Phiêu Miểu 1 - Quyển Cầm Đèn - Chương 8: Hôn lễ

Cập nhật lúc: 2026-03-06 04:26:25
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đã là sáng sớm, phương đông dần hiện lên màu trắng, từ xa vang vọng tiếng gà gáy: "Ò ó o..."

Khi tia nắng đầu hiên chiếu xuống mặt đất, Bạch Cơ với Ngọc Lang: "Thật đáng tiếc, ngươi thể khỏi Diêm Phù Đồ, cũng thể tồn tại trong thế gian. Người từng là quỷ ngục, vĩnh viễn thể trong nhân gian."

Nguyên Diệu rơi nước mắt, buồn bã : "Không, ... còn gặp Doanh Doanh, còn cưới nàng, còn cưới nàng..."

Khi gà gáy dứt, trời sáng rõ, Bạch Cơ và Ly Nô dường như thấy một bóng dáng con chồn hoang màu nâu sẫm rời khỏi thể Nguyên Diệu, biến mất trung hóa thành hư vô. Ánh mắt của nó đầy đau khổ, buồn bã, bất lực.

Nguyên Diệu ngất xỉu đất, tay vẫn nắm chặt ba viên đá m.á.u quỷ.

Bạch Cơ thở dài: "Trong lục đạo luân hồi còn Ngọc Lang nữa. Trước đây Ngọc Lang và Doanh Doanh yêu , chỉ thiếu một bước nữa là thành vợ chồng, đầu bạc răng long. Nay, hai âm dương cách biệt, sinh t.ử gắn kết, nhưng vẫn thiếu một bước. Tình sâu duyên cạn tạo hóa trêu ngươi, cũng chỉ than thở mà thôi."

Ly Nô : "Ly Nô cũng cảm thấy buồn bã."

Bạch Cơ : "Nhân gian luôn nhiều chuyện buồn như thế. Mây khói qua mắt, cỏ cây hợp tan, tạo hóa xoay vần, buồn bã cũng vô ích. Ly Nô, mang Hiên Chi lên, chúng về Phiêu Miểu các."

"Lại cõng tên mọt sách, đúng là xui xẻo!" Ly Nô mặc dù than phiền ngừng, nhưng vẫn đặt Nguyên Diệu lên lưng .

Bạch Cơ, Ly Nô, Nguyên Diệu rời khỏi Âm Phủ, trở Phiêu Miểu Các.

Khi Nguyên Diệu tỉnh dậy thì là buổi trưa. Hắn xung quanh, phát hiện đang giường của Bạch Cơ, thở phào nhẹ nhõm nhưng cũng hoảng sợ. May mà còn ở Âm Phủ đáng sợ nữa, nhưng giường của Bạch Cơ? Hắn chỉ nhớ rằng khi theo đèn dẫn hồn khỏi Âm Phủ, thấy ai đó đang , cúi xuống nhặt một khúc xương trắng vài câu với ai đó mất ý thức. Rốt cuộc xảy chuyện gì ?

Nguyên Diệu đầu , thấy bên cạnh gối ba viên đá đỏ rực, trong lòng thắc mắc, đây là thứ gì?

Nguyên Diệu dậy, đầu choáng cổ mỏi. Hắn đưa tay lên sờ cổ, phát hiện cổ đang đeo một khúc xương xâu bằng sợi chỉ đỏ. Nhìn kỹ thì khúc xương giống như là khúc xương mà nhặt ở Âm Phủ.

"Xoạt..." một tiếng, cửa đẩy , Ly Nô bưng một cái khay bước , khay một bát cơm, một con cá hấp và một đĩa bánh. Ly Nô thấy Nguyên Diệu tỉnh dậy thì : "Mọt sách tỉnh ? Chắc đói nhỉ? Mau, ăn cơm ."

Nguyên Diệu ngửi thấy mùi thức ăn, bụng lập tức kêu lên ùng ục. Hắn bước tới bàn, cầm bát cơm lên, bắt đầu ăn.

Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Ly Nô lão , hôm nay đối xử với tiểu sinh như ?"

Ly Nô : "Hôm nay là ngày đại hỷ của mọt sách, tất nhiên đối với ngươi một chút ."

Nguyên Diệu gắp một miếng cá, bỏ miệng: "Ngày đại hỷ gì?"

