Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Chương 11: Mê Cung

Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:29:20
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Hàn Quốc phu nhân né sang bên, mục tiêu của bà là Võ Hậu.

Hàn Quốc phu nhân lao về phía Võ Hậu, vẻ mặt giận dữ: "G.i.ế.c ngươi... hận..."

Trong cơn hoảng loạn, Thượng Quan Uyển Nhi cầm lấy cây gậy như ý xanh bàn, ném về phía Hàn Quốc phu nhân.

Hàn Quốc phu nhân vội né tránh.

Cánh hoa mẫu đơn đen đất nhanh chóng tụ , hóa thành một sợi dây xích đen, bò dọc theo chân Thượng Quan Uyển Nhi, quấn chặt nàng khiến nàng thể động đậy.

Thượng Quan Uyển Nhi sức giãy giụa, sợi dây xích càng siết chặt hơn, nàng đau đớn nhíu mày.

Võ Hậu thấy Hàn Quốc phu nhân tấn công thì sợ hãi lui : "Người ... nhanh lên..."

Tuy nhiên, vệ binh và cung nhân đều nhận lệnh rời , ai thấy lời triệu gọi của bà. Bạch Cơ cũng , dầm nhà hề động tĩnh.

Võ Hậu vội vàng chạy đến bên giường, lấy từ đệm một thanh d.a.o Hồ nạm ngọc.

"Xoẹt..." Võ Hậu rút thanh d.a.o Hồ, lưỡi d.a.o lạnh buốt như nước.

Võ Hậu dùng d.a.o Hồ chỉ Hàn Quốc phu nhân, cố nén sự sợ hãi trong lòng, : "Ngươi... ngươi rốt cuộc gì?"

Hàn Quốc phu nhân sợ dao, bà tiến về phía Võ Hậu, lưỡi d.a.o xuyên qua thể bà như đ.â.m . ... Bà còn là , thể sợ d.a.o kiếm?

Võ Hậu giật buông tay, d.a.o Hồ rơi xuống đất.

Đôi mắt của Hàn Quốc phu nhân đỏ rực như m.á.u đầy hận thù, bà khẩy: "Ngươi đúng là một nữ nhân độc ác, ép c.h.ế.t nương con chúng ... hận ngươi, g.i.ế.c ngươi..."

Ánh mắt Võ Hậu tối sầm : "Ta cho ngươi cơ hội, bảo ngươi đưa con gái rời khỏi hoàng cung trở về đất phong, sống cuộc sống yên bình. ngươi vẫn cố chấp ở . Ta cách nào khác, cũng lựa chọn nào khác."

Hàn Quốc phu nhân tức giận: "Tại đưa Mẫn Nhi rời ? Khó khăn lắm nó mới thánh thượng sủng ái. Khó khăn lắm chúng mới sống trong cung điện hoa lệ, hưởng thụ sự tôn vinh mà ngưỡng mộ. Tại chúng rời khỏi Trường An phồn hoa giàu để về đất phong nghèo nàn sống cuộc sống kham khổ? Ngươi ghen tị với Mẫn Nhi, ngươi ghen tị với sự trẻ của nó, ngươi ghen tị vì thánh thượng sủng ái nó, ngươi sợ nó sẽ thế ngươi trở thành hoàng hậu."

Võ Hậu : "Nàng thế ư? Điều đó là thể."

"Ngươi c.h.ế.t thì thể." Hàn Quốc phu nhân lao tới Võ Hậu, bóp cổ bà điên cuồng : "Ta hận ngươi... hận ngươi..."

Võ Hậu thể thở nổi, bà cố gắng giãy giụa, nhưng mạnh bằng Hàn Quốc phu nhân, mặt dần dần đỏ bừng.

Thượng Quan Uyển Nhi thấy Võ Hậu gặp nguy hiểm thì lo lắng, ngươi cố gắng thoát khỏi sự trói buộc của dây xích mẫu đơn, nhưng làn da mềm mại siết chặt đến rỉ m.á.u nhưng vẫn thể cử động. Nàng ngẩng đầu lên xà nhà, hét lên: "Rồng trắng, ngươi còn trốn ở đó gì? Mau xuống cứu thiên hậu!!"

Trên xà nhà động tĩnh gì, dường như Bạch Cơ... ở đó...

"Bạch Cơ chắc là chạy ?" Nguyên Diệu bệt một bên thì thầm, con rồng đáng tin.

Thấy mặt Võ Hậu dần xanh xao, sắp Hàn Quốc phu nhân bóp c.h.ế.t, Thượng Quan Uyển Nhi mềm nhũn, lòng nóng như lửa đốt.

Nguyên Diệu âm thầm tự trách, tất cả là do , nếu đây cùng với Vi Ngạn chơi xuân thì cũng sẽ lạc nhà ma của Hàn Quốc phu nhân, cũng sẽ liên lụy bởi áo mẫu đơn, Hàn Quốc phu nhân, Ngụy Quốc phu nhân, gây tình cảnh hôm nay. Thấy Võ Hậu sắp bóp c.h.ế.t, Nguyên Diệu hít sâu một , lấy hết can đảm lao tới Hàn Quốc phu nhân, nắm lấy bà lý lẽ: "Phu nhân dừng tay! Xin hãy ."

Hàn Quốc phu nhân vung tay áo, Nguyên Diệu một sức mạnh đ.á.n.h bay, va bàn gương đồng, hộp phấn và hộp trang sức bàn rơi vãi khắp nơi.

Nguyên Diệu đau đến rơi nước mắt nhưng vẫn cố gắng bò dậy, lao tới Hàn Quốc phu nhân: "Phu nhân, xin dừng tay. G.i.ế.c thiên hậu cũng thể khiến phu nhân và Ngụy Quốc phu nhân sống , càng thể ngược thời gian trở như xưa. Cách xóa bỏ hận thù là g.i.ế.c chóc và trả thù mà là buông bỏ và tha thứ. Bà... bà hãy , con gái bà yêu thương nhất, Ngụy Quốc phu nhân, nàng vẫn luôn ở bên cạnh bà."

Nghe , Hàn Quốc phu nhân biến sắc, buông lỏng tay.

Võ Hậu thở dốc, ho sặc sụa.

Hàn Quốc phu nhân đầu quanh nhưng thấy Ngụy Quốc phu nhân. Bà nổi giận, trừng mắt Nguyên Diệu: "Ngươi lừa ! Mẫn Nhi ?"

Nguyên Diệu chỉ bừa để Hàn Quốc phu nhân buông tay Võ Hậu. Thấy bà thật sự tìm Ngụy Quốc phu nhân thì Nguyên Diệu gượng: "Ngụy Quốc phu nhân lẽ đang ở bờ hồ Thái Dịch, để gọi nàng tới."

Nguyên Diệu định bỏ chạy nhưng trong chớp mắt Hàn Quốc phu nhân giữ chặt vai , bà giận dữ xé nát Thư sinh.

