Phiêu Miểu 1 - Quyển Cầm Đèn - Chương 4: Đồi Mồi

Cập nhật lúc: 2026-03-06 04:26:21
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyên Diệu trở gian ngoài, thoáng qua A Thiền và hai Hồ Cơ đang say ngủ, sợ phiền họ, nhẹ nhàng bước tới bên cửa sổ, xuống tiếp tục suy ngẫm bài thơ dài.

Đã là canh hai, phường Bình Khang vẫn rực rỡ ánh đèn, rôm rả vô cùng. Trong màn đêm, hương thơm của phấn son và rượu ngon hòa quyện lẫn , tiếng đàn sáo và tiếng vọng từ xa.

"Đêm ánh nến lấp lánh trong cung điện hoa, nụ ngàn vàng tiếc chi. Dây đàn quyến rũ, mày tóc xanh như tùng, khúc hát yêu kiều, xiêm y đỏ thắm..." Nguyên Diệu cầm bút hai câu mắc kẹt. Hắn ngẩng đầu trăng để tìm kiếm cảm hứng. Chẳng bao lâu, cảm hứng đến mà cơn buồn ngủ ập đến, lập tức ngủ gục.

Nguyên Diệu mơ một giấc mơ.

Trong mơ, dạo trong những con hẻm ở phường Bình Khang. Sâu trong con hẻm tối tăm bóng dáng ai đó lẻ loi, con vật gì đó đang bò lổm ngổm.

"Ùm..." Nguyên Diệu dẫm một vũng nước. Hắn cúi đầu , giật kinh hãi. Dưới chân là vũng m.á.u tươi. Máu ngừng chảy từ cao xuống thấp trong con hẻm. Nguyên Diệu lấy hết can đảm theo dòng máu.

Dù ánh trăng sáng tỏ, nhưng sâu trong con hẻm mờ mờ rõ.

Nguyên Diệu mơ hồ thấy một nữ nhân mặc váy dài màu đồi mồi đang quỳ mặt đất, vùi đầu một bóng đen, phát tiếng nhai đồ ăn. Dưới bóng đen đó, m.á.u tươi ngừng tuôn trào, mùi tanh nồng nặc khắp nơi.

Nguyên Diệu tiến đến gần, nữ nhân bất ngờ ngẩng đầu. Nàng , lông mày cong, đôi mắt sáng lấp lánh, nhưng đồng t.ử nhỏ như sợi chỉ. Thấy Nguyên Diệu, đôi môi đỏ của nàng nở một nụ , bên khóe miệng trái một nốt ruồi đen, càng thêm phần quyến rũ. Nơi vốn dĩ là tai , mọc đôi tai mèo.

Nguyên Diệu giật , xuống đất thì thấy một nam nhân trần truồng, bụng xé toang, nội tạng tràn khắp nơi. Con miêu nữ đang nhai gan của nam nhân, m.á.u đỏ chảy ròng ròng quanh khóe miệng.

Xung quanh con miêu nữ còn ba nữ nhân, mỗi đang nhai một xác mổ bụng. Máu của bốn xác c.h.ế.t chảy theo con hẻm, tụ thành vũng nước. Ba nữ nhân cũng , nhưng đều con , một vảy rắn, một mũi đại bàng, một kéo đuôi bọ cạp, họ vùi đầu nội tạng của xác , ăn ngon lành.

"Trời ơi..." Nguyên Diệu , bỏ chạy.

Con miêu nữ nhanh như chớp chắn đường . Xà nữ, đại bàng cái, bọ cạp cái cũng vây quanh.

Nguyên Diệu sợ run chân, lóc cầu xin: "Bốn đại tỷ tha mạng, đừng ăn , gầy lắm, ngon ..."

Con miêu nữ quanh Nguyên Diệu một vòng, hít hít ngửi ngửi, môi đỏ nhếch lên: "Trên ngươi mùi của Ly Nô... Ngươi từ Phiêu Miểu các đến ?"

Nguyên Diệu dám bốn , cúi đầu run rẩy. Hắn xuống, phát hiện bốn đều mang giày đỏ. Không nhuộm m.á.u là đỏ sẵn. Nhớ đến lời cảnh báo của Ly Nô, Nguyên Diệu càng sợ, dám trả lời đúng sai. Những nữ nhân mang giày đỏ sẽ ăn , lấy sinh hồn của để luyện t.h.u.ố.c bất t.ử ?

