Phiêu Miểu 1 - Quyển Cầm Đèn - Chương 5: Vong xuyên

Cập nhật lúc: 2026-03-06 04:26:00
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi tối, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô thư giãn trong sân , con hồ ly nhỏ ban ngày đến tới. Nó ngậm một cái giỏ tre nhỏ, trong giỏ một bình rượu.

Con hồ ly nhỏ rụt rè : "Gia phụ , cảm ơn Bạch Cơ tặng hậu lê, nhà quê núi hoang hèn mọn bảo vật gì để tặng , chỉ vài bình rượu. Mong Bạch Cơ đừng chê, nhận lấy món quà mọn ."

"Như , cảm ơn Cửu Vĩ Hồ Vương." Bạch Cơ .

Con hồ ly nhỏ e thẹn : "Ngài khách sáo ."

Bạch Cơ ngẩng đầu bầu trời , bầu trời trong suốt, trời như bàn cờ.

"Thiên thi đông che(1), huỳnh hoặc thủ tâm(2). Đêm nay, ngoài Quỷ Môn thể thấy Vong Xuyên?" Bạch Cơ hỏi con hồ ly nhỏ.

(1)Thiên thi: Là chòm trong bốn của Quỷ Tú, thể thấy đêm tối, tên là: Tập hợp khi của thi thể. Còn gọi là: Thiên thi. Ở đây nghĩa là thiên thi ở phía đông che .

(2) Hiện tượng Mặt trời và Sao Hỏa nhích gần bầu trời và ngừng trong một thời gian.

Con hồ ly nhỏ gật đầu: "Ta từ Quỷ Môn thành, thực sự thể thấy Vong Xuyên, nhiều cô hồn dã quỷ lạc đường đang chèo thuyền về bờ bên ."

Bạch Cơ .

Hoàn thành nhiệm vụ trả lễ, Tiểu Hồ Ly dậy : "Thế thì mỗ xin cáo từ."

Sau khi Tiểu Hồ Ly rời , Bạch Cơ đột nhiên với Nguyên Diệu: "Hiên Chi, Vong Xuyên hiện lên bên ngoài Quỷ Môn là chuyện trăm năm khó gặp. Chúng xem thử nhé?"

"Được thôi." Tiểu thư sinh dám , mặc dù nghĩ rằng những thứ như Quỷ Môn, Vong Xuyên là thứ mà bình thường nên thấy.

Bạch Cơ gói chín t.h.i t.h.ể trẻ em trong kho bằng lụa trắng thành một cái bọc lớn, để Nguyên Diệu đeo lưng, còn thì mang một cái giỏ đan bằng liễu, trong giỏ rượu mà Tiểu Hồ Ly tặng, hai chén ngọc, một hộp chu sa, một cây bút, và cây sáo Anh Cốt gãy.

Nguyên Diệu mang cái bọc lưng, mặt mày ủ dột: "Đi Quỷ Môn xem Vong Xuyên thì thôi , tại còn mang theo xác c.h.ế.t nữa?"

Bạch Cơ : "Người đông thì mới rôm rả hơn mà."

Nguyên Diệu tức giận: "Ngoài tiểu sinh thì còn ai nữa? Tiểu sinh gần đây luôn nghi ngờ, liệu đời ngoài tiểu sinh còn ai khác nữa ."

Kể từ khi bước Phiêu Miểu các, Nguyên Diệu đặt một chân cõi nhân gian, một chân cõi u minh, ngày đêm đảo lộn, âm dương lẫn lộn, vạn yêu tụ hội, trăm quỷ hóa hình, ngay cả thế giới cũng trở nên hư ảo như một giấc mơ thật.

"Hiên Chi , xem ngươi cần đến nhà họ Vi sống vài ngày, nếu ngươi thể thực sự sẽ mờ mịt ranh giới giữa nhân giới và phi nhân giới mất." Bạch Cơ lạnh nhạt . Dù nữa, và phi nhân cùng loại, Nguyên Diệu thể mãi ở Phiêu Miểu các. Rồi sẽ một ngày, sẽ trở với con , còn thấy Phiêu Miểu các, còn thấy Bạch Cơ, còn thấy Ly Nô.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến cửa Thông Hóa. Đêm khuya yên tĩnh, cửa Thông Hóa đóng chặt, cấm vệ quân canh gác. Bạch Cơ dẫn Nguyên Diệu tránh khỏi cổng chính, đến một chỗ tường thành vắng vẻ.

Nguyên Diệu nghĩ rằng Bạch Cơ sẽ bắt leo tường, ngước tường thành cao vài trượng liên tục lắc đầu : "Lần , đ.á.n.h c.h.ế.t tiểu sinh cũng leo lên nữa..."

Bạch Cơ lấy chu sa và bút lông từ trong giỏ , dùng bút lông nhúng chu sa, vẽ một cánh cửa tường thành. Bạch Cơ dùng tay đẩy, cửa lập tức mở .