Móng tay của Hàn Quốc phu nhân đ.â.m thịt, Thư sinh đau đớn và sợ hãi hét lên: "Cứu mạng...Bạch Cơ, cứu mạng..."

lúc đó, một luồng sáng trắng lóe lên xà nhà tối tăm, một con rồng trắng to bằng cánh tay hiện . Con rồng trắng bay quanh trung trong cung điện một vòng, biến thành một mặc áo trắng dài dáng vẻ như tiên. Người đó mặt Hàn Quốc phu nhân, gương mặt tuấn tú nở một nụ mờ ảo, đôi mắt vàng ánh lên sự huyễn hoặc, quyến rũ đến mức dám thẳng.

Trong khoảnh khắc đó, Hàn Quốc phu nhân ngẩn ngơ như lạc một mê cung huyền ảo.

Hàn Quốc phu nhân buông Nguyên Diệu, mặc áo trắng: "Phiêu Miểu các, Bạch..."

Bạch Cơ đưa ngón tay trỏ lên đặt môi Hàn Quốc phu nhân, ngăn bà gọi tên : "Suỵt."

Ánh mắt Hàn Quốc phu nhân mơ màng, Bạch Cơ: "Ước nguyện... ước nguyện của ... xin hãy thực hiện ước nguyện của ..."

Bạch Cơ : "Ước nguyện của bà là gì?"

Hàn Quốc phu nhân : "Áo mẫu đơn, Áo mẫu đơn."

Bạch Cơ : "Áo mẫu đơn mặc ."

Hàn Quốc phu nhân cúi đầu , thấy là bộ y phục rực rỡ như mây ngũ sắc, bà mới nhớ rằng áo mẫu đơn. Bà nghĩ ngợi một lúc, chỉ tay về phía Võ Hậu: "G.i.ế.c bà . Đó là nguyện vọng của ."

Bạch Cơ giơ tay lên, thanh d.a.o Hồ đất bay lên, vạch qua một vòng cung trung. Lưỡi d.a.o cắt đứt cổ Võ Hậu, m.á.u phun tung tóe.

Võ Hậu kinh hoàng Bạch Cơ, giận dữ : "Ngươi... ngươi..."

Lời dứt, Võ Hậu ngã vũng máu, còn cử động.

Thượng Quan Uyển Nhi và Nguyên Diệu kinh ngạc cảnh tượng mắt, sững sờ như tượng gỗ.

"Bà c.h.ế.t ." Bạch Cơ với Hàn Quốc phu nhân.

Hàn Quốc phu nhân mở to mắt, đột nhiên lớn, bà đến rơi nước mắt. Bà với Bạch Cơ: "Tiếp theo, tuổi trẻ và sắc như con gái ."

Bạch Cơ , đôi mắt vàng rực rỡ: "Trên đời thể hai Ngụy Quốc phu nhân."

"Vậy thì g.i.ế.c con gái ." Hàn Quốc phu nhân điên cuồng .

Bạch Cơ : "Được thôi."

Sắc mặt Hàn Quốc phu nhân dần dần trở nên trẻ trung, đẽ, bà biến thành hình dáng của Ngụy Quốc phu nhân, dung nhan tuyệt thế, tuổi trẻ tràn trề, kết hợp với áo mẫu đơn tỏa ánh sáng rực rỡ.

Hàn Quốc phu nhân gương đồng, thấy dung nhan của thì mỉm hài lòng.

"Bà còn nguyện vọng gì nữa ?" Bạch Cơ thì thầm bên tai Hàn Quốc phu nhân, giọng mơ hồ như trong mộng.

"Hoàng hậu... trở thành hoàng hậu..." Hàn Quốc phu nhân độc ác.

"Được thôi." Bạch Cơ bí ẩn. Nàng đưa tay , vuốt qua trán Hàn Quốc phu nhân.

Trước mắt Hàn Quốc phu nhân trở nên mơ hồ, bà rơi một mê cung hư ảo phản chiếu với hiện thực. Trong thế giới gương, trong một Đại Minh cung khác, bà tuổi trẻ và sắc . Trong cuộc đấu tranh nơi cung đình, bà thế Ngụy Quốc phu nhân, giành sự sủng ái vô biên của hoàng đế, trong cuộc đấu tranh quyền lực, bà g.i.ế.c c.h.ế.t trở thành hoàng hậu. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, bà thực sự trải qua nửa đời , từ sinh lão bệnh tử, vui buồn hờn giận. Trong thế giới đó, bà trở thành phụ nữ cao quý nhất của Đại Đường, bà thứ , thực hiện những ước nguyện mà bà thể đạt trong thế giới . bà chợt nhận bà vẫn thể thỏa mãn, bà nhiều hơn nữa. Giống như con Thao Thiết tham ăn bao giờ no, bà cũng bao giờ thỏa mãn, d.ụ.c vọng ngày dừng.

"A...a a..." Hàn Quốc phu nhân rơi mê cung, rơi ảo ảnh. Bà đau đớn nắm lấy tóc, ngửa mặt lên trời kêu gào. Dục vọng, quá nhiều d.ụ.c vọng, vô tận d.ụ.c vọng.

"Bà còn nguyện vọng gì nữa?" Giọng Bạch Cơ mơ hồ như gió.

Lời của Bạch Cơ như những con rắn độc chui tai Hàn Quốc phu nhân, khiến bà đau đớn giật tóc liên tục.

"Mẫu ..." Một giọng ai oán từ xa vọng , phá vỡ cạm bẫy của mê cung, xua tan lớp lớp sương mù.

Hàn Quốc phu nhân đột ngột ngẩng đầu, thấy trở về hiện thực.

Đại điện lạnh lẽo, ánh đèn leo lét. Gió đêm lay rèm, màn che đổ sụp. Hàn Quốc phu nhân quanh như tỉnh giấc giấc mộng hoàng lương, bà vẫn đang ở trong điện T.ử Thần, thời gian là lúc bà mắt Bạch Cơ.

Võ Hậu vẫn bệt đất thở hổn hển. Thượng Quan Uyển Nhi xiềng xích hóa thành mẫu đơn trói buộc, đang cố gắng vùng vẫy. Nguyên Diệu bệt bên màn che đổ, hoảng sợ Hàn Quốc phu nhân. Bạch Cơ lặng lẽ mặt Hàn Quốc phu nhân, đôi mắt vàng rực rỡ.

Hàn Quốc phu nhân bừng tỉnh, nhận rằng khi bà đối mặt với Bạch Cơ thì bà rơi một mê cung hư ảo. Những gì trải qua đều là ảo ảnh nhưng vô cùng chân thực. Võ Hậu c.h.ế.t, bà tuổi trẻ và sắc của Ngụy Quốc phu nhân, bà cũng trở thành hoàng hậu của Đại Đường, nhưng bà trải nghiệm cảm giác khi đạt d.ụ.c vọng. Một d.ụ.c vọng thỏa mãn sẽ kéo theo nhiều d.ụ.c vọng khác, d.ụ.c vọng bao giờ chấm dứt. Bà chỉ kiềm chế d.ụ.c vọng của mà còn ngại tổn thương khác để thỏa mãn nó, cho đến khi d.ụ.c vọng nuốt chửng tất cả.

