà từng đến phường Bình Khang để cảm nhận cảnh sắc thì quả là một điều đáng tiếc. Vi công tử, hôm nay chỉ cần năm lượng bạc."
Vi Ngạn ngạc nhiên hỏi: "Sao chỉ cần năm lượng? Thường ngày, mượn Hiên Chi một ngày là mười lượng bạc ?"
Bạch Cơ uống : "Còn năm lượng cho Hiên Chi. Nơi mà thiếu niên ở Ngũ Lăng đua thể tốn tiền chứ? Cũng mua một chút trang sức cho cô nương thích thì mới đúng lễ nghĩa."
Nguyên Diệu : "Ta thích cô nương nào cả!!"
Vi Ngạn : "Bạch Cơ, năm lượng bạc thì đủ cho Hiên Chi tiêu? Không ai cũng ưa thích như 'Long công tử', đến phường Bình Khang tiêu tiền mà là kiếm tiền ."
Bạch Cơ uống : "Vậy thì Hiên Chi đến quầy lấy thêm một xâu tiền ."
Vi Ngạn tức tối : "Một xâu tiền ư? Ngươi cũng thật dám cho, ngươi nghĩ Hiên Chi đến phường Bình Khang mua rau ?"
Nguyên Diệu : "Đợi , cái gì gọi là Long công t.ử ưa thích? Bạch Cơ thường xuyên đến phường Bình Khang chứ?!!"
Bạch Cơ lảng sang chuyện khác: "Trời nóng quá, uống một chén lạnh đúng là thoải mái."
Ly Nô cũng chen : "Chủ nhân, Ly Nô đột nhiên cũng đến phường Bình Khang. Lâu gặp Đồi Mồi, giờ nó thế nào . Hôm nay,mọt sách phường Bình Khang, cũng tiện thể một chuyến."
Bạch Cơ : "Đi , cẩn thận đấy."
"Ừ, cảm ơn chủ nhân." Ly Nô vui mừng đáp.
Vi Ngạn ngáp một cái, : "Bây giờ vẫn còn sớm, sẽ nghỉ một lát trong Phiêu Miểu các. Mấy ngày ngủ mệt mỏi quá."
Vi Ngạn khách sáo, trực tiếp trong gian bên trong bức bình phong mà ngủ. Không bao lâu , tiếng ngáy đều đều vang lên.
Bạch Cơ quanh Vi Ngạn hai , lấy một chuỗi hạt tay bằng gỗ đào đeo cổ tay Vi Ngạn.
Nguyên Diệu hỏi nhỏ: "Đan Dương chứ?"
Bạch Cơ : "Có thứ gì đó luôn theo , nhưng nó Phiêu Miểu các."
Ly Nô hóa thành mèo đen, gần cọ tay Bạch Cơ: "Chủ nhân, cho Ly Nô một xâu tiền nhé! Ta mua ít cá khô để tặng cho Đồi Mồi."
Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Người mà Ly Nô thích tên là Đồi Mồi ?"
Mèo đen nhảy tới, cào mạnh tiểu thư sinh, hét lên: "Đồi Mồi là !"
Bạch Cơ vuốt ve đầu mèo đen, : "Đường khác , cùng chí hướng. Chỉ sợ, Đồi Mồi cũng sẽ gặp ngươi. Cho dù gặp, hai sẽ cãi thôi."
Mắt mèo đen tối : "Ly Nô hiểu. khi cha c.h.ế.t dặn chăm sóc cho . Dù nhiều năm qua, chúng đường khác , cùng chí hướng, gặp là cãi . thỉnh thoảng cũng thăm nó."
"Phường Bình Khang quỷ quái tụ tập, ngạ quỷ lộng hành, cẩn thận một chút." Bạch Cơ vẻ mặt nghiêm trọng.
"Ừ." Mèo đen đáp.
Nguyên Diệu che mặt, thắc mắc: "Nghe vẻ như phường Bình Khang đáng sợ."
Bạch Cơ mỉm: "Nơi càng đáng sợ thì càng thú vị mà."
Nguyên Diệu cảm thấy rùng .
