Phiêu Miểu 1 - Quyển Cầm Đèn - Chương 5: Về quê

Cập nhật lúc: 2026-03-06 04:26:30
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Nguyên Diệu trở về Phiêu Miểu các, Ly Nô đang quầy cắt giấy đèn lồng, Bạch Cơ và Dư Nhuận Chi đang ở sân uống rượu .

Bạch Cơ thấy Nguyên Diệu thì vui vẻ vẫy tay: "Hiên Chi, về ."

Nguyên Diệu định chất vấn Bạch Cơ tại đêm qua bỏ mặc và Vi Ngạn, khiến họ chịu khổ trong bẫy suốt đêm, nhưng thấy Dư Nhuận Chi, nên tiện nổi giận, đành nuốt xuống cơn giận. Hắn nhớ bức tranh tường thành ở chùa Từ Ân, chợt thấy sáng tỏ, Bạch Cơ đột nhiên bụng giúp Vi Ngạn thiết kế bẫy Bùi Tiên, mục đích thực sự là điệu hổ ly sơn, để Bùi Tiên chỗ khác cho Dư Nhuận Chi thành bức "Ngũ Bách La Hán Đồ"?

Bạch Cơ với Nguyên Diệu: "Tối qua thấy ngươi rơi bẫy, thật sự lo lắng."

Nguyên Diệu tức giận : "Nếu lo lắng, tại ngươi kéo lên?"

Bạch Cơ giải thích: "Bùi công tử, Vi công t.ử cũng ở đó, nếu chỉ kéo mỗi Nguyên Diệu lên thì ? Nếu kéo cả ba lên, Dư sẽ thể thành bức tranh tường. Vì , đành để Hiên Chi chịu thiệt thôi."

Dư Nhuận Chi : "Nhờ Hiên Chi, mới thể thành bức tranh tường, gỡ bỏ mối bận tâm."

, Dư Nhuận Chi thể thành bức "Ngũ Bách La Hán Đồ", cũng là một việc . Nguyên Diệu , cơn giận trong lòng cũng tan biến, tha thứ cho Bạch Cơ.

"Hắn thấy bức tranh tường của Dư thành, vẽ ." Nguyên Diệu chân thành khen ngợi.

Dư Nhuận Chi vui, khiêm tốn : "Hiên Chi quá khen . Ta chỉ để một chút kỷ niệm ở Đại Đường thôi."

Dư Nhuận Chi mời: "Hiên Chi cũng đến uống một ly . Hôm nay, lẽ là cuối cùng uống rượu với ."

Nguyên Diệu xuống bên cạnh Dư Nhuận Chi, : "Dư định về Phù Tang ?"

"Ừ. Tối nay sẽ về." Trên khuôn mặt Dư Nhuận Chi hiện lên nụ hạnh phúc.

Dư Nhuận Chi và Nguyên Diệu cùng uống một ly.

Nguyên Diệu : "Hôm nay hình như là Tết Thanh Minh."

Dư Nhuận Chi : "Thanh Minh , về quê hương."

Bạch Cơ hát rằng: "Tháng ba Thanh Minh, cá mang đèn; ngược dòng về cố hương, xa thể tìm. Tháng ba Thanh Minh, cá mang đèn; chôn cất giữa đường, thương tiếc linh hồn."

Dư Nhuận Chi : "Bài đồng d.a.o hát bằng tiếng Hán cũng ."

Ly Nô hớn hở chạy hậu viện, : "Chủ nhân, hai trăm bảy mươi lăm chiếc đèn quy hương xong. Tối qua cắt suốt cả đêm."

Bạch Cơ : "Vất vả cho Ly Nô ."

Ly Nô dùng đôi mắt đầy tơ m.á.u liếc Nguyên Diệu một cái, : "Không còn cách nào khác, ai bảo mọt sách lười biếng, nên Ly Nô vất vả thêm một chút thôi."

Nguyên Diệu phản bác, nhưng dám.

Dư Nhuận Chi xúc động, dùng tay áo lau nước mắt: "Có thể về , cuối cùng cũng thể về ..."

Bạch Cơ : "Có thể về quê thực sự . Nơi nhất thế gian vẫn là quê hương."

Dư Nhuận Chi vui mừng, xúc động. Ông là một họa sĩ, cách biểu đạt cảm xúc là vẽ tranh. Ông trải giấy vẽ, cầm bút vẽ một bức "chiều Thanh Minh", Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô đều trong bức tranh: cỏ xanh mướt, đào hồng rực, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô trong hậu viện của Phiêu Miểu các dự yến tiệc, Bạch Cơ tươi như hoa, Nguyên Diệu mỉm dịu dàng, Ly Nô thấy mắt.

