Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Chương 8: Bóng Ngựa

Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:29:17
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giữa mùa xuân chính là thời gian hoa mẫu đơn nở rộ ở Đông Đô Lạc Dương. Theo thông lệ hàng năm, Võ Hậu sẽ dời đến Thượng Dương Cung ở Lạc Dương để ở tạm, tham gia các hội hoa mẫu đơn và ở đến mùa hè mới trở về Trường An. năm nay vì yêu quái tác oai tác quái, nên chuyến Lạc Dương thể thực hiện .

Đại Minh Cung là trung tâm quyền lực của đế quốc Đại Đường, nơi quyền lực như con đường Tu La, trong đó chắc chắn trải qua con đường máu, xây dựng bậc thang từ xương trắng, bước tiếp con đường đó, bên trái là sự huy hoàng bên là sự lạnh lẽo. Trong Đại Minh Cung yêu quái tụ tập, oan hồn lượn lờ, thường xuyên xảy các hiện tượng yêu quái tác quái.

Lần , yêu quái tác quái trong Đại Minh Cung là Hàn Quốc phu nhân.

Mỗi đêm, khi Hàn Quốc phu nhân xuất hiện, sẽ một dải lớn hoa mẫu đơn đen nở rộ, màu xám như tro tàn giống như cái c.h.ế.t, yêu dị và hung ác. Hoa mẫu đơn đen nở rộ như lửa địa ngục, lan tràn dữ dội bên ngoài điện T.ử Trần nơi Võ Hậu ở, chúng quấn quanh các bậc thang, cột hành lang, mái nhà. Trong ngọn lửa hoa đen lắc lư theo gió, Hàn Quốc phu nhân khanh khách: "Ha ha, ha ha ha."

, một khi bước trong điện, hoa mẫu đơn lập tức hóa thành tro bay, tan biến như khói. Tám lá bùa vàng của Quang Tạng kết thành một tấm chắn vô hình bảo vệ điện T.ử Trần.

Hàn Quốc phu nhân thể trong điện T.ử Trần, chỉ thể vòng quanh cung điện, nàng thở dài : "Muội , ngươi đây, tỷ tỷ gặp ngươi."

"Dì ơi, t.h.u.ố.c độc đắng quá, đáy hồ Thái Dịch lạnh quá..." Tiếng oán hận phát từ chiếc áo mẫu đơn của Hàn Quốc phu nhân.

Liên tiếp nhiều đêm, Võ Hậu đóng cửa khỏi điện T.ử Trần. Hàn Quốc phu nhân vì sợ bùa vàng của Quang Tạng nên thể trong, hàng đêm lượn lờ bên ngoài cho đến khi trời sáng mới biến mất.

Võ Hậu kinh hãi khó ngủ yên. Các cung nữ cũng rơi tình trạng hoảng loạn. Võ Hậu phái Kim Ngô Vệ canh gác bên ngoài điện T.ử Trần, các chiến binh giáp vàng cách mười bước, mang đao và kiếm ngang hông. Mặc dù còn thấy hoa mẫu đơn đen, nhưng vẫn thể thấy tiếng gọi lạnh lẽo và u uất của Hàn Quốc phu nhân. Võ Hậu triệu tập hai t.ử của Quang Tạng đến trừ tà, trong hoa mẫu đơn đen m.á.u tuôn trào tiếng t.h.ả.m thiết của quỷ vang khắp Đại Minh Cung. Cuối cùng hai đạo sĩ ngất xỉu trong bụi hoa. Hàn Quốc phu nhân vẫn hàng đêm lóc ai oán lượn lờ ngoài điện T.ử Trần.

Hàn Quốc phu nhân hàng đêm lượn lờ, nàng gọi nhũ danh của Võ Hậu, kể về những chuyện qua. May mắn bùa vàng của Quang Tạng ngăn cản nên nàng thể điện T.ử Trần. Võ Hậu ăn ngon, ngủ yên, ngày càng hốc hác, sợ rằng Hàn Quốc phu nhân sẽ đòi mạng nên khi đêm xuống dám rời điện T.ử Trần nửa bước.

Sau hai cơn mưa xuân, một lá bùa vàng của Quang Tạng ướt và rơi xuống.

Đêm đó, khi Võ Hậu mơ mơ màng màng thấy Hàn Quốc phu nhân ở đầu giường, lạnh lùng, dùng móng tay sắc nhọn vẽ mắt nàng: "Muội , tỷ vẽ mày cho ."

"Á" Võ Hậu hét lớn, mạnh tay ném chiếc gối .

Hàn Quốc phu nhân biến mất.

Bên tai trái của Võ Hậu để một vết cào, m.á.u chảy ròng ròng.

Nghe thấy tiếng kêu của Võ Hậu, cung nữ từ ngoài điện vội vàng chạy .

Cung nữ thấy Võ Hậu thương bèn quỳ xuống khấu đầu xin tội: "Nô tỳ đáng c.h.ế.t."

Võ Hậu xõa tóc giữa đại điện, giận dữ : "Đã nửa tháng Quang Tạng vẫn trở về?!!"

