Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Chương 8: Vạn Trân

Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:32:28
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiều tối, Ly Nô vẫn về.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu đều nấu ăn, đùn đẩy , cuối cùng vì quá đói đành thỏa thuận: Bạch Cơ chịu trách nhiệm món ăn, Nguyên Diệu chịu trách nhiệm nấu cơm.

Trong bếp treo một con cá chép lớn Ly Nô muối kỹ lưỡng, Bạch Cơ nhóm lửa trong sân, nướng cá chép thơm phức.

Nguyên Diệu nhớ cách Ly Nô nấu cơm, bắt chước theo, kết quả là cơm cháy khét.

Bạch Cơ nồi cơm đen thui, an ủi thư sinh đang buồn rầu: "Hiên Chi nấu cũng , ít nhất là cái nồi cháy."

"May là còn vài cái bánh nhân cua." Nguyên Diệu .

Bạch Cơ và Nguyên Diệu trong sân, ăn bánh nhân cua ăn cá nướng.

Nguyên Diệu : "Ly Nô bắt cá lớn mà về thế?"

Bạch Cơ c.ắ.n một miếng cá nướng lớn, : "Ai mà , lẽ tối sẽ về. À , thật lo lắng cho nó, đến mức ăn nữa."

"Một ăn ba cái bánh nhân cua và nửa con cá nướng, đừng ăn nữa."

"Ly Nô thông minh, chạy cũng nhanh, sẽ , Hiên Chi cần quá lo lắng."

"Cũng đúng. Ly Nô còn thoát móng vuốt của Công chúa Ngọc Quỷ, chắc cũng ."

Không ngờ, Ly Nô biến mất hẳn năm sáu ngày, tin tức gì. Nguyên Diệu lo lắng, : "Bạch Cơ, Ly Nô thần nữ nào thần ẩn chăng?"

"Ừm, nếu thần ẩn thì chắc là mèo của thần nữ thần ẩn ."

"Bị cá thần ẩn thì đúng hơn."

"Rất thể."

Vi Ngạn đến Phiêu Miểu các mua bảo vật, kể cho Bạch Cơ về tình hình của Lý Ôn Dụ.

Lý Ôn Dụ khi bức 'Thanh Dạ Đồ', thì bệnh tương tư thuyên giảm chút ít, nhưng vẫn buồn rầu.

Một đêm, Lý Ôn Dụ mơ thấy Vân Hoa phu nhân, bà bảo nên buồn vì tương tư, nên phấn chấn, sống hòa thuận với thê tử, hiếu thảo với phụ mẫu, trung thành với quốc vương. Nếu thể sống vui vẻ thì tương lai lẽ sẽ gặp . Nếu luôn buồn rầu, tương lai chắc chắn cơ hội gặp .

Lý Ôn Dụ tin lời Vân Hoa phu nhân, quyết định buồn nữa. Hắn tin rằng nếu sống vui vẻ, trở thành chính trực, nhân hậu, thì tương lai sẽ gặp Vân Hoa phu nhân. Hắn sẽ dùng cả đời để chờ đợi, chờ nàng đến gặp .

Nguyên Diệu thật lòng cảm thấy việc Lý Ôn Dụ như , tin đây là mong của Vân Hoa phu nhân - Công chúa Thuấn Thành.

Về Công chúa Thuấn Thành, Nguyên Diệu Bạch Cơ kể khi nàng dưỡng thương, Lý Ôn Dụ theo nương đến thăm. Khi họ gặp mặt, Lý Ôn Dụ nhận nữ nhân với khuôn mặt quấn đầy băng trắng là ngày đêm nhớ nhung. Khi Lý Ôn Dụ kính cẩn gọi "Cô cô", Công chúa Thuấn Thành rơi nước mắt, rõ là nước mắt buồn vui.

Sau việc , Công chúa Thuấn Thành suy sụp, nàng quyết định khi hồi phục sẽ rời khỏi kinh thành phồn hoa một đạo quán yên tĩnh để tịnh tu, dùng cả đời chuộc tội.

