Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Chương 9: Tượng đất

Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:29:18
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc Bạch Cơ và Nguyên Diệu trở về Phiêu Miểu các, Ly Nô chuẩn bữa tối xong. Sau bữa tối, Bạch Cơ bảo Ly Nô thắp ba ngọn đèn trong hành lang và bảo Nguyên Diệu lấy một thùng nước giếng. Bạch Cơ lấy một hũ đất ngũ sắc, : "Chúng tượng đất chơi đii." Nguyên Diệu và Ly Nô vui vẻ đồng ý.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô hào hứng dùng nước giếng và đất ngũ sắc để nặn tượng.

Bạch Cơ dùng đất ngũ sắc nặn một nữ tử, nàng nặn tỉ mỉ, các đường nét khuôn mặt, dáng và trang phục đều sống động. Nguyên Diệu thoáng qua bèn nhận đó là Võ Hậu.

Bạch Cơ nặn hình Võ Hậu để gì? Nguyên Diệu nghi ngờ, nhưng thấy Bạch Cơ vẻ nghiêm túc nên cũng dám hỏi.

Nguyên Diệu nặn một con mèo theo hình dạng của Ly Nô, nhưng lắm, hai tai mèo một lớn một nhỏ đối xứng. Ly Nô vẫn còn nhớ chuyện Bạch Cơ thiếu năm đồng, nó nặn năm đồng khai nguyên thông bảo. Tuy là đất nhưng nó cũng vui.

Ly Nô liếc thứ Nguyên Diệu nặn và hỏi: "Mọt sách, ngươi nặn cái gì ?"

Nguyên Diệu đôi tai mèo một lớn một nhỏ, đối xứng tượng đất, sợ Ly Nô chế giễu, bèn lảng: "Thỏ."

Ly Nô tin: "Nói dối! Ngươi nghĩ từng thấy thỏ Hả?! Đây rõ ràng là một con mèo xí!"

Nguyên Diệu dám nặn theo hình dáng của Ly Nô, đành xòa: "Đây là nặn theo hình dáng của mèo Ngọc Diện."

Ly Nô : "Thủ công của mọt sách cũng tệ. , A Thử so với con mèo vẫn hơn chút ít."

Bạch Cơ nhắc nhở: "Ly Nô, Nguyên Diệu nặn con mèo đen mắt biếc mà." Nguyên Diệu biến sắc.

Ly Nô như bừng tỉnh, giận dữ mắng: "Thủ công của mọt sách thật tệ! Ta nào như ?!" Nguyên Diệu dám phản bác.

"Hì hì." Bạch Cơ che miệng gian.

Khi trăng lên đỉnh đầu, Bạch Cơ thành bức tượng đất của Võ Hậu. Bức tượng dài một thước, giống như phiên bản thu nhỏ của thật, sống động như thật. Bạch Cơ đặt bức tượng xuống, vươn vai : "Cuối cùng cũng nặn xong ."

Nguyên Diệu hỏi: "Ngươi nặn tượng đất của Thiên Hậu để gì thế?"

Bạch Cơ : "Để Thiên Hậu 'c.h.ế.t' một ."

Nguyên Diệu giật , hỏi kỹ hơn nhưng Bạch Cơ cầm bức tượng ngáp dài mất: "Ta ngủ đây. Ly Nô dọn dẹp một chút, đất ngũ sắc để trong hũ, dán niêm phong để mất linh khí."

"Vâng, thưa chủ nhân." Ly Nô đáp.

Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, Quang Tạng quốc sư và Sư Hỏa thế nào ? Họ thể trở về ?"

Bạch Cơ dừng bước, đầu : "Ta cũng họ thể trở về , chỉ thể hy vọng họ may mắn. Chuyện nặng nhẹ , bây giờ nên giải quyết chuyện áo mẫu đơn ."

"À, ừ." Nguyên Diệu đáp.

Bạch Cơ ngáp một cái bay mất.

Nguyên Diệu lo lắng cho Quang Tạng và Sư Hỏa, khi ngủ cầu nguyện mảnh vỡ cái bình: "Quang Tạng quốc sư, Sư Hỏa, mong các ngươi bình an vô sự, sớm trở về."

