Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Chương 9: Trùng Dương
Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:30:26
Lượt xem: 56
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên Diệu thấy Bạch Cơ trả lời, hỏi: "Tại Đào Ngột sợ tro hương?"
Bạch Cơ đáp: "Vì tro hương là từ điện thờ Tây Vương Mẫu."
"Ý là gì?" Nguyên Diệu hiểu.
Bạch Cơ giải thích: "Đào Ngột vẫn còn ký ức Tây Vương Mẫu g.i.ế.c c.h.ế.t nên sợ Tây Vương Mẫu. Thần linh ở am Lăng Tiêu linh nghiệm, nên tro hương cũng linh khí của Tây Vương Mẫu."
Vương Quý thở dài: "Nói như , may mà lão phu vái Tây Vương Mẫu."
Trời còn sớm, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Vương Duy và những khác dọn dẹp tàn cuộc phòng nghỉ ngơi.
Vương Quý lấy phần tro hương còn , rắc quanh biệt viện để phòng Đào Ngột đến. Vương Duy đóng trong thư phòng, đèn sáng, lặng lẽ, bóng in cửa sổ, trông cô đơn. Chu Mặc dọn dẹp cho Nguyên Diệu và Bạch Cơ mỗi một căn phòng, để họ nghỉ ngơi.
Nguyên Diệu trong lòng sợ hãi, nghi hoặc, giường ngủ , suy nghĩ trăm bề. Nghiên mực hạt đào vỡ, Đào Uyên Minh liệu biến mất ? Vương Duy trông buồn, hy vọng quá đau lòng. Đào Ngột khi nào tấn công, lúc đó ? Bạch Cơ thể lấy cung Thiên Xu để đối phó với Đào Ngột, nàng sẽ lấy? Lấy thật sự đối phó với Đào Ngột đáng sợ, thể g.i.ế.c c.h.ế.t đó ?
Nguyên Diệu đang lo lắng thì bỗng thấy cửa phòng bên cạnh mở . Không lâu , thấy cửa sổ hiện lên ánh sáng mờ mờ, trong ánh sáng dần dần hiện khuôn mặt của Bạch Cơ.
Bạch Cơ chớp mắt, tươi Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu sợ hãi lật dậy, tay chỉ cửa sổ run rẩy nên lời.
Bạch Cơ : "Hiên Chi ngủ ."
Nguyên Diệu giận dữ: "Dù ngủ cũng ngươi dọa tỉnh. Xin đừng thò đầu qua cửa sổ kín như thế!"
Bạch Cơ lấy tay che mặt: "Ta chỉ thuận đường lén xem Hiên Chi ngủ , dọa Hiên Chi ?"
"Xin đừng lén một cách kỳ quái như ! Thuận đường ư? Ngươi định ? Đã khuya ."
"Ra ngoài một lát, hai việc cần ."
"Việc gì?"
"Đến am Lăng Tiêu mượn cung Thiên Xu của Tây Vương Mẫu."
"Ồ? Tây Vương Mẫu ở am Lăng Tiêu ?"
"Không, Tây Vương Mẫu ở Côn Luân. Tuy nhiên, nếu cầu nguyện ở am Lăng Tiêu, bà thể thấy, khỏi cất công xa."
"Tây Vương Mẫu sẽ cho mượn cung Thiên Xu chứ?"
Mắt Bạch Cơ lóe lên tia bí hiểm, : "Sẽ cho."
Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh. Hắn cảm thấy nên hỏi câu vì dù Tây Vương Mẫu cho mượn, Bạch Cơ cũng sẽ ngàn cách lấy cung Thiên Xu.
Nguyên Diệu hỏi: "Việc còn là gì?"
"Về Phiêu Miểu các nhờ A Phỉ một việc, để kết thúc 'nhân quả' của nghiên mực hạt đào."
Nguyên Diệu : "Đã qua nửa đêm , ngươi một hai việc thời gian quá gấp, dù cũng ngủ , chi bằng ngươi về Phiêu Miểu các nhắn cho A Phỉ cô nương."
Bạch Cơ vui mừng : "Như ."
Bạch Cơ thổi nhẹ một về phía Nguyên Diệu, vẫy tay: "Hiên Chi đây."
Nguyên Diệu dậy bước đến cửa sổ, một Nguyên Diệu khác xuống giường ngủ. Nguyên Diệu mở cửa trực tiếp xuyên qua tường bên cạnh Bạch Cơ.
