Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Chương 8: Linh Miêu

Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:19:54
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mây đen kéo thấp, cát bay đá chạy, hai con mèo đ.á.n.h ác liệt trong sân. Bạch Cơ và Nguyên Diệu cây đào đỏ quan sát trận chiến. Động tác của hai con mèo nhanh như chớp, chỉ thấy hai bóng dáng đan xen quấn quýt. Trong tiếng gầm gừ, m.á.u tươi ngừng văng , rơi xuống cỏ đỏ rực như hoa.

Bạch Cơ hái một quả đào, c.ắ.n một miếng.

Nguyên Diệu thấy , tức giận: "Đang lúc nào mà ngươi còn tâm trạng ăn đào? Con mèo Ngọc Diện trông lợi hại, nếu Ly Nô lão gì bất trắc thì ?"

Bạch Cơ hái một quả đào, ném cho Nguyên Diệu: "Hiên Chi yên tâm. Ta cược một quả đào, Ly Nô sẽ thua. Ngoài việc cá, Ly Nô giỏi nhất là đ.á.n.h ."

Nguyên Diệu nhận quả đào c.ắ.n một miếng, vẫn yên tâm: " trông Ly Nô lão chiếm ưu thế lắm."

Bạch Cơ vẻ suy tư: "Hình như gì đó lạ. Ly Nô dùng hết sức, nó giữ chút sức mạnh. Chuyện đầu tiên xảy ."

Ly Nô hai cơ hội thể cào rách cổ họng của mèo Ngọc Diện, nhưng hiểu , móng vuốt của nó chỉ lướt qua vai của mèo Ngọc Diện.

Mèo Ngọc Diện giỏi biến hình, giỏi chiến đấu. Trong trận chiến căng thẳng, nó dần dần cảm thấy kiệt sức, tụt phía . Mèo Ngọc Diện liếc Bạch Cơ và Nguyên Diệu cây đào, Bạch Cơ vòng qua bên trái cây đào, kiễng chân hái đào, Nguyên Diệu ngốc nghếch ăn đào. Mèo Ngọc Diện lăn tròn một vòng lao Nguyên Diệu, bắt lấy .

Khi Bạch Cơ và Ly Nô phản ứng kịp thì mèo Ngọc Diện đè Nguyên Diệu xuống, dùng móng vuốt sắc nhọn kề cổ . Nó âm hiểm : "Đừng gần! Nếu , sẽ c.ắ.t c.ổ tên thư sinh !"

Bạch Cơ Nguyên Diệu đất, mặt mày khổ sở, thở dài: "Hiên Chi..."

Ly Nô mắng mèo Ngọc Diện: "Đê tiện vô sỉ! Đánh , lấy mọt sách lá chắn!"

Miệng Nguyên Diệu vẫn còn miếng đào kịp nuốt, cảm thấy khổ sở, gì đó nhưng .

Mèo Ngọc Diện nham hiểm: "Chỉ cần thể sống sót, đê tiện vô sỉ thì ? Chiêu , học từ loài đấy."

Nguyên Diệu nhổ miếng đào , với mèo Ngọc Diện: "Tiểu sinh và ngươi thù oán, ngươi thể nhẫn tâm g.i.ế.c tiểu sinh?"

Mèo Ngọc Diện gằn, móng vuốt nhẹ nhàng lướt qua cổ Nguyên Diệu, một dòng m.á.u tươi như chuỗi hạt san hô lăn xuống: "Người , trời tru đất diệt. Trong thế giới loài , vì bản sống sót mà giẫm lên xác khác, chẳng là chuyện bình thường ?"

Bạch Cơ : "Thả Hiên Chi sẽ để ngươi ."

"Ha ha." Mèo Ngọc Diện âm hiểm, với Bạch Cơ: "Muốn thả ngươi đồng ý ký khế ước với , nô bộc của , vĩnh viễn trung thành với , trái lời."

Ly Nô thì vô cùng tức giận, nhảy vọt lên tấn công ,èo Ngọc Diện. Bạch Cơ dùng ánh mắt ngăn , nàng quanh một lượt, với : "Công chúa Ngọc Quỷ đến, xin hãy hiện . Hiên Chi cũng gặp ."

