Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Chương 10: Trăng máu
Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:29:19
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong Phiêu Miểu Các, Bạch Cơ và Nguyên Diệu đối diện , tay đặt mảnh vỡ của chén lá sen.
Mặt Nguyên Diệu đỏ bừng, rụt tay .
Bạch Cơ ngẩng đầu lên: "Sao ? Còn nữa mà."
Nguyên Diệu đỏ mặt : "Khổng T.ử , phi lễ chớ ."
Bạch Cơ cũng rụt tay : "Thôi . Xem mảnh tiếp theo ."
Mảnh vỡ của chén lá sen chỉ còn mảnh nhỏ nhất.
Bạch Cơ đưa tay , chạm mảnh nhỏ . Vừa chạm , nàng lập tức rụt tay , thấy Nguyên Diệu cũng đưa tay , : "Hiên Chi nhất đừng ."
Nguyên Diệu tò mò: "Tại ?"
"Vì cái tai của ." Bạch Cơ .
"Hả?!" Nguyên Diệu bối rối.
Nguyên Diệu chạm mảnh vỡ thấy một cảnh tượng kinh hoàng. Ngụy Quốc phu nhân mặc chiếc áo mẫu đơn gục giữa một căn phòng, xung quanh là bánh kẹo vương vãi. Nàng c.h.ế.t, m.á.u chảy từ mắt mũi miệng, ngũ quan vặn vẹo và dữ tợn.
"Aaaa" Nguyên Diệu hoảng sợ hét lên.
Bạch Cơ thông minh sớm bịt tai .
"Bạch Cơ, chuyện ... chuyện ..." Nguyên Diệu lắp bắp .
"Đây là tình trạng cái c.h.ế.t của Ngụy Quốc phu nhân, ký ức cuối cùng của chiếc chén lá sen." Bạch Cơ .
"Ai? Ai g.i.ế.c Ngụy Quốc phu nhân? Chẳng lẽ là..."
Bạch Cơ cắt lời Nguyên Diệu: "Ai g.i.ế.c Ngụy Quốc phu nhân quan trọng. Ít nhất bây giờ Ngụy Quốc phu nhân còn để tâm đến chuyện nữa."
Nguyên Diệu ngẩn một lúc, : "Cũng đúng, tâm nguyện của Ngụy Quốc phu nhân là tìm chiếc áo mẫu đơn. Bạch Cơ thể lấy chiếc áo mẫu đơn từ Hàn Quốc phu nhân trả cho Ngụy Quốc phu nhân ? Nàng thực sự quá đáng thương."
Bạch Cơ lắc đầu: "Không . Làm như sẽ phá vỡ 'nhân quả' của ."
Nguyên Diệu chút tức giận: "Ngươi đúng là sắt đá, lòng nhân từ."
Bạch Cơ : "Lòng nhân từ đối với quan trọng, quan trọng là 'nhân quả'."
Nguyên Diệu : "Không lòng nhân từ thì dù thu thập bao nhiêu 'nhân quả', thì ngươi cũng thể thành Phật."
Sắc mặt Bạch Cơ đổi, nàng Nguyên Diệu cảm xúc, đôi mắt đen sâu lạnh lùng. Đôi mắt đó trống rỗng thuộc về con . Không màu sắc, nhiệt độ, cảm xúc, như một vùng băng nguyên hoang vu c.h.ế.t chóc, khiến rơi cảnh giới trống rỗng, rùng .
Nguyên Diệu đôi mắt đen lạnh lùng của Bạch Cơ chằm chằm, chỉ cảm thấy vô cớ sợ hãi, cả run rẩy.
Bạch Cơ đưa tay đặt lên n.g.ự.c Nguyên Diệu, giọng mơ hồ: "Hiên Chi một trái tim nhân từ ? Nếu móc trái tim của Nguyên Diệu ăn nó, thì cũng sẽ một trái tim nhân từ. Như thì sẽ thể thành Phật."