Hai đạo sĩ mặc áo choàng xanh vàng bước lên , run rẩy : "Thưa Thiên Hậu, kể từ khi sư phụ Phiêu Miểu các thì chúng tin tức gì, chúng cũng lo lắng. chúng tìm đường đến Phiêu Miểu các."

Võ Hậu nhíu mày, lau vết m.á.u bên tai: "Lá bùa vàng thứ hai cũng sắp rơi đúng ?"

Hai đạo sĩ cúi đầu : "Vì trời mưa nên sắp rơi ."

"Tốt lắm." Võ Hậu lạnh lùng : "Khi bùa vàng rơi thì đầu của các ngươi cũng rơi theo. Nếu sống lâu hơn hãy bảo vệ bùa vàng cho ."

Hai đạo sĩ mồ hôi như mưa, cúi đầu : "Vâng."

Võ Hậu cho cung nữ lui , để họ canh giữ ở ngoại điện, chỉ giữ một nữ quan cải trang thành nam giới.

Võ Hậu gương đồng, nữ quan bước lên quỳ xuống, dùng một mảnh vải trắng lau vết m.á.u bên tai Võ Hậu. Động tác của nàng nhẹ nhàng như gió, ánh mắt đầy đau xót như thể vết thương ở tai Võ Hậu, mà ở trái tim nàng .

"Uyển Nhi, đêm nay suýt nữa là ai gia mất đôi mắt ." Võ Hậu .

Thượng Quan Uyển Nhi cúi đầu : "Nếu Thiên Hậu mất mắt thì Uyển Nhi sẽ móc mắt của cho Thiên Hậu."

Võ Hậu : "Nếu ai gia mất mắt ngươi sẽ là mắt của ai gia."

Thượng Quan Uyển Nhi : "Thiên Hậu, bùa vàng của Quốc sư là giải pháp lâu dài. Theo ý Uyển Nhi thì sự an của Thiên Hậu là quan trọng nhất, khi Quốc sư ở Đại Minh Cung thì nên treo thưởng lớn để mời các cao nhân trong giới huyền môn cung trừ khử ác quỷ, diệt trừ chúng."

"Ác quỷ... diệt trừ, g.i.ế.c c.h.ế.t, xóa bỏ..." Võ Hậu thở dài, lẽ ánh sáng ngọn nến quá đỗi dịu dàng, khiến trong đôi mắt đen lạnh lùng vô tình của nàng hiện lên một chút thương cảm: "Dù trở thành ác quỷ thì nàng vẫn là tỷ tỷ ruột của ai gia."

Thượng Quan Uyển Nhi : " Hàn Quốc phu nhân đầy oán khí, g.i.ế.c ngài. Theo Uyển Nhi thì nên trừ khử nàng."

Võ Hậu lên mặt trăng đỏ ngoài cửa sổ, : "Dù trừ khử thì cũng cần Quốc sư tay. Có những chuyện, ai gia truyền khỏi Đại Minh Cung."

Thượng Quan Uyển Nhi cúi đầu : "Sáng mai Uyển Nhi sẽ Phiêu Miểu các để tìm Quốc sư." Bầu trời đêm đầy , những đám mây trôi dạt khắp nơi.

Võ Hậu lên bầu trời đêm và : "Nhìn thiên tượng thì ngày mai sẽ là một ngày nắng , thích hợp để chơi bóng ngựa." Thượng Quan Uyển Nhi hiểu ý của Võ Hậu.

Võ Hậu : "Ngày mai ngươi Phiêu Miểu các triệu rồng trắng cung chơi bóng ngựa."

"Thiên Hậu, theo ý của Uyển Nhi thì việc tìm Quốc sư quan trọng hơn việc chơi bóng ngựa."

"Uyển Nhi, ngươi tuy thông minh nhưng quá trung trực, dễ tin . Rồng trắng giỏi dối, lời nàng câu nào là thật ? Nếu nàng cố ý giấu diếm thì ngươi thể moi tung tích thực sự của Quang Tạng từ miệng nàng. Vì thế ai gia sẽ đích hỏi nàng." Sắc mặt Võ Hậu rõ ràng, gằn : "Hơn nữa, việc ai già cần nàng hơn Quang Tạng."

"Vâng." Thượng Quan Uyển Nhi cúi đầu .

*

Chợ Tây. Phiêu Miểu các.

Ánh nắng ấm áp, gió xuân dịu dàng. Nguyên Diệu quầy tính tiền. Hôm nay phát tiền tháng, vì Bạch Cơ đeo mặt nạ Di Lặc che mất tầm , vì nàng đang lo lắng, tâm trí yên, nàng bớt tám đồng tiền Khai Nguyên của Nguyên Diệu. Nguyên Diệu tìm Bạch Cơ đòi tiền thiếu nhưng gần đây Bạch Cơ tâm trạng dễ cáu giận, nên dám đến gần.

Thực tế chứng minh, Nguyên Diệu quấy rầy Bạch Cơ là đúng.

Ly Nô chạy bên trong, : "Chủ nhân, tháng ngài bớt của Ly Nô năm đồng."