Vừa dứt lời, lưng mèo Ngọc Diện và Nguyên Diệu đột nhiên xuất hiện một con yêu quái mèo rừng khổng lồ. Nó to gấp đôi ,èo Ngọc Diện và Ly Nô, hình mạnh mẽ, bốn chân dài, tràn đầy vẻ của sức mạnh hoang dã. Lông của nó màu vàng kim, đầy những đốm như báo săn. Tai của nó nhọn hơn mèo một chút, đầu tai mọc những cọng lông đen dựng . Mắt đen nâu của nó là một đường thẳng, hai răng nanh lấp lánh ánh sáng lạnh. Yêu quái mèo rừng tiếng động, chân của nó quấn quanh ngọn lửa vàng đỏ như một con quái thú trong địa ngục. Mèo rừng là loài hung dữ nhất, hoang dã nhất trong các loài mèo, chúng là những sát thủ bẩm sinh, những kẻ săn mồi bẩm sinh.

Ly Nô thấy mèo rừng thì cũng sợ hãi. Nó với mèo Ngọc Diện: "Này, đằng ngươi..."

Mèo Ngọc Diện nhận nguy hiểm đang đến gần, nó lớn, khinh miệt Ly Nô: "Than đen, dùng chiêu lừa cổ lỗ sĩ để lừa đầu, ngươi thấy ngốc ?"

Ly Nô im lặng.

Bạch Cơ cũng gì.

Sau lưng mèo Ngọc Diện, mèo rừng giơ móng vuốt lên, ánh sáng lạnh lấp lánh. Mèo rừng thở một lạnh lẽo tai của mèo Ngọc Diện, : "Thả Nguyên công t.ử . Nếu sẽ bóp nát đầu ngươi."

Mèo Ngọc Diện vội vàng đầu, nó đối mặt với một khuôn mặt lạnh lùng và hung dữ của mèo rừng, sợ hãi giật , theo bản năng giơ vuốt tấn công mèo rừng. mèo rừng nhanh hơn, mạnh hơn, chính xác hơn, móng vuốt như lưỡi liềm cắm vai nó, đẩy nó ngã xuống đất.

Vai của mèo Ngọc Diện xé rách, m.á.u tươi chảy . Nó đau đớn, buông móng vuốt kẹp Nguyên Diệu , Nguyên Diệu nhân cơ hội ôm đầu bò . Mèo Ngọc Diện lật dậy, nhưng mèo rừng giương răng nanh, c.ắ.n cổ nó, xé một vết thương.

Mèo Ngọc Diện vùng vẫy dữ dội, giơ vuốt đ.â.m mắt mèo rừng. Mèo rừng né sang một bên tránh đòn, mèo Ngọc Diện như một con lươn trơn trượt khéo léo thoát khỏi sự kìm kẹp của mèo rừng.

Mèo rừng tức giận, c.ắ.n răng lao mèo Ngọc Diện, m.á.u răng nanh lấp lánh. Mèo Ngọc Diện thương chạy nhanh, mèo rừng cào ngã xuống, lăn vài vòng bẹp đất.

Mèo rừng nhảy lên dùng móng vuốt giữ chặt cổ mèo Ngọc Diện, con ngươi sắc nhọn biến thành màu đỏ máu, lộ ánh sáng khát máu: "Kẻ hại Nguyên công tử, g.i.ế.c tha! G.i.ế.c tha! G.i.ế.c tha"

Mèo Ngọc Diện trong vũng máu, co giật, trong mắt lộ sự tuyệt vọng và sợ hãi.

Nguyên Diệu sợ hãi tột độ, ôm đầu đất, ngừng niệm: "A Di Đà Phật! A Di Đà Phật! A Di Đà Phật! A Di Đà Phật"

Ly Nô biến sắc, đến ngăn cản. Bạch Cơ lắc đầu ngăn : "Công chúa Ngọc Quỷ là chiến binh dũng mãnh nhất trong tộc mèo rừng, ai thể địch nổi. Một khi mắt nàng đỏ lên thì bước trạng thái cuồng sát, thể kiểm soát sát ý của , ai đến gần cũng sẽ c.h.ế.t. Trong tộc mèo rừng, nhiều gặp tai họa. Đó cũng là lý do nàng vua mèo rừng đuổi khỏi... khụ khụ, phái khỏi tộc mèo rừng, khắp nơi tu hành."

