Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Chương 4: Yêu Thuật
Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:19:50
Lượt xem: 71
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng hôm , Nguyên Diệu mở cửa Phiêu Miểu các, thấy một cái bọc lớn đặt đất. Nguyên Diệu ngẩng đầu về phía gốc cây liễu, thấy con mèo Li Hoa cũng đang thò đầu . Vừa gặp mắt Nguyên Diệu, nó bèn ngượng ngùng chạy mất.
Nguyên Diệu thở dài một tiếng. cúi đầu cái bọc lớn đất, trong lòng lo lắng. Lần , nó mang đến cái gì nữa? Bánh hoa quế? Vải vóc? Dù nữa thì may là mang Tô Lượng đến. Xem , lá thư của Bạch Cơ vẫn tác dụng.
Nguyên Diệu mang cái bọc lớn Phiêu Miểu các, đặt lên quầy mở . Trong bọc hơn chục gói nhỏ bọc bằng giấy dầu, cùng đặt một bức thư. Nguyên Diệu thấy phong bì bằng chữ ngoằn ngoèo "Kính gửi Nguyên công tử, từ Ngọc Quỷ", bèn mở phong bì lấy thư .
Vị công chúa Ngọc Quỷ dường như giỏi và cũng ghét chữ, thư dùng kính ngữ, cũng dài dòng như văn sĩ thường , chỉ trần trụi một câu: "Không tìm da của xác sống ngàn năm. Xin thứ ." Phần cuối chữ ký, chỉ in một dấu chân mèo màu đen hình hoa mai.
Da của xác sống ngàn năm?!! Nguyên Diệu cảm thấy chóng mặt, vội vàng xem xét các gói giấy dầu. Mỗi gói đều dán một tờ giấy đỏ, đó chữ.
"Chất nhầy của thằn lằn. Hai lạng." "Tủy sống của rết. Sáu tiền." "Phấn của hoa ăn xương. Nửa cân." "Dây rốn của trẻ sơ sinh c.h.ế.t yểu. Ba cái."... Nguyên Diệu mở từng gói , da đầu tê dại, tay run rẩy.
Chắc chắn đây là do Bạch Cơ ... Hôm qua nàng thư cho công chúa Ngọc Quỷ, chắc chắn là bảo nó tìm những thứ kỳ quái đáng sợ ... Nguyên Diệu cảm thấy khổ sở, chạy ngoài tìm con mèo Li Hoa trả những thứ cho nó, nhưng thấy bóng dáng con mèo Li Hoa nữa.
Lúc ăn sáng, vì con mèo Li Hoa tìm những thứ Bạch Cơ cần, nàng thấy vui: "Ha ha, thích công chúa Ngọc Quỷ ghê..."
Ly Nô bĩu môi : "Chủ nhân, trong Phiêu Miểu các Ly Nô là đủ , thể nuôi thêm một con mèo nữa. Ly Nô ghét con mèo hoang đó."
Nguyên Diệu : "Ly Nô yên tâm, khế ước bán của ngươi còn mấy nghìn năm, nàng nỡ tốn bạc để thuê thêm một con mèo nữa ."
Bạch Cơ vuốt ve đầu con mèo đen, : "Đừng Hiên Chi bậy. Ta nuôi con mèo khác vì thích Ly Nô nhất."
Con mèo đen vui vẻ : "Ly Nô cũng thích chủ nhân nhất, ghét tên mọt sách nhất."
Nguyên Diệu : "Ly Nô , câu cuối đó cần ."
Tên ăn mày Bạch Cơ và con mèo đen tình cảm thiết, đột nhiên cảm thấy buồn, rống lên.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô đầu tên ăn mày, hiểu chuyện gì xảy .
Nguyên Diệu đoán tên ăn mày lẽ vì thấy Ly Nô biến thành mèo đen nhớ đến gương mặt mèo của nên buồn bã, an ủi : "Huynh đài đừng buồn, bất kể trúng loại yêu thuật gì, Bạch Cơ đều sẽ giúp trở hình dáng ban đầu."