Ly Nô hớn hở : "Hôm nay là ngày mọt sách ngươi thành đó! Mau ăn , ăn no còn thành !"

"Khụ khụ, khụ khụ khụ..." Nguyên Diệu giật , mắc xương cá.

Ly Nô dường như kinh nghiệm với việc mắc xương cá, đ.ấ.m mạnh lưng Nguyên Diệu vài cái.

Nguyên Diệu nuốt xương cá xuống, thở hắt .

Nguyên Diệu cao giọng hỏi: "Thành ? Ai thành ?"

Ly Nô : "Mọt sách ngươi thành đó."

"Tiểu sinh thành với ai?"

"Với Vi công tử."

"Khụ khụ, khụ khụ khụ..." Nguyên Diệu ho sặc, hét lên: "Ly Nô lão , ngươi đừng đùa giỡn như chứ!!"

"Ta đùa. Chủ nhân đang lầu cài hoa trang điểm, chuẩn dự lễ thành của ngươi và Vi công tử. Tất nhiên, cũng sẽ mặc chỉnh tề uống rượu mừng."

Ly Nô xong, Nguyên Diệu lao xuống lầu.

Trong đại sảnh, Bạch Cơ đang quầy, tay cầm một chiếc gương đồng cài hoa.

Bạch Cơ thấy Nguyên Diệu thì : "Hiên Chi ơi, tham gia lễ thành thì nên cài hoa mẫu đơn đỏ là cài hoa ngọc lan màu trăng sáng, là cài trâm vàng đây?"

Nguyên Diệu tức giận : "Cài gì để lát nữa hãy . Bạch Cơ rõ là ai thành với ai ?"

Bạch Cơ : "Ngọc Lang công t.ử thành với Doanh Doanh cô nương."

Nguyên Diệu thở phào nhẹ nhõm, : "Hóa là Ngọc Lang công t.ử và Doanh Doanh cô nương thành . Đã tìm thấy Ngọc Lang ? Vừa , Ly Nô lão lừa tiểu sinh, là tiểu sinh thành với Đan Dương, tiểu sinh sợ c.h.ế.t khiếp."

Bạch Cơ lấy tay áo che mặt: "Dù thực chất là Ngọc Lang công t.ử và Doanh Doanh cô nương thành , nhưng từ bề ngoài mà thì là Hiên Chi và Vi công t.ử thành . Hiên Chi là chuyển thế của Ngọc Lang công tử."

Mặt Nguyên Diệu tối sầm : "Bạch Cơ đừng đùa! Tiểu sinh là chuyển thế của con chồn ?"

"Doanh Doanh cô nương thấy hình dạng của Hiên Chi từ cây cỏ ba đời, xác định rằng Hiên Chi là chuyển thế của Ngọc Lang. Ban đầu nguyện vọng của nàng là gặp Ngọc Lang một , nhưng khi gặp Hiên Chi nàng đổi ý định, thành với Hiên Chi, tức là Ngọc Lang thì mới chịu rời . Doanh Doanh cô nương ký sinh Vi công tử, Ngọc Lang chuyển thế là Hiên Chi, nên Ngọc Lang công t.ử thành với Doanh Doanh cô nương cũng là Hiên Chi thành với Vi công tử."

"Tiểu sinh thể thành với Đan Dương ?!!"

"Hiên Chi nghĩ rằng là thành với Doanh Doanh cô nương chẳng ."

"Tiểu sinh cũng thành với con chồn!"

"Ấy!" Bạch Cơ thở dài: "Hiên Chi nhẫn tâm Vi công t.ử mãi mãi Doanh Doanh cô nương ký sinh, tự do ? Hiên Chi nhẫn tâm để Doanh Doanh cô nương chờ đợi Ngọc Lang cả đời, c.h.ế.t mà đạt tâm nguyện ? Còn Ngọc Lang công t.ử càng đáng thương hơn..."

Bạch Cơ kể chuyện xảy đêm qua ở Âm Phủ, Ngọc Lang biến mất , tiếc nuối thế nào, câu nào cũng đầy m.á.u lệ. Nguyên Diệu mà chảy nước mắt, nghĩ rằng nếu Bạch Cơ kể chuyện ở lâu tửu điếm thì chắc chắn sẽ tán thưởng nhiệt liệt.

