Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Chương 4: Quang Tạng
Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:29:13
Lượt xem: 69
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Cơ và Nguyên Diệu chuẩn rời , tám tiểu đạo sĩ giơ kiếm vây quanh. Bạch Cơ vung tay áo, một luồng gió cuốn lên, tám tiểu đạo sĩ hóa thành tám giấy, rơi xuống đất.
Toan Nghê thấy , nhảy lên tấn công Bạch Cơ: "Cô cô, đắc tội . Nếu để ngươi , ăn với Quốc sư."
Bạch Cơ né tránh cú tấn công của Toan Nghê, lấy một túi hương ngọc to bằng quả cầu thêu tiện tay ném túi hương ngọc lên cây liễu lớn. Túi hương ngọc treo cây, tỏa làn khói thơm ngào ngạt từ các khe hở chạm trổ.
Toan Nghê thấy khói thì mắt sáng lên. Nó quên mất Bạch Cơ và Nguyên Diệu, chạy đến gốc cây liễu, xổm xuống ngẩng đầu túi hương ngọc tỏa khói, say mê chìm đắm.
Bạch Cơ niệm một câu chú, khói từ túi hương ngọc càng thêm dày đặc.
Toan Nghê mãn nguyện khói, say mê đến mức quên mất ngày tháng.
Nguyên Diệu kinh ngạc: "Chuyện gì ?"
Bạch Cơ nhỏ: "Tiểu Hống thích khói, chỉ cần thấy khói thì nó sẽ quan tâm gì nữa. Hiên Chi, chúng thôi."
Nguyên Diệu nhăn mặt : "Ngựa trời mất , chúng khỏi cung ?"
Bạch Cơ niệm một câu chú, hai con ngựa trời trong bức tranh mực đó xuất hiện từ hư , dang đôi cánh như cánh chim.
Toan Nghê vẫn xổm gốc cây, say mê khói cây.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu cưỡi ngựa trời, rời khỏi Đại Minh Cung.
Ngựa trời bay trong trung, yên tĩnh tiếng động.
Nguyên Diệu hỏi Bạch Cơ: "Toan Nghê gọi ngươi là cô cô, chẳng lẽ nó là cháu ngươi ?"
" , Tiểu Hống là một trong chín đứa cháu của ."
"Chín đứa cháu?! Ta cứ nghĩ rồng họ hàng thích gì chứ."
Bạch Cơ : "Hiên Chi sai , nếu liệt kê họ hàng thích của rồng thì thể thành cuốn sách dày hơn cuốn 'Luận Ngữ' nữa đấy."
"Bạch Cơ, 'Luận Ngữ' thực dày lắm ."
"Câm miệng."
Đột nhiên, bốn tia sáng báo lóe lên bầu trời đêm, từ bốn phương đông, tây, nam, bắc xuất hiện bốn tấm lưới ánh sáng phủ xuống Bạch Cơ và Nguyên Diệu.
Bạch Cơ phản ứng nhanh như chớp, trong khoảnh khắc lưới sáng bao phủ, hóa thành một làn khói xanh thoát : "Hiên Chi, , ngươi theo nhé."
"Hả?!!" Nguyên Diệu kịp phản ứng, lưới ánh sáng trói chặt, thể động đậy.
Một đạo sĩ cưỡi Toan Nghê bay tới, hét lên như sấm: "Rồng yêu đừng hòng chạy! Trả bạc của bần đạo đây!!"
Toan Nghê ngửa mặt lên trời gầm lớn một tiếng, chấn động màng nhĩ.
Dù cưỡi ngựa trời, Nguyên Diệu cũng sợ đến mềm cả chân, rằng Quốc sư Quang Tạng và Sư Hỏa đuổi theo, trong lòng thầm c.h.ử.i Bạch Cơ xảo quyệt, bỏ rơi mà chạy .
