Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Chương 3: Huyễn Y

Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:29:12
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trăng thanh gió mát, hoa lá sum suê.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu chuẩn Đại Minh Cung tìm áo mẫu đơn. Bạch Cơ gọi hai con ngựa mập mạp khỏe mạnh từ trong bức tranh "Bách Mã Đồ" ở đại sảnh, một con màu bạc, một con màu nâu đỏ. Ngựa ngẩng đầu hí vang ánh trăng, lưng mọc hai chiếc cánh lớn như chim bay.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu cưỡi ngựa thần, trực tiếp đến Đại Minh Cung.

Thành Trường An chìm trong giấc mộng ngọt ngào yên tĩnh.

Ngựa thần ánh trăng một tiếng động, bờm bạc tung bay, phi nhanh như băng.

Ngựa thần đến phía đông bắc thành Trường An, bay qua cửa cổng Ngân Đài canh gác nghiêm ngặt đến Đại Minh Cung, dừng một cây liễu, chạm đất.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu xuống ngựa, quanh ánh trăng, xung quanh yên tĩnh một bóng . Tuy nhiên, xa một dãy nhà gọn gàng, mặc dù yên tĩnh như c.h.ế.t, nhưng thấp thoáng ánh nến.

Nguyên Diệu nhỏ giọng hỏi: "Đó là nơi nào?"

Bạch Cơ : "Học sĩ viện. Đi thêm chút nữa là Hàn Lâm viện . Hai nơi là giấc mơ của văn nhân sĩ t.ử khắp thiên hạ, cái gọi là 'nghìn đấu lúa', cái gọi là 'ngôi nhà vàng' đều ở đây. Nếu Hiên Chi tham gia khoa cử, lẽ thể cũng sẽ quan ở hai nơi ."

Nguyên Diệu xua tay, : "Thôi, thôi, tài cũng năng lực, nổi quan lớn, hưởng nổi vinh hoa."

Bạch Cơ : "Hiên Chi vẫn tài, chỉ là quá lương thiện chính trực, thích hợp ở đây."

Nguyên Diệu Bạch Cơ, cảm động: "Bạch Cơ, đây là đầu tiên ngươi khen ."

Bạch Cơ vỗ vai Nguyên Diệu, : "Ta chỉ thuận miệng an ủi Hiên Chi thôi, Hiên Chi cần để bụng."

Bạch Cơ, Nguyên Diệu trò chuyện mấy câu, hai con ngựa thần đột nhiên biến thành tranh thủy mặc, nét mực càng ngày càng nhạt biến mất.

Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Ơ, chuyện gì thế ?"

Bạch Cơ nhíu mày : " Để bảo vệ sự an của thiên hậu, Quốc sư bố trí kết giới phòng vệ trong Đại Minh Cung. Một khi trong kết giới pháp thuật của phi nhân sẽ mất hiệu lực."

"Xin ít học, nhưng quốc sư là ai?"

Bạch Cơ về phía đông bắc một cái, : "Một kẻ nếu gặp thì chắc chắn tránh xa."

Bạch Cơ, Nguyên Diệu qua điện Minh Nghĩa, điện Trường An, điện Tiên Cư, đến bên hồ Thái Dịch. Trên đường, Bạch Cơ và Nguyên Diệu gặp một đội Ngự Lâm quân tuần đêm, một thái giám, cung nữ nhanh qua nhưng họ đều ngơ Bạch Cơ, Nguyên Diệu.

Nếu Đại Minh Cung là một đóa hoa mẫu đơn rực rỡ, thì hồ Thái Dịch chính là hạt ngọc xanh nâng lên từ nhụy hoa mẫu đơn, xanh như ngọc bích, lấp lánh mê .

Dưới ánh trăng, hồ Thái Dịch gợn sóng lăn tăn, khói mỏng lượn lờ như một giấc mộng ảo. Từ xa xa, trong điện Hàn Lương, lấp ló phát vài tiếng nhạc tơ trúc, như gió thoảng qua mây nước, mơ màng như sương khói.

Bạch Cơ chỉ hồ Thái Dịch, hỏi: "Hiên Chi sẽ cùng xuống đáy nước đợi bờ?"

Nguyên Diệu sợ nước, : "Tiểu sinh nên đợi cô nương bờ thì hơn."

Bạch Cơ : "Cũng ."

Dưới ánh trăng như bạc, Bạch Cơ nhẹ nhàng vén váy bước hồ Thái Dịch.