Nguyên Diệu rơi lệ : "Bạch Cơ đừng nữa, tiểu sinh sẽ thành với Đan Dương ngay! Ngọc Lang nuối tiếc , tiểu sinh quyết thể để Doanh Doanh cô nương cũng nuối tiếc nữa."

Bạch Cơ thở dài: "Hiên Chi thật bụng."

Suốt cả buổi chiều, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô bắt đầu bận rộn chuẩn lễ thành .

Bạch Cơ : "Hiên Chi, hôm nay ngươi thành , là lấy vài đồng tiền tích góp sính lễ ."

Ly Nô cũng : "Mọt sách, mua cá khô sính lễ . Đưa tiền cho , mua cho ngươi."

Nguyên Diệu tức giận : "Hôm nay là ngày Ngọc Lang công t.ử và Doanh Doanh cô nương thành , tiểu sinh. Mấy đồng tiền đợi đến khi tiểu sinh thành mới thể lấy dùng."

"Hiên Chi thật keo kiệt." Bạch Cơ .

"Mọt sách thật keo kiệt." Ly Nô .

Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, tiểu sinh thành với Đan Dương ở ? Ở Phiêu Miểu Các, ở Vi phủ?"

Bạch Cơ đáp: "Ở nhà trai ở Thất Lý pha."

Trăng khuyết mọc ở phía đông, vạn vật yên tĩnh.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô cưỡi ngựa trời khỏi thành Trường An, tiến thẳng đến Thất Lý pha. Nguyên Diệu bộ đồ xanh thành bộ đồ cưới màu đỏ rực, cầm ba viên ngọc huyết ma sính lễ. Ly Nô vẫn mặc áo đen, nhưng tóc cài một bông hoa đỏ nhỏ để biểu thị niềm vui. Bạch Cơ cũng vẫn mặc áo trắng, nhưng khoác thêm một chiếc khăn choàng hoa văn hoa sen vàng, đầu cài một bông mẫu đơn đỏ rực để biểu thị niềm vui.

Nguyên Diệu yên tâm hỏi: "Chỉ cần bái đường, Doanh Doanh cô nương sẽ an tâm rời , Đan Dương cũng sẽ khôi phục ý thức ?"

Bạch Cơ dùng tay áo che miệng : "Có lẽ còn động phòng nữa."

"Hoang đường! Tiểu sinh và Đan Dương đều là nam tử, thể động phòng?"

Bạch Cơ : "Chỉ là lẽ thôi mà."

Nguyên Diệu tức giận : "Không cái gọi là lẽ !!"

Nhà tranh ở Thất Lý pha.

Nến đỏ cháy cao, đèn đuốc sáng trưng, trong nhà tranh mơ hồ vang lên tiếng nhạc vui. Nam Phong ăn mặc chỉnh tề, khổ sở ngoài hàng rào chờ đợi. Hắn thấy Nguyên Diệu, Bạch Cơ, và Ly Nô cưỡi ngựa trời đến thì vội vàng đón.

Nguyên Diệu, Bạch Cơ, và Ly Nô nhảy xuống ngựa, về phía Nam Phong.

Nam Phong : "Công t.ử chờ trong nhà tranh lâu . Mời các vị theo ."

Nam Phong dẫn Nguyên Diệu, Bạch Cơ, và Ly Nô nhà tranh. Hắn thở dài một , : "Lão gia mà chuyện tối nay thì chắc chắn sẽ tức đến ngất xỉu mất. để công t.ử thoát khỏi Hoàng Đại Tiên nên chỉ thể thế thôi."

Nguyên Diệu : "Chuyện tối nay, xin Nam Phong lão đừng cho Vi thế bá ."

Nam Phong : "Tất nhiên , các vị theo ."

Sắp bước nhà tranh, Nam Phong thấp giọng : "Con chồn Hoàng Đại Tiên đó dành cả buổi chiều để chải chuốt trang điểm, từ mà nó tìm vài nhạc công thổi kèn, đ.á.n.h đàn, còn tìm cả đầu bếp và tỳ nữ. Nó lúc thì hỏi lông mày vẽ , lúc thì hỏi đội trang sức nào phù hợp, trông như thật sự là tân nương chuẩn gả . Tội nghiệp công t.ử hề gì, để cơ thể nó điều khiển!"

