Phiêu Miểu 1 - Quyển Cầm Đèn - Quyển 2: Sáo Anh Cốt - Chương 1: Giếng Ảo
Cập nhật lúc: 2026-03-06 04:25:56
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giữa hè, Trường An.
Chợ Tây. Phiêu Miểu Các.
Trời nắng gắt, tiếng ve kêu vang, khiến cảm thấy nóng nực khó chịu. Có lẽ vì thời tiết quá nóng nên hôm nay một khách hàng nào ghé thăm Phiêu Miểu Các. Buổi chiều mùa hè luôn khiến uể oải, Nguyên Diệu cầm chổi lông gà phủi bụi cho các món đồ cổ, ngủ gật như gà mổ thóc.
Một con mèo đen im ắng bước khỏi phòng, khéo léo nhảy lên chiếc quầy cao bằng nửa . Nó thè chiếc lưỡi hồng l.i.ế.m móng vuốt, đôi mắt xanh biếc liếc Nguyên Diệu, râu khẽ rung, đột nhiên cất tiếng : "Gia mới để mắt một chút, đồ mọt sách lười biếng ?!"
Nguyên Diệu giật , cơn buồn ngủ bay biến: "Tiểu sinh lười biếng? Tiểu sinh trông cửa hàng, phủi bụi, còn Ly Nô từ bữa sáng chỉ ngủ lười bóng cây trong sân..."
"Bớt lải nhải ! Gia ngươi lười biếng thì là ngươi lười biếng, cãi!" Ly Nô lý lẽ yếu nhưng khí thế mạnh, chiếc nanh bên mép lạnh lẽo sáng lên.
Nguyên Diệu dám cãi, hừ hừ hai tiếng, cúi đầu phủi bụi tiếp. Khi thì con mèo đen quầy biến mất, một thiếu niên mặc áo đen mặt mày thanh tú, đồng t.ử dài hẹp đang quầy.
Ly Nô lười biếng dựa quầy, giám sát Nguyên Diệu phủi bụi bằng ánh mắt sắc bén, thỉnh thoảng bắt chê bai vụng về, ngốc nghếch, lười biếng. Nguyên Diệu đáp trả, trong lòng lẩm nhẩm Luận Ngữ, chỉ coi như tiếng mèo kêu bên tai.
Khi Nguyên Diệu và Ly Nô đang đối đầu thì bước Phiêu Miểu Các. Ly Nô đầu về phía cửa, đôi mắt u ám sáng lên, khóe miệng cong lên, : "Khách mua gì ạ?"
Nguyên Diệu đầu vị khách đội trời nắng nóng đến đây. Khách đến là một nam nhân, hình trung bình, tướng mạo bình thường, tuổi ngoài bốn mươi, mặc một chiếc áo dài lụa tơ tằm mới cũ.
"Đây là... Phiêu Miểu Các ư?" Ông miễn cưỡng, vẻ mặt trông u sầu, suy tư nặng nề.
Ly Nô lịch sự : "Không sai, đây là Phiêu Miểu Các. Khách mua đồ cổ, mua hương liệu, Thú cưng thế?"
"Không." Ông lắc đầu quanh một lượt, vẻ mặt tò mò bất giác trở nên lo lắng, run sợ hỏi: "Người , thể mua bất cứ thứ gì ở đây, chủ nhân ở đây thể giúp thực hiện bất kỳ điều ước nào?"
Ly Nô sâu xa: "Xem , khách đến mua 'dục vọng'."
Nam nhân l.i.ế.m môi, phủ nhận: "Ta chỉ gặp chút khó khăn giải quyết ... Nếu thể, gặp chủ nhân của Phiêu Miểu Các."
Ly Nô lịch sự gật đầu: "Xin chờ một chút, sẽ mời chủ nhân ngay."
Mặc dù Ly Nô , nhưng yên nhúc nhích, chỉ liếc mắt hiệu cho Nguyên Diệu. Nguyên Diệu lười biếng, sai mời Bạch Cơ, nhưng cũng thèm tranh cãi với , đặt cây chổi lông gà xuống bên trong.
