Phiêu Miểu 1 - Quyển Cầm Đèn - Chương 3: Phiêu Miểu

Cập nhật lúc: 2026-03-06 04:25:49
Lượt xem: 43

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyên Diệu cáo từ Vi Đức Huyền, trở về lầu Nhiên Tê, thấy Vi Ngạn ăn mặc chỉnh tề chuẩn ngoài.

Vi Ngạn thấy Nguyên Diệu trở về, bèn mời cùng: "Đi nào, Hiên Chi, dẫn ngươi đến một nơi."

Nguyên Diệu hỏi: "Nơi nào?"

Vi Ngạn : "Phiêu Miểu Các. Một nơi thú vị."

Trong lúc chuyện, Vi Ngạn và Nguyên Diệu khỏi Vi phủ, rời khỏi phường Sùng Nhân, về hướng chợ Tây. Vi Ngạn cưỡi ngựa cũng dẫn tùy tùng, hai bộ con đường Trường An rợp bóng liễu tháng ba, xung quanh là dòng và xe cộ nườm nượp.

Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Phiêu Miểu Các là nơi nào thế?"

Vi Ngạn đáp: "Thiên thượng Lang Hoàn địa, nhân gian Phiêu Miểu hương*. Phiêu Miểu Các gần chợ Tây, là một cửa hàng bán đủ loại kỳ trân dị bảo, từ châu ngọc đồ cổ, kỳ hoa dị thảo, đến các loài chim thú kỳ lạ..."

* trời thần tiên, đất phiêu miểu

Nguyên Diệu chợt nhớ khi mới Trường An, qua cổng Khải Hạ, thấy hai con quỷ dữ cổng thành chuyện, con thỏ xám chở đến Trường An hình như vì trộm bảo vật của Phiêu Miểu Các mà cấm thành suốt hai trăm năm.

"Đan Dương, Phiêu Miểu Các ... mở ở Trường An từ bao giờ ?" Nguyên Diệu định hỏi Phiêu Miểu Các một cửa hàng yêu quái , nhưng lời đến miệng thì đổi ý.

Vi Ngạn , suy nghĩ một hồi, nghi ngờ: "Ừ, lạ thật, nhớ nó mở từ khi nào cả?!"

Nguyên Diệu hỏi: "Phiêu Miểu Các là của ai mở thế?"

Vi Ngạn : "Chủ nhân Phiêu Miểu Các là một nữ tử, nàng tự xưng là họ Bạch nhưng tên, gọi là Bạch Cơ. Đến lúc gặp nàng, ngươi đừng vẻ ngoài đ.á.n.h lừa, nàng thực chất là một con cáo già, ai trong đám thương nhân ở chợ Đông, Tây xảo quyệt và tham lam hơn nàng."

Lúc đương chuyện, hai qua cổng Hạm Quang, Vi Ngạn dẫn Nguyên Diệu thẳng đến chợ Tây nhộn nhịp, mà đưa rẽ trái, con ngõ giữa phường Diên Thọ và phường Quang Đức.

Trong ngõ nhà dân, chỉ cỏ xuân tháng ba mọc đầy và sương mù mờ ảo. Bước ngõ, như bước một thế giới khác, tiếng ồn ào của chợ Tây dần xa .

Đi một trăm mét, Vi Ngạn mở quạt xếp, đầu với Nguyên Diệu: "Hiên Chi, đến ."

Nguyên Diệu ngẩn , ngẩng đầu lên, thấy mặt là một tòa lầu hai tầng khác gì những tòa nhà khác ở Trường An. Trên cửa chính treo một tấm biển trắng, gỗ đen bóng, chữ trắng bằng chữ Triện cổ: "Phiêu Miểu Các". Trên hai trụ cửa khắc một đôi câu đối: "Hồng trần hữu tướng, t.ử túy kim mê bách sắc tận. Phù thế vô thường, ái oán sân si vạn kiếp ." Bốn cánh cửa gỗ cũ kỹ mở rộng, thấp thoáng thấy bên trong bày biện các lọ hoa, cổ vật, ngọc châu kệ hàng.

Vi Ngạn bước , Nguyên Diệu vội theo .