Bạch Cơ dùng tay áo che miệng : "Bỏ nhiều tâm tư trang điểm như , tân nương chắc chắn ."

Ly Nô : "Ly Nô cũng xem tân nương của mọt sách."

"Đan Dương là tân nương của tiểu sinh!!" Nguyên Diệu lớn tiếng phản bác.

Trong lúc chuyện, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô, và Nam Phong bước nhà tranh. Khi Nguyên Diệu bước , là ảo giác cảm thấy nhà tranh dường như rộng rãi hơn so với đến. Trong đại sảnh, đèn đuốc sáng trưng, bốn nhạc công đang chơi nhạc cụ, bốn tỳ nữ đang bưng trái cây và điểm tâm.

Bốn tỳ nữ thấy Nguyên Diệu thì : "ÔI, tân lang đến . Mau báo cho tiểu thư."

Một tỳ nữ trong thông báo.

Không lâu , một tiếng chuông vang lên từ phía bình phong. Nguyên Diệu đầu thì mơ hồ thấy bình phong một .

"Là Ngọc Lang ?" Giọng của Hoàng Doanh Doanh vọng từ phía bình phong.

Nguyên Diệu : "Là tiểu sinh."

Bạch Cơ trừng mắt Nguyên Diệu.

Nguyên Diệu vội : "Ngọc Lang theo hẹn mang ngọc huyết ma để đón Doanh Doanh cô nương."

Nguyên Diệu đưa ngọc huyết ma .

Một tỳ nữ nhận lấy, bình phong đưa cho Hoàng Doanh Doanh.

Không lâu , từ phía bình phong vang lên tiếng : "Ngọc Lang, trở về, thật quá. Thật bao năm nay, luôn hối hận, hối hận vì để đến nơi nguy hiểm như Âm Phủ để tìm ngọc huyết ma."

Nguyên Diệu : "Doanh Doanh cô nương đừng buồn. Ngọc Lang trở về ."

Nam Phong bên cạnh : "Giờ lành sắp đến, chuẩn bái đường thôi."

Hoàng Doanh Doanh vui mừng : "Ôi, còn đội phượng quan. Ngọc Lang đợi chút, sẽ chuẩn ngay."

Nguyên Diệu định gì đó nhưng Bạch Cơ trừng mắt , hiệu đừng phản đối. Nguyên Diệu suy nghĩ một lát cũng phản đối nữa.

Trống nhạc vang lên, tiếng đàn sáo du dương, hai tỳ nữ từ trong đỡ Vi Ngạn mặc lễ phục phượng quan. Dưới tấm khăn đỏ, mơ hồ thấy đôi môi bôi son đỏ thẫm của Vi Ngạn, kiều diễm mê .

Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh, nhưng còn cách nào, đành c.ắ.n răng bái đường cùng Vi Ngạn. Vi Ngạn cao hơn Nguyên Diệu, vạm vỡ hơn, đôi tân lang tân nương trông phần buồn .

Dưới chữ hỷ đỏ chói, Nam Phong mặt đen kịt : "Nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường, phu thê giao bái..."

Đôi tân lang tân nương bái thiên địa, bái cao đường, bái .

Tay của Vi Ngạn run, tấm khăn đỏ, nước mắt rơi xuống mặt . Chắc hẳn lúc lòng Hoàng Doanh Doanh đang hạnh phúc và xúc động, nàng chờ đợi khoảnh khắc quá lâu .

Ban đầu Nguyên Diệu mặt mày ủ dột, cử chỉ máy móc hành lễ. khi thấy Vi Ngạn đang , chắn chợt nhớ tình yêu giữa Ngọc Lang và Doanh Doanh, trong lòng bỗng dưng cảm thấy buồn. Lúc Vi Ngạn là Vi Ngạn mà là Hoàng Doanh Doanh, còn cũng là Nguyên Diệu mà là Ngọc Lang.

Nghĩ như , Nguyên Diệu cũng thấy yên lòng. Tối nay chỉ Ngọc Lang Nguyên Diệu. Hắn đến để thực hiện ước nguyện của Hoàng Doanh Doanh, nên cần nghiêm túc đóng vai Ngọc Lang.

