Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Chương 11: Đào Nguyên
Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:30:29
Lượt xem: 69
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên Diệu thấy Đào Ngột biến mất thì thở phào nhẹ nhõm, nhận điều bất thường lưng .
Thân hình của Đào Uyên Minh ngày càng trở nên mờ nhạt, gần như trong suốt.
Bạch Cơ đến bên Nguyên Diệu, chiếc vuốt của Đào Ngột đậu vai , thôi. Đào Uyên Minh cũng thấy vuốt của Đào Ngột vai Nguyên Diệu, gì đó nhưng hoảng sợ thốt nên lời.
"Hiên Chi bình tĩnh." Bạch Cơ .
Nguyên Diệu hiểu gì: "Tiểu sinh bình tĩnh mà."
"Trên vai của ngươi một chiếc lá." Bạch Cơ .
Nguyên Diệu cúi đầu vai , thấy chiếc vuốt của Đào Ngột thì sợ đến mức tóc dựng , ngã xuống đất.
Chiếc vuốt của Đào Ngột cắm chặt vai Nguyên Diệu, hề nhúc nhích.
"Đây rõ ràng là vuốt của Đào Ngột, là chiếc lá?!!" Thư sinh kinh hoảng kêu lên.
Bạch Cơ chằm chằm chiếc vuốt của Đào Ngột, : "Hiên Chi cứ xem nó là một chiếc lá lấy nó xuống. Đừng sợ, hãy theo lời ."
Nghe , Nguyên Diệu dồn hết dũng khí đưa tay trái gỡ vuốt của Đào Ngột . Chiếc vuốt cắm chặt, Nguyên Diệu tốn nhiều sức gỡ nó cầm trong tay.
Bạch Cơ xé một mảnh vải lớn từ áo choàng của Nguyên Diệu, trải đất lấy túi thơm màu trắng treo ở eo, rắc Thù Du từ túi thơm lên mảnh vải: "Hiên Chi, ném chiếc lá lên mảnh vải."
Nguyên Diệu vội vàng ném vuốt của Đào Ngột lên mảnh vải như thể vứt bỏ một củ khoai nóng.
Vuốt của Đào Ngột rơi xuống mảnh vải, chuẩn bỏ chạy, nhưng chạm Thù Du mảnh vải thì lập tức cứng đơ .
Bạch Cơ lập tức gói mảnh vải , buộc chặt.
Bạch Cơ đưa gói vải cho Nguyên Diệu: "Hiên Chi cầm lấy, vuốt của Đào Ngột ác ý lớn, Thù Du trấn tà nên nguy hiểm, thể để trong kho của Phiêu Miểu các chờ duyên."
Nguyên Diệu nhận lấy với gương mặt khổ sở, nghĩ đến sự đáng sợ của Đào Ngột, nên cho rằng duyên với vuốt của Đào Ngột chắc chắn cũng đáng sợ.
Đào Uyên Minh với Bạch Cơ: "Bạch Cơ cô nương, ngươi thể thực hiện một nguyện vọng của ? Nguyện vọng quan trọng với ."
"Nguyện vọng gì?" Bạch Cơ hỏi.
"Ta hy vọng thể cùng Ma Cật thấy thôn Đào Nguyên." Đào Uyên Minh .
Bạch Cơ : "Thật trùng hợp. Vương công t.ử cũng ước điều tương tự. thế gian thôn Đào Nguyên, nguyện vọng đến thôn Đào Nguyên thật sự, hai trăm năm thể thực hiện cho ngươi, bây giờ cũng thể."
"Thôn Đào Nguyên thật sự quan trọng, quan trọng là hy vọng Ma Cật thực hiện nguyện vọng của , cảm thấy hối tiếc vì sự của . Hắn luôn tìm thấy thôn Đào Nguyên cùng xem khi . Thật , cần tìm, nơi gặp đối với chính là thôn Đào Nguyên. Ta hy vọng ngươi thể cho và Ma Cật cùng thấy 'thôn Đào Nguyên'."
Bạch Cơ : "Thật thú vị. Nguyện vọng thật sự của các ngươi cũng giống , suy nghĩ cũng tương đồng như thế, như là tâm ý tương thông."
"Vậy ngươi thể thực hiện nguyện vọng của chúng ?" Đào Uyên Minh trông đợi hỏi.
"Ta lý do gì để từ chối 'nhân quả' chứ?" Bạch Cơ gian.
" hết nghiên mực hạt đào, chỗ trú ngụ, lúc trời sáng sẽ biến mất khỏi nhân gian." Đào Uyên Minh buồn bã .
Bạch Cơ khẽ nhúc nhích mũi, : "Hiên Chi nghiên mực hạt đào."
Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Tiểu sinh gì nghiên mực hạt đào... À, đúng, tiểu sinh hình như một mảnh nghiên mực hạt đào nhỏ nhặt trong đám hoa cúc, định giao cho Ma Cật nhưng đó quên mất..."
Nguyên Diệu mò mẫm trong áo, lấy một mảnh nghiên mực hạt đào nhỏ hơn móng tay.
Đào Uyên Minh vui mừng.
Bạch Cơ cũng : "Vuốt của Đào Ngột đuổi theo Hiên Chi cũng là vì ngửi thấy mùi của nghiên mực hạt đào đấy."
Nguyên Diệu lo lắng: "Mảnh nghiên mực hạt đào quá nhỏ, e rằng đủ để cho Đào trú ngụ lâu dài, đến khi cùng Ma Cật thấy thôn Đào Nguyên."
Bạch Cơ khẽ, : "Không . Nếu gì bất thường thì ngày mai sẽ thấy Thôn Đào Nguyên."
Đào Uyên Minh : "Ta vốn , thể mong cầu tồn tại lâu dài ở nhân gian? Sống lâu dài với con ? Ta chỉ cùng Ma Cật thấy Thôn Đào Nguyên một , để tiếc nuối và cũng thể rời mà hối tiếc."
Bạch Cơ : "Ngày mai là lễ Trùng Dương, cùng trèo lên cao tìm Thôn Đào Nguyên ."
Đào Uyên Minh vui vẻ biến mất bãi cỏ. Đồng thời, một tia sáng nhỏ chảy mảnh nghiên mực hạt đào trong tay Nguyên Diệu, mảnh nghiên mực hạt đào phát ánh sáng xanh lấp lánh, đen như đêm tối.