Khi Nguyên Diệu cởi áo ngoài chuẩn ngủ, mới kinh ngạc phát hiện bọc đất ngũ sắc trong tay áo thấy nữa.

Hả, đất ngũ sắc ? Nguyên Diệu thắp đèn lên tìm kiếm khắp nơi trong Phiêu Miểu các nhưng tìm thấy. Hắn buồn bã xuống, trằn trọc ngủ . Tuy nhiên, theo thời gian trôi qua, hai canh giờ cũng dần chìm giấc ngủ.

Trong giấc mơ, Nguyên Diệu mơ màng trong một vùng sương trắng, như thể đang tìm kiếm đất ngũ sắc. Không bao lâu, khi sương trắng tan hết thì phát hiện đang ở Đại Minh Cung, bên hồ Thái Dịch.

Một nữ t.ử với dáng vẻ yểu điệu tảng đá bên hồ ngước trăng. Nguyên Diệu kỹ, nhận đó là Ngụy Quốc phu nhân, định kéo xuống đáy hồ. Đêm nay, Ngụy Quốc phu nhân mặc áo mẫu đơn mà chỉ mặc một chiếc áo mỏng manh. Khuôn mặt nàng tái nhợt, đôi môi đỏ như máu.

Nguyên Diệu bỏ chạy nhưng Ngụy Quốc phu nhân đầu chằm chằm .

Thấy Ngụy Quốc phu nhân , Nguyên Diệu đành cúi đầu chào: "Tiểu sinh xin chào Ngụy Quốc phu nhân."

Ngụy Quốc phu nhân Nguyên Diệu, môi đỏ khẽ mở: "Thiếp công t.ử chắc chắn sẽ đến mà."

"Ơ?!" Nguyên Diệu ngạc nhiên. Tại nàng sẽ đến? Chẳng lẽ, nàng đang đợi ? Nàng còn kéo xuống đáy hồ nữa ?

Ngụy Quốc phu nhân dường như thấu tâm tư của Nguyên Diệu, : "Công t.ử cần lo lắng, sẽ hại công t.ử nữa."

Nói , nàng lấy một vật, : "Công t.ử đến tìm nó ?" Nguyên Diệu kỹ ánh trăng, đúng là đất ngũ sắc mất.

Nguyên Diệu gật đầu: "Hóa là phu nhân nhặt . Xin phu nhân trả vật cho tiểu sinh."

"Nó quan trọng đối với công t.ử ?" Ngụy Quốc phu nhân hỏi.

Nguyên Diệu gật đầu: "Phải."

Chiếc khăn tay là lúc khi xuống đáy giếng, Bạch Cơ thêu và tặng cho , mặc dù các hoa văn đó biến mất nhưng vẫn quý chiếc khăn . Đất ngũ sắc Nguyên Diệu nhớ đến con rồng đất nhỏ, cố gắng tưởng tượng hình dáng của Bạch Cơ lúc nhỏ thông qua con rồng đất. Hai vật đều quan trọng đối với .

Ngụy Quốc phu nhân đột nhiên giận dữ: "Mất vật quan trọng ngươi cũng tìm , nhưng ngươi cướp thứ quan trọng nhất của ."

Nguyên Diệu ngơ ngác: "Tiểu sinh từng cướp thứ quan trọng của phu nhân..."

Ngụy Quốc phu nhân nghiến răng: "Áo mẫu đơn, ngươi cướp áo mẫu đơn của !"

"À, chuyện ..." Nguyên Diệu chợt gì. Dù áo mẫu đơn là do Ngụy Quốc phu nhân tự bỏ , nhưng Nguyên Diệu và Bạch Cơ sự cho phép của nàng mà lấy , cũng coi như là "cướp". Nguyên Diệu cảm thấy , chỉ giải thích: "Thực , chuyện là thế . Mẫu của phu nhân là Hàn Quốc phu nhân nhờ Bạch Cơ, rằng bà áo mẫu đơn, nên Bạch Cơ và tiểu sinh mới đến hồ Thái Dịch..."

Sắc mặt của Ngụy Quốc phu nhân lập tức đổi.

