Phiêu Miểu 1 - Quyển Cầm Đèn - Chương 3: Đương Quy
Cập nhật lúc: 2026-03-06 04:26:28
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , việc buôn bán khá , hai lượt khách đến mua hương liệu. Bạch Cơ ở sảnh lớn tiếp khách, Nguyên Diệu ở sân cắt đèn lồng, Ly Nô mua rau. Nguyên Diệu cắt đèn lồng đến mắt mỏi tay mềm, tranh thủ lúc Bạch Cơ và Ly Nô mặt, chợp mắt một chút.
"Haha, Hiên Chi đang lười biếng !" Giọng của Vi Ngạn vang lên từ phía , Nguyên Diệu giật .
Nguyên Diệu phân bua: "Ta lười biếng. Chỉ là mặt trời quá ấm áp, mà mắt nhắm thôi."
Vi Ngạn mở quạt, ngâm rằng: "Tháng ba trời buồn, nắng xuân ấm ngủ."
Nguyên Diệu tiếp lời: "Đan Dương từ trời giáng xuống, sợ vỡ mật."
Hai , cùng lớn.
Bạch Cơ khẽ đến, phất quạt : "Thơ thơ , đúng là một bài thơ lười biếng. Vi công tử, hôm nay Phiêu Miểu các bận, cho mượn Hiên Chi Được."
Vi Ngạn bên cạnh Nguyên Diệu, : "Không , sẽ ở Phiêu Miểu các trò chuyện với Hiên Chi."
Bạch Cơ : "Dù cũng là , công t.ử giúp cắt vài chiếc đèn lồng nhé."
Vi Ngạn : "Ta giỏi cắt giấy nhất đó. khát , uống ."
Bạch Cơ pha ba chén Vi Ngạn, mang lên.
Vi Ngạn đặt quạt xuống, uống một ngụm , bắt đầu cắt đèn lồng.
Nguyên Diệu uống một ngụm , lấy tinh thần, tiếp tục cắt đèn lồng.
Bạch Cơ uống , giám sát Nguyên Diệu và Vi Ngạn cắt đèn lồng.
Vi Ngạn với Bạch Cơ: "Con rối mà nàng bán cho chẳng tác dụng gì cả, gã họ Bùi đó vẫn sống ."
Bạch Cơ uống một ngụm , : "Sao hiệu quả chứ? Chắc chắn là phương pháp nguyền rủa của ngươi đúng ."
Vi Ngạn : "Không thể nào! Ta thành thạo về thuật vu chú, thể nào sai cách ."
Bạch Cơ : "Con rối của tuyệt đối vấn đề, chắc chắn là phương pháp nguyền rủa của ngươi đúng."
Bạch Cơ và Vi Ngạn bắt đầu trao đổi về thuật vu chú, Bạch Cơ hứng thú, Vi Ngạn hứng khởi, hai trao đổi những kinh nghiệm về việc dùng thuật vu chú hại .
Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh, cảm thấy chỉ cần những lời cũng khiến giảm thọ.
Cuối cùng, Bạch Cơ với kỹ thuật cao hơn Vi Ngạn bắt đầu nghi ngờ liệu thực sự sai phương pháp nguyền rủa .
Vi Ngạn thở dài, : "Tên họ Bùi đó chỉ gặp vận xui, mà còn gặp may, Thái hậu trọng dụng. Gần đây, ở chùa Từ Ân xảy một chuyện lạ, phái đến đó xử lý."
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Chuyện lạ gì xảy ở chùa Từ Ân thế?"
Vi Ngạn : "Chùa Từ Ân ma ám."
Vi Ngạn cắt đèn lồng, chậm rãi kể .