Nguyên Diệu cất kỹ mảnh nghiên mực hạt đào, hai mang theo vuốt của Đào Ngột trở về biệt viện của Vương Duy.
Trên đường , Nguyên Diệu hỏi Bạch Cơ: "Trước đó ngươi thế gian Thôn Đào Nguyên ? Ngày mai tìm Thôn Đào Nguyên ở ?"
Bạch Cơ chỉ tim Nguyên Diệu, : "Chỉ cần trong lòng Thôn Đào Nguyên thì khắp nơi thế gian đều là Thôn Đào Nguyên."
Nguyên Diệu suy nghĩ một lúc, lo lắng : "Bây giờ là mùa thu, cho dù tìm Thôn Đào Nguyên thì trong Thôn Đào Nguyên cũng hoa đào ?"
Bạch Cơ bí ẩn: "Chỉ cần trong lòng là mùa xuân thì Thôn Đào Nguyên hoa đào ?"
Nguyên Diệu gãi đầu, hiểu câu đố của Bạch Cơ, vẫn lo lắng liệu ngày mai thể tìm thấy Thôn Đào Nguyên .
Bạch Cơ và Nguyên Diệu trò chuyện đường, giữa đường gặp Ly Nô.
Ly Nô mệt mỏi rũ tai xuống, than thở với Bạch Cơ: "Mèo li hoa quá đáng ghét, thô lỗ vô lý, may mà Ly Nô chạy nhanh, nếu nó ăn thịt ."
Bạch Cơ xoa đầu Ly Nô: "Ngươi suýt nữa đè bẹp công chúa Ngọc Quỷ, tất nhiên nó sẽ tức giận . Công chúa Ngọc Quỷ một khi hóa yêu thì tính tình sẽ như , thương thì chỉ thể chạy. Ngươi lâu vận động, xem như rèn luyện thể ."
Nguyên Diệu lo lắng cho mèo li hoa: "Công chúa Ngọc Quỷ thương chứ?"
Ly Nô kịp trả lời thì từ phía bên rừng vang lên những tiếng gầm giận dữ của mèo li hoa, mạnh mẽ và đầy sức sống.
Nguyên Diệu và Bạch Cơ nhẹ nhõm hơn.
Vì sợ mèo li hoa nổi giận, Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô dám chuyện thêm, cẩn thận bước ánh trăng, lặng lẽ trở về biệt viện.
Trong biệt viện, Vương Quý và Chu Mặc ngủ say, thứ yên tĩnh.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu thư phòng, Vương Duy vẫn đang ngủ mê, Nguyên Diệu thắp đèn, lấy mảnh nghiên mực hạt đào trong n.g.ự.c đặt bên gối Vương Duy.
Bạch Cơ thấy bàn bài thơ từ biệt mà Đào Uyên Minh để cho Vương Duy, : "Bài thơ tối nay dùng , để mai hẵng đưa cho ."
Bạch Cơ gấp bài thơ , cất tay áo.
Trời thu mát mẻ một gợn mây, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Vương Duy và Đào Uyên Minh ngoài leo núi ngắm cảnh, Vương Quý và Chu Mặc một mang hộp thức ăn, một mang hành lý theo , Ly Nô xách một con cá chép lớn theo .
là ngày Trùng Dương, nhiều ngoại thành leo núi ngắm cảnh. Bạch Cơ, Nguyên Diệu và leo lên một ngọn núi cao, ngắm một vùng đồng bằng, phong đỏ nở mười dặm. Thấy phong cảnh ở đây nên họ quyết định uống rượu ngắm cảnh tại chỗ , Vương Quý và Chu Mặc trải t.h.ả.m lông một gốc cây tùng cổ thụ, bày thức ăn, dụng cụ uống rượu và bút mực giấy nghiêm. Ly Nô ở bên cạnh đào một cái hố, gom một đống củi bắt đầu nướng cá.
Bạch Cơ bên bờ núi về phía những đám mây trắng ở xa, Nguyên Diệu t.h.ả.m lông cầm bút chuẩn một bài thơ về lễ Trùng Dương, Vương Duy cầm rượu hoa cúc cùng Đào Uyên Minh đối ẩm, vui vẻ. ... Đây là một ngày họ lấy trộm từ Phiêu Miểu các, họ khi chia tay một việc vui vẻ, để khi chia tay còn đau buồn nữa.
Nguyên Diệu xong bài thơ, ngâm nga: " Phong đỏ cầu đá, núi chiều sâu, Trùng Dương lên cao, rượu thơm dâng hầu. Xưa nay danh sĩ lắm cô tịch, mỹ nhân hương cỏ gửi gắm hồn thơ."
Bạch Cơ xong, : "Thơ . , cần sửa bốn chữ, mới hợp cảnh."
"Sửa bốn chữ nào?" Nguyên Diệu hỏi.
Bạch Cơ : "Đã là lễ Trùng Dương, thì tất nhiên thể thiếu lá Thù Du, rượu hoa cúc, câu cuối nên sửa thành ' Xưa nay danh sĩ lắm cô tịch, thù du hoa cúc gửi gắm hồn thơ'"
Vương Duy và Đào Uyên Minh cũng : "Không đúng, đúng, câu cuối nên sửa thành 'Xưa danh sĩ lắm cô tịch, vì tri âm gửi gắm hồn thơ'."
Bạch Cơ cho rằng "Thù Du hoa Cúc" hơn, Vương Duy và Đào Uyên Minh cho rằng " cô tịch" hơn, Nguyên Diệu cho rằng "mỹ nhân cỏ thơm" ý cảnh hơn, ba bên tranh luận ai thuyết phục ai.
Ly Nô nướng cá, ngâm nga: "Tự cổ Ly Nô cô tịch, lửa đỏ nướng cá thơm ngào ngạt."
Đột nhiên từ xuất hiện một đám sương mù màu đỏ bao phủ đỉnh núi. Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Vương Duy và Đào Uyên Minh đều sương mù màu đỏ bao quanh, thấy bóng dáng. Ở xa, Vương Quý và Chu Mặc đang uống rượu, ăn bánh Trùng Dương cũng hoảng hốt, sợ hãi.