Nguyên Diệu bước bên trong, vòng qua bình phong... Chiếc bình phong thú vị, họa tiết bình phong là hoa mẫu đơn mùa xuân, hoa sen mùa hè, hoa cúc vàng mùa thu và hoa mai lạnh mùa đông. Khi qua bình phong hoa sen, Nguyên Diệu đưa tay chạm một con chuồn chuồn đỏ đậu đóa hoa sen, con chuồn chuồn đỏ giật , vỗ cánh bay , đậu một đóa sen khác. Nguyên Diệu cảm thấy thú vị, mỉm vui vẻ bước lên cầu thang. Theo thói quen, giờ Bạch Cơ chắc đang ngủ trưa.
Nguyên Diệu đến phòng của Bạch Cơ, lớn tiếng : "Bạch Cơ, khách đến, xin mời xuống gặp..."
Nguyên Diệu gọi vài nhưng trong phòng động tĩnh gì. Nguyên Diệu đưa tay gõ cửa, chạm thì cửa mở. ... Thì cửa chỉ khép hờ chứ khóa.
Nguyên Diệu bước phòng, gian phòng đơn giản và tinh tế, ngoài một chiếc bàn đồng nhỏ và một tấm bình phong họa nữ du xuân hầu như đồ trang trí gì. Trên bức tường phía tây treo một bức tranh cuộn tranh thủy mặc vẽ cảnh tiên linh thanh u, các đỉnh núi trong tranh vẫn đang liên tục tỏa khói. Bạch Cơ từng đó là nơi các đạo sĩ ở núi Chung Nam đang luyện tiên đan bất lão.
Nguyên Diệu bước đến bên giường cảm thấy một luồng khí lạnh thổi tới, thấm tận xương, khiến cảm thấy mát mẻ dễ chịu. Trong ngày hè nóng nực , luồng khí lạnh mát mẻ đến từ một khối ngọc lạnh ở giữa giường, lớn hơn bàn cờ một chút. Một con rồng trắng to bằng cánh tay cuộn tròn ngủ khối ngọc lạnh.
Rồng trắng nhắm hờ mắt, cánh mũi khẽ phập phồng, chiếc sừng uốn lượn như san hô, trắng như tuyết, mềm mại như mây. Nguyên Diệu kìm chọt nó một cái, nhưng thấy móng vuốt sắc bén của nó thì dám.
Rồng trắng mở mắt , đồng t.ử màu vàng lướt Nguyên Diệu, lười biếng : "Là Hiên Chi , đến giờ ăn tối ?"
Nguyên Diệu đổ mồ hôi: "Vừa mới ăn trưa đến một canh giờ..."
Rồng trắng ồ lên một tiếng, nhắm mắt tiếp tục ngủ: "Ta bảo mà, bụng còn đói thì đến giờ ăn tối chứ..."
Nguyên Diệu đột nhiên cảm thấy, sự lười biếng của Ly Nô lý do. Chủ như thế nào tớ như thế . Gần đây buôn bán ế ẩm, là mùa hè nóng nực, ngoài việc ăn uống Bạch Cơ và Ly Nô một con cuộn tròn giường ngọc lạnh, một con ngủ bóng cây, chỉ tiểu thư sinh dậy sớm thức khuya, cần cù siêng năng trông coi cửa hàng và phục vụ hai con yêu lười biếng .
Lúc rồng trắng sắp ngủ thì Nguyên Diệu vội vàng : "Bạch Cơ, khách đến mua 'dục vọng', xin mời xuống gặp."
Rồng trắng mở mắt , ánh vàng lóng lánh: "Ta ."
Nguyên Diệu lui ngoài. Khi lui ngoài cửa, vô tình đầu , thấy một thiếu nữ quyến rũ trần truồng, da trắng như tuyết, dậy khỏi giường.
Nguyên Diệu bất giác sững sờ.
Bạch Cơ đầu , mỉm quyến rũ với tiểu thư sinh.
Tiểu thư sinh giật , mặt đỏ bừng, vội vàng cúi đầu bước .
*
Sau tấm bình phong hoa sen, bên cạnh bàn ngọc xanh, Bạch Cơ và nam nhân trung niên đối diện .
Nguyên Diệu mang lạnh đến, lượt dâng cho Bạch Cơ và khách. Sau khi dâng , tiểu thư sinh định lui thì Bạch Cơ chỉ chiếc quạt lá đào để bên cạnh. Tiểu thư sinh hiểu ý, ngoan ngoãn cầm chiếc quạt lớn, một bên quạt gió cho hai .
