Phiêu Miểu 1 - Quyển Cầm Đèn - Chương 3: Vô Già
Cập nhật lúc: 2026-03-06 04:26:04
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên Diệu, Bạch Cơ và Vi Phi Yên cùng chùa Thanh Long, họ theo dòng qua sân viện bảy tòa bảo tháp, đến đại hùng bảo điện. Đại hùng bảo điện đông nghịt , đại hội Vô Già bắt đầu.
Dưới pho tượng Phật trang nghiêm, thiền sư Hoài Tú mặc áo cà sa vàng đỏ, kiết già bồ đoàn, đối diện là một lão tăng lông mày trắng, trụ trì chùa Từ Ân, thiền sư Hư Không. Hoài Tú và thiền sư Hư Không đang luận Phật pháp, đám vây quanh Pháp.
Thiền sư Hư Không : "A Di Đà Phật, thế nhân từ sắc , mắt tai mũi lưỡi là cửa; ngoài ý môn; tâm là đất, tánh là vương; vương cư ngụ đất tâm. Tánh còn, vương còn; tánh mất, vương mất.* Xin hỏi nên giải thích thế nào?"
* Câu kinh văn trích từ "Lục đàn tổ kinh".
Hoài Tú đáp: "A Di Đà Phật, bản tính của là thiên tính, bản tính tồn tại, tâm và tồn tại. Bản tính tồn tại, và tâm hồn sẽ hủy diệt. Phật tạo từ Tánh, đừng cầu ngoài . Tự tánh mê là chúng sinh, tự tính giác là Phật..."
Thiền sư Hư Không và Thiền sư Hoài Tú đối đáp Phật pháp, đám thiện nam tín nữ đến mê mẩn, Nguyên Diệu thì đến buồn ngủ.
Nguyên Diệu Bạch Cơ, thấy Bạch Cơ đang chăm chú luận Phật, Vi Phi Yên, thấy nàng đang chăm chú Bạch Cơ, mặt thỉnh thoảng ửng đỏ kỳ lạ.
"Ôi..." Mồ hôi lạnh của Nguyên Diệu chảy ròng ròng, yêu mỹ nam như Vi Phi Yên lẽ thực sự nhầm Bạch Cơ là nam t.ử và thích nàng đó chứ?
Khi Đại hội Vô Già kết thúc, Thiền sư Hư Không đành ủ rũ về, vì vẫn thể tranh luận thắng Hoài Tú. Trong chùa Thanh Long, tiếng chuông ngân vang dài vài , các thiện nam tín nữ tản theo tiếng chuông vang. Hoài Tú sai tiểu sa di mời Bạch Cơ và Nguyên Diệu thiền viện. Bạch Cơ và Nguyên Diệu theo tiểu sa di bước nội viện yên tĩnh.
Hoài Tú đang trong thiền phòng, thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu , lập tức dậy hành lễ Phật: "A Di Đà Phật."
Bạch Cơ : "Hôm nay thiền sư thuyết pháp, thật như hoa trời rơi xuống, khiến ít lợi ích."
Hoài Tú chắp tay: "Thí chủ quá khen ."
Hoài Tú bảo tiểu sa di pha , tới kệ sách, lấy một cuốn kinh sách chép tay đưa cho Bạch Cơ: "Mấy hôm nhờ thí chủ tặng bút mực quý và giá đỡ tay, giúp bần tăng kịp chép xong kinh văn đại hội Vô Già, bần tăng nên cảm tạ thế nào, bèn chép thêm một bản kinh Liên Hoa, mong thí chủ nhận lấy."
Khuôn mặt Bạch Cơ nở nụ rạng rỡ như hoa, chữ tay của Hoài Tú các quý tộc trong thành Trường An ưa chuộng và săn đón, cuốn kinh sách chắc chắn sẽ bán giá cao.
"Đa tạ thiền sư. Hiên Chi nhận lấy ."