Bạch Cơ ngẩng đầu từ núi sách cổ, mặt nạ Di Lặc rạng rỡ, nhưng ánh mắt mặt nạ lạnh lùng như lưỡi dao.

Một cơn gió thổi qua, Ly Nô lạnh buốt, lông mèo dựng .

Một chén đó, con mèo đen treo bằng dây thừng gốc cây đào trong sân , nó lóc: "Hu hu, chủ nhân, Ly Nô sai , Ly Nô dám đòi tiền tháng nữa..." Nguyên Diệu lau mồ hôi trán, quyết định im lặng là vàng, coi như bỏ tám đồng để giữ mạng.

Nửa tháng qua Quang Tạng và Sư Hỏa lạc dị giới, tin tức, sống c.h.ế.t rõ. Chuyện áo mẫu đơn cũng kết quả. Nguyên Diệu hỏi Bạch Cơ, Bạch Cơ chỉ áo mẫu đơn bắt đầu "nhân quả", đợi khi "quả" chín thì tự khắc rõ ràng.

Lần , một ngọn lửa chơi quá lớn, khiến Bạch Cơ tự thương. Bạch Cơ đối diện với chiếc bình men vỡ nát, lòng lo lắng khôn nguôi. Nàng ngày đêm vùi đầu các cuốn sách huyền môn cổ, tìm cách giải cứu Quang Tạng và Sư Hỏa. Mặc dù nàng đeo mặt nạ Di Lặc tươi, Nguyên Diệu cũng thấy nàng lo lắng.

Nguyên Diệu cũng lo lắng cho sự an nguy của Quang Tạng và Sư Hỏa, nhưng mà chẳng , chỉ cầu nguyện họ bình an.

Sau vài ngày rụng lông, Ly Nô dần dần hồi phục, dấu hiệu nhiễm độc. Nó vẫn nhảy nhót như xưa, vẫn sai bảo và bắt nạt tiểu thư sinh như xưa. Khi Ly Nô quát tháo và trách mắng Nguyên Diệu, Nguyên Diệu thực sự mong nó cứ trúng độc, yên tĩnh như thế mãi.

Nguyên Diệu đang đằng quầy thì một vị khách bước Phiêu Miểu các.

Nguyên Diệu ngẩng đầu , đó là một nam t.ử quý phái và thanh tú, mặc một bộ hán phục tay hẹp màu xám xanh, cổ áo và cổ tay thêu hoa văn mây vàng, thắt lưng đeo một miếng ngọc bích xanh biếc. Vẻ ngoài của tuấn, lông mày như bay tóc mai, đôi mắt phượng chứa đầy vẻ kiêu ngạo.

Gần đây, Phiêu Miểu các hỗn loạn, khách đến, Nguyên Diệu chợt phản ứng kịp chỉ ngây vị khách . Vị nam t.ử thật phong độ, trông còn hơn Đan Dương và Trương Xương Tông.

Khách mở miệng cắt ngang suy nghĩ của Nguyên Diệu: "Long Tự Nhân ở đây ?"

Nguyên Diệu sững sờ một chút, nhận Long Tự Nhân chính là Bạch Cơ, dậy : "Bạch Cơ ở bên trong. Vị đài đến tìm Bạch Cơ việc gì?" Khách để ý đến Nguyên Diệu, bước bên trong.

Nguyên Diệu cảm thấy , vội vàng ngăn cản: "Huynh đài đừng tự tiện , hãy để tiểu sinh thông báo." khách vòng qua bức bình phong trong, tiếng bước chân của Bạch Cơ giật .

Bạch Cơ ngẩng đầu từ cuốn sách cổ, mặt nạ Di Lặc rạng rỡ.

Khách giật chằm chằm Bạch Cơ: "Ngươi đeo mặt nạ gì?"

Khách đột nhiên xông , Bạch Cơ ngạc nhiên, cũng tức giận, : "Đeo mặt nạ Di Lặc để cảm nhận niềm vui vô tư của Di Lặc."

Khách nhạo: "Ta còn tưởng ngươi chuyện dám gặp chứ."

"Thượng Quan đại nhân đùa." Bạch Cơ tháo mặt nạ Di Lặc, .

Nguyên Diệu lâu thấy mặt Bạch Cơ, ban đầu lo lắng cho nàng, nhưng khi thấy khuôn mặt mặt nạ hốc hác cũng buồn bã, vẫn rạng rỡ, vẫn nụ gian xảo thì cũng yên tâm.

Thượng Quan Uyển Nhi xuống đối diện Bạch Cơ, thẳng: "Quốc sư Quang Tạng ?"

Bạch Cơ : "Quốc sư dị giới tiên sơn hái tiên thảo cho Thiên Hậu ."

Thượng Quan Uyển Nhi chằm chằm Bạch Cơ: "Quốc sư nhiều ngày, thấy tung tích, thậm chí tin tức?"

Bạch Cơ điềm tĩnh : "Trong núi một ngày, nhân gian nghìn năm. Chúng ở Trường An qua vài ngày, nơi Quốc sư lẽ chỉ mới qua một chén . Quốc sư pháp lực cao thâm, Sư Hỏa cùng, Thượng Quan đại nhân còn lo lắng gặp chuyện ?"