Nguyên Diệu ngước về phía Quang Tạng. Nhìn thoáng qua, Nguyên Diệu ngạc nhiên, nghĩ Quốc sư chắc là một đầu tóc bạc trắng, mặt mày hồng hào, uy nghiêm, ngờ là một ông chú lôi thôi, râu ria xồm xoàm.
Quang Tạng mặc áo đạo bào màu tím vàng, đầu cài trâm ngọc, chân giày mây. Ông rõ ràng đến vội vàng nên kịp vẽ lông mày, tóc giả bù xù đầu, trông chút nào tiên phong đạo cốt, cao nhân siêu phàm thoát tục.
Quang Tạng vội vàng đến, thi pháp bắt Bạch Cơ, ai ngờ bắt , chỉ thấy một thư sinh áo xanh trói trong pháp thuật của , mặt dài như trái mướp đắng ông .
Quang Tạng sững sờ: "Rồng yêu ?!"
Nguyên Diệu khổ sở, : "Bạch Cơ chạy ."
Quang Tạng Nguyên Diệu một lượt: "Ngươi là ai?"
Nguyên Diệu sợ tru di cửu tộc, dám báo tên thật, : "Tiểu sinh chỉ là qua đường. Xin Quốc sư đại nhân nương tay, tha cho tiểu sinh rời ."
Toan Nghê : "Quốc sư, thư sinh tên là Nguyên Diệu, qua đường, đến cùng ngươi nàng, chừng là phu quân của ngươi nàng đó."
Quang Tạng thì trợn mắt Nguyên Diệu: "Ngươi là phu quân của rồng yêu? Vậy khéo thể bắt ngươi về luyện tiên đan, giải mối hận trong lòng ."
Nguyên Diệu khổ sở với Toan Nghê: "Tên thể đặt bừa nhưng lời thể bừa. Tiểu sinh phu quân của Bạch Cơ, chuyện nàng lừa bạc ngài tiểu sinh gì cả. xin Quốc sư hãy tìm Bạch Cơ mà giải hận, đừng trút giận lên tiểu sinh."
Quang Tạng và Toan Nghê tin lời Nguyên Diệu, Quang Tạng giơ bàn tay to nhấc Nguyên Diệu lên lưng Toan Nghê mang về Đại Giác Quan mặc kệ thư sinh nhỏ bé vùng vẫy kêu oan.
Đại Giác Quan ở phía đông bắc Đại Minh Cung, gần chùa Hộ Quốc Thiên Vương và miếu Huyền Nguyên của Hoàng Đế. Đại Giác Quan tọa lạc ngọn đồi, mái cong, đình đài nguy nga, xung quanh mây lành lơ lửng bao quanh.
Lầu Xuyến Cơ.
Bốn mặt mở cửa sổ, ánh trăng như bạc, gió mát thổi qua. Một lò đan lớn bằng đồng xanh đặt chính giữa đại sảnh, lò lửa cháy rực, khói xanh lượn lờ. Bốn tiểu đạo sĩ quỳ ở bốn góc, thêm củi và quạt lửa.
Góc đông bắc của đại sảnh, bức tranh Phục Hy bát quái, Quang Tạng và Nguyên Diệu xếp bằng bên bàn gỗ, Toan Nghê cạnh hai .
Quang Tạng trở về lầu Xuyến Cơ, tháo tóc giả , chiếc đầu trọc phản chiếu ánh trăng trở nên sáng bóng.
Thư sinh nhỏ bé đờ đẫn cái đầu trọc của Quang Tạng.
Quang Tạng giận dữ: "Mọt sách, ngươi gì thế hả?"
Nguyên Diệu vội cúi đầu: "Không... gì cả..."
Toan Nghê : "Mọt sách đang đầu trọc của Quốc sư đó."
Nguyên Diệu vội thanh minh: "Tiểu sinh chỉ đang ánh trăng, đầu trọc của Quốc sư đại nhân."
Toan Nghê : "Ngươi rõ ràng đang đầu trọc của Quốc sư."
"Tiểu sinh đầu trọc của Quốc sư."