Nguyên Diệu bước lên, nhận lấy kinh Liên Hoa.
Bạch Cơ liếc giá đỡ tay màu xanh ngọc bàn, mỉm : "Thiền sư thấy giá đỡ tay ý ?"
Không hiểu vì , trán Hoài Tú thấm mồ hôi lạnh, mặt cũng dần trở nên tái nhợt. lúc , tiểu sa di mang lên, rót cho Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Hoài Tú. Khi tiểu sa di đưa cho Hoài Tú, Hoài Tú cầm chắc, đổ lên áo cà sa màu vàng đỏ. Chiếc áo cà sa bảy sắc là bảo vật truyền từ đời sang đời khác của chùa Thanh Long, đó gắn bảy bảo vật của Phật gia. Vàng, bạc, lưu ly, pha lê, xà cừ, hồng ngọc và hổ phách đều trang trí áo cà sa, hoa văn lộng lẫy, ánh vàng rực rỡ. Thường chỉ trong những dịp quan trọng, Hoài Tú mới mặc.
Tiểu sa di kinh hãi, liên tục xin : "Xin trụ trì tha tội, trụ trì tha tội, tiểu tăng cố ý."
Hoài Tú vô cùng tức giận: "Đồ ngu ngốc, thật là ngu ngốc!"
Tiểu sa di cúi đầu : "Xin trụ hãy cởi áo cà sa bảy sắc , tiểu tăng sẽ lấy nước giếng để giặt sạch vết bẩn."
Hoài Tú nhíu mày: "Thôi , thôi , áo cà sa bảy sắc thể dùng nước giếng để giặt? Ngoài thành Tây ba dặm, trong rừng trúc tím một dòng suối trong lành, ngày mai mang đến đó giặt."
Hoài Tú cởi áo cà sa bảy sắc , bảo tiểu sa di gấp gọn gàng cất . Vì chuyện áo cà sa, tâm trạng Hoài Tú trở nên , nên Bạch Cơ và Nguyên Diệu cũng cáo từ. Khi hai đang đường khỏi chùa Thanh Long, Nguyên Diệu thở dài: "Thiền sư Hoài Tú đúng là một cao tăng vượt thoát khỏi trần tục, ngay cả giặt một chiếc áo cà sa cũng cầu kỳ đến mức siêu phàm."
Bạch Cơ : "Năm uẩn đều , sáu trần diệt, cần gì dùng suối trong để giặt áo?"
"Ý ngươi là gì?" Nguyên Diệu hiểu.
Bạch Cơ : "Hiên Chi hiểu thì thôi. Dù , dù chiếc áo mà yêu thích nhất bẩn, cũng sẽ ngoài thành để đến rừng trúc tím để giặt."
"Đó là vì ngươi lười." Tất nhiên, câu tiểu thư sinh dám .
Khi Bạch Cơ và Nguyên Diệu khỏi chùa Thanh Long, đám xe ngựa cửa chùa ít nhiều. Nguyên Diệu ngạc nhiên phát hiện, xe ngựa của Vi Phi Yên vẫn rời . Vi Phi Yên xe ngựa, dường như đang chờ ai đó.
Vi Phi Yên thấy Bạch Cơ thì mắt sáng lên: "Long công tử..."
Bạch Cơ chắp tay chào: "Vi phu nhân."
Vi Phi Yên che miệng bằng quạt xương, mắt lấp lánh nhỏ giọng : "Ta ngon, mời Long công t.ử phủ cùng thưởng , công t.ử thể nể mặt ?"
"Ơ..." Nguyên Diệu lau mồ hôi. Vi tiểu thư mắc bệnh si mê nam t.ử cũng , nhưng đối tượng là Bạch Cơ thì thật đáng sợ.
Bạch Cơ : "Có thể trưởng với Vi phu nhân thì đúng là hân hạnh, nhưng tiếc rằng hôm nay việc quan trọng, về ngay. Hiên Chi đang rảnh rỗi, chi bằng để theo ngươi. Ta sẽ đến phủ nàng thăm ."