Vào giờ Thân, Vi Ngạn, Nguyên Diệu, Ly Nô xe ngựa đến phường Bình Khang. Khi trống phố vang lên, xe ngựa mới phường Bình Khang. Phường Bình Khang, còn gọi là "Bình Khang Lý", ở khu vực đông bắc sầm uất nhất của Trường An, là nơi tập trung hầu hết các nghệ nhân ca múa thời bấy giờ, với quán rượu, lầu cờ, sân khấu, kỹ viện, sòng bạc. Kỹ viện ngày đêm, ban đêm, khi đóng cửa phường, phường Bình Khang vẫn sáng đèn, tràn đầy khí xuân sắc, tựa như một "thế giới đêm".
Ly Nô phường Bình Khang, mang theo cá khô từ biệt Vi Ngạn tìm . Ly Nô nhỏ giọng dặn dò Nguyên Diệu: "Mọt sách, nếu nữ nhân hoặc nam nhân giày đỏ bắt chuyện, thì dù họ gì, cũng đừng theo họ, ?"
"Tại ?" Nguyên Diệu hiểu.
"Đó là phi nhân trong ngạ quỷ đạo đang săn mồi, ăn ngũ tạng và bắt hồn . Đừng gây phiền phức cho chủ nhân và ."
"Ồ, hiểu ." Nguyên Diệu .
Ly Nô vẫy tay: "Tiểu thư sinh, sáng mai gặp ở đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-1-quyen-cam-den/chuong-3-binh-khang.html.]
"Được." Nguyên Diệu đáp.
Sau khi Ly Nô rời , Nguyên Diệu và Vi Ngạn thêm một con phố nữa, đến một kỹ viện lớn. Nguyên Diệu ngẩng đầu , tên kỹ viện là "Trường Tương Tư".
Vi Ngạn với Nguyên Diệu: "Đây là đầu tiên Hiên Chi đến ? Trong Trường Tương Tư , vài mỹ nhân tài sắc vẹn , tinh thông cầm kỳ thi họa, họ thích giao du với các văn nhân nhã sĩ, thể trở thành hồng nhan tri kỷ."
Nguyên Diệu : "Nếu vẫn thể tham gia khoa cử, bước quan trường, lẽ sẽ cần đến phường Bình Khang ném giấy đỏ, hành lễ 'lễ trình kiến'*. bây giờ cần nữa, đến đây chỉ là để mở mang tầm mắt, để phụ lòng xâu tiền của Bạch Cơ."
* Lễ trình kiến: Ném giấy đỏ "danh " để gặp gỡ kỹ nữ nổi tiếng. Tân tiến sĩ chỉ gặp gỡ kỹ nữ nổi tiếng, mà còn hy vọng thông qua sự nâng đỡ giới thiệu của kỹ nữ, đạt mục tiêu gặp gỡ các gia tộc giàu , quan lớn quyền quý. Đây là một hoạt động xã hội mục đích chính trị mạnh mẽ bấy giờ.
Xã hội Đường triều, những sĩ t.ử mới đỗ khoa cử, những thiếu niên xuất sắc trong đám học trò thường xuyên đến các kỹ viện ở Chương Đài, ném giấy đỏ, giao du với các nghệ nhân đương thời, đó thông qua sự giới thiệu của các nghệ nhân, gặp gỡ và giao du với các gia tộc giàu , quan lớn quyền quý. Văn nhân thường xuyên say trong các kỹ viện để các nghệ nhân truyền bá thơ ca của họ, tăng thêm danh tiếng và uy tín. Đây là một thói quen và quy tắc thành văn của xã hội Đường triều.
"Này, Hiên Chi vẫn còn giận vì bán ngươi ? Khi đó, cũng bất đắc dĩ thôi." Vi Ngạn thở dài, giơ tay lau nước mắt, thề thốt: "Đợi gom đủ mười ngàn lượng vàng, chắc chắn sẽ chuộc cho Hiên Chi."
Nguyên Diệu xua tay: "Thôi, thôi, nghĩ cũng là của , Đan Dương cần tự trách. Thôi nào, tối nay là để Đan Dương giải sầu, đừng nhắc những chuyện vui nữa."
"Hiên Chi thật ." Vi Ngạn kéo tay Nguyên Diệu, cùng bước Trường Tương Tư.
