Phiêu Miểu 1 - Quyển Cầm Đèn - Chương 8: Hồ Lật

Cập nhật lúc: 2026-03-06 04:26:15
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm , Bạch Cơ để một câu "Hiên Chi ở trông tiệm, bán đồ giá rẻ lung tung" ngoài.

Giữa trưa, một cơn mưa rơi xuống. Sau mưa, bầu trời xanh thẳm, rêu xanh trong ngõ nhỏ cũng trở nên xanh mượt, còn vương vài giọt nước. Trong đại sảnh, Nguyên Diệu cầm tách quầy sách.

Hồ ly nhỏ bên cạnh đập hạt dẻ, bóc nhân hạt dẻ, buổi tối định một đĩa hạt dẻ hổ phách.

Nguyên Diệu đang mải mê sách, chợt tiếng của một thiếu niên: "Thập Tam, quả nhiên ngươi đang ở Phiêu Miểu Các!"

Thập Tam Lang : "Ơ, Lật, ngươi đến đây?"

"Cha bảo đến tìm ngươi về nhà, mau về nhà thôi."

"Mỗ về. Mỗ tìm cây Vô Ưu mới về."

Nguyên Diệu ngẩng đầu, thấy , lên mới thấy một con hồ ly nhỏ màu hạt dẻ Phiêu Miểu Các, đang chuyện với Hồ Thập Tam Lang.

Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Vị là...?"

Hồ Thập Tam Lang giới thiệu: "Đây là tứ ca của mỗ, tên là Lật. Lật, đây là Nguyên công tử."

Nguyên Diệu : "Thì là Lật . Tiểu sinh họ Nguyên, tên Diệu, tự Hiên Chi."

"Cút ! Ai là với ngươi?! Hồ ly chúng chuyện, ngươi đừng chen miệng !" Lật bực bội .

Nguyên Diệu đành im lặng.

Lật với Thập Tam Lang: "Thập Tam, ngươi đừng bướng bỉnh chọc cha giận nữa. Trồng c.h.ế.t cây Vô Ưu cũng chuyện to tát, nhận với cha là , luôn đối xử với ngươi, sẽ trách mắng , thế ai cũng vui vẻ."

Thập Tam Lang : "Mỗ c.h.ế.t cây Vô Ưu! Nếu tìm cây Vô Ưu, rửa sạch oan khuất thì mỗ sẽ về!"

Lật mất kiên nhẫn, giơ chân đạp lên đầu Thập Tam Lang, ấn nó xuống đất, hung dữ đe dọa: "Không nhảm nữa! Ngoan ngoãn về nhà nhận với cha cho !"

Hồ ly nhỏ vùng vẫy: "Mỗ c.h.ế.t cây Vô Ưu, tại xin ?!"

Lật ấn c.h.ặ.t đ.ầ.u Thập Tam Lang, hung tợn : "Nói ít thôi! Ta bảo ngươi về xin thì ngươi về xin !"

Lật thường xuyên bắt nạt Thập Tam Lang, Thập Tam Lang sợ nó, cũng mạnh bằng nó, vùng vẫy mãi thoát thì nước mắt lưng tròng.

Nguyên Diệu nhịn nổi, đến kéo Lật : "Lật , chuyện gì từ từ , đừng bắt nạt Thập Tam Lang."

"Biến ! Ai là của ngươi?! Hồ ly chúng chuyện, ngươi đừng chen miệng , cút chỗ khác!" Lật giơ bộ móng dài sắc nhọn, cào mạnh về phía Nguyên Diệu.

Nếu cào trúng thì tiểu thư sinh chắc chắn sẽ x.é to.ạc ruột gan. Tuy nhiên, khi móng vuốt của Lật còn cách n.g.ự.c tiểu sinh nửa tấc, thì một tia sáng trắng toả từ trong lòng tiểu thư sinh, một khóm hoa cúc xanh thêu khăn tay bay , chạm móng vuốt của Lật tan thành tơ nhện. Tơ nhện leo lên theo móng vuốt của Lật, quấn chặt lấy cơ thể nó.

Lật tơ nhện trói chặt, ngã xuống đất, thể động đậy nữa.

Nguyên Diệu lấy khăn tay mà Bạch Cơ tặng , thấy đó trở nên trống rỗng, còn họa tiết gì. Vừa lau mồ hôi, Nguyên Diệu thầm than thật nguy hiểm. May mà vẫn còn để khóm hoa cúc .

