Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Chương 5: Cưới Quỷ

Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:19:51
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi tập Ngũ Cầm Hí ba thì mặt trời lặn, chất lỏng sệt cũng nguội. Bạch Cơ dùng muỗng múc hỗn hợp sệt đặt một chiếc đĩa ngọc hình lá sen. Hỗn hợp sệt đen kịt pha chút tím đậm, tỏa mùi tanh nhẹ. Bạch Cơ với tên ăn xin: "Tối nay trăng sáng gió mát, chúng giải lời nguyền tại hành lang nhé."

Tên ăn xin gật đầu. Nguyên Diệu thắp hai chiếc đèn dầu, đặt trong hành lang. Tên ăn xin quỳ đất, Bạch Cơ quỳ đối diện. Tên ăn xin lo lắng, nắm chặt vạt áo. Bạch Cơ đưa tay nâng cằm tên ăn xin, bôi hỗn hợp sệt lên mặt . Bạch Cơ bôi đều và tỉ mỉ. Tên ăn xin vẻ thoải mái, c.ắ.n chặt môi.

Nguyên Diệu lo lắng hỏi: "Thứ bôi lên sẽ hỏng mặt chứ?"

Bạch Cơ : "Hắn mặt mũi còn sợ hỏng mặt gì nữa?"

"I a" Tên ăn xin kêu lên một tiếng, tỏ ý phản đối.

Khi Bạch Cơ đang bôi kỹ lưỡng, con quạ sáng nay bay đến: "Báo tang báo tang"

Bạch Cơ : "Yểm, ngươi đến báo tang? Quỷ Vương c.h.ế.t ?"

Yểm bãi cỏ, kêu lớn một tiếng: "Quỷ Vương bệ hạ tuổi thọ sánh ngang với trời đất, bất t.ử bất diệt", : "Bạch Cơ đại nhân, giờ lành đến, ngài chuẩn xong ?"

Bạch Cơ bôi hỗn hợp sệt cho tên ăn xin, hỏi: "Chuẩn gì?"

Yểm cúi đầu : "Chuẩn cưới Quỷ Vương. Khi trăng lên cao, lễ cưới của ngài và Quỷ Vương sẽ bắt đầu..."

Nguyên Diệu và Ly Nô , nghi ngờ Bạch Cơ.

Bạch Cơ cũng ngơ ngác: "Ai cưới Quỷ Vương cơ?"

Yểm : "Ngài và Quỷ Vương."

Bạch Cơ , : "Quỷ Vương lú lẫn ? Ta đồng ý cưới khi nào?"

Yểm : "Ngài hủy hôn ? Tối qua, ngài đến Đạo Ngạ Quỷ cầu hôn Quỷ Vương, còn nguyện mang cả Phiêu Miểu các của hồi môn để cưới Quỷ Vương. Quỷ Vương thấy ngài chân thành, nên đồng ý. Quỷ Vương dùng da của lễ vật, ngài dùng Phiêu Miểu các của hồi môn, hẹn tối nay lúc nửa đêm lễ thành . Hôm nay, Quỷ Vương cảm khái cả ngày, ngài và kẻ thù mấy ngàn năm, ngờ ngài luôn thầm thương trộm nhớ . Là Quỷ Vương quá trai, quá cuốn hút, quả thật là tội ..."

Bạch Cơ méo mặt, : "Tối qua đến Ngạ Quỷ đạo, cũng gặp Quỷ Vương, càng cầu hôn cái xác ..."

Yểm kinh ngạc, : "Lễ vật nhận , ngài thể hủy hôn? Ác quỷ trong thành Trường An tụ tập tại Ngạ Quỷ đạo, chờ uống rượu mừng ."

Bạch Cơ : "Ta nhận da Quỷ Vương, nhưng nhớ hẹn ước gì về việc cưới hỏi cả."

Ly Nô bĩu môi : "Rõ ràng đây là mưu kế của Quỷ Vương, chiếm đoạt Phiêu Miểu các. Diện mạo của Quỷ Vương còn hơn cả mọt sách, chủ nhân thể cầu hôn ? Là bịa chuyện, bôi nhọ danh tiếng của chủ nhân để trả thù mối hận nhiều năm chứ gì."