Nếu vì tiếng gọi đó thì bà thể thoát khỏi mê cung, sẽ mãi mãi giam cầm trong ảo ảnh lối .

Bạch Cơ Hàn Quốc phu nhân, như như . Biểu cảm của nàng tựa như Bồ Tát từ bi, giống như ma quỷ ác độc.

Hàn Quốc phu nhân một nữa mê man. Tuy nhiên, tiếng gọi "Mẫu ..." "Mẫu ..." một nữa đ.á.n.h thức bà. Hàn Quốc phu nhân thấy âm thanh, nhưng thấy gì cả.

"Ai? Ai đang gọi ? Hình như là tiếng của Mẫn Nhi..." Hàn Quốc phu nhân bàng hoàng .

"Mẫu ...mẫu ...con ở đây..." Tiếng gọi tha thiết của Ngụy Quốc phu nhân vang lên bên tai Hàn Quốc phu nhân, nàng ở ngay bên cạnh nhưng bà thấy nàng.

Bạch Cơ tụng một câu kinh Phật: "Nhân ngã là núi Tu Di, tà tâm là nghiệp hỏa, phiền não là núi đao, độc d.ụ.c là gai góc, hư vọng là quỷ thần, tham sân là địa ngục."

Hàn Quốc phu nhân run rẩy, bà cảm thấy thiêu đốt, ngũ tạng lục phủ như lửa địa ngục thiêu đốt, cả như từ núi đao lăn xuống, rơi gai góc khiến bà đau khổ thể tả.

Võ hậu, Nguyên Diệu, Thượng Quan Uyển Nhi Hàn Quốc phu nhân, mặt mày trắng bệch vì sợ hãi.

"Mẫu ...mẫu ..." Ngụy Quốc phu nhân buồn bã gọi.

Hàn Quốc phu nhân mở mắt, hình dáng của Ngụy Quốc phu nhân dần dần hiện mắt bà.

Hàn Quốc phu nhân mở mắt, thấy Ngụy Quốc phu nhân. Ngụy Quốc phu nhân chỉ mặc một chiếc áo mỏng, dáng vẻ yếu đuối. Khuôn mặt nàng tái nhợt, đôi môi đỏ như máu.

Hàn Quốc phu nhân nhớ cảnh trong ảo mộng, bà vì đạt d.ụ.c vọng của g.i.ế.c c.h.ế.t Ngụy Quốc phu nhân, khỏi liên tục lùi , lui đến bên cạnh gương đồng.

Ngụy Quốc phu nhân đuổi theo đến bên Hàn Quốc phu nhân, thê lương gọi: "Mẫu ..."

Hàn Quốc phu nhân Ngụy Quốc phu nhân, dịu dàng : "Mẫn Nhi, con gái yêu thương nhất." Hàn Quốc phu nhân chỉ về phía Võ hậu: "Ta đang g.i.ế.c bà , để báo thù cho con."

Ngụy Quốc phu nhân lắc đầu: "Mẫu , ..."

Võ hậu dậy về phía Hàn Quốc phu nhân và Ngụy Quốc phu nhân, khuôn mặt bình tĩnh.

Nguyên Diệu kinh ngạc, lo lắng Võ hậu gặp nguy hiểm, ngăn cản nhưng Võ hậu đến.

Võ hậu đến mặt Hàn Quốc phu nhân, buồn bã : "Tỷ tỷ lẽ bây giờ cũng muộn . vẫn một câu, xin tỷ tỷ..."

Hàn Quốc phu nhân một tiếng "tỷ tỷ" cho xúc động, ánh mắt lóe lên một cái, nhưng bà vẫn giơ tay bóp cổ Võ hậu.

Ngụy Quốc phu nhân kéo tay Hàn Quốc phu nhân , lắc đầu: "Không, mẫu ."

"Bà hại c.h.ế.t con, con ngăn cản g.i.ế.c bà ?" Hàn Quốc phu nhân hỏi.

Ngụy Quốc phu nhân : "Người con hận là bà ."

"Người con hận là ai?" Hàn Quốc phu nhân hỏi.

Ngụy Quốc phu nhân chỉ gương đồng, : "Người con hận là bà . Nếu mẫu báo thù cho con thì thì hãy g.i.ế.c bà."

Hàn Quốc phu nhân đầu, gương đồng. Trong gương bà thấy hình ảnh của chính . Trong gương, bà lửa thiêu cháy đen, ngũ tạng lục phủ lộ ngoài, đôi mắt đỏ như máu, khuôn mặt vì oán hận mà trở nên vặn vẹo, xí. ... sự tham lam và ích kỷ khiến một trở thành ác quỷ.

"A...A..." Hàn Quốc phu nhân sợ hãi ôm đầu, thừa nhận đó là chính : "Người trong gương là ai? Là ác quỷ ? Thật xí!!"

Ngụy Quốc phu nhân rơi lệ: " , đó là ác quỷ, là ác quỷ hại c.h.ế.t nương và con. Con hận bà . Nương cũng nên hận bà ."

Trong lòng Hàn Quốc phu nhân hiện lên những cảnh quá khứ. Luôn một ác quỷ chiếm cứ trong lòng bà, khi bà đối diện với lựa chọn thì ác quỷ sẽ dụ dỗ bà, khiến bà từng bước con đường cùng. Ác quỷ dụ dỗ bà rời khỏi trượng phu đến Trường An. Ác quỷ dụ dỗ bà cung, ác quỷ dụ dỗ bà kéo con gái nhỏ những mưu mô trong cung vì tài phú và quyền lực. Ác quỷ dụ dỗ bà nảy sinh ý nghĩ trừ khử để leo lên vị trí cao nhất của Đại Minh Cung. Ác quỷ dụ dỗ bà ghen tị với con gái , ác quỷ dụ dỗ bà chìm đắm trong vòng xoáy tham lam, thể tự thoát . Thậm chí, khi cho bà một con đường sống, thì bà vẫn còn mê chìm đắm, lấy sinh mạng của và con gái một canh bạc nguy hiểm. Một nước sai mất cả bàn cờ, bà mất sinh mạng của và con gái, chôn vùi bản cũng chôn vùi tuổi thanh xuân và hạnh phúc ngắn ngủi của con gái. Tất cả đều là của ác quỷ. , đều là của ác quỷ!