Hồ Thập Tam Lang tự do, dậy, rũ lông , thở phào nhẹ nhõm.

Lật cố sức vùng vẫy, phun lửa hồ ly, nhưng tơ nhện vẫn cháy đứt. Nó niệm chú ngữ, thuật pháp thì đều phản , tơ nhện càng quấn chặt hơn. Lật từ bỏ kháng cự, c.h.ử.i rủa: "Đồ yêu rồng thối, dám nấp trong bóng tối đ.á.n.h lén? Ngươi gọi cái đó là hùng ? Có gan đây đấu với một trận!! Tương lai nếu vua Cửu Vĩ Hồ, thì chắc chắn dẫn hồ tộc san bằng Phiêu Miểu Các, lột da rồng, rút gân rồng của ngươi, để yêu quái Trường An đều đến ăn thịt rồng của ngươi!!"

Nguyên Diệu xong, thì giận dữ : "Rõ ràng là ngươi định hãm hại tiểu sinh, ngậm m.á.u phun , ngang ngược lý lẽ như thế?!"

Hồ Thập Tam Lang cũng tức giận: "Lật, vô lễ với Bạch Cơ! Cha vẫn còn sống, gì mà ngươi vua Cửu Vĩ Hồ? Sao dám những lời đại nghịch bất đạo như ?!"

Lật thèm để ý: "Có gì mà dám ? Cha già lẩm cẩm, lúc nào cũng buồn rầu, ưu tư, đến lúc nhường ngôi vị hồ vương . Nhìn khắp tộc Cửu Vĩ Hồ, ai pháp lực cao thâm như ? Ai dũng cảm như ? Ai trí tuệ vô song như ? Ai phong thái vương giả như ? Ai ... ư ư..."

Nguyên Diệu nổi nữa, lấy hai hạt óc ch.ó nhét miệng Lật: "Đại trượng phu sinh giữa trời đất, lấy 'hiếu', 'nhân', 'tín' gốc lập . Ngươi hiểu chữ 'hiếu', pháp lực và dũng cảm cũng vô dụng. Theo tiểu sinh, Thập Tam Lang còn giống đại trượng phu hơn ngươi, thích hợp hồ vương hơn."

"Ư ư..." Lật ngậm hạt óc chó, .

Nguyên Diệu với Thập Tam Lang: "Thập Tam Lang, nếu ngươi phiền, tiểu sinh sẽ ném nó khỏi Phiêu Miểu Các."

Hồ ly nhỏ bước tới: "Mỗ cũng giúp một tay."

Nguyên Diệu và Thập Tam Lang cùng khiêng Lật khỏi Phiêu Miểu các, ném cây liễu lớn, thèm để ý đến nó nữa.

Quay Phiêu Miểu các, hồ ly nhỏ ngượng ngùng hỏi Nguyên Diệu: "Nguyên công t.ử thật sự nghĩ mỗ giống đại trượng phu ?"

Nguyên Diệu thì ngẩn : "Tất nhiên, Thập Tam Lang hiếu thảo, nhân ái, giữ chữ tín, phong thái của đại trượng phu."

Thập Tam Lang vui nhưng cũng ngượng ngùng, xoa mặt: "Ta nghĩ, vẫn giống hồ ly nhỏ hơn."

Hoàng hôn buông xuống nhưng Bạch Cơ trở về, Nguyên Diệu và hồ ly nhỏ ăn tối . Người và hồ ly tâm sự, còn uống nửa bình rượu hoa quế.

Thập Tam Lang say, : "Mọi đều cây Vô Ưu thể cho lo lắng, nhưng từ khi bắt đầu trồng cây Vô Ưu, thì dường như càng lo lắng hơn, thậm chí Bạch Cơ và Nguyên công t.ử cũng vui."

"Có lẽ vui vui, thực liên quan đến cây Vô Ưu." Nguyên Diệu : "Có cây Vô Ưu, chắc vui. Không cây Vô Ưu, chắc vui."

Hồ ly nhỏ xoa mặt: ", đều tin rằng cây Vô Ưu thể cho vui vẻ lo lắng. Mọi đều tin điều đó, chắc là sai ."

Nguyên Diệu : "Tuy là , nhưng tiểu sinh vẫn thể tin ."

Nguyên Diệu và hồ ly nhỏ ăn xong bữa tối, lo Lật đói bụng nên chuẩn một đĩa thịt gà và một ít cơm.

Nguyên Diệu mang đến cho Lật.