Võ hậu tin Phật, nửa năm dịp sinh nhật của bà, triệu tập các họa sĩ nổi tiếng ở Trường An để vẽ bảy bức tranh tường cho chùa Từ Ân, dự kiến thành trong năm nay. Trong bảy bức tranh tường một bức "Ngũ Bách La Hán Đồ", tác giả là họa sĩ từ Phù Tang tên Đại Xuyên Trực Nhân(Naoto Ohkawa). Đại Xuyên Trực Nhân đến Đại Đường hơn năm mươi năm, kỹ thuật vẽ của ông cao siêu, nổi tiếng trong giới họa sĩ Trường An. Khi Tiên đế còn tại vị, Đại Xuyên Trực Nhân từng vẽ tranh trong Đại Minh Cung, Tiên đế cũng ngưỡng mộ ông.
Khi bức "Ngũ Bách La Hán Đồ" vẽ một nửa, thì đúng lúc thuyền sứ giả Phù Tang trở về nước. Đại Xuyên Trực Nhân suy nghĩ kỹ càng, cuối cùng quyết định đến Đại Minh Cung xin Võ hậu cho phép về nước. Thực ông cũng bỏ bức tranh tường vẽ dở mà rời khỏi Đại Đường, nhưng thuyền sứ giả Phù Tang vài chục năm mới đến một , mà ông hơn bảy mươi tuổi, nếu về thì e rằng cả đời sẽ cơ hội trở quê hương.
Võ hậu trách Đại Xuyên Trực Nhân, cho phép ông về nước. Không may là thuyền sứ giả Phù Tang gặp bão biển và đắm. Tất cả những thuyền, bao gồm cả Đại Xuyên Trực Nhân đều c.h.ế.t chìm đáy biển.
Tính , chuyện lạ ở chùa Từ Ân xảy ngày thứ hai khi thuyền sứ giả Phù Tang đắm.
Sau khi Đại Xuyên Trực Nhân xin từ chức, Võ hậu cử họa sĩ khác ông vẽ tranh tường. Ngày thứ hai khi thuyền sứ giả Phù Tang đắm, khi họa sĩ thế Đại Xuyên Trực Nhân vẽ bức "Ngũ Bách La Hán Đồ" phát hiện các La Hán trong tranh đều biểu cảm đau buồn và đang . Họa sĩ sợ hãi, bèn gọi các nhà sư đến xem chuyện lạ . Các nhà sư cũng ngạc nhiên, họ vây quanh bức tranh tường tụng kinh hồi lâu, các La Hán mới ngừng và bức tranh cũng trở bình thường. Tuy nhiên, từ đó trở , họa sĩ thể tiếp tục tô màu lên bức "Ngũ Bách La Hán Đồ". Ngay đó, họa sĩ bệnh, buộc từ chức. Lại vài họa sĩ khác đến tiếp tục vẽ bức "Ngũ Bách La Hán Đồ", nhưng bất kể dùng cách nào thì họ vẫn thể tô màu lên tranh. Hơn nữa, bức "Ngũ Bách La Hán Đồ" bắt đầu xảy những chuyện kỳ lạ, các La Hán chỉ mà còn hát bằng tiếng Phù Tang. Các nhà sư ở chùa Từ Ân tụng kinh để trừ tà nhưng tác dụng. Võ hậu lệnh, bảo quan tâm đến bức "Ngũ Bách La Hán Đồ" nữa.
Tuy nhiên, khi quan tâm đến bức tranh nữa xảy những chuyện kỳ lạ hơn. Không ai đó lén vẽ lên bức tranh tường . Mỗi sáng, bức tranh tường thiện một chút, ngày qua ngày, trông vẻ sắp thành. Các nhà sư ở chùa Từ Ân cảm thấy kỳ lạ, trốn bên cạnh bức tranh tường ban đêm để xem lén, thấy một nhà sư c.h.ế.t từ năm ngoái tên là Bảo Minh cầm đèn lồng khắp nơi, khiến đều sợ hãi.
Thấy bức "Ngũ Bách La Hán Đồ" sắp thành, trụ trì chùa Từ Ân là thiền sư Hư Không cảm thấy vật tà ma đến tranh Phật, khỏi ô uế Phật môn nên báo cáo sự việc cho Võ hậu. Võ hậu bối rối, . Bùi tình nguyện đến chùa Từ Ân trấn ma. Khi Thái Tông tại vị, từng ban cho ông nội của Bùi Tiên sinh một thanh đao trừ tà, thể trấn áp hàng ngàn yêu ma quỷ quái. Hiện tại, thanh đao trừ tà trong tay Bùi Tiên.