"Ngươi đang đầu trọc."
"Tiểu sinh đầu trọc."
Toan Nghê ngừng: "Ngươi đang đầu trọc!"
Trong hai chữ "đầu trọc" liên tục vang lên, sắc mặt của Quang Tạng dần trở nên xanh xám, ông gầm lên: "Tất cả im lặng!" Nguyên Diệu và Toan Nghê sợ hãi, lập tức im miệng.
Quang Tạng chạy nội thất. Một lúc , ông đội một bộ tóc giả đen bóng trở , còn vẽ thêm hai hàng lông mày tỉa tót đàng hoàng.
Quang Tạng xuống đối diện Nguyên Diệu, giận dữ hỏi: "Ngươi là ai? Có quan hệ gì với rồng yêu? Nói thật , nếu sẽ ném ngươi lò đan!"
Nguyên Diệu lò đan cháy rực, sợ hãi, đành khai: "Tiểu sinh họ Nguyên, tên Diệu, tự Hiên Chi. Tiểu sinh vốn là Tương Châu, hiện đang lưu trú tại Trường An, việc lặt vặt ở Phiêu Miểu Các để mưu sinh. Tiểu sinh bao giờ hại , cũng chuyện lừa đảo. Những việc của Bạch Cơ liên quan đến tiểu sinh, tiểu sinh gì. Mong Quốc sư đại nhân minh xét, tha cho tiểu sinh rời ."
Quang Tạng nhíu đôi lông mày vẽ , hỏi: "Đêm nay rồng yêu đến Đại Minh Cung gì?"
Nguyên Diệu thoát , đành khai thật: "Bạch Cơ nhận lời của Hàn Quốc phu nhân, đến Đại Minh Cung lấy áo mẫu đơn của con gái bà ."
Quang Tạng im lặng một lúc, lẩm bẩm: "Rồng yêu thật rảnh rỗi, chuyện hơn hai mươi năm còn lật gì?"
Hả?! Nguyên Diệu hiểu lời Quang Tạng, nhưng cũng hỏi kỹ, chỉ nhanh chóng rời . Hắn dậy : "Quốc sư, nếu còn việc gì, tiểu sinh xin cáo từ ."
Quang Tạng giơ tay to ấn Nguyên Diệu chỗ: "Mọt sách đừng vội."
Nguyên Diệu đành xuống, mặt mày khổ sở hỏi: "Quốc sư còn gì sai bảo nữa ạ?" Quang Tạng gọi tiểu đạo sĩ mang đến mười mấy cái hồ lô, lượt đổ các loại đan d.ư.ợ.c khác , đặt lên bàn gỗ.
Nguyên Diệu đám đan d.ư.ợ.c đủ màu sắc mắt, bối rối hỏi: "Quốc sư đại nhân, đây là gì thế?"
Quang Tạng : "Rồng yêu chạy mất, bạc của bần đạo cũng hết hy vọng . May , ngươi còn ở . Đây là đan d.ư.ợ.c mới luyện của bần đạo, công hiệu . Thư sinh, ngươi thể thử giúp bần đạo."
Nguyên Diệu đám đan d.ư.ợ.c kỳ quái, nghĩ đến cái đầu trọc và lông mày trọc của Quang Tạng thì mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: "Tiểu sinh... tiểu sinh chỉ ăn ngũ cốc, dùng tiên dược, sợ thử lãng phí tâm huyết của Quốc sư."
Quang Tạng thản nhiên : "Không . Dù cũng là hàng thử nghiệm, cái thể còn độc nữa."
Nguyên Diệu từ chối: "Tiểu sinh quen dùng đan dược."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/chuong-4-quang-tang.html.]
Quang Tạng ép: "Dùng từ từ sẽ quen thôi."
Nguyên Diệu cầu xin: "Quốc sư đại nhân xin nương tay, tha cho tiểu sinh."
"Vậy ngươi trả bạc cho bần đạo rồng yêu."