Bạch Cơ : "Hiên Chi, ngươi về với A Phỉ, 'Ma núi thổi đèn, yêu quái huyền bí. Hóa thành xuân đỏ, đào nở thắm tươi. Hoa như gương phản chiếu, duyên cạn mộng mơ.'"
"Có nghĩa là gì?" Nguyên Diệu hiểu lời nhắn của Bạch Cơ.
Bạch Cơ : "A Phỉ sẽ hiểu, Hiên Chi chỉ cần truyền lời là ."
"Được thôi." Nguyên Diệu đáp.
Bạch Cơ : "Nếu Phiêu Miểu các việc gì thì bảo Ly Nô ngày mai cũng đến đây. Ngày mốt là Tết Trùng Dương , nó ở một trong Phiêu Miểu các sẽ cảm thấy cô đơn."
"Được." Nguyên Diệu đáp.
Vương Quý và Chu Mặc ngủ, còn Vương Duy vẫn đèn trong thư phòng, lẽ đang chờ Đào Uyên Minh. Bạch Cơ và Nguyên Diệu dẫn ngựa khỏi chuồng, mỗi cưỡi một con rời khỏi biệt viện. Khi đến ngã ba, Nguyên Diệu lo lắng gặp Đào Ngột đường và liệu thể thành Trường An ban đêm .
Bạch Cơ : "Không , Đào Ngột thấy ngươi, tường thành cũng ngăn ngươi. Nhớ mang lời nhắn đến khi trời sáng."
"Được. tiểu sinh e rằng khi trời sáng thể biệt viện, ?" Nguyên Diệu lo lắng hồn thể trở xác.
Bạch Cơ : "Đừng lo. Trời sáng là ngươi sẽ ."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu chia tay, một đến am Lăng Tiêu, đến Phiêu Miểu các.
Nguyên Diệu cưỡi ngựa chạy nhanh như bay, chẳng mấy chốc đến cổng Khải Hạ. Hắn xuyên qua cổng thành đóng kín như thể trở ngại gì, binh lính canh gác cũng thấy . Thần Đồ và Úc Lũy hai bên cổng thành thẳng . Thần Đồ với vẻ mặt dữ tợn, Úc Lũy với ánh mắt hung ác, khiến sợ hãi, vội vàng giục ngựa qua, dám lâu.
Thần Đồ bóng dáng nhỏ bé của khuất xa, thè lưỡi rắn : "Sao thư sinh đó chỉ còn linh hồn? Thân xác con rồng mà chúng tên ăn mất đó chứ?"
Úc Lũy mắt như điện : "Theo , xác vẫn còn nhưng trái tim sớm rồng nuốt mất ."
"Ừ, rồng đáng sợ quá!"
"Ừ, thật kinh khủng..."
Khi Nguyên Diệu trở Phiêu Miểu các, kìm nổi ngựa, cả lẫn ngựa cùng xuyên qua cửa xông thẳng đại sảnh. Con ngựa khỏe mạnh lao bức tranh "Bách Mã Đồ" tường biến mất. Nguyên Diệu ngã xuống đất nhưng thấy đau. Hắn dậy mò mẫm đến quầy thắp đèn dầu. Đại sảnh vẫn như lúc rời , thứ quen thuộc đến lạ. Mặc dù trong Phiêu Miểu các, chỗ nào ánh đèn chiếu tới đều yêu ma tụ tập, mỗi món bảo vật kệ đều yêu quái kỳ dị cư trú, nhưng Nguyên Diệu vẫn cảm thấy an tâm, ấm áp, như trở về nhà.
Nguyên Diệu cầm đèn về phía sân , khi qua gian trong gọi Ly Nô dậy, nhưng thấy Ly Nô, thậm chí chăn đệm cũng trải đất.
Ly Nô ? Nguyên Diệu thắc mắc đến sân , cảnh tượng mắt khiến há hốc miệng.
Dưới ánh trăng, khu vườn vốn đẽ trở nên lộn xộn. Không ai treo đầy cờ chiêu hồn trắng trong vườn, thắp đầy nến hương, vẽ bùa chú kỳ lạ cỏ. Cờ trắng phấp phới trong gió, hương khói ngập trời, cỏ vẽ bùa chú, lễ vật chất đống, sự u ám đáng sợ nên lời.