Dung nhan của công chúa Thuấn Thành hủy, giọng cũng khàn. Bạch Cơ gửi nàng hai hộp Tuyết Linh Cao, bảo dùng khi rời kinh thành để phục hồi dung nhan.

Công chúa Thuấn Thành chỉ giữ một hộp cho Thanh Mai, nàng thấy rằng nhan sắc chỉ là ảo ảnh, nhan sắc càng dễ gây tội , định giữ mãi vẻ để tự răn .

Thanh Mai định một đời theo công chúa Thuấn Thành, nàng thấy công chúa phục hồi dung nhan, cũng nguyện giữ vẻ xí, từ chối nhận Tuyết Linh Cao.

Nguyên Diệu thấy quyết định của Công chúa Thuấn Thành và Thanh Mai đáng kính. Dù họ phạm sai lầm nhưng hại ai, dũng cảm chuộc tội. Quyết tâm đó đáng khâm phục. Tuy nhiên, cả đời họ sẽ sống trong đau khổ và tội , mong rằng chuộc tội sẽ mang bình yên cho tâm hồn, và thời gian sẽ giúp họ tìm niềm vui.

Đến ngày thứ bảy, vẫn tin tức của Ly Nô.

Nguyên Diệu lo lắng, : "Ly Nô sẽ gặp chuyện gì chứ?"

Bạch Cơ cũng lo lắng, : "Lạ thật, nó chứ?"

"Ly Nô quỷ ẩn đó chứ?!" Nguyên Diệu buồn bã . Không Ly Nô, bếp nấu ăn, điều trái với lời dạy của thánh nhân "quân t.ử xa bếp núc", thể chịu đựng thêm nữa.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu đang trò chuyện thì một giọng vang lên từ bên ngoài Phiêu Miểu các: "Bạch Cơ ở đây ?"

Bạch Cơ và Nguyên Diệu ngẩng đầu lên, ngoài Phiêu Miểu các trống trơn, một bóng .

Nguyên Diệu nghi hoặc : "Sao ai cả?"

"Ta ở đất đây." Giọng đáp.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến cửa, xuống đất, thấy một con ốc sên đang chậm rãi bò.

Ốc sên chậm rãi : "Bạch Cơ, nhờ gửi lời đến ngươi."

"Lời gì?" Bạch Cơ hỏi.

"'Chủ nhân, mau đến cứu Ly Nô!'" Ốc sên dùng giọng của Ly Nô , sống động như thật.

Bạch Cơ kinh ngạc, : "Ly Nô?!"

Nguyên Diệu bất lực dựa khung cửa, nước mắt chảy dài, : "C.h.ế.t , c.h.ế.t , Ly Nô chắc chắn c.h.ế.t . Sao nó ngốc nghếch đến mức dùng ốc sên để gửi lời khi mạng sống đe dọa."

Ốc sên hài lòng : "Nguyên công tử, ngươi xem thường ."

Bạch Cơ xoa trán, hỏi ốc sên: "Ly Nô nhờ ngươi gửi lời từ khi nào, ở ?"

Ốc sên nhắm mắt tính toán một lúc, : "Năm ngày , ở lầu Vạn Trân chợ Đông. Con mèo đen đó đến lầu Vạn Trân gây sự, hai con cá lớn, khiến lũ chuột tức giận, chúng nhốt lồng, cho ăn uống, đói đến héo hon. Ta tình cờ qua, nên nó nhờ gửi lời đến ngươi. Ta dám chậm trễ, từ chợ Đông đến chợ Tây, mất ba ngày ba đêm, cảm thấy nhanh ."

Bạch Cơ , vội vã khỏi cửa.

Nguyên Diệu nhanh chóng theo bước, cũng bận tâm đến cửa tiệm nữa.