Nguyên Diệu thấy nước nuốt lấy Bạch Cơ thì trong lòng lo lắng.

Gió thổi lá cây xào xạc vang lên, Nguyên Diệu chống cằm bên hồ Thái Dịch mặt nước chờ Bạch Cơ lên bờ. Đợi một lúc lâu, trăng ngả về tây nhưng Bạch Cơ vẫn lên.

Nguyên Diệu đợi đến mức mệt mỏi, nhắm mắt lim dim.

Một cơn gió thổi qua khiến Nguyên Diệu giật , mở bừng mắt.

Dải Ngân Hà trời phản chiếu mặt hồ Thái Dịch, trời mờ ảo, sóng nước dập dờn. Mặt nước hồ Thái Dịch đột nhiên gợn sóng, nước tách , một nữ t.ử hình thướt tha nổi lên từ mặt nước.

Nữ t.ử mặc một bộ y phục màu khói đẽ, nàng múa mặt nước như lướt sóng, ca hát ánh trăng. Vũ điệu của nàng nhẹ nhàng uyển chuyển, mỗi cử động đều mềm mại như khói sương bay múa theo gió. Trên cổ tay và mắt cá chân của nàng đeo những chiếc chuông nhỏ, mỗi bước tạo âm thanh trong trẻo giữa đêm tĩnh mịch.

Nguyên Diệu khỏi ngẩn ngơ .

Nữ t.ử bước ánh trăng chậm rãi tiến về phía Nguyên Diệu. Nàng búi tóc Phi Thiên, đôi chân mày tằm, môi đỏ nở nụ , vẻ diễm lệ lấp lánh.

Ánh mắt Nguyên Diệu y phục của nữ t.ử thu hút, thể rời mắt. Đó là một chiếc váy dài với họa tiết hoa mẫu đơn bằng gấm Thục, từ xa như một dòng khói màu. Nhìn gần thì như những bông mẫu đơn hoặc nở rộ, hoặc hé nụ váy, màu sắc rực rỡ sống động như thật. Một cơn gió thổi qua khiến Nguyên Diệu thậm chí cảm giác những bông mẫu đơn váy đang rung rinh theo gió.

Nữ t.ử tiến đến gần Nguyên Diệu, càng ngày càng gần. Nguyên Diệu thể thấy rõ ràng trang điểm má nàng, lông mi dài rậm như quạt, thậm chí cảm nhận sự lạnh lẽo của dải lụa mềm mại đang phất tay .

Nữ t.ử chăm chú Nguyên Diệu, giọng u uất: "Thật đau khổ..."

"Hả?!!" Nguyên Diệu kinh ngạc.

Nữ t.ử u uất: "Thiếp c.h.ế.t thật đau khổ..."

Nguyên Diệu nổi da gà, gặp nữ quỷ trong hoàng cung. Hắn sợ hãi nhưng dám chạy trốn, chỉ đành gượng : "Người âm dương cách biệt, cô nương c.h.ế.t thì với tiểu sinh cũng chẳng ích gì."

"Hu hu..." Nữ quỷ thì đau lòng .

Nguyên Diệu thấy thì mềm lòng, khuyên: "cô nương đừng đau lòng nữa, hãy nghĩ thoáng chuyện ."

Nữ quỷ ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ: "Năm đó khi còn sống, là sủng phi của đế vương, đế vương sủng ái, vinh quang vô cùng. Nay ở một đáy nước lạnh lẽo, cô đơn buồn tủi, luôn nhớ nỗi đau khi c.h.ế.t ."

Thì nữ quỷ khi còn sống là phi tần của đế vương. Nguyên Diệu khỏi kính trọng cúi đầu, dám nữ quỷ nhiều hơn: "Xin nương nương đừng nghĩ ngợi nhiều, chuyện nên nghĩ thoáng ."

Nữ quỷ Nguyên Diệu, ánh mắt lấp lánh: "Công tử, ngài thấy ?"

Nữ quỷ dung nhan như hoa, phong tình vạn chủng, như một đóa mẫu đơn nở rộ.

Nguyên Diệu : "Nương nương quốc sắc thiên hương, tựa như tiên tử."

Nữ quỷ nở nụ quyến rũ nắm lấy cánh tay Nguyên Diệu: "Công t.ử chê xí thì hãy cùng xuống đáy hồ. Ngài và thể một đôi uyên ương, sống vui vẻ như thần tiên."