Lật gốc cây liễu nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng vẫn giận, thèm để ý đến Nguyên Diệu.

Nguyên Diệu lấy hạt óc ch.ó khỏi miệng Lật, nó trợn mắt c.ắ.n Nguyên Diệu.

Tay Nguyên Diệu c.ắ.n in hằn dấu răng, mới lấy hạt óc ch.ó .

Nguyên Diệu đặt thịt gà và cơm bên miệng Lật: "Lật , ăn một chút ."

"Hừ!" Lật nhận lòng , nhắm mắt giả vờ c.h.ế.t.

Nguyên Diệu đành để mặc nó.

Đêm khuya, Bạch Cơ vẫn về, hồ ly nhỏ vì uống rượu nên ngủ say. Nguyên Diệu lo lắng cho Bạch Cơ, trằn trọc ngủ . Nguyên Diệu thực sự ngủ nổi, bèn nhẹ nhàng dậy, khoác áo, mở cửa Phiêu Miểu Các. Trong đêm tối, con ngõ sâu hun hút, lạnh lẽo, sương đọng cỏ. Nguyên Diệu lặng lẽ bên cửa, đợi ốc sên đến báo tin bình an.

Trong bóng tối, vang lên tiếng lục đục.

Nguyên Diệu lắng tai , âm thanh dường như phát từ gốc cây liễu. Ánh trăng lưỡi liềm trời tỏa ánh sáng mờ ảo, Nguyên Diệu mạnh dạn đến bên cây liễu, kỹ.

Dưới gốc cây liễu, một con hồ ly nhỏ màu hạt dẻ đang ngấu nghiến ăn thịt gà và cơm. Nghe thấy tiếng bước chân của Nguyên Diệu, Lật ngẩng đầu lên, ánh mắt hung ác, nhưng khóe miệng vẫn dính một hạt cơm.

"Ồ, Lật , ngươi vẫn ăn mà." Nguyên Diệu vui.

Bị Nguyên Diệu bắt gặp đang ăn, Lật hổ, chợt tức giận, dùng miệng hất đĩa , đĩa vỡ, cơm và thịt gà rơi vãi khắp nơi: "Hừ! Ai ăn đồ của chứ? Ta là vua Cửu Vĩ Hồ tương lai, thể ăn đồ do con ban cho ?!"

"Lật , ăn thì ăn thôi, ngươi đừng ngại, ngươi còn dính hạt cơm ở khóe miệng kìa!"

Lật đưa lưỡi l.i.ế.m một cái, quả nhiên l.i.ế.m một hạt cơm ở khóe miệng, càng thêm hổ giận dữ, phun lửa tứ tung c.h.ử.i bới: "Ai cần ăn cơm của ngươi?! Cơm khó ăn c.h.ế.t ! Thịt gà cứng khó nhai! Khó ăn c.h.ế.t ! Khó ăn c.h.ế.t !!"

"Ôi!" Nguyên Diệu vội vàng tránh né lửa hồ ly.

Lật gây tiếng động quá lớn Thập Tam Lang thức giấc, nó chạy , thấy Lật đang bực bội phun lửa thì tức giận: "Lật, ngươi yên lặng một chút. Đêm khuya thế , sẽ ồn đến hàng xóm!"

Lật ngang ngược lý lẽ, tiếp tục ồn ào, lúc thì c.h.ử.i mắng Bạch Cơ, lúc thì đe dọa Thập Tam Lang, lúc thì khinh miệt Nguyên Diệu.

Nguyên Diệu và Thập Tam Lang còn cách nào khác, đành lao tới ghì chặt Lật, bịt miệng nó. Thập Tam Lang ôm chặt Lật, Nguyên Diệu chạy bếp tìm hạt óc ch.ó nhưng hết.

Nguyên Diệu quanh, bên lò sưởi một chiếc khăn tay.

Nguyên Diệu cầm lên xem, là khăn tay của công chúa Thái Bình. Trước đó, khi Nguyên Diệu từ phố về, để nó cùng giỏ thức ăn trong bếp. Có lẽ hồ ly nhỏ thấy khăn tay nên khi nấu ăn dùng để lau mặt, lau tay.

Nguyên Diệu cũng quan tâm nhiều, bèn cầm khăn tay chạy ngoài.

Nguyên Diệu và Thập Tam Lang hợp lực, dùng khăn tay trói miệng Lật , cho nó tiếp tục ồn.