Cửa hàng của Phiêu Miểu Các lớn, cũng gì đặc biệt, cách bày trí giống hệt những cửa hàng cổ vật khác ở chợ Đông, Tây, kệ hàng đủ loại cổ vật, tranh chữ, hoa cỏ chim thú, còn đá quý, hương liệu, đồ vàng, cuộn trục từ các nước Tây Vực.

Một thiếu niên áo đen tựa bên quầy đang ăn gì đó, thấy thì ngẩng đầu lên, thè lưỡi l.i.ế.m miếng thức ăn còn dính khóe miệng. Thiếu niên áo đen chiếc cằm nhọn, mắt to, khuôn mặt thanh tú, chỉ là đồng t.ử hẹp đến mức kỳ dị.

Nguyên Diệu về phía quầy, thấy thứ thiếu niên đang ăn là một đĩa cá khô.

Thiếu niên áo đen thấy Vi Ngạn, thì : "Vi công t.ử đến , ngài mua gì?"

Vi Ngạn vung quạt xếp, đáp: "Ly Nô, Phiêu Miểu Các món gì mới lạ ?"

Ly Nô : "Cái đó Ly Nô , ngài hỏi chủ nhân."

Vi Ngạn hỏi: "Bạch Cơ ? Có khách đến, nàng tiếp?"

Ly Nô chỉ bên trong, : "Vừa nãy, Võ Hằng Hào đại nhân đến, chủ nhân đang tiếp ngài . Vi công t.ử thể xem qua ?"

Vi Ngạn "ừ" một tiếng, tự ngắm nghía các bảo vật kệ hàng: "Hiên Chi, đến xem , đây là hương Tây vực..."

Vi Ngạn cầm một hộp gỗ nghiêng đầu, thấy Nguyên Diệu bên cạnh thì liếc xung quanh, thấy đang kệ bày đồ ngọc, ngơ ngác một đôi ngọc bội song ngư, sắc mặt lạ lùng.

Nguyên Diệu đôi ngọc bội song ngư, trong lòng kinh ngạc, đôi ngọc bội quen, là thứ mà trong giấc mộng như thực như hư đêm đó, thiếu nữ áo trắng dùng cá chép lớn đổi lấy từ tay .

Thứ , bày kệ hàng Phiêu Miểu Các thế ?!

Vị trí của Nguyên Diệu , bên trái là gian trong, cửa đóng. Hắn về phía trái, thấy một bức bình phong vẽ hoa mẫu đơn chắn tầm , nhưng qua bức bình phong mỏng, thể thấy hai bóng đối diện: một nữ t.ử mềm mại yêu kiều và một nam t.ử uy vũ hiên ngang. Theo lời Ly Nô, hẳn là Bạch Cơ và Võ Hằng Hào.

Giọng Bạch Cơ nhỏ, chỉ thỉnh thoảng vài câu, nhẹ nhàng như gió, rõ. Giọng Võ Hằng Hào lớn hơn, lời gấp gáp, giọng điệu đậm đặc khẩu âm Bính Châu, chỉ vài câu rời rạc: "Ý nương." "Sinh thần bát tự..." "Hương phản hồn..."

"Hiên Chi, ngươi đang ?" Vi Ngạn vỗ vai Nguyên Diệu, hỏi.

"Á?!" Nguyên Diệu giật , đầu Vi Ngạn, bối rối: "Không, gì, tiểu sinh đang xem ngọc, đôi ngọc bội song ngư thật ..."

Vi Ngạn kéo Nguyên Diệu : "Ngọc thì , đến xem cái , hương liệu kỳ diệu của Tây Vực, đốt lên thể mơ cõi khác! Giữa sa mạc, cung điện vàng ngọc, mỹ nhân mũi cao mắt xanh vây quanh, thật tuyệt diệu..."

Nguyên Diệu và Vi Ngạn ngửi hương một lúc, thì bên trong truyền tiếng động, Võ Hằng Hào bước .

Võ Hằng Hào là một nam t.ử tuấn tú, dáng hiên ngang, mặc trường bào xanh ngọc đơn giản. Y thẳng khỏi Phiêu Miểu Các, khuôn mặt đầy tâm sự, đôi mắt chứa đựng nỗi buồn vô tận.