Nguyên Diệu khổ sở : "Tiểu sinh tổng cộng tích cóp sáu xâu tiền, hôm khác sẽ mang đến cho Quốc sư."
"Sáu xâu tiền?! Rồng yêu nợ tám ngàn lượng vàng lận đó!"
Nguyên Diệu thắc mắc: "Sao thành tám ngàn lượng? Trước đó, chẳng bảy ngàn lượng ?"
Quang Tạng tức giận, giật bộ tóc giả : "Một ngàn lượng thêm để bần đạo mua bộ tóc giả và chì kẻ mà!" Nguyên Diệu im bặt.
Quang Tạng ép Nguyên Diệu dùng đan dược, Nguyên Diệu nhất quyết chịu. Quang Tạng quyết định giam thư sinh trong lầu Xuyến Cơ, cho ăn uống để đói đến mức dùng đan dược.
Nguyên Diệu buồn, sợ hãi, cực kỳ khổ sở.
Quang Tạng thức suốt đêm vẽ tám lá bùa vàng, bảo tiểu đạo sĩ mang đến điện T.ử Thần trình lên Võ Hậu: "Đi báo Thiên Hậu, bần đạo đêm ngắm thiên tượng thấy yêu vân từ phía đông đến, che che trăng, sắp tới hoàng cung thể gặp yêu nghiệt quấy nhiễu. Xin Thiên Hậu dán bùa vàng bát quái lên tám phương của tẩm điện để tránh tai ách."
Tiểu đạo sĩ nhận lệnh rời .
Mặt trời mọc ở phương đông, trời sáng.
Sư Hỏa ngủ cạnh lò hương.
Quang Tạng bên kệ gỗ ở phía tây đại sảnh, sắp xếp đủ loại đan dược.
Nguyên Diệu bên bàn gỗ, mệt mỏi và đói lả, thực sự khốn khổ.
Giờ Thìn, hai tiểu đạo sĩ mang bữa sáng đến cho Quang Tạng, một bát cháo gạo thơm ngon và bốn đĩa món ăn tinh tế.
Quang Tạng ngừng sắp xếp đan dược, cố tình đối diện Nguyên Diệu ăn cháo.
Bụng Nguyên Diệu đói đến cồn cào, thấy Quang Tạng ăn cháo, ngửi thấy mùi thơm của cháo thì thèm nhỏ dãi: "Quốc sư, tiểu sinh cũng ăn sáng..."
Quang Tạng trừng mắt: "Ngươi ăn đan d.ư.ợ.c , bần đạo sẽ múc cháo cho ngươi."
Nguyên Diệu : "Tiểu sinh để bụng đói dùng đan d.ư.ợ.c thì sẽ nôn, sợ lãng phí đan d.ư.ợ.c của Quốc sư. Quốc sư hãy để tiểu sinh ăn một bát cháo ." Quang Tạng nghĩ ngợi, bảo tiểu đạo sĩ múc một bát cháo cho Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu uống hết bát cháo nhưng chịu ăn đan dược, khiến Quang Tạng tức giận đ.á.n.h .
Quang Tạng đè Nguyên Diệu xuống, cố nhét đan d.ư.ợ.c miệng thì một con mèo đen từ mái hiên phía tây nam nhảy xuống, nhẹ nhàng vượt qua lan can, cửa sổ, bước đại sảnh của lầu Xuyến Cơ.
Mèo đen : "Này , mũi trâu, thả thư sinh ."
Quang Tạng ngẩng đầu, thấy mèo đen thì sững sờ: "Mèo yêu của Phiêu Miểu Các đó ư?! Sao ngươi chui Đại Giác Quan của ?!!"
Nguyên Diệu thấy mèo đen thì kìm nước mắt: "Ly Nô lão ..."