Nguyên Diệu hài lòng : "Ly Nô, chỗ nào?"

Ly Nô : "Từ đầu đến chân đều ."

Nguyên Diệu định phản bác, nhưng Bạch Cơ thấy Ly Nô lý nên nổi giận, hét lên với con quạ: "Ngươi bảo Quỷ Vương c.h.ế.t ."

"Quạ quạ" Con quạ kinh hãi bay . Bạch Cơ tiếp tục bôi hỗn hợp sền sệt lên mặt tên ăn xin.

Ly Nô thấy Bạch Cơ tức giận, tranh thủ : "Chủ nhân, Ly Nô nghĩ nên dạy cho Quỷ Vương một bài học thật đau, để còn dám bậy bạ, phá hoại danh tiếng của ngài."

Bạch Cơ đồng ý: "Ly Nô đúng."

Nguyên Diệu cẩn trọng : "Ta thấy con quạ vẻ gì là dối..."

Bạch Cơ nhướng mày, : "Nó dối? Vậy ý của Hiên Chi là đang dối?"

Nguyên Diệu đáp: "Tất nhiên là cũng thể nào... Nếu ngươi thực sự đến cầu hôn Quỷ Vương thì thể thừa nhận..."

Bạch Cơ : "Tất nhiên là thể nào. Gả cho Quỷ Vương chẳng thà gả cho Hiên Chi còn hơn."

Mặt Nguyên Diệu bỗng đỏ bừng.

"Ta chỉ bâng quơ thôi, Hiên Chi cần đỏ mặt..."

"Ta đỏ mặt..." Mặt Nguyên Diệu càng đỏ hơn.

Trăng từ từ trượt khỏi mây, rải xuống mặt đất một ánh sáng thanh khiết. Con quạ bay tới, lông đen rụng đầy mặt đất, kêu lên: "Báo tang báo tang"

Con quạ dừng mặt Bạch Cơ, : "Quỷ Vương bệ hạ tức giận, đang bắt các yêu quái đến dự tiệc để ăn để xả giận. Ngài , ngài ngươi chỉ đang trêu chọc ngài để lừa ngài lột da. ngươi ngài mất mặt, ngài thể chịu đựng; ngươi gả cho ngài, ngài cảm ơn trời đất; nhưng, ngươi giao Phiêu Miểu các theo như lời hứa, nếu ngài sẽ để yên cho ngươi. Còn nữa, ngươi bảo ngài c.h.ế.t, ngài ngài c.h.ế.t một , thể nào..."

Bạch Cơ ngắt lời con quạ: "Ngươi bảo c.h.ế.t thêm một nữa."

Ly Nô giận dữ : "Quỷ Vương Phiêu Miểu các, mơ giữa ban ngày!"

Con quạ vỗ cánh, bay truyền tin.

Nguyên Diệu con quạ bay xa, : "Bạch Cơ, nếu nhớ nhầm, tối qua ngươi quả thực chơi đêm ? Ngươi thật sự đến lừa Quỷ Vương cầu hôn chứ?"

"Lừa cầu hôn?" Bạch Cơ vui, : " Hiên Chi, trong thế giới con , lời cũng là một loại 'nhân quả'. Nói lời mà , hoặc thất hứa, sẽ báo ứng, nhận lấy quả . Dù da của Quỷ Vương cũng sẽ lấy Phiêu Miểu các và bản đùa. Trực tiếp lột da Quỷ Vương mới là cách đơn giản nhất."

Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh, với tính cách của con rồng yêu , quả thật sẽ chọn cách lột da Quỷ Vương cho đơn giản. cảm thấy Quỷ Vương và con quạ cũng giống như đang dối. Rốt cuộc là chuyện gì xảy đây?

Mặt tên ăn xin bôi đầy bùn đen. Bạch Cơ trăng lưỡi liềm bầu trời, bảo tên ăn xin trong sân, đưa mặt về phía ánh trăng.

Bạch Cơ : "Có thể sẽ đau, cố chịu đựng là qua thôi." Tên ăn xin gật đầu.