Một giọt mồ hôi lạnh chảy xuống trán Ly Nô, nó mèo Ngọc Diện sắp c.h.ế.t, sắc mặt phức tạp.

lúc , Tô Lượng chợ về, thấy Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô đều ở trong sân , hào hứng : "Các ngươi thấy rồng ? Vừa , hai con rồng trắng hiện bầu trời, nhả mây phun sương, đúng là và kỳ diệu. Mọi đều , đây là điềm lành, báo hiệu bốn bể thái bình, mưa thuận gió hòa."

Bạch Cơ : "Không thấy."

Ly Nô thèm để ý đến Tô Lượng.

Nguyên Diệu ôm đầu run rẩy: "A Di Đà Phật! A Di Đà Phật! A Di Đà Phật! A Di Đà Phật!"

Mèo Ngọc Diện thấy tiếng của Tô Lượng thì đầu . Thấy Tô Lượng, mắt nó mở to, cổ họng phát tiếng "gừ gừ".

Tô Lượng đầu, thấy mèo Ngọc Diện thì ngẩn , giỏ rau tay rơi xuống đất: "Tiểu... Tiểu Tô?!"

Mèo Ngọc Diện "gừ gừ" hai tiếng, đầu .

Mèo rừng mắt đỏ như máu, đầy sát khí, càng siết chặt móng vuốt, cổ mèo Ngọc Diện gần như biến dạng. Tô Lượng đột nhiên lao tới: "Dừng tay! Đừng hại Tiểu Tô của !!"

Mèo rừng đầy sát khí đang trong trạng thái điên cuồng, thấy Tô Lượng lao tới, nó bèn nhảy lên đè Tô Lượng xuống, c.ắ.n cổ .

Bạch Cơ thấy thì biến sắc, tiến lên ngăn cản nhưng kịp.

Chỉ trong tích tắc, mèo Ngọc Diện đang hấp hối trong vũng m.á.u bỗng nhiên bật dậy, há miệng c.ắ.n gáy của mèo rừng, hất nó ngã xuống đất.

Mèo Ngọc Diện Tô Lượng: "Tránh . Ở đây nguy hiểm."

Tô Lượng buồn bã : "Tiểu Tô..."

Mèo rừng lật dậy, mắt đỏ như máu, sát khí càng mạnh. Nó dẫm lên ngọn lửa đỏ, lộ những chiếc răng nanh sắc nhọn, từng bước tiến về phía mèo Ngọc Diện, miệng phát tiếng gầm gừ hung ác.

Mèo Ngọc Diện đẫm máu, nó gắng gượng vững, che chở Tô Lượng ở phía . Mèo rừng sát khí đằng đằng tiến tới, bốn chân mèo Ngọc Diện run rẩy vì sợ hãi. bỏ Tô Lượng để một chạy trốn.

Mèo Ngọc Diện với Tô Lượng: "Nhân lúc nhảy lên giữ chặt nó, ngươi mau chạy ."

Tô Lượng dậy, bên cạnh mèo Ngọc Diện, kiên quyết : "Ta chạy. Ta sẽ để nó hại ngươi."

Mèo Ngọc Diện sững sờ, đôi mắt lạnh lùng bỗng nhiên trào nước mắt. Khuôn mặt nó đầy vết thương, nước mắt chảy xuống như m.á.u nhỏ giọt.

Mèo Ngọc Diện cúi đầu, nghẹn ngào: "Ngốc... đúng là một kẻ ngốc... Ta từng đối xử với ngươi như , cướp khuôn mặt của ngươi, cướp phận của ngươi, còn bán ngươi nô lệ, tại ngươi đối xử với như ... Con là ích kỷ, tàn nhẫn, ác độc ? Sao ngươi đối xử với như ..."

Tô Lượng mỉm , : "Ta đối xử với ngươi, chỉ vì ngươi là Tiểu Tô của ."

Máu khuôn mặt Mèo Ngọc Diện ngừng nhỏ xuống, nó nức nở: "Ngốc... ngốc..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/chuong-8-linh-mieu.html.]

Mắt mèo rừng đỏ ngầu, càng lúc càng tiến tới gần.

Mèo Ngọc Diện đẩy Tô Lượng xa, tự nhảy lên tấn công mèo rừng. Mèo rừng nhanh nhẹn nhảy lên, móng vuốt sắc nhọn cắt qua bụng và n.g.ự.c mèo Ngọc Diện một vết thương lớn. Máu văng tung tóe, mèo Ngọc Diện "phịch" một tiếng ngã xuống đất, co giật, thể dậy.

