Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Chương 3: Mặt Ngọc
Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:19:48
Lượt xem: 64
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Cơ dẫn Nguyên Diệu lên tầng hai kho hàng, tìm kiếm cổ thư ghi chép về chú thuật. Sau nửa canh giờ tìm kiếm, Bạch Cơ mới lục một cuộn da dê từ đáy một cái thùng gỗ.
Nguyên Diệu liếc trộm, thấy cuộn da dê những chữ giống như giun bò, là chữ của quốc gia nào.
"Đây là chữ của nơi nào?" Nguyên Diệu hỏi.
Bạch Cơ : "Là quốc gia ở phía tây của Tây Vực, vùng đất đêm tối vĩnh cửu, nơi ma thuật hắc ám thịnh hành."
Nguyên Diệu gãi đầu, là nơi nào. Hắn hỏi thêm, nhưng Bạch Cơ cầm cuộn da dê bay mất .
Bạch Cơ quầy mở cuộn da dê xem. Cuộn da dài, trải gần một mét rưỡi. Trên cuộn da chi chít những chữ giống như giun bò, còn vài hình vẽ. Bạch Cơ dường như đang tìm kiếm thứ gì đó, tập trung cao độ, mê mải dứt.
Tên ăn mày thẫn thờ ở sân , Ly Nô mua cá , Nguyên Diệu cầm chổi lông gà phủi bụi cho đồ cổ, nhưng tâm trí ở đó.
"A ha, cuối cùng cũng tìm thấy !" Không bao lâu, Bạch Cơ reo lên, nàng xem một lúc, tự : "Ừm, nguyên liệu khó tìm..."
Bạch Cơ liếc tiểu thư sinh đang lơ đãng, mắt lóe lên ý tưởng, đôi môi đỏ mọng nở nụ : "Hiên Chi, hôm nay mèo Li Hoa mang đến món quà báo ân gì ?"
Nguyên Diệu khổ sở, : "Đừng nhắc nữa, nó ném chín tên đại hán đ.á.n.h tiểu sinh hôm qua ở cổng Tô phủ cửa, tiểu sinh sợ c.h.ế.t khiếp."
Bạch Cơ trầm ngâm một lúc, : "Vậy ngày mai, lẽ là Tô Lượng ở cửa."
Nguyên Diệu , giật : "Không . Nếu Tô Lượng đến, xảy chuyện gì nữa!"
Hôm qua, tiểu thư sinh đánh, trong lòng dù tức giận, nhưng nghĩ , chuyện cuối cùng là của mèo Li Hoa , nó nên trộm vải của Tô Lượng. Hắn đánh, cũng coi như chịu phạt mèo Li Hoa, cũng dây dưa với Tô Lượng nữa, chỉ mong chuyện chấm dứt ở đây. Nếu mèo Li Hoa đ.á.n.h Tô Lượng một trận, ném đến Phiêu Miểu các thì chỉ sợ ân oán chồng chất, sống yên.
"Bạch Cơ, ngươi cách nào khiến mèo Li Hoa báo ân nữa ? Ý của nó, tiểu sinh nhận ."
"Hi hi." Bạch Cơ : "Chỉ một các khiến ngày mai mèo Li Hoa mang Tô Lượng đến."
"Cách gì?" Nguyên Diệu hỏi.
Bạch Cơ cầm bút lông tím, nhúng đầy mực, vài chữ lên một tờ giấy. Nguyên Diệu còn kịp rõ, Bạch Cơ gấp tờ giấy , đặt phong bì. Nàng đốt nến, nhỏ sáp niêm phong phong bì.
Bạch Cơ đưa bút lông cho Nguyên Diệu, : "Hiên Chi vài chữ lên phong bì ."
Nguyên Diệu cầm bút, thắc mắc hỏi: "Trong thư gì? Ngươi tiểu sinh gì?"
Bạch Cơ bỏ qua câu hỏi đầu tiên của Nguyên Diệu, trực tiếp trả lời câu hỏi thứ hai: "Viết 'Gửi Công chúa Ngọc Quỷ, Nguyên Diệu kính gửi'."
Nguyên Diệu thắc mắc: "Công chúa Ngọc Quỷ là ai?"
Bạch Cơ : "Là mèo Li Hoa đấy."
Nguyên Diệu há hốc miệng: "Con mèo Li Hoa đó là một công chúa ư?"