Một lúc , Bạch Cơ cũng bước , nhẹ nhàng phẩy quạt, tự lẩm bẩm: "Tương tư luyện thành t.h.u.ố.c hồn, tình sâu khắc thành văn trường sinh. Lòng bí ẩn, tính quanh co, thật khó mà thấu hiểu..."

Nguyên Diệu ngước , thấy một nữ t.ử áo trắng, tóc đen, chầm chậm quạt chiếc quạt lụa . Nàng đôi mày thanh tú như tranh vẽ, bên khóe mắt trái một nốt ruồi lệ đỏ như máu. Hắn nhận nàng, là câu ngọc thủy tinh cầu đá ánh trăng! Tuy nhiên, đôi mắt nàng còn màu vàng kỳ lạ nữa mà biến thành màu đen bình thường.

Bạch Cơ thấy Nguyên Diệu và Vi Ngạn, thì khỏi giật , dường như ngờ bên ngoài đang .

Vi Ngạn : "Bạch Cơ thật nhàn rỗi, hôm nay ăn buôn bán, còn ngâm thơ."

"Ồ, Vi công t.ử đến từ lúc nào ? Lần , ngài thứ gì thế?" Bạch Cơ Vi Ngạn, môi nhếch lên như . Nàng Nguyên Diệu, nụ môi càng sâu hơn: "Còn vị công t.ử , Phiêu Miểu Các, là duyên, ngài gì?"

Ngài gì?

Có lẽ vì giọng của Bạch Cơ mơ hồ như trong mơ, năm chữ mang theo ma lực thần kỳ, quyến rũ lòng , khiến những d.ụ.c vọng sâu kín nhất trong tâm hồn con , dù là trắng trong, đen tối, xám xịt đều bắt đầu sôi sục, trỗi dậy.

Vi Ngạn : "Bạch Cơ, hãy lấy những thứ thể khiến cảm thấy thú vị đây..."

Nguyên Diệu ngập ngừng hỏi: "Chẳng tiểu sinh gặp cô nương Bạch Cơ ở ?"

Bạch Cơ mỉm , đáp lời Nguyên Diệu: "Có lẽ, là trong giấc mơ chăng."

Vi Ngạn thấy , dùng quạt gấp nhẹ nhàng vỗ vai Nguyên Diệu, nhếch mép: "Này phu, ngươi lòng đổi , phụ lòng của đấy..."

Mặt Nguyên Diệu đỏ bừng, lúng túng : "Đan Dương, đừng linh tinh, tiểu sinh lòng đổi ! Không đúng, tiểu sinh còn thành với tiểu thư Phi Yên... Đan Dương, ngươi đừng hỏng thanh danh của tiểu thư..."

Vi Ngạn trộm phía chiếc quạt, Bạch Cơ cũng .

Tiểu thư sinh cảm thấy giống như một con cừu non, còn hai mặt rõ ràng là sói.

Vi Ngạn với Bạch Cơ: "Bạch Cơ, mau lấy những thứ mới lạ thú vị ."

Bạch Cơ : "Thật may, tháng ba là mùa nhập hàng, các thương nhân từ Tây Vực, Đông Hải, Nam Cương đều đang đường . Nếu Vi công t.ử thấy các món trong tiệm thú vị, mấy ngày rảnh rỗi, dùng ngọc thủy tinh dệt thành một tấm rèm ngọc thú vị, xem thử ?"

Vi Ngạn thu quạt , khá hứng thú: "Ồ? Thú vị thế nào?"

Bạch Cơ chớp mắt, : "Vào đêm trăng tròn, mỗi viên ngọc thủy tinh đều hiện một gương mặt , đều là những c.h.ế.t đuối ở Trường An. Không chừng, Vi công t.ử còn thể thấy những gương mặt quen thuộc đấy."

Vi Ngạn hứng thú: "Lấy cho xem ."

Bạch Cơ : "Nó ở trong phòng, xin mời theo ."

Vi Ngạn theo Bạch Cơ trong phòng, hỏi: "Tấm rèm ngọc bao nhiêu bạc?"