Sương mù màu đỏ vội tan biến, Vương Quý và Chu Mặc về phía gốc cây tùng, thấy thứ vẫn còn, chỉ là Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Vương Duy và Đào Uyên Minh thấy . Ly Nô vẫn bên lửa nướng cá, tập trung cao độ.
Vương Quý và Chu Mặc chạy đến bên Ly Nô, hoảng hốt hỏi: "Chủ nhân của ngươi và lang quân của ?!"
Ly Nô bình tĩnh : "A Phỉ mang họ ."
"A Phỉ là ai?" Vương Quý hỏi.
"Một cây đào."
"?!?" Vương Quý và Chu Mặc , kinh ngạc hiểu gì.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Vương Duy, và Đào Uyên Minh trong làn sương mù đỏ, dù rõ cảnh vật xung quanh nhưng thể tiếng suối chảy róc rách, chim hót ríu rít.
Chẳng mấy chốc sương đỏ tan , Nguyên Diệu phát hiện họ đang bên một dòng suối, xung quanh là những rừng hoa đào bạt ngàn. Hoa đào nở rộ rực rỡ như gấm vóc. Một cơn gió thổi qua cánh hoa đào rơi xuống như mưa.
Bạch Cơ xoay một vòng trong cơn mưa hoa đào, cánh hoa rơi váy, tóc trông .
Nguyên Diệu há hốc mồm: "Hoa đào... mùa thu hoa đào..."
Vương Duy và Đào Uyên Minh : "Có lẽ chúng đến Thôn Đào Nguyên."
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Vương Duy, và Đào Uyên Minh ngược dòng suối lên . Chẳng bao lâu , một ngôi làng khói bếp lơ lửng hiện mắt. Trong làng vài chục hộ dân, nhà tranh nhà tre san sát, gọn gàng và giản dị. Trên đồng ruộng, những nam nhân trẻ tuổi đang cày cấy; gốc cây dâu, những cô nương đeo giỏ tre đang hái dâu; bên hồ, bọn trẻ con đang nô đùa; trong sân, nữ nhân đang tơ, già đang đan lát. Người dân trong làng qua vui vẻ, thấy tiếng tranh đấu của thế gian, nỗi buồn của bụi trần, tất cả đều yên bình như tiên cảnh ngoài đời.
Vương Duy với Đào Uyên Minh: "Tiên sinh, chúng tìm thấy Thôn Đào Nguyên. Đây chính là Thôn Đào Nguyên."
Đào Uyên Minh : "Ma Cật thực hiện lời hứa tìm thấy Thôn Đào Nguyên , chúng cùng thấy Thôn Đào Nguyên, cũng thể hối tiếc, Ma Cật cũng còn tiếc nuối nữa."
Vương Duy lòng đầy đau buồn, nước mắt rơi: "Tiên sinh..."
Nguyên Diệu tin nổi, dụi mắt ngôi làng, và lập tức thấy một cảnh tượng kỳ lạ và kinh hoàng.
Xung quanh hề hoa đào, chỉ những cây khô. Trước mặt ngôi làng, chỉ mấy chục ngôi mộ hoang. Trong khu nghĩa địa hoang vu chẳng ai, chỉ vài hồ ly, hoẵng, sóc, thỏ rừng và gà rừng qua .
Nguyên Diệu lén với Bạch Cơ: "Rõ ràng đây là khu nghĩa địa hoang và mấy con vật, Thôn Đào Nguyên..."
"Á?! Hiên Chi thể thấu ảo giác ?!" Bạch Cơ đưa tay đón hai cánh hoa đào, tay chắp thành đao đập mạnh gáy Nguyên Diệu, nhân lúc Nguyên Diệu há miệng, nhét cánh hoa đào miệng .
Nguyên Diệu nuốt nước bọt, nuốt xuống.
Nguyên Diệu giận dữ trừng mắt Bạch Cơ, Bạch Cơ gian, xoay đầu Thư sinh về phía khu nghĩa địa hoang: "Bây giờ Hiên Chi thể thấy Thôn Đào Nguyên chứ?"
Nguyên Diệu kỹ, khu nghĩa địa hoang trở thành một ngôi làng yên bình và đẽ, những con thú hoang cũng trở thành dân làng. Tuy nhiên, mặc dù hình dáng họ là nhưng Nguyên Diệu vẫn thấy tai và đuôi thú của họ.
Vương Duy và Đào Uyên Minh thấy bản chất của Thôn Đào Nguyên, họ cùng về phía ngôi làng.
Nguyên Diệu và Bạch Cơ cũng theo .
Vương Duy và Đào Uyên Minh làng, một ông già trông giống trưởng làng dắt một đứa trẻ đến trò chuyện: "Khách đến lạ mặt, là đến từ nơi nào?"
Vương Duy trả lời.
Ông lão ngạc nhiên: "Lâu lắm chúng khách đến thăm. Hóa , ngoài là triều Đường ?"
Vương Duy và Đào Uyên Minh vui mừng, nghĩ rằng thực sự tìm thấy thôn Đào Nguyên.
Nguyên Diệu thấy ông lão kéo một cái đuôi sóc bông xù, đứa trẻ đôi tai thỏ dài.
Trưởng làng nhiệt tình mời Vương Duy và đến nhà uống rượu, thế là tất cả cùng đến nhà trưởng làng.
Đến nhà trưởng làng, trong, xuống, thê tử, con trai và con dâu của trưởng làng đón tiếp khách nhiệt tình.
Nguyên Diệu thấy con trai của trưởng làng quen, chính là A Phỉ. ngươi mặc trang phục giản dị, dùng khăn vải buộc tóc, hình cao ráo và thanh tú, trông sạch sẽ và trai.
Thấy trưởng làng và gia đình trò chuyện sôi nổi với Vương Duy và Đào Uyên Minh, Nguyên Diệu kéo Bạch Cơ sân, hỏi ngươi chuyện rốt cuộc là thế nào: "A Phỉ cô nương ở đây? Lại còn biến thành con trai của trưởng làng nữa?!"
Bạch Cơ : "Trước đó nhờ Hiên Chi nhắn với A Phỉ, Hiên Chi còn nhớ ?"