Võ hậu vui mừng, đồng ý với yêu cầu của Bùi Tiên.
Sắc mặt của Nguyên Diệu trở nên kỳ lạ.
Sắc mặt của Bạch Cơ cũng nghiêm trọng.
Vi Ngạn cắt đèn lồng, : "Ôi, nếu yêu quái tiếp tục quấy phá thì , nếu Bùi Tiên yêu quái ăn thịt thì còn hơn."
Vi Ngạn cắt ba mươi chiếc đèn lồng, uống hết Dương Hiện, thấy trời tố nên cáo từ.
Sau khi Vi Ngạn rời , Bạch Cơ và Nguyên Diệu đối diện trong sân, tiếp tục cắt đèn lồng. Gió thổi qua, hoa đào bay lả tả, cánh hoa rơi đầy lên họ.
Nguyên Diệu : "Người mỗi đêm đến chùa Từ Ân vẽ bức "Ngũ Bách La Hán Đồ" hình như là Dư ."
Bạch Cơ "ừ" một tiếng, thêm.
"Họ nhầm ? Dư và Bảo Minh sư phụ đều là mà."
Bạch Cơ "ừ" một tiếng, thêm.
"Bạch Cơ, ngoài "ừ" , thì thể gì khác ?"
Bạch Cơ ngẩng đầu, những cánh hoa đào bay lả tả: "Tối nay, lẽ sẽ khách đến."
"Ai sẽ đến?" Nguyên Diệu tò mò hỏi.
Bạch Cơ thản nhiên : "Khi Hiên Chi cắt xong tám mươi chiếc đèn lồng, sẽ cho Hiên Chi ."
Khi Nguyên Diệu cắt xong chiếc đèn lồng thứ tám mươi, cần Bạch Cơ , cũng ai sẽ đến. Bởi vì, khách đến.
Nguyên Diệu mở cổng, khách ngoài Phiêu Miểu các, mặc một chiếc áo Thú màu xanh lửa, đội một chiếc mũ Lập Ô, tay cầm chiếc quạt dơi, chân guốc gỗ. Là Dư Nhuận Chi.
Nguyên Diệu vui mừng: "Dư , đến đây?"
Dư Nhuận Chi lễ phép : "Ta đột nhiên gặp rắc rối nên đến tìm Bạch Cơ."
Ánh trăng , tỏa ánh sáng dịu dàng như nước.
Bạch Cơ bên chiếc bàn gỗ mái hiên, tiếp tục cắt đèn lồng. Dư Nhuận Chi đối diện Bạch Cơ, Nguyên Diệu bên cạnh Bạch Cơ. Ly Nô mang lạnh tới biến thành một con mèo đen, chơi đùa trong bụi cỏ.
Dư Nhuận Chi cầm lấy một chiếc đèn lồng giấy, : "Đây là 'Đèn Quy Hương' mà đặt ?"
Bạch Cơ gật đầu: " . Đã một trăm tám mươi chiếc , hai ngày nữa là xong."
Dư Nhuận Chi : ", dù 'Đèn Quy Hương' thành, thì tạm thời cũng thể về quê ."
Bạch Cơ ngước lên, : "Là vì bức tranh tường ở Chùa Từ Ân ?"
Dư Nhuận Chi gật đầu: " ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-1-quyen-cam-den/chuong-3-duong-quy.html.]
Bạch Cơ hỏi: "Chắc chắn thành bức tranh tường ?"
Dư Nhuận Chi gật đầu: "Dù cũng ở đây hơn năm mươi năm , để thứ gì đó ở Đại Đường."
Bạch Cơ : "Tháng ba qua , đợi tháng tư rời lắm."
Dư Nhuận Chi cúi đầu : "Xin giúp thành bức tranh tường."