Ốc sên thấy Nguyên Diệu định , vội : "Nguyên công tử, xin dừng bước. Ta ba ngày ba đêm uống giọt nước nào, thể cho một ly lạnh ?"

Nguyên Diệu : "Trà nước ở quầy, ốc sên cứ tự lấy dùng. Nhân tiện trông coi cửa tiệm giúp , sẽ về ngay."

Nguyên Diệu cúi chào ốc sên một cái, vội vã rời .

Ốc sên lên quầy cao cao phía xa, thở dài một tiếng: "Không còn cách nào, đành từ từ bò qua đó thôi."

Khi Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến Vạn Trân Lầu Chợ Đông, đúng giờ trưa đông khách. Ông chủ Từ đang ghế nhỏ phía quầy, bấm bàn tính rào rào.

Bạch Cơ tới, mặt ông chủ Từ, mặt nửa nửa .

Ông chủ Từ ngẩng đầu, thấy Bạch Cơ thì tươi nịnh nọt.

"Long Thần hôm nay rảnh rỗi đến đây? Có cần gian phòng như ?"

Bạch Cơ nắm lấy cổ áo ông chủ Từ, kéo ông lên từ ghế nhỏ qua quầy, ánh mắt biến thành màu vàng: "Thật đáng hận! Thật đau lòng! Ông để Ly Nô của c.h.ế.t đói, ai nấu cơm cho đây?! Nghĩ đến việc ăn cơm do Hiên Chi nấu hàng ngày, thà c.h.ế.t cùng Ly Nô cho xong!!"

Nguyên Diệu nhíu mày, : "Bạch Cơ, thứ nhất, Ly Nô chắc c.h.ế.t. Thứ hai, dù Ly Nô c.h.ế.t thì xin hãy đau buồn vì nó là một con mèo, đừng chỉ nghĩ đến việc nó nấu ăn. Thứ ba, nàng tổn thương ."

Ông chủ Từ đạp chân liên tục, mặt tái xanh, thở nổi: "Long Thần bình tĩnh... Long Thần bình tĩnh... hiểu ngài đang gì..."

Nguyên Diệu kéo Bạch Cơ: "Xin mau buông tay, ông chủ Từ sẽ nàng bóp c.h.ế.t mất!"

Bạch Cơ buông tay, ông chủ Từ ghế nhỏ.

Nguyên Diệu hỏi: "Ông chủ Từ, ông nhốt một con mèo đen ? Nó là tiểu nhị của Phiêu Miểu các, tên là Ly Nô, nó còn sống chứ?"

Ông chủ Từ thở dốc, ho liên tục: "Khụ khụ, một con mèo đen đến đây gây sự, chúng nhốt lồng. Sau vài ngày nó ăn một đĩa cá, đột nhiên quá ngon, giờ từng ăn cá ngon như , xin chúng dạy cách nấu. Các đầu bếp thấy nó thành thật, nên đồng ý. Nó ở bếp học nấu cá, đuổi cũng . nó tự xưng là Tiểu Hắc, vì nhà nghèo từ quê lên thành phố kiếm sống, nó là Ly Nô của Phiêu Miểu các."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu dần đen mặt.

Bạch Cơ : "Xin dẫn chúng gặp Tiểu Hắc."

"Được. Mời theo ."

Ông chủ Từ nhảy xuống ghế, dẫn Bạch Cơ và Nguyên Diệu bếp.

Nhà bếp lầu Vạn Trân vẫn như , cửa đóng kín, bên trong phát tiếng chén đĩa. Hai cửa sổ bếp mở, vài tiểu nhị qua , một cửa sổ truyền đơn, một cửa sổ nhận món ăn.

Ông chủ Từ đẩy cửa gỗ, tiếng chén đĩa lập tức lớn hơn.

Dưới ánh sáng mờ, hàng trăm con chuột bận rộn trong bếp, mùi thức ăn thơm phức lan tỏa.

Nguyên Diệu kỹ, thấy một con mèo đen lẫn trong đàn chuột, nó đang một con chuột hướng dẫn, đặt một con cá lớn nồi hấp.