Bạch Cơ : "Ừ, mặc dù còn thiếu một loại nguyên liệu, nhưng chỗ thể tìm . Đừng lo lắng, bước Phiêu Miểu các thì nguyện vọng đều thể thực hiện."
Ly Nô : "Thực , mặt mèo cũng tệ."
Tên ăn mày rống lên.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu lườm Ly Nô một cái, Ly Nô im lặng.
Bạch Cơ với Ly Nô: "Ngươi đến phường Bình Khang, cõi ngạ quỷ gặp quỷ vương, mượn ba lạng da lột ."
Ly Nô bĩu môi, : "Quỷ vương thứ lành gì. Hắn luôn dòm ngó bảo vật của Phiêu Miểu các, thấy chủ nhân việc nhờ chắc chắn sẽ đưa điều kiện khắt khe."
Bạch Cơ : "Ta , nhưng buộc tìm . Ở Trường An, chỉ thể tìm 'da của xác sống ngàn năm' từ thôi."
Ly Nô : "Được . Ly Nô sẽ hỏi."
Ăn sáng xong, Ly Nô đến phường Bình Khang.
Nắng , trời thu cao trong. Bạch Cơ quầy, bày biện những thứ mà con mèo Li Hoa mang đến. Nguyên Diệu đang lau bụi kệ hàng. Tên ăn mày trong sân ngẩn ngơ.
Nguyên Diệu vui với Bạch Cơ: "Sao ngươi hỏi ý dùng danh nghĩa của bảo công chúa Ngọc Quỷ tìm những thứ kỳ quái thế hả?"
Bạch Cơ : "Hiên Chi đừng giận. Ta cũng để sớm thực hiện nguyện vọng của khách. Giúp khách khôi phục mặt , chẳng cũng là điều Hiên Chi mong ?"
Nguyên Diệu đống bọc lớn nhỏ quầy, da đầu tê dại: "Ngươi định dùng những thứ để giúp đài mặt mèo khôi phục mặt ư?"
Bạch Cơ gật đầu: " . Hắn trúng một loại yêu thuật ác độc, cần nấu t.h.u.ố.c yêu mới giải ."
Bất ngờ, một xông Phiêu Miểu các, khí thế hùng hổ.
Nguyên Diệu đầu , hóa là Tô Lượng.
Trên mặt Tô Lượng vài vết cào, quần áo cũng rách nát, giống như đ.á.n.h với ai đó. Hắn bước nhanh đến quầy, đập mạnh xuống bàn, vẻ mặt giận dữ : "Rồng yêu, ngươi dám xúi giục Trương Ma T.ử và đám mèo hoang đến cướp hết mũ của !"
Bạch Cơ Tô Lượng, thừa nhận cũng phủ nhận: "Chúng lấy hết ?"
Tô Lượng nghiến răng, đau đớn : "Chúng đông , cướp sạch mũ của chạy mất. Những cái mũ đó là tâm huyết nhiều năm của , là mạng sống của , chúng sống ?!"
Bạch Cơ vui vẻ : "Không sống thì c.h.ế.t ."
Nguyên Diệu khổ sở trong lòng, Bạch Cơ chắc chắn sẽ chọc giận Tô Lượng, e rằng xảy chuyện lớn mất.
Quả nhiên Tô Lượng nổi giận đùng đùng, lập tức biến thành một con mèo lớn. Toàn màu khói tùng, lưng bảy vệt màu nâu, đuôi. Nguyên Diệu kỹ, đuôi, mà đuôi đứt. Mắt của mèo yêu màu xanh biếc như ngọc, ánh lên vẻ hung ác và xảo quyệt. Trên mặt nó những vệt đen kỳ dị, từ xa, những vệt đen tạo thành hình mặt mỉm , trông quái dị.