Sau khi bái đường, Nguyên Diệu nắm tay Vi Ngạn : "Doanh Doanh cô nương, từ hôm nay nàng là thê t.ử của Ngọc Lang."

"Ngọc Lang..." Vi Ngạn hổ cúi đầu, trong lòng hạnh phúc và mãn nguyện, rơi nước mắt.

Bạch Cơ ở ghế khách, nâng chén cảm thán: " là một đôi hạnh phúc..."

Ly Nô : "Chủ nhân, Ly Nô đột nhiên cũng cưới một tân nương."

Bạch Cơ uống một ngụm : "Ly Nô cưới ai tân nương?"

"Đồi Mồi."

Bạch Cơ sặc: "Khụ khụ, Ly Nô, Đồi Mồi là ngươi, ngươi thể cưới nó tân nương."

"Mọt sách thể cưới biểu tân nương, tại Ly Nô thể cưới ?"

"Vì... vì Đồi Mồi chắc chắn sẽ đồng ý."

Ly Nô chán nản: "Đồi Mồi chắc chắn sẽ đồng ý, chúng cứ luôn cãi . Thôi, cưới Đồi Mồi nữa."

Bạch Cơ : "Thập Tam Lang thì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-1-quyen-cam-den/chuong-8-hon-le.html.]

"Chủ nhân, ngài đột nhiên nhắc đến con hồ ly thối đó gì?"

"Không gì. Nói bâng quơ thôi, nhớ nó."

Nguyên Diệu và Vi Ngạn tình cảm bên , một cơn gió đêm thổi qua thổi bay khăn đỏ của Vi Ngạn để lộ khuôn mặt . Vi Ngạn lông mày rậm, mắt sắc, mặt như ngọc, môi như thoa son. Trong một khoảnh khắc, Nguyên Diệu thấy khuôn mặt của Hoàng Doanh Doanh, và trong đôi mắt trong trẻo của Doanh Doanh, thấy một khuôn mặt của nam nhân lạ. Nguyên Diệu nghĩ, lẽ, trong khoảnh khắc trở thành Ngọc Lang.

Vi Ngạn Nguyên Diệu đầy tình cảm, dịu dàng : "Ngọc Lang, kiếp chúng vẫn sẽ là phu thê."

Nguyên Diệu gật đầu: "Được."

Vi Ngạn ngã lòng Nguyên Diệu, mất ý thức. Nguyên Diệu vội vàng ôm lấy . Vi Ngạn quá nặng Nguyên Diệu thể ôm nổi, hai cùng ngã xuống đất. Nguyên Diệu thấy trong trung tiếng ai đó : "Cảm ơn Nguyên công tử."

Giọng mờ ảo như gió, thoáng chốc tan biến.

Nguyên Diệu hiểu, Hoàng Doanh Doanh rời .

Nguyên Diệu , nở một nụ dịu dàng.

Bạch Cơ , nở một nụ hài lòng. Trong tay nàng xuất hiện một cái hộp gỗ. Trong hộp gỗ, đựng cỏ kiếp .

Chỉ trong chốc lát, nhạc công biến thành dế, tỳ nữ biến thành chuột đồng, nhà tranh biến thành hư vô.

Dưới ánh trăng, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Vi Ngạn, Ly Nô, và Nam Phong giữa một đống đá hoang vắng. Nam Phong Vi Ngạn đang bất tỉnh, hỏi Bạch Cơ: "Hoàng Đại Tiên thật sự ?"

Bạch Cơ : "Đã . Vi công t.ử nữa. Chúng về Trường An thôi."

Bạch Cơ vẫy tay triệu đến ba con ngựa trời.

Ly Nô : "Một, hai, ba, bốn, năm... năm , ba con ngựa, thế ."

Bạch Cơ : "Chuyện đơn giản. Ta cưỡi một con, Nam Phong công t.ử cưỡi một con, Hiên Chi và Vi công t.ử cùng cưỡi một con. Ly Nô bộ, chân ngươi chậm hơn ngựa trời ."

Ly Nô bĩu môi: "Ly Nô ghét bộ."

Nguyên Diệu : "Tại tiểu sinh cưỡi chung một con ngựa với Đan Dương?"

Bạch Cơ : "Vì các ngươi là phu thê mà."