Thượng Quan Uyển Nhi lạnh lùng : "Ta lo Quốc sư c.h.ế.t trong Phiêu Miểu các ."

"Thượng Quan đại nhân đùa ." Bạch Cơ , để che giấu sự bất an, nàng bảo Nguyên Diệu: "Hiên Chi, pha một ấm . Thượng Quan đại nhân chỉ là khách quý, mà còn là khách yêu, pha Mông Đỉnh ngon nhất."

Khách yêu?! Thượng Quan đại nhân rõ ràng là nam tử, Bạch Cơ gọi là khách yêu? Nguyên Diệu cảm thấy kỳ lạ, nhưng vẫn đáp: "Được."

Thượng Quan Uyển Nhi ngăn : "Không cần . Ta đến để uống . Long Tự Nhân, Thiên Hậu mời ngươi cung."

Bạch Cơ ngẩng đầu: "Vào cung gì?"

"Chơi bóng ngựa."

Bạch Cơ .

Thượng Quan Uyển Nhi nhướng mày: "Ngươi cái gì?"

Bạch Cơ mỉm đầy vẻ gian xảo: "Ta còn tưởng rằng Thiên Hậu mời cung để ngắm hoa mẫu đơn chứ."

Thượng Quan Uyển Nhi biến sắc: "Ngươi chuyện xảy trong cung?"

Bạch Cơ : "Ở Trường An ít chuyện mà ."

Thượng Quan Uyển Nhi dậy: "Xe ngựa đang chờ ở đầu ngõ. Đi ngay thôi."

Bạch Cơ lên: "Được. đưa Hiên Chi cùng."

Thượng Quan Uyển Nhi nhíu mày: "Hiên Chi là ai?"

Bạch Cơ chỉ Nguyên Diệu: "Là ."

Thượng Quan Uyển Nhi liếc Nguyên Diệu, bước : "Thiên Hậu cho ngươi dẫn theo. Tuỳ ngươi."

Bạch Cơ với Nguyên Diệu: "Hiên Chi, hôm nay trời , cùng cung chơi bóng ngựa nhé."

Nguyên Diệu khổ sở : "Tiểu sinh chơi bóng ngựa, thì hơn."

Bạch Cơ : "Không chơi bóng ngựa thì cung mở rộng tầm mắt cũng mà. Hiên Chi chẳng lẽ chiêm ngưỡng phong thái của Thiên Hậu ?"

Nguyên Diệu đột nhiên ngượng ngùng, ấp úng : "Thực , so với Thiên Hậu thì tiểu sinh gặp Thượng Quan Chiêu Dung hơn. Nghe , Thượng Quan Chiêu Dung luôn ở bên cạnh Thiên Hậu, rời nửa bước. Tiểu sinh... tiểu sinh cung thì thể gặp nàng ?"

Bạch Cơ chợt hiểu , vỗ tay: "Hoá Hiên Chi thích Thượng Quan Chiêu Dung!"

Nguyên Diệu đỏ mặt, : "Đừng bậy! Thượng Quan Chiêu Dung mặt triều đình đ.á.n.h giá thơ văn khắp thiên hạ, tiểu sinh từng thơ của nàng, tài hoa tuyệt diệu, cảm phục nàng như thần tiên, luôn ngưỡng mộ tài năng của nàng. Ngoài thì gì khác. Văn nhân sĩ t.ử trong thiên hạ ai mà ngưỡng mộ tài hoa của Thượng Quan Chiêu Dung chứ?"

Thượng Quan Uyển Nhi là cháu gái của Thượng Quan Nghi, từ nhỏ thông minh, thơ văn xuất chúng. Trong cuộc đấu tranh quyền lực, Thượng Quan Nghi Võ Hậu g.i.ế.c hại, Thượng Quan Uyển Nhi và mẫu nàng là Trịnh thị nhờ là Thái thường thiếu khanh Trịnh Hưu Viễn mà thoát c.h.ế.t, giam giữ ở trong Yết đình. Thượng Quan Uyển Nhi lúc mười bốn tuổi Võ Hậu trọng dụng nhờ tài văn thơ xuất chúng, giúp Võ Hậu quản lý các sắc lệnh, tham gia chính sự, dần trở thành trợ thủ đắc lực của Võ Hậu. Trung Tông lên ngôi, Thượng Quan Uyển Nhi phong Chiêu Dung, mặt triều đình đ.á.n.h giá thơ văn khắp thiên hạ, tuyển chọn văn nhân sĩ tử, hậu thế gọi nàng là "Nữ tướng đầu tiên."

Bạch Cơ nheo mắt : "Trong tưởng tượng của Hiên Chi, Thượng Quan Chiêu Dung nên là như thế nào?"

Nguyên Diệu suy nghĩ một chút, : "Trong tưởng tượng của tiểu sinh, Thượng Quan Chiêu Dung nên là một dịu dàng thanh nhã, câu nào cũng thành thơ, luôn mang nụ ấm áp như gió xuân."

"Rầm!" Thượng Quan Uyển Nhi đá văng cửa, khuôn mặt lạnh lùng bước .