Nguyên Diệu nghĩ một lúc, : "Sơn quỷ thổi đèn, ly mị mộng tưởng. Hóa nhập xuân hồng, đào chi yêu yêu. Hoa như kính ảnh, duyên tận huyễn."*
* Ma núi thổi đèn, yêu quái huyền bí. Hóa thành xuân đỏ, đào nở thắm tươi. Hoa như gương phản chiếu, duyên cạn mộng mơ.
"Hiên Chi ghép chữ đầu của mỗi nửa câu , sẽ là chuyện gì ."
Nguyên Diệu suy nghĩ, : "Sơn ly hóa đào hoa duyên?!"
Bạch Cơ : " . Thôn Đào Nguyên do A Phỉ tìm sơn yêu biến hóa thành. Nguyện vọng của công t.ử và là tìm đến thôn Đào Nguyên thật sự, chỉ là lưu kỷ niệm để đối phương tiếc nuối. Vì tạm thời như ."
Nguyên Diệu qua cửa sổ, thấy Vương Duy và Đào Uyên Minh đang chuyện vui vẻ với trưởng làng, ngừng ha hả. Nguyện vọng của họ thành hiện thực, gương mặt họ rạng ngời niềm hạnh phúc. Nguyện vọng của Vương Duy là tìm thôn Đào Nguyên cho Đào Uyên Minh, để ông tiếc nuối. Nguyện vọng của Đào Uyên Minh là khi chia tay, Vương Duy đau buồn tiếc nuối. Đối với họ, thôn Đào Nguyên là thật giả quan trọng, quan trọng là họ thể cùng ở Thôn Đào Nguyên trong thời gian ngắn ngủi , gặp gỡ, chia tay.
Nguyên Diệu : "Ừ, thực thôn Đào Nguyên là thật giả cũng quan trọng."
A Phỉ bước đến mặt Bạch Cơ, đưa ngươi một tờ giấy: "Đây là hóa đơn."
Bạch Cơ mở một lúc, sắc mặt dần dần xanh lè.
Nguyên Diệu tò mò ghé mắt , chỉ thấy hóa đơn ghi:
Phí thuê khu nghĩa địa hoang: Mười tám lượng.
Sóc (trưởng làng): Mười lượng.
Hươu xạ (vợ trưởng làng): Bốn lượng.
A Phỉ (con trai trưởng làng): Ba lượng.
Rắn núi (con dâu trưởng làng): Ba lượng.
Thỏ rừng (cháu trai trưởng làng): Hai lượng.
Gà rừng (dân làng): Hai lượng.
Chim sẻ núi (dân làng): Hai lượng.
Chuột đồng (dân làng): Hai lượng.
...
Chi phí ăn uống, rượu tính riêng.
Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh. Thì đây là hóa đơn thuê những con thú rừng . Tuy nhiên, thắc mắc: "Tại sóc mười lạng, gấp đôi khác?"
A Phỉ : "Trong đám thú rừng, chỉ sóc chữ, thể 'Đào Hoa Nguyên Ký'. Mọi thứ ở đây đều do nó bố trí theo sách, vai trò của cũng do nó phân công, vì nó nhận lương nhiều nhất."
Bạch Cơ giật : "Tổng cộng gần một trăm lượng, quá nhiều..."
A Phỉ nhẹ nhàng : "E rằng chỉ một trăm lượng. Mọi còn yêu cầu mỗi khi chuyện với khách, lương sẽ tăng thêm mười văn tiền."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu đầu cửa sổ, thấy trưởng làng chuyện liên tục với Vương Duy và Đào Uyên Minh, nước bọt tung bay. Thê t.ử trưởng làng, con dâu trưởng làng, và cháu trai trưởng làng cũng nhiệt tình trò chuyện với khách. Bên ngoài nhà tranh, một đám dân làng đổ xô , tranh chuyện với khách.
Bạch Cơ khóe miệng giật giật, bất lực dựa hàng rào: "Hiên Chi, bọn họ nhiều quá..."
Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh. Hắn thấy vẻ mặt thất vọng của Bạch Cơ, an ủi nàng: "Trên đời phương pháp hảo? Để đạt 'nhân quả', bỏ chút tiền cũng đáng."
Bạch Cơ : "Hiên Chi lý, nhưng lời dễ chịu lắm."
Vương Duy và Đào Uyên Minh vui vẻ trò chuyện với dân làng một lúc lâu, thê t.ử trưởng làng và con dâu chuẩn một bữa trưa thịnh soạn để đãi khách.
Bữa trưa nhanh chóng chuẩn xong, phong phú. Dù món ăn chỉ là rau quả, nhưng tươi ngon, mấy loại rau rừng mà Vương Duy và Nguyên Diệu từng thấy.
Vương Duy và Nguyên Diệu hỏi tên các loại rau, gia đình trưởng làng nhiệt tình trả lời, chỉ tên và nguồn gốc của rau, mỗi loại rau còn kèm theo một câu chuyện truyền thuyết dài. Nghe gia đình trưởng làng ngớt, sắc mặt Bạch Cơ dần xanh .
Trưởng làng còn lấy rượu trăm hoa quý hiếm cho khách nếm thử. Vị rượu ngon, khen ngớt, trưởng làng hào phóng khi về, ông sẽ tặng mỗi một bình rượu để mang về. Nghĩ đến hóa đơn ghi chi phí rượu tính riêng, sắc mặt Bạch Cơ xanh thêm.
Trong bữa tiệc, Vương Duy và Đào Uyên Minh trò chuyện vui vẻ, hài lòng. Nguyên Diệu thấy nụ hạnh phúc của họ, trong lòng cũng dâng lên một cảm giác ấm áp. Nếu họ thể mãi mãi là tri âm thì bao. Nếu con và phi nhân thể mãi mãi bên thì bao.
Bạch Cơ dường như nhận tâm trạng của Nguyên Diệu, khẽ : "Con và phi nhân chỉ thể gặp gỡ trong chốc lát, thể mãi mãi bên ."
"Tại ?" Nguyên Diệu buồn bã hỏi.
"Bởi vì, cùng loại." Bạch Cơ đáp.