Hàn Quốc phu nhân hung dữ ác quỷ trong gương, ác quỷ trong gương cũng hung dữ bà. Bà lao gương như một giọt nước hòa mặt hồ, Hàn Quốc phu nhân bước gương, đấu đá với hình ảnh của trong đó. Hàn Quốc phu nhân c.ắ.n cổ ác quỷ, x.é to.ạc thịt của nó. Ác quỷ cũng c.ắ.n cổ Hàn Quốc phu nhân x.é to.ạc thịt của bà. Họ ở trong gương tàn sát lẫn , nuốt chửng , cả hai đều m.á.u me đầm đìa, xương trắng lộ . Cuối cùng, cả hai đều thoi thóp còn động đậy. Sự tham lam biến bà thành ác quỷ, tự nuốt chửng .

Võ hậu gương đồng, răng run cầm cập.

Ngụy Quốc phu nhân gương đồng, che mặt .

Bạch Cơ đưa tay chỉ gương đồng, một mảnh vải cũ từ trong gương bay rơi xuống đất. Bạch Cơ nhặt lên, đó vết máu.

"Xoảng..." gương đồng vỡ tan. Cùng với sự vỡ tan của gương, những cánh hoa mẫu đơn đen rơi xuống đất như bụi khói, bay mất.

Xiềng xích Thượng Quan Uyển Nhi cũng hóa thành hoa bay theo gió biến mất. Nàng lo Ngụy Quốc phu nhân sẽ hại Võ hậu bèn bất chấp vết thương của , vội chạy đến bên Võ hậu, che chở cho bà.

Võ hậu sợ Ngụy Quốc phu nhân, bà hiệu cho Thượng Quan Uyển Nhi lui xuống: "Không ."

Võ hậu với Ngụy Quốc phu nhân: "Ngươi hận ?"

Ngụy Quốc phu nhân rơi lệ máu, Võ hậu nghiến răng: "Ta hận, hận."

Võ hậu : "Vậy tại ngươi ngăn mẫu g.i.ế.c ?"

Ngụy Quốc phu nhân : "Ta chỉ những việc vô nghĩa, cũng nương ma chướng ám ảnh, mãi mãi thể giải thoát, mãi mãi đau khổ."

Võ hậu mảnh gương vỡ Ngụy Quốc phu nhân, rơi lệ. Không giọt nước mắt đại diện cho sự buồn bã hối hận, hoặc cả hai.

Ngụy Quốc phu nhân đưa tay về phía Bạch Cơ: "Xin hãy trả áo mẫu đơn cho ."

Bạch Cơ chiếc áo trong tay, : "Lòng tham và thù hận trói buộc nương ngươi khiến bà lang thang nhân gian, thể siêu sinh, cuối cùng biến thành ác quỷ, tự ăn thịt . Tương tự áo mẫu đơn cũng trói buộc ngươi. Nếu trả áo cho ngươi thì ngươi sẽ mãi mãi thể siêu sinh, chỉ thể lang thang nhân gian, chịu đựng sự cô đơn và buồn bã. Chi bằng, buông bỏ áo mẫu đơn, buông bỏ chấp niệm lục đạo luân hồi."

Ngụy Quốc phu nhân lắc đầu: "Thiếp chẳng cả. Thiếp mặc áo mẫu đơn bên bờ Thái Dịch hồ chờ đợi một . Một yêu nhất."

"Ngươi đợi ai?" Bạch Cơ chút tò mò.

Ngụy Quốc phu nhân liếc Võ hậu một cái, đó là ai, nàng : "Khi đó hẹn, khi áo mẫu đơn thì sẽ mặc áo mẫu đơn và múa một điệu cho xem. Không ngờ khi đang chờ ở điện Hàn Lương thì vô tình ăn bánh độc, lỡ hẹn với . Thiếp yêu , là một . Mặc dù c.h.ế.t, nhưng vẫn mặc áo mẫu đơn mãi mãi chờ đợi, đợi đến để múa một điệu cho xem."

Võ hậu hiểu Ngụy Quốc phu nhân đang về ai, nhưng bà giận mà khẽ thở dài một tiếng rõ.

Bạch Cơ trao áo mẫu đơn cho Ngụy Quốc phu nhân: "Nếu đó là nguyện vọng của ngươi."

Ngụy Quốc phu nhân nhận lấy. Chiếc vải cũ kỹ khi chạm tay nàng lập tức biến thành một bộ trang phục rực rỡ. Ngụy Quốc phu nhân tung chiếc áo mẫu đơn rực rỡ như mây trời, xoay một cách duyên dáng, mặc lên .

Áo mẫu đơn và Ngụy Quốc phu nhân tôn lên đến ngỡ ngàng.

Ngụy Quốc phu nhân cúi chào Bạch Cơ lưng rời khỏi T.ử Thần điện.

Võ hậu theo bóng dáng Ngụy Quốc phu nhân rời , biểu cảm phức tạp: " là một đứa trẻ ngốc nghếch."

*

Trăng m.á.u lặn về phía tây, trời khuya. Võ hậu gọi cung nữ đến dọn dẹp đống đổ nát trong phòng, vì lý do gì mà bà giữ những mảnh vỡ của gương đồng. Vì trời quá khuya, đêm nay cũng thích hợp để rời , Bạch Cơ và Nguyên Diệu quyết định ở Đại Minh cung, định ngày mai mới trở về Phiêu Miểu các.

Nguyên Diệu bảo vệ Võ hậu nên Võ hậu ơn. Sau khi tên họ của Nguyên Diệu, Võ hậu khen ngợi: "Cái tên , mặt trời sáng là Diệu, khí vũ hiên ngang."

Nguyên Diệu vui mừng, cuối cùng cũng khen tên của .

Võ hậu bố trí hai căn phòng cho Bạch Cơ và Nguyên Diệu nghỉ . Bạch Cơ và Nguyên Diệu cáo từ, hai cung nữ cầm đèn lan dẫn đường cho Bạch Cơ và Nguyên Diệu. Trên đường, Bạch Cơ và Nguyên Diệu chia tay, mỗi đến phòng riêng nghỉ ngơi. Cung nữ dẫn Nguyên Diệu đến phòng, lui xuống.

Nguyên Diệu mệt mỏi, cởi quần áo chuẩn xuống. Đêm nay đầy rẫy nguy hiểm, khiến thần kinh của yếu . Khi cởi quần áo, mới phát hiện vai của thương. ... Hình như lúc ngăn Hàn Quốc phu nhân tấn công Võ hậu cào trúng. Vì đau lắm nên để ý.

Chắc nhỉ? Mai về Phiêu Miểu các,bôi ít t.h.u.ố.c ngoài da chắc cũng khỏi thôi. Nguyên Diệu vết thương m.á.u tím đen thì sợ hãi, nhưng vẫn tự an ủi .

"Hiên Chi." Giọng của Bạch Cơ vang lên.

Nguyên Diệu đầu , thấy Bạch Cơ từ ngoài cửa bước , vội vã về phía .

Nguyên Diệu : "Sao ngươi đến đây?"

Bạch Cơ gì, vẻ mặt lo lắng, nàng kéo Nguyên Diệu đến ánh đèn, vạch áo của , vết thương vai ánh đèn.