Vi Phi Yên Bạch Cơ thì thất vọng, nhưng nàng sẽ đến thì vui vẻ: "Cũng . Long công t.ử chắc chắn đến. Nguyên công tử, từ khi hồi sinh đến giờ vẫn cảm ơn ngươi. Đi, cùng về phủ uống nào."
Nguyên Diệu từ chối , đành theo.
Khi Nguyên Diệu lên xe ngựa của Vi Phi Yên, Bạch Cơ thì thầm với Nguyên Diệu: "Hiên Chi, nếu nhớ nhầm, Vi phu nhân vốn là vị hôn thê của ngươi đúng ? Giờ đây, Võ Hằng Hào còn nữa, ngươi vẫn còn cơ hội hàn gắn tình duyên đó..."
Mặt tiểu thư sinh đỏ bừng: "Bạch Cơ đừng bậy, đính hôn với thực là Đan Dương... Không, đúng, cũng thể là Đan Dương, thực chuyện đính hôn chỉ là một sự hiểu lầm!"
Bạch Cơ : "Nhân duyên trời định thể là hiểu lầm? Hiên Chi mau , Vi phu nhân còn đang chờ ngươi kìa."
Bạch Cơ trở về Phiêu Miểu Các, Nguyên Diệu theo Vi Phi Yên về Vi phủ uống . Trên xe ngựa, Vi Phi Yên e thẹn hỏi Nguyên Diệu: "Nguyên công tử, Long công t.ử là ai thế? Ngươi ở ?"
Nguyên Diệu ấp úng một hồi, mới : "Nàng, nàng ở Phiêu Miểu Các."
"Chàng ở Phiêu Miểu Các? Lẽ nào, là phu quân của Bạch Cơ?" Vi Phi Yên thất vọng.
Nguyên Diệu lắc đầu liên tục: "Không, , tuyệt đối ."
"Ồ, thì yên tâm ." Vi Phi Yên thở phào.
Mồ hôi Nguyên Diệu chảy đầm đìa, nhưng cũng dám sự thật cho Vi Phi Yên . Dù thế nào, cứ để Bạch Cơ tự rõ sự thật, rõ hiểu lầm. Nguyên Diệu sợ Vi Phi Yên hỏi thêm về "Long công tử", giả vờ trời nóng kéo cửa sổ xe cho thoáng, mặt ngoài.
Nguyên Diệu ngoài thì lập tức bắt gặp ánh mắt của một công t.ử mặc y phục sang trọng, cưỡi ngựa cao cùng gia nhân: "Ơ, Đan Dương?"
Công t.ử mặc y phục sang trọng là Vi Ngạn. Vi Ngạn cũng ngạc nhiên: "À, Hiên Chi?!"
Vi Phi Yên cũng thò đầu , thấy Vi Ngạn, lạnh nhạt gọi một tiếng: "Huynh trưởng."
Vi Ngạn và Vi Phi Yên vốn hòa thuận, từ nhỏ là kẻ thù, luôn trêu chọc . Số phận của họ cũng trái ngược, Vi Ngạn cho dù d.ụ.c vọng nhưng lúc nào cũng thể bước Phiêu Miểu Các, Vi Phi Yên cho dù d.ụ.c vọng mãnh liệt, cũng cách nào bước Phiêu Miểu Các.
Vi Ngạn vui: "Muội kéo Hiên Chi ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-1-quyen-cam-den/chuong-3-vo-gia.html.]
Vi Phi Yên đáp: "Ta dẫn Nguyên công t.ử về phủ uống chuyện."
Vi Ngạn : "Phi Yên, lấy chồng , dù Võ Hằng Hào còn nữa, cũng giữ đạo vợ, thể dẫn nam nhân phủ uống ?"
"Ta thích." Vi Phi Yên vui đáp .