Nguyên Diệu tức giận: "Tiểu sinh và Đan Dương là phu thê! Tối nay là lễ cưới của Ngọc Lang công t.ử và Doanh Doanh cô nương!!"

ai để ý đến Nguyên Diệu.

Bạch Cơ, Nam Phong cưỡi ngựa trời rời .

Ly Nô hóa thành mèo, cũng rời .

Nguyên Diệu đành đặt Vi Ngạn ngang ngựa trời, leo lên cưỡi .

Ngựa trời bay lên bầu trời đêm.

Ngựa trời giữa trung, tiến về thành Trường An.

Nam Phong kinh ngạc Bạch Cơ, hỏi: "Nam Phong xin mạo hỏi, ngài thật sự là yêu quái như lời đồn trong dân gian ? Hay chỉ là một cao nhân tinh thông huyền thuật?"

Bạch Cơ bí ẩn: "Ngươi nghĩ ?"

Nguyên Diệu bên cạnh cố gắng lấy dũng khí : "Nam Phong lão , nàng là cao nhân, nàng là yêu quái! Đêm qua, nàng ăn hết tất cả ngục quỷ trong tám địa ngục nóng ở Âm Phủ trong một ! Nàng còn thường xuyên dọa tiểu sinh, sẽ ăn cả tiểu sinh!"

Nam Phong toát mồ hôi lạnh.

Bạch Cơ : "Hiên Chi tối nay đầu tiên thành nên hưng phấn kích động đến mức năng lung tung. Nam Phong công t.ử đừng tin lời , chỉ là một chút huyền thuật thôi."

Nam Phong thở phào nhẹ nhõm, : "Thì . Lời đồn đều đáng tin, Bạch Cơ ngài đẽ, bụng, cứu công t.ử nhà khỏi nước sôi lửa bỏng thì tuyệt đối thể là yêu quái ."

Nguyên Diệu : "Nam Phong lão , tin tiểu sinh , nàng thật sự là yêu quái, là thiên long trong Thiên Long Bát Bộ!"

Nam Phong : "Nguyên công t.ử đừng vu oan cho Bạch Cơ nữa. Theo Nam Phong thấy, còn giống yêu quái hơn Bạch Cơ ."

Nguyên Diệu thể phản bác, đành im lặng.

"Hi hi." Bạch Cơ Nguyên Diệu, che miệng bí ẩn.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô đưa Vi Ngạn và Nam Phong Vi phủ ở phường Sùng Nhân, mới về Phiêu Miểu Các.

Trên đường, Bạch Cơ với Nguyên Diệu: "Hiên Chi gia đình. Từ nay về chắc chắn chăm chỉ hơn mới xứng với thê tử."

"Tiểu sinh thê tử!!" Nguyên Diệu hét lên.

"Mọt sách cưới xong, lập tức trở mặt nhận , tân nương sẽ buồn lắm đó." Ly Nô .

"Tiểu sinh thành !!" Nguyên Diệu phản bác.

Từ đó về , Bạch Cơ, Ly Nô luôn cho rằng Nguyên Diệu thành với Vi Ngạn, và lấy lý do gia đình để buộc mọt sách chăm chỉ việc hơn để nuôi sống gia đình. Nguyên Diệu tức giận nhưng cách nào, đành để mặc họ .

Sau khi Vi Ngạn khôi phục ý thức, thường đến Phiêu Miểu Các để trêu chọc tiểu thư sinh. Vì Nam Phong khi kể sự việc cho Vi Ngạn, sợ tức giận nên dối rằng trong lễ cưới của Ngọc Lang và Doanh Doanh, Vi Ngạn là tân lang, Nguyên Diệu là tân nương. Nên Vi Ngạn cứ gọi Nguyên Diệu là "nương tử."

Nguyên Diệu tức giận, và tranh cãi với Vi Ngạn: "Đan Dương, trong đám cưới đó, là tân lang, ngươi mới là tân nương."

Vi Ngạn mở chiếc quạt xếp , lớn và tin , vẫn tiếp tục gọi là "nương tử".

Nguyên Diệu và Vi Ngạn cãi vài , nhưng thắng nổi Vi Ngạn, đành chịu đựng.

Một đêm giữa mùa hè, ánh trăng như nước.