Xà nữ : "Đồi Mồi, đừng lắm lời với nữa. Ăn ."

Con miêu nữ thè chiếc lưỡi hồng, l.i.ế.m môi: "Thôi bỏ . Hắn là của Phiêu Miểu các, con yêu long đó khó đối phó, ngạ quỷ đạo và Phiêu Miểu các xâm phạm lẫn , đừng gây thêm phiền phức."

Con miêu nữ là thủ lĩnh, nàng bỏ , xà nữ, đại bàng cái, bọ cạp cái cũng gì nữa.

Con miêu nữ với Nguyên Diệu: "Thư sinh, . Nhớ gửi lời chào của đến Ly Nô."

Con miêu nữ đẩy Nguyên Diệu một cái, ngã nhào, lăn xuống con hẻm. Nguyên Diệu ngã đau điếng, đầu đập tảng đá nhô , ngất xỉu.

Sáng hôm , Nguyên Diệu tỉnh dậy, trời sáng. Hắn phát hiện đang chiếu tre trong nhãc phòng, A Thiền và hai cô nương Hồ Cơ ngủ vạ vật xung quanh, vẫn tỉnh. Gian trong động tĩnh gì, chắc Vi Ngạn và Dạ Lai cũng tỉnh.

Nguyên Diệu mừng thầm, quá, cảnh tượng thấy con miêu nữ, xà nữ, đại bàng cái, bọ cạp cái ăn tối qua chỉ là một cơn ác mộng.

Đêm qua uống nhiều, Nguyên Diệu thấy buồn tiểu, bèn mặc áo ngoài nhà xí. Trên đường từ từ nhà xí về, vì các phòng nhã trong hành lang đều giống nên lạc.

Nguyên Diệu trong hành lang, cố nhớ đường. Đột nhiên, từ một nhã phòng một nam một nữ bước . Cả hai Nguyên Diệu đều quen, nhưng họ cùng khiến thấy kỳ lạ, gì đó đúng.

Nam nhân thấy Nguyên Diệu, : "Chẳng đây là Hiên Chi ?"

Nguyên Diệu cũng : "Thật tình cờ, gặp ở đây."

Nam nhân họ Bùi, tên Tiên, tự Trung Hoa. Bùi Tiên quan võ trong triều, là Đại tướng quân Kim Ngô Vệ. Bùi Tiên phong lưu tuấn tú, dung mạo bất phàm, nhưng tính cách kiêu ngạo. Nương của Bùi Tiên và Vi Trịnh thị là tỷ , và Vi Ngạn là biểu , từ nhỏ cùng lớn lên, nhưng hợp . Dạo , cùng săn, hai còn tranh cãi. Tuy Bùi Tiên thích Vi Ngạn, nhưng khá thích Nguyên Diệu, thấy học vấn uyên bác chân thật dễ gần. Nguyên Diệu cũng thích Bùi Tiên, thấy hùng dũng khí chất của tướng quân.

Bùi Tiên : "Đêm qua việc gì, đến đây xem Dạ Lai biểu diễn múa Thác Chi. Biết Hiên Chi cũng ở đây thì rủ uống rượu xem múa cùng ."

Nguyên Diệu : "Tiểu sinh đến đây giải khuây cùng Đan Dương để giải khuây. Biết ở đây thì tới tụ họp ."

"Ồ? Đan Dương cũng đến ư?"

" , Đàn Dương đang ngủ cùng Dạ Lai cô nương trong phòng trong, vẫn dậy ." Nguyên Diệu thuận miệng đáp. Vừa xong, ánh mắt dừng cô nương mặc áo cam bên cạnh Bùi Tiên... cô nương với đôi mày lá liễu, mắt hạnh, khuôn mặt tựa trăng rằm, chẳng là Dạ Lai ?

Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Dạ Lai, nàng chạy đây với Bùi từ khi nào thế?"

Dạ Lai ngơ ngác: "Công t.ử gì thế? Đêm qua, nô gia luôn uống rượu vui chơi cùng Bùi công t.ử mà."