"Đi thôi, Hiên Chi." Bạch Cơ bước ngoài thành.

Nguyên Diệu kinh ngạc, vội vàng theo .

Bạch Cơ và Nguyên Diệu về hướng đông bắc nửa dặm, một biển hoa màu đỏ tươi mà kỳ dị và một dòng sông chảy chậm xuất hiện mắt hai , mặt sông khói mù lượn lờ, nước sông màu vàng đỏ, đáy sông đầy những khuôn mặt . Nguyên Diệu chỉ cảm thấy chóng mặt, suýt nữa thì ngã xuống sông.

"Hiên Chi đừng đáy sông, sẽ mất hồn phách đó." Bạch Cơ đỡ Nguyên Diệu.

"Đây là sông gì? Tiểu sinh nhớ ngoài cửa Thông Hóa con sông ?"

"Đây là sông Vong Xuyên. Đêm nay Thiên thi đông che, Huỳnh hoặc thủ tâm, Vong Xuyên hiện bên ngoài Quỷ Môn, đây là chuyện trăm năm khó gặp. Hãy nhớ, đừng đáy sông Vong Xuyên, đừng dính nước Vong Xuyên, nếu sẽ chìm u minh, thể trở nhân gian."

Nguyên Diệu lắp bắp nên lời.

Những bông hoa Bỉ Ngạn đỏ như m.á.u nở rộ lay động, lan tận chân trời xa xăm, vô tận vô bờ. Hoa Bỉ Ngạn lá, những cánh hoa cong dài như luân hồi. Gió nhẹ thổi qua, biển hoa Bỉ Ngạn dập dờn như sóng, tiếng ca của những linh hồn vong linh vang vọng từ lòng đất.

Bạch Cơ chọn một mảnh đất trống gần sông, lấy chu sa và bút vẽ một pháp trận lớn. Sau khi vẽ xong pháp trận, Bạch Cơ bảo Nguyên Diệu đặt chín t.h.i t.h.ể trẻ em trong trận, đồng thời nàng cũng lấy cây sáo Anh Cốt gãy từ trong giỏ liễu đặt .

"Hiên Chi, hái bốn cành hoa Bỉ Ngạn đây." Bạch Cơ dặn dò.

"Được." Nguyên Diệu mặc dù Bạch Cơ đang gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn theo.

Nguyên Diệu đến đám hoa Bỉ Ngạn bắt đầu hái hoa. Khi hái đến cành hoa Bỉ Ngạn thứ tư thì từ lớp đất hoa từ từ vươn một đoạn xương trắng xóa. Bàn tay bộ xương chộp lấy chân Nguyên Diệu. Tuy nhiên, giày và ống quần của Nguyên Diệu dính một ít chu sa mà vô tình dính khi đặt chín t.h.i t.h.ể trẻ em trận pháp chu sa. Bộ xương như gặp thứ đáng sợ, lập tức rụt trở đất.

"Hả?!" Nguyên Diệu hái cành hoa Bỉ Ngạn thứ tư, cảm thấy chân gì đó, cúi đầu nhưng chẳng thấy gì. Hắn nghĩ sinh ảo giác, mang hoa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-1-quyen-cam-den/chuong-5-vong-xuyen.html.]

Bạch Cơ đặt bốn cành hoa Bỉ Ngạn ở bốn vị trí Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ. Vong Xuyên ở phương vị đông bắc của trận chu sa, Bạch Cơ ở hướng tây nam, kết một ấn pháp bằng hai tay, miệng lẩm bẩm chú ngữ. Không lâu , hoa Bỉ Ngạn bốc lên bốn luồng khói đỏ, từ bốn vị trí hội tụ về trung tâm trận chu sa, khói đỏ cuộn xoáy như họa tiết của hoa Mạn Đà La.

Chín t.h.i t.h.ể trẻ em và sáo Anh Cốt bốc lên một làn khói trắng. Mười làn khói trắng theo vệt khói đỏ dẫn về phía đông bắc, tới chỗ Vong Xuyên.

"Haha..."

"Khà khà..."

"Hí hí..."

Chín con tiểu quỷ xuất hiện trong trận chu sa, ngừng. Nguyên Diệu kỹ, phát hiện Anh Quỷ mặc áo yếm đỏ mà đó gặp cũng im lặng bên cạnh sáo Anh Cốt gãy. Đầu của nó đứt, nó đang dùng hai tay ôm lấy đầu . Nguyên Diệu cảm thấy ánh mắt của nó buồn bã và cô đơn.

Không từ lúc nào, từ thượng nguồn Vong Xuyên một chiếc thuyền nhỏ trôi đến. Mười đứa trẻ về phía Vong Xuyên, lên thuyền và trôi theo dòng nước. Hoa Bỉ Ngạn lay động theo gió, tiếng linh hồn hát vang trong đêm.