Trán Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh, gì đó nhưng một sức ép vô hình khiến thể thốt nên lời.
Ánh mắt Bạch Cơ u ám, làn da tay của nàng dần dần xuất hiện vảy rồng, móng tay dần dài , móng vuốt như d.a.o dường như sắp moi trái tim của Nguyên Diệu .
"Ăn trái tim của Nguyên Diệu thì sẽ thể thành Phật." Bạch Cơ thè lưỡi l.i.ế.m môi đỏ, âm hiểm.
Trong khoảnh khắc móng vuốt rồng xuyên tim, Nguyên Diệu hét lên t.h.ả.m thiết: "Aaa... đừng ăn tiểu sinh..." và ngất xỉu đất.
Ly Nô tiếng hét t.h.ả.m của Nguyên Diệu thì chạy từ bếp phòng, chỉ thấy Nguyên Diệu bất động đất. Bạch Cơ bên cạnh, nửa nửa , tay vẫn giữ hình dạng móng vuốt rồng.
Ly Nô hỏi: "Chủ nhân, mọt sách... mọt sách ngốc ? Hắn còn sống ?" Bạch Cơ vòng quanh Nguyên Diệu, : "Không chỉ là ngất xỉu thôi. Ta chỉ đùa với một chút."
Ly Nô thở phào nhẹ nhõm, chạy đến lật Nguyên Diệu , chỉ thấy Thư sinh nhỏ miệng sùi bọt mép, mặt trắng bệch.
"Chủ nhân, dọa đến thế ?"
Bạch Cơ bĩu môi, vui : "Ai bảo thu thập bao nhiêu 'nhân quả' cũng thành Phật ."
Ly Nô vỗ vỗ mặt Nguyên Diệu: "Lỡ dọa thành tên ngốc thì ?"
Bạch Cơ ngắm móng vuốt rồng đẽ của , : "Dù , Nguyên Diệu cũng thông minh."
Không đ.á.n.h thức Nguyên Diệu, Ly Nô thở dài, sợ Nguyên Diệu lạnh bèn lấy một cái chăn đắp lên Nguyên Diệu.
Bạch Cơ thấy , : "Ly Nô hóa quan tâm Hiên Chi nhỉ."
"Không !" Ly Nô vội vàng phản bác. Nó hổ, hóa thành một con mèo đen, chạy mất: "Trong bếp còn nấu canh cá, Ly Nô ."
Bạch Cơ bên bàn ngọc xanh, chống cằm Nguyên Diệu. Nàng chơi đùa với mảnh vỡ của chén lá sen, lẩm bẩm: "Lòng nhân từ ư, Hiên Chi thật ngốc."
Khi Nguyên Diệu tỉnh dậy thì là giờ ăn tối. Hắn thấy Bạch Cơ thì sợ hãi co rúm . Bạch Cơ và Ly Nô bắt lấy Thư sinh nhỏ, Bạch Cơ giải thích với chỉ là đùa giỡn. Nguyên Diệu giận. Bạch Cơ thành khẩn xin Nguyên Diệu và hứa sẽ dọa nữa thì Nguyên Diệu mới hết giận.
"Bạch Cơ, xin đừng tùy tiện dọa tiểu sinh nữa." Nguyên Diệu .
"Ừ. Sau nếu Nguyên Diệu thể thành Phật thì sẽ ăn ngươi ngay lập tức." Bạch Cơ .
"Ngươi dọa tiểu sinh nữa." Nguyên Diệu tức giận .
"Hehe." Bạch Cơ quái gở.
Mặt trăng xuất hiện, đỏ như máu.
Bạch Cơ mặc một bộ nam trang phục màu trắng với hoa văn chim cắt ngậm hoa, yên mái hiên, tay áo rộng, phong thái như tiên nhân. Nguyên Diệu bên cạnh Bạch Cơ, ôm một chiếc hộp gỗ. Trong hộp gỗ là tượng đất sét của Võ Hậu nặn từ đất ngũ sắc. Tối nay Bạch Cơ dự định đến Đại Minh Cung để thu 'quả' của Hàn Quốc phu nhân. Nguyên Diệu cùng cô.