Nguyên Diệu giật .

Thượng Quan Uyển Nhi kiên nhẫn : "Xe ngựa chuẩn xong , các ngươi còn chần chừ gì nữa?"

Bạch Cơ : "Đến ngay. Làm phiền Thượng Quan đại nhân đợi một lát, sân thả con mèo đen treo cây đào xuống để nó trông coi tiệm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/chuong-8-bong-ngua.html.]

Thượng Quan Uyển Nhi hừ lạnh một tiếng, nhanh chóng bước .

Bạch Cơ vỗ vai Nguyên Diệu, : "Tưởng tượng và thực tế luôn cách, tất cả hãy coi như mây trôi."

"HẢ?!" Nguyên Diệu hiểu Bạch Cơ đang gì.

Bạch Cơ giải thích, dẫn Nguyên Diệu và Thượng Quan Uyển Nhi cùng xe ngựa Đại Minh Cung.

Sau , khi Nguyên Diệu rằng Thượng Quan Chiêu Dung mà luôn âm thầm ngưỡng mộ chính là vị nữ t.ử lạnh lùng, ít , thường mặc nam trang , hình ảnh một nữ t.ử dịu dàng với nụ ấm áp trong tâm trí tan vỡ, ảo mộng tiêu tan, vài đám mây trôi qua mắt .

Tất cả hãy coi như mây trôi. Lời của Bạch Cơ ngừng vang lên bên tai Nguyên Diệu.

Đại Minh Cung.

Phía nam của điện Trung Hòa là sân bóng ngựa hoàng gia, sân rộng, cỏ xanh mướt, bên ngoài cờ bay phấp phới. Bóng ngựa còn gọi là "kích cúc," những tham gia chia hai đội, cưỡi ngựa, cầm gậy đ.á.n.h bóng, cùng đuổi theo một quả bóng, đội nào đ.á.n.h bóng khung thành đối phương sẽ thắng. Bóng ngựa thịnh hành trong thời Đường, là trò chơi giới quý tộc ưa chuộng.

Ánh nắng xuân rực rỡ, mây nhạt gió nhẹ, sân bóng hai đội đang cưỡi ngựa thi đấu. Các kỵ sĩ đội mũ bảo hiểm, ủng ngựa, cầm gậy hình trăng lưỡi liềm, một tay điều khiển ngựa, một tay cầm gậy đ.á.n.h bóng truy đuổi quyết liệt sân.

Võ Hậu tán hoa Phượng hoàng, uống từ cao thưởng thức cuộc thi đấu bóng ngựa. Thượng Quan Uyển Nhi hầu bên cạnh Võ Hậu, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị.

Võ Hậu tuy qua năm mươi tuổi nhưng bảo dưỡng , trông như quá ba mươi. Bà mặc một bộ y phục hoàng gia màu vàng đậm, đầu đội vương miện vàng cao, thắt lưng đeo đai ngọc chín rồng, lông mày thanh tú, môi hồng một điểm, khí thế bẩm sinh, giận mà uy.

Nguyên Diệu lén Võ Hậu, phát hiện ngũ quan của bà vài phần giống với Hàn Quốc phu nhân, nhưng lông mày và ánh mắt của Hàn Quốc phu nhân mềm mại dịu dàng hơn, còn của Võ Hậu sắc bén và uy nghiêm hơn.

Bạch Cơ bước lên phía , cúi đầu : "Bạch Cơ xin mắt Thiên Hậu, chúc Thiên Hậu phúc lộc trường tồn, thọ cùng trời đất."

Hai bên vệ sĩ Kim Ngô dày đặc, Nguyên Diệu căng thẳng đến mức nên lời, chỉ thể cùng Bạch Cơ cúi đầu bái lạy một cách lộn xộn.

Võ Hậu giơ tay: "Miễn lễ. Ban ."

"Đa tạ Thiên Hậu." Bạch Cơ và Nguyên Diệu xuống ghế khách bên của Võ Hậu.

Võ Hậu vài câu chuyện phiếm quan trọng với Bạch Cơ, bầu khí trở nên hài hòa.

Nguyên Diệu căng thẳng thì bỗng một quả táo đập đầu , đau đến mức kêu "Ái da" một tiếng. Hắn đầu , cách đó năm mé, công chúa Thái Bình trong bộ y phục lộng lẫy đang , trong tay nàng còn cầm một quả táo khác.

"Yêu Duyên..." từ khẩu hình của công chúa Thái Bình, Nguyên Diệu hai chữ .

Nguyên Diệu tức giận, nhưng dám bộc lộ. Khi đầu thấy Trương Xương Tông đang ở một bàn khác. Trương Xương Tông mặc bộ y phục gọn gàng, ủng ngựa, bên cạnh là một mỹ nam cao hơn nửa cái đầu. Nguyên Diệu đoán đó là ca ca của , Trương Dịch Chi.

Trương Xương Tông thấy Nguyên Diệu thì lập tức mở quạt che mặt, như thể thêm một chút sẽ khiến trở nên .