"May quá." Bạch Cơ thở phào nhẹ nhõm, nàng cúi đầu đặt môi lên vai Nguyên Diệu, hút lấy vết thương, lưỡi bôi nước bọt lên vết thương.

Nguyên Diệu như điện giật, mặt đỏ bừng. Hắn chỉ cảm thấy bả vai tê liệt đột nhiên cảm giác đau đớn, môi của Bạch Cơ ấm áp và ướt át, nước bọt của nàng cảm giác mát lạnh kỳ lạ dịu cơn đau của .

Sau khi bôi nước bọt lên vết thương của Nguyên Diệu, Bạch Cơ ngẩng đầu đẩy Nguyên Diệu , khóe miệng dính một vệt m.á.u bẩn.

Nguyên Diệu ngây , mặt đỏ bừng, hiểu chuyện gì xảy . Hắn nghiêng đầu , vết m.á.u vết thương từ tím đen chuyển sang đỏ tươi, hơn nữa vết thương cũng từ tê liệt chuyển thành đau đớn.

Bạch Cơ lau vết m.á.u khóe miệng, : "Vừa xuống, mới nhớ Hiên Chi thương. Vết thương do Hàn Quốc phu nhân cào sẽ nhiễm thi độc. Nếu chữa trị thì thi độc sẽ lan khắp cơ thể, nặng thì c.h.ế.t, nhẹ thì liệt. Nước bọt của rồng thể giải thi độc, bây giờ nữa . Ngày mai, ngày bôi thêm ít nước bọt rồng nữa thì sẽ khỏi."

Nguyên Diệu trong lòng cảm kích, hóa Bạch Cơ đang chữa thương cho . Tuy nhiên, cổ ngữ rằng, nam nữ thụ thụ bất , Bạch Cơ như chút trái với giáo huấn của thánh nhân. , nàng vội vã đến chữa thương cho khiến cảm động. Bạch Cơ tuy gian xảo, thích trêu chọc khác, nhưng thực cũng là một lòng , quan tâm đến khác.

Nguyên Diệu : "Ừ, cảm ơn..."

Bạch Cơ vỗ nhẹ vai trái của Nguyên Diệu, : "Hiên Chi cần khách sáo. Tiền mua nước bọt rồng, sẽ trừ tiền công của ngươi."

Khóe miệng Nguyên Diệu giật giật, mặt dài như quả mướp đắng: "Việc ... tiểu sinh thương là để bảo vệ Thiên Hậu, cũng là để giải quyết nhân quả của ngươi."

"Vậy thì chỉ trừ một nửa tiền thôi." Bạch Cơ ngáp dài một cái.

"Thà ngươi để tiểu sinh c.h.ế.t còn hơn." Nguyên Diệu bực tức.

"Hiên Chi bừa về sống c.h.ế.t, ngươi còn tiếp tục việc trả nợ đấy. À, muộn , ngủ đây." Bạch Cơ vẫy tay, rời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/chuong-11-me-cung.html.]

Nguyên Diệu giận một lúc, cũng xuống ngủ.

*

Trong giấc mơ, Nguyên Diệu đến bờ hồ Thái Dịch. Ngụy Quốc phu nhân mặc áo mẫu đơn bên hồ ngắm trăng, nàng đang giữ một chấp niệm, chờ đợi một mà mãi mãi thể đến.

Ngụy Quốc phu nhân thấy Nguyên Diệu, : "Sao Nguyên công t.ử đến đây nữa thế?"

"Tiểu sinh cũng ." Nguyên Diệu gãi đầu, cũng bối rối đến bờ hồ Thái Dịch.

Ngụy Quốc phu nhân lấy một mảnh lụa trắng gói đất ngũ sắc, đưa cho Nguyên Diệu: "Cái trả cho ngươi."

Nguyên Diệu tới, nhận lấy: "Đa tạ phu nhân."

Ngụy Quốc phu nhân : "Thiếp thật ghen tị với Nguyên công tử, thể ở bên thích, ngày ngày thấy nàng."

"Hả?" Nguyên Diệu hiểu lời của Ngụy Quốc phu nhân, nàng đang gì thế?

Nguyên Diệu : "Phu nhân sẽ luôn chờ đợi tiên hoàng bệ hạ ?"

Lý Trị c.h.ế.t , linh hồn lẽ sớm chuyển kiếp, Ngụy Quốc phu nhân căn bản thể đợi nàng đợi.

Ngụy Quốc phu nhân gật đầu: "Thiếp sẽ luôn chờ đợi, chờ đến khi áo mẫu đơn mục nát thành tro, khi tình cảm của còn chỗ dựa thì lẽ sẽ cõi siêu sinh."

Nguyên Diệu thương hại Ngụy Quốc phu nhân, nhưng gì, chỉ đành : "Cảnh đêm ở Đại Minh cung , thời gian chờ đợi của phu nhân cũng sẽ quá nhàm chán."

"Nếu buồn thì sẽ đến Phiêu Miểu các gọi Nguyên công t.ử đến trò chuyện." Ngụy Quốc phu nhân .

Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh, sợ quỷ ám nhưng thương cho Ngụy Quốc phu nhân, nỡ từ chối nàng, chỉ đành : "Nếu tiểu sinh thể đến thì chắc chắn sẽ đến bầu bạn cùng phu nhân."

"Nguyên công t.ử thật bụng." Ngụy Quốc phu nhân thở dài.

"Đã định là thể gặp mà vẫn chờ đợi mãi thế , liệu hối hận ?" Nguyên Diệu hỏi Ngụy Quốc phu nhân.

"Nếu định sẽ chia ly mà vẫn yêu thương, thì hối hận ?" Ngụy Quốc phu nhân hỏi Nguyên Diệu.

"Hả?!" Nguyên Diệu hiểu lời của Ngụy Quốc phu nhân.

Ngụy Quốc phu nhân cũng giải thích, càng rõ sự bối rối của Nguyên Diệu. Nàng và Nguyên Diệu về cuộc đời , Nguyên Diệu mà cảm động thôi, Ngụy Quốc phu nhân mong Nguyên Diệu mỗi năm ngày giỗ của hãy đến đốt cho một bài thơ, Nguyên Diệu đồng ý. Phương đông sáng, Ngụy Quốc phu nhân tạm biệt Nguyên Diệu bước hồ.

Khi tiếng gà sớm vang lên, Nguyên Diệu cũng mất tri giác.

Hôm , Nguyên Diệu ngủ đến lúc mặt trời lên cao mới tỉnh dậy, mảnh lụa trắng và đất ngũ sắc đặt bên gối. Nguyên Diệu nhớ đến Ngụy Quốc phu nhân thở dài một tiếng. Sự chờ đợi và nhớ nhung của nàng thật cô độc, thê lương, định mệnh thành. nàng vẫn bỏ cuộc, khác cũng thể khuyên nàng, chỉ thể chờ thời gian kết thúc thứ.