Bạch Cơ lên bầu trời với mặt trăng đỏ như máu, : "Tối nay là đêm trăng máu."
"Trăng m.á.u là gì?" Nguyên Diệu tò mò.
Bạch Cơ mở cây quạt gấp vẽ thủy mặc, : "Trăng m.á.u là đêm của những linh hồn uất hận, những linh hồn đầy oán khí lang thang trong nhân gian tỏa nỗi oán hận trong lòng, khiến mặt trăng hấp thụ oán khí mà trở nên đỏ như máu. Trong đêm trăng máu, nếu ngoài thì chân chạm đất, nếu sẽ gặp tai ương."
"Chân chạm đất? Vậy chúng Đại Minh Cung bằng cách nào?" Nguyên Diệu gãi đầu. Chẳng lẽ bay ?
Bạch Cơ : "Lúc hoàng hôn hẹn xe quỷ lửa, nó sẽ đến đón chúng ."
"Xe quỷ lửa?"
"Kìa, đến ." Bạch Cơ khép cây quạt , chỉ tay một nơi nào đó bầu trời đêm.
Nguyên Diệu ngẩng đầu lên, chỉ thấy hai đốm lửa xuất hiện bầu trời đêm trượt qua như băng, càng lúc càng gần, càng lúc càng lớn. Hai đốm lửa rơi xuống sân của Phiêu Miểu các. Thì là một chiếc xe hai bánh. Thân xe khắc hình các quỷ địa ngục vô cùng quái dị, vải phướn tung bay, tua rua lung lay. Hai đốm lửa chính là hai bánh xe. Kẻ kéo xe là một con quỷ đen kịt, mặt xanh nanh dài cao tám thước, cơ bắp nổi cuồn cuộn, trông hung ác.
"Mời Bạch Cơ lên xe." Quỷ xe trừng mắt .
Bạch Cơ bước đến xe, quỷ xe cúi xuống đưa bàn tay khổng lồ . Bạch Cơ bước lên tay của quỷ xe như bước lên bậc thang leo lên xe. Nguyên Diệu cũng bước đến, quỷ xe mặt mày hung ác, run chân dám bước lên tay của nó. bước thì thể lên xe quỷ, Nguyên Diệu bối rối.
Quỷ xe dùng đôi mắt to như mắt bò chằm chằm Nguyên Diệu, hoảng hốt.
Quỷ xe bỗng nhiên thẳng lên, đưa cánh tay khổng lồ nắm lấy cổ áo của Nguyên Diệu, nhấc lên đặt trong xe.
"Cảm ơn." Nguyên Diệu .
"Không gì." Giọng Quỷ như sấm.
"Quỷ xe, đến Đại Minh Cung giờ Tý." Bạch Cơ .
"Được." Quỷ xe đáp.
Một cơn gió lướt qua, quỷ xe kéo xe quỷ lửa rời khỏi mặt đất chạy trong bầu trời đêm. Dưới ánh trăng máu, bầu trời đêm từ chạy đến vài con quỷ nhỏ mang mũ cao, chúng đứa thổi sáo ngắn, đứa gõ trống da chạy quanh xe quỷ lửa. Chúng thổi bài nhạc vui tươi nhưng tịch mịch, cùng xe quỷ chạy về phía Đại Minh Cung.
Dưới trăng m.á.u kỳ dị, mây mù lãng đãng, xe quỷ cháy sáng, nhạc quỷ huyền ảo. Tất cả như giấc mộng thực, khiến Nguyên Diệu há hốc miệng đến mức ngậm : "Bạch Cơ, chuyện ... thật quá thần kỳ."
Bạch Cơ : "Ngồi xe quỷ lửa đêm luôn thú vị. À, thích bản nhạc vui , đây hình như từng ."
Nguyên Diệu : "Nghe kỹ thì bản nhạc u ám."