Tên ăn xin nhắm mắt , trong ánh trăng, bùn mặt tỏa một ánh sáng xanh mờ ảo.

Bạch Cơ rửa tay bên giếng nước tới hành lang, bên cạnh Nguyên Diệu. Trăng thu, đom đóm thu, cỏ thu, đèn thu, thứ đều tĩnh lặng và đẽ.

"Đêm nay thật ." Bạch Cơ mỉm .

"Ừ." Nguyên Diệu gật đầu.

Bạch Cơ Nguyên Diệu, đề nghị: " Hiên Chi một bài thơ ."

Nguyên Diệu : "Được. Để ủ chút cảm xúc."

Nguyên Diệu nghĩ câu "Thu sắc nhuộm dây leo", thì tiếng ồn của Ly Nô đứt mạch suy nghĩ: "Con hồ ly c.h.ế.t tiệt, ngươi đến Phiêu Miểu các gì?"

"Mỗ đến truyền lời cho Bạch Cơ. Con mèo yêu thối mau tránh , đừng cản đường mỗ!"

"Dám c.h.ử.i hả? Ta ăn ngươi, con hồ ly c.h.ế.t tiệt!"

"Con mèo yêu thối, con mèo yêu thối, mỗ c.h.ử.i ngươi thì ?"

Một con mèo đen và một con cáo lửa ồn ào tới hậu viện.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu , hóa là Hồ Thập Tam Lang.

Bạch Cơ : "Ly Nô, vô lễ. Thập Tam Lang, tối nay rảnh rỗi đến chơi ở Phiêu Miểu các thể?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/chuong-5-cuoi-quy.html.]

Con hồ ly nhỏ mặt Bạch Cơ, lễ phép : "Mỗ đến chơi. Phụ bảo mỗ đến xin Bạch Cơ..."

Bạch Cơ cảm thấy kỳ lạ: "Lão hồ vương xin cái gì?"

Con cáo nhỏ xoa mặt, vẻ khó mở lời, nhưng cuối cùng vẫn : "Tối qua, ngươi đến núi Thúy Hoa, ngươi ở Trường An cô độc nơi nương tựa, hy vọng gả tộc Cửu Vĩ Hồ. Phụ vui và đồng ý . Sau khi ngươi , phụ suy nghĩ rằng trong các con trai nhà họ Hồ, chỉ Lật là lớn tuổi nhất, thê tử, bèn quyết định cho Lật cưới nàng, Lật tin bèn thu dọn đồ đạc bỏ trốn ngay trong đêm... Phụ tức giận, phái bắt Lật . Phụ , 'Lật quá hổ nên mới chạy trốn, mong Bạch Cơ đừng trách. Bắt về sẽ dạy dỗ đứa con nghịch ngợm thật kỹ.'"

Nguyên Diệu : "Lật bỏ trốn hổ, mà là sợ hãi... Bạch Cơ, ngươi đến cầu hôn tộc Cửu Vĩ Hồ nữa ?"

Ly Nô liếc Bạch Cơ, : "Chủ nhân, Ly Nô và đám hồ ly đó hợp, Ly Nô đồng ý mối hôn sự ."

Bạch Cơ méo mặt, : "Không ... Tối qua đến núi Thúy Hoa, càng cầu hôn... Thập Tam Lang nhầm ?" Con hồ ly nhỏ xoa mặt: "Sao nhầm ? Sao phụ nhận ngươi ? Tối qua, mỗ còn chuyện với ngươi vài câu nữa."

Bạch Cơ quả quyết : "Không thể nào, tối qua đến núi Thúy Hoa."

Con hồ ly nhỏ mở to mắt: "Vậy tối qua ai đến núi Thúy Hoa?"

Bạch Cơ chìm suy nghĩ.

Đột nhiên, một con chim hỷ tước bay Phiêu Miểu các, đậu mặt Bạch Cơ. Nó ríu rít kêu lên: "Giờ lành tháng , hoa trăng tròn. Báo hỷ, báo hỷ"

Bạch Cơ : "Đây là Cát ? Có chuyện vui gì ?"