Một con mèo đen ngủ say hành lang, bụng tròn bốn chân giơ lên trời. Trên trán nó buộc một dải vải họa tiết thái cực, bên cạnh chân nó đặt hai cuốn sách, một cuốn mở là "Chiêu Hồn Thuật", một cuốn đóng là "Luận Ngữ".
Ly Nô đang gì? Sao sân biến thành như thế ? Nguyên Diệu hiểu chuyện gì xảy , nhưng cũng thời gian bận tâm, cố gắng bước qua khu vườn lộn xộn đến bên cây đào.
Nguyên Diệu chỉnh áo, lễ phép : "A Phỉ cô nương, Bạch Cơ nhờ tiểu sinh mang vài lời đến cô, ngươi việc nhờ ngươi giúp đỡ."
Lá đào tản , A Phỉ ló từ cây đào, xinh và kiều diễm.
A Phỉ nhẹ nhàng : "Nguyên công t.ử cứ ."
Nguyên Diệu lắc lư đầu : "Ma núi thổi đèn, yêu quái huyền bí. Hóa thành xuân đỏ, đào nở thắm tươi. Hoa như gương phản chiếu, duyên cạn mộng mơ."
A Phỉ xong, lúc đầu vẻ nghi ngờ nhưng khi nghĩ một lúc, dường như hiểu .
A Phỉ hỏi Nguyên Diệu: "Bạch Cơ còn dặn gì nữa ?"
Nguyên Diệu đáp: "Nàng nhờ tiểu sinh bảo Ly nô lão đến nhà Ma Cật đón tết Trùng Dương."
A Phỉ : "Hiểu . Xin nhắn với Bạch Cơ, A Phỉ nhất định sẽ xong, lúc đó sẽ dùng hoa đào dấu hiệu."
Nguyên Diệu tuy hiểu gì nhưng vẫn gật đầu : "Được. Tiểu sinh nhất định sẽ nhắn ."
A Phỉ mỉm biến mất trong bóng đêm.
Nguyên Diệu cố gắng vượt qua các chướng ngại, hành lang đ.á.n.h thức Ly Nô: "Ly nô lão , dậy ..."
Mèo đen mở mắt, thấy Nguyên Diệu thì nhảy bật dậy: "Ồ, thư sinh về ?! Chủ nhân ? Chủ nhân về ?"
Nếu Bạch Cơ trở về, thấy sân biến thành như thế chắc sẽ tức giận mà treo Ly Nô lên đ.á.n.h trăm roi mất. Nguyên Diệu nghĩ thầm. Hắn kể ngắn gọn những gì xảy ở nhà Vương Duy cho Ly Nô và truyền đạt lời của Bạch Cơ.
Ly Nô tức giận: "Quá đáng! Đào Ngột dám c.ắ.n chủ nhân?! Để xé nó ăn cho bõ ghét!"
Nguyên Diệu : "Đào Ngột dễ xé , Ly nô lão đừng hành động hấp tấp, Bạch Cơ vẻ cách đối phó với nó. Ly nô lão đang gì ? Sao biến sân thành bộ dạng âm u đáng sợ thế ?"
Mèo đen liếc Nguyên Diệu, ngập ngừng : "Ta đang chiêu hồn từ Hoàng Tuyền Địa Phủ."
"Chiêu hồn ai?" Nguyên Diệu tò mò.
"Chiêu hồn cha ngươi."
Nguyên Diệu kinh ngạc: "Ngươi chiêu hồn cha gì?!"
Mèo đen gãi đầu: "Trước đó lỡ tay đốt cháy cuốn "Luận Ngữ" của ngươi, ngươi giận rằng trong sách bút tích của cha ngươi. Ta mua một cuốn "Luận Ngữ" mới, định triệu hồn cha ngươi về để những dòng chú thích trả cho ngươi. Ta nợ ai cái gì cả."
Nguyên Diệu như sét đánh, sững một lúc lâu, đó mới phản ứng , vội vàng nhặt cuốn "Luận Ngữ" đất lên lật xem, nhưng chỉ thấy một cuốn sách mới tinh, chữ nào.
Mèo đen bên cạnh giải thích: "Có thể cha ngươi đầu t.h.a.i , triệu hồn ông ."
Nguyên Diệu mặt mày xám xịt, đặt sách xuống, tức giận bóp cổ Ly Nô: "Dù cho cha vẫn còn ở Hoàng Tuyền cũng quấy rầy ông vì chuyện nhỏ !!"