Nguyên Diệu lo Bạch Cơ sẽ rời Đại Minh cung bèn vội vàng dậy rửa mặt. Ai ngờ, hỏi thăm, cung nữ hầu Bạch Cơ vẫn còn đang ngủ dậy, Nguyên Diệu mới thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cảm thán con yêu rồng ngủ thật nhiều.

Buổi trưa, Võ hậu thiết yến trong điện phụ, Bạch Cơ, Nguyên Diệu trang phục chỉnh tề tham dự. Võ hậu theo thỏa thuận thưởng cho Bạch Cơ hỏi Nguyên Diệu: "Ngươi gì? Ngươi vì cứu , chỉ cần ngươi đề xuất thì dù là phong quan tước, ban mỹ nhân trân bảo, đều thỏa mãn ngươi."

Bạch Cơ khẽ bên tai Nguyên Diệu : "Hiên Chi vốn đến Trường An để tìm danh lợi, thể nhân cơ hội xin một chức quan, tiện thể cưới một tiểu thư quan gia xinh thê tử."

Nguyên Diệu lườm Bạch Cơ một cái.

Nguyên Diệu suy nghĩ một chút, : "Đa tạ Thiên Hậu thánh ân, tiểu sinh gì cả."

Bạch Cơ bĩu môi: "Hiên Chi thật ngốc."

Võ hậu khen: "Quả nhiên là cao nhân, vô d.ụ.c tắc cương*."

* Trong văn hóa truyền thống, "vô d.ụ.c tắc cương" ( d.ụ.c vọng thì sẽ mạnh mẽ kiên cường) là một cảnh giới tinh thần cao thượng.(theo gg)

Thượng Quan Uyển Nhi lẩm bẩm: "Cao nhân gì chứ, rõ ràng là một thư sinh nhút nhát."

Nguyên Diệu khổ.

Tiệc tàn, Bạch Cơ và Nguyên Diệu mang theo phần thưởng rời Đại Minh cung, xe ngựa trở về Phiêu Miểu các.

Trong xe ngựa, Bạch Cơ mấy rương vàng, tươi rực rỡ: "Vừa nhân quả, vàng, đúng là tuyệt vời. Hôm nay ánh nắng cũng rực rỡ hơn."

Nguyên Diệu đưa tay vén rèm xe ngoài: "Hôm nay là ngày âm u, nắng."

Bạch Cơ : "Chỉ cần trong lòng nắng thì ngày âm u cũng trở nên sáng sủa. , Hiên Chi nhận phần thưởng của Thiên Hậu? Phong quan tiến tước, vinh quang gia tộc chẳng là ước mơ của mỗi sách ? Ngươi chỉ cần một câu thì sẽ thể thực hiện ước mơ ."

Nguyên Diệu : "Tiểu sinh mà quan thì Phiêu Miểu các sẽ thiếu . Ly Nô lão cũng chắc chắn sẽ vui, tiểu sinh vẫn nên ở Phiêu Miểu các việc thì hơn."

Nguyên Diệu nỡ rời xa Bạch Cơ, nỡ rời xa Ly Nô, nỡ rời xa những con và những thứ phi nhân gặp gỡ ở Phiêu Miểu các. So với việc quan thì càng Phiêu Miểu các tiếp tục cùng Bạch Cơ dạo đêm, cãi với Ly Nô, tiếp tục gặp gỡ đủ loại và phi nhân, trải qua đủ loại d.ụ.c vọng, thu hoạch đủ loại nhân quả. Có lẽ một ngày nào đó, sẽ đột nhiên thể thấy Phiêu Miểu các, thể thấy Bạch Cơ, Ly Nô, nhưng lúc đó vẫn còn ký ức, thể trân trọng giữ gìn những ký ức đó, trải qua những năm tháng nhân thế.

Bạch Cơ nghiêm túc : "Thật nếu Hiên Chi rời khỏi Phiêu Miểu các, cũng sẽ cô đơn."

Nguyên Diệu : "Đó là vì ngươi còn để trêu chọc và sai khiến nữa đúng ?"

"Hi hi." Bạch Cơ gian.

Nguyên Diệu : "Chuyện áo mẫu đơn coi như giải quyết xong, còn Quang Tạng Quốc Sư và Sư Hỏa thì ? Bọn họ vẫn đang ở trong bình hoa mà."

Bạch Cơ vuốt trán: "Mỗi khi nghĩ đến chuyện cảm thấy thời tiết bỗng trở nên âm u."

Nguyên Diệu cũng thở dài.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu rơi trầm lặng.

Xe ngựa dừng ở đầu ngõ, Bạch Cơ và Nguyên Diệu bước xuống, bảo hầu lái xe chờ một lát. Hai về phía Phiêu Miểu các, dự định gọi Ly Nô để chuyển rương.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu kịp đến gần Phiêu Miểu các thấy Ly Nô qua ở cửa, dáng vẻ như chuyện khó khăn.

Bạch Cơ hỏi: "Ly Nô, ngươi ở cửa?"

Ly Nô thấy Bạch Cơ, chạy nhanh tới: "Chủ nhân, cuối cùng cũng trở về ."

"Có chuyện gì xảy thế?" Bạch Cơ thấy Ly Nô thần sắc khác thường, hỏi.

Ly Nô lo mừng, : "Ngàn lời nhưng bắt đầu từ . Nói ngắn gọn, bốn chuyện, hai chuyện , hai chuyện , chủ nhân chuyện nào ?"

Bạch Cơ : "Chuyện thứ nhất là...?"

"Tên mũi trâu và ngũ công t.ử bình an vô sự trở về." Ly Nô vui mừng .

Nguyên Diệu thở phào nhẹ nhõm, : "Thật quá! Bọn họ trở về bằng cách nào?"

Ly Nô : "Tối qua, Ly Nô rảnh rỗi việc gì bèn dùng đất ngũ sắc gắn mảnh vỡ của bình sứ. Trưa nay lúc Ly Nô nấu canh cá, mũi trâu và ngũ công t.ử xuất hiện từ nồi canh cá!"

Nguyên Diệu trợn mắt: "Là vì ?"

Ly Nô : "Có lẽ là linh khí của đất ngũ sắc trong một khoảnh khắc mở cánh cửa dị giới, nhưng vì bình sứ vỡ, nên mũi trâu và ngũ công t.ử chỉ thể trở về qua nồi đất."

Nguyên Diệu : "Dù thì trở về là ."

Ly Nô cũng : "Bọn họ bình an vô sự. Chủ nhân thể phạt Ly Nô nữa."

Bạch Cơ , nàng hỏi: "Chuyện thứ nhất là...?"

Ly Nô đổi sang bộ mặt buồn bã: "Vì chui từ nồi đất, ngâm trong canh cá trắm thối quá, mũi trâu và ngũ lời khuyên nhủ của Ly Nô, kiên quyết dùng bồn tắm gỗ t.ử đàn của chủ nhân để tắm. Bây giờ vẫn đang ngâm trong bồn tắm."

