Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Chương 2: Thần Ẩn
Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:32:22
Lượt xem: 61
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi ăn no uống say, Bạch Cơ và Nguyên Diệu chuẩn rời . Bạch Cơ lấy trong tay áo một thỏi bạc đặt bàn, : "Mặc dù ông chủ Từ là mời khách nhưng dù cũng nên để chịu phí tổn, vẫn nên để tiền thì hơn."
Nguyên Diệu : " . ông chủ Từ ăn cũng dễ dàng, chúng nên ăn uống miễn phí."
Bạch Cơ : ", nên ăn uống miễn phí, một nửa mà Hiên Chi trả sẽ trừ tiền công của Hiên Chi."
Nguyên Diệu khổ sở : "Ta việc cũng dễ dàng, ngươi thỉnh thoảng mời một bữa ăn thì ."
Bạch Cơ : "Ta thu 'nhân quả' cũng dễ dàng, Hiên Chi cũng nên thỉnh thoảng mời một bữa. Vì tiền bữa ăn sẽ trừ bộ tiền công của Hiên Chi."
"Xin đừng ép cạn tiền công vốn nhiều của !"
Bạch Cơ gian xảo.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu từ lối cũ xuống lầu, khi hai đến tầng một thì thấy ông chủ Từ đang tính toán sổ sách bên quầy.
Nguyên Diệu tò mò : "Bạch Cơ, ông chủ Từ rốt cuộc bí mật gì thế?"
Bạch Cơ : "Hiên Chi xem nhà bếp, gặp gỡ các đầu bếp ở đây ?"
"Được thôi." Nguyên Diệu . Hắn tò mò về những đầu bếp những món ngon như .
Bạch Cơ đến gì đó với ông chủ Từ.
ông chủ Từ khổ sở đồng ý. Ông gọi một tiểu nhị bảo dẫn Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến nhà bếp.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu theo tiểu nhị qua một khúc quanh, đến một căn phòng bí mật. Cửa phòng đóng chặt, chỉ hai cửa sổ hai bên mở, bên trong truyền âm thanh của nồi niêu xoong chảo. Nhiều tiểu nhị lượt đưa thực đơn từ cửa sổ bên trái, đó lấy món ăn từ cửa sổ bên , qua ngừng.
Nguyên Diệu đoán rằng đây chính là nhà bếp của lầu Vạn Trân.
Tiểu nhị mở cửa, với Nguyên Diệu: "Mời ."
"Được." Nguyên Diệu , bước xung quanh.
Nhà bếp rộng rãi, ánh sáng lờ mờ, các loại nguyên liệu chất đống như núi. Trên bếp lò lửa bùng cháy, vài cái nồi hấp lớn bốc nghi ngút tỏa hương thơm đặc trưng của bánh bao. Trên lò nướng mấy con cừu đang kêu xèo xèo, mỡ chảy . Một hàng hũ đất nấu đủ loại canh, nước sôi sùng sục. Dao cắt thớt phát tiếng "bộp bộp bộp", rau củ bay tứ tung. Muôi chạm chảo sắt phát tiếng "đùng đùng đùng", món xào sôi sùng sục.
Do nước và khói quá nhiều, ánh sáng mờ mờ nên Nguyên Diệu thấy đầu bếp, chỉ thể thấy nhiều cái bóng đang bận rộn. Hắn cảm thán: "Mắt của các đầu bếp chắc hẳn , trong điều kiện ánh sáng thế mà cũng thể nấu ăn ."
Bạch Cơ mở cây quạt xương voi, quạt quạt về phía nhà bếp, : "Mắt của bọn chúng thực sự , ban đêm cần đèn vẫn thể nấu ăn."
Khói và nước Bạch Cơ quạt tan, nụ mặt Nguyên Diệu cứng đờ.
Trong bếp, dày đặc những con chuột đang bò lổm ngổm, đến hàng nghìn hàng vạn con, chúng đất, bếp lò, cạnh lò nướng, cạnh chảo xào, cạnh nồi hấp bận rộn nấu nướng.
"Á." Da đầu Nguyên Diệu nổ tung, sắc mặt tái nhợt.
Lũ chuột thấy động tĩnh thì đồng loạt dừng tay, về phía Nguyên Diệu.
Trong ánh sáng mờ mờ, hàng nghìn hàng vạn đôi mắt lạnh lẽo, kỳ dị và đáng sợ.
Nguyên Diệu nghĩ đến việc ăn những món nấu từ bàn tay của lũ chuột, dày chợt co rút , vội vã chạy ngoài nôn mửa.
Lũ chuột ủ rũ, dường như tổn thương lớn.