Nguyên Diệu lúc chỉ là một linh hồn, dù giận dữ đến mấy cũng bóp cổ Ly Nô.
Ly Nô thấy , vươn cổ nhắm mắt : "Được thôi, chỉ cần ngươi giận nữa, tối nay phản kháng để ngươi bóp thoải mái."
Nguyên Diệu bóp , bèn bỏ mặc nó, về phía hương nến và cờ chiêu hồn trong sân cúi lạy mấy , coi như xin vong linh cha .
Mèo đen gãi đầu, vẫn hiểu sai điều gì.
Thấy trời còn sớm, Nguyên Diệu chuẩn về nhà Vương Duy. Ly Nô bảo Nguyên Diệu đợi nó một chút, để nó dọn dẹp sân xong cùng . Nguyên Diệu vẫn còn giận Ly Nô, chịu đợi, định . Ly Nô đảo mắt lấy một cây hương, cắm gấu áo của Nguyên Diệu. Nguyên Diệu thể động đậy cũng thể rút cây hương , đành đợi Ly Nô.
Ly Nô dọn dẹp sân , lải nhải: "Phiền phức quá, từ nay sách nữa. Biết chữ cũng chẳng gì ho, chữ vẫn vui vẻ sống hơn một nghìn năm trăm năm. Những chữ mỗi ngày tự tìm phiền toái, chắc sống trăm năm. Ngươi đúng hả mọt sách?"
Nguyên Diệu hương cắm tại chỗ, khổ sở đất, vẫn còn giận Ly Nô nên cố tình đáp. Ly Nô cũng bận tâm, tiếp tục dọn dẹp tự một .
Khi tia sáng đầu tiên của buổi sáng lên, dù giam cầm , Nguyên Diệu cũng biến mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/chuong-9-trung-duong.html.]
Lúc Nguyên Diệu mới hiểu, Bạch Cơ sợ kịp lúc trời sáng, nên sớm thực hiện thuật hồi hồn.
Ly Nô Nguyên Diệu biến mất, thở dài: "Hầy, uổng công quá. Hóa , chủ nhân sớm thi triển thuật hồi hồn."
Nguyên Diệu biến mất ở Phiêu Miểu các, đồng thời ở trong phòng khách nhà Vương Duy. Hồn phách của hợp nhất với thể, như thể tối qua từng rời khỏi biệt viện.
Nguyên Diệu thức dậy, mở cửa bước .
Trời sáng, gió buổi sáng dễ chịu.
Vương Quý và Chu Mặc cũng dậy, một đang quét dọn sân, một đang nấu ăn trong bếp.
Nguyên Diệu thư phòng, bên trong yên tĩnh, Vương Duy hình như vẫn dậy.
Vương Quý : "Lang quân cả đêm, đỏ cả mắt, mới ngủ. Tối qua, hình như ma xuất hiện. Không , nó còn xuất hiện nữa ."
Nghe , trong lòng Nguyên Diệu buồn bã.
Nguyên Diệu rửa mặt xong, tìm Bạch Cơ, phát hiện nàng vẫn , khỏi lo lắng.
Sau khi ăn sáng xong, Nguyên Diệu trong sân phơi nắng, ngẩn ngơ.
Nguyên Diệu vô tình đầu, thấy một nam nhân mặc áo đen trong đám cúc, hình như là Đào Uyên Minh.
Đào Uyên Minh mỉm với Nguyên Diệu, ánh mắt buồn bã, biến mất.
Nguyên Diệu vội vàng dậy, chạy đến bên hoa cúc: "Đào , ông ?"
Gió thổi qua, hoa cúc vàng như sóng.
Trong một bông hoa cúc nở rộ, lộ một mảnh nhỏ của nghiên mực hạt đào.
Sao trong hoa cúc nghiên mực hạt đào to bằng viên đá? Chẳng lẽ là rơi từ đêm qua?
Nguyên Diệu bối rối, nhặt viên nghiên mực lên, định đợi Vương Duy tỉnh dậy giao cho .
Ngoài biệt viện, cầu đá một cô nương áo trắng cưỡi ngựa qua. Nàng dừng ngựa biệt viện, lưng ngựa treo một cây cung lớn đen bóng, cung khắc chữ đỏ như chu sa, cùng các biểu tượng mặt trời, mặt trăng và ngôi .
Bạch Cơ thấy Nguyên Diệu trong sân uống ngẩn ngơ, mắt đảo một vòng, : "Hay là, thử xem cung Thiên Xu."