Bùi Tiên cũng : " , từ tối qua đến giờ Dạ Lai luôn ở bên cạnh ."

Nếu Dạ Lai luôn ở bên cạnh Bùi Tiên, "Dạ Lai" tối qua uống rượu cùng và Vi Ngạn là ai? Đầu Nguyên Diệu kêu "ong" một cái, nhớ cơn ác mộng đẫm m.á.u tối qua. Lúc rời khỏi phòng trong, dường như thấy váy của "Dạ Lai" lộ một cái đuôi lông lá. Nếu "Dạ Lai" giống như miêu nữ, xà nữ... thì Vi Ngạn ... Nguyên Diệu dám nghĩ tiếp, lập tức chạy nhanh hành lang. Bùi Tiên thấy lạ cũng chạy theo. Nguyên Diệu tìm từng phòng một, cuối cùng tìm phòng của và Vi Ngạn, A Thiền và hai nàng Hồ cơ vẫn đang ngủ.

"Xoạt..." Nguyên Diệu kéo mạnh cửa phòng trong, cảnh tượng mắt khiến sởn gai ốc, "Dạ Lai" thấy , Vi Ngạn một sợi dây lụa trắng treo lên xà nhà, đầy vết máu.

Nguyên Diệu đau lòng, lao đến ôm lấy chân Vi Ngạn, lớn: "Đan Dương, Dương, ngươi c.h.ế.t t.h.ả.m quá..."

Bùi Tiên đến một bước, thấy cảnh tượng , ban đầu thì sững sờ nhưng dù cũng là tướng quân, trong tình huống sinh t.ử vẫn thể bình tĩnh : "Không đúng? Dây lụa trắng buộc ở eo ở cổ, chắc c.h.ế.t ."

Nghe , Nguyên Diệu lau nước mắt, kỹ. Hóa Vi Ngạn treo cổ mà dây lụa trắng buộc eo, lơ lửng xà nhà, thoạt như là treo cổ. Trên Vi Ngạn cũng vết m.á.u mà ai đó dùng chu sa đầy chữ, thậm chí mặt cũng . Chữ màu chu sa chỉ một câu, khiến rùng : Nợ mạng trả mạng.

Bùi Tiên và Nguyên Diệu hạ Vi Ngạn xuống, đặt lên sàn nhà. Tuy Vi Ngạn c.h.ế.t nhưng vẫn còn hôn mê, mặt mày tái nhợt trông đáng sợ. Nguyên Diệu phát hiện, chuỗi vòng đào mộc do Bạch Cơ tặng Vi Ngạn đứt, các hạt gỗ rơi đầy đất.

Bùi Tiên và Nguyên Diệu đang , bỗng nhiên xông , lớn: "Ngạn nhi, Ngạn nhi, con nỡ lòng để cha bạc đầu tiễn con xanh tóc..."

Nguyên Diệu và Bùi Tiên ngẩng đầu , hóa là Vi Đức Huyền. Nguyên Diệu lớn, A Thiền và hai nàng Hồ cơ đều tỉnh dậy, thấy Vi Ngạn treo xà nhà, Nguyên Diệu còn đang , họ hoảng hốt dám kỹ lập tức chạy ngoài báo cho bà chủ. Chẳng bao lâu , tin "Vi công t.ử treo cổ c.h.ế.t thảm" lan khắp Trường Tương Tư.

Vi Đức Huyền đêm qua cũng uống rượu chơi bời ở Trường Tương Tư với vài đồng liêu, sáng nay tỉnh dậy tin con trai treo cổ lầu, kinh hoàng đến mức chạy chân đất lên.

Nguyên Diệu và Bùi Tiên vội chào: "Vi thế bá." "Tam thúc."

Viên Đức Huyền nức nở: "Chuyện ? Sao Ngạn nhi treo cổ?"

Nguyên Diệu và Bùi Tiên cũng giải thích rõ , đành : "Đan Dương treo cổ, chỉ treo lên thôi." "Chắc là ai đó đùa giỡn với ."