Nguyên Diệu như sét đánh, vội đẩy nữ quỷ : "Âm dương cách biệt, xin nương nương trở đáy hồ, tiểu sinh còn đợi ."

Nữ quỷ buông tha cho Nguyên Diệu: "Thiếp một đáy hồ quá cô đơn, mong công t.ử thương xót."

Nguyên Diệu chịu : "Tiểu sinh còn đợi , xin nương nương hãy xuống một ."

Nữ quỷ buông tay, vẫn kéo Nguyên Diệu dịu dàng dụ dỗ: "Công t.ử nếu xuống đáy hồ thì nguyện sớm tối hầu hạ công tử."

Nguyên Diệu lời ngọt ngào mê hoặc, mặc cho nữ quỷ kéo trăm thì cũng ôm chặt một cây liễu buông tay: "Tiểu sinh sợ nước, và còn đợi , xin nương nương tự ."

Nữ quỷ tức giận, đột nhiên biến thành một hình dạng đáng sợ với tóc tai bù xù, m.á.u chảy khỏi thất khiếu dọa Nguyên Diệu, cố gắng kéo Nguyên Diệu xuống nước.

Nguyên Diệu mạnh bằng nữ quỷ, lúc sắp kéo thì từ phía đông bắc Đại Minh Cung đột nhiên vang lên một tiếng giống như tiếng sư t.ử gầm, hồ Thái Dịch lập tức dậy sóng.

Nữ quỷ lập tức biến mất, chỉ để một vật cũ kỹ.

Một cơn gió lạnh thổi qua, Nguyên Diệu giật tỉnh giấc.

Ánh trăng như bạc, nước gợn sóng lăn tăn, Nguyên Diệu vẫn tảng đá bên hồ Thái Dịch ngáp ngủ, thứ vẫn yên bình như .

Nguyên Diệu sờ lên đầu, chẳng lẽ nữ quỷ quấy rầy và tiếng gầm đuổi nữ quỷ đều là ảo giác? Khi giơ tay lên, ống tay áo trượt xuống, cổ tay một vòng vết bầm tím.

Không, là ảo giác, đây là vết nữ quỷ để khi kéo .

Nguyên Diệu đầu về phía cây liễu mà ôm chặt buông lúc nửa tỉnh nửa mê, phát hiện bên cạnh cây liễu một vật cũ kỹ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/chuong-3-huyen-y.html.]

Nguyên Diệu tới, nhặt vật đó lên, hóa là một mảnh vải cũ kỹ, ướt đẫm. Hắn mở mảnh vải , thấy nó bẩn rách, thể đó là thứ gì.

Nguyên Diệu đang mảnh vải nghi hoặc thì đột nhiên vỗ vai .

"Á!!" Nguyên Diệu sợ hãi hét lên.

Người đó vội bịt miệng Nguyên Diệu khi kịp hét: "Hiên Chi , là ."

Nguyên Diệu kỹ, thấy Bạch Cơ mặt , ánh trăng, dải lụa trắng bay phấp phới, nhẹ nhàng như bướm.

Nguyên Diệu thở phào nhẹ nhõm, vỗ n.g.ự.c trấn an: "Hóa là Bạch Cơ, tiểu sinh sợ c.h.ế.t khiếp. Ngươi tìm áo mẫu đơn ?"

Bạch Cơ đáp: "Không . Hiên Chi, rời khỏi Đại Minh Cung , chúng Quốc sư phát hiện ."

Nguyên Diệu kinh ngạc: "Quốc sư? Vậy mau chạy trốn ?"

"Phải rời ngay lập tức," Bạch Cơ , chợt thấy tấm vải trong tay Nguyên Diệu thì bất ngờ, đưa tay lấy qua: "Hiên Chi, thứ từ ?"

Nguyên Diệu đáp: "Vừa , một hồn của ma nữ đ.á.n.h rơi."

"Ma nữ như thế nào?"

"Một hồn ma nữ tự xưng là nương nương trong cung."

Bạch Cơ , vỗ vai Nguyên Diệu: "Hiên Chi, thôi, chúng tìm áo mẫu đơn ."

"Hả?!" Nguyên Diệu ngạc nhiên.

Bạch Cơ giải thích, dẫn Nguyên Diệu rời khỏi hồ Thái Dịch.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu theo lối cũ khỏi cung, Bạch Cơ một lời, vội vã , dường như lo lắng. Nguyên Diệu đầu tiên thấy Bạch Cơ trong bộ dạng như , khỏi thắc mắc: "Bạch Cơ sợ Quốc sư ?"