"Dù , đó cũng do quỷ thổi mà. Hiên Chi nên quá khắt khe."
"Cũng đúng." Nguyên Diệu .
Nguyên Diệu xe quỷ, trăng hát ca, thấy các con phố Trường An tối nay vô linh hồn thể sang thế giới bên trồi lên từ lòng đất, lang thang và lảng vảng trong phố. Chúng hoặc là lóc t.h.ả.m thiết, hoặc c.ắ.n xé , phát tiết nỗi oán hận trong lòng. Những đêm phố đêm nay, định mệnh sẽ trở thành mồi của trăm quỷ, xé thành mảnh vụn, nuốt bụng quỷ, ngay cả trăng cũng nhuộm thành màu máu.
Chỉ còn một khắc là đến giờ Tý, xe quỷ lửa dừng cách cửa Cửu Tiên một đoạn, nhạc cũng ngừng.
Quỷ xe với Bạch Cơ: "Đại Minh Cung kết giới nên thể đến gần, chỉ đến đây thôi."
"Ừ." Bạch Cơ gật đầu.
Bạch Cơ bước lên tay Quỷ xe xuống xe, xa về phía Đại Minh Cung.
Nguyên Diệu lấy hết can đảm nhưng vẫn dám bước lên tay quỷ xe. Quỷ xe đưa tay nhấc Nguyên Diệu xuống xe.
Bạch Cơ từ lấy một thỏi vàng trong tay áo đưa cho quỷ xe: "Đa tạ. Bài nhạc hôm nay ."
Quỷ xe to: "Hôm nay là bản nhạc mới, hai thỏi vàng."
Bạch Cơ lấy ba thỏi vàng, đưa cho Quỷ xe: "Thêm một thỏi, coi như thưởng."
"Cảm ơn." Quỷ xe trợn mắt .
Quỷ xe kéo xe lửa , đám quỷ nhỏ cũng theo xe quỷ lửa .
Thì Quỷ xe chở cũng lấy tiền. Nguyên Diệu trong lòng kinh ngạc.
Bạch Cơ về phía cửa Cửu Tiên, Nguyên Diệu vội vàng theo .
"Bạch Cơ hôm nay hào phóng thật đấy." Nguyên Diệu .
Bạch Cơ: "À, tối nay xe Quỷ lửa nên bớt nhiều rắc rối đường, còn bài nhạc khiến tâm trạng vui, hào phóng một chút cũng thôi."
Nguyên Diệu thở dài: "Tiểu sinh thật mong ngương cũng vui vẻ hơn khi phát lương tháng."
Bạch Cơ mở quạt gấp, : "Hiên Chi cần mong chờ gì . Dù tâm trạng vui thế nào cũng tăng lương cho ngươi ."
Nguyên Diệu chặn họng: "Ơ..."
Thật mong ông trời giáng xuống một tia sét đ.á.n.h trúng con rồng yêu keo kiệt, xảo trá, tham lam ! Ấy, đúng, rồng lẽ sợ sét đ.á.n.h nhỉ? Nguyên Diệu nguyền rủa Bạch Cơ trong lòng, băn khoăn.
Bên ngoài cửa Cửu Tiên, ngoài lính canh Kim Ngô Vệ thì còn một mặc trang phục nam là Thượng Quan Uyển Nhi. Nàng dường như đợi khá lâu, khuôn mặt lạnh như băng. Thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu từ trong bóng tối xuất hiện thì khuôn mặt nàng mới dần dần tan băng.
Bạch Cơ : "Trên đường chút trễ nải nên đến muộn, Thượng Quan đại nhân đợi lâu ."
Thượng Quan Uyển Nhi lạnh lùng: "Hừ."
Thượng Quan Uyển Nhi dẫn Bạch Cơ và Nguyên Diệu Đại Minh Cung, tiến về phía điện T.ử Thần.