Nguyên Diệu thích bức "chiều Thanh Minh" , nhưng Bạch Cơ và Ly Nô thích. Bạch Cơ chê Dư Nhuận Chi vẽ nàng thành thiên long uy phong lẫm liệt, Ly Nô thì thấy Dư Nhuận Chi vẽ quá ngốc. Dư Nhuận Chi đành vẽ riêng cho Bạch Cơ một bức "Long Tiếu Cửu Thiên Đồ", vẽ cho Ly Nô một bức "Hắc Miêu Bắt Chuột Đồ". Bạch Cơ và Ly Nô mới hài lòng.

Tối qua Nguyên Diệu cả đêm ngủ, mệt mỏi. Khi Dư Nhuận Chi vẽ tranh, ngủ . Khi Nguyên Diệu tỉnh dậy, Dư Nhuận Chi mang hai trăm bảy mươi lăm chiếc đèn quy hương rời .

Đêm xuân gió mát, trời đầy .

Đêm đó, Nguyên Diệu ngủ giường, mơ một giấc mơ . Hắn mơ thấy cây đào trong Đương Quy trang viên, hoa rụng như mưa, rơi khắp nơi.

Dư Nhuận Chi, Lữ Dật Sĩ và những khác cây đào, gảy đàn tam huyền, hát đồng dao.

Một cơn gió thổi qua, hoa rơi như tuyết.

Dư Nhuận Chi, Lữ Dật Sĩ và những khác hóa thành những con cá, mang đèn quy hương, bơi bầu trời đêm.

Cánh hoa đào rơi đèn lồng hóa thành ngọn lửa ấm áp, chiếu sáng con đường về quê. Một đàn cá mang đèn lồng bơi bầu trời đêm, hướng về phương Đông, đến Phù Tang.

Nguyên Diệu giật tỉnh giấc, dậy, trong lòng buồn bã. Hắn khoác áo ngoài, sân, thổi chút gió đêm để giải tỏa tâm trạng.

Khi Nguyên Diệu đến hậu viện, phát hiện Bạch Cơ đang mái nhà về phía bầu trời phương Đông.

Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Bạch Cơ đang ?"

Bạch Cơ cúi đầu, : "Ta đang cá mang đèn về quê."

"Hả?! " Nguyên Diệu kinh ngạc.

Bạch Cơ : "Lên đây , Hiên Chi. Cảnh cá mang đèn về quê đấy."

Nguyên Diệu đang lo thế nào để lên đó, một cơn gió đêm thổi qua, cuốn rơi một cây đào đỏ. Những cánh hoa đào hóa thành bậc thang, từ chân Nguyên Diệu kéo dài đến mái nhà.

Nguyên Diệu bước lên bậc thang hoa.

Nguyên Diệu xuống bên cạnh Bạch Cơ.

Bạch Cơ chỉ về phía bầu trời phương Đông, với Nguyên Diệu: "Nhìn kìa, cá đang cầm đèn về quê đấy."

Nguyên Diệu theo hướng Bạch Cơ chỉ, khỏi há hốc miệng. Những chiếc đèn lồng nối thành một dải, uốn lượn bầu trời đêm Trường An, tựa như một dải ngân hà lấp lánh. Những ngọn đèn như những ngôi rực rỡ, mê hồn.

Nguyên Diệu : "Chúng đang về Phù Tang ?"

Bạch Cơ gật đầu: " ."

"Dư ở trong đó ?"

"Ngọn đèn sáng nhất là của Dư ."

Nguyên Diệu cố gắng tìm ngọn đèn sáng nhất, nhưng mỗi ngọn đèn đều sáng, thể phân biệt . , nghĩ đến việc Dư Nhuận Chi đang ở trong đó, đang rời , buồn bã: "Sau , còn gặp hư nữa, thật buồn. , thể về quê hương mà ngày đêm mong nhớ cũng là điều đáng vui mừng."

Bạch Cơ an ủi Nguyên Diệu: "Đời luôn luôn gặp gỡ và chia ly. Người với như , với nơi chốn cũng . Rộng lượng một chút sẽ hạnh phúc hơn."

"Bạch Cơ cuối cùng cũng về quê hương ?"

"Ừ, quê hương khác với nơi mà sống cả đời, khác với những nơi qua, cuối cùng vẫn về quê hương."

Nguyên Diệu chìm suy tư, lâu gì.