Bạch Cơ : " , nó là mèo Li Hoa, mà là mèo rừng. Công chúa Ngọc Quỷ là công chúa thú vị nhất trong tộc mèo rừng. Xem , Công chúa Ngọc Quỷ thích Hiên Chi, lẽ nó Hiên Chi phò mã của tộc mèo rừng đấy."
"Đi! Đừng bậy!" Nguyên Diệu tức giận , cầm bút lên phong bì 'Gửi Công chúa Ngọc Quỷ, Nguyên Diệu kính gửi', vẫn còn nghi ngờ: "Bạch Cơ, ngươi gì trong thư?"
Bạch Cơ che miệng : "Không gì, chỉ là vài lời nhắn nhủ Công chúa Ngọc Quỷ ngày mai đừng mang Tô Lượng đến Phiêu Miểu các thôi."
"Ờ." Nguyên Diệu yên tâm.
Bạch Cơ đặt phong bì bậc thềm ngoài Phiêu Miểu các. Nguyên Diệu yên lòng, một tách thì ngoài xem. Thư biến mất. Chẳng lẽ, Công chúa Ngọc Quỷ luôn ẩn nấp ngoài Phiêu Miểu các?! Nguyên Diệu cũng nên lo lắng thở phào nhẹ nhõm.
Nguyên Diệu Phiêu Miểu các, về phía Bạch Cơ quầy, hỏi thêm về Công chúa Ngọc Quỷ.
Bạch Cơ bất ngờ ngẩng đầu lên, một khuôn mặt mèo lông lá hiện mắt Nguyên Diệu, đôi mắt mèo phát ánh sáng xanh lạnh lẽo, răng nanh sắc nhọn như lưỡi liềm.
"Bạch Cơ... biến thành mèo yêu ..." Nguyên Diệu sợ đến mức mắt tối sầm, ngã xuống đất, miệng sùi bọt mép, tứ chi co giật.
"Ơ, Hiên Chi thế?" Bạch Cơ gỡ chiếc mặt nạ mèo hung dữ đeo mặt xuống, đó là mặt nạ từ da mèo mà nàng mới lấy từ tên ăn mày, thắc mắc : "Ta chỉ cho ngươi xem mặt nạ mèo thôi, ngươi ngã xuống?"
Khi Nguyên Diệu tỉnh dậy, thấy trong phòng. Vừa đầu thấy một khuôn mặt mèo hiện mắt, đôi mắt xanh biếc lạnh lẽo. Nguyên Diệu giật , vớ lấy cái chổi lông gà bên cạnh đập tới: "Mèo yêu tránh ! Tránh !!"
Con mèo đen nhanh nhẹn nhảy lên, tránh cái chổi lông gà, giơ móng vuốt cào về phía Nguyên Diệu: "Đồ mọt sách c.h.ế.t tiệt, ngươi sống nữa ? Dám đ.á.n.h cả ?!"
Nguyên Diệu ôm khuôn mặt đau rát, mới nhận đó là Ly Nô, nước mắt lưng tròng: "Ly Nô , ban ngày ban mặt, ngươi nấu ăn cạnh gối của chằm chằm gì? , hình như thấy Bạch Cơ biến thành mèo yêu, một khuôn mặt mèo hung ác..."
Ly Nô giải thích: "Chủ nhân đang mặt nạ mèo Li Hoa, ngươi nhát gan, tự hù đến ngất xỉu."
Nguyên Diệu thở phào nhẹ nhõm: "Hóa là ."
Ly Nô một vòng mặt Nguyên Diệu, hỏi: "Mọt sách, ?"
Nguyên Diệu thoáng qua con mèo đen, ngạc nhiên hỏi: "Cái gì ?"
Ly Nô : "Mũ. Ta đội chiếc mũ ? Mắt ngươi kém quá, hôm nay cố ý vòng qua tiệm mũ mua thêm một cái."
Nguyên Diệu kỹ mới thấy đầu con mèo đen đội một chiếc mũ nhỏ màu đen theo phong cách Tây Vực. Con mèo đen đội mũ đen, kỹ thật khó nhận .
Nguyên Diệu : "Cảm giác như Ly Nô đội một chiếc mũ, mà như mất hai cái tai ."
"Ngươi mới mất hai cái tai!" Con mèo đen xị mặt, cào một phát tiểu thư sinh, tức giận bỏ chạy.