Nguyên Diệu để ý đến công chúa Thái Bình, cũng để ý đến Trương Xương Tông, đầu sân bóng ngựa xem trận đấu đang diễn kịch liệt. Từ những cuộc trò chuyện nhỏ của những xung quanh, Nguyên Diệu hiểu lai lịch của hai đội sân: đội đeo khăn tay đỏ ở cánh tay trái là đội của vương họ Lý, dẫn đầu là Lư vương Lý Linh Khôi; đội đeo khăn tay tím ở cánh tay trái là đội của gia tộc họ Võ, dẫn đầu là Võ Tam Tư. Vì Võ Hậu đang cao nên hầu hết đều cổ vũ cho đội khăn tím, khí thế đội khăn đỏ thấp.

Nguyên Diệu cảm thấy bất bình, nhưng dám gì, chỉ thể lặng lẽ quan sát.

Võ Hậu uống một ngụm , rõ ràng tâm trí đặt ở trận bóng. Bà liếc Bạch Cơ, nhẹ nhàng hỏi: "Rồng trắng, Quang Tạng còn bao lâu nữa mới về?"

"Điều ... khó ." Bạch Cơ đáp.

Võ Hậu : "Gần đây trong cung xảy một chuyện kỳ quái, ngươi ?"

"Chuyện Hàn Quốc phu nhân gây rối ?" Bạch Cơ .

"Ồ? Ngươi ?" Võ Hậu nhướng mày.

"Tất nhiên là . Bởi vì chuyện Hàn Quốc phu nhân gây rối là do gây mà." Bạch Cơ đáp.

Võ Hậu nổi giận, ném chén xuống đất.

"Choang" một tiếng, đang im lặng xem bóng đồng loạt về phía Võ Hậu. Họ ở xa tập trung xem trận đấu nên hiểu chuyện gì xảy .

Nguyên Diệu thấy Võ Hậu nổi giận thì thầm than khổ. Hắn trong lòng trách Bạch Cơ năng liều lĩnh, dù chuyện Hàn Quốc phu nhân gây rối là do Bạch Cơ thì nàng cũng nên mặt Võ Hậu. Hắn lo lắng Bạch Cơ đột nhiên biến mất sẽ để chịu cơn giận của Võ Hậu, bèn vội vàng nắm lấy áo Bạch Cơ.

Bạch Cơ mỉm Võ Hậu, đôi mắt đen như hồ sâu đáy. Nụ của nàng một sức hấp dẫn kỳ quái khiến lạc lối trong mê cung của d.ụ.c vọng, thể tìm lối .

Võ Hậu sắc mặt khó lường, khuôn mặt đổi thất thường, hiểu chuyện gì đang xảy thì dám lên tiếng.

Im lặng một lúc thì Võ Hậu đột nhiên : "Vừa quả bóng đó quá xuất sắc, khiến mê mẩn, cẩn thận vỡ chén . Haha"

"Haha" "Haha" cùng , đồng thanh hưởng ứng.

"Vừa quả bóng đó thật sự xuất sắc."

"Lư vương suýt nữa ngã ngựa, nhưng Võ tướng quân chơi bóng giỏi."

Bầu khí căng thẳng dịu xuống, chú ý đến trận bóng ngựa.

"Phù" Nguyên Diệu thở phào nhẹ nhõm.

Võ Hậu liếc Bạch Cơ: "Ngươi dám thừa nhận giúp đỡ yêu ma gây rối, mưu hại mạng sống của ư?"

Bạch Cơ : "Thiên Hậu trí tuệ vô song hẳn sớm đoán chuyện, nếu thừa nhận thì đủ 'thẳng thắn'."

Trước đó Quang Tạng tâu rằng quan sát thiên tượng, yêu khí đến từ phương Đông và dâng lên Võ Hậu tám lá bùa vàng, để phòng ngừa. Sau đó xảy chuyện Hàn Quốc phu nhân gây rối. Đồng thời Quang Tạng đến Phiêu Miểu các biến mất dấu vết. Võ Hậu là một thông minh, từ những manh mối khó đoán Bạch Cơ liên quan đến chuyện Hàn Quốc phu nhân gây rối. Bạch Cơ hiểu rằng mặt thông minh nếu diễn trò chỉ sợ hại nhiều hơn lợi, bằng thẳng thắn thừa nhận.

Võ Hậu : "Vậy ngươi nên , đối với những kẻ đối địch với , dù là , dù là thiên long địa long thì đều sẽ đưa họ xuống địa ngục, muôn đời thể siêu sinh."

Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh như mưa.

Đôi mắt của Bạch Cơ biến thành màu vàng kim, rực rỡ và đáng sợ: "Ngươi tên . Trong suốt cuộc đời của ngươi luôn cùng. Ta xuống địa ngục thì ngươi cũng theo. Ngươi xuống địa ngục thì cũng sẽ cùng ."

Võ Hậu lạnh lùng : "Khó khăn lắm ngươi mới nhớ đến khế ước, tại ngươi giúp yêu quái loạn, mưu hại mạng sống của ?"