Vi Ngạn cưỡi ngựa lên phía , lệnh dừng xe ngựa, cũng xuống ngựa, vén rèm xe, kéo Nguyên Diệu xuống: "Hiên Chi, đừng cùng nó. Đi, theo đến lầu Nhiên Tê uống rượu."
Vi Phi Yên để Nguyên Diệu , cũng xuống xe ngựa, kéo Nguyên Diệu: "Nguyên công tử, đừng theo , cùng đến phủ Võ uống ."
Vi Ngạn tức giận, kéo mạnh tiểu thư sinh: "Phi Yên, buông tay!"
Vi Phi Yên cũng tức giận, kéo mạnh tiểu thư sinh: "Vi Ngạn, buông tay!"
Vi Ngạn tức giận, kéo mạnh tiểu thư sinh: "Hiên Chi, đừng theo nó!"
Vi Phi Yên cũng tức giận, kéo mạnh tiểu thư sinh: "Nguyên công tử, đừng theo !"
Nguyên Diệu Vi gia kéo qua kéo , choáng váng. Đột nhiên "Roẹt" một tiếng, áo của xé rách đôi. Vi Phi Yên ngã xuống đất, Vi Ngạn kéo mạnh quá, bèn ôm Nguyên Diệu ngã xuống đất.
"Phụt ha ha ha..." Người qua đường xung quanh ầm lên.
Hồng Tuyến vội vàng đến đỡ Vi Phi Yên: "Tiểu thư chứ?"
Vi Phi Yên mặt đỏ bừng, dùng tay áo che mặt.
"Nguyên công tử, hẹn uống ." Nói xong, Vi Phi Yên đỡ Hồng Tuyến, hai trở xe ngựa, rời .
"Ừ, ." Nguyên Diệu ngơ ngác đáp .
Vi Ngạn và Nguyên Diệu lúng túng đất, tùy tùng vội vàng đến đỡ hai dậy. Vi Ngạn vui: "Hiên Chi, cuối cùng cũng kéo ngươi ."
Nguyên Diệu cúi đầu áo dài rách, nước mắt lưng tròng. Đây là chiếc áo duy nhất mặc mùa xuân thu, vá . Vi Ngạn đưa Nguyên Diệu về phủ Vi, ở lầu Nhiên Tê uống rượu, chơi cờ, ngâm thơ đối đáp cho đến tận chiều. Nguyên Diệu hôm nay lười biếng cả ngày, Ly Nô chỉ cho ăn đuôi cá, nên ở phủ Vi ăn no mới về Phiêu Miểu các.
Nguyên Diệu về đến Phiêu Miểu các, quả nhiên Ly Nô trách mắng một trận. Ly Nô hôm nay để đồ ăn cho Nguyên Diệu, cũng để tâm vì ăn tối . Sau khi thắp đèn, Nguyên Diệu tìm Bạch Cơ xin kim chỉ, cố gắng vá áo rách. , xỏ kim, ngón tay đ.â.m đầy máu, áo cũng vá .
Trên lầu hai của kho, Bạch Cơ và Ly Nô đang tìm thứ gì, tiếng lục lọi lục đục vang lên. Nguyên Diệu cảm thấy chiếc áo thể vá , bèn lên lầu tìm Bạch Cơ, định xin ứng tiền tháng để mua áo mới.
Nguyên Diệu bước kho lầu hai, Ly Nô đang chuyển thùng, Bạch Cơ cầm lên một chiếc áo gấm cực kỳ lộng lẫy. Đèn dầu quá mờ, rõ đó là loại áo gì, chỉ thấy mặt lụa lấp lánh những vân nước màu vàng.
Bạch Cơ đầu, : "Hiên Chi ? Có chuyện gì ?
Nguyên Diệu mặt mày khổ sở: "Áo của tiểu sinh hôm nay xé rách, thể vá , mua một chiếc áo mới."
Bạch Cơ nở nụ , vẫy tay : "Cần gì mua áo choàng mới? Nơi khéo một bộ. Nào, Hiên Chi, đây mặc xem."