Bạch Cơ rút cây cung Thiên Xu, tay trái nâng cung, tay xòe ánh mặt trời.
Ánh nắng tụ bàn tay của Bạch Cơ thành một mũi tên ánh sáng, rực rỡ như nước chảy.
Bạch Cơ giương cung, nhắm búi tóc của Nguyên Diệu, nhưng nghĩ sợ Nguyên Diệu giận, nên hạ cung xuống nhắm tách bên cạnh .
"Vút..." mũi tên ánh sáng rời dây cung, bay về phía tách .
Mũi tên ánh sáng xuyên qua tách , tách "bùm" một tiếng vỡ thành mảnh vụn.
Nước bốc cháy dữ dội.
Nguyên Diệu kinh hãi, vô duyên vô cớ tách vỡ ? Tại nước bốc cháy? Nước dầu, cháy ?!
Nguyên Diệu há hốc miệng, ngây cho đến khi lửa lan lên tay áo, mới phản ứng nhảy dựng lên, lúng túng dập lửa.
"Hi hi." Bạch Cơ cầu trộm.
Nguyên Diệu tiếng , đầu thấy Bạch Cơ đang quỷ quyệt cầu đá, lập tức hiểu điều gì.
Nguyên Diệu chạy đến bên hàng rào tre, giận dữ với Bạch Cơ: "Ngươi trêu đùa tiểu sinh!"
Bạch Cơ cưỡi ngựa tiến gần, : "Ta đang trời phạt Hiên Chi."
Nguyên Diệu ngơ ngác: "Tiểu sinh bao giờ chuyện gì thương thiên hại lý, tại trời phạt tiểu sinh?"
Bạch Cơ : "Trời nắng , thu cao gió mát, thời gian như , ngươi nhăn nhó ngẩn ngơ, đúng là quá đáng. Phí hoài thời gian là tội lớn nhất đời, nên trời phạt."
"Ơ?!" Nguyên Diệu ngẩng đầu quanh, thấy nước suối trong như ngọc, cánh đồng vàng óng, xa xa những nông dân đang cần mẫn việc, khói bếp từ các làng xóm bay lên, phong cảnh thôn quê yên bình đẽ.
Nguyên Diệu hổ, cảm thấy Bạch Cơ đúng, ngày thu như thật sự nên để trôi qua trong buồn bã.
Nguyên Diệu : "Cảm ơn Bạch Cơ nhắc nhở, tiểu sinh nên buồn bã phí hoài thời gian."
Bạch Cơ bước sân, đưa dây cương ngựa cho Nguyên Diệu: "Vậy thì Hiên Chi hãy việc để phí hoài thời gian. Đầu tiên là dắt ngựa chuồng, pha một ấm thơm, lấy một ít chu sa, một cây bút lông, một bao tên. Nếu chu sa thì m.á.u gia cầm cũng ."
Mặt Nguyên Diệu tái xanh: "Xin đừng dùng việc sai bảo linh tinh để phong phú cuộc sống của tiểu sinh!!"
"Hi hi." Bạch Cơ quỷ quyệt.
Nguyên Diệu dẫn ngựa chuồng, nhờ Chu Mặc pha một ấm lấy một ít điểm tâm cho Bạch Cơ, đó tìm chu sa, bút lông và bao đựng tên. Bạch Cơ trong sân nhàn nhã ăn điểm tâm, Nguyên Diệu bận xong xuống đối diện với nàng, cây cung đen nhánh đó.
"Bạch Cơ, đây là cung Thiên Xu ?"
Bạch Cơ gật đầu: " ."
"Tên ? Chỉ cung mà tên ?"
Bạch Cơ uống một ngụm , : "Ba mũi tên Nhật, Nguyệt, Tinh đều là mũi tên hình, mắt thường thấy ."
Nguyên Diệu gãi đầu: "Không thấy mũi tên ư?"
Bạch Cơ : " , thấy mũi tên."
Uống hết , ăn xong điểm tâm, Bạch Cơ bắt đầu dùng chu sa vẽ trận bùa mặt đất. Trận bùa vẽ xong, nàng đặt bao đựng tên trung tâm trận bùa trong phòng khách ngủ: "A, mệt quá, ngủ một giấc ."
Nguyên Diệu trận bùa chu sa, ảo giác , cảm thấy ánh mặt trời trong trận bùa chói mắt, như thể tất cả ánh sáng mặt trời đều tụ trong trận bùa, như dòng nước chảy bao đựng tên.