Bạch Cơ : "Ta chỉ hứa sẽ đưa ông về quê, thành bức tranh tường trong giao dịch của chúng ."
Dư Nhuận Chi cố chấp : "Không thành bức tranh tường thì thể về quê."
"Haiz!" Bạch Cơ thở dài một tiếng khẽ khàng.
Im lặng một lúc, Bạch Cơ mở lời: "Ngày là Thanh Minh , ông cần bao nhiêu đêm để thành bức tranh tường?"
Dư Nhuận Chi : "Một đêm là đủ. vị Tướng quân Bùi cầm đao trừ tà canh giữ cả đêm 'Ngũ Bách La Hán Đồ', thể tiếp cận ."
"Tối mai giờ Tý, đợi ngoài chùa Từ Ân."
"Được."
Nguyên Diệu Dư Nhuận Chi, hỏi: "Dư , ... là ... là ma?"
Dưới ánh trăng, chiếc áo Thú màu xanh dương nhạt của Dư Nhuận Chi tỏa một lớp ánh sáng mờ, khiến ông trông phần thật.
Dư Nhuận Chi trả lời trực tiếp câu hỏi của Nguyên Diệu, ông mỉm nhạt, : "Ta kể với Hiên Chi nhỉ, tên Phù Tang của là 'Đại Xuyên Trực Nhân', đến Đại Đường năm mươi ba năm ."
Nguyên Diệu kinh ngạc, cuối cùng cũng hiểu tại đầu gặp Dư Nhuận Chi, khi chuyện với ông cảm giác đúng. Cách chuyện của ông như sống ở Đại Đường nhiều năm, kinh nghiệm phong phú, nhưng ngoại hình của ông rõ ràng phù hợp với tuổi tác.
Dư Nhuận Chi dường như hiểu suy nghĩ của Nguyên Diệu, : "Hình dáng Hiên Chi thấy bây giờ của là lúc mới đến Đại Đường, đó là thời gian tràn đầy sức sống."
Nguyên Diệu kinh ngạc, cảm xúc phức tạp: "Vậy, Đương Quy trang viên là thế nào? Những bạn thấy ở Đương Quy trang viên... họ cũng là... ma ?"
Dư Nhuận Chi : "Họ là những bạn cùng cùng một con thuyền trở về quê nhà. Còn về Đương Quy trang viên, sẽ tự đó là gì."
Thì , Dư Nhuận Chi c.h.ế.t . Trong lòng Nguyên Diệu dâng lên một cảm giác nên lời, buồn bã, trầm tư.
Bạch Cơ mỉm với Dư Nhuận Chi: "Ôi chao, đêm nay trăng quá, tại gọi các bạn của ông tới, cùng hát hò uống rượu."
Dư Nhuận Chi : "Được thôi, họ đều ở ngoài ."
Dư Nhuận Chi dậy ngoài, lâu , ông dẫn một nhóm Phù Tang . Nguyên Diệu nhận những , là nhóm trong Đương Quy trang viên.
Bạch Cơ mang nhạc cụ , Nguyên Diệu chuẩn rượu ngon, Ly Nô nướng vài con cá thơm, trong sân cạn chén đổi chén, ca hát nhảy múa.
Ánh trăng như nước, hoa đào bay tán loạn, Bạch Cơ và Dư Nhuận Chi cùng hát theo nhịp đàn tam huyền, Ly Nô và Lữ Dật Sĩ cùng nhảy múa, chơi trò đoán uống rượu, tiếng vui vẻ. Nhìn cảnh tượng rôm rả , tâm trạng của Nguyên Diệu lên nhiều. Không ngờ, Nguyên Diệu Ly Nô và Lữ Dật Sĩ giữ chặt, ép uống vài chén rượu.
"Khụ khụ... khụ khụ khụ..." Nguyên Diệu sặc rượu, chảy cả nước mắt, nên bực bội, ầm lên.