"Một nghìn lẻ một lượng. Mỗi viên ngọc một lượng, đúng một nghìn lẻ một viên ngọc thủy tinh. Vi công t.ử là khách quen, tính tiền công, nhưng việc tạo những gương mặt trong ngọc thủy tinh tốn khá nhiều công sức và thời gian."

"Một nghìn lẻ một lượng bạc? Cũng giá trời..."

"Không, là vàng."

"Ngươi cướp luôn ?!"

"Cướp bóc thú vị bằng c.h.é.m giá... khụ khụ, Vi công t.ử đùa . Một lượng vàng đổi lấy một gương mặt rẻ đó, đó là gương mặt thật sự, chỉ đầy đủ ngũ quan, mà còn cả cảm xúc như vui, giận, buồn, sợ, thậm chí còn phát tiếng và tiếng . Đêm khuya trăng tròn, vạn vật tĩnh lặng, ngài trong lầu Nhiên Tê thưởng thức, thật sự khí và thú vị đấy!"

"Ừ, xem ..."

"Được!"

Bạch Cơ và Vi Ngạn bước trong để xem rèm ngọc thủy tinh, để Nguyên Diệu đó một . Ly Nô dựa quầy, tiếp tục ăn cá khô đĩa nhỏ. Hắn liếc Nguyên Diệu, đồng t.ử nhỏ hẹp híp : "Này, tên thư sinh, ghét ngươi, ngươi mùi nước."

"Hả?!" Nguyên Diệu giật , về phía Ly Nô.

Ly Nô ăn cá khô, lè chiếc lưỡi hồng l.i.ế.m mép: "Tên thư sinh , tránh xa , nếu sẽ ăn ngươi như ăn cá khô đó..."

Ly Nô hung ác, nhe hai chiếc răng nanh dài , trông đáng sợ.

Nguyên Diệu kinh hãi, lảo đảo lùi thì bất ngờ trượt chân, ngã ngửa . Chỗ gần kệ để các đồ cổ như đồ ngọc, bình sứ. Khi ngã, đụng kệ đồ cổ, kệ đổ xuống, kéo theo một kệ khác chứa các đồ từ Tây Vực như gương cổ, cốc đĩa cũng đổ xuống theo. Tiếng loảng xoảng vang lên khắp nơi, các bình sứ đầy màu sắc, cốc lưu ly, vòng ngọc, đĩa hổ phách, gương ngọc... tất cả đều rơi xuống đất, vỡ tan tành.

Nguyên Diệu sợ đến hồn bay phách tán, bệt giữa đống mảnh vỡ, đầu óc trống rỗng.

Nguyên Diệu kinh hãi đến mất hồn, bệt giữa đống mảnh vỡ, đầu óc trống rỗng. Lúc , nhận mấy thứ kỳ quái như làn khói nhẹ bay khỏi những bảo vật vỡ vụn , cố gắng thoát khỏi Phiêu Miểu Các, biến mất về các hướng trong thành Trường An.

Bạch Cơ và Vi Ngạn thấy tiếng động, thì từ trong bước . Thấy cảnh tượng bừa bộn đất, Bạch Cơ thấy đau lòng, còn Vi Ngạn thì kinh ngạc.

Bạch Cơ hỏi: "Chuyện gì xảy thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-1-quyen-cam-den/chuong-3-phieu-mieu.html.]

Ly Nô hồi phục thành vẻ thiếu niên tuấn tú, chỉ Nguyên Diệu đang sợ hãi, : "Chủ nhân, vị công t.ử ngã một cái, kéo đổ kệ hàng, nên mới thành thế ."

Nguyên Diệu kinh hãi, chỉ Ly Nô, giận dữ mà nên lời: "Ngươi, ngươi, rõ ràng là ngươi..."

Ly Nô mặt mày vô tội, ngắt lời Nguyên Diệu: "Công t.ử đừng vu oan cho , quầy từ đầu, đến gần kệ hàng."

Nguyên Diệu còn lời nào để , chỉ về phía Vi Ngạn, nước mắt chực trào : "Đan Dương, ..."

Vi Ngạn đống bảo vật vỡ tan đất, mặt trắng bệch: "Hiên Chi, ngươi..."