Nguyên Diệu lau mồ hôi trán, thấp giọng với Bạch Cơ: "Xem Ly Nô sống sung túc."

Bạch Cơ nhíu mày, : "Ở Phiêu Miểu các, bao giờ thấy nó siêng năng như ."

Ông chủ Từ lớn tiếng gọi: "Tiểu Hắc, đây một chút, Bạch Cơ đại nhân của Phiêu Miểu các Chợ Tây gặp ngươi."

Ly Nô thấy thì lau sạch gia vị chân một chiếc khăn vải, chạy ngay lập tức. Thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu, nó vui vẻ : "Chủ nhân, mọt sách, các đến đây? Ly Nô đang định hôm nay về đó."

Nguyên Diệu : "Ly Nô lão , ngươi nhờ ốc sên gửi lời bảo Bạch Cơ đến cứu ngươi ?"

Mèo đen gãi đầu, : "Hì hì, đó là chuyện mấy ngày . Ốc sên quá chậm, hôm nay mới bò đến Phiêu Miểu các. Ta phát hiện món cá ở lầu Vạn Trân ngon, nên ở học nấu. Ta dự định học xong món cá về nhưng ngờ học mãi hết, các món như cá dầm nước tương, cá ngâm giấm, cá hấp sữa đều ngon, từng thấy qua, nên học hết món đến món khác, càng học càng mê, quên mất thời gian cũng quên luôn việc về."

Nguyên Diệu : "Ly Nô lão , ngươi học nấu cá ở lầu Vạn Trân cũng thôi, nhưng bỏ nửa giờ về Phiêu Miểu các một câu? Ngươi mất tích bảy tám ngày một lời nhắn, ngươi Bạch Cơ và lo lắng cho ngươi thế nào ?"

"Ly Nô sợ về chủ nhân cho Ly Nô đến nữa." Mèo đen gãi đầu, .

Thấy mặt Bạch Cơ biến đổi ngừng, mèo đen cọ đầu chân Bạch Cơ, nịnh nọt : "Xin chủ nhân đừng giận, Ly Nô về sẽ nấu cá ngon mỗi ngày cho chủ nhân ăn."

Bạch Cơ xuống, vuốt ve đầu mèo đen, rơi nước mắt: "Dù thế nào ngươi còn sống là , cuối cùng ăn những món khó nuốt của Hiên Chi nữa."

"Ngươi tổn thương ." Nguyên Diệu .

Mèo đen cũng rơi nước mắt, : "Chủ nhân chịu khổ . Món thư sinh nấu chắc chắn mùi chua, Ly Nô ăn cũng ."

"Ly Nô lão , món nấu chỉ cháy một chút, mùi chua." Nguyên Diệu biện bạch.

Bạch Cơ và Ly Nô để ý đến thư sinh, tiếp tục chuyện.

"Ly Nô hôm nay về , ngươi thể thường xuyên đến lầu Vạn Trân học nấu cá, sẽ cắt lương của ngươi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/chuong-8-van-tran.html.]

"Tuyệt quá! Chủ nhân nhất!" Ly Nô vui mừng .

đến lầu Vạn Trân, Bạch Cơ quyết định ăn một bữa thịnh soạn về Phiêu Miểu các, Nguyên Diệu và Ly Nô đồng ý. Ba lên tầng ba, ông chủ Từ dẫn họ căn phòng , mời họ gọi món.

Ly Nô tranh gọi món, nhưng là món cá, Bạch Cơ và Nguyên Diệu kiên quyết từ chối. Bạch Cơ nhờ ông chủ Từ giới thiệu vài món, ông chủ Từ đề xuất món canh lạc đà, thịt hồng khưu, ngũ sinh bàn, gà hoàng kim, cơm điêu hồ, Bạch Cơ và Nguyên Diệu đồng ý khiến Ly Nô buồn.