Bạch Cơ khách một cái, : "Nhìn ấn đường của khách xanh đen, mệnh cung mờ đục, gần đây e là gặp nhiều nguy hiểm..."
Nam nhân vốn khổ sở, xong thì gần như : "Thật dám giấu, gần đây kẻ tính toán, ác quỷ đeo bám, tính mạng như mành chỉ treo chuông. Bạch Cơ, đến Phiêu Miểu các, là mua 'bình an'."
Bạch Cơ nâng chén lạnh, nhấp một ngụm: "Nói thử xem."
Nam nhân thì mở lòng kể chuyện.
Nam nhân họ Thôi, tên là Tuần, quan ở Trung Thư Tỉnh, hiện giữ chức Trung Thư Xá Nhân. Cùng việc ở Trung Thư Tỉnh Hữu Tán Kỵ Thường Thị Hạ Khởi, luôn hòa thuận với ông, cả hai luôn coi thường và thù ghét . Hai tháng , Trung Thư Thị Lang từ chức về quê vì tuổi cao xin, vị trí còn trống, kế nhiệm chức Trung Thư Thị Lang giữa Thôi Tuần và Hạ Khởi. Thôi Tuần và Hạ Khởi đều chức vụ . Hạ Khởi lòng xa, để loại bỏ đối thủ thăng quan, cấu kết với một thuật sĩ tà giáo đến từ miền Nam xa xôi, điều khiển tiểu quỷ ám hại Thôi Tuần. Gần đây, cứ đến nửa đêm, trong phủ Thôi Tuần tiểu quỷ xuất hiện quấy phá. Đêm khuya thanh vắng, lũ tiểu quỷ hình dáng như trẻ con chạy lung tung trong Thôi phủ. Chúng hoặc móc mắt gia cầm ăn, hoặc biến hình đáng sợ hù dọa nữ tỳ, hoặc ném sọ và xác động vật thối rữa đầy tớ. Người hầu trong Thôi phủ sợ c.h.ế.t, thậm chí thê t.ử Thôi Tuần đang m.a.n.g t.h.a.i cũng tiểu quỷ đùa nghịch, ngã từ cầu thang xuống. May mà trời còn thương, nên chỉ trẹo mắt cá chân, nương con đều bình an. Còn Thôi Tuần cũng chịu đủ trò đùa và hù dọa của tiểu quỷ. Vì lo lắng bất an, nên Thôi Tuần mắc vài sai sót trong công việc, thấy chức vụ Trung Thư Thị Lang sắp tuột khỏi tầm tay. Thôi Tuần cũng hết cách, mách rằng, Phiêu Miểu các thể giải quyết phiền não, thực hiện ước . Vì Thôi Tuần tìm đến.
Bạch Cơ xong thì mỉm : "Phiêu Miểu các là nơi bán kỳ trân dị bảo, trừ ma giải bùa gì đó thì Thôi đại nhân nên đến chùa và đạo quán..."
"Những hòa thượng đạo sĩ đó đều hiệu quả..." Thôi Tuần đau khổ , ông mời vài nhóm hòa thượng đạo sĩ đến nhà phép trừ ma, nhưng pháp lực của thuật sĩ tà giáo dường như cao hơn, tiểu quỷ những thu phục, mà còn hòa thượng đạo sĩ sợ bỏ chạy: "Bạch Cơ, trong Phiêu Miểu các món bảo vật nào thể trừ tiểu quỷ ?"
Bạch Cơ trầm ngâm một lúc, mỉm : "Cũng một món. lâu năm , giờ đang để trong kho. Thôi đại nhân đợi một lát để xuống lấy lên."
Thôi Tuần vui mừng, phấn khởi : "Thật tuyệt, xin hãy mau lấy."
Bạch Cơ dẫn Nguyên Diệu lấy bảo vật. Nguyên Diệu cứ ngỡ là lên kho đồ lầu hai để lấy, ngờ Bạch Cơ dẫn đến sân , dừng chân bên cạnh giếng cổ gốc cây đào đỏ.