Trời tối, trong Trường Tương Tư đèn lồng sáng rực, nến ngọc lấp lánh. Trong mười hai khúc lan can, các ca nữ xinh đang hát khẽ, đàn sáo đan xen, công t.ử vương tôn nâng chén ngớt. Trên sân khấu ca vũ, các nữ ca múa Hồ với sống mũi cao và làn da trắng đang múa hát, dáng uyển chuyển, phong tình vạn chủng, quan lớn quý nhân say giường mềm, khen ngợi ngớt.
Bà chủ kỹ viện Trường Tương Tư, Hoa Di, thấy Vi Ngạn thì tươi đón tiếp: "Ôi chao, Vi công t.ử đến ? là quý khách đến thăm, đêm nay Trường Tương Tư đúng là sáng rực cả lên."
Vi Ngạn , lấy hai thỏi vàng nhét tay Hoa Di: "Tối nay còn mang theo một bạn, thích yên tĩnh, tìm cho chúng một phòng nhất, đưa loại rượu ngon nhất, đ.á.n.h đàn là A Thiền, vũ nữ là Dạ Lai. Bạn là thích sách, thích ngâm thơ văn, cũng mời cô nương Nhã Quân đến bầu bạn nữa nhé."
Hoa Di thấy vàng thì đến híp cả mắt, qua Nguyên Diệu khen ngợi: "Công t.ử đây quả là tài mạo song , phong nhã phi thường, bụng đầy thơ văn, đúng là một nho nhã đúng mực! Xin hỏi công t.ử xưng hô thế nào?"
Đây là đầu tiên trong đời Nguyên Diệu khác khen ngợi như , mặc dù rõ Hoa Di cũng như Bạch Cơ, đều là những thương gia hám lợi, lời của nàng chỉ tin hai phần, bỏ những lời hoa mỹ, là "công t.ử đây đúng là một sách." Nguyên Diệu vẫn thấy hài lòng với những lời khen đó, cảm thấy êm tai, thoải mái. Hắn chào Hoa Di , : "Cảm ơn bà cô vì khen ngợi. Tiểu sinh họ Nguyên, tên Diệu, tự là Hiên Chi."
"Bà cô..." Bà chủ kỹ viện tuổi quá năm mươi nhưng ăn mặc lộng lẫy, thế thì khóe miệng giật giật, mặt đen .
"Phụt." Vi Ngạn nhịn .
Hoa Di phần bực, Vi Ngạn nhét thêm một thỏi vàng tay bà: "Bạn giỏi ăn , đầu đến đây, mong Hoa Di đừng để bụng. Đưa chúng đến phòng nhã ."
Bà chủ kỹ viện thấy vàng thì tâm trạng lên, : "Xin mời theo . Vi công tử, đêm nay A Thiền thể đàn cho ngài, nhưng Dạ Lai và Nhã Quân đều đang bận tiếp khách , thể rời ."
Vi Ngạn để tâm, : "Ồ, khách nào? Tìm cớ nào đó kéo Nhã Quân qua đây ."
Hoa Di : "Vi công t.ử còn quen vị khách hơn cả , ngài tự kéo ."
"Ai?"
"Lệnh tôn, Vi Thượng thư."
Vi Ngạn đổ mồ hôi: "Phụ đêm nay cũng đến đây ?"
"Ông đến từ chiều, Vi Thượng thư đang cùng Lưu Thị lang, Trương đại nhân và vài tân tiến sĩ mở tiệc tầng ba."
Tiếng nhạc truyền xuống từ tầng ba, tiếng , tiếng ngâm thơ, Vi Ngạn đành bỏ qua: "Thôi, thôi, cần gọi Nhã Quân nữa, gọi hai Hồ cơ đến tiếp rượu là ."
Bà chủ dẫn Vi Ngạn và Nguyên Diệu đến một gian nhã phòng, vài câu rời .
Nhã phòng chia thành hai gian trong và ngoài, cửa sổ mở rộng sân, bài trí tinh tế.
Vi Ngạn và Nguyên Diệu cởi áo khoác, chiếu trúc mát lạnh, gió xuyên qua hành lang thổi qua mát mẻ. Không bao lâu , những tì nữ mặc áo hoa mang đến trái cây tươi ướp lạnh, và các loại bánh ngọt và vài vò rượu La Phù Xuân. Lại qua một lúc nữa, một cô nương áo xanh và một cô nương áo cam yểu điệu bước , cúi chào: "A Thiền xin chào hai vị công tử." "Dạ Lai xin chào hai vị công tử."