Ánh trăng đỏ như máu, mây đêm mờ ảo, hai cung nữ cầm đèn lồng màu cam dẫn đường, Thượng Quan Uyển Nhi, Bạch Cơ và Nguyên Diệu theo , năm năm cái bóng kéo dài mặt đất, mỏng manh và quái dị.
Năm qua hồ Thái Dịch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/chuong-10-trang-mau.html.]
Bên bờ hồ Thái Dịch đìu hiu, gió thổi rì rào như than thở.
Bạch Cơ bất chợt đầu, ma quái với mặt nước đen thẫm, nàng im lặng mấp máy đôi môi đỏ, dường như gì đó. Một cơn gió thổi qua lá cây ven hồ xào xạc như đang đáp Bạch Cơ.
Nguyên Diệu âm thầm kinh ngạc, Bạch Cơ đang gì ?
Điện T.ử Thần đèn đuốc sáng trưng, ba lớp ngoài ba lớp trong đều là lính canh Kim Ngô Vệ mặc áo giáp.
Bạch Cơ mở quạt gấp : "Chà, trận thế thật đáng sợ."
Thượng Quan Uyển Nhi: "Chiều nay là bùa thứ hai rơi xuống. Vì sự an của Thiên Hậu nên chỉ thể để Kim Ngô Vệ canh giữ suốt đêm."
Bạch Cơ : "Trận thế như một hai đêm thì , nhưng kéo dài thì sẽ gây nhiều lời đàm tiếu trong thành Trường An."
Thượng Quan Uyển Nhi khó chịu: "Đó là lý do ngươi giải quyết chuyện . Tối nay ngươi giải quyết xong."
Bạch Cơ: "Vì năm nghìn lượng vàng nên sẽ cố gắng hết sức. Nếu Thượng Quan đại nhân thể thưởng thêm thì sẽ cố gắng hơn."
Thượng Quan Uyển Nhi lạnh lùng: "Đừng hòng. Nếu Thiên Hậu gì bất trắc thì ngươi cũng thể sống sót."
Thượng Quan Uyển Nhi vội bước trong điện.
Bạch Cơ theo bóng lưng Thượng Quan Uyển Nhi, giang tay : "Ngươi thật khiếu hài hước."
Nguyên Diệu lạnh cả sống lưng: "Chỉ do khiếu hài hước của ngươi quá lạnh mà thôi."
Bạch Cơ vui, bay trong điện: "Hiên Chi cũng khiếu hài hước."
Nguyên Diệu thở dài: "Ôi, lạnh thật."
Trong điện T.ử Thần, khắp nơi đều đèn cầy, từ sàn nhà gương trang điểm đến cạnh giường, tất cả đều thắp sáng cả tòa điện sáng như ban ngày, một chút bóng tối. Vì nhiều đèn nên khí trong điện nóng bức. Nguyên Diệu trong đó mà đổ mồ hôi liên tục.
Trong điện ngoài Võ Hậu thì ai, các cung nhân đều ở ngoài điện chờ. Võ Hậu đa nghi, khi bà cảm thấy bất an thì sẽ để bất cứ ai đến gần.
Võ Hậu giữa điện, ở nơi sáng nhất, bà chỉ mặc một bộ đồ ngủ màu vàng hình chim loan, tóc búi lỏng, sợi tóc rối. Khuôn mặt bà lộ rõ sự sợ hãi, bất an.
Nghe tiếng bước chân, Võ Hậu . Thấy Thượng Quan Uyển Nhi, Bạch Cơ và Nguyên Diệu, đôi mày liễu của bà giãn .
Bạch Cơ và Nguyên Diệu chào.
Võ Hậu mệt mỏi: "Rồng trắng, hãy bà biến mất ."
Bạch Cơ : "Ta nghĩ nếu Thiên Hậu 'c.h.ế.t' thì bà sẽ biến mất."
Võ Hậu: "Tất cả tùy ngươi. Ta mệt ."
Bạch Cơ: "Vậy hãy rút hết Kim Ngô Vệ, gỡ bỏ bùa chú của Quang Tạng Quốc Sư, tắt hết đèn cần thiết, và đuổi hết cung nhân ."