Ly Nô nhảy lên một cái lò đan cháy, kiêu ngạo xuống Quang Tạng: "Chỉ là Đại Giác Quan thôi mà, gì mà ? Chỉ cần gia thích thì đến cung Đâu Suất của Thái Thượng Lão Quân gia cũng thể một vòng. Mũi trâu thấy ít hiểu kém, gì mà ngạc nhiên đến thế!"
Hai tiểu đạo sĩ thấy Ly Nô kiêu căng như thì tức giận, vung phất trần đ.á.n.h Ly Nô: "Mèo yêu chớ ngông cuồng!" "Thú vật cũng dám hỗn láo mặt Quốc sư?!!"
Ly Nô nhảy lên, tránh đòn tấn công của hai tiểu đạo sĩ, nó nhẹ nhàng nhảy lên đầu Sư Hỏa đang nhắm mắt ngủ. Sư Hỏa mở mắt lên, đúng lúc đối diện với Ly Nô.
Ly Nô hí hửng: "Chào ngũ công tử."
Sư Hỏa kinh hoàng, nhảy lên: "Quốc sư, ! Mèo yêu nhà cô cô xâm nhập Đại Giác Quan !"
Hai tiểu đạo sĩ đuổi theo đ.á.n.h Ly Nô, phất trần quét qua nhưng đ.á.n.h trúng Ly Nô mà đ.á.n.h trúng Sư Hỏa đang nhảy lên. Sư Hỏa tức giận phun một luồng lửa, hai tiểu đạo sĩ phun đến ngất xỉu.
Ly Nô đầu Sư Hỏa thản nhiên.
Quang Tạng thấy thì rút bùa .
Ly Nô thấy , vội : "Mũi trâu đừng dùng bùa! Gia theo lệnh chủ nhân đến trả bạc cho ngươi!"
Quang Tạng , cất bùa : "Nếu mèo yêu ngươi dám lừa bần đạo, bần đạo sẽ ném ngươi lò đan!"
Ly Nô từ khỏi đầu Sư Hỏa, biến thành một thiếu niên áo đen thanh tú đến Nguyên Diệu, xuống.
Nguyên Diệu thấy Ly Nô thì cảm thấy thiết, đưa tay áo lau nước mắt: "Ly Nô lão ..."
Ly Nô trừng mắt Nguyên Diệu: "Mọt sách ngươi gì chứ? là đồ vô dụng."
Nguyên Diệu : "Ly Nô lão đó thôi, Quốc sư đại nhân ép tiểu sinh ăn những đan d.ư.ợ.c thể hói đầu, thể c.h.ế.t , ăn thì ông sẽ để tiểu sinh c.h.ế.t đói..."
Ly Nô : "Chỉ là đan d.ư.ợ.c thôi mà? Gia sẽ ăn thư sinh."
Ly Nô bốc từng nắm đan d.ư.ợ.c bàn gỗ nhét miệng, nuốt xuống mà cần nước.
Nguyên Diệu kinh hãi, há hốc miệng, lắp bắp: "Những đan d.ư.ợ.c ... còn là thử nghiệm... ăn... ăn nhiều như ... yêu quái cũng sẽ... c.h.ế.t... đấy?"
Quang Tạng cũng kinh ngạc, lao tới bóp cổ Ly Nô lắc mạnh: "Mèo yêu thối, nhả đan d.ư.ợ.c của bần đạo ! Nhả ! Đan d.ư.ợ.c bần đạo khổ công luyện để con trường sinh, để yêu quái ăn chơi!!"
Ly Nô lập tức biến thành mèo đen, thoát khỏi kìm kẹp của Quang Tạng nhảy lên vai Nguyên Diệu, l.i.ế.m môi: "Khó nuốt c.h.ế.t , ngon bằng cá khô."
Quang Tạng tức giận, rút một lá bùa, trừng trị Ly Nô.
Ly Nô thấy , vội : "Khoan mũi trâu, chúng hãy bàn chuyện bạc ."
Quang Tạng thì cất bùa : "Được. Ngươi ."