Gió thu ấm áp, trời xanh mây, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô bên cửa sổ, ăn món ngon, trò chuyện về những ngày xa cách.

Nguyên Diệu hỏi: "Ly Nô lão , ở chợ, kẻ chia rẽ ngươi và cá lớn là lũ chuột ở lầu Vạn Trân ?"

Ly Nô gật đầu: " ."

Nguyên Diệu hỏi: "Sao ngươi lũ chuột bắt? Thường thì ngược ?"

Ly Nô : "Mọt sách ngươi , ông chủ Từ và Quang Tạng đạo sĩ quan hệ . Đạo sĩ đến ăn một bữa sẽ vẽ một tấm bùa trả tiền. Lũ chuột dùng bùa chú trói , nhốt lồng, còn dán ba tấm bùa lên lồng, trong lồng biến thành mèo thường. Ta hổ quá nên tuyệt thực hai ngày. Sau đó chịu nổi ăn món cá. Rồi bếp việc vặt và học nấu cá. Vì lúc đó quá hổ, dám là Ly Nô của Phiêu Miểu các, nên bịa một phận mới."

"Ra , còn lo ngươi thần ẩn nữa chứ."

"Thần ẩn là gì?" Ly Nô hỏi.

Nguyên Diệu kể chuyện của Lý Ôn Dụ và công chúa Thuấn Thành, lòng buồn bã.

Ly Nô hứng thú với câu chuyện bi thương, nhưng nhớ đến bức "Thanh Dạ Đồ".

"À, Ly Nô nhớ bức 'Thanh Dạ Đồ' do chủ nhân vẽ, Ly Nô cũng giúp chủ nhân vẽ một chỗ."

Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Ly Nô lão cũng vẽ ư?!"

Bạch Cơ : "Hoa mai in bằng dấu chân của Ly Nô đấy."

"Hì hì." Ly Nô .

Nguyên Diệu đổ mồ hôi.

Bạch Cơ đầu cửa sổ, thấy bên ngoài là phố xá, phía đối diện một lâu, bên cạnh dựng một sân khấu, trang trí đỏ xanh, bên đông nghịt , rôm rả.

Bạch Cơ che tay , : "Ồ, tiểu thư nào đang ném tú cầu kén rể. Hiên Chi mau xuống, lẽ còn kịp cướp tú cầu."

"Đi !" Nguyên Diệu bực tức . Hắn đầu theo ánh mắt Bạch Cơ, cũng thấy cảnh rôm rả ném tú cầu đối diện.

Ly Nô rướn thử, đặt đũa xuống định lao xuống: "Ta cướp tú cầu chơi!"

Nguyên Diệu kéo Ly Nô , : "Ly Nô lão , cá thể ăn bậy, tú cầu thể cướp bậy, cướp tú cầu là kết hôn với tiểu thư đó!"

"Ta định kết hôn. Thôi cướp nữa." Ly Nô xuống, tiếp tục ăn.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô ăn, bên cửa sổ hóng chuyện.

Không lâu , một cô nương duyên dáng bước , chuẩn ném tú cầu. Lúc , ngoài đám đông, một thư sinh tuấn tú ngang qua, chiếc áo dài của cũ kỹ.

Cô nương từ đài ném xuống tú cầu, đám đông lập tức ồn ào, các trai cưới đua cướp tú cầu. Tú cầu bay lên rơi xuống trong đám đông, cuối cùng bay khỏi đám đông và rơi lòng của thư sinh đang vội vã qua, đón lấy.

Cô nương lén thư sinh một cái, thấy dung mạo tuấn tú, trong lòng vô cùng hài lòng, thẹn thùng lui xuống.

Đám đông xôn xao, đài trống chiêng vang dội, mấy hầu mặc quần áo mới bước tới thư sinh, mời gặp lão gia. Thư sinh vô cùng ngạc nhiên và vui mừng, trong lúc , ánh mắt vô tình gặp ánh mắt của cô nương , trong nháy mắt rơi lưới tình.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu ha hả.