Nghe thì Bạch Cơ vui: "Ta sợ Quốc sư?"

Nguyên Diệu : "Nếu sợ, ngươi lo lắng như ?"

Bạch Cơ miễn cưỡng : "Ta lo gì chứ? Cũng lấy áo mẫu đơn , chỉ mau chóng trở về Phiêu Miểu Các ngủ thôi."

Nói dối, Nguyên Diệu nghĩ thầm, mắt ai cũng thấy Bạch Cơ đang lo lắng. Hắn cảm thấy kỳ lạ, dù Quốc sư là một đạo hạnh cao thâm thì Bạch Cơ cũng thể lo lắng như thể điều gì .

Nguyên Diệu hỏi: "Quốc sư là như thế nào ?"

Bạch Cơ đáp: "Quốc sư tên là Quang Tạng, là t.ử của Lý Thuần Phong, ở tại Đại Giác Quan phía đông bắc Đại Minh Cung, thông thạo thiên văn địa lý, Thiên Hậu coi trọng và trọng dụng."

"Hả?! Vậy hàng yêu phục ma chứ?"

Bạch Cơ : "So với hàng yêu phục ma, Quang Tạng mê mẩn thuật luyện đan, mong trường sinh bất lão. Lúc đến tính toán, hẳn đang bế quan luyện đan, đột nhiên xuất quan thế ? Hiên Chi, chúng vẫn nên mau chóng rời thôi."

Nguyên Diệu hỏi: "Vừa tiếng sư t.ử hống, dường như phát từ phía đông bắc, đó là do Quốc sư tại Đại Giác Quan phát ?"

Bạch Cơ đáp: "Đó là Tiểu Hống phát . Chắc là Quang Tạng bảo Tiểu Hống cảnh báo chúng , phát hiện chúng ."

"Tiểu Hống là ai?" Nguyên Diệu thắc mắc.

Trong lúc chuyện, Bạch Cơ và Nguyên Diệu trở gần viện Học Sĩ. Trong màn đêm tĩnh mịch, gốc cây liễu nơi ngựa trời biến mất, một con sư thử tắm trong lửa đó. Hình dáng sư t.ử mạnh mẽ, bờm bay phấp phới, hai mắt như hai chiếc đèn lồng đỏ rực.

Bạch Cơ thở dài, chỉ con sư t.ử vàng gốc cây liễu, : "Hiên Chi, đó là Tiểu Hống."

Nguyên Diệu kỹ, kinh ngạc: "Một con sư t.ử ư?!"

Sư t.ử vui, ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng, tiếng gầm sấm sét vang rền: "Ta là Toan Nghê*, sư tử!!"

*Toan Nghê: Ban đầu là để chỉ sư tử, truyền thuyết rằng nó là một trong chín đứa con của rồng, hình dạng như sư tử, thích khói và thích , nên thường xuất hiện lư hương, hút khói và nhả khói.

Nguyên Diệu như sấm bên tai, chân tay mềm nhũn, suýt nữa ngã xuống. Bạch Cơ đỡ Nguyên Diệu một cái, : "Tiểu Hống, Hiên Chi nhát gan, ngươi đừng dọa ."

Toan Nghê vui, : "Cô cô, bao nhiêu , bây giờ là linh thú hộ tòa của Quốc sư, tướng quân Thái Ất Thiên Sách do Thiên Hậu phong, đừng gọi nhũ danh của nữa. Ta tự đặt cho một cái tên mới gọi là Sư Hỏa. Thế nào, oai phong ?"

Bạch Cơ rõ, : "Thất hỏa?"*

*sư hỏa ví thất hỏa đều là shihuo

Nguyên Diệu rõ, sửa lời Bạch Cơ: "Là Sư Hỏa. Đặt cái tên như , nó còn sư tử."

Bạch Cơ : "Cái tên thật may mắn."

Toan Nghê tức giận: "Cô cô cần năm mươi bước trong khi một trăm bước, cái tên 'Tự Nhân' của ngươi cũng may mắn hơn bao nhiêu."

Nguyên Diệu lẩm bẩm hai "Tự Nhân", đồng ý với Toan Nghê: " may mắn thật. Không lạ gì Bạch Cơ ngươi ghét khác gọi là Tự Nhân."

Bạch Cơ vui: "Nguyên Diệu, tên 'Yêu Duyên' của ngươi 'Hiên Chi' cũng chẳng thấy may mắn gì hơn."