Trong lòng Nguyên Diệu sợ hãi, nắm chặt cái chổi lông gà. Yêu thú nhảy lên bàn, cúi Bạch Cơ, hung ác : "Chọc giận , ngươi sẽ chịu kết cục thê thảm, ngươi phá hủy mũ của , cũng sẽ phá hủy Phiêu Miểu các của ngươi!"
Trong chớp mắt, yêu thú vung móng vuốt sắc nhọn đ.á.n.h Bạch Cơ, dường như xuyên thủng tim nàng. Bạch Cơ động đậy, nhưng bùng lên lửa rồng màu vàng. Móng vuốt của yêu thú lửa rồng thiêu đốt, phát tiếng kêu t.h.ả.m thiết, nhảy lui . Ngọn lửa vàng dọc theo móng vuốt cháy lan yêu thú, nó kêu lên "meo meo" vô cùng t.h.ả.m thiết.
Bạch Cơ dậy, quái dị về phía yêu thú, lửa vàng tỏa sáng. Yêu thú run rẩy đảo mắt qua, quan tâm đến vết thương , mang theo ngọn lửa chạy . Trong ngọn lửa truyền đến tiếng giận dữ của nó: "Rồng yêu, ngươi đợi đấy, sẽ tha cho ngươi"
Bạch Cơ đuổi theo, tại chỗ yêu thú bỏ chạy. Bạch Cơ với Nguyên Diệu: "Gần đây đừng ngoài một ."
Nguyên Diệu khổ sở đáp: "Được."
Nhìn tình hình , thù hận giữa Bạch Cơ và Tô Lượng ngày càng sâu. Nguyên Diệu ngọn lửa Bạch Cơ thì sững sờ. Ngọn lửa vàng như ánh sáng Phật, bộ đồ trắng khi trong ánh sáng Phật vô lượng, trong sáng và thuần khiết, vô cùng .
Bạch Cơ thấy Nguyên Diệu , chắp tay , : "Nguyên Diệu giống Quan Âm Bồ Tát trong bức tranh Phật Quang ?" Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh, con rồng yêu rõ ràng giống Diêm La Quỷ trong bức tranh Địa Ngục... Tuy nhiên, dám thật, chỉ đành : "Rất giống."
"Ít nhất thì áo trắng giống." Nguyên Diệu thầm bổ sung trong lòng.
Bạch Cơ vui: "Nguyên Diệu thật mắt ."
Buổi chiều Ly Nô trở về, mặt mày giận dữ với Bạch Cơ: "Chủ nhân, tên Quỷ Vương đó thật là thứ . Hắn kiêu ngạo quá đáng luôn, Ly Nô chờ ba canh giờ mới Dạ Xoa dẫn gặp . Ly Nô chủ nhân cần ba lạng da của , bèn gằn chủ nhân đổi Phiêu Miểu các để lấy. Ly Nô tức giận, trả lời một câu. Hắn nổi giận gọi Dạ Xoa đến tấn công Ly Nô. Ly Nô giận bèn đ.á.n.h với Dạ Xoa. Chúng đ.á.n.h kịch liệt phân thắng bại, nhưng Ly Nô nghĩ đến nấu cơm cho chủ nhân và tên mọt sách, bèn rút lui trở về."
Nguyên Diệu nghĩ rằng, Ly Nô vì nhớ nấu cơm mà trở về, mà là đ.á.n.h Dạ Xoa nên mới chạy về. Tuy nhiên Ly Nô tự ái, nên Nguyên Diệu dám vạch trần.
Bạch Cơ hỏi Ly Nô: "Ngươi gì với Quỷ Vương?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/chuong-4-yeu-thuat.html.]
Ly Nô : "Cũng gì, chỉ một câu 'Chỉ là ba lạng da bánh ú, cũng đáng để đổi lấy Phiêu Miểu các ư?'"
Bạch Cơ xoa trán: "Ly Nô, Quỷ Vương ghét nhất là nhắc đến 'bánh ú'..."