Đôi mắt Bạch Cơ trở màu đen, nàng nhạt nhẽo : "Thu thập 'nhân quả' là ý nghĩa duy nhất để tồn tại thế gian. Ta chỉ đang thu thập 'nhân quả', mưu hại Thiên Hậu, cũng bao giờ vi phạm khế ước. Nguyện vọng của Hàn Quốc phu nhân là 'nhân quả' mà sắp nhận nên sẽ bỏ qua."

Sắc mặt Võ Hậu trở nên đáng sợ: "Nguyện vọng của ngươi ư?! Bà hận vì ép c.h.ế.t bà , hận g.i.ế.c c.h.ế.t con gái của bà , nguyện vọng của bà c.h.ế.t! Ngươi thực hiện nguyện vọng của bà chẳng là mưu hại ? Đêm qua suýt chút nữa ."

Võ Hậu vì quá sợ hãi và tức giận, giọng run rẩy ngừng.

Bạch Cơ thở dài, : "Bà nguyện vọng của bà là bộ áo mẫu đơn."

Võ Hậu tức giận: "Đừng nhắc đến bộ áo mẫu đơn với ! Ta lệnh cho ngươi, lập tức đuổi bà ! Làm cho bà biến mất! Hoàn biến mất!"

Năm Nguyên Niên thứ nhất, Thứ sử Ích Châu dâng áo mẫu đơn lên Hoàng hậu Võ Tắc Thiên. Ngụy Quốc phu nhân là Hạ Lan thị thích sự hoa mỹ của áo mẫu đơn nên cầu xin Cao Tông ban cho . Cao Tông yêu chiều Hạ Lan thị, nến ban áo mẫu đơn cho Hạ Lan thị mặt Võ Hậu. Võ Hậu tuy phản đối nhưng những hoa văn rực rỡ áo mẫu đơn biến thành ngọn lửa ghen ghét và giận dữ trong lòng bà, ngọn lửa thiêu rụi tình . Hạ Lan thị vì áo mẫu đơn mà cảm thấy hài lòng, ngờ rằng bộ y phục hoa lệ đó sẽ trở thành trang phục của .

Bạch Cơ : "Chuyện bắt đầu từ áo mẫu đơn cũng sẽ kết thúc với áo mẫu đơn. 'Nhân' gieo thì 'quả' sẽ chín."

Võ Hậu ngắt lời Bạch Cơ: "Đối với , 'nhân' và 'quả' đều quan trọng."

Bạch Cơ : " đối với , 'nhân' và 'quả' quan trọng, chúng là ý nghĩa duy nhất của sự tồn tại của . Hơn nữa, 'nhân' và 'quả' của Hàn Quốc phu nhân cũng quan trọng. đối với Thiên Hậu"

Võ Hậu : "Ta thấy 'nhân' và 'quả' của bà gì quan trọng."

"Máu chảy ruột mềm, dù thì Hàn Quốc phu nhân cũng là tỷ tỷ của ngài, ngài chẳng lẽ nguyện vọng thực sự trong lòng bà ? Ngài thật sự nhẫn tâm để bà khi c.h.ế.t còn biến mất nữa ? Ít nhất, khi bà biến mất, hãy lắng nguyện vọng thực sự của bà."

Võ Hậu như sét đ.á.n.h trúng, bà ngẩn một lúc, lẩm bẩm: "Bà ... bà ... nguyện vọng thực sự... m.á.u chảy ruột mềm... tỷ tỷ..."

"Tỷ tỷ... tỷ tỷ..." Võ Hậu lẩm bẩm. Bà ngước lên bầu trời xanh như rửa, ánh nắng rực rỡ ấm áp, chợt nhớ một ký ức xa xưa. Tuổi thơ của bà trôi qua ở Lợi Châu. Khi còn nhỏ vì tính cách của nương nghiêm khắc, cũng thể thường xuyên chăm sóc , bà yêu thích nhất là tỷ tỷ, gần gũi nhất với bà cũng là tỷ tỷ. Mùa xuân, bà cùng tỷ tỷ chạy nhảy trong trang viên, thi xem diều của ai bay cao hơn. Đêm hè, họ hành lang đếm , kể về những ước nguyện . Mùa thu, họ cùng cây chờ gió mát, tiếng ve kêu. Mùa đông, họ cùng ngắm tuyết rơi, cùng mặc quần áo mới và đốt pháo dịp năm mới. Khi bà rơi mất bánh ngọt nức nở, tỷ tỷ sẽ đưa bánh ngọt của cho bà ăn. Khi bà ốm, tỷ tỷ sẽ lo lắng cho bà, đến khu chợ yêu thích, mà ở bên gối chăm sóc bà. Khi đó họ vô lo vô nghĩ, ngây thơ hạnh phúc. Hạnh phúc khi đó nhỏ bé nhưng ấm áp, như một chiếc áo cũ êm ái và an ủi. Dù thế nào nữa thì tỷ tỷ vẫn là tỷ tỷ của bà, cùng bà trải qua những tháng ngày tuổi thơ đẽ.

Võ Hậu im lặng một lúc rũ mắt xuống: "Bà gì? Chỉ cần mạng sống của thì thể cho bà thứ."