Nguyên Diệu : "Ông trời công bằng, Trần chịu đựng nửa năm tai họa vô cớ, giờ cũng gặp vận may ."

Thư sinh đó chính là Trần Tranh, phận trêu đùa cùng Lý Ôn Dụ và công chúa Thuấn Thành.

" , đường mà nhặt thê tử, thật may mắn." Bạch Cơ . Thư sinh vô tâm nhận rằng tú cầu chuyển một vòng kỳ lạ mới bay lòng Trần Tranh, Bạch Cơ cũng cho lý do tú cầu chuyển hướng.

Ly Nô phát hiện , : "Chủ nhân, tại ..."

Bạch Cơ lớn tiếng cắt ngang lời Ly Nô, đ.á.n.h trống lảng: "Đã muộn , cũng ăn no , chuẩn về thôi."

Sau khi thanh toán xong, Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô chuẩn về Phiêu Miểu các. Ly Nô từ biệt lũ chuột, Bạch Cơ và Nguyên Diệu đành cùng, ba đến nhà bếp.

Ly Nô từ biệt lũ chuột, hẹn ngày khác đến học nấu cá.

Lũ chuột lưu luyến rời, cảm thán : "Không ngờ, trong thành Trường An lớn như , chỉ một con mèo hiểu nghệ thuật nấu ăn của chúng , chê chúng là chuột."

Nguyên Diệu nhớ hành động vô lễ , cảm thấy hổ và áy náy. Hắn cúi chào lũ chuột, : "Lần đúng, xin các vị tha thứ cho sự thất lễ của . Tay nghề nấu nướng của các vị tuyệt, thích ăn các món do các vị nấu. Chỉ cần một trái tim chân thành và cố gắng, thì chuột và sự khác biệt. Ta hề khinh thường các vị, chỉ lòng kính trọng."

Nguyên Diệu xong, nhà bếp lập tức im lặng.

Nguyên Diệu giật tưởng sai, xuống đất thấy lũ chuột đều đang . Đột nhiên, lũ chuột ào lên đè ngã Nguyên Diệu, bò đầy .

Lũ chuột lóc xúc động, : "Nguyên công t.ử quá, mất !"

"Hay quá, Nguyên công t.ử hiểu chúng , hiểu chúng !"

"Đồ ngốc! Sao ! Cảm động quá! Nguyên công t.ử là đầu tiên hiểu chúng !!"

"Nguyên công t.ử đúng là !"

"Nguyên công tử, chúng luôn cố gắng! Vì sự thấu hiểu của ngươi, chúng sẽ càng cố gắng hơn!!"

Nguyên Diệu cảm thấy một đám chuột lông xù bò , cổ, mặt , lập tức da đầu tê dại, lòng đầy sợ hãi.

Nguyên Diệu run rẩy, khi sự sợ hãi và ghê tởm lên đến đỉnh điểm thì đảo mắt, ngất xỉu.

Bạch Cơ che mặt bằng tay áo, : "Than ôi, thật tội nghiệp cho Hiên Chi."

***

Lúc hoàng hôn, khi trống phố vang lên, Bạch Cơ, Ly Nô và Nguyên Diệu trở về Phiêu Miểu các.

Nguyên Diệu vì mùi chuột nên tắm, Ly Nô chịu đun nước cho nên hai cãi .

Ốc sên từ trong tách quầy thò đầu , chậm rãi : "Nguyên công t.ử thể tắm trong tách , ngâm nửa giờ , thoải mái."

Nguyên Diệu : "Cảm ơn ý của Ốc sên , nhưng là ốc sên, thể tắm trong tách ."

Bạch Cơ lấy một cuộn tranh nhỏ , : "Hiên Chi thể tắm trong suối nước nóng trong tranh , cũng tiết kiệm củi."