Cát là con chim hỷ tước chuyên báo tin vui cho đám yêu quái và ma quỷ ở thành Trường An, vì cả năm chẳng bao nhiêu chuyện vui nên nó còn kiêm luôn việc mai để kiếm sống.

Con chim hỷ tước bay lên trung, vỗ cánh, rải xuống một đống cánh hoa đào xuống đất. Cánh hoa đào rơi xuống biến thành một đống giấy đỏ.

Con chim hỷ tước : "Không tại , hôm nay nhiều yêu cầu gửi sinh thần bát tự của họ đến cho Bạch Cơ. Đây là sinh thần bát tự của con trai trưởng nhà bà Thư, đây là sinh thần bát tự của cháu trai nhà Huyền Vũ, đây là sinh thần bát tự của công t.ử Hải ở Đông thành, đây là sinh thần bát tự của quân ưng hổ ở Tây thành... , Bạch Cơ định chọn ai phu quân?"

Mặt Bạch Cơ dần dần đen , : "Cát, trả hết mấy sinh thần bát tự cho họ ..."

"Những ngươi đều hài lòng ?" Cát khó xử : "Ta là chim hỷ tước, chỉ báo tin vui báo chuyện buồn. Hơn nữa, nhận tiền gửi giấy , tiện gửi trả ..." Thấy mặt Bạch Cơ càng lúc càng đen , Cát bèn đảo mắt, vội vàng chạy trốn: "Haha, còn báo tin vui chỗ khác, ngươi gửi trả mấy tờ giấy thì để Ly Nô , dù nó cũng là mèo đen yêu thích."

"Mày mới ưa thích!" Ly Nô tức giận, nhảy lên định vồ Cát. Cát phản ứng nhanh, vỗ cánh bay , Ly Nô chỉ bắt khí.

"Giờ lành tháng , hoa trăng tròn. Báo hỷ, báo hỷ." Con chim hỷ tước dần dần bay xa trong ánh trăng.

Nguyên Diệu đống giấy bát tự, hỏi Bạch Cơ: "Tại đột nhiên nhiều đến cầu hôn ngươi như ?"

"Rất... kỳ lạ..." Bạch Cơ nghiêm mặt, với Ly Nô: "Ly Nô, ngươi ngoài điều tra xem rốt cuộc xảy chuyện gì."

"Vâng. Thưa chủ nhân." Ly Nô nhận lệnh ngay.

Hồ Thập Tam Lang thấy sự việc , chuẩn cáo từ: "Dù hiểu rõ xảy chuyện gì, nhưng mỗ về núi Thúy Hoa . Đợi tìm Lật, mỗ sẽ đến xin Bạch Cơ."

Bạch Cơ : "Chuyện tối qua e rằng là một hiểu lầm, đợi điều tra rõ ràng sẽ đến giải thích với lão hồ vương. Còn Lật, nếu tìm thì hãy nhắn với lão hồ vương, chắc chắn đ.á.n.h nó hai mươi roi giúp ."

"Được." Con hồ ly nhỏ vui vẻ đồng ý.

Con hồ ly nhỏ rời trong ánh trăng.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu hành lang, lên nửa vầng trăng bầu trời đêm.

Nguyên Diệu liếc Bạch Cơ, : "Ta một thắc mắc."

Bạch Cơ : "Hiên Chi cứ hỏi."

Nguyên Diệu : "Ngươi từng yêu quái cũng hôn nhân, tại ngươi sống ở nhân gian nhiều năm như mà vẫn độc ?"

Bạch Cơ uống một ngụm rượu hoa quế, suy nghĩ một lúc : "Có lẽ, đang chờ Hiên Chi."

Mặt Nguyên Diệu bỗng đỏ bừng, trong lòng nổi lên một cảm giác khó tả.

Bạch Cơ thấy mặt Nguyên Diệu đỏ lên, : "Chỉ là đùa thôi, Hiên Chi đỏ mặt nữa ."

Nguyên Diệu tức giận: "Xin đừng tùy tiện lấy trò đùa."

Bạch Cơ : "Hiên Chi giận ?"