Bạch Cơ hỏi: "Hiên Chi đang nghĩ gì ?"

Nguyên Diệu : "Ta đang nghĩ già , c.h.ế.t thì sẽ trở về . Ta sinh ở Trường An, ba tuổi theo cha chuyển đến Tương Châu sống ở đó, nhưng quê gốc của ở Lợi Châu. Bạch Cơ, nên trở về đây?"

Bạch Cơ : "Vì Hiên Chi nên trở về thì hãy cùng trở về Hải Thị. Ta mang một chiếc đèn, Hiên Chi mang một chiếc đèn, chúng bơi về hướng Đông, bơi đến tận cùng của biển trời, đó là Hải Thị."

Nguyên Diệu : " Bạch Cơ, thể lực của , thể bơi xa như , vẫn nên bơi về Tương Châu thì gần hơn."

Trong bầu trời đêm, những con cá mang đèn lồng chậm rãi về phía Đông, càng lúc càng xa.

Bạch Cơ : "Hiên Chi hát một bài , coi như tiễn biệt Huynh Dư."

Nguyên Diệu suy nghĩ một lúc hát: "Tháng ba Thanh Minh, cá mang đèn; vượt đông về quê, tay trong tay cùng . Tháng ba Thanh Minh, cá mang đèn; ngân hà rực rỡ, lá rụng về cội."

Dần dần, bầu trời đêm phía Đông trăng sáng thưa, còn thấy cá mang đèn nữa.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu một lúc, xuống ngủ.

Sáng hôm , Nguyên Diệu mở cửa Phiêu Miểu các, thấy ở cửa một cái bọc lớn và một cuộn tranh.

Nguyên Diệu xung quanh nhưng thấy ai.

Nguyên Diệu suy nghĩ một lúc mang cái bọc và cuộn tranh Phiêu Miểu các, đặt lên quầy. Không trong bọc gì mà nặng.

Nguyên Diệu tò mò mở cuộn tranh thì khỏi giật . Trong tranh là một trang viên giữa núi non, cách bài trí là phong cách của Đại Đường, trong trang viên mấy cô nương Phù Tang xinh , hoặc soi gương trang điểm, hoặc múa lượn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-1-quyen-cam-den/chuong-5-ve-que.html.]

Nguyên Diệu nhận trang viên , là Đương Quy trang viên. Hắn cũng nhận những cô nương Phù Tang trong tranh, là những cô nương mà thấy đầu tiên đến Đương Quy trang viên.

Ánh mắt Nguyên Diệu dời xuống, ở phần ký tên của bức tranh ghi rõ: Đại Xuyên Trực Nhân. Hóa , Đương Quy trang viên là một bức tranh của Dư Nhuận Chi. Vậy thì ngủ qua đêm tại Đương Quy trang viên, thực là ngủ ngoài chốn hoang dã, hèn gì cảm lạnh. mà, Dư Nhuận Chi rời đêm qua, ai mang bức tranh và cái bọc đến ?

Dường như để trả lời Nguyên Diệu, giọng Bạch Cơ vang lên lưng : "Chắc là sư phụ Bảo Minh mang đến."

Nguyên Diệu đầu .

Bạch Cơ ăn mặc chỉnh tề, rạng rỡ ở hành lang.

"Sư phụ Bảo Minh? Là vị tăng nhân mất năm ngoái, mỗi đêm cầm đèn soi tranh đó ?"

" ." Bạch Cơ gật đầu.

Nguyên Diệu : "Sư phụ Bảo Minh mang tranh và bọc đến gì? Trong bọc là gì?"

"Có lẽ là theo lời dặn dò của Dư mà mang đến. Trong bọc là thù lao của Dư cho Phiêu Miểu các." Bạch Cơ .

Bạch Cơ đến bên quầy, mở bọc , một đống thỏi vàng lóa mắt Nguyên Diệu.

Những thỏi vàng khiến Nguyên Diệu nhớ đầu tiên Dư Nhuận Chi đến Phiêu Miểu các mua giấy bút, đưa cho một thỏi.

Bạch Cơ : "A ha, thật , thích màu vàng nhất. Hiên Chi đếm thử xem hai trăm bảy mươi lăm thỏi . Đếm xong thì cất kho."

Nguyên Diệu kinh ngạc kêu lên: "Một chiếc đèn giấy một thỏi vàng? Ngươi đúng là tham lam!"

Bạch Cơ : "Hiên Chi đúng là thực dụng. Nguyện vọng về quê là thiêng liêng cao cả, thể dùng vàng để đo lường ?"