Ly Nô : "Chủ nhân, Quỷ Vương gian tà xảo quyệt ý , luôn để mắt đến Phiêu Miểu các, còn thường lưng ngài. Hay ngài đến Đạo Ngạ Quỷ lột da của Quỷ Vương ."
Bạch Cơ suy nghĩ một lúc, : "Đề nghị của Ly Nô cũng tệ."
Nguyên Diệu lo lắng Bạch Cơ và Quỷ Vương kết oán, trở thành bia đỡ trong cuộc đấu pháp giữa yêu và quỷ, bèn vội : "Bạch Cơ, xin hãy bình tĩnh. Ngươi kết thù với Tô Lượng, kết thù với Quỷ Vương, như thế là . Tục ngữ , hòa khí sinh tài. Chúng là buôn bán, càng nên lấy hòa khí trọng, nên kết oán với khác."
Bạch Cơ : "Nếu Nguyên Diệu ... Thì, ngày mai, Nguyên Diệu hãy 'hòa khí' đến Đạo Ngạ Quỷ hỏi xin da của Quỷ Vương."
Đạo Ngạ Quỷ là những kẻ phi nhân hung tàn bạo ngược, chúng ăn nội tạng , hấp hồn luyện t.h.u.ố.c bất tử, Nguyên Diệu dám ? Hắn run rẩy, mặt mày khổ sở từ chối: "Ta miệng lưỡi vụng về, Tô Tần, Trương Nghi, e là sẽ hỏng việc..."
Bạch Cơ suy nghĩ một chút, : "Ngày mai, với Nguyên Diệu đến Ngạ Quỷ đạo."
Ngày hôm , Nguyên Diệu mở cửa Phiêu Miểu các, cửa một chiếc lá ngô đồng, lá ngô đồng đặt ba miếng bánh hoa quế, hai miếng ở , một miếng ở . Không cần ngẩng đầu, Nguyên Diệu cũng mèo li hoa đang trốn cây liễu lớn lén . Sợ hoa ly mèo chạy mất, Nguyên Diệu dám ngẩng đầu, : "Công chúa Ngọc Quỷ, ngươi ở cây liễu ?"
Sau một lúc, cây liễu lớn truyền đến một giọng nhẹ nhàng, e thẹn và lo lắng: "Nguyên... Nguyên công tử..."
Nguyên Diệu : "Công chúa Ngọc Quỷ, ý của ngươi xin nhận, xin đừng tặng thêm món quà gì nữa."
"Tại... tại ?" Công chúa Ngọc Quỷ khó hiểu.
Nguyên Diệu đắn đo lời : "Bởi vì... bởi vì... như sẽ thấy phiền." Nghĩ đến việc công chúa mèo cứ mãi "báo ân" như , Nguyên Diệu cảm thấy phiền phức, đau đầu. Nếu, nàng báo ân mà đến Phiêu Miểu các tìm Nguyên Diệu, kết bạn với Nguyên Diệu thì Nguyên Diệu vui.
Sau cây liễu lớn im lặng một lúc, truyền đến một câu bi thương: "Thì , Nguyên công t.ử ghét Ngọc Quỷ..."
Nguyên Diệu giật , vội giải thích: "Công chúa Ngọc Quỷ, ngươi hiểu lầm , ý đó."
, mèo Li Hoa quan tâm đến Nguyên Diệu, chạy : "Hu hu, thật đau lòng, thật đau lòng..." Nguyên Diệu đuổi theo nhưng kịp, trong lòng cảm thấy khổ sở.
Bạch Cơ ngủ dậy muộn, gần đến trưa mới xuống nhà. Nàng chuẩn xong xuôi, với Nguyên Diệu: "Nguyên Diệu, ngươi cùng đến Ngạ Quỷ đạo nhé."
Nguyên Diệu khổ sở : "Ta thể ?"