Nước trong giếng trong vắt, tỏa lạnh, trong thùng gỗ bên cạnh giếng đang ngâm một quả dưa hấu tròn. Là quả dưa nhỏ thư sinh mua buổi sáng, ngâm trong nước lạnh để ăn giải nhiệt buổi tối.
Nguyên Diệu thấy kỳ lạ, Thôi Tuần còn đang chờ Bạch Cơ lấy bảo vật, tại nàng đến chỗ giếng cổ ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-1-quyen-cam-den/quyen-2-sao-anh-cot-chuong-1-gieng-ao.html.]
Bạch Cơ bước đến cây đào đỏ, đưa bàn tay trắng như ngọc khẽ gõ ba cây. Chẳng bao lâu, một con cóc từ trong một cái lỗ gốc cây nhảy . Con cóc to cỡ lòng bàn tay, mắt to, miệng rộng, hoa văn lưng sặc sỡ.
"Thần Chân, mở cửa." Bạch Cơ hờ hững .
"Ọc ọc..." Con cóc nhảy đến bên giếng cổ, há chiếc miệng rộng, phun làn khói trắng. Chẳng mấy chốc, làn khói trắng bao phủ bộ giếng nước, giếng cổ dần dần biến mất khỏi tầm .
Một cơn gió thổi qua sương mù tan , giếng cổ biến mất. Chỗ giếng nước ban đầu biến thành một cánh cửa dẫn xuống lòng đất. Cánh cửa màu đỏ thẫm như máu, đó treo một cái khóa đồng xanh hình thù quái thú xua tà.
Nguyên Diệu ngạc nhiên.
Con cóc nhảy qua, nhả một chiếc chìa khóa.
Bạch Cơ với Nguyên Diệu: "Hiên Chi mở cửa nào."
Nguyên Diệu giật cúi nhặt chìa khóa, bước đến cánh cửa đỏ.
"Cạch..." Nguyên Diệu mở khóa đồng xanh, kéo cánh cửa . Một làn khói đen nồng nặc tràn từ lòng đất, ngay lập tức bao phủ Nguyên Diệu. Bị khói đen bao phủ nên thể thấy gì, chỉ cảm thấy mùi m.á.u tanh ngập mũi, bên tai vang lên những tiếng kêu quái dị, tiếng t.h.ả.m thiết, tiếng hét rợn tóc gáy, tiếng rúc rích như cú đêm...
Nguyên Diệu rùng sợ hãi. Con cóc nhảy đến bên cạnh Nguyên Diệu, há miệng lớn hút khói đen. Khói đen hút với tốc độ mà mắt thường thể thấy. Khi khói đen tan hết, mùi tanh m.á.u giảm , tiếng kêu quái dị cũng xa dần, mặt Nguyên Diệu hiện từng bậc thang đá thấy điểm cuối.
Bạch Cơ nhấc váy đến bên cạnh Nguyên Diệu: "Đi thôi nào Hiên Chi."
Bạch Cơ bước xuống bậc thang, Nguyên Diệu vội vàng theo . Con cóc bên giếng cổ, , bên cửa đỏ, kêu ọc ọc, theo Bạch Cơ và Nguyên Diệu biến mất lòng đất.
Đường hầm lạnh lẽo thấu xương, càng xuống ánh sáng càng mờ. Khi Nguyên Diệu sắp thể thấy bậc thang chân thì bàn tay của Bạch Cơ bỗng tỏa một hào quang mềm mại và sáng sủa. Nguyên Diệu tay Bạch Cơ, trong lòng bàn tay của nàng là một viên minh châu lớn hơn đầu ngón cái. Viên minh châu phát ánh sáng mềm mại, chiếu sáng con đường chân.
"Đây là nơi nào thế hả Bạch Cơ?" Nguyên Diệu nhịn hỏi.
"Dưới đáy giếng."
"Chúng xuống đáy giếng gì thế?"
"Hiên Chi từng đến đây ? Đây là kho đồ khác của Phiêu Miểu các. Những bảo vật trong kho khác hơn lầu hai một chút."
"Khác ở đậu ?" Nguyên Diệu tò mò.
"Những thứ giếng cổ đều là những vật may mắn thế gian. Chúng thể để mặt đất, thể tiếp xúc với con , vì chúng mang đầy oán hận, thù hằn, sát khí, dễ tích tụ âm khí độc hại, sinh những 'mị' 'yêu' ác độc. Những loại ma quái thích xâm chiếm những ý chí kiên định, ăn những d.ụ.c vọng đen tối trong lòng họ."