Tô Lượng mèo Ngọc Diện đẩy , ngã trúng Nguyên Diệu đang quá sợ hãi, ôm đầu niệm Phật ngừng, hai cùng ngã xuống đất.

Mèo rừng thấy mèo Ngọc Diện hấp hối, tiếp tục đuổi theo Tô Lượng. Nó nhảy một cú, dừng mặt Tô Lượng, răng nanh nhỏ máu.

Tô Lượng sợ đến mức răng va lập cập.

Nguyên Diệu dậy, từ lưng Tô Lượng , vặn đối diện với khuôn mặt sát khí đằng đằng của mèo rừng.

"Hiên Chi". Bạch Cơ biến sắc. Công chúa Ngọc Quỷ một khi nổi sát tính, sẽ nhận ai, thấy ai g.i.ế.c nấy. Trong tộc mèo rừng, ngay cả vua mèo rừng và hoàng hậu cũng từng thương nặng vì điều . Họ buộc lấy lý do " ngoài lịch luyện tu hành" để Công chúa Ngọc Quỷ rời khỏi tộc mèo rừng. Trong tình huống , e rằng Nguyên Diệu cũng sẽ gặp nguy hiểm.

"Mọt sách!!" Ly Nô cũng kinh ngạc. Nó cúi thấp , chuẩn nhảy lên cứu Nguyên Diệu khỏi móng vuốt của mèo rừng.

Nguyên Diệu thấy khuôn mặt hung dữ của mèo rừng, sợ đến dựng tóc gáy, suýt ngất xỉu.

Ai ngờ, mèo rừng thấy khuôn mặt của Nguyên Diệu thì đôi mắt đỏ lập tức trở màu nâu đen, khuôn mặt cũng còn vẻ hung dữ, tàn ác, mà đó là vẻ hổ, bối rối, . Nó đột nhiên nhảy lên, như một cơn gió bay vụt cây đào. Một lát , một con mèo Li Hoa thò đầu từ cây đào, lén lút Nguyên Diệu, hồi hộp hổ.

"Phù!" Bạch Cơ thở phào nhẹ nhõm.

"Phù!" Ly Nô cũng thở phào nhẹ nhõm.

"Hả?" Tô Lượng ngơ ngác, nhưng thời gian để thắc mắc, thấy con mèo rừng hung dữ như quái thú biến mất, chạy nước mắt tới chỗ mèo Ngọc Diện đang yếu ớt trong vũng máu.

Nguyên Diệu thấy con mèo Li Hoa, há hốc miệng: "Công... Công chúa Ngọc Quỷ?!!"

Con mèo Li Hoa hổ thụt đầu : "Nguyên... Nguyên công tử... Hôm nay Ngọc Quỷ thất lễ, ngươi sợ ?"

Nguyên Diệu lau mồ hôi, khuôn mặt hung dữ của mèo rừng rời thật sự suýt c.h.ế.t khiếp.

"Thực sự suýt nữa thì hù c.h.ế.t, dáng vẻ của ngươi thật sự quá đáng sợ. mà..."

Nguyên Diệu còn hết câu, con mèo Li Hoa đột nhiên từ cây đào chạy , chạy: "Hu hu, Nguyên công t.ử Ngọc Quỷ đáng sợ, Nguyên công t.ử ghét Ngọc Quỷ, thật buồn, thật buồn..."

", vẫn cảm ơn ngươi cứu ." Thấy con mèo Li Hoa chạy mất, Nguyên Diệu vội vàng giải thích to: "Công chúa Ngọc Quỷ hiểu lầm , ghét ngươi."

"Hu hu, Nguyên công t.ử ghét Ngọc Quỷ, thật sự quá buồn, quá buồn..." Con mèo Li Hoa Nguyên Diệu , chạy mất hút, nước mắt rơi đầy đất.

"Haiz!" Nguyên Diệu thở dài, cảm thấy đau đầu. Công chúa Ngọc Quỷ dường như bao giờ hết lời của , mỗi đều chạy như .

"Hi hi." Bạch Cơ che miệng gian.

Nguyên Diệu hỏi Bạch Cơ: "Ngươi ?"

Bạch Cơ : "Hiên Chi đúng là một đặc biệt."

"Đi! Ta gì mà đặc biệt?!" Nguyên Diệu vui .

Bạch Cơ Nguyên Diệu, dường như .