Nguyên Diệu trả lời Bạch Cơ, đầu sang một bên.

Bạch Cơ lên trăng bán nguyệt, : "Ngoài thần Phật , trong tất cả sinh linh thế gian chỉ Thiên Long là sống lâu nhất. Có lẽ vì cuộc sống quá dài, Thiên Long thể cảm nhận thất tình lục dục, thể hiểu cảm xúc của con . Dù lang thang ở nhân gian nhiều năm, thu thập nhiều 'nhân quả', vẫn thể cảm nhận . Có lẽ, đợi thu thập nhiều nhân quả hơn nữa mới thể hiểu cảm xúc của con ."

Bóng dáng Bạch Cơ trông cô đơn, trong lòng Nguyên Diệu dâng lên một cảm giác kỳ lạ, nghĩ nếu tiến gần ngươi hơn, ôm lấy nàng, liệu bóng dáng nàng bớt cô đơn hơn ?

Nguyên Diệu từ từ tiến gần Bạch Cơ, khi tay chỉ còn cách vai nàng ba tấc, thì tên ăn xin trong sân phơi ánh trăng đột nhiên kêu lên đau đớn, lăn lộn mặt đất.

Nguyên Diệu giật , rụt tay .

Bạch Cơ bật dậy: "Hiên Chi lấy một thùng nước giếng đến đây."

"Được." Nguyên Diệu đáp.

Bạch Cơ bước nhanh đến chỗ tên ăn xin, gì đó với giữ chặt , tránh để mặt rời khỏi ánh trăng khi co rút.

Dưới ánh trăng, bùn đen mặt tên ăn xin chảy từng lớp, biến thành màu đỏ rực. Bùn loãng nổi bọt như dung nham đang sôi. Tên ăn xin đau đớn, nhưng vẫn c.ắ.n răng chịu đựng, để mặt rời khỏi ánh trăng, cũng dùng tay chạm mặt.

Nguyên Diệu xách một thùng nước giếng đến, thấy mặt tên ăn xin giống như đang đeo một chiếc mặt nạ lửa. Tên ăn xin quằn quại trong ngọn lửa, rên rỉ, đau đớn đến co giật. Lông mèo mặt ngọn lửa thiêu đốt hết, lộ làn da nhẵn nhụi.

Bạch Cơ thấy mặt tên ăn xin trở hình dáng con , nhưng ngọn lửa vẫn còn cháy, với Nguyên Diệu: "Hiên Chi đổ nước."

"Ào" Nguyên Diệu vội vàng đổ nước giếng lên mặt tên ăn xin.

"Xì xì" một âm thanh lửa nước dập tắt vang lên, mùi khét lan tỏa trong khí. Tên ăn xin đất, hai tay che mặt, đôi vai run rẩy.

Nguyên Diệu trong lòng bồn chồn, chẳng lẽ dội nước quá chậm, khiến mặt của tên ăn xin cháy sém ?

"Huynh đài, mặt của ... chứ?" Nguyên Diệu thăm dò hỏi.

Tên ăn xin ngẩng đầu lên, buông tay . Mặt của tên ăn xin cháy sém, trở gương mặt con . Dung mạo của , thậm chí còn tuấn, nhưng Nguyên Diệu thấy khuôn mặt kinh hãi, kêu to: "Tô Lượng?! Sao là Tô Lượng?!!"

Bạch Cơ tên ăn xin, dường như hiểu điều gì đó: "Thì , là như ..."

Tên ăn xin mở miệng, bởi vì mới phá giải chú thuật, giọng của khô khốc: "Ta... mới là... Tô Lượng... Tô Lượng hiện giờ là con mèo nuôi."

Bạch Cơ : "Ta nó là con mèo, nhưng tại ngươi trở thành thế ?"

Nghe , Tô Lượng rơi hai hàng nước mắt nóng hổi, vô cùng đau khổ: "Ta thật sự thích Tiểu Tô, nhưng nó đối xử với như ..."

Tô Lượng đến hành lang xuống, uống một chén rượu hoa quế dịu cổ họng, từ từ kể .

 

Loading...