"Bạch Cơ, trong mắt ngươi, tiểu sinh là một tồn tại thế nào?" Nguyên Diệu và Bạch Cơ cũng như Vương Duy và Đào Uyên Minh, một là con , một là phi nhân. Vậy, họ cũng chỉ thể gặp gỡ trong chốc lát, thể mãi mãi bên ?
Bạch Cơ nâng chén rượu, ngoài cửa sổ, hoa đào rơi như mưa, khóe miệng nở nụ dịu dàng: "Hiên Chi như hoa mùa xuân cũng như trăng sáng đêm, là một tồn tại khiến cảm thấy vui vẻ."
Nguyên Diệu , trong lòng dâng lên một cảm giác lạ lùng.
" Bạch Cơ đối với tiểu sinh, như hoa trong gương, trăng trong nước, giống tồn tại thực, như mộng như ảo."
Bạch Cơ : "Mọi thứ chân thực đều là ảo ảnh. Mọi thứ ảo ảnh đều là chân thực."
Nguyên Diệu gãi đầu, đầu óc lời của Bạch Cơ rối tung.
Bữa tiệc tan, thấy trời còn sớm, Vương Duy và Đào Uyên Minh cảm ơn trưởng làng nhiệt tình chiêu đãi, cáo từ rời Thôn Đào Nguyên. Trưởng làng và dân làng nhiệt tình tiễn đưa, còn tặng một sản vật núi rừng và rượu trăm hoa, họ tiễn mãi đến cuối rừng hoa đào.
Một làn sương đỏ bất ngờ bao phủ Vương Duy và .
Nguyên Diệu đầu trong làn sương, ngôi làng Thôn Đào Nguyên xinh dần mờ , những dân làng vẫy tay chào tạm biệt cũng dần mờ , biến mất.
Thôn Đào Nguyên, tạm biệt.
Nguyên Diệu trong lòng bâng khuâng, đầu bước theo Vương Duy và .
Trong sương đỏ, Vương Duy và Đào Uyên Minh phía , Bạch Cơ và Nguyên Diệu theo .
"Choang!" Bình rượu trăm hoa Đào Uyên Minh cầm tay rơi xuống đất, vỡ tan. Tay của ông dần trở nên trong suốt, biến mất.
Vương Duy, Bạch Cơ, và Nguyên Diệu về phía Đào Uyên Minh, nhưng sương đỏ quá dày, họ thấy gì.
"Tiên sinh ?" Vương Duy hỏi.
"Ta e rằng thể khỏi làn sương mù ." Đào Uyên Minh buồn bã .
Vương Duy dừng bước, bất ngờ , yết hầu rung lên, gì đó nhưng thốt nên lời.
"Ma Cật hãy tiếp tục , cùng hết đoạn đường cuối cùng ." Đào Uyên Minh vỗ vai Vương Duy, khoáng đạt.
Vương Duy gật đầu, tiếp tục bước . Đào Uyên Minh theo .
"Ma Cật, chuyến đến Thôn Đào Nguyên thật sự vui," Đào Uyên Minh với nụ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/chuong-11-dao-nguyen.html.]
Vương Duy cũng : "Ừ, , thế gian thôn Đào Nguyên mà."
"Cảm ơn ngươi cho thấy Thôn Đào Nguyên." Đào Uyên Minh .
"Không, là cảm ơn tiên tính, chính cho thấy Thôn Đào Nguyên." Nước mắt chảy xuống gương mặt Vương Duy.
"Gặp gỡ và chia ly đều là một phần của cuộc sống, rộng lượng mà đối diện, đừng quá buồn. Nếu duyên sẽ ngày tái ngộ."
"Ta và thể tái ngộ ?"
"Từ xưa, danh sĩ cô tịch, vì tri âm gởi hồn thơ. Nếu một niệm tương thông, chúng sẽ gặp cây Bồ Đề, trong văn tự."
"Dưới cây Bồ Đề, trong văn tự..."
"Tạm biệt, Ma Cật." Giọng của Đào Uyên Minh dần dần biến mất.
"Tiên sinh!!" Vương Duy , lưng chỉ còn một màn sương đỏ mờ ảo, thấy Đào Uyên Minh .
Một cơn gió thổi qua, sương đỏ tan biến, Vương Duy, Bạch Cơ và Nguyên Diệu thấy đỉnh núi rời đó, Đào Uyên Minh còn dấu vết.
"Tiên sinh... tạm biệt..." Vương Duy rơi nước mắt, vô cùng buồn bã.
Đào Uyên Minh cuối cùng vẫn thoát khỏi màn sương đỏ đó, biến mất trong trời đất.
"Đào ... biến mất ?" Nguyên Diệu cũng thấy buồn.
Bạch Cơ : "Có lẽ ông đến Thôn Đào Nguyên thực sự ."
"Thôn Đào Nguyên thực sự..." Vương Duy và Nguyên Diệu cùng về phía xa, lẽ ở tận cùng trời đất Thôn Đào Nguyên thực sự, nơi đó là điểm đến cuối cùng của Đào Uyên Minh.
Vương Quý, Chu Mặc và Ly Nô quanh đống lửa uống rượu hoa cúc nướng cá. Khi thấy Vương Duy trở về, Vương Quý và Chu Mặc vui mừng. Ly Nô thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu mang rượu trăm quả về cũng hạnh phúc.
Vương Duy, Nguyên Diệu và Bạch Cơ cây tùng, tiếp tục uống rượu ngắm cảnh thu. Thấy Vương Duy buồn bã, Bạch Cơ đưa cho một tờ giấy: "Đây là bài thơ từ biệt Đào để cho ngươi."
Vương Duy nhận lấy, thấy một bài thơ bằng nghiên mực hạt đào:
"Tặng Biệt*
Ý quân t.ử trong hoa cúc, khúc nhạc rộng dài thẳm,
Dòng nước dù thể cạn, tri âm vẫn chung một cõi đào.
Biển sâu nghìn dặm xa, trùng trùng núi non thế gian,
Cách biệt bao giờ hết, nhớ bạn như giữa bồ đề."
*Thơ bà tác giả tự bịa, hem của Đào Minh Uyên ạ.
Vương Duy xong, nước mắt như mưa: "Tiên sinh đang đợi giữa bồ đề, nếu một lòng hướng Phật thì sẽ luôn bên cạnh ."