Trong Phiêu Miểu các, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô đang ngắm trăng ở sân . Một con mèo đồi mồi bước đến ánh trăng. Bạch Cơ lấy một bình rượu Lục Lự và Thúy Đào để tiếp đãi nó.

Con mèo đồi mồi lạnh lùng với Bạch Cơ: "Ngươi thể trở về từ Diêm Phù Đồ, còn nuốt hết tất cả quỷ ngục trong tám tầng địa ngục nóng ?"

Nó nhớ khi quỷ vương tin đó, run rẩy và gào lên: "Nó là rồng yêu, nó là ác quỷ! Là ác quỷ!!", trong lòng nó cũng sợ hãi, nữ nhân áo trắng với nụ môi chắc chắn là ác quỷ!

Bạch Cơ : "Ta thấy khẩu vị . Nếu ngày nào đó đói bụng thì sẽ đến Quỷ Đạo viếng thăm quỷ vương."

Con mèo đồi mồi toát mồ hôi lạnh: "Quỷ Đạo và Phiêu Miểu các nước sông phạm nước giếng. Ngươi đừng đến đó. Quỷ vương , tặng đèn dẫn hồn, ngươi thể tiếp tục bán bùa chú ở Phường Bình Khang, nhưng điều kiện là ngươi bước Quỷ Đạo một bước."

Bạch Cơ phẩy quạt : "Ồi, quỷ vương thật hào phóng."

Con mèo đồi mồi : "Dù thì ngươi cũng định trả đèn dẫn hồn. Thà tặng ngươi còn hơn gây thêm rắc rối, mất nhiều hơn ."

Bạch Cơ lắc đầu thở dài: "Quỷ vương luôn tự xem là trung tâm, cho rằng ai cũng như , tăm tối, xa và đổi. Ta thực sự giữ lời hứa với trả đèn dẫn hồn , nhưng nếu tặng thì từ chối thì đúng là bất lịch sự."

Con mèo đồi mồi : "Không phép quỷ vương!"

Con mèo đen xen : "Đồi Mồi, chủ nhân đúng, quỷ vương cũng ít chủ nhân! Quỷ vương !"

Con mèo đồi mồi giận dữ, cào mạnh con mèo đen: "Dù là ca ca cũng x.úc p.hạ.m quỷ vương!"

Con mèo đen giận dữ cào : "Ta đúng sự thật thôi!"

"Ca ca c.h.ế.t !!" Con mèo đồi môi cào mạnh con mèo đen bỏ chạy.

Con mèo đen đau lòng, ánh trăng : "Đồi Mồi c.h.ế.t, nó thật sự c.h.ế.t..."

Bạch Cơ đưa cho con mèo đen một chén rượu Lục Lự: "Ly Nô, đừng buồn nữa. Đồi Mồi chỉ ngoài miệng thôi, nó vẫn quý ca ca mà."

Con mèo đen uống một chén rượu Lục Lự say mèm. Nó ánh trăng lẩm bẩm c.h.ử.i mắng một lúc ngủ .

Bạch Cơ ngắm trăng uống rượu Lục Lư, nửa say nửa tỉnh.

Nguyên Diệu nhớ đến Hoàng Doanh Doanh. Đêm mà nàng đến Phiêu Miểu các, Bạch Cơ cũng uống rượu Lục Lự, Thúy Đào say.

Nguyên Diệu hỏi Bạch Cơ: "Về chuyện của Doanh Doanh cô nương, một thắc mắc."

Bạch Cơ : "Hiên Chi thắc mắc gì ?"

"Ta rõ ràng là Ngọc Lang, tại Doanh Doanh cô nương thấy là kiếp của Ngọc Lang trong cỏ kiếp ?"

"Vì khi nàng cỏ kiếp để thấy kiếp của Ngọc Lang, một chút phép thuật."

"Phép thuật gì?"

"Ta phép xương cốt của Ngọc Lang mà Hiên Chi mang về. Hiên Chi đeo xương trắng ngực, khi Doanh Doanh cô nương nghĩ về Ngọc Lang, nàng sẽ thấy Hiên Chi trong gương nước."

Nguyên Diệu tức giận: "Tại lúc đó ngươi đeo xương cốt của Ngọc Lang? Ngươi và Đan Dương thành cũng , hại Đan Dương trêu chọc, đùa giỡn!"