Ly Nô : "Chủ nhân , Quốc sư Quang Tạng là kỳ tài thế gian, thông thiên văn, hiểu địa lý, tinh thông huyền môn chi thuật. Hơn nữa, Quốc sư Quang Tạng cũng là , tâm địa thiện lương, đức cao vọng trọng..."
Quang Tạng ngắt lời Ly Nô: "Đừng nhảm! Nói chuyện bạc !"
Ly Nô hắng giọng một tiếng: "Nếu Quốc sư thả mọt sách thì chủ nhân nguyện trả ba nghìn lượng vàng."
Quang Tạng tức giận: "Ba nghìn lượng? Rồng yêu tham tiền đến điên ? Lúc đó ả lừa bảy nghìn lượng vàng mà."
Ly Nô : "Chủ nhân , lúc đó thực sự chỉ lấy của Quốc sư ba nghìn lượng vàng."
Quang Tạng : "Vớ vẩn! Còn bốn nghìn lượng nữa ?!"
Ly Nô quanh, hạ giọng : "Bốn nghìn lượng đó ở chỗ Thiên Hậu. Thực , lúc đó là Thiên Hậu cùng với chủ nhân lừa bạc của Quốc sư. 'Huyền Thiên Trường Sinh Hoàn' căn bản là đan d.ư.ợ.c của Hồng Quân Lão Tổ, nó chỉ là bột phấn 'Thần Tiên Ngọc Nữ' mà Thiên Hậu dùng để tắm gội, rửa mặt. Mọi đều Quốc sư mê đan dược, cầu trường sinh bất chấp vàng bạc, Thiên Hậu và chủ nhân mới bày trò đùa . Không ngờ, mũi trâu ngươi thật sự mắc bẫy."
"Hả?!" Quang Tạng kinh ngạc: "Lời thật ?!"
Ly Nô : "Quốc sư tin thể hỏi Thiên Hậu. Lúc đó, chẳng Thiên Hậu với Quốc sư rằng chủ nhân 'Huyền Thiên Trường Sinh Hoàn' của Hồng Quân Lão Tổ ? Nếu chủ nhân thật sự 'Huyền Thiên Trường Sinh Hoàn' thì Thiên Hậu mua từ lâu , đến lượt mũi trâu ngươi?"
Quang Tạng hoa mắt chóng mặt, dám hỏi Võ Hậu, nghĩ nghĩ cũng tin ba phần lời của Ly Nô. Hắn nghĩ, thể lấy ba nghìn lượng vàng cũng tệ: "Rồng yêu thật sự chịu trả ba nghìn lượng vàng cho bần đạo ư?"
Ly Nô gật đầu: "Chỉ cần Quốc sư thả thư sinh thì chủ nhân sẽ mang vàng đến."
Quang Tạng nghĩ ngợi: "Để tránh đêm dài lắm mộng, bần đạo sẽ tự đến Phiêu Miểu Các lấy."
Ly Nô : "Cũng . Chủ nhân giải trừ Bát Quái mê hồn trận, Quốc sư và Ngũ công t.ử sẽ thể tìm thấy Phiêu Miểu Các."
Quang Tạng : "Ngươi báo cho rồng yêu, sẽ đến Phiêu Miểu Các thăm nàng."
Ly Nô : "Hoan nghênh Quốc Sư."
Sau khi chuyện xong, Ly Nô đưa Nguyên Diệu rời khỏi Đại Giác Quan, Quang Tạng cử đạo đồng tiễn họ qua cửa Ngân Hán khỏi Đại Minh Cung.
Nhìn bóng dáng một một mèo rời , Quang Tạng nửa vui nửa buồn: "Thiên Hậu hợp tác với rồng yêu, gài bẫy , đúng tức giận. mà Phiêu Miểu Các thì sẽ cách mọc tóc và lông mày thôi."
Sư Hỏa thì thầm: "Cô cô bảo cả Ly Nô đến tìm ngài, lẽ tên mọt sách thật sự là cữu phụ của ?!"