Nguyên Diệu cũng buồn, an ủi Vương Duy: "Dù thì đừng buồn nữa, càng thể vì buồn mà sa sút. Đó điều Đào thấy. Ông hy vọng thể tích cực đối mặt với cuộc sống, cố gắng thực hiện lý tưởng và hoài bão của ."
Bạch Cơ : "Phật pháp vô biên, nếu Vương công t.ử thành tâm hướng Phật thì nhất định thể gặp Đào ."
Vương Duy gật đầu, lau khô nước mắt, cất kỹ bài thơ từ biệt của Đào Uyên Minh. Hắn quyết định sống , tích cực lạc quan đối mặt với cuộc đời, cố gắng thực hiện lý tưởng và hoài bão của . Đây là mong của Đào Uyên Minh, ông là tri âm của , thể phụ lòng ông. Đồng thời, cũng quyết tâm hướng Phật thành tâm, tu duyên bằng tâm thiện lành, hy vọng sẽ ngày gặp ông giữa bồ đề.
***
Thời gian trôi qua nhanh, lễ Trùng Dương, vài ngày nữa trôi qua.
Một ngày trời nắng nọ, Bạch Cơ và Nguyên Diệu đều chìm trong nỗi buồn.
Bạch Cơ buồn vì dù 'nhân quả' của nghiên mực hạt đào, nhưng mất một trăm năm mươi lạng bạc.
Nguyên Diệu buồn vì công chúa Ngọc Quỷ định kết hôn với , nhiều từ chối nhưng công chúa Ngọc Quỷ để ý, ngày nào cũng vui vẻ mang đến những con mồi bắt , chất đống trong bếp của Phiêu Miểu các. Nàng định dự trữ đủ thức ăn sẽ kết hôn với Nguyên Diệu và cùng qua mùa đông ở Phiêu Miểu các.
Nguyên Diệu buồn nên lời. Bạch Cơ vui, nàng đang tính toán những món thịt rừng mùa đông thể bán giá cao như thế nào. Ly Nô thì vui, thứ nhất, nó trong Phiêu Miểu các con mèo thứ hai, thứ hai, công chúa Ngọc Quỷ sẽ xáo trộn thực đơn của nó, các món thịt rừng chiếm hết bếp để cá của nó .
Bạch Cơ chuẩn chùa Thanh Long Hoài Tú giảng kinh để giải sầu, Nguyên Diệu cũng cùng.
Bạch Cơ ngạc nhiên hỏi: "Không Hiên Chi thích kinh Phật ? Sao hôm nay đột nhiên ?"
Nguyên Diệu mặt mày khổ sở : "Một lát nữa công chúa Ngọc Quỷ mang mồi đến, tiểu sinh đối diện với nàng thế nào. Thà kinh Phật còn hơn."
Bạch Cơ : "Hiên Chi thích công chúa Ngọc Quỷ ? Nàng dễ thương mà."
Tiểu thư sinh thở dài: "Công chúa Ngọc Quỷ dễ thương, tiểu sinh ghét nàng , nhưng tiểu sinh lấy nàng . Dù tiểu sinh giải thích thế nào thì nàng cũng . Bạch Cơ hãy nghĩ giúp tiểu sinh cách để nàng từ bỏ ý nghĩ hoang đường ."
Bạch Cơ gian xảo: "Ta cũng cách nào cả. Đây là 'nhân' mà Hiên Chi gieo, Hiên Chi tự giải quyết thôi."
"Haiz, nếu thực sự cách nào thì định xuất gia hòa thượng."
"Ha ha, Công chúa Ngọc Quỷ tục, Hiên Chi định xuất gia ?"
"Không còn cách nào khác nữa." Nguyên Diệu buồn bã .
Con mèo đen đang gặm khô cá ngọt quầy hàng nhe răng, đôi mắt xanh lục lóe sáng: "Mọt sách, cách."
"Ly nô lão cách gì?" Nguyên Diệu hỏi.
Con mèo đen rung râu, : "Ngươi thể với con mèo li hoang đó rằng ngươi thê t.ử , nó sẽ thôi quấy rầy ngươi nữa."
Nguyên Diệu xụ mặt dài như trái mướp đắng: "Ta thê tử, như chẳng là dối ? Hơn nữa, dù thế thì chỉ miệng thôi Công chúa Ngọc Quỷ tin , tìm thê t.ử ở để chứng minh đây? Với , Công chúa Ngọc Quỷ , nó sẽ bỏ cuộc ."
"Không hẳn là ." Bạch Cơ : "Dòng họ linh miêu coi trọng sự chung thủy của phu thê, một đời một kiếp chỉ một bạn đời, sống c.h.ế.t cùng , hoạn nạn . Nếu Hiên Chi thê t.ử thì Công chúa Ngọc Quỷ thể sẽ bỏ cuộc, nhưng chắc chắn nó sẽ buồn."
Nguyên Diệu gãi đầu: "Ừm, và nó phù hợp, tạm thời buồn một chút còn hơn đau khổ mãi mãi. Nó sẽ tìm một bạn đời cùng nó sống c.h.ế.t . Vậy nên vấn đề hiện tại là, để tìm một thê t.ử khiến Công chúa Ngọc Quỷ tin tưởng và bỏ cuộc đây."
Bạch Cơ lấy tay áo che miệng: "Có thể tìm Vi công tử, đó bái đường với Hiên Chi mà."
"Xin đừng nhắc đến chuyện lố bịch đó nữa!" Nguyên Diệu tức giận .
"Đi tìm A Phỉ nhờ giúp đỡ , giỏi diễn trò nhất." Ly Nô đề nghị.
Bạch Cơ đảo mắt, thú vị: "Ừm, ý kiến đấy. Công chúa Ngọc Quỷ Hiên Chi , để A Phỉ với nó rằng nàng là thê t.ử của Hiên Chi, từ quê đến Trường An tìm Hiên Chi. Như Công chúa Ngọc Quỷ dù buồn nhưng cũng sẽ bỏ cuộc."
Mặt Nguyên Diệu đỏ bừng: "Chuyện ... A Phỉ cô nương đồng ý , e là ảnh hưởng đến danh tiếng của nàng ..."
"Không , A Phỉ sẽ bận tâm ."