Tiểu nhị lắc đuôi chuột, vui với Bạch Cơ: "Vị công t.ử thật đáng quá, ghét chúng vì chúng là chuột, tổn thương lòng tự trọng của chúng ."
Bạch Cơ : "Ôi, Hiên Chi xưa nay luôn thẳng thắn, cách diễn đạt sự chán ghét một cách uyển chuyển, đừng để bụng."
Tiểu nhị trừng mắt Bạch Cơ, : "Ngươi đang diễn đạt sự chán ghét một cách uyển chuyển đúng ?"
"Ừm... đồ ăn thật thơm quá." Bạch Cơ lấy quạt che mặt, lảng tránh câu hỏi.
Lũ chuột cầm lấy rau củ quả trong tay ném về phía Bạch Cơ, đ.á.n.h nàng khỏi nhà bếp.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu rời khỏi lầu Vạn Trân, một tả tơi, một mặt mày tái xanh.
Bạch Cơ : "Ôi ôi, vẫn nên ăn đồ mèo nấu thôi."
Nguyên Diệu : "Thật là của , bọn chúng món ăn ngon, nên thành kiến vì bọn chúng là chuột, tôn trọng công sức của bọn chúng. Ngày mai sẽ đến xin bọn chúng."
Bạch Cơ : "Nếu đều suy nghĩ như Hiên Chi thì ông chủ Từ sẽ ngày ngày lo lắng bí mật trong nhà bếp của ông nữa."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu chuyện, trở về Phiêu Miểu Các.
***
Lá đỏ rơi, hoa vàng tàn, mùa thu càng thêm nồng đậm.
Buổi sáng hôm đó, Ly Nô mua cá, Nguyên Diệu nhàn rỗi việc gì bèn bên cửa tiệm cảnh sắc mùa thu xa xa.
Vi Ngạn dẫn theo một công t.ử áo gấm đến Phiêu Miểu Các.
Nguyên Diệu kỹ, công t.ử áo gấm đó chính là Lý Ôn Dụ.
"Hiên Chi, Bạch Cơ ở đây ?" Vi Ngạn hỏi.
Bạch Cơ vẫn còn đang ngủ nướng, dậy. Vì khách lạ đến nên Nguyên Diệu đành : "Bạch Cơ đang tĩnh tọa thiền định ở lầu hai."
Vi Ngạn : "Có khách đến ăn mà còn thiền định gì nữa, Hiên Chi gọi nàng xuống ."
"Được. Xin đợi một chút, sẽ gọi nàng ngay." Nguyên Diệu đáp.
Nguyên Diệu sắp xếp cho Vi Ngạn và Lý Ôn Dụ trong phòng trong chạy lên lầu hai.
Vi Ngạn và Lý Ôn Dụ chờ bên bàn ngọc xanh, mỗi đều tâm sự riêng.
Lý Ôn Dụ quanh, nghi ngờ: "Chủ nhân của Phiêu Miểu các thực sự thần thông quảng đại đến ?"
Vi Ngạn đáp: "Đừng lo. Nàng hiểu phép thuật huyền môn, khả năng thông linh quỷ thần."
"Nàng là một thầy pháp ?"
"Ừ, gần như ."
Lý Ôn Dụ càng nghi ngờ hơn, vẻ mặt đầy lo âu.
Hai đợi một lúc, Bạch Cơ mới từ từ bay xuống. Nàng tùy ý mặc một chiếc váy dài màu trắng, khoác thêm một tấm lụa trắng ánh trăng. Mái tóc dài của nàng kịp chải chuốt, dùng một chiếc lược sừng hình trăng khuyết búi thành tóc hờ hững, vài sợi tóc lơ thơ rủ xuống lướt qua khuôn mặt xinh của nàng.
Bạch Cơ liếc mắt qua Vi Ngạn và Lý Ôn Dụ, trong lòng hiểu rõ chuyện gì. Nàng mỉm xuống, : "Vừa đang tĩnh tọa thiền định, thành tâm hướng Phật, phiền Vi công t.ử và vị công t.ử chờ lâu ."
Rõ ràng là ngủ nướng, con rồng yêu đúng là dối chớp mắt. Nguyên Diệu thầm nghĩ trong lòng.
Lý Ôn Dụ thấy Bạch Cơ thì ngay lập tức há hốc miệng, đôi mắt chăm chú nàng, : "Ngươi... ngươi... gặp ngươi..."
Vi Ngạn và Nguyên Diệu thấy , cùng : "Bạch Cơ lừa bạc của tiểu quận vương ?"