Do hôm qua tên ăn mày ăn nhiều, gần như cuốn hết đồ ăn, khiến Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô ăn gì. Hôm nay Ly Nô nấu nhiều món ăn hơn, cũng nấu thêm một nồi cơm, bày đầy bàn. Không ngờ, hôm nay tên ăn mày buồn bã, khẩu vị kém, chỉ ăn nửa bát cơm, gắp hai đũa thức ăn bỏ bát xuống, tiếp tục thẫn thờ. Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô để lãng phí thức ăn, đành cố ăn đến no căng bụng.
Trăng thu như cái đĩa, côn trùng réo rắt trong đêm.
Tên ăn mày ngủ sớm. Do bữa tối ăn quá nhiều, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô buồn ngủ chút nào, trong sân ngắm trăng. Con mèo đen ôm chiếc bụng tròn vo, lăn qua lăn trong đám cỏ.
Bạch Cơ lấy một chiếc áo choàng trắng mũ định ngoài dạo chơi tiêu cơm. Nguyên Diệu cũng dạo cho tiêu cơm, nài nỉ Bạch Cơ dẫn theo, Bạch Cơ đồng ý.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu con phố vắng vẻ, gió đêm thổi qua, lá rơi bay lả tả.
Bạch Cơ đột nhiên dừng bước, chiếc áo choàng trắng bay phần phật theo gió: "Hiên Chi, đang theo dõi chúng ."
Nguyên Diệu đầu , phía vắng vẻ và yên tĩnh, thấy ai cả.
Nguyên Diệu : "Làm gì ai? Dù gì, chắc cũng chỉ là một hai hồn ma dã quỷ lang thang mà thôi."
Giọng của Bạch Cơ nhẹ nhàng như gió: "Suỵt, Hiên Chi , nhiều tiếng bước chân lắm."
Nguyên Diệu lắng tai , ngoài tiếng gió, chẳng thấy gì cả.
Nguyên Diệu mặt mày nhăn nhó : "Bạch Cơ, hôm nay ngươi hù ngất một , đừng dọa nữa, để yên dạo một lát tiêu cơm, ?"
Bạch Cơ : "Nếu yên tâm thì Hiên Chi nhất đừng ngẩng đầu hai bên."
Nguyên Diệu ngẩng đầu sang hai bên, lập tức dựng tóc gáy. Trên các cây lớn hai bên đường, tường, hàng trăm đôi mắt xanh biếc đang trong bóng tối, lạnh lẽo và hung ác.
"Mèo... mèo... mèo... mèo..." Đột nhiên, bất kỳ dấu hiệu nào, trong đêm vang lên vô tiếng mèo kêu thê lương và hung dữ, như tiếng trẻ con đêm, từng tiếng từng tiếng, từng đợt từng đợt, tai Bạch Cơ và Nguyên Diệu đau nhức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/chuong-3-mat-ngoc.html.]
"Sao nhiều mèo hoang thế ?" Nguyên Diệu hít một lạnh.
"Không ." Bạch Cơ liếc , thản nhiên : "Hình như từng thấy những con mèo hoang ."
Những con mèo hoang cây, tường nhảy xuống đất, đông nghẹt, ước chừng vài trăm con, chúng bao vây Bạch Cơ và Nguyên Diệu như thủy triều. Lũ mèo hoang con gào thét rợn về phía Nguyên Diệu, con phát tiếng rì rì, lộ răng nanh và móng vuốt sắc nhọn.
Con mèo vằn một mắt đầu hung ác nhe răng, gầm gừ. Trông vẻ thiện ý.
Nguyên Diệu chậm chạp, nhận sát khí của lũ mèo hoang, : "Mấy con mèo hoang chắc đói lắm nên kêu dữ dội như , chúng theo chúng để xin cá khô ăn ?"
Bạch Cơ : "Ừ, Hiên Chi lấy vài đồng tiền mua cá khô cho chúng ."
Nguyên Diệu sờ áo, chỉ ba văn tiền, : "Tiền của đủ mua nhiều cá khô như ... Bạch Cơ, ngươi cho ."
Bạch Cơ : "Một con mèo cho một văn tiền ?"
"Một con mèo cho ba văn tiền , một văn tiền mua cá khô đủ ăn?"
Bạch Cơ : "Vậy thì theo Hiên Chi."
Lũ mèo hoang đông đảo tiến gần, miệng phát tiếng rì rì, răng nanh sắc như dao.