Mặt Bạch Cơ lập tức đen .

Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh.

Bồn tắm gỗ t.ử đàn là báu vật yêu quý của Bạch Cơ, chiếc bồn từ gỗ t.ử đàn nhỏ từ Thiên Trúc, "một tấc gỗ một tấc vàng", trong chất gỗ tỏa hương thơm dịu, vô cùng quý giá. Bạch Cơ thích chiếc bồn tắm , lúc nàng còn hóa thành một con rồng trắng ngâm trong bồn cả ngày. Trong Phiêu Miểu các, bồn tắm gỗ t.ử đàn là vật cấm kỵ của Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô đều đụng .

Nguyên Diệu lo lắng Bạch Cơ sẽ nổi giận xông ăn tươi nuốt sống Quang Tạng và Sư Hỏa, vội vàng với Ly Nô: "Ly Nô lão , mau chuyện thứ hai."

Ly Nô : "Tóc của mũi trâu dài ."

"Hả?!!" Nguyên Diệu và Bạch Cơ cùng ngạc nhiên.

Ly Nô : "Là thế . Nghe ngũ công t.ử , vì bình hoa vỡ, nó và Ngưu Tị T.ử kẹt trong núi T.ử Hư thể thoát . Rơi ảo cảnh, ngày tháng năm, xuân hạ thu đông, tính theo thời gian nhân gian thì họ ở trong núi một ngàn năm, nhưng già cũng c.h.ế.t. Bên ngoài mới qua đến một tháng. Đây đại khái là 'nhân gian một ngày, trong bình trăm năm'. Vì trải qua một ngàn năm nên tóc của Ngưu Tị T.ử cũng dài , nhưng lông mày dài. Theo lời ngũ công t.ử thì mũi trâu cũng trường sinh nữa, mỗi ngày đều u sầu tìm đến cái c.h.ế.t."

Nguyên Diệu giật . Hắn khỏi cảm thấy thương cho Quang Tạng, nếu đổi kẹt trong một ngọn núi suốt một nghìn năm, gặp ai, cô độc lẻ loi thì lẽ cũng sẽ dần dần trở nên trầm uất đến mức thể sống nổi.

Bạch Cơ hỏi: "Vậy chuyện thứ hai là gì?"

Ly Nô buồn bã : "Mũi trâu rằng ngài lừa gạt , tuyên bố sẽ bắt ngài phong ấn pháp khí."

Bạch Cơ c.ắ.n môi lặng lẽ bước Phiêu Miểu các. Nguyên Diệu và Ly Nô cũng theo .

Nguyên Diệu bên cạnh quầy, lờ mờ thấy tiếng nước róc rách từ hậu viện, cùng với tiếng của Quang Tạng và tiếng gầm của Sư Hỏa.

Nguyên Diệu liếc Bạch Cơ, chỉ thấy sắc mặt nàng càng đen hơn.

Ánh mắt sắc như d.a.o của Bạch Cơ quét qua Ly Nô, Ly Nô vội vàng giải thích với vẻ mặt đau khổ: "Mũi trâu và ngũ công t.ử ép Ly Nô mang bồn tắm gỗ t.ử đàn hậu viện, còn đun nước cho họ tắm. Bùa của mũi trâu ghê gớm thế nào chủ nhân cũng đó, Ly Nô dám . Họ còn dùng cánh hoa, sữa dê, phấn thơm của ngài, còn đốt hai thanh hương đắt nhất kệ..."

Sắc mặt Bạch Cơ càng đen hơn, dậy định xông hậu viện.

Nguyên Diệu kinh hãi, vội kéo : "Bạch Cơ, xin hãy bình tĩnh. Quang Tạng Quốc Sư và Sư Hỏa đang tắm, ngài xông như thì thể thống gì? Hãy chờ họ tắm xong hãy lý luận."

Bạch Cơ hít một sâu, cố gắng nhẫn nhịn xuống: "Hiên Chi lý."

Bạch Cơ quầy uống , Nguyên Diệu và Ly Nô ngoài ngõ chuyển rương. Khoảng chừng một nén nhang, Nguyên Diệu và Ly Nô mang mấy chiếc rương xe ngựa Phiêu Miểu các, cũng cho xe ngựa , Bạch Cơ cũng uống xong một chén nhưng Quang Tạng và Sư Hỏa vẫn tắm xong, họ chỉ ồn ào đùa trong hậu viện, mà còn gọi Ly Nô đổ thêm nước nóng.

Ly Nô Bạch Cơ với vẻ mặt khổ sở: "Chủ nhân, tình hình lẽ họ còn tắm cả buổi chiều."

Sắc mặt Bạch Cơ đen hơn, Nguyên Diệu đành : "Tiểu sinh và Ly Nô lão cùng thêm nước, tiện thể báo với họ rằng ngài trở về, giục họ tắm mau lên."

Bạch Cơ kéo Nguyên Diệu , dặn dò: "Hiên Chi nhớ kiểm tra xem bồn tắm hư hỏng gì ..."

Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh, thì nàng chỉ lo lắng cho bồn tắm.

"Được." Nguyên Diệu đồng ý cùng Ly Nô .

Bạch Cơ quầy, lặng lẽ trầm ngâm.

Chẳng bao lâu , một con mèo đen nửa ướt chạy tới, : "Chủ nhân, ! Mọt sách kịp mũi trâu và ngũ công t.ử kéo bồn tắm, họ tắm cùng."

Bạch Cơ đột ngột dậy xông hậu viện, nhưng đến giữa đường thì nàng chợt nhớ điều gì đó, dừng : "Ừ, thôi thì kiên nhẫn chờ đợi. Dù đây , bây giờ nhẫn nhịn một chút. Lùi một bước biển rộng trời cao, nếu thực sự chọc giận Quang Tạng thì cũng sẽ gặp rắc rối."

Mèo đen l.i.ế.m chân ướt hỏi: "Chủ nhân dự định xử lý mũi trâu thế nào? Lần mũi trâu giận thật đó, e là dễ đối phó."

Bạch Cơ chậm rãi : "Lại nhốt một chiếc bình hoa khác..."

Mèo đen giật .

Bạch Cơ tiếp tục : "Điều đó là thể. Vậy nên hãy xin , đó bồi thường một ít vàng."

Mèo đen gãi đầu: "Nếu mũi trâu cần vàng mà nhất quyết phong ấn ngài pháp khí thì ?"

Bạch Cơ giơ tay lau nước mắt. "Vậy thì chỉ thể từ biệt Ly Nô. Ta ngươi tự chăm sóc bản , đừng tham ăn cá thơm, ăn nhiều hại bụng."

Mèo đen cũng rơi nước mắt, tức giận : "Chủ nhân yên tâm, nếu mũi trâu bắt ngài , dù đấu , Ly Nô cũng sẽ ngày ngày đến Đại Giác Quan kêu gào, khiến yên giấc."