Bạch Cơ ngẩng lên Võ Hậu, thấy má bà giọt nước mắt lăn xuống, nụ môi càng sâu hơn: "Ta cũng sẽ kết 'quả' gì. Tuy nhiên, theo tình hình hiện tại thì để 'quả' của Hàn Quốc phu nhân, lẽ ngài 'c.h.ế.t.'"

"?!" Võ Hậu Bạch Cơ.

Bạch Cơ cũng Võ Hậu.

Võ Hậu và Bạch Cơ , lặng im .

Nguyên Diệu và Thượng Quan Uyển Nhi căng thẳng, họ hiểu ánh mắt giao thoa của Võ Hậu và Bạch Cơ đang truyền đạt điều gì.

Cuối cùng, Võ Hậu lên tiếng: "Được thôi. Xét đến việc bà là tỷ tỷ của thì sẽ 'c.h.ế.t' một ."

Thượng Quan Uyển Nhi kinh ngạc.

Nguyên Diệu hiểu gì.

Bạch Cơ mỉm : "Ta là thương nhân, giúp lý do. 'C.h.ế.t' một , năm nghìn lượng vàng."

Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh.

Võ Hậu : "Được. nếu chuyện giải quyết thì ngươi..."

Bạch Cơ ngắt lời: "Ta sẽ c.h.ế.t mười . Tuyệt đối đùa giỡn."

"Ngươi cần bao nhiêu thời gian? Bùa vàng của Quang Tạng rơi mất một lá, còn chặn yêu tà nữa."

"Nếu gì bất ngờ thì tối mai ngài thể 'c.h.ế.t' ." Bạch Cơ mỉm .

"Hừ." Võ Hậu .

Trong câu chuyện giữa Bạch Cơ và Võ Hậu, việc định đoạt.

Nguyên Diệu và Thượng Quan Uyển Nhi hiểu gì, nhưng cũng dám hỏi thêm.

Buổi chiều diễn bốn trận đấu bóng ngựa, hai trận đấu nam, một trận đấu nữ và một trận đấu hỗn hợp. Bạch Cơ, Thượng Quan Uyển Nhi, Công chúa Thái Bình và Công chúa An Lạc đều tham gia. Nguyên Diệu ngạc nhiên phát hiện Bạch Cơ cũng chơi bóng ngựa giỏi. Sau đó, Võ Hậu và Thượng Quan Uyển Nhi việc rời , để tiếp tục vui chơi.

Dưới sự khuyến khích của Bạch Cơ, Nguyên Diệu cũng tham gia chơi một trận đấu chính thức, nhưng đầu chơi bóng ngựa nên vụng về, mãi mà đ.á.n.h trúng bóng. Võ Tam Tư chế giễu Nguyên Diệu, thấy Võ Hậu mặt thì ngần ngại, giả vờ đ.á.n.h trượt, dùng gậy bóng đ.á.n.h đầu Nguyên Diệu. Trán của Nguyên Diệu sưng lên một cục.

Bạch Cơ tức giận.

Trong trận đấu thứ tư, Võ Tam Tư dẫn đội Võ thị và Lý Linh Quỳ dẫn đội vương Lý thị thi đấu. Không gậy bóng của Võ Thừa Tự như ma ám, cứ luôn đ.á.n.h trúng đầu Võ Tam Tư chạy khắp sân. Mọi nhịn , Công chúa Thái Bình và Công chúa An Lạc lăn bò.

Võ Tam Tư tức đến xanh mặt, Võ Thừa Tự hiểu chuyện gì chỉ thể khổ sở xin . Vì Võ Thừa Tự là biểu ca của nên Võ Tam Tư cũng gì nhiều.

Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh. Hắn đoán chắc chắn là do Bạch Cơ . Hắn lén Bạch Cơ, thấy nàng vui vẻ như một đứa trẻ chơi khăm thành công.

Nguyên Diệu cũng . Đôi khi thấy tâm hồn của con yêu quái thực sự giống trẻ con.

Buổi chiều tối, Bạch Cơ và Nguyên Diệu rời khỏi Đại Minh Cung. Khi khỏi cung, lúc họ qua hồ Thái Dịch Nguyên Diệu như thấy tiếng thầm của nữ t.ử trong gió, mảnh mai và dai dẳng dứt.

"Bạch Cơ, hình như ai đó đang ..." Nguyên Diệu .

"Đó là tiếng gió." Bạch Cơ .

"..." Nguyên Diệu lắng , cảm thấy giống như tiếng gió.

"Mau thôi. Hiên Chi." Bạch Cơ ngoái đầu tiếp.

Một cơn gió lạnh thổi qua, Nguyên Diệu rùng , thấy Bạch Cơ xa thì cũng dám nán , vội vã bước theo.

Nguyên Diệu quá vội vàng, một nhánh cây từ bụi rậm ven đường móc tay áo của , giật mạnh rơi một vật. Đó là bọc đất ngũ sắc vỡ từ con rồng đất bọc lụa trắng.

Nguyên Diệu hề nhận và tiếp tục .

Dưới ánh hoàng hôn, từ hồ Thái Dịch chầm chậm nhô lên một bàn tay xương, lặng lẽ lấy bọc đất ngũ sắc bọc lụa trắng.

 

Loading...