Bạch Cơ mở cuộn tranh dài một thước, trong tranh là chân dung Long Nữ của Bạch Cơ, dung mạo sinh động như thật. Nguyên Diệu kỹ, thấy kiểu tóc và trang phục của Long Nữ rõ ràng lấy cảm hứng từ Quan Âm Bồ Tát. Phía Long Nữ mấy khóm trúc tím và một suối nước .

"Đây là gì?" Nguyên Diệu hỏi.

Bạch Cơ : "Đây là chân dung của , chính là bức treo trong thiên cung của 'Thanh Dạ Đồ'. Trước khi tặng 'Thanh Dạ Đồ' cho tiểu quận vương, lấy nó . Hiên Chi thể trong tranh, tắm trong suối nước."

"Ta thật sự thể ?"

"Tất nhiên là . Hiên Chi chuẩn sẵn quần áo , đó sẽ đưa ngươi ."

"Hay quá." Nguyên Diệu vui mừng.

Sau khi chuẩn xong quần áo , Bạch Cơ bảo cuộn tranh.

"Hiên Chi, nhắm mắt ."

Nguyên Diệu nhắm mắt, Bạch Cơ lướt tay qua mũi , ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào, lập tức rơi trạng thái mơ màng.

Chẳng bao lâu , từ trời vang lên tiếng của Bạch Cơ: "Hiên Chi, mở mắt ."

Nguyên Diệu mở mắt, lập tức ngạc nhiên, thấy đang ở trong tranh, bên cạnh suối nước nóng bốc nghi ngút.

Nguyên Diệu cởi quần áo, nhảy suối nước nóng, rửa sạch mùi chuột .

Nguyên Diệu đang tắm vui vẻ thì một cô nương áo trắng tiến đến. Hắn hoảng hốt kỹ, thì là Long Nữ trong tranh.

Nguyên Diệu lúng túng, vội lặn xuống nước.

Long Nữ đến bên Nguyên Diệu, mỉm , bắt đầu tụng kinh.

Nguyên Diệu nghi hoặc.

Từ trời bỗng vang lên tiếng của Bạch Cơ: "Hiên Chi, tắm kinh Phật thể tăng thêm căn cơ trí tuệ đấy."

Nguyên Diệu tức giận, hét lên với trời: "Ta căn cơ trí tuệ! Cũng ! Ngươi kêu nàng chỗ khác, thể tắm !"

Tiếng từ trời đáp: "Tranh quá nhỏ, nàng chỗ để , Hiên Chi đành tạm ."

"Ít nhất ngươi hãy kêu nàng lưng tụng kinh!" Nguyên Diệu hét lên.

"Được, cái đó thể." Tiếng từ trời đáp.

Long Nữ lưng , chắp tay, tiếp tục tụng kinh. Nàng tụng từ Kinh Diệu Pháp Liên Hoa đến Kinh Dược Sư, tốc độ nhanh chậm, chìm đắm trong đó.

Nguyên Diệu đây là Bạch Cơ ở bên ngoài tranh đang trêu chọc , tức giận nhưng cách nào khác, đành kéo dài gương mặt khổ sở, tiếp tục tắm trong tiếng tụng kinh.

Trong Phiêu Miểu các thì là buổi tối, Ốc Sên bò khỏi tách , từ biệt .

Bạch Cơ và Ly Nô ở hậu viện ngắm trăng, cuộn tranh của Long Nữ trải mặt đất, trong tranh, tiểu thư sinh đang tắm, Long Nữ đang tụng kinh.

Bạch Cơ ngắm bầu trời đêm như đang suy tư điều gì đó.

"Chủ nhân, đang nghĩ gì ?" Ly Nô hỏi.

Bạch Cơ mỉm , : "Ta đang nghĩ, tối nay ai may mắn hoặc bất hạnh thần ẩn ."

Một cơn gió thổi qua, cuộn tranh của Long Nữ thổi tới bãi cỏ, cỏ dại che khuất.

(Hết Thanh đồ)

 

Loading...