"Bạch Cơ lừa bạc của vị đài ?!"
Bạch Cơ , : "Ta khuôn mặt hiền lành, ai cũng thấy quen. thực sự gặp công t.ử , lẽ công t.ử nhận nhầm ."
Lý Ôn Dụ lắc đầu quên cả lễ nghi, vươn nắm c.h.ặ.t t.a.y áo của Bạch Cơ, khẩn thiết cầu xin: "Ta nhận nhầm . Ta thấy chân dung của ngươi. Ngươi chắc chắn Dao Cơ. Xin hãy dẫn đến tiên phủ của nàng, nhớ nàng, nhớ nàng nhiều."
Nguyên Diệu và Vi Ngạn , hiểu chuyện gì đang xảy .
Bạch Cơ cũng đầy thắc mắc, hỏi: "Ngươi thấy chân dung của ở ?"
Lý Ôn Dụ đáp: "Ở nơi thần ẩn. Trong tiên phủ của Dao Cơ, , là Vân Hoa phu nhân."
Thế là Lý Ôn Dụ kể đầu đuôi câu chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/chuong-2-than-an.html.]
Cha của Lý Ôn Dụ là Kỷ Vương Lý Thận, con thứ mười của Đường Thái Tông, của Đường Cao Tông Lý Trị. Trong cuộc tranh giành thái t.ử năm xưa, Lý Thận và Lý Trị mâu thuẫn nên trong thời gian Lý Trị tại vị, Lý Thận đày đến vùng đất phong xa xôi, thể về Trường An. Dù Lý Thận là vương tộc nhưng sống như thường dân. Mãi đến khi Cao Tông băng hà, Võ Hậu nắm quyền, vì thu phục một phần vương tộc họ Lý nên Võ Hậu triệu Lý Thận về Trường An và ban cho ân huệ. Vì con cháu của Lý Thận cũng lượt trở Trường An.
Năm ngoái Lý Ôn Dụ cũng đến Trường An. Lý Ôn Dụ sinh và lớn lên tại đất phong, đây là đầu tiên đặt chân đến thành đô mà tổ phụ xây dựng.
Lý Ôn Dụ đến Trường An lâu, đúng lúc Võ Hậu ban ơn, và hai phong quận vương. Lý Ôn Dụ lập gia đình nên nhanh chóng nhiều đến dạm hỏi, Lý Thận chọn con gái của Hồng Lư Tự Khanh Hàn Chương thê t.ử cho con trai, hôn lễ định ngày mùng tám tháng ba.
Ngày mùng tám tháng ba, từ sáng sớm trời mưa phùn. Lý Ôn Dụ mặc lễ phục cùng gia nhân đón dâu. Khi Lý Ôn Dụ đón tân nương từ Hàn phủ, đường về, mưa phùn trở thành mưa lớn, còn kèm theo sấm chớp.
Lý Ôn Dụ và đoàn đành một ngôi chùa hoang bên đường trú mưa. Nói cũng kỳ lạ, trong chùa hoang một đoàn đón dâu khác trú mưa. Đối phương là gia đình nghèo, đón dâu nhiều, trông hào hoa như đoàn của Lý Ôn Dụ. Tuy nhiên tân lang tuấn tú, phong độ ngời ngời. Nhìn thoáng qua, và Lý Ôn Dụ còn vài nét giống .
Sau khi trò chuyện, Lý Ôn Dụ đối phương cũng đón tân nương, mưa lớn ngăn nên thể về. Thế là hai bên cùng ở trong chùa hoang đợi mưa tạnh.
Lý Ôn Dụ đợi lâu, thêm xung quanh đông đúc ồn ào cảm thấy khó chịu, bèn dạo quanh hành lang để hít thở khí trong lành.
Lý Ôn Dụ ở sân đổ nát của chùa hoang cảnh mưa.
Một tỳ nữ trẻ đột nhiên đến bên Lý Ôn Dụ : "Tiểu thư mời công t.ử qua một chút."
Lý Ôn Dụ nghĩ rằng tân nương việc nên theo tỳ nữ .
Tỳ nữ che một chiếc ô tre dẫn Lý Ôn Dụ đến một góc hoang vu của sân quanh co khúc khuỷu, đó đưa khỏi chùa hoang.
Một chiếc xe ngựa lộng lẫy đỗ ở cửa chùa hoang, tỳ nữ mời Lý Ôn Dụ lên xe.
Lý Ôn Dụ lên xe, thấy tân nương đang đội khăn che mặt đỏ, thanh tú quỳ bên trong.
Tân nương : "Mưa lớn tạnh ngay , biệt viện của nhà gần đây, chúng biệt viện ."