Cuộc vui kéo dài đến tận canh ba mới tan, trong sân bừa bãi, Bạch Cơ, Ly Nô, Nguyên Diệu ngả nghiêng ngủ mái hiên. Dư Nhuận Chi, Lữ Dật Sĩ và những khác biến mất trong màn đêm.
Ngày hôm khi mặt trời lên cao, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô mới tỉnh dậy. Bạch Cơ, Ly Nô thấy sân vườn bừa bãi đầy ly, đĩa, bình rượu, xương cá, đồng thanh : "Ôi chao, đúng là bừa bộn, Hiên Chi dọn dẹp ." "Bừa bộn quá, bừa bộn quá, mọt sách ngốc tới dọn ."
Nguyên Diệu vui : "Tối qua đều mặt trong bữa tiệc, tại chỉ dọn dẹp?!"
Bạch Cơ bay : "Vì cắt đèn lồng giấy, còn hơn một trăm cái nữa."
Ly Nô chạy mất: "Gia mua thức ăn, nhanh thì cá chép to sẽ bán hết mất."
Nguyên Diệu bực bội, nhưng cũng cách nào, đành một dọn dẹp sân .
Buổi chiều, Vi Ngạn đến tìm Nguyên Diệu giải khuây, hành lang, với Nguyên Diệu: "Hiên Chi thực sự buồn bực."
Nguyên Diệu dọn dẹp xong sân , tâm trạng , : "Ta cũng buồn bực."
Vi Ngạn : "Ta đ.á.n.h cho Bùi Tiên một trận."
Nguyên Diệu : "Chẳng ngươi nguyền rủa Trung Hoa ? Vẫn hả giận ?"
Vi Ngạn căm phẫn : "Nguyền rủa tác dụng. Sáng nay, Thái hậu còn khen ngợi , vì khi đến chùa Từ Ân xảy chuyện kỳ lạ nữa. Ta thực sự càng nghĩ càng giận."
Nguyên Diệu khuyên nhủ: "Đan Dương ít nghĩ một chút thì sẽ giận nữa."
Vi Ngạn giận dữ : "Không , vẫn giận. Ta trả thù Bùi Tiên."
Bạch Cơ bước tới: "Có thù báo thù, oán báo oán, mới là việc sảng khoái. Vi công tử, một cách để ngươi trả thù Bùi công tử, giải tỏa nỗi hận."
Nguyên Diệu mặt ủ rũ : "Bạch Cơ cắt đèn lồng giấy , đừng đổ thêm dầu lửa đưa mưu kế tồi nữa."
Vi Ngạn hỏi: "Lại là con rối? Nguyền rủa ư?"
Bạch Cơ liếc Nguyên Diệu một cái, với Vi Ngạn: "Không , trực tiếp hơn."
Bạch Cơ ghé tai Vi Ngạn vài câu.
Vi Ngạn mở quạt, gian xảo.
Vi Ngạn hỏi Bạch Cơ: "Ngươi cần bao nhiêu bạc?"
Bạch Cơ : "Vi công t.ử tự tay , lấy bạc."
Vi Ngạn lên trời, : "Bây giờ luôn?"
Bạch Cơ bí ẩn: "Bây giờ luôn. Đêm nay, Bùi công t.ử chắc chắn sẽ một đêm sống bằng c.h.ế.t."
Vi Ngạn cũng bí ẩn: "Chỉ nghĩ đến thôi thấy đêm nay thật tuyệt ."
Bạch Cơ, Vi Ngạn gian: "Hì hì."
Nguyên Diệu cảm thấy lạnh sống lưng, run rẩy : "Cổ ngữ câu, đầu ba thước thần linh. Các nếu việc ác, ông trời sẽ tha cho các ."
Bạch Cơ : "Trời cũng sẽ tha cho Hiên Chi ."
"Tại ?" Nguyên Diệu hiểu hỏi.
Bạch Cơ bí ẩn: "Vì Hiên Chi cũng cùng việc ác."
Thế là, Bạch Cơ, Vi Ngạn, Nguyên Diệu ba lên đường.