Bạch Cơ hạ mũ xuống, lấy một hộp gỗ từ trong tay áo, nàng mở hộp , một quả cầu nước trong suốt to bằng bàn tay bay lên trung. Bạch Cơ khẽ mở đôi môi đỏ, thổi một luồng khí lạnh, từ quả cầu nước tuôn dòng nước cuồn cuộn, từng đợt từng đợt đổ về phía lũ mèo hoang đang bao vây.
Lũ mèo hoang hung ác thấy nước, lập tức hoảng loạn, khí thế tiêu tan, chạy tán loạn. chúng thể chạy nhanh hơn dòng nước, từng con từng con nước cuốn trôi. Lúc , chuyện kỳ lạ hơn xảy , nước đất tự động hình thành hàng trăm quả cầu nước lớn nhỏ, mỗi quả cầu nước nhốt một con mèo, đầu mèo lộ ngoài, chìm trong quả cầu nước. Những quả cầu nước lớn nhỏ lăn lộn, vỡ thành nước, chỉ khổ lũ mèo va , kêu gào t.h.ả.m thiết.
Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh: "Bạch Cơ đang gì ?"
Bạch Cơ : "Hiên Chi nhận , lũ mèo hoang tấn công chúng ?"
Nguyên Diệu gãi đầu: "Có ? Ta nhận ."
Mặc dù lũ mèo hoang trông hung dữ, nhưng Nguyên Diệu chậm chạp nhận ác ý của chúng, còn tưởng rằng chúng chỉ đói mà thôi.
Bạch Cơ bước đến chỗ con mèo vằn một mắt, một chân giẫm quả cầu nước, đạp lên cổ nó.
Con mèo một mắt rên rỉ: "Đại tiên tha mạng... tha mạng... tiểu nhân dám nữa, xin đại tiên tha cho tiểu nhân và ..."
Bạch Cơ lạnh lùng : "Trước đây từng thấy các ngươi trong thành Trường An. Ngươi tên là gì? Từ đến? Tại tấn công và Hiên Chi?"
Con mèo một mắt : "Chuyện dài lắm. Tiểu nhân họ Trương, cha đặt tên, vì sinh bộ lông vằn bạn bè đường gọi tiểu nhân là Trương Ma Tử. Tiểu nhân gốc ở Thương Châu, sinh ở Thanh Châu, vì cuộc sống khó khăn, cướp, thỉnh thoảng dẫn cướp bóc. Năm nay, Thanh Châu, Kỳ Châu đại hạn, mùa màng thất bát, tiểu nhân và sống nổi, Trường An giàu phồn hoa, khắp nơi là vàng, nên đến xem thế nào, kiếm một con đường sống."
Con mèo một mắt đến đây thì dừng , tiếp.
Bạch Cơ lặp câu hỏi mà con mèo một mắt tránh né: "Tại tấn công và Hiên Chi?"
Con mèo một mắt : "Đại hạn thật đáng sợ, nắng gay gắt, mặt đất nứt nẻ, và thú đều chịu khổ..."
Thấy con mèo một mắt cố tình né tránh vấn đề, Bạch Cơ di chuyển chân, đạp đầu con mèo xuống nước: "Nếu từ nơi đại hạn đến, thì uống thêm chút nước ."
Con mèo một mắt vùng vẫy trong nước, gần như ngạt thở.
Nguyên Diệu phẫn nộ với hành động của Bạch Cơ, định ngăn , nhưng con mèo một mắt vùng lên khỏi nước, kêu lên: "Đại tiên tha mạng, đại tiên tha mạng, tiểu nhân , tiểu nhân . Là mèo, là mèo Ngọc Diện c.h.ế.t tiệt đó bảo tiểu nhân đến tấn công Nguyên công tử, rằng g.i.ế.c Nguyên công tử, nó sẽ cho tiểu nhân và một từ đường lớn để ẩn náu, còn cung cấp nước và thức ăn. Tiểu nhân mới đến Trường An, lạ nước lạ cái, mang theo nhiều cần ăn, thực sự cách nào khác. Mèo Ngọc Diện cho tiểu nhân xem chân dung của Nguyên công tử, bảo tiểu nhân lẩn quanh Phường Quang Đức để bắt Nguyên công tử, ngờ Nguyên công t.ử là Kim Thân La Hán hạ phàm, còn mang theo một đại tiên hộ pháp. Cái tên mèo Ngọc Diện c.h.ế.t tiệt rõ, chẳng là đẩy tiểu nhân chỗ c.h.ế.t ?"
Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh, con mèo năng trơn tru như dân giang hồ, học từ ai.
"Thì là ..." Mắt Bạch Cơ lạnh lẽo như lưỡi dao.
"Ai? Ai là mèo Ngọc Diện?" Nguyên Diệu hỏi.
"Tô Lượng." Bạch Cơ .
"Tô Lượng? Ta và thù oán gì lớn, hại ?"
Bạch Cơ : "Mèo yêu nhỏ mọn, thù dai. Khụ khụ, đừng để Ly Nô thấy, nó sẽ vui. Có lẽ Hiên Chi cảm thấy, nhưng Tô Lượng căm ghét Hiên Chi."
Con mèo một mắt lắm lời xen : "Không , , tiểu nhân chúng hề nhỏ mọn, thù dai, bạn bè đường gặp một cái là hết thù. Đại tiên, ngươi hãy tha cho tiểu nhân và một mạng, chúng chắc chắn thù dai, chỉ nhớ ơn."
Bạch Cơ tủm tỉm: "Tha cho các ngươi cũng . Hiên Chi , mỗi con mèo ba văn tiền. Vậy các ngươi mỗi con để ba văn tiền thể ."
Đám mèo Nguyên Diệu như một tên cướp.
Nguyên Diệu nhăn mặt với Bạch Cơ: "Ta là ngươi cho mỗi con mèo ba văn tiền, mỗi con mèo cho ngươi ba văn tiền."
Bạch Cơ : "Không đều là mỗi con mèo ba văn tiền ?"
Nguyên Diệu : "Trong đó vẫn sự khác biệt lớn."
Trương Ma T.ử và của nó mỗi con đành để ba văn tiền mới thoát .
Bạch Cơ một đống lớn tiền bạc, tâm trạng vui vẻ, ha hả.
Nguyên Diệu nhăn mặt một bên, chịu đựng ánh mắt trắng dã của lũ mèo.
Bạch Cơ với Trương Ma Tử: "Trong thành Trường An, thiên yêu bách quỷ ẩn náu, giống Thanh Châu, ở đây cho phép cướp bóc, quy tắc và cấm kỵ của nơi . Ngươi hiểu ?"
Con yêu quái dám như ? Chính nó đang cướp đây thôi? Nguyên Diệu âm thầm nghĩ.
Con mèo một mắt : "Hiểu một chút. cướp bóc thì tiểu nhân và sống nổi."
Nguyên Diệu : "Các ngươi thể tìm việc chính đáng mà nuôi sống bản ."
Con mèo một mắt : "Không giấu gì ngài, chúng đều thích ăn , việc."
Nguyên Diệu im lặng.
Bạch Cơ đề nghị: "Hay là cướp Tô phủ ."
Con mèo một mắt trố mắt: "Tô phủ? Cướp phủ của mèo Ngọc Diện ?"
Bạch Cơ : " . Mèo Ngọc Diện giấu nhiều mũ quý, các ngươi cướp mũ của , bán lấy bạc, chắc chắn sẽ kiếm một khoản lớn."
Con mèo một mắt do dự: "Mèo Ngọc Diện ghê gớm, nó giỏi biến hóa trăm hình... chọc giận nó thì tiểu nhân và sẽ gặp họa..."
Bạch Cơ quái dị, con mèo một mắt bằng ánh mắt lạnh lùng: "Chọc giận ngươi sẽ gặp họa lớn hơn."
Bạch Cơ dọa dụ dỗ, Trương Ma T.ử đồng ý cướp phủ của Tô Lượng.
Trương Ma T.ử dẫn theo mèo, về phía Tô phủ ánh trăng.
Bạch Cơ vui vẻ dậy, chỉ huy Nguyên Diệu dùng áo choàng gói đống tiền cùng trở về Phiêu Miểu các.
Nguyên Diệu đựng đầy tiền đồng, bước từng bước nặng nề, theo Bạch Cơ nhẹ nhàng như chim én. Dưới ánh trăng như , vô cùng khổ sở, kết thù với Tô Lượng .
Bạch Cơ và Nguyên Diệu trở về Phiêu Miểu các, Ly Nô vẫn đang lăn lộn trong bụi cỏ ở sân , Bạch Cơ và Nguyên Diệu ngủ.