Bạch Cơ : "Ta và Vi công t.ử thành thì đúng là nhàm chán, Hiên Chi thành thú vị hơn nhiều."

"Ngươi... ngươi đúng là trêu chọc để tìm niềm vui..."

"Cũng để thực hiện ước nguyện của Doanh Doanh cô nương, một 'nhân quả'."

Nguyên Diệu : "Khoảnh khắc cuối cùng của đời , Doanh Doanh cô nương hạnh phúc và thỏa mãn, 'nhân quả' vẫn là . Hy vọng kiếp , Doanh Doanh cô nương thể gặp Ngọc Lang, yêu sống bên ."

"Hy vọng là ." Bạch Cơ , nàng với Nguyên Diệu rằng Ngọc Lang còn kiếp , mà vĩnh viễn biến mất .

Bạch Cơ rót cho Nguyên Diệu nửa chén rượu Lục Lư, Nguyên Diệu cũng uống say. Hắn mơ thấy hai con chồn vàng vui vẻ chạy trong cánh đồng, quấn quýt bên , hạnh phúc.

Sáng hôm , Ly Nô vẫn tỉnh rượu, Bạch Cơ và Nguyên Diệu ăn sáng xong, một buồn tẻ cài hoa bên gương, một cầm chổi lông gà quét bụi đồ cổ.

Vi Ngạn xông như cơn lốc, lớn tiếng : "Nương tử... nương tử..."

Nguyên Diệu đặt chổi lông gà xuống, tức giận : "Đan Dương, ngươi gọi lung tung nữa là giận đấy!"

Vi Ngạn : "Được , Hiên Chi, đùa nữa. Hôm nay, với đến chùa Từ Ân một chuyến nhé. Mặc dù Hoàng Đại Tiên nhưng nương vẫn đến chùa Từ Ân thắp một nén nhang. Đi một thì buồn, ngươi cùng nhé."

Nguyên Diệu liếc Bạch Cơ, : "Đan Dương nhờ ..."

Bạch Cơ ngắt lời Nguyên Diệu: "Ta . Đi , Hiên Chi, thắp một nén nhang. Gần đây khỏe lắm, lẽ là do đêm đó ăn nhiều quá."

Vi Ngạn : "Bạch Cơ ăn đồ hỏng gặp thầy t.h.u.ố.c bốc vài thang t.h.u.ố.c uống, thắp nhang gì?"

Bạch Cơ : "Bệnh của thắp nhang nhanh khỏi hơn."

Nguyên Diệu toát mồ hôi: "Bạch Cơ yên tâm, chắc chắn sẽ ngươi thắp nhiều nén nhang."

Bạch Cơ nuốt hết quỷ ngục trong tám tầng địa ngục nóng, chắc chắn thắp nhiều nén nhang để siêu độ những linh hồn lửa rồng thiêu đốt.

Bạch Cơ : "Nhờ cả Hiên Chi."

Nguyên Diệu và Vi Ngạn rời .

Vi Ngạn : "Hôm nay thiền sư Hư Không sẽ mở hội Vô Già trong chùa Từ Ân, giảng về Phật pháp, lẽ sẽ liên quan đến kiếp , kiếp và kiếp ."

Nguyên Diệu đầu Phiêu Miểu các, cảm thán: "Kiếp thể bước Phiêu Miểu các nữa ."

Vi Ngạn xoè quạt, : "Kiếp , chừng Hiên Chi sẽ thật sự trở thành thê t.ử của đây."

Nguyên Diệu giận dữ : "Đan Dương đừng đùa nữa!"

Bạch Cơ ở cửa Phiêu Miểu Các Nguyên Diệu và Vi Ngạn dần xa, lẩm bẩm: "Kiếp , Hiên Chi còn bước Phiêu Miểu Các ư?"

Trên mái nhà, một con mèo đen tỉnh cơn say, nó về hướng phường Bình Khang, rơi lệ: "Đồi Mồi, ngươi chắc chắn vẫn đang giận. Kiếp , chắc chắn cãi với ngươi nữa!"

Một cơn gió thổi qua, chuông gió kêu leng keng, tiếng chuông thanh thoát như kiếp , mờ ảo, thể tìm kiếm.

(Kết thúc phần cỏ kiếp )

 

 

 

Quyển 6: Cá mang đèn

 

Loading...