Lý Ôn Dụ cảm thấy lắm, đó ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào kỳ lạ dần dần mất ý thức.
Xe ngựa lao qua mưa lớn rời khỏi chùa hoang.
Lý Ôn Dụ ở trong trạng thái mơ màng, chỉ cảm thấy cơ thể lơ lửng như đang bay trong mây, trời đất gì.
Khi Lý Ôn Dụ tỉnh dậy, thấy ở một nơi hoa lệ lộng lẫy, ánh nến vàng đỏ chiếu sáng, đồ đạc cổ kính, màn treo năm màu như mây bay bổng.
Tỳ nữ thấy Lý Ôn Dụ tỉnh dậy thì : "Công tử, giờ lành đến, nên bái đường ."
Lý Ôn Dụ ngạc nhiên, : "Đây là thế?"
Tỳ nữ đáp: "Đây là biệt viện. Vì mưa quá lớn nên tối nay thể đến phủ của ngài, sợ lỡ giờ lành nên lễ ở đây."
"Ồ." Lý Ôn Dụ còn đang mơ hồ thì tỳ nữ dìu đến đại sảnh.
Tân nương mặc lễ phục hoa lệ đang đợi ở đó.
Trong tiếng nhạc trống, Lý Ôn Dụ và tân nương bái đường thành . Sau đó, hai bước một phòng hoa lệ, màn uyên ương ấm áp tỏa hương thơm ngào ngạt.
Lý Ôn Dụ vén khăn che mặt của tân nương lên thì sững sờ.
Dưới ánh đèn cam đỏ, tân nương tiên t.ử mỹ miều, vẻ rực rỡ như tiên nữ trời hạ xuống trần gian.
Lý Ôn Dụ yêu nàng say đắm.
Tân nương mỉm với Lý Ôn Dụ, nụ trăm vẻ quyến rũ.
Lý Ôn Dụ lập tức mất hồn.
Đêm tân hôn, hân hoan vô tận, hết niềm vui sướng.
Sáng hôm , Lý Ôn Dụ định đưa Hàn thị về vương phủ.
Hàn thị trong lòng Lý Ôn Dụ : "Chưa đến sáng , chờ trời sáng hãy ."
Lý Ôn Dụ ngó ngoài, quả nhiên thấy trời vẫn tối đen sáng.
Thế là cùng Hàn thị ân ái, vui vẻ bên .
Lý Ôn Dụ và Hàn thị ở trong phòng tân hôn, tỳ nữ giữa chừng đem đến những món ăn ngon tuyệt sáu , họ ăn xong chơi cờ, trò chuyện, ân ái, ngủ nghỉ. Bên ngoài trời mãi mù mịt thấy sáng, Lý Ôn Dụ khỏi kỳ lạ, đêm mà dài quá.
Hàn thị xinh đa tình, ăn thanh nhã, Lý Ôn Dụ si mê nàng, dù trong lòng nghi ngờ nhưng cũng dám .
Lý Ôn Dụ ngủ một giấc tỉnh dậy, thấy bên ngoài vẫn tối mờ, chịu nổi nữa bèn hỏi: "Tại trời vẫn sáng thế?"
Hàn thị thổi một tai Lý Ôn Dụ, : "Ở trong phòng hoài cũng chán, đưa ngoài dạo một chút nhé."
Hàn thị mặc một chiếc váy lụa nhẹ như khói , búi tóc chỉnh tề, dán lên trán một đóa hoa mai, mới dẫn Lý Ôn Dụ ngoài.
Lý Ôn Dụ bước khỏi hoa sảnh, lên cao, chỉ thấy trời một màu xanh u ám, trời như bàn cờ. Ánh sáng sáng hơn đêm tối, nhưng tối hơn ban ngày, cần đèn cũng thể thấy rõ cảnh vật xa gần.
Biệt viện tựa như tiên cảnh, nơi đến là cung điện lộng lẫy, bay liền trăng, nơi thấy là bao phủ bởi mây mù. Cảnh sắc của biệt viện cũng kỳ lạ, phòng đông nở hoa đào mùa xuân, hồ tây nở hoa sen mùa hè, vườn nam đỏ như lửa mùa thu, đình bắc bên cạnh hoa mai sương giá. Dường như bốn mùa đều giam trong biệt viện .
Lý Ôn Dụ vô cùng ngạc nhiên, đây là nơi nào.
Hàn thị : "Không giấu , biệt viện điểm khác thường. Ở đây ban ngày chỉ đêm tối."