Từ cuộc trò chuyện giữa Võ Hậu và Bạch Cơ ban ngày, Nguyên Diệu Hàn Quốc phu nhân đang tác oai tác quái trong Đại Minh Cung, còn Ngụy Quốc phu nhân cũng ở đó, chẳng lẽ họ gặp ?

"Chẳng lẽ, phu nhân gặp Hàn Quốc phu nhân? Áo mẫu đơn đang ở chỗ bà ."

Ngụy Quốc phu nhân : "Thiếp gặp bà, cũng thấy áo mẫu đơn. , bà thể thấy ."

Nguyên Diệu gãi đầu, hỏi một vấn đề khiến băn khoăn từ lâu: "Tại hạ một thắc mắc, con gái của Hàn Quốc phu nhân là phu nhân ? Sao bà coi một bông hoa mẫu đơn như con gái ?"

Ngụy Quốc phu nhân Nguyên Diệu chằm chằm: "Ngươi đáp án ?"

Nguyên Diệu gật đầu.

"Thiếp sẽ đưa ngươi xem." Ngụy Quốc phu nhân dậy về phía nam.

Nguyên Diệu vội vàng theo .

Trên đường , Nguyên Diệu thấy trong làn sương trắng hiện lên nhiều bóng ma nửa thật nửa ảo. Cung nữ chặt chân, thể đầy vết đ.á.n.h đang bò lê đất; nữ t.ử trẻ mặt tái nhợt, tóc rối bù ôm xác đứa con lững thững, dây rốn của đứa bé vẫn còn nối với mẫu ; hoạn quan chảy m.á.u từ đầu mặt im lặng chạy nhanh, như đang vội vàng việc cho chủ.

Nguyên Diệu cảm thấy dựng tóc gáy khi lướt qua một đám oan hồn trong cung.

Ngụy Quốc phu nhân lặng lẽ bước phía như thể thấy những bóng ma xung quanh, hoặc lẽ quen . Vì nàng vốn dĩ là một trong đó.

Nguyên Diệu cảm thấy n.g.ự.c nặng trĩu, vô cùng khó chịu.

Mục tiêu của Ngụy Quốc phu nhân là điện T.ử Thần.

Dưới ánh trăng bên ngoài điện T.ử Thần, một biển hoa mẫu đơn đen kỳ dị, tuyệt vọng và u ám như tro tàn đang nở rộ.

Ngụy Quốc phu nhân dừng biển hoa mẫu đơn, Nguyên Diệu cũng dừng bước theo.

Một cánh hoa mẫu đơn theo gió bay lên rơi xuống tay Nguyên Diệu, nhanh chóng hóa thành chất độc ăn mòn xương khiến đau đến nhăn mặt.

Không xa, Hàn Quốc phu nhân giữa biển hoa mẫu đơn, khoác lên bộ y phục mẫu đơn lộng lẫy, trong tay cầm một đóa mẫu đơn đen. Bà dùng giọng dịu dàng với đóa mẫu đơn đen trong tay: "Mẫn Nhi, tối nay chúng g.i.ế.c nàng nhé?"

Từ đóa mẫu đơn đen truyền giọng của Ngụy Quốc phu nhân: "Mẫu , hãy g.i.ế.c nàng . Con hận, con hận lắm... con đau khổ lắm..."

" chúng thể điện T.ử Thần."

"Con hận, con hận lắm, g.i.ế.c nàng!" Mẫu đơn đen .

Nguyên Diệu kinh hãi đầu Ngụy Quốc phu nhân bên cạnh. Ngụy Quốc phu nhân yên lặng một lời. Vậy, Hàn Quốc phu nhân đang chuyện với ai thế?

Ngụy Quốc phu nhân dường như hiểu rõ thắc mắc trong lòng Nguyên Diệu, cúi đầu : "Bà đang tự với . 'Con gái' mà bà nhắc đến chỉ là ảo ảnh mà bà mong , 'con gái' thực là d.ụ.c vọng trong lòng bà ."

Nguyên Diệu há hốc miệng: "Tại như ?"

Ngụy Quốc phu nhân khẩy, : "Bởi vì bà vốn dĩ luôn như ."

Ngụy Quốc phu nhân tiến về phía Hàn Quốc phu nhân, hoa mẫu đơn đen chạm cơ thể nàng lập tức biến thành chất độc ăn mòn xương mòn da thịt nàng. Ngụy Quốc phu nhân đau đớn nhăn mặt nhưng vẫn kiên quyết tiến về phía Hàn Quốc phu nhân.