Không , ngay khi thấy khăn tay, Lật lập tức trở nên yên lặng. Đôi mắt của nó đột nhiên mở to, như thể ngạc nhiên. Bị khăn tay trói miệng, Lật lặng lẽ gốc cây liễu, trầm tư suy nghĩ.

Nguyên Diệu và Thập Tam Lang thấy Lật yên lặng, lập tức Phiêu Miểu Các ngủ.

Nguyên Diệu mơ thấy ốc sên đến báo bình an, khóe miệng nở nụ , giấc mơ ngọt ngào.

Sáng hôm , Bạch Cơ trở về. Thấy hồ ly nhỏ màu hạt dẻ tơ nhện trói chặt, khăn tay trói miệng sóng soài gốc cây liễu, lớn: "A, đây chẳng là Lật của nhà hồ ly ?"

Lật sợ hãi, nhưng vẫn hung dữ trừng mắt Bạch Cơ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-1-quyen-cam-den/chuong-8-ho-lat.html.]

Bạch Cơ cởi trói cho Lật, mà xách hồ ly nhỏ Phiêu Miểu các.

Trong Phiêu Miểu các, Nguyên Diệu đang quầy sách.

Bạch Cơ mỉm với Nguyên Diệu: "Hiên Chi, cho ngươi một cái áo ngắn bằng da hồ ly để mặc mùa đông nhé. Ngươi thích màu ?"

Mắt Lật mở to, đầy sợ hãi.

Nguyên Diệu ngẩng đầu lên, : "Mùa hè còn đến, gì đến mùa đông? Bạch Cơ, đừng dọa Lật nữa."

Bạch Cơ ném Lật xuống đất, lạnh lẽo: "Vậy thì nuôi , đợi đến mùa thu lột da."

Lật sợ đến run rẩy, nhưng vẫn cố chấp trừng mắt với Bạch Cơ.

Thập Tam Lang hóa thành hình , cầm giỏ chợ mua thức ăn, thấy Bạch Cơ trở về thì vui mừng, nhanh chóng biến thành hồ ly nhỏ, chạy về pha một tách thơm mang lên: "Bạch Cơ, vì cây Vô Ưu mà ngươi chạy đôn chạy đáo mấy ngày nay, thật sự phiền ngươi quá."

Bạch Cơ : "Thập Tam Lang cần khách sáo. Cây Vô Ưu là nguyện vọng của ngươi, cũng là 'nhân quả' của ngươi và . Ta tìm cây Vô Ưu cũng vì 'quả'."

Hồ ly nhỏ xoa mặt: "Dù thì, mỗ cũng cảm ơn ngươi."

Bạch Cơ : "Nếu Thập Tam Lang thật sự cảm ơn , thì nhiều món ngon một chút."

"Được, mỗ sẽ chợ mua thức ăn ngay." Thập Tam Lang ngậm giỏ thức ăn, vui vẻ chạy mua.

"Người hình, hình, Thập Tam Lang." Nguyên Diệu gọi theo.

Sau khi Thập Tam Lang , Bạch Cơ khẽ lắc ngón tay, khăn tay trói miệng Lật lập tức tháo .

Lật theo cửa lớn nơi Thập Tam Lang rời , giận dữ : "Thậm chí còn nấu ăn cho một yêu rồng, thật là một đứa em vô dụng, mất mặt hồ tộc Cửu Vĩ!"

Bạch Cơ Lật, : "Hôm qua đến núi Thúy Hoa, trò chuyện một lúc với vua Cửu Vĩ Hồ, cũng vòng qua thung lũng nơi Thập Tam Lang trồng cây Vô Ưu, phát hiện một điều thú vị."

Ánh mắt Lật sáng lên: "Chuyện gì?"

Bạch Cơ uống một ngụm : "Ngươi giỏi hơn Thập Tam Lang, dũng cảm, thông minh, nhưng hồ vương thích ngươi, thích và thương yêu Thập Tam Lang hơn. Mọi đều , ngươi thường xuyên vô cớ bắt nạt Thập Tam Lang, trêu chọc Thập Tam Lang."

"Hừ! Đó là vì ông già mắt mờ! Ta bắt nạt Thập Tam, Thập Tam yếu quá, chỉ sợ nó mất mặt hồ tộc Cửu Vĩ, nên thỉnh thoảng dùng vũ lực huấn luyện nó trở nên mạnh mẽ hơn thôi."