Vi Đức Huyền con trai, xác nhận nó c.h.ế.t mới thở phào nhẹ nhõm. Vi Đức Huyền thở dài, lau nước mắt: "Ôi, kiếp tạo nghiệp gì mà kiếp bất hạnh thế ! Hai vị hiền chất đều là nhà, cũng sợ hổ, con gái giữ lễ giáo, dụ dỗ nam t.ử khắp nơi mất mặt . Giờ thì, Ngạn nhi treo cổ trong kỹ viện, nếu chuyện truyền ngoài thì còn mặt mũi nào ở Trường An nữa? Nhà cửa yên, trò cho thiên hạ, thật thẹn với tổ tiên!"

Nguyên Diệu và Bùi Tiên an ủi Vi Đức Huyền. Vi Đức Huyền thấy Vi Ngạn vẫn hôn mê, gọi nhà cùng mang về phủ, tìm đại phu chữa trị. Bùi Tiên từ biệt . Nguyên Diệu vốn lo lắng cho Vi Ngạn, cùng về phủ, nhưng nghĩ đến cuộc hẹn với Ly Nô, quyết định trở về Phiêu Miểu các một chuyến mới đến Vi phủ thăm Vi Ngạn.

Nguyên Diệu rời Trường Tương Tư, đến ngã ba đường hôm qua chia tay với Ly Nô. Hắn chờ một lúc, Ly Nô mới chậm chạp tới: "Mọt sách."

"Ly Nô , trông uể oải thế?"

"Đồi Mồi nhà. Ta đợi cả đêm mà nó cũng về."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-1-quyen-cam-den/chuong-4-doi-moi.html.]

"À?!" Nguyên Diệu nhớ cơn ác mộng đẫm m.á.u đêm qua. Trong mơ, xà nữ gọi miêu nữ là "Đồi Mồi", miêu nữ cũng bảo gửi lời hỏi thăm Ly Nô: "Này, Ly Nô , của ngươi một nốt ruồi bên mép trái ?"

" ! Ủa, ngươi ?"

"Tối qua hình như gặp của ngươi..." Nguyên Diệu kể tình hình trong giấc mơ cho Ly Nô , cuối cùng : "Muội của ngươi còn nhắn gửi lời hỏi thăm ."

Ly Nô nhăn nhó : "Thật đau lòng, từ khi theo chủ nhân, Đồi Mồi luôn tránh mặt . Dù gặp, chúng cũng cãi . Ta nó đến Phiêu Miểu các sống cùng ; nó kéo đường ma, ngược thiên đạo, cầu trường sinh. Ôi, một lời như thế thật đau đầu, mặc kệ nó nhưng khi c.h.ế.t cha dặn dò chăm sóc cho nó... Mọt sách, nghĩ đến Đồi Mồi, thật đau khổ..."

Nguyên Diệu gì, đành an ủi Ly Nô: "Dù nữa, của ngươi vẫn nhớ gửi lời hỏi thăm, điều đó cho thấy trong lòng nó vẫn còn nghĩ đến ca ca ngươi."

"Ôi..." Ly Nô thở dài một tiếng.

Nguyên Diệu và Ly Nô cùng trở về Phiêu Miểu các. Số tiền Bạch Cơ cho Nguyên Diệu vẫn dùng, thấy vài cuốn tiểu thuyết truyền kỳ bên đường bèn dùng vài đồng mua. Ly Nô thấy , bèn giành lấy nửa tiền, mua một túi cá khô. Nguyên Diệu thấy Ly Nô mua cá khô xong còn nhăn nhó nữa, thì cũng tính toán với .

Nguyên Diệu và Ly Nô trở về Phiêu Miểu các thì thấy Bạch Cơ đang mái nhà câu cá. Từ xa , mái hiên, một bộ đồ trắng toát yên như tượng. Bạch Cơ xếp bằng, tay cầm một cần câu trúc xanh, dây câu rủ xuống trung, rõ đang câu gì.

Bạch Cơ cúi đầu, thấy Nguyên Diệu trở về, tủm tỉm : "Hiên Chi, pha một ấm mang lên đây, mang thêm ít bánh nữa."

Nguyên Diệu ngẩng đầu đáp: "Được. mà Bạch Cơ leo lên mái nhà câu cá gì ?"

Bạch Cơ nhẹ nhàng đáp: "Không câu cá, mà là câu sứa phát sáng. Suỵt, nhỏ thôi, đừng sứa sợ chạy mất."