Ngụy Quốc phu nhân quanh Hàn Quốc phu nhân, gọi nhỏ bên tai bà : "Mẫu , mẫu ..."

Hàn Quốc phu nhân chìm đắm trong cảm xúc hận thù, lẩm bẩm với hoa mẫu đơn đen, phớt lờ Ngụy Quốc phu nhân.

Ngụy Quốc phu nhân thở dài, lặng lẽ rời .

Nguyên Diệu vội vàng đuổi theo.

Ngụy Quốc phu nhân bờ hồ Thái Dịch, tảng đá che mặt .

Nguyên Diệu từ xa , trong lòng đầy thắc mắc nhưng dám hỏi thẳng. Hắn cảm thấy nương con Hàn Quốc phu nhân và Ngụy Quốc phu nhân đều kỳ quái.

Sau một lúc lâu, thấy trời còn sớm, Nguyên Diệu bèn lên tiếng: "Xin phu nhân trả khăn tay và đất ngũ sắc cho tiểu sinh."

Ngụy Quốc phu nhân ngẩng đầu lên, : "Được thôi."

Nguyên Diệu thở phào nhẹ nhõm nhưng Ngụy Quốc phu nhân tiếp lời: "Tuy nhiên, công t.ử đổi bằng áo mẫu đơn."

"À?! mà..." Nguyên Diệu cảm thấy khổ sở, áo mẫu đơn đưa cho Hàn Quốc phu nhân thì mà lấy ?

Ngụy Quốc phu nhân : "Bộ áo mẫu đơn đối với cũng giống đất ngũ sắc đối với công tử, công t.ử chắc thể hiểu cảm giác mất thứ quan trọng."

" mà..." Nguyên Diệu còn gì đó, nhưng Ngụy Quốc phu nhân nhẹ nhàng cúi chào biến mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/chuong-9-tuong-dat.html.]

Một cơn gió đêm thổi tới, Nguyên Diệu lạnh đến rùng , tỉnh dậy.

Ánh mờ xanh chiếu qua cửa sổ, Nguyên Diệu đang trong Phiêu Miểu Các, xung quanh yên tĩnh.

Hóa , chỉ là một giấc mơ.

Nguyên Diệu lau mồ hôi lạnh trán, dậy, uống một chén .

Dưới ánh , thấy đôi giày đặt mặt đất ướt sũng, đế giày còn dính đầy bùn đất. Trước khi ngủ đế giày vẫn sạch sẽ, bây giờ dính nhiều bùn ướt như ? Chẳng lẽ, tất cả là mơ? Hắn thật sự đến Đại Minh Cung, gặp Hàn Quốc phu nhân và Ngụy Quốc phu nhân ?!

Nguyên Diệu đầu óc mơ hồ, suy nghĩ một hồi, quyết định sáng mai hỏi Bạch Cơ xem rốt cuộc chuyện là thế nào. Sau khi uống một chén lạnh để trấn tĩnh, xuống ngủ, một đêm mộng mị.

Sáng hôm , Nguyên Diệu kể chuyện đêm qua dạo trong Đại Minh Cung, gặp Hàn Quốc phu nhân và Ngụy Quốc phu nhân cho Bạch Cơ . Bạch Cơ thở dài một , : "Hiên Chi thật dễ mất hồn vía. mà may mắn là trở . Hồn phách dạo chơi ban đêm nếu đến sáng về thì sẽ gọi hồn giúp ngươi."

Nguyên Diệu : "Hồn phách dạo chơi? Nói như thì đêm qua mơ?"

"Không ." Bạch Cơ .

Nguyên Diệu như điều suy nghĩ.

Bạch Cơ Nguyên Diệu, đôi mắt đen huyền phản chiếu gương mặt trầm tư của thư sinh nhỏ. Nàng : "Ta Hiên Chi đang nghĩ gì đó."

Nguyên Diệu bừng tỉnh, : "Vậy ngươi đang nghĩ gì?"

Bạch Cơ : "Hiên Chi đang nghĩ đến Ngụy quốc phu nhân xinh ."