Bạch Cơ vỗ đầu mèo đen: "Ly Nô trung thành như thế, cảm động."

Ly Nô lau nước mắt: "Chủ nhân..."

"Ly Nô..."

Một rồng một mèo đối diện rơi lệ, như thể sắp chia tay. Hậu viện thỉnh thoảng vang lên tiếng nước róc rách, tiếng đùa của Quang Tạng và Sư Hỏa, tiếng vùng vẫy của Nguyên Diệu. Đột nhiên: "Rào......" "ầm......" một tiếng động lớn vang lên, đó là tiếng kêu la của Quang Tạng, Sư Hỏa và Nguyên Diệu: "Ôi chao, hỏng , hỏng ."

Bạch Cơ ngẩn : "Xảy chuyện gì?"

Ly Nô : "Để Ly Nô xem."

Mèo đen chạy vội hậu viện xem xét, chẳng bao lâu , nó trở ngập ngừng : "Chủ nhân... cái... bồn tắm đổ , vỡ đôi."

Sắc mặt Bạch Cơ lập tức đen , nàng giận đến thể kìm chế, hóa thành một con rồng trắng, cuốn lốc hậu viện. Mèo đen ngăn nhưng kịp nữa.

Mèo đen rũ nước lông, xuống đất thở dài: "Chà, chủ nhân thực sự nổi giận , mũi trâu và ngũ công t.ử sẽ gặp rắc rối..."

Chẳng bao lâu , hậu viện bùng nổ một trận tiếng động lớn và những tiếng kêu hỗn loạn: "Bạch Cơ, cứu mạng......"

"Rồng yêu, ngươi đến thật đúng lúc, bản quốc sư......"

"Cô cô, con sai ......"

, một tiếng long ngâm chấn động tai và hai tiếng "a......""a......", thì thế giới trở nên yên tĩnh.

Mèo đen dậy về phía hậu viện.

Cỏ xanh biếc, đào hồng rực rỡ, bồn tắm gỗ t.ử đàn đặt t.h.ả.m cỏ vỡ đôi, nước nóng đổ đầy đất, đạo bào, giày dép, tất của Quang Tạng vứt lung tung đất, nhưng biến mất, Sư Hỏa cũng thấy . Nguyên Diệu ướt đẫm ôm đầu đất run rẩy.

Mèo đen ngẩng đầu thì thấy một con rồng trắng oai phong lẫm liệt đang bay lượn trung của Phiêu Miểu Các, thỉnh thoảng phát tiếng rồng ngâm.

Mèo đen hỏi Nguyên Diệu: "Mọt sách, xảy chuyện gì ? Mũi trâu và ngũ công t.ử ?"

Nguyên Diệu ôm đầu : "Bạch Cơ cuốn đến như một cơn lốc, một tia sáng trắng thì họ biến mất, chắc chắn là Bạch Cơ ăn mất ! Thật đáng sợ! Ngươi mau gọi Bạch Cơ nhả họ , thể họ vẫn còn sống cũng chừng......"

Mèo đen rung râu về phía con rồng trắng đang gầm rú, nuốt nước bọt: "Nếu thật sự chủ nhân nuốt thì nhả cũng chỉ còn hai đống xương."

Nguyên Diệu lòng đầy cay đắng, nước mắt tuôn rơi.

Rồng trắng bay lượn hai vòng, từ từ đáp xuống, biến thành một mặc áo trắng rộng thùng thình, khí chất thong dong.

Bạch Cơ giữa hậu viện ngổn ngang, : "Ha ha, cuối cùng thế giới cũng yên tĩnh ."

Nguyên Diệu lòng đầy cay đắng: "Bạch Cơ, ngươi ăn Quang Tạng Quốc Sư và Sư Hỏa ?"

Bạch Cơ bĩu môi: "Ta ăn những thứ khó ăn như . Ta chỉ thi triển một pháp thuật nhỏ, đưa họ đến một nơi khác ."

Nguyên Diệu thở phào nhẹ nhõm: "Là nơi nào?"

Bạch Cơ liếc bồn tắm gỗ t.ử đàn vỡ, nghiến răng : "Một nơi để họ tiếp tục tắm."

Ly Nô hỏi: "Chẳng lẽ chủ nhân ném họ xuống biển?"

Bạch Cơ gằn, trả lời.

Ly Nô và Nguyên Diệu dù tò mò nhưng cũng dám hỏi kỹ.

Bạch Cơ : "Ly Nô, dọn dẹp sạch sẽ hậu viện, Hiên Chi lấy một ít chu sa đến phòng , cần lập kết giới để Quang Tạng tìm thấy Phiêu Miểu Các."

Ly Nô đáp: "Vâng."

Nguyên Diệu hắt xì một cái, : "Được."

Ly Nô hỏi: "Chủ nhân, bồn tắm gỗ t.ử đàn vỡ thì ?"

"Bổ củi đốt ." Bạch Cơ đầu .

Ly Nô dọn dẹp hậu viện, Nguyên Diệu một bộ quần áo sạch. Hắn thấy vết thương vai đen, lòng đầy sợ hãi, tìm Bạch Cơ xin một ít nước bọt rồng để bôi, nhưng nhớ cảnh Bạch Cơ bôi nước bọt rồng cho đêm qua, cảm thấy nam nữ khác biệt, đúng lễ nghĩa.

Nguyên Diệu để vai trần qua trong sảnh, nên tìm Bạch Cơ bôi nước bọt rồng . Mèo đen tình cờ ngang thấy vết thương vai Nguyên Diệu, giật : "Ôi chao, thư sinh, ngươi lệ quỷ cào ? Hỏng , vết thương thi độc!"

Nguyên Diệu định mở miệng, mèo đen đợi phân bua nhảy lên vai thư sinh, lộ nanh vuốt, c.ắ.n một cái, m.á.u b.ắ.n tung tóe.

"A......đau c.h.ế.t mất......" Nguyên Diệu lóc t.h.ả.m thiết.

Mèo đen cúi đầu , : "May quá, m.á.u là màu đỏ. Cảm thấy đau cũng là chuyện . Cha , lệ quỷ cào sẽ dính thi độc, chắc chắn c.ắ.n m.á.u đỏ đó bôi nước miếng mèo lên."

Mèo đen , "phì phì" nhổ hai bãi nước miếng lên chân mèo, "bốp bốp" bôi lên vết thương của Nguyên Diệu.

Nguyên Diệu đau đến rơi nước mắt, cảm thấy vai sắp Ly Nô c.ắ.n đứt, gọi Ly Nô dừng : "Ly nô lão , xin hãy dừng..."

"Haha, cần cảm ơn gia. Đây là việc nên ." Mèo đen cắt lời Nguyên Diệu, nhảy xuống đất việc.

Nguyên Diệu ngẩn ngơ trong sảnh, đón gió rơi lệ.

 

Loading...