Nguyên Diệu che mắt , thấy một cơn gió mùa hè thổi qua, tà áo của Bạch Cơ bay phấp phới như tiên giáng trần. Dây câu của nàng rủ xuống trong sân, đáng lẽ ở đầu dây là lưỡi câu, nhưng buộc một mảnh ngọc vỡ. Trong sân thấy sứa, nhưng thỉnh thoảng Bạch Cơ thu dây , như thể câu gì đó. Nàng bỏ vật câu một cái bình thủy tinh nhỏ nắp, buộc một mảnh ngọc vỡ khác và tiếp tục câu.

Ly Nô thấy thế, : "Hề hề, năm nay sứa phát sáng cũng nhiều phết nhỉ."

Nguyên Diệu dụi mắt, cố nhưng vẫn thấy gì cả.

Ly Nô bếp ăn cá khô.

Nguyên Diệu đặt sách xuống, pha một ấm thơm, bày một đĩa bánh hoa hồng và một đĩa bánh sữa dê mang sân. Hắn lên mái nhà, : "Bạch Cơ, leo lên , là ngươi xuống đây uống ăn bánh ."

Bạch Cơ lắc đầu thở dài: " y, vô dụng quá, Hiên Chi."

Nguyên Diệu rõ, hỏi: "Bạch Cơ gì cơ?"

"Không, gì cả." Sợ Nguyên Diệu giận mang bánh lên, Bạch Cơ vội đáp. Nàng thổi một về phía đám mây trắng ở phía tây. Đám mây từ từ bay đến, hạ xuống Phiêu Miểu các, trải rộng , hóa thành cầu thang mây, kéo dài từ chân Nguyên Diệu lên tới mái nhà: "Lên Hiên Chi."

Nguyên Diệu sợ mây chắc, do dự một lúc mới bước lên. Cầu thang mây mềm mại như bông nhưng vững chắc. Nguyên Diệu bước vài bước thì còn sợ nữa.

Nguyên Diệu lên đến mái nhà, xuống bên cạnh Bạch Cơ và bày bánh . Dây câu trúc xanh rung nhẹ như thể gì đó c.ắ.n mảnh ngọc. Nguyên Diệu kỹ nhưng thấy gì cả.

Bạch Cơ thu dây câu , gỡ vật câu bỏ bình thủy tinh nhỏ, đậy nắp .

Nguyên Diệu bình thủy tinh, bên trong trống , chẳng gì cả.

Bạch Cơ đặt cần câu xuống, bắt đầu uống ăn bánh: "Nhìn sắc mặt của Hiên Chi, chắc tối qua ở phường Bình Khang chơi vui lắm nhỉ."

Nguyên Diệu buồn bã đáp: "Đừng nhắc nữa, tối qua và Đan Dương hình như gặp ma nữ. Sáng nay Đan Dương còn treo xà nhà, giờ vẫn đang hôn mê bất tỉnh..."

Nguyên Diệu kể chuyện xảy tối qua cho Bạch Cơ.

Bạch Cơ c.ắ.n một miếng bánh hoa hồng: "Nợ mạng trả mạng... Xem , Vi công t.ử gặp rắc rối ..."

"Á?!", Nguyên Diệu lo lắng: "Đan Dương nợ mạng ai?! Hắn chứ?!"

"Chắc là nợ mạng của phi nhân . Vi công t.ử chắc nguy hiểm đến tính mạng, nếu thì c.h.ế.t . Đối phương g.i.ế.c , chỉ là dọa nạt hoặc trút giận thôi."

"Vậy Đan Dương nợ mạng của phi nhân nào thế?"

"Điều thì rõ. Con mỗi ngày vô tình cố ý đều tổn thương vài sinh mạng, như vô ý giẫm đạp kiến, cố ý g.i.ế.c hại sinh linh, thịt bàn ăn, lông thú để giữ ấm... Con nợ mạng thì thể sống . Đối với Vi công tử, nợ quá nhiều mạng, lẽ nhiều phi nhân trả thù . oán khí đủ để hóa hình mà treo lên trút giận thì nhiều. Vi công t.ử chắc điều gì đặc biệt khiến phi nhân đó oán hận như ."