Trên chiếc thuyền trôi theo dòng Vong Xuyên, bọn trẻ vỗ tay hát bài đồng dao: "Mạn Chu Sa, Mạn Chu Sa, ai là u hồn thế về nhà? Bé con mộ hát vang, cầm đèn dẫn hồn về cõi hoàng tuyền."

Nguyên Diệu chiếc thuyền dần dần trôi xa, còn thấy nữa. Một cơn gió thổi qua, chín bộ xương và sáo Anh Quỷ biến thành tro bụi trong trận chu sa, tiêu tan dấu vết.

Bạch Cơ thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trán. Bạch Cơ vốn dĩ luôn tự tại, Nguyên Diệu từng thấy nàng vẻ mệt mỏi như thì khỏi cảm thấy kỳ lạ. Tất nhiên là thể rằng việc giải phóng linh hồn thể luân hồi, dẫn dắt những Anh Quỷ mang tội đến bờ bên lục đạo luân hồi, dù sự trợ giúp của thiên thời, địa lợi đêm nay, vẫn cần tiêu tốn nhiều yêu lực.

"Bạch Cơ, họ thế?"

"Bờ bên ."

"Bờ bên là ở ?"

"Ngươi bước Vong Xuyên thì sẽ ." Bạch Cơ gian xảo.

"Không, đến bờ bên ..." Nguyên Diệu vội .

Bạch Cơ xuống trong trận chu sa: "Nguyên Diệu, rót cho một chén rượu."

"Được." Nguyên Diệu đến bên giỏ liễu lấy bình rượu của tiểu hồ ly tặng. Bình rượu tinh xảo, cao quá bảy tấc, Nguyên Diệu thầm nghĩ gia đình hồ ly thật keo kiệt, chút rượu liệu đủ để rót đầy một chén ?

Rượu xanh nhạt chảy từ bình, đổ chén ngọc, tỏa hương rượu đậm đà và tươi mát.

Ồ? Vậy mà đổ đầy ! Nguyên Diệu đưa chén rượu cho Bạch Cơ.

Bạch Cơ uống một ngụm, mỉm : "Rượu ngon của tộc Cửu Vĩ Hồ cất là tuyệt phẩm thế gian, ngay cả thần tiên thiên giới cũng thể uống . Nguyên Diệu, ngươi cũng uống một chén ."

"Được. e là thể rót thêm một chén nữa." Nguyên Diệu lắc lắc bình rượu.

"Ngươi cứ thử xem." Bạch Cơ .

Nguyên Diệu cầm lấy một chén ngọc khác, bắt đầu rót rượu. Kỳ diệu , bình rượu vốn dĩ hết, tiếp tục chảy rượu xanh xa.

"Đây là chuyện gì ?" Tiểu thư sinh kinh ngạc.

Bạch Cơ uống một ngụm rượu trong chén, : "Chỉ cần hầm rượu của tộc Cửu Vĩ Hồ cạn, thì rượu trong bình Càn Khôn sẽ mãi mãi hết."

Nguyên Diệu uống một ngụm rượu, hình như là loại rượu ủ từ trái cây rừng, ngọt ngào đậm đà xen lẫn một chút hương thơm thanh mát. Sau khi uống , ngũ tạng lục phủ như dòng suối trong lành rửa sạch, dễ chịu tả.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu trong trận chu sa, uống hết chén đến chén khác.

Dưới ánh trăng, hoa Bỉ Ngạn vô biên vô tận, sắc đỏ lan tràn. Trong Vong Xuyên, sương trắng lượn lờ, thỉnh thoảng một hai chiếc thuyền trôi về phía hạ lưu, thuyền đủ loại , hoặc , họ trôi theo sóng nước về phía bờ bên .

"So với việc giam cầm nơi nhân thế, khác điều khiển, thì về bờ bên , luân hồi chuyển kiếp mới là nơi nhất cho linh hồn. Nhất là những Anh Quỷ mang đầy đau khổ và oán hận khi c.h.ế.t..." Bạch Cơ hạ lưu Vong Xuyên vô tận, lẩm bẩm .

"Bạch Cơ luôn bán xác trẻ con với giá cao cho Đan Dương, nhưng đêm nay đưa bọn trẻ đến bờ bên . Thực , ngươi cũng là một bụng." Nguyên Diệu cảm thán.

Mặt Bạch Cơ đỏ bừng: "Lắm lời! Ta bụng gì cả, chỉ thấy phiền vì bọn trẻ chạy nhảy khắp nơi ngủ , cho nên mới mượn thiên thời, địa lợi đêm nay đưa chúng đến bờ bên ."

"Ơ? Sao mặt Bạch Cơ đỏ ?"

"Lắm lời! Đó là do rượu!"

"Dù thì Bạch Cơ là một bụng."

"Ngươi còn lắm lời nữa là ném xuống Vong Xuyên đấy!"

 

Loading...