"Ngươi là kẻ lợi dụng khác, dùng đèn giấy để lừa tiền, dám khác thực dụng hả?!!" Tất nhiên, câu chỉ tồn tại trong lòng thư sinh.

"Bạch Cơ, hôm nay ngươi dậy sớm ?" Nguyên Diệu thấy kỳ lạ, bình thường đến khi mặt trời lên cao thì Bạch Cơ sẽ dậy.

Bạch Cơ : "Hôm nay, đến Đại Minh Cung gặp Thái hậu, để giữ bức 'Ngũ Bách La Hán Đồ' cho Dư . Dù yêu cầu, nhưng thấy bức tranh tường , giữ cũng tệ."

Ly Nô nấu cháo cá bữa sáng, Bạch Cơ vui vẻ ăn hết bay đến Đại Minh Cung.

Sau bữa sáng, Nguyên Diệu quầy đếm vàng, Ly Nô cứ đến gián đoạn khiến đếm vài . Cuối cùng cũng đếm xong, sai sót, Nguyên Diệu bỏ vàng một cái hộp gỗ, chuẩn cất kho.

Nguyên Diệu đang thu dọn vàng thì Vi Ngạn .

Vi Ngạn thấy Nguyên Diệu đang thu dọn vàng thì mở quạt, : "Ôi, Hiên Chi tích góp nhiều vàng ?"

Nguyên Diệu : "Ta chỉ đang kiểm kê thôi. Đây là tiền bán đèn lòng của Bạch Cơ."

Vi Ngạn đến bên quầy: "Bán đèn lồng gì mà thể kiếm nhiều vàng , ngày mai cũng bán đèn lồng. Ồ, những thỏi vàng ..."

Vi Ngạn bỗng nhiên đổi sắc mặt.

Nguyên Diệu ngạc nhiên : "Đan Dương, chuyện gì với những thỏi vàng ?"

Vi Ngạn cầm một thỏi vàng lên, xem xét kỹ lưỡng, sắc mặt càng đổi kỳ lạ: "Đây... đây là một trong những món quà Thái hậu tặng cho vua Phù Tang... xem , mỗi thỏi vàng đều dấu ấn hoa mẫu đơn ở góc . Hoa mẫu đơn tượng trưng cho Thái hậu, tượng trưng cho Đại Đường. Lúc đó, chính kiểm kê lô vàng . Lẽ , những thỏi vàng chìm cùng tàu của đoàn sứ giả Đường, xuất hiện ở Phiêu Miểu các?"

Nguyên Diệu mồ hôi lạnh: "Điều ... cũng rõ, ngươi hỏi Bạch Cơ..."

Vi Ngạn đợi Bạch Cơ , đang tính toán gì.

Nguyên Diệu vài thôi. Hắn với Vi Ngạn về nguồn gốc của những thỏi vàng , nhưng vụng về, sợ sai nên gì.

Đến trưa, Bạch Cơ trở về.

Bạch Cơ thấy Vi Ngạn, : "Vi công t.ử đến , hôm nay vẫn tìm Hiên Chi chuyện ?"

Vi Ngạn : "Bạch Cơ, gần đây đèn giấy bán chạy, thể kiếm vàng từ tàu chìm. Những thỏi vàng là quà của Thái hậu tặng vua Phù Tang, gan ngươi lớn thật đấy."

Bạch Cơ ha ha hai tiếng: "Hóa , Vi công t.ử phát hiện . Nói đến chuyện , Vi công t.ử cũng cắt ba mươi chiếc đèn giấy, cũng phần. Hiên Chi, đưa cho Vi công t.ử ba mươi thỏi vàng."

Vi Ngạn : "Ta dám nhận vàng . Nếu Bùi Tiên thấy, vài câu bên tai Thái hậu thì sẽ mất mạng mất."

Bạch Cơ : "Vậy ngươi gì?"

Vi Ngạn mở quạt, : "Ta ba mươi con rối, dùng để nguyền rủa Bùi Tiên. Và , khi đến tìm Hiên Chi, thu tiền của nữa."

Bạch Cơ : "Điều kiện đầu thì , điều kiện thì ."

Vi Ngạn dậy: "Ta sẽ cung với Thái hậu rằng ở Chợ Tây ăn cắp vàng của vua Phù Tang. Không , liệu thể tru di cả nhà ?"

Nguyên Diệu nhăn nhó : "Đan Dương nhớ rõ, chuyện đều do Bạch Cơ , liên quan gì đến và Ly Nô lão ."