Bạch Cơ , trong đôi mắt phượng dài hẹp lóe lên sự xảo quyệt: "Vi công tử, vị công t.ử là gì của ngài thế?"

Vi Ngạn đành đáp: "Hiên Chi là biểu của , hiện đang ở nhà ."

Bạch Cơ : "Đồ vỡ , đau lòng cũng vô ích, hai vị công t.ử cần bận tâm, để ảnh hưởng đến tâm trạng chọn bảo vật. Chờ kiểm kê xong, sẽ gửi hóa đơn đến Vi phủ, đến lúc đó hai vị cứ thanh toán theo giá là . Yên tâm, nể mặt Vi công t.ử là khách quen, sẽ bỏ qua chút tiền lẻ."

Vi Ngạn cảm thấy chóng mặt, với sự hiểu của về Bạch Cơ, thì chắc chắn thương nhân gian xảo sẽ nhân cơ hội mà c.h.é.m giá, đến lúc đó cho dù bán cả Ma Cô, Đế Ất cũng đủ để trả nợ.

Nguyên Diệu chỉ lau nước mắt, vô vọng Vi Ngạn. Vi Ngạn cố gắng an ủi: "Không , ..."

Xảy chuyện như , Vi Ngạn cũng còn hứng thú săn tìm bảo vật nữa, thở dài kéo Nguyên Diệu rời khỏi.

Sau khi Vi Ngạn và Nguyên Diệu rời , Bạch Cơ bước đến giữa đống mảnh vỡ, nhặt lên một chiếc ngọc như ý gãy. Nó lạnh lẽo và nặng trĩu, còn chút sinh khí linh tính nào.

Bạch Cơ khổ: "Tất cả thoát ! Tên ngốc , chỉ một trượt chân của , khiến Trường An thêm bao nhiêu quỷ mị yêu linh, bao nhiêu sẽ ràng buộc với dị giới nữa ?"

Ly Nô bên quầy : "Đây đều là những thứ chủ nhân vất vả gom về, giờ bốn phương tám hướng, tìm dễ ."

Bạch Cơ đáp: "Nhân quả kiếp , báo ứng kiếp . Nhân quả hôm nay, báo ứng ngày mai. Hắn gây thì tự kết thúc. Đừng lo, chắc chắn sẽ Phiêu Miểu Các thôi."

Bạch Cơ ném ngọc như ý , bước trong, đầu : "Ly Nô, đừng nghĩ , dù trượt chân, nhưng ngươi cũng thoát khỏi trách nhiệm. Thu dọn cửa hàng cho sạch sẽ, lập một hóa đơn, ừm, giá cao nhất thể, gửi đến Vi phủ."

Bạch Cơ dứt lời, một con mèo đen, mắt dài nhỏ, nhảy từ phía quầy , chạy đến đống mảnh vỡ cổ vật đất, dùng miệng và chân cào tung những mảnh ngọc vỡ vàng gãy. Nhìn nó giống chơi đùa hơn là dọn dẹp, lúc thì lăn tròn, lúc thì nhảy nhót, trông vô cùng vui vẻ.

Tiếng lười biếng của Bạch Cơ từ trong vọng : "Ly Nô, nếu hoàng hôn mà dọn xong, thì ba tháng tới đừng mơ ăn cá khô."

"Meo~" Mèo đen kêu lên, như đang phản đối.

Buổi chiều, tại Vi phủ, phòng lầu Nhiên Tê.

Nguyên Diệu ở trong phòng , than dài thở ngắn, nước mắt ướt đẫm tay áo.

Vừa , Ly Nô mang hóa đơn thì Phiêu Miểu Các đến, liệt kê các món đồ vỡ ba trang giấy đầy kín, tổng cộng hai nghìn lượng vàng. Được , đây là giá thấp nhất mà Bạch Cơ đưa vì nể mặt Vi Ngạn là khách quen của Phiêu Miểu Các. Nguyên Diệu một xu dính túi, đành nhờ cậy khác, nhưng mà đền nổi tiền lớn đây? Dù Vi Ngạn , nhưng mặt tái xanh khi xem hóa đơn, cũng tiền với là một con nhỏ.