Nguyên Diệu đáp: "Dù nữa 'Yêu Duyên' cũng hơn 'Tự Nhân'."

Ánh mắt của Bạch Cơ lóe lên một tia sắc lạnh như lưỡi dao, chằm chằm Nguyên Diệu, : "Hiên Chi nữa xem."

Nguyên Diệu vội sửa lời: "Ừm... Nguyên Diệu và Tự Nhân thực cũng giống thôi."

Toan Nghê : "So với Tự Nhân và Nguyên Diệu, cái tên Sư Hỏa của vẫn may mắn hơn."

"Chẳng may mắn chút nào!" Bạch Cơ và Nguyên Diệu đồng thanh phản đối.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Toan Nghê cợt vì chuyện tên gọi, mãi cãi quá nên dường như quên mất việc . Mãi đến khi tám tiểu đạo sĩ cầm kiếm gỗ đào chạy tới thì Bạch Cơ mới nhớ nên ngay, mà Toan Nghê cũng mới nhớ đến để bắt Bạch Cơ và Nguyên Diệu.

Bạch Cơ kéo Nguyên Diệu định tẩu thoát, nhưng Toan Nghê nhảy lên, chặn Bạch Cơ : "Cô cô hiếm khi đến Đại Minh Cung, theo lệnh Quốc sư mời cô cô đến Đại Giác Quan uống ngắm ."

Bạch Cơ lo lắng, : "Gần sáng còn ngắm gì nữa? Ta về Phiêu Miểu Các , hôm khác sẽ đến Đại Giác Quan thăm Quốc sư."

Toan Nghê : "Quốc sư bảo ngắm cũng , nhưng cô cô trả bảy ngàn lượng vàng lừa của ông ."

Bạch Cơ : "Chuyện từ ba năm Quốc sư vẫn còn nhớ rõ như . dùng bảy viên 'Huyền Thiên Trường Sinh Hoàn' đổi lấy bảy ngàn lượng vàng của Quốc sư , giá cả rõ ràng, giao dịch công bằng, thể là 'lừa' ?"

Toan Nghê gầm lên một tiếng: "Ngươi ăn 'Huyền Thiên Trường Sinh Hoàn' do Hồng Quân Lão Tổ* luyện chế sẽ thể trường sinh nên Quốc sư mới bỏ một tiền lớn mua. Ai ngờ ăn xong còn thấy trường sinh thì tóc và lông mày của ông đều rụng hết, đến giờ vẫn mọc . Bây giờ, mỗi ngày Quốc sư đều đội tóc giả, vẽ lông mày giả, thật khổ sở chịu nổi. Ngươi còn là 'lừa' ư?"

*Hồng Quân Lão Tổ: là tổ tiên của các tiên nhân, cũng gọi là "Hồng Nguyên Lão Tổ", là thầy của Thái Thượng Lão Quân, Nguyên Thủy Thiên Tôn, và Thông Thiên Giáo Chủ, câu "Trước Hồng Quân, mới trời", cũng Hồng Quân Lão Tổ chính là Bàn Cổ.

Nguyên Diệu nhịn : "Nếu đúng là như thì Bạch Cơ ngươi thật quá đáng."

Bạch Cơ lườm Nguyên Diệu một cái, với Toan Nghê: "Chắc Quốc sư chắc nhầm , lúc đó 'Huyền Thiên Trường Sinh Hoàn' thể trường sinh, chỉ thể kéo dài tuổi thọ. Còn chuyện rụng tóc, rụng lông mày thì vì đây là tiên đan do Hồng Quân Lão Tổ luyện chế, Quốc sư trách thì tìm Hồng Quân Lão Tổ chứ."

Toan Nghê : "Hồng Quân Lão Tổ còn ở thế gian nữa, Quốc sư mà tìm ông ?"

Bạch Cơ : "Tiên đan của Hồng Quân Lão Tổ thể khiến rụng tóc, rụng lông mày, Quốc sư chắc chắn là uống quá nhiều các loại đan d.ư.ợ.c kim thạch nên mới rụng tóc, rụng lông mày. Ngươi bảo Quốc sư uống ít đan d.ư.ợ.c , lẽ tóc và lông mày sẽ mọc đấy."

Toan Nghê : "Dù nữa thì ngươi trả tiền cho Quốc sư."

Bạch Cơ chịu: "Ông ăn Huyền Thiên Trường Sinh Hoàn , lý trả tiền?"

 

Loading...