"A Phỉ chẳng danh tiếng gì để mất cả."
Bạch Cơ và Ly Nô đồng thanh .
Nguyên Diệu vẫn ngại ngùng tìm A Phỉ, nên nhờ Ly Nô: "Ly nô lão , ngươi nhờ A Phỉ cô nương giúp đỡ nhé. Nếu nàng đồng ý, hãy cảm ơn nàng ; nếu nàng thấy khó xử thì thôi, cần ép buộc."
Con mèo đen vỗ ngực, đồng ý ngay: "Cứ để lo. Ta nhất định sẽ giúp ngươi giải quyết chuyện , để con mèo li hoang quấy rầy ngươi nữa."
"Cảm ơn Ly nô lão ." Nguyên Diệu cảm kích .
"Hê hê, mọt sách cần khách sáo. Trước đây, còn nợ ngươi một quyển 'Luận Ngữ', giúp ngươi một việc, coi như chúng huề nhé."
Thế là, Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến chùa Thanh Long Hoài Tú giảng kinh để giải sầu. Nguyên Diệu trong lòng tâm sự nên tập trung giảng, mãi mới chờ đến khi Hoài Tú giảng xong, quá trưa .
Bạch Cơ, Nguyên Diệu ăn chay ở chùa Thanh Long, để tiền cúng dường cáo từ. Sau khi giảng kinh thì tâm trạng họ vẫn khá hơn.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu buồn bã cưỡi ngựa về chợ Tây, họ gặp Vương Quý đang loanh quanh ở ngõ ngoài Phiêu Miểu các.
Vương Quý thấy Nguyên Diệu thì vui mừng : "Nguyên Thiếu lang quân, may mà gặp ! Lão già vòng vèo nửa ngày mà tìm Phiêu Miểu các, còn tưởng tìm nhầm chỗ ."
Nguyên Diệu xuống ngựa, : "Quý bá tìm việc gì?"
Vương Quý lấy trong tay áo một tờ giấy gấp , : "Lang quân bảo lão đưa cho Nguyên Thiếu lang quân một bài thơ, là bài thơ Đào Nguyên đây xong."
Nguyên Diệu nhận lấy, cảm khái: "Ma Cật cuối cùng cũng xong bài thơ . , Đào , dạo Ma Cật vẫn chứ?"
Vương Quý : "Lang quân . Ngài ở biệt viện khiến ngài sẽ chạnh lòng nhớ , nên định mang lão và Chu Mặc thành thuê chỗ khác ở, tiện cho việc giao lưu với các văn sĩ. Hôm nay lão thành, một là để đưa thơ cho Nguyên Thiếu lang quân, hai là để phường Yên Khang xem nhà mới."
Nguyên Diệu : "Vậy thì . Sau khi Ma Cật định cư, nhất định sẽ đến thăm."
"Đến lúc đó Nguyên Thiếu lang quân nhất định thường xuyên đến chơi nhé." Vương Quý vui mừng .
Vương Quý đưa thơ xong bèn vội vàng rời .
Nguyên Diệu bỏ thơ tay áo, định về Phiêu Miểu các mới kỹ.
Bạch Cơ buồn bã : "Đào Hoa Nguyên đúng là nguồn cơn của phiền não."
Nguyên Diệu : "Đừng nghĩ đến mấy đồng tiền của ngươi nữa. Ít nhất, Ma Cật và Đào đều thấy Đào Nguyên mà họ thấy, thực hiện ước nguyện trong lòng."
Bạch Cơ chỉnh lời của Nguyên Diệu: "Không vài đồng tiền mà là một trăm năm mươi lượng đó."
"Dù nữa thì ngươi cũng nhận một cái 'nhân quả' ."
"Cái 'nhân quả' đắt quá."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu cãi bước đến cửa Phiêu Miểu các, một con mèo li hoa lao ngoài lóc t.h.ả.m thiết, đ.â.m chân trái của Nguyên Diệu.
Mèo li hoa ngã lăn đất, Nguyên Diệu cúi xuống , đúng là công chúa Ngọc Quỷ.
Mèo li hoa Nguyên Diệu thì cực kỳ buồn bã: "Hóa Nguyên công t.ử thê t.ử . Xem , Ngọc Quỷ và Nguyên công t.ử duyên phận, chỉ thể đoạn tuyệt tình cảm thôi."
Nguyên Diệu ngạc nhiên, đoán rằng lẽ A Phỉ giả thê t.ử và với Công chúa Ngọc Quỷ . Dù Công chúa Ngọc Quỷ buồn nhưng cũng còn cách nào khác.
Nguyên Diệu : "Ta hổ thẹn vì công chúa hiểu lầm. Xin công chúa đừng buồn, ngài nhất định sẽ tìm một bạn đời xứng đáng."
Mèo li hoa nhảy dựng lên, nước mắt như mưa: "Buồn quá, buồn quá, Ngọc Quỷ tan nát cõi lòng, vẫn nên tu sống bên thanh đăng cổ phật thôi."
Nguyên Diệu trong lòng đắng chát, khuyên: "Xin công chúa suy nghĩ kỹ..."
"Hu hu... buồn quá... buồn quá..." Mèo li hoa lời Nguyên Diệu, chạy mất hút, nước mắt rơi đầy đất.
Bạch Cơ vuốt trán: "Hiên Chi, Công chúa Ngọc Quỷ tu ."
Nguyên Diệu thở dài: "Mặc kệ nó. Tu tu thực cũng khác biệt lắm."
Bạch Cơ thở dài: "Haiz, Công chúa Ngọc Quỷ yêu Hiên Chi sâu đậm, Hiên Chi nó buồn đến thế."
Nguyên Diệu : "Ta tình cảm nam nữ với nó, và cũng phù hợp với nó. Nếu bừa bãi mà cưới nó thì mới thực sự là hại nó."
Bạch Cơ tiến sát Nguyên Diệu, chằm chằm , tò mò hỏi: "Vậy, ngươi tình cảm nam nữ với ai ?"
Mặt Bạch Cơ và Nguyên Diệu gần sát , mũi nàng chỉ cách mũi một tấc.
Nguyên Diệu đỏ bừng mặt, tim đập nhanh, ấp úng: "Chuyện... nam nữ... ... trai gái..."