Nguyên Diệu hổ thẹn và đau khổ, cảm thấy còn mặt mũi sống sót, bèn cởi đai lưng , quăng lên xà nhà.

Hôm nay thứ ba Hồng Tuyến đến lầu Nhiên Tê . Buổi chiều nàng ba đến đây để đưa thiệp hoa cho tiểu thư, nhưng Nguyên Diệu và Vi Ngạn ngoài, về. Lần trở , may , hầu rằng Nguyên công t.ử đang ở trong phòng.

Hồng Tuyến thấp thỏm lo lắng lên tầng ba, sợ va Đế Ất đụng trúng Mã Cô, may cuối cùng cũng bình an đến phòng Nguyên Diệu. Nàng thấy cửa sổ đóng, nghĩ rằng vị hôn phu tương lai của tiểu thư đến Trường An cầu công danh, chắc đang chăm chỉ học hành, bèn rón rén đến bên cửa sổ, lén lút , xem thử vị hôn phu tương lai của tiểu thư là thế nào.

Hồng Tuyến thò đầu , tim vốn đang đập thình thịch bỗng chốc đập nhanh hơn ba nhịp. Trong phòng, một thư sinh mặt mày ủ rũ đang kiễng chân chiếc ghế nhỏ, đưa đầu đai lưng treo xà nhà.

"Á! Tên , dừng ! Đừng tự tìm đường c.h.ế.t!" Hồng Tuyến hoảng hốt, thốt lên câu thoại mà nàng từng từ miệng kể chuyện trong quán .

Nguyên Diệu chui đầu đai lưng, cảm thấy việc tự sát là hành động của một nam t.ử hán. Hơn nữa, nếu c.h.ế.t, Vi Ngạn sẽ gánh món nợ , bằng giá thể để liên lụy đến . Dù thế nào, cũng là gây , tự gánh.

Nguyên Diệu định tháo đai lưng thì thì đột nhiên thấy một cái đầu thò từ cửa sổ, kỳ quái hét lên, giật , trượt chân, ghế lật ngã xuống đất.

Nguyên Diệu cảm thấy cổ bỗng chốc siết chặt, cả treo lơ lửng giữa trung, mặt đỏ bừng chuyển thành xanh, thể thở nổi, chỉ thể giãy giụa kêu cứu: "...Cứu... cứu mạng..."

Hồng Tuyến kinh hãi kêu lên: "Người ! Mau cứu ! Nguyên công t.ử đang treo cổ!!"

Tiếng hét của Hồng Tuyến thu hút Vi Ngạn và Nam Phong cách đó xa. Vi Ngạn thấy tiểu thư sinh đang giãy giụa giữa trung từ cửa sổ, vội xông giải cứu: "Hiên Chi, ngươi nghĩ thông như ..."

"Khụ khụ khụ... khụ khụ..." Nguyên Diệu gì đó, nhưng mới hồi phục sức, chỉ thể liên tục ho khan.

Vi Ngạn an ủi: "Hiên Chi, đừng vội, sẽ đến Phiêu Miểu Các nữa, mặc cả với nữ nhân ác độc đó. Những thứ ngươi vỡ, cùng lắm chỉ đáng giá một nghìn lượng vàng thôi."

Nguyên Diệu chỉ , một nghìn lượng vàng... bộ tài sản của chỉ hai mươi đồng tiền mà chủ quán trọ Cát Tường đưa khi trả tiền thuê bằng con cá chép lớn...

Vi Ngạn an ủi Nguyên Diệu vài câu, dậy rời . Nam Phong cũng theo.

Hồng Tuyến ngoài cửa sổ, nàng ngẩn ngơ Nguyên Diệu, lòng đầy thất vọng. Chàng thư sinh là mỹ nam, dung mạo chỉ thể coi là đoan chính, mặt mày nhút nhát, hiền lành, phong thái phóng khoáng, tiêu sái, cũng dáng vẻ hiên ngang, đội trời đạp đất. Chỉ đôi mắt đen trong veo, sáng rực như gương vướng bụi, phản chiếu sự tối tăm, u tối của thế gian.