Bạch Cơ uống một ngụm : "Vậy thì, nhân lúc Thập Tam Lang lấy nước suối từ rừng trúc tím, mở kết giới hồ tộc Cửu Vĩ, thả trộm cây Vô Ưu, khiến Thập Tam Lang chịu oan ức, ép nó rời khỏi nhà, đây cũng là cách ngươi huấn luyện nó trở nên mạnh mẽ hơn ?"

Lật giật , ánh mắt lộ vẻ lo lắng, nhưng vẫn cứng đầu : "Yêu rồng, ngươi đừng ngậm m.á.u phun ! Ngươi chứng cứ gì ?"

"Chứng cứ là cái ." Bạch Cơ mở tay , thổi một cái, một sợi lông cáo màu hạt dẻ rơi xuống đất: "Ta tìm thấy nó ở nơi trồng cây Vô Ưu."

Lật toát mồ hôi lạnh, lẩm bẩm : "Sao thể?! Rõ ràng hề qua đó, chỉ từ xa nữ nhân đó hái cây Vô Ưu thôi."

Vừa dứt lời, Lật nhận lỡ miệng, mồ hôi lạnh rơi như mưa.

Nguyên Diệu há hốc miệng: "Lật , hóa ... hóa ngươi là kẻ trộm cây Vô Ưu..."

Lật nghiến răng, trừng mắt Bạch Cơ: "Không thể nào, lông của thể ở nơi trồng cây Vô Ưu ..."

Bạch Cơ liếc sợi lông cáo màu hạt dẻ đất, đột nhiên vỗ tay: "A, nhầm ." Bạch Cơ mở lòng bàn tay, thổi một sợi lông cáo màu đỏ, mỉm : "Đây mới là sợi lông cáo tìm thấy ở nơi trồng cây Vô Ưu. Của Thập Tam Lang. Sợi lông màu hạt dẻ thể là khi nãy lúc xách ngươi , vô tình dính tay, một lúc chú ý, nhầm lẫn , thật xin ."

"Ngươi..." Lật tức đến nên lời.

Nguyên Diệu lau mồ hôi, nghĩ thầm: "Con yêu rồng thật gian xảo, dùng cách quỷ quyệt như để moi sự thật từ Lật."

"Được , Lật, hỏi tại ngươi dẫn đến trộm cây Vô Ưu nữa. Ta chỉ hỏi ngươi, trộm cây Vô Ưu là ai? Cây Vô Ưu hiện đang ở ?" Bạch Cơ uống một ngụm , lạnh lùng hỏi.

Lật đáp: "Không ."

"Tốt lắm." Bạch Cơ , khóe mắt một giọt lệ đỏ như máu: "Hiên Chi, lấy d.a.o hồ ly đây, dù đến mùa đông, nhưng lột một miếng da hồ ly để dành cũng hại gì."

Nguyên Diệu toát mồ hôi, khuyên nhủ Lật: "Lật , đến nước , ngươi cứ thật ."

Lật hét lên: "Ta thật sự . Nếu là ai, lấy cây Vô Ưu trả cho Thập Tam ."

"Đầu đuôi chuyện ?" Bạch Cơ hỏi.

Lật đành kể thật.

Hóa , Lật ghen tị việc Thập Tam Lang trồng cây Vô Ưu, lão hồ vương yêu thích nên luôn phá hoại nhưng thể tay. Vì cây Vô Ưu bảo vệ bởi pháp thuật, chỉ cần gần sẽ để dấu vết thể xóa bỏ, sẽ phát hiện.

Hôm đó, Lật lang thang trong thung lũng, từ xa thấy Thập Tam Lang vui vẻ chăm sóc cây Vô Ưu. Tâm trạng Lật tệ, bèn chạy vòng quanh thung lũng. Lật chạy một lúc thì gặp một nữ nhân. Nữ nhân mặc váy lộng lẫy, trang phục giống như địa vị cao quý. Nàng dạo trong thung lũng, thần sắc u sầu.

Lật ngạc nhiên, vì bình thường, con khó xâm nhập kết giới của tộc Cửu Vĩ hồ. Điều kỳ lạ hơn là, nữ nhân bất kỳ khí tức nào, dường như một sức mạnh lớn đang che giấu khí tức của nàng, bảo vệ nàng.

Nữ nhân dạo mục đích trong thung lũng.

Lật tiến gần , thì giật , thần sắc nữ nhân mơ hồ giống như trong trạng thái tỉnh táo.