Bạch Cơ cố tình nhấn mạnh ba chữ "xinh ".

Nguyên Diệu đỏ mặt cũng phản bác: "Ta đang nghĩ, Ngụy Quốc phu nhân khi còn sống là như thế nào? Còn Hàn Quốc phu nhân, bà khi còn sống là ? Họ khi còn sống sống hạnh phúc ? Ta sự thật qua dù rằng kết cục của 'sự thật' chắc chắn là tàn khốc, đau buồn."

Bạch Cơ nghĩ một lúc, : "Vậy, chúng cùng xem 'sự thật' nhé."

Nguyên Diệu ngẩn : "Hả? Xem thế nào?"

"Hiên Chi còn nhớ chiếc chén lá sen vỡ trong trang viện của Hàn Quốc phu nhân ?"

Nguyên Diệu nghĩ một lúc, : "Còn nhớ. Ta để kệ."

"Đi lấy đây."

"Được."

Nguyên Diệu đến kệ, lục lọi và lấy những mảnh vỡ của chén lá sen, mang trong đặt bàn ngọc xanh mặt Bạch Cơ. Bạch Cơ đưa tay nhặt một mảnh vỡ của chén, miệng lẩm bẩm gì đó.

Trên mảnh vỡ của chén lá sen lóe lên một tia sáng màu biếc.

Bạch Cơ đặt mảnh vỡ lấp lánh xuống, hiệu cho Nguyên Diệu: "Hiên Chi đưa tay đây, nó sẽ cho ngươi 'sự thật'."

Nguyên Diệu đưa tay , ngón tay chạm mảnh vỡ, ngay lập tức những ảo ảnh hiện lên mắt .

Nguyên Diệu hoảng sợ, vội rụt tay .

Bạch Cơ điềm nhiên : "Hiên Chi đừng sợ, những ảo ảnh là 'sự thật' mà chiếc chén lá sen trải qua."

Nguyên Diệu đưa tay , ngón tay chạm mảnh vỡ của chén lá sen, mắt hiện lên một cảnh tượng đáng ngạc nhiên.

Trong một căn phòng rộng rãi, Ngụy Quốc phu nhân gương đồng, nàng trẻ trung và xinh , tỏa vẻ quyến rũ rực rỡ. Nàng đưa bàn tay ngọc ngà cầm lấy hộp mực ốc xoắn bắt đầu vẽ lông mày.

Chẳng bao lâu, Hàn Quốc phu nhân bước , bà đến bên cạnh Ngụy Quốc phu nhân, cầm lấy chén lá sen bàn gỗ rót một chén , uống hết: "Khát quá."

Ngụy Quốc phu nhân hỏi: "Mẫu từ tới thế?"

Hàn Quốc phu nhân đáp: "Từ chỗ hoàng hậu."

"Dì ?"

"Về chuyện dì vẫn hài lòng việc nương đưa con hoàng cung để bên cạnh thánh thượng. Tuy nhiên, thánh thượng thích con nên dì cũng gì thêm, chỉ dặn nương nhắc con: tận tâm phục vụ thánh thượng, cho ngài vui vẻ." Hàn Quốc phu nhân .

Ngụy Quốc phu nhân cũng mỉm , nụ như hoa xuân.

Hàn Quốc phu nhân tiến gần Ngụy Quốc phu nhân, nâng khuôn mặt nàng lên : "Mẫn nhi, nương , vẻ như hoa mẫu đơn của con nên chôn vùi nơi phố chợ mà nên tỏa sáng trong Đại Minh Cung, để những nam t.ử cao quý nhất đế quốc thưởng thức."

"Nương ơi..." Ngụy Quốc phu nhân cúi đầu.

Mảnh vỡ của chén lá sen mất ánh sáng, ảo ảnh mắt đột ngột biến mất.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu đối diện bên bàn ngọc xanh, nên lời.

"Ừm, mảnh còn nữa." Bạch Cơ xòe tay . Nàng nhặt một mảnh vỡ khác của chén lá sen, lẩm bẩm một câu thần chú, mảnh vỡ của chén lá sen phát ánh sáng xanh lục.

Bạch Cơ đặt mảnh vỡ lên bàn ngọc xanh, Nguyên Diệu đưa ngón tay chạm mảnh vỡ.