Nguyên Diệu ngước lên Hồng Tuyến, giọng khàn khàn: "Cô nương là ai? Tại xuất hiện cửa sổ của ?"

Hồng Tuyến lúc mới tỉnh , nàng lấy một tấm thiệp từ trong ống tay áo, đưa cho Nguyên Diệu: "Ta tên Hồng Tuyến, là tỳ nữ của tiểu thư Phi Yên. Tiểu thư bảo đưa thư cho Nguyên công tử, mời Nguyên công t.ử đêm nay canh ba đến gặp tại đình Mẫu Đơn trong hoa viên."

Chàng thư sinh thuần khiết nữa giật : "Gì cơ? Tiểu thư Phi Yên hẹn gặp đêm khuya?! Điều , điều thật hợp lễ nghĩa, tuyệt đối !"

"Nguyên công t.ử đến thì tùy." Hồng Tuyến lườm một cái, ném tấm thiệp xuống, rời khỏi phòng. Theo kinh nghiệm nhiều năm săn mỹ nam cho tiểu thư, thư sinh nhan sắc chắc chắn cơ hội. Nhiệm vụ của nàng chỉ là truyền tin, đến là việc của .

Sau khi Hồng Tuyến rời , Nguyên Diệu thoát khỏi lo lắng về món nợ ở Phiêu Miểu Các, rơi nỗi lo về cuộc gặp gỡ giữa đêm tại đình Mẫu Đơn. Đến đây? Là một nho sinh bụng đầy sách vở, thể việc vượt rào như ? Không đến, sợ tổn thương mặt mũi của Vi Phi Yên, phụ lòng nàng.

Nguyên Diệu suy nghĩ lung tung một hồi, cuối cùng vẫn quyết định đến gặp. Hắn tự an ủi là chỉ cần vài câu thôi, chạm, cũng vượt rào. Nếu phát hiện, cùng lắm đ.â.m đầu c.h.ế.t tại chỗ, để bảo danh dự cho tiểu thư.

Lo lắng yên, đợi đến canh ba, Nguyên Diệu mượn ánh trăng xuống lầu, lẻn hoa viên, đến đình Mẫu đơn.

Hắn ở Vi phủ gần nửa tháng, nên quen thuộc với các con đường ở đây.

Ánh trăng sáng tỏ, vạn vật im lìm, Nguyên Diệu đến sớm, Vi Phi Yên vẫn đến. Hắn chờ đợi trong đình mẫu đơn, xung quanh một bóng , núi giả, đá lớn, cây cối rậm rạp, gió đêm thổi qua, lá cây xào xạc.

Nguyên Diệu lo lắng, từng giây từng phút trôi qua, cuối cùng cũng đến canh ba, từ cuối con đường nhỏ trong bụi hoa, từ từ tiến tới chỗ hai ngọn đèn. Vi tiểu thư thật lớn gan, nửa đêm gặp gỡ nam t.ử trong vườn mà còn dám cầm đèn? tại hai ngọn đèn?!!

Nguyên Diệu vội vàng , ánh trăng, con đường hoa, hai nữ nhân từ từ tới. Người phía , mặc áo vàng nhạt, dáng vẻ uyển chuyển, cầm một chiếc đèn cung đỏ. Người phía , mặc áo đỏ, bước lảo đảo, cầm một chiếc đèn xanh thăm thẳm.

Không lâu , hai nữ nhân bước lên đình Mẫu Đơn.

Nguyên Diệu lén , mặc áo vàng nhạt thắt tóc hoa sen, trán dán một hoa mai, đôi mắt giống với Vi Ngạn. Người mặc áo đỏ thì rõ khuôn mặt vì nàng đang che mặt chiếc mũ kèm khăn trùm đầu. Đèn xanh trong tay nàng tỏa ánh sáng màu xanh thẫm, khiến cho chiếc mũ che kín cả mặt phản chiếu màu đỏ như máu.

Nguyên Diệu vội vàng cúi chào, dám lên: "Tiểu sinh họ Nguyên, tên Diệu, tự Hiên Chi. Dám hỏi, ai là tiểu thư Phi Yên ạ?"