Lật đảo mắt, nảy một ý. Lật chạy ngoài, phát tiếng động, thu hút sự chú ý của nữ nhân. Nàng thu hút, theo Lật.

Lật dẫn nữ nhân đến trung tâm thung lũng, nơi Thập Tam Lang trồng cây Vô Ưu. Thập Tam Lang rời , cây Vô Ưu với bốn lá xanh biếc tỏa ánh sáng vàng dịu.

Nữ nhân ánh sáng vàng của cây Vô Ưu thu hút, lững thững tới.

Lật dám gần, chỉ từ xa .

Nữ nhân tiến đến cây Vô Ưu, pháp thuật cản trở. Nàng cúi hái cây Vô Ưu, thẫn thờ tại chỗ.

Lật lo lắng, sợ Thập Tam Lang đột nhiên trở về, lập tức hét lên một tiếng đáng sợ, dọa nữ nhân.

Nữ nhân quả nhiên giật , chạy thật nhanh.

Lật mặt đất trống rỗng thì khoái trá.

Lật : "Chuyện là như . Sau đó, Thập Tam phát hiện cây Vô Ưu biến mất, đều tìm. hiểu , ai phát hiện nữ nhân đó xâm nhập, đều nghi ngờ Thập Tam c.h.ế.t cây Vô Ưu. Sau khi Thập Tam rời nhà, cha càng thêm buồn rầu, thấy trò đùa quá đáng quá bèn tìm cây Vô Ưu. nhớ rõ diện mạo nữ nhân đó, nhưng khí tức của nàng nền thể theo dõi nàng . Chỉ nhờ việc nhận diện để tìm một nữ nhân ở Trường An chẳng khác nào mò kim đáy biển. Ta vẫn tìm ."

Lật dừng một lúc, chiếc khăn tay đất, : " bây giờ, thể đoán lai lịch của nàng ."

Bạch Cơ : "Ồ? Nói thử xem?"

Lật : "Nàng của Phiêu Miểu Các."

Bạch Cơ kịp thì Nguyên Diệu nhịn bật : "Lật , ngươi vu oan ."

Lật trừng mắt Nguyên Diệu: "Cút! Ai là của ngươi?! Ta nào vu oan? Nếu nữ nhân đó của Phiêu Miểu Các thì khăn tay của nàng ở đây?!" Lật chằm chằm chiếc khăn tay đất, : "Ta nhớ rõ, khi đó nàng cầm chiếc khăn tay !"

Nguyên Diệu giật , Bạch Cơ cũng biến sắc, nàng giơ tay chiếc khăn tay đất bay lên. Bạch Cơ mở chiếc khăn tay, đó thêu một bức tranh "Hoa chi xuân mãn, thiên tâm nguyệt viên", góc dùng chỉ lửa thêu một cái tên: Lệnh Nguyệt.

"Khăn tay của công chúa Thái Bình ở Phiêu Miểu Các?" Bạch Cơ nhíu mày.

Nguyên Diệu trấn tĩnh , giải thích nguồn gốc của chiếc khăn tay.

Bạch Cơ lẩm bẩm: "Chẳng lẽ cây Vô Ưu ở trong phủ Thái Bình ư?"

Nguyên Diệu chắc chắn, : "Có lẽ, thể, hoặc là, khả năng... ở đó?"

Bạch Cơ : "Vậy thì phủ Thái Bình một chuyến."

"Tiểu sinh cũng ?"

"Cùng . Dù Hiên Chi ở nhà cũng nhàn rỗi."

"Tiểu sinh mà thì ai coi cửa hàng?"

Bạch Cơ liếc Lật, thổi một . Con hồ ly nhỏ trói bằng tơ nhện từ từ bay lên, về phía cửa Phiêu Miểu Các. Một sợi tơ nhện bay , vòng qua biển hiệu của Phiêu Miểu Các, buộc một cái nút.

Lật treo lơ lửng ở cửa Phiêu Miểu các, trông như một cái bánh chưng lớn màu nâu.

Bạch Cơ : "Lật coi cửa hàng nhé."

Lật giận dữ vùng vẫy: "Ai thèm coi cái Phiêu Miểu Các c.h.ế.t tiệt cho ngươi, con yêu rồng gian xảo, thả xuống mau!!"

Bạch Cơ phớt lờ Lật, bước ngoài.

Nguyên Diệu một câu: "Lật , nhờ ngươi trông coi cửa hàng nhé." Rồi cũng theo Bạch Cơ ngoài.

 

Loading...