Thượng Quan Uyển Nhi phản đối: "Không . Làm quá nguy hiểm."
Võ Hậu: "Nghe nàng , theo lời nàng."
Thượng Quan Uyển Nhi: "Vâng."
Kim Ngô Vệ rút hết, bùa chú của Quang Tạng cũng gỡ bỏ, đèn tắt hết chỉ còn một ngọn, cung nhân đều đuổi về ngủ. Điện T.ử Thần trở nên tối tăm và yên lặng như một con thú đang ngủ.
Bạch Cơ lấy tượng đất sét của Võ Hậu , xin Võ Hậu một sợi tóc, buộc cổ tượng bảo Võ Hậu thổi miệng tượng.
Võ Hậu nhíu mày theo.
Bạch Cơ : "Xong . Giờ đây tượng đất sét là Thiên Hậu. Ngài và Thượng Quan đại nhân thể rời điện T.ử Thần. Chuyện còn cứ giao cho và Nguyên Diệu."
Nghe Võ Hậu lộ vẻ buồn, bà định rời : "Ai gia hy vọng thể thấy ngươi giải quyết chuyện ."
Nguyên Diệu đoán, Võ Hậu lẽ còn gặp Hàn Quốc phu nhân. Dù , họ cũng là tỷ .
Bạch Cơ : "Ngài ở thể sẽ gặp nguy hiểm."
Võ Hậu bình thản: "Sau khi việc xong sẽ thưởng thêm một nghìn lượng vàng."
Bạch Cơ lớn tiếng: "Thiên Hậu ở , sẽ đảm bảo an cho ngài. Ai dám hại Thiên Hậu thì nhất định sẽ nuốt chửng đó."
Nguyên Diệu và Thượng Quan Uyển Nhi đổ mồ hôi lạnh.
Võ Hậu hài lòng gật đầu.
Bạch Cơ đặt tượng đất sét của Võ Hậu lên giường đắp một tấm chăn mỏng. Trong chớp mắt, Nguyên Diệu như thấy Võ Hậu đang ngủ.
Bạch Cơ cầm bút chu sa bàn một loạt bùa chú lên hai bên màn che bằng lụa gai.
Bạch Cơ : "Xin Thiên Hậu và Thượng Quan đại nhân màn che, dù bên ngoài xảy chuyện gì cũng đừng ngoài, cũng đừng phát tiếng động."
Võ Hậu và Thượng Quan Uyển Nhi đến phía màn che, im lặng ở đó.
Bạch Cơ thổi tắt một ngọn nến trong ba ngọn nến giá, khiến tòa điện trở nên mờ ảo và tĩnh lặng.
Bạch Cơ bỗng chốc biến thành một con rồng trắng to bằng cánh tay, từ từ bay lên dầm nhà.
Nguyên Diệu ngây ngốc ở giữa đại điện, đợi đến khi rồng trắng ẩn trong bóng tối dầm nhà, mới bừng tỉnh tức giận : "Bạch Cơ, còn thì ?"
Rồng trắng thò đầu : "À, chú ý nên quên mất Hiên Chi. Hiên Chi cũng phía màn che ."
Thượng Quan Uyển Nhi : "To gan! Một kẻ bình dân, là nam nhân thể cùng Thiên Hậu màn che?!"
Nguyên Diệu cũng cảm thấy khó xử.
Võ Hậu: "Không . Rồng trắng cố ý mang tới chắc chắn tầm thường, lẽ là một đạo pháp cao thâm."
Nguyên Diệu càng thêm khó xử.
Bạch Cơ theo: "Thiên Hậu thật tinh tường, Nguyên Diệu tuy trông ngốc nghếch nhưng thực là bậc thầy về huyền thuật, cao siêu hơn cả Quang Tạng Quốc Sư, là một ẩn dật."