Qua ký ức của chén lá sen, Bạch Cơ và Nguyên Diệu truy tìm sự thật mất.

Trong ảo ảnh, Nguyên Diệu thấy căn phòng rộng rãi đó, nhưng trang trí lộng lẫy hơn nhiều. Sàn phòng đầy ắp vàng bạc châu báu, gấm vóc lụa là. Đó đều là phần thưởng của hoàng đế.

Ngụy Quốc phu nhân trang điểm lộng lẫy bên cửa sổ uống , nàng cầm chén lá sen ngẩn ngơ trời.

Hàn Quốc phu nhân giữa đống châu báu, ha hả: "Mẫn nhi, con còn trẻ như , con nên nhiều vàng bạc châu báu, gấm vóc lụa là hơn nữa, chúng sẽ cho con tỏa sáng hơn."

Ngụy Quốc phu nhân đầu , mệt mỏi : "Nương, nếu tiếp tục đòi hỏi những yêu cầu tùy hứng với thánh thượng thì e rằng sẽ ngài sinh chán ghét."

Hàn Quốc phu nhân thấy lời của Ngụy Quốc phu nhân, bà tham lam : "Mẫn nhi, con là đóa mẫu đơn nhất trong hoàng cung, con chỉ nên của cải, mà còn nên danh hiệu và quyền lực tương xứng với sự ân sủng của con."

Ngụy Quốc phu nhân khẽ nhíu mày: "Danh hiệu... và quyền lực..."

Hàn Quốc phu nhân : ". Danh hiệu và quyền lực. Con thể trở thành phi tần chính thức của thánh thượng."

Ngụy Quốc phu nhân lắc đầu: "Điều , điều thể nào. Dì sẽ đồng ý."

Hàn Quốc phu nhân ghé tai Ngụy Quốc phu nhân : "Chỉ cần thánh thượng đồng ý là . Hoàng hậu già , bà như hoa cuối xuân gần tàn phai, còn cũng còn quyến rũ. Bà ngày đêm bận rộn xử lý chính sự, nửa tháng mới gặp thánh thượng một , bà mất sự ân sủng của thánh thượng. Con còn trẻ xinh , tương lai còn dài, thậm chí thể tới vị trí của bà ."

Ngụy Quốc phu nhân vẫn lắc đầu: "Thánh thượng... Thánh thượng là hiền lành nhân từ, yêu thương Mẫn nhi, nhưng việc ... e rằng... ..."

Hàn Quốc phu nhân : "Không thử, ."

Mảnh vỡ của chén lá sen mất ánh sáng, ảo ảnh biến mất.

Nguyên Diệu : "Hả, hết nữa ?"

Bạch Cơ nhặt lên một mảnh vỡ nhỏ khác, : "Vì là mảnh vỡ nên 'ký ức' chỉnh, thời gian cũng lộn xộn. xem những mảnh vỡ của 'sự thật' cũng thú vị."

Nguyên Diệu : "Vậy, tiếp tục xem ."

"Ừ." Bạch Cơ .

Nến lan cháy cao, hương thơm lan tỏa trong điện, những nhạc công Ba Tư quỳ rèm châu chơi nhạc, Ngụy Quốc phu nhân mặc chiếc áo lộng lẫy màu vàng đỏ đang múa uyển chuyển t.h.ả.m nhung màu lửa.

Đường Cao Tông Lý Trị giường La Hán vui vẻ thưởng thức ca múa. Ông là một nam nhân trung niên nho nhã và gầy gò, khuôn mặt mang vẻ nhợt nhạt bệnh tật. Ông thỉnh thoảng nâng chén lá sen chậm rãi nhấp ngụm . Do bệnh về mắt tái phát, thái y dặn uống rượu nên ông chỉ thể uống . Lý Trị vốn yếu, hai năm nay càng bệnh nặng hơn, ông giao bộ chính sự cho Võ Hoàng Hậu xử lý, bản thì gửi gắm tâm tình ca múa, thong thả dưỡng bệnh.

Ngụy Quốc phu nhân múa dáng điệu uyển chuyển, hình mê hoặc quyến rũ. Lý Trị say sưa thưởng thức điệu múa của nàng, khóe miệng hiện lên nụ cưng chiều.