Buổi chiều, Ly Nô mang rượu hoa cúc, bánh Trùng Dương và một con cá chép lớn đến.
Ly Nô với Nguyên Diệu: "Mọt sách, đến ăn lễ Trùng Dương đây."
Nguyên Diệu vẫn còn giận để ý đến Ly Nô, phất tay áo bỏ .
Ly Nô khẩy một tiếng, cũng để bụng.
Chiều tối khi mặt trời lặn, Bạch Cơ thu bao đựng tên trong trận bùa chu sa. Nàng buộc chặt bao đựng tên bằng da, như sợ thứ bên trong sẽ tràn .
Nguyên Diệu hỏi: "Trong bao đựng tên gì?"
"Ánh sáng mặt trời." Bạch Cơ đáp.
"Ánh sáng mặt trời ư?"
" , ban đêm ánh sáng mặt trời, nên ban ngày thu ánh sáng mặt trời để dùng ban đêm." Bạch Cơ thu dọn bao đựng tên, kéo Nguyên Diệu ăn cơm: "Đi nào Hiên Chi, ăn cơm thôi."
Tối qua gặp Đào Uyên Minh, Vương Duy vô cùng buồn bã suy sụp. Hắn khẩu vị, hầu như động đến đũa.
Bạch Cơ thấy thì nhạt.
Vương Duy món ăn bàn gỗ, cau mày: "Sao hôm nay là món cá ?"
Chu Mặc bên cạnh, mặt mày ủ rũ : "Hôm nay tất cả món ăn đều do hầu của Bạch Cơ cô nương ... cái gã tên là Ly Nô , chỉ cá thôi."
Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh.
Trong bếp, một con mèo đen xổm bếp ăn cá nướng , uống canh cá tươi ngon, vô cùng thỏa mãn và thoải mái.
Ly Nô cũng để ý, tiếp tục dọn dẹp tự chuyện một .
Sau bữa tối, Vương Duy tự nhốt trong thư phòng, đèn gì đó.
Trăng lưỡi liềm lên cao, sáng lấp lánh.
Bạch Cơ bầu trời đêm, hài lòng: "Tối nay trăng , thật ."
Bạch Cơ bước thư phòng của Vương Duy, chuyện với một lúc. Khi nàng bước , Đào Uyên Minh cũng bước . Hình bóng của Đào Uyên Minh mờ nhạt, như thể một cơn gió thổi qua sẽ tan biến dấu vết.
Nguyên Diệu thấy trong thư phòng động tĩnh, đèn cũng tắt, trong lòng cảm thấy kỳ lạ: "Ma Cật ?"
Bạch Cơ : "Ngủ . Việc sắp tới nguy hiểm, Đào Vương công t.ử ."
Đào Uyên Minh đầu thư phòng tối om, yếu ớt : "Ta Ma Cật gặp nguy hiểm. Có lẽ đây là cuối cùng xuất hiện."
Vừa , Bạch Cơ với Vương Duy trong thư phòng rằng, nàng thể khiến Đào Uyên Minh xuất hiện. Vương Duy lấy một mẩu nghiên mực hạt đào nhỏ như đầu ngón tay, Bạch Cơ mài nó trong nghiên, Đào Uyên Minh xuất hiện.
Bạch Cơ , nàng sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t Đào Ngột, hy vọng Đào Uyên Minh sẽ mồi nhử, dụ Đào Ngột .
Vương Duy Đào Uyên Minh mạo hiểm, nhưng Đào Uyên Minh đồng ý. Bởi vì nếu thể g.i.ế.c c.h.ế.t Đào Ngột, Vương Duy sẽ an .
Vương Duy kiên quyết cùng Đào Uyên Minh, nhưng Đào Uyên Minh đồng ý.
Bạch Cơ cũng Vương Duy nên để ngủ.
Đào Uyên Minh chuyến hiểm nguy, thể gặp Vương Duy nữa, nên dùng nghiên mực hạt đào một bài thơ, như lời từ biệt Vương Duy.
"Bạch Cơ định ?" Nguyên Diệu hỏi.
"Đi g.i.ế.c Đào Ngột. Lần quá nguy hiểm nên mang Hiên Chi ." Bạch Cơ .
Bạch Cơ mang theo cung Thiên Xu, đeo bao đựng tên, cùng Ly Nô và Đào Uyên Minh xuất phát.