Ở phía xa, Tô Lượng và Ly Nô đang vây quanh mèo Ngọc Diện trọng thương. Mèo Ngọc Diện trong vũng m.á.u hấp hối, sống c.h.ế.t chỉ trong gang tấc. Tô Lượng nức nở, vẻ mặt Ly Nô thì phức tạp.

Mèo Ngọc Diện yếu ớt với Tô Lượng: "Ngươi... ngươi gì chứ?"

Tô Lượng : "Ta đau lòng."

Mèo Ngọc Diện cúi mắt: "Ngươi đau lòng gì chứ?"

Tô Lượng : "Trông ngươi thương nặng nên đau lòng."

Mèo Ngọc Diện : "Ta cướp khuôn mặt của ngươi, cướp danh tính của ngươi, ngươi rơi cảnh nô lệ, tàn nhẫn như , tại ngươi vẫn còn đau lòng vì ?"

Tô Lượng : "Ngươi tàn nhẫn, ngươi chỉ là quá nghịch ngợm."

Nếu mèo Ngọc Diện thực sự ác độc, thế Tô Lượng, thì lúc ở trong rừng, Tô Lượng thể sống sót. Nếu mèo Ngọc Diện thực sự ác độc, khi biến thành mèo, thể chuyện, tìm đến Tô phủ, nó sẽ chỉ bắt Tô Lượng bán . Nó thể để biến mất, tiêu diệt mối họa. Nếu mèo Ngọc Diện thực sự ích kỷ, lạnh lùng, lấy bảo vệ Tô Lượng khi mèo rừng tấn công.

Kể từ khi bán Tô Lượng , thỉnh thoảng trong lòng mèo Ngọc Diện cũng trào lên cảm giác buồn bã. Nó sống trong phòng của Tô Lượng, giường của Tô Lượng, mặc áo quần của Tô Lượng, đóng vai Tô Lượng, mỗi ngày kết bạn, nô bộc vây quanh, nhưng cảm thấy vô cùng cô đơn.

Mèo Ngọc Diện gương đồng, với Tô Lượng trong gương: "Này , con , đóng giả ngươi giống nhé, bọn họ ai nhận cả."

Tô Lượng trong gương cũng : "Này , con , đóng giả giống ngươi nhé, bọn họ ai nhận ."

Mèo Ngọc Diện chợt thấy buồn, nở nụ , nó bắt chước giọng điệu của Tô Lượng: "Ừ ư, Tiểu Tô, ngươi diễn giỏi thật đó!"

" cảm thấy biểu cảm còn thiếu một chút."

"Vậy, ngươi hãy tập nhiều hơn."

"Ta học nụ của ngươi. Ta lên trông khô khan, cảm giác ấm áp dịu dàng như gió xuân."

"Ngươi nhiều lên thì sẽ học thôi."

"Được."

"Ừ."

Mèo Ngọc Diện đối diện gương đồng, tự chuyện với chính . Dưới ánh nến, bóng dáng nó thật cô đơn.

Sau đó, mèo Ngọc Diện sai tìm tung tích của Tô Lượng, nô bộc theo dấu vết mà buôn nô lệ cung cấp, truy tìm đến Lương Sơn Can Lăng, nhưng chỉ nhận tin Tô Lượng bệnh nặng mà c.h.ế.t. Mèo Ngọc Diện xong thì trong lòng chợt trống rỗng.

Mèo Ngọc Diện với Tô Lượng trong gương đồng: "Thì , ngươi c.h.ế.t ..." Tô Lượng trong gương đồng im lặng, trả lời mèo Ngọc Diện.

Mèo Ngọc Diện cũng im lặng.

Rất lâu , mèo Ngọc Diện lên tiếng: "Ta nghĩ ngươi sẽ c.h.ế.t... ngươi là kỳ lạ nhất mà từng gặp... bao giờ gặp ai giống ngươi..." Tô Lượng trong gương đồng nước mắt đẫm mặt.

Mèo Ngọc Diện đưa tay lau nước mắt cho Tô Lượng trong gương. lau thế nào cũng thể lau khô nước mắt của Tô Lượng.

Mèo Ngọc Diện : "Xin , chúng hãy cùng sống tiếp."

Tô Lượng trong gương mỉm gật đầu.

Từ đó về , mèo Ngọc Diện đóng giả Tô Lượng càng giống, nhưng Tô Lượng bao giờ nữa.

 

Loading...