Không , Ngụy Quốc phu nhân đang múa thì dừng . Tiếng nhạc du dương vẫn tiếp tục, Lý Trị ngạc nhiên : "Sao mỹ nhân múa nữa?"

Ngụy Quốc phu nhân buồn bã bước đến bên Lý Trị, : "Thiếp y phục múa nên buồn, múa nữa."

Lý Trị : "Nàng loại y phục múa thế nào? Ngày mai trẫm sẽ bảo thợ thêu cho nàng."

Ngụy Quốc phu nhân : "Thiếp chiếc áo mẫu đơn do Thứ sử Ích Châu dâng tặng."

Sắc mặt Lý Trị đổi, : "Đừng nghịch ngợm nữa. Chiếc áo mẫu đơn là Thứ sử Ích Châu dâng tặng cho hoàng hậu."

Ngụy Quốc phu nhân chu môi, giọng nũng nịu: " hoàng hậu trông thích chiếc áo mẫu đơn, bà còn rằng 'màu sắc quá sặc sỡ, quá chói mắt.'"

Lý Trị : "Dù bà thích thì chiếc áo mẫu đơn vẫn là của bà ."

Ngụy Quốc phu nhân che mặt : "Hoàng hậu thích chiếc áo mẫu đơn, ngài giữ cho bà. Thiếp thích chiếc áo mẫu đơn ngài chịu ban cho . Trong lòng ngài căn bản . Những lời ngọt ngào với rằng sẽ cùng như cánh chim liền cành, mãi mãi bên đều là mây khói."

Lý Trị thấy Ngụy Quốc phu nhân như hoa lê đẫm mưa thì lòng thương xót, dỗ dành: "Ngày mai trẫm sẽ cho thợ thêu mười, , một trăm bộ y phục múa cho nàng."

"Không. Thiếp chỉ chiếc áo mẫu đơn. Thiếp và chiếc áo mẫu đơn duyên, thấy là thích. Xin thánh thượng hãy ban cho ." Ngụy Quốc phu nhân chịu buông.

Lý Trị đau đầu : "Thứ sử Ích Châu là dâng tặng 'hoàng hậu', nếu trẫm ban cho nàng thì các cung nhân sẽ bàn tán, hoàng hậu cũng sẽ vui."

Ngụy Quốc phu nhân càng đau lòng hơn: "Bàn tán? Thiếp là một cô nương xuất giá, phong là 'quốc phu nhân', còn ở trong hoàng cung, ít lời bàn tán . Ban đầu thánh thượng hứa sẽ phong phi tần, nhưng hoàng hậu đồng ý, chỉ thể mang cái danh hiệu là 'Ngụy Quốc phu nhân', ở trong hoàng cung chịu sự chỉ trích của các cung nhân. Dù rằng thể cùng thánh thượng nho nhã thánh minh, dịu dàng tình cảm sống chung, vui vẻ chia sẻ nhưng cũng quan tâm khác gì. Giờ đây chỉ xin một chiếc áo mà hoàng hậu thích, thánh thượng do dự, từ chối, thật khiến đau lòng. Thánh thượng yêu nữa, thì xin thánh thượng ban cho một dải lụa trắng để c.h.ế.t cho xong."

Lý Trị vốn cảm thấy áy náy với Hạ Lan thị vì cái danh hiệu 'Ngụy Quốc phu nhân', càng mềm lòng hơn: "Được , nàng đừng buồn nữa. Ngày mai, trẫm sẽ ban chiếc áo mẫu đơn cho nàng."

"Thánh thượng lời giữ lời nhé? nếu hoàng hậu đồng ý thì ..."

"Trẫm là hoàng đế. Trẫm ban cho nàng thì sẽ ban cho nàng."

Ngụy Quốc phu nhân rạng rỡ: "Tạ ơn thánh thượng."

Lý Trị giang tay ôm Ngụy Quốc phu nhân lòng.

Dưới ánh nến đỏ, trong tiếng nhạc, Lý Trị và Ngụy Quốc phu nhân ôm lời tình tứ, tình yêu mãnh liệt như lửa, tràn ngập xuân sắc khắp phòng.

 

Loading...