Võ Hậu tin vài phần bèn mời Nguyên Diệu màn che, với con mắt khác. Nguyên Diệu dám giải thích thêm, hổ đến mức leo lên dầm nhà để bóp c.h.ế.t Bạch Cơ.
Rồng trắng cuộn dầm nhà, Võ Hậu, Thượng Quan Uyển Nhi, và Nguyên Diệu màn che, thời gian từng giây từng phút trôi qua, gió đêm thổi qua cung điện lạnh thấu xương.
Nguyên Diệu bên cạnh Võ Hậu, căng thẳng đến mức dám thở mạnh. Thỉnh thoảng ngước lên bắt gặp ánh mắt đầy cảnh giác và thù địch của Thượng Quan Uyển Nhi.
Nguyên Diệu bất an, từng giây trôi qua như cả năm.
Võ Hậu lặng lẽ bức tranh màn che, chìm suy nghĩ của , nhận sự căng thẳng của Nguyên Diệu cũng như sự cảnh giác của Thượng Quan Uyển Nhi.
Võ Hậu, Nguyên Diệu, và Thượng Quan Uyển Nhi mỗi một tâm trạng, ánh đèn giá nến lúc sáng lúc tắt.
Không bao lâu, một cơn gió đêm lạnh lẽo thổi mang theo những cánh hoa mẫu đơn đen.
Nguyên Diệu thấy những cánh hoa đen bay qua khe hở của màn che rơi xuống chân , cảm thấy lạnh sống lưng.
Màn che bằng lụa gai mỏng, qua màn che mờ ảo thể thấy cảnh tượng trong đại điện. Một bóng đen bước đại điện, thê lương : "Muội , ngươi ở ? Ta hận... hận..."
Hàn Quốc phu nhân đến.
Võ Hậu, Nguyên Diệu, và Thượng Quan Uyển Nhi nín thở, im lặng quan sát.
Hàn Quốc phu nhân quanh quẩn tìm kiếm Võ Hậu. Trong chớp mắt bà thấy Võ Hậu đang nhắm mắt giường. Bà bước tới, trong lòng tràn đầy hận thù, đôi mắt dần dần đỏ như máu.
"Ta hận... hận..." Hàn Quốc phu nhân tiến gần, tay bóp chặt cổ Võ Hậu.
Võ Hậu mở mắt sợ hãi giãy giụa.
Hàn Quốc phu nhân càng giận dữ, bà mở miệng c.ắ.n cổ Võ Hậu, xé rách thịt. Máu tươi từ cổ Võ Hậu chảy nhuộm đỏ giường.
Hàn Quốc phu nhân hóa thành quỷ dữ, xé thịt Võ Hậu từng miếng một, oán hận : "Hận... hận..."
Võ Hậu hấp hối co giật giường.
Hàn Quốc phu nhân mặt đầy máu, dữ tợn Võ Hậu, : "Haha, cuối cùng cũng g.i.ế.c tỷ tỷ ."
Từ đóa mẫu đơn đen tóc Hàn Quốc phu nhân vang lên tiếng của Ngụy Quốc phu nhân Quốc: "Hi hi, g.i.ế.c tỷ tỷ , g.i.ế.c tỷ tỷ ."
"G.i.ế.c nàng ... nhưng, vẫn còn hận..." Nước mắt m.á.u trào từ khóe mắt của Hàn Quốc phu nhân, lăn xuống khóe mắt, bà thì thầm: "Tại vẫn còn hận... hận... Rốt cuộc đang hận ai? Là ai?"
Mẫu đơn đen trả lời sự nghi ngờ của Hàn Quốc phu nhân, màu sắc của nó càng trở nên đậm và quái dị hơn.
Hàn Quốc phu nhân kéo đầu của Võ Hậu khỏi cổ, m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe. Màn che bằng lụa gai gần giường cũng vấy bẩn bởi vết m.á.u đỏ chói.
Nguyên Diệu, Võ Hậu, và Thượng Quan Uyển Nhi sợ hãi đến run rẩy, mặt trắng bệch.