"Rốt cuộc Đan Dương gì?"

"Phải đợi tỉnh mới ."

"Bạch Cơ, tối nay xin phép đến Vi gia thăm Đan Dương, ?"

"Được chứ, Hiên Chi ở Vi gia vài ngày cũng ."

"Tuyệt quá."

" Hiên Chi việc, thì tiền lương tháng giảm một nửa."

Nguyên Diệu tức giận: "Ngươi..."

Bạch Cơ lấy một miếng bánh hoa hồng, nhét miệng Nguyên Diệu, chặn câu "Thật quá đáng!" của .

Nguyên Diệu ăn xong miếng bánh, cũng hết giận. Hắn ngẩng đầu đám mây trắng bồng bềnh trời, lẽ vì miệng đầy vị ngọt nên tâm trạng cũng thoải mái hơn nhiều.

"Bạch Cơ, của Ly Nô, Đồi Mồi cô nương là thế? Tại nàng ăn thịt ?"

"Phi nhân trong ba đạo quỷ giới đều săn bắt con , đặc biệt là phi nhân trong ngạ quỷ đạo. Chúng ăn nội tạng , bắt hồn , Hiên Chi gặp thì nhớ tránh xa một chút."

Nguyên Diệu rùng : "Ba đạo quỷ giới là gì?"

Bạch Cơ thản nhiên đáp: "Lục đạo trời đất, chia thành thiên giới đạo, nhân gian đạo, tu la đạo, súc sinh đạo, ngạ quỷ đạo, địa ngục đạo. Trong đó tu la đạo, ngạ quỷ đạo, địa ngục đạo gọi là ba đạo quỷ giới. Phi nhân trong ba đạo quỷ giới đều đáng sợ, sẽ gây hại, tấn công con , con gọi chúng là 'ác quỷ'. Ba đạo quỷ giới và nhân gian đạo giao thoa: Diêm Phù Đồ là một trong những giao thoa của địa ngục đạo và nhân gian đạo; Phường Bình Khang là một trong những giao thoa của ngạ quỷ đạo và nhân gian đạo; Đại Minh Cung là một trong những giao thoa của tu la đạo và nhân gian đạo. Những phi nhân như Đồi Mồi, xà nữ, đại bàng cái, bọ cạp cái mà Hiên Chi thấy đều là phi nhân rơi ngạ quỷ đạo. Phi nhân trong ngạ quỷ đạo săn bắt con thức ăn, khi ăn xác , chúng đem linh hồn tế quỷ vương để luyện t.h.u.ố.c bất tử. Phi nhân trong ngạ quỷ đạo thường mang giày đỏ, buổi tối Hiên Chi thấy mang giày đỏ thì nhớ đừng đến gần, đừng chuyện, càng theo họ."

Nguyên Diệu gật đầu lia lịa: "Ta hiểu . Vậy, phi nhân trong địa ngục đạo, tu la đạo thì ? Họ mang giày màu gì? Bạch Cơ hãy cho để còn phòng ngừa."

"Hi hi." Bạch Cơ : "Không, phi nhân trong địa ngục đạo, tu la đạo ít khi ở nhân gian, nếu tu la hoành hành, quỷ địa ngục khắp nơi, chắc chắn là thời loạn lạc đầy đau thương . Phi nhân trong địa ngục đạo, tu la đạo màu giày cố định, cũng ăn thịt , Hiên Chi cần lo lắng phòng ngừa."

"Thế . Vậy, tu la đạo là chỉ 'A Tu La' ? A Tu La giống như Bạch Cơ, cũng là một trong tám bộ chúng ?"

"Trong Tu La đạo nhiều loại phi nhân khác , tộc A Tu La là quỷ vương trong Tu La đạo. Tộc A Tu La và chúng Thiên Long chúng đều là một trong tám bộ chúng."

"Vậy Bạch Cơ cũng là ác quỷ ?" Nguyên Diệu run rẩy hỏi.

Bạch Cơ Nguyên Diệu, ma quái: "Ngươi nghĩ ?"

Nguyên Diệu cảm thấy, Bạch Cơ còn đáng sợ hơn cả các ác quỷ trong ba đạo quỷ giới cộng . Tất nhiên, suy nghĩ dám .

 

Loading...