Lý Ôn Dụ hỏi: "Khi nào mới thể đưa nàng về nhà?"
Hàn thị đưa bàn tay ngọc mảnh mai, vuốt ve mặt Lý Ôn Dụ, duyên dáng : "Cứ ở vài ngày tính ."
Lý Ôn Dụ yêu nàng, nỡ trái ý nàng bèn đồng ý.
Trời mãi tối mù, mãi treo trời, Lý Ôn Dụ ngày và đêm, cũng qua bao nhiêu ngày. Tuy nhiên và Hàn thị sống vui vẻ, thỏa mãn. Họ cùng dạo chơi ngắm cảnh, trong đình đài lâu các, suối nước chảy xiết, mỗi đều thể khám phá những cảnh mới.
Lý Ôn Dụ thổi sáo giỏi, bình thường khó tìm hòa nhạc cùng, Hàn thị tài âm nhạc, tiếng đàn của nàng thể hòa cùng tiếng sáo của Lý Ôn Dụ, điều Lý Ôn Dụ vui, càng si mê Hàn thị.
Hàn thị một nửa thời gian ở trong biệt viện, nàng , tìm khắp nơi cũng tìm thấy nàng. Có khi Hàn thị biến mất lâu, tính theo bữa ăn thì chắc là hai, ba ngày. Lý Ôn Dụ hỏi nàng thì nàng chỉ đáp.
Khi Hàn thị mặt, biệt viện tựa như một căn nhà trống, đám hầu đều biến mất, chỉ tỳ nữ Tiểu Man mang đồ ăn ngon tinh tế đến đúng giờ, chăm sóc sinh hoạt của Lý Ôn Dụ.
Lý Ôn Dụ trong phòng ngắm bức tranh thần nữ áo trắng tường. Càng nghĩ càng thấy , quyết định lặng lẽ rời . Hắn lâu, chân phồng rộp lên cả nhưng vẫn . Đi về phía đông, về phía tây. Từ phía nam, đến phía bắc, mãi thấy tường viện và cổng lớn.
Lý Ôn Dụ nghi ngờ Hàn thị là yêu quái, dần dần để lộ sự nghi ngờ và sợ hãi mặt.
Hàn thị thấy thì khẽ nhíu mày, buồn bã với Lý Ôn Dụ: "Có vẻ như duyên phận giữa và hết. Ta nghi ngờ và ghét bỏ , chúng đành chia tay từ đây thôi."
Lý Ôn Dụ yêu Hàn thị sâu đậm, nỡ chia lìa, : "Dù nàng là thường thì nàng vẫn là nương t.ử của . Ta sẽ ghét bỏ nàng, chỉ mong nàng thể rời khỏi nơi kỳ lạ cùng về nhà."
Hàn thị ngẩn , dường như xúc động. Nàng Lý Ôn Dụ, ánh mắt đầy tình cảm, nhưng nghĩ đến điều gì đó thì ánh mắt buồn bã u ám.
"Thực lừa ."
Lý Ôn Dụ nghi hoặc khuôn mặt nghiêng xinh của Hàn thị.
Hàn thị : "Thiếp là nương t.ử Hàn thị của . Thiếp là con gái thứ hai mươi ba của Vương Mẫu, tên là Dao Cơ, nhân gian gọi là Vân Hoa phu nhân. Vì duyên với nên mới giả Hàn thị, cùng chung chăn gối."
Lý Ôn Dụ kinh ngạc, nghĩ kỹ cũng thấy mặt thể là Hàn thị. Nhân gian nữ t.ử nào đẽ, cao quý như , chỉ tiên nữ mới mỹ như thế.
Vân Hoa phu nhân : "Nơi là thiên cung, thiên cung ở gần trời nên ban ngày. Người và thần khác biệt, thể theo về nhân gian, nếu rời thì sẽ lập tức đưa về nhân gian."
Lý Ôn Dụ hỏi: "Ta ở thiên cung bao lâu ?"
Vân Hoa phu nhân đáp: "Tính theo thời gian nhân gian thì hơn một tháng ."
Lý Ôn Dụ đoán rằng, xa nhà lâu như nhà nhất định sẽ lo lắng, nên trở về. nỡ rời xa thần nữ, : "Sau khi trở về thì còn thể gặp nàng ?"
Vân Hoa phu nhân buồn bã : "Một khi quyết định trở về thì duyên phận của chúng sẽ chấm dứt."
Vân Hoa phu nhân đau lòng, Lý Ôn Dụ cũng đau lòng, trong chốc lát khó mà từ bỏ tình yêu với nàng, nghĩ một lúc bèn quyết định ở thêm một thời gian.