Ly Nô : "Chủ nhân, nếu mọt sách thì để Ly Nô cùng chủ nhân. Hôm qua Dạ Xoa dùng cây đinh ba sắt đ.â.m mất một mảnh da của Ly Nô, Ly Nô tìm Dạ Xoa báo thù!" Nguyên Diệu thoái thác Đạo Ngạ Quỷ với Bạch Cơ, còn Ly Nô thì tranh giành , cả hai ầm cả lên.
"I a" Tên ăn xin ở góc phát âm thanh, để chứng tỏ sự tồn tại của .
Bốn đang cãi , một con quạ bay Phiêu Miểu các, đậu quầy, kêu quạ quạ. Bạch Cơ thấy con quạ, : "Ồ, chẳng đây là sứ giả của Quỷ Vương, Yểm đây ?"
"Báo tang, báo tang" Con quạ kêu quạ quạ.
Bạch Cơ : "Ngươi đến Phiêu Miểu các báo tang gì? Chẳng lẽ Quỷ Vương c.h.ế.t ?" Con quạ lập tức biến thành một mặc áo choàng đen, đội mũ đen, thậm chí mặt cũng che kín trong tấm vải đen. Hắn lặng lẽ, ho nhẹ một tiếng, lớn tiếng : "Quỷ Vương bệ hạ sống lâu như trời đất, bất t.ử bất diệt. Ta lệnh Quỷ Vương bệ hạ, đến đây đưa cho Bạch Cơ một món đồ." Bạch Cơ : "Là món gì?"
Yểm lấy một gói giấy đỏ đưa cho Bạch Cơ. Bạch Cơ đưa tay nhận lấy, mở mà chỉ đưa lên mũi ngửi, hài lòng : "Xem , cần đến Đạo Ngạ Quỷ nữa . Yểm, tại Quỷ Vương đột nhiên chịu nhường mảnh da của cho thế?"
Yểm cúi đầu : "Quỷ Vương bệ hạ , tuân thủ thỏa thuận, mong Bạch Cơ cũng giữ lời hứa. Ta còn báo tin vui cho hàng ngàn yêu quỷ, nên xin cáo từ . Đến tối khi trăng lên, Yểm sẽ đến đón ngươi."
"Đón ?" Bạch Cơ cảm thấy kỳ lạ, định hỏi kỹ, nhưng Yểm cúi chào biến thành con quạ bay .
Bạch Cơ cũng để tâm, gói giấy thì vui vẻ . Bạch Cơ bảo Ly Nô mua vài bó củi lớn về, sai Nguyên Diệu kho lấy một cái đỉnh đồng lớn mang sân . Cái đỉnh đồng lớn hơn thùng nước một chút nhưng nặng, hơn một trăm cân, Nguyên Diệu và tên ăn xin hợp sức mới mang sân .
Bạch Cơ ném các loại như dịch nhầy của thằn lằn, tủy sống của rết, phấn hoa của hoa ăn mòn xương, rốn của đứa trẻ c.h.ế.t yểu, da của xác c.h.ế.t ngàn năm, v.v... đỉnh đồng, thêm một thùng nước, bảo Ly Nô nhổ ít nước bọt , đó chất củi đỉnh đồng, bắt đầu nấu.
"Tại Ly Nô nhổ nước bọt đỉnh?"
Nguyên Diệu cho củi lửa, tò mò hỏi. Bạch Cơ : "Vì cuộn da dê ghi thêm nước bọt của mèo."
Nguyên Diệu đỉnh đồng đầy chất lỏng đen đặc, hỏi: "Thứ để giúp tên ăn xin khôi phục khuôn mặt con đúng ?"
Bạch Cơ gật đầu: " ."
Nguyên Diệu hỏi: " thứ uống thế nào?"
Tên ăn xin chằm chằm đỉnh đồng chứa xác rết, rốn trẻ sơ sinh, mắt bò đực, mặt lộ vẻ sợ hãi và ghê tởm.