"Quay ." Bạch Cơ với Vi Ngạn: "Ngoại trừ hai ngày Thanh Minh và Trung Nguyên, khi ngươi đến tìm Hiên Chi, sẽ thu tiền của ngươi."

Vi Ngạn hiểu: "Tại loại trừ hai ngày Thanh Minh và Trung Nguyên?"

Nguyên Diệu trả lời Bạch Cơ: "Bởi vì hai ngày Thanh Minh và Trung Nguyên, Phiêu Miểu các bận."

Vi Ngạn mở quạt, : "Cũng ."

Bạch Cơ cho Vi Ngạn ba mươi con rối nguyền rủa để bịt miệng .

Vi Ngạn dùng những con rối để nguyền rủa Bùi Tiên nhưng vẫn hiệu quả gì. Tuy nhiên, khi Bùi Tiên thất bại trong việc trấn áp quỷ ở chùa Từ Ân, Vi Ngạn nhân cơ hội dâng biểu tố cáo , rằng hồ yêu dụ dỗ, xao nhãng nhiệm vụ là bất kính với Võ Hậu. Võ Hậu hôm đó đúng lúc tâm trạng , nổi giận phạt Bùi ba tháng bổng lộc. Vi Ngạn vui mừng. đường về nhà, Vi Ngạn Bùi Tiên chặn đ.á.n.h cho một trận. Cả hai càng thêm oán hận .

Bức "Ngũ Bách La Hán Đồ" ở chùa Từ Ân vì là bức tranh do ma quỷ vẽ, ban đầu dự định sẽ hủy với bức tường. Võ Hậu đổi ý định, rằng ngay cả ma quỷ cũng lòng thành bức tranh Phật, càng chứng tỏ Phật pháp sâu xa, chúng sinh trong sáu cõi kính ngưỡng. Vì , bức "Ngũ Bách La Hán Đồ" giữ . Từ đó, chùa Từ Ân cũng còn xảy chuyện lạ nữa.

***

Trăng sáng thưa, đêm xuân yên tĩnh, trong sân của Phiêu Miểu các treo đầy đèn lồng xanh.

Gió đêm thổi qua, ma trơi trôi dạt.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô mái hiên cắt đèn giấy, bận rộn.

Nguyên Diệu nhăn nhó : "Bạch Cơ, còn cắt bao nhiêu chiếc đèn giấy nữa?"

Bạch Cơ : "Bảy mươi chiếc Túc Đặc đặt thành, một trăm hai mươi chiếc Ba Tư đặt mới cắt một nửa, một trăm bảy mươi chiếc Đại Thực đặt bắt đầu, chín mươi chiếc Thiên Trúc đặt cũng bắt đầu. Hôm nay, Cao Ly cũng đến đặt. Mọi ai cũng đều về quê mà."

Nguyên Diệu lau mồ hôi: "Hóa những nước ngoài đến Đại Đường nhưng thể về nước nhiều đến ."

"Chín tầng trời mở cung điện, vạn quốc quần áo triều mũ bái mũ quan. Sự thịnh vượng và vẻ của Đại Đường thu hút vượt hàng ngàn dặm, từ góc trời, góc đất đến Trường An. Đương đến Trường An dễ dàng, hành trình đầy gian nan và nguy hiểm. Đời hạn, nhiều đến Trường An thể quê hương nữa. Họ chỉ thể về quê khi c.h.ế.t thôi."

"Than ôi!" Nguyên Diệu thở dài, dù mệt nhưng vẫn tăng tốc cắt đèn giấy. Dù , hy vọng những ngoại quốc c.h.ế.t ở Đại Đường thể sớm đạt tâm nguyện, về quê nhà.

Trong gió đêm, từ vang lên tiếng hát mờ ảo: "Tháng ba Thanh Minh, cá mang đèn; vượt đông về quê, tay trong tay cùng . Tháng ba Thanh Minh, cá mang đèn; ngân hà rực rỡ, lá rụng về cội."

Trong bầu trời đêm, sáng lấp lánh, tựa như đàn cá mang đèn đang bơi lội, tráng lệ và đẽ.

"Thật ." Nguyên Diệu khen ngợi.

"Ừ, ." Bạch Cơ .

"Cá mang đèn ăn ?" Ly Nô tự hỏi.

Một cơn gió đêm thổi qua, cuốn rơi một cây hoa đào, hoa rụng thành bùn, lá rụng về cội.

(Hết phần cá mang đèn, thêm hai chương ngoại truyện nữa là hết quyển 1 )

 

 

 

 

Loading...