Nguyên Diệu đầu óc cuồng, mồ hôi lạnh chảy đầm đìa. Sự căm hận của Hàn Quốc phu nhân quá sâu sắc. Mặc dù bà đang g.i.ế.c nặn bằng bùn, nhưng cảnh tượng cũng đủ đáng sợ. Nếu nặn bằng bùn thực sự là Võ Hậu thì hậu quả thật thể tưởng tượng nổi. Hàn Quốc phu nhân g.i.ế.c "Võ Hậu", thỏa mãn mong của , tại bà vẫn ý định rời ? Bạch Cơ đang gì? Tại vẫn xuất hiện?
Hàn Quốc phu nhân ôm đầu của Võ Hậu, chằm chằm đôi mắt lơ đễnh của bà , bối rối : "Ta hận ai? Là hận ai?"
Hàn Quốc phu nhân lên, ôm đầu của Võ Hậu tới lui, thần sắc điên cuồng: "Ta hận... hận..." Bà bất ngờ ngẩng đầu lên, thấy hình ảnh của trong gương đồng, bừng tỉnh nhận , chỉ bản trong gương đồng, : "À, hận... là nàng... là nàng..."
Hàn Quốc phu nhân ném đầu của Võ Hậu xa, chạy về phía gương đồng.
Cái đầu bay qua một đường cong trung, rơi trúng vai của Nguyên Diệu phía màn che. Nguyên Diệu vô thức đưa tay , đúng lúc bắt . Hắn ôm cái đầu ngực, ngây .
Võ Hậu cúi đầu xuống thấy cái đầu trong tay của Nguyên Diệu.
Bất ngờ đối diện với cái đầu đầy m.á.u của , Võ Hậu thể giữ bình tĩnh, sợ hãi hét lớn: "A...Aaa..."
Nguyên Diệu lúc mới nhận đang ôm thứ gì, cúi đầu thì sợ đến nỗi vội ném cái đầu . ... Mặc dù Nguyên Diệu ôm đầu của nặn bằng bùn, nhưng ảo thuật của Bạch Cơ quá thật, cái đầu cả về kích thước và cảm giác đều như thật, Nguyên Diệu ném cái đầu xong, tay vẫn còn dính máu.
Nguyên Diệu hoảng hốt nhảy dựng lên, lau vết m.á.u màn che, vì động tác quá mạnh, đẩy ngã màn che.
"Bùm..." Màn che đổ xuống, phát âm thanh lớn.
Hàn Quốc phu nhân gương đồng đầu , thấy Võ Hậu, Nguyên Diệu, và Thượng Quan Uyển Nhi.
Ngay lúc màn che đổ xuống, tất cả ảo thuật biến mất.
Cái xác đáng sợ của Võ Hậu giường trở hình dạng của nặn bằng bùn, cái đầu rơi đất cũng biến thành nặn bằng bùn, vết m.á.u giường, màn che, và tay Nguyên Diệu hóa thành bụi bùn.
Nguyên Diệu thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời sợ đến mức gan mật tan nát... đôi mắt đỏ rực Hàn Quốc phu nhân, biểu cảm dữ tợn tiến tới: "Hận... thật hận... lừa... g.i.ế.c... g.i.ế.c hết..."
Võ Hậu và Thượng Quan Uyển Nhi mặt trắng bệch, Nguyên Diệu cũng sợ hãi vội vàng trốn lưng Võ Hậu.
Võ Hậu thấy Nguyên Diệu trốn, : "Ngươi là cao nhân, trốn lưng ?"
Nguyên Diệu trong lòng đắng cay, hổ sợ hãi: "Ta..."
Thượng Quan Uyển Nhi phản ứng, một lời kéo Nguyên Diệu , đẩy mạnh về phía Hàn Quốc phu nhân: "Nếu là cao nhân thì hãy hàng yêu trừ ma !!"
Thấy Nguyên Diệu sắp đụng Hàn Quốc phu nhân.