Bạch Cơ khúc khích: "Hiên Chi kết hôn, tất nhiên con cái ."
Nguyên Diệu tức giận: "Ta là, tình cảm nam nữ!"
Bạch Cơ bước Phiêu Miểu các, gian: " bên trong một 'thê t.ử kết tóc' của Hiên Chi đấy."
Nguyên Diệu nhận : "À, đúng , cảm ơn A Phỉ cô nương giúp một việc lớn..."
Phiêu Miểu các yên tĩnh, Ly Nô .
Bạch Cơ và Nguyên Diệu bước bên trong, qua tấm bình phong mỏng manh thấy bóng dáng của một cô nương duyên dáng.
Nguyên Diệu tưởng là A Phỉ thì kính cẩn cúi đầu, : "Cảm ơn A Phỉ cô nương giúp đỡ."
Cô nương từ bình phong bước , giọng trong trẻo: "Chủ nhân và thư sinh về ?!"
Cô nương mặc y phục sặc sỡ, tóc chải thành hai búi, mặt bôi phấn và son đậm, khuôn mặt trắng như tuyết. Má hồng như máu, gần như che cả dung mạo thật.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu giật : "Ngươi là ai?!" "Á! Có yêu quái!"
Cô nương vui, dậy bước khỏi bình phong, dùng tay áo lau lớp phấn son mặt, khôi phục dung mạo của Ly Nô, nhẹ giọng : "Là đây. Khụ khụ, giọng chuyển ."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu kinh ngạc há hốc miệng, một lúc lâu nên lời.
Ly Nô giải thích: "Là thế , A Phỉ vội hẹn với khác, đồng ý giả thê t.ử của thư sinh. Không còn cách nào khác, Ly Nô đành tự . Ly Nô kho lục một bộ đồ nữ, bôi chút phấn son của chủ nhân, chải hai búi tóc, đổi giọng biến thành thế . May mà con mèo li hoa đó mắt kém, cách bình phong nên nhận Ly Nô, cứ tưởng đúng là thê t.ử của thư sinh. Nó chạy , chắc sẽ còn quấy rầy thư sinh nữa, cũng nhét đồ lung tung bếp nữa."
Nguyên Diệu như sét đánh, kinh ngạc nên lời: "Cái ... cái ..."
Bạch Cơ chuỗi hạt châu búi tóc của Ly Nô đang rung rinh, nhịn bật : "Hahaha..."
Ly Nô gãi đầu: "Chủ nhân gì ? Chẳng lẽ Ly Nô trông buồn ?"
"Haha, tâm trạng của cuối cùng cũng khá lên ! Cuối cùng cũng khá lên ! Hahaha..." Bạch Cơ trả lời Ly Nô, lớn bước .
Ly Nô gãi đầu: "Mọt sách, chủ nhân gì ? Ly Nô thật sự trông buồn lắm ?"
Nguyên Diệu cũng nhịn : "Hahaha, buồn lắm..."
Ly Nô giận dữ hóa thành mèo đen, giương móng vuốt như lưỡi hái cào mặt thư sinh: "Mọt sách c.h.ế.t tiệt, ngươi mới buồn ! Ngươi từ đầu đến chân đều buồn !!"
Nói xong mèo đen tức giận chạy , chỉ để đất bộ đồ sặc sỡ và những món trang sức rơi vãi.
Thư sinh ôm lấy gương mặt cào rách, mắt đẫm lệ. Hắn thở dài xuống bên bàn ngọc bích, rót một chén uống. Dù nữa công chúa Ngọc Quỷ chắc sẽ đến đòi cưới nữa. Vài ngày nữa, định thuê một chiếc xe ngựa, trả đồ dự trữ cho mùa đông mà Công chúa Ngọc Quỷ để trong bếp về am Lăng Tiêu. Tiện thể, xin nàng một lời.
Ngồi một lúc, Nguyên Diệu nhớ đến bài thơ mà Vương Duy gửi, bèn lấy thưởng thức.
"Đào Nguyên Hành
Ghe chài lướt nước yêu xuân núi,
Đôi bờ hoa đào dọc sông trôi.
Ngồi cây đỏ xa,
Đi hết suối xanh thấy .
Cửa núi lẩn tránh khe núi,
Núi mở rộng đồng bằng.
Xa trông một nơi tụ mây cây,
Gần nghìn nhà xen hoa trúc.
Khách tiều ban đầu truyền tên Hán,
Người ở đổi áo quần Tần.
Người ở cùng sống ở nguồn Võ Lăng,
Lại từ ngoài thế gian khai điền viên.
Trăng sáng thông nhà cửa yên tĩnh,
Mặt trời mọc trong mây gà ch.ó kêu.
Nghe chuyện khách tục tranh đến,
Đua dẫn về hỏi đô ấp.
Sáng sớm ngõ hẻm quét hoa nở,
Chiều tối tiều phu đ.á.n.h cá .
Ban đầu vì tránh đất rời nhân gian,
Đến khi thành tiên mới về.
Trong khe ai việc ,
Trong đời xa thấy núi mây trống.
Không ngờ cảnh linh khó thấy ,
Lòng trần hết nghĩ huyện làng.
Ra động kể cách núi sông,
Từ nhà cuối cùng tính chơi dài.
Tự bảo qua cũ lạc,
Nào khe núi nay đổi.
Lúc chỉ nhớ núi sâu,
Suối xanh mấy độ đến rừng mây.
Xuân đến khắp là nước hoa đào,
Không phân biệt nguồn tiên tìm."
Chữ của Vương Duy phong cốt thần tú, phiêu dật như tiên, đúng như ý cảnh xuất trần của bài thơ .
Nguyên Diệu thầm cảm khái. Nhân gian Đào Hoa Nguyên thực sự, Đào Hoa Nguyên trong lòng , gặp tri âm tức là Đào Nguyên. Mời uống một bình rượu ngon, quên phiền muộn nhân gian, gặp một tri kỷ, non cao nước biếc vô biên.
Một cơn gió thổi qua, hoa đào từ bay đến, rơi đầy bên cạnh Nguyên Diệu, như thực như ảo.
(Hết phần nghiên mực hạt đào)
Hồi 4: Thanh đồ