Nguyên Diệu tới, khi rõ chiếc áo thì hoảng hốt: "Đây, đây, đây là long bào mà!!"
Áo là lụa màu vàng kim, thêu hình rồng sống động, lấp lánh mắt tiểu thư sinh.
"Bạch Cơ, mặc long bào là tru di cửu tộc! Không, tàng trữ long bào, tội mưu nghịch, cũng là tru di cửu tộc!! Bạch Cơ, chẳng lẽ nàng mưu nghịch? Ngươi thể hại tiểu sinh và Ly Nô lão !"
Ly Nô liếc Nguyên Diệu một cái: " là đồ mọt sách chí khí. Nếu chủ nhân hoàng đế, sẽ là đại tướng quân uy phong lẫm liệt. Thư sinh ngươi cũng thể tể tướng."
Nguyên Diệu liên tục xua tay: "Làm tể tướng như , đ.á.n.h c.h.ế.t tiểu sinh cũng ."
Bạch Cơ : "Ta hoàng đế chẳng gì thú vị, nếu để Hiên Chi hoàng đế, chắc chắn thú vị."
Nguyên Diệu cảm thấy lạnh sống lưng, nghĩ so với hoàng đế, con rồng trắng gian xảo chắc chắn thích ở chỗ khuất để điều khiển hoàng đế, coi hoàng đế như đồ chơi.
"Bạch Cơ, long bào ở đó?"
Bạch Cơ hồi tưởng: "Đây là áo long bào mà Thái Tông mặc thời kỳ Trinh Quán. Vào cuối đời, ông dùng chiếc long bào để đổi một món đồ từ Phiêu Miểu các. Nào, Hiên Chi thử mặc xem ."
Tiểu thư sinh liên tục xua tay: "Không, tiểu sinh dám ."
Bạch Cơ che miệng : "Hiên Chi, tối nay mặc long bào ngoài một việc cùng . Nếu xong việc, ngày mai sẽ mua cho ngươi một chiếc áo mới."
Nguyên Diệu tò mò: "Ra ngoài việc gì ?"
"Đi ngươi sẽ ."
"Tại mặc long bào?"
Bạch Cơ bí ẩn: "Đến lúc đó ngươi sẽ ."
Nguyên Diệu suy nghĩ một lúc, vì một chiếc áo mới nên đành đồng ý: "Vậy ."
Nguyên Diệu run rẩy nhận lấy long bào, lúng túng mặt lên , trong lòng vô cùng hoảng sợ.
Bạch Cơ chỉnh cổ áo cho Nguyên Diệu, thắt thêm đai ngọc.
Nguyên Diệu khó chịu, trong lòng yên cảm giác như đang mặc là long bào mà là một chiếc cùm đầy gai .
Bạch Cơ xa quan sát, thở dài: "Hiên Chi, vì lụa, nhưng dù ngươi mặc long bào thì trông vẫn chỉ là một tên mọt sách..."
Nhìn tiểu thư sinh rầu rĩ, Ly Nô : "Một tên mọt sách mà hoàng đế thì cũng chỉ là một A Đẩu nâng nổi* mà thôi."
*A Đẩu: con trai là Lưu Bị, tên là Lưu Thiện ( còn gọi A Đẩu) thừa kế ngai vàng. Lưu Thiện ủng hộ vì đ.á.n.h giá là tầm thường, thậm chí kém tài.
Bạch Cơ và Ly Nô đùa, Nguyên Diệu càng thêm bối rối: "Bạch Cơ, nếu nàng thì nhanh . Tiểu sinh mặc long bào thực sự thoải mái, cảm giác như con d.a.o kề cổ, cứ lạnh buốt thế nào ."
"Cũng , thời gian cũng đến . Hiên Chi, chúng thôi. Ly Nô ở kho dọn dẹp đồ đạc."
"Vâng, chủ nhân." Ly Nô đáp.