*
"Vậy khói đen và những tiếng quái dị nãy là âm khí và mị yêu sinh từ những vật may mắn ư?"
Bạch Cơ gật đầu.
Nguyên Diệu vỗ n.g.ự.c để bình tĩnh : "May mà con cóc hút hết âm khí và mị yêu , nếu sẽ mị yêu ăn mất."
Bạch Cơ che miệng : "Hiên Chi lẽ là món ngon đối với mị yêu."
"Tại ?"
"Vì trong đầu Hiên Chi thiếu một sợi dây thần kinh mà!"
Lòng Nguyên Diệu quá thuần thiện, trong suốt, d.ụ.c vọng đen tối nào sinh , mị yêu ăn d.ụ.c vọng con , ký sinh thì chắc sẽ c.h.ế.t đói.
"Vớ vẩn! Ta thiếu dây nào ?!" Nguyên Diệu bất mãn phản bác.
Càng xuống càng thấy lạnh lẽo, rùng rợn.
Nguyên Diệu lạnh sống lưng: "Hơi lạnh thật quái dị, nó khiến rợn tóc gáy."
Bạch Cơ : "Đây là lạnh, đây là oán khí, oán khí của bảo vật."
Bảo vật cũng oán khí ư? Nguyên Diệu thấy lạ: "Tại bảo vật oán khí?"
"Nếu nhốt Hiên Chi giếng mấy chục năm, thấy ánh sáng mặt trời, tự do, oán khí của Hiên Chi chắc sẽ còn lớn hơn bảo vật..."
"Bạch Cơ đừng dọa ..." Nguyên Diệu sợ hãi dính chặt Bạch Cơ, sợ nàng bỗng nhiên biến mất để một đáy giếng tối tăm.
"Hehe." Bạch Cơ quái dị.
Trong lúc trò chuyện, hai đến cuối bậc thang. Cuối bậc thang là một khu đất rộng, trong bóng tối thấy là biên giới. Nhìn phạm vi chiếu sáng bởi minh châu thì thể thấy một hàng giá gỗ lớn đặt ngay ngắn. Bố cục của giá gỗ giống như trong kho lầu hai, chỉ khác là các bảo vật giá gỗ đều phong ấn trong các hộp gỗ kích thước khác , một treo khóa đồng hình thú, một dán các bùa chú.
Dưới đáy giếng tối tăm tràn ngập âm khí rợn lạnh lẽo. Nguyên Diệu theo Bạch Cơ giữa các giá gỗ, tìm kiếm món đồ mà nàng tìm. Váy dài của Bạch Cơ chạm đất, nhưng lúc di chuyển gây tiếng động, chỉ tiếng bước chân trống rỗng của Nguyên Diệu vang vọng lòng đất.
"Hơn trăm năm xuống đây, cũng quên mất món đồ đó để ở ..." Bạch Cơ lẩm bẩm, khắp nơi, tìm kiếm giữa các giá gỗ, mắt xung quanh nhưng mãi mà thấy thứ tìm.
Nguyên Diệu Bạch Cơ đang tìm gì nên giúp , chỉ lặng lẽ theo nàng.
Nguyên Diệu đang lững thững thì đột nhiên, thứ gì đó níu lấy vạt áo . Hắn cúi xuống , thì là một đứa trẻ. Đứa trẻ hai ba tuổi, mặt tròn như trăng, mắt như nho, cả trần truồng, chỉ đeo một cái yếm đỏ. Nó với Nguyên Diệu, giơ tay trắng như củ sen níu lấy vạt áo .
"Ấy?! Sao một đứa trẻ đáy giếng? Ở đây lạnh thế mà nó chỉ mặc mỗi cái yếm, lạnh ? Hay là... là 'nó' nữa?!"
Nguyên Diệu giật , giả vờ như thấy gì và bước .
Đứa trẻ chịu để Nguyên Diệu , leo lên .
"Đừng quậy, buông !" Thư sinh hoảng sợ, cố kéo đứa trẻ , giũ nó .
Đứa trẻ chịu thua, cứ bám chặt lấy chân Nguyên Diệu và nháy mắt với .