Vi Phi Yên ngạc nhiên, biểu cảm tỏ vẻ kỳ quặc, quanh lạ: "Tất nhiên là , công t.ử là là Nguyên Diệu ?"

Mặt Nguyên Diệu đỏ bừng, vẫn dám lên: " là tiểu sinh."

Vi Phi Yên che miệng : "Nguyên công t.ử cứ cúi đầu mãi ? Là vì xí quá nên lọt mắt công t.ử ư?"

"Không, , tiểu thư xinh như tiên nữ, tiêu sinh là dám phiền giai nhân..." Nguyên Diệu vội giải thích, đó mới ngẩng đầu lên. Vi Phi Yên với nụ hờ hững, còn mặc áo đỏ với chiếc mũ che kín vẫn yên một bên.

Nguyên Diệu cảm thấy lạ thường, thầm nghĩ, chăng nàng là Hồng Tuyến gửi thư ban ngày? Không đúng, nhớ vóc Hồng Tuyến mảnh mai, cao như . Có lẽ, đó là một hầu khác của Vi Phi Yên? Chắc chắn là . cách ăn mặc của nàng, thật sự là kỳ lạ và đáng sợ.

Vi Phi Yên rõ hình dáng của Nguyên Diệu, khỏi thất vọng. Haiz, thế gian hiếm những trai tuấn tú thế?

Nguyên Diệu hồi hộp, cẩn thận hỏi: "Tiểu thư gọi đến gặp lúc nửa đêm thế , chuyện gì dạy dỗ ?"

Lời mới cất lên, Nguyên Diệu tát mồm , thật sự là lúc và tình huống để cách .

Vi Phi Yên thực sự bối rối: "Dạy dỗ?! Ta dạy dỗ gì chứ? Để nghĩ xem..."

Vi Phi Yên suy nghĩ, phía tảng đá to bên đình Mẫu Đơn đột nhiên một đen cao to nhảy . Một nam nhân cầm đao xuất hiện, đ.á.n.h về phía đình Mẫu Đơn, lưỡi d.a.o lạnh lẽo như nước: "Các cấm nhúc nhích, nào nhúc nhích ông đấy g.i.ế.c đó!"

Nguyên Diệu sợ đến mất hồn, sợ sệt : "Có... cướp?!!"

Kẻ cướp mặt Nguyên Diệu và Vi Phi Yên, vung thanh đao sáng loáng, vẻ mặt tàn bạo: "Ai dám hét lên ông đây g.i.ế.c đó!"

Nguyên Diệu chằm chằm con dao, đôi chân run rẩy, thì thầm: "Tiểu sinh dám, hảo hán xin tha mạng!"

Vi Phi Yên đến cướp, gì.

Tên cướp : "Nói cho ông , kho bạc ở ?"

Nguyên Diệu cảm thấy khó xử: "Tiểu sinh ... ..."

Vi Phi Yên : "Ta cũng ."

Tên cướp Vi Phi Yên, thấy là một cô nương xinh , bỗng dưng nở nụ hèn hạ, tục tằn: "Lão t.ử vòng vòng lâu , chân cũng mỏi nhưng tìm kho bạc. Thôi, đêm nay cướp bạc, cướp một mỹ nhân thì cũng phí công tới đây."

Nguyên Diệu sợ đến tái mặt, rõ ràng là sợ c.h.ế.t, nhưng vẫn chắn mặt Vi Phi Yên: "Ngươi, ngươi vô lễ với tiểu thư!"

"Đi, , tên thư sinh yếu ớt nhà ngươi mau cút sang một bên!" Tên cướp vung bàn tay to như cái quạt hất Nguyên Diệu sang một bên.

Nguyên Diệu ngã mạnh xuống đất, đầu va cột đình, đau đến hoa mắt chóng mặt. Hắn ngã đúng chân cô nương áo đỏ đang cầm đèn xanh, tà váy lụa của nàng lướt qua mặt , lạnh như băng. Nguyên Diệu vội nắm lấy tà váy đỏ, : "Mau tìm , đến cứu tiểu thư nhà ngươi..."

cô nương áo đỏ hề động đậy, cũng gì, chỉ lặng lẽ trong bóng tối.

 

Loading...