Vi Ngạn với cô nương áo cam: "Dạ Lai, chẳng Hoa Di nàng đến ?"
Cô nương áo cam nhẹ giọng : "Vi công t.ử đến nô gia thể đến chứ?"
Vi Ngạn lớn.
Nguyên Diệu cảm thấy gì đó đúng, giọng của Dạ Lai quen thuộc, dường như thấy ở . Nguyên Diệu Dạ Lai, nhưng thấy nàng mày liễu mắt hạnh, mặt như trăng rằm, xa lạ, từng gặp qua.
Vi Ngạn : "A Thiền, Dạ Lai, mời công t.ử Nguyên một chén rượu đá, đêm nay đầu đến 'Trường Tương Tư'."
A Thiền, Dạ Lai tươi rót một chén rượu, mời Nguyên Diệu: "Công t.ử Nguyên xin uống một chén rượu tương tư."
"Cảm ơn hai cô nương." Nguyên Diệu nhận, lượt uống cạn, cảm thấy bối rối, dám kỹ hai cô nương xinh .
"Hi hi." "Ha ha." A Thiền, Dạ Lai che miệng .
Lại hai Hồ cơ tóc quăn mắt biếc bước , tiếp rượu Vi Ngạn và Nguyên Diệu, một còn mang theo văn phòng tứ bảo. Văn nhân thường thích thơ khi thưởng thức ca múa, đó để các kỹ nữ truyền bá trong phố.
Nến lan chiếu sáng, hương khói tỏa lên, A Thiền bắt đầu đ.á.n.h đàn, Dạ Lai múa điệu tỏa chi. Nàng giày đỏ cao, tay trái cầm khăn, vung khăn mà múa. A Thiền đàn , Dạ Lai múa , Nguyên Diệu hứng thú ngâm thơ, một bài: "Hương khói trong bảo đỉnh, hoa bình rạng rỡ. Vẽ đường mở tiệc đêm, món ngon trong núi biển. Tiếng hát nhẹ nhàng như ngọc, giọng ca mềm mại như tơ. Dùng bút mực như ý, phá vỡ bích ngọc ngà."
Vi Ngạn và các Hồ cơ đều khen ngợi, một vũ nữ còn cầm bút , Nguyên Diệu cảm thấy vui. Một điệu múa xong, A Thiền và Dạ Lai cũng cùng uống rượu, đấu rượu, ngừng.
Qua ba tuần rượu, trăng lưỡi liềm lặn, Vi Ngạn say, hai vũ nữ tiếp rượu và A Thiền cũng lâng lâng, họ ngã nghiêng chiếu.
Nguyên Diệu đêm nay may mắn phạt uống ít nên vẫn tỉnh táo. đột nhiên một bài thơ dài. Bèn mang một bàn gỗ bên cửa sổ, cầm bút chấm mực, nghĩ .
Vi Ngạn say , cứ coi Nguyên Diệu là Dạ Lai, ôm chặt buông.
"Đan Dương, đừng loạn." Nguyên Diệu tức giận đẩy Vi Ngạn , nhưng dính . Hai giằng co, đổ cả nghiên mực.
Dạ Lai nhẹ nhàng : "Nô gia đưa Vi công t.ử trong nghỉ nhé, để phiền Nguyên công tử."
Nguyên Diệu : "Cậy cảm ơn cô nương Dạ Lai."
Nguyên Diệu và Dạ Lai cùng kéo Vi Ngạn say khướt trong. Dạ Lai ở chăm sóc Vi Ngạn, Nguyên Diệu ngoài tiếp tục thơ. Khi Nguyên Diệu rời gian trong, chợt thấy váy cam của Dạ Lai dường như một cái đuôi lông xù.
Nguyên Diệu vội vàng dụi mắt, nữa thì thấy gì.
Dạ Lai quỳ bên cạnh Vi Ngạn, với Nguyên Diệu: "Nguyên công t.ử ?"
"Không, gì." Nguyên Diệu vội lui . Sao Dạ Lai đuôi? Chắc chắn là nhầm .