Bạch Cơ : "Uống ..."
Tên ăn xin mồ hôi lạnh như mưa, khóe miệng co giật vài cái, chạy như bay về nhà xí để nôn mửa: "Uống ... là sẽ c.h.ế.t ..."
Nhìn bóng tên ăn xin chạy , Bạch Cơ vui vẻ tiếp: "Loại t.h.u.ố.c là dùng bên ngoài."
Nguyên Diệu thở phào nhẹ nhõm, trách móc: "Bạch Cơ, khi chuyện xin đừng ngắt quãng, hại tên ăn xin chạy nôn ."
"Hi hi." Bạch Cơ quái dị.
Ly Nô bưng một đĩa lớn cá sống xiên bằng que tre tới, : "Chủ nhân, lửa lớn thế thật lãng phí, chi bằng nướng cá ăn."
Bạch Cơ đồng ý: "Ý kiến , còn thể nướng hạt dẻ nữa." Ly Nô chạy vội bếp, mang một giỏ hạt dẻ sống lớn .
Nguyên Diệu : "Chúng đang nấu thuốc, nướng đồ ăn."
Bạch Cơ và Ly Nô để ý đến Nguyên Diệu, hứng khởi chuẩn nướng cá và hạt dẻ. Ly Nô đào một cái hố bên cạnh lửa, chôn hạt dẻ xuống đất, đặt cá tẩm muối và gia vị lên lửa nướng. Bạch Cơ lấy vài hũ rượu hoa quế.
Tên ăn xin trở , lo lắng yên. Nguyên Diệu giải thích với tên ăn xin rằng t.h.u.ố.c dùng bên ngoài, cần uống. Tên ăn xin tin lời Nguyên Diệu, cho rằng đang lừa , bèn ngừng thở dài.
Bạch Cơ thỉnh thoảng dùng que gỗ khuấy chất lỏng trong đỉnh đồng, chất lỏng đen dần dần chuyển sang màu vàng tối. Một mùi tanh nhẹ nhàng lan tỏa trong sân, nhưng mùi thơm của cá nướng át . Ly Nô thỉnh thoảng lật cá nướng. Cá dần dần nướng vàng, tỏa mùi thơm phức, hạt dẻ trong đất cũng chín, tỏa hương ngọt ngào.
Ly Nô đào hạt dẻ lên, tỏa mùi thơm quyến rũ. Bạch Cơ dùng lá cây gói vài hạt dẻ đưa cho Nguyên Diệu: "Hiên Chi, thơm lắm đấy."
Nguyên Diệu ban đầu ăn, nhưng cưỡng mùi thơm, đành nhận lấy ăn.
Tên ăn xin cá nướng của Ly Nô hấp dẫn, quên mất tâm trạng vui, bắt đầu ăn uống ngon lành. Trong đỉnh đồng, chất lỏng màu đen vàng sôi sùng sục, các mảnh vụn lăn lộn. Bốn vui vẻ quanh lửa, uống rượu hoa quế, ăn cá nướng và hạt dẻ nướng.
Đến chập tối, chất lỏng trong đỉnh đồng nấu thành dạng sệt. Bạch Cơ dập tắt lửa, chờ hỗn hợp sệt nguội. Vì cả bốn ăn no, Ly Nô nấu cơm tối. Mọi cảm thấy đầy bụng, vận động để tiêu hóa, bèn thành hàng gốc cây đào, bắt đầu tập Ngũ Cầm Hí*
* Ngũ Cầm Hí: Một phương pháp khí công để rèn luyện sức khỏe, bắt chước các động tác của năm loài động vật là hổ, gấu, hươu, vượn, và chim (sếu). Được y gia cổ đại Trung Quốc Hoa Đà sáng tạo, nên còn gọi là Ngũ Cầm Hí Hoa Đà. Ngũ Cầm Hí thể chữa bệnh và dưỡng sinh, giúp cơ thể mạnh khỏe.