Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Hồi 3: Nghiên mực hạt đào - Chương 1: Thanh Thu

Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:29:39
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trường An thu, gió thổi khắp thành, lá rụng đầy.

Nguyên Diệu bước trong Chợ Tây, trong lòng suy nghĩ về lộ trình tiếp theo. Hắn ngoài với ba mục đích: Thứ nhất là đến "Phủ Vũ Cư" lấy khăn lụa đặt may của Bạch Cơ; thứ hai là đến chợ mua cá khô thơm cho Ly Nô; thứ ba là đến "Thụy Dung Trai" mua điểm tâm ăn cùng . Ngoài còn tự đến các quán nhỏ phía nam Chợ Tây để xem gần đây sách chép tay nào mới đang lưu truyền .

Nguyên Diệu thầm sắp xếp cho thể thành bốn việc một cách nhanh nhất và tiết kiệm thời gian nhất. Vì đang mải suy nghĩ nên khi ngang qua một quán rượu của Hồ thì đ.â.m sầm một nam nhân từ quán rượu bước .

Nguyên Diệu đang chuẩn ngã thì nam nhân phản ứng nhanh đưa tay đỡ lấy : "Huynh đài, cẩn thận." Nhờ sự giúp đỡ của nam nhân nên Nguyên Diệu mới vững, ngã.

Nguyên Diệu cảm thấy ngại, ngẩng đầu nam nhân, nam nhân cũng ngẩng đầu đó cả hai cùng đồng thanh thốt lên một tiếng "Ơ."

Nam nhân vui mừng : "Hiên Chi!"

Nguyên Diệu cũng : "Ma Cật!"

Nam nhân Nguyên Diệu quen , biểu ca Vương, tên Duy, tự là Ma Cật. Nương của Nguyên Diệu họ Vương và cha của Vương Duy - Vương Xử Liêm là tỷ cùng dòng họ, Nguyên Diệu và Vương Duy là biểu . Khi còn nhỏ Vương Duy từng ở nhà Nguyên Diệu một thời gian, hai cùng học tư thục, quan hệ thiết. Sau Vương Duy theo cha chuyển đến Bồ Châu nên hai chỉ còn qua bằng thư từ. Không lâu Vương Xử Liêm qua đời, Vương Duy và các theo mẫu Thôi thị sống qua ngày. Sau đó cha của Nguyên Diệu là Nguyên Đoạn Chương qua đời, từ đó gia đình Nguyên Diệu sa sút nên thư từ giữa hai cũng ít . Lúc nương của Nguyên Diệu qua đời, Vương Duy ngại đường xa đến Tương Châu viếng. Vương Duy ở nhà Nguyên Diệu vài ngày thấy gia cảnh của Nguyên Diệu khó khăn nên khuyên theo về nhà họ Vương ở Bồ Châu. Nguyên Diệu phiền dì và biểu bèn quyết định ở quê nhà chịu tang nhân tiện ôn thi luôn. Vương Duy cũng ép buộc , một về nhà nhưng thỉnh thoảng gửi tiền bạc hỗ trợ Nguyên Diệu. Khi Nguyên Diệu chịu tang ở nhà, thư cho Vương Duy chuẩn Trường An dự thi. Vương Duy trả lời thể cũng sẽ đến Trường An, hai bèn hẹn gặp ở Trường An. Ai ngờ Nguyên Diệu đến Trường An còn kịp dự thi thì bán , hàng ngày sống cùng một con rồng một con mèo và hàng ngàn yêu quái tại Phiêu Miểu các.

Vương Duy : " là trùng hợp, ngờ gặp Hiên Chi ở đây."

Gặp quen nơi đất khách nên Nguyên Diệu cũng vui mừng: "Ma Cật đến Trường An khi nào thế?"

Vương Duy : "Đã đến một năm nhưng thường xuyên ở đây, thỉnh thoảng cùng bạn bè khắp nơi. Còn Hiên Chi hiện giờ ở ? Việc thi cử thế nào ?"

Nguyên Diệu : "Chuyện dài lắm."

Vương Duy kéo Nguyên Diệu quán rượu: "Chuyện dài thì từ từ . Nào, nào, lâu gặp, chúng uống một chén kể chuyện cũ nào."

Nguyên Diệu từ chối sự nhiệt tình của Vương Duy, cùng quán rượu, hai tìm một góc yên tĩnh xuống uống rượu ôn chuyện cũ.

Một cô nương Hồ da trắng mắt xanh mang rượu tới, thấy Nguyên Diệu là khách lạ bèn ném cho một cái tình tứ, Nguyên Diệu đỏ mặt dám nàng. Vương Duy khỏi bật : "Tính cách của Hiên Chi vẫn ngại ngùng như xưa."

Nguyên Diệu cũng : "Đã lâu gặp, dì và các thế nào ?"

Vương Duy kể chi tiết tình hình gần đây của . Nguyên Diệu mới rằng, các em của Vương Duy đều ở cùng mẫu Thôi thị tại quê nhà Bồ Châu, chỉ Vương Duy một phiêu bạt đến Trường An, định cư ở một biệt viện tại vùng ngoại ô phía nam Trường An. Những ngày gần đây vì một bạn tổ chức hội thi thơ nên Vương Duy đến thành để đáp lễ, ở nhà bạn. Hôm nay rảnh rỗi nên một đến chợ Tây dạo chơi thì tình cờ gặp Nguyên Diệu.

Vương Duy hỏi về tình hình gần đây của Nguyên Diệu, Nguyên Diệu chi tiết chỉ đáp rằng tự tài hèn học kém, hy vọng gì về công danh nên tham gia kỳ thi, hiện đang giúp việc ở một tiệm đồ cổ tại chợ Tây.

Vương Duy gia cảnh của Nguyên Diệu nghèo khó, nghĩ đến việc tiền đường nên kế toán trong tiệm đồ cổ để kiếm sống thì lập tức rơi nước mắt: "Hiên Chi và là biểu quan hệ huyết thống, dù chỉ hơn để một tháng nhưng dù cũng là biểu , thể chịu khổ . Đệ hãy từ bỏ công việc kế toán theo về biệt viện cùng ở, cần lo lắng chuyện ăn, chỉ cần chuyên tâm ôn thi thôi."

Nguyên Diệu gãi đầu, tuy cảm kích ý của Vương Duy nhưng rời khỏi Phiêu Miểu các, cũng nên giải thích và từ chối thế nào.

Vương Duy thấy bèn : "Nếu Hiên Chi tiện trực tiếp từ chức với chủ tiệm thì thể . Tiệm đồ cổ tên gì?"

"Phiêu Miểu các." Nguyên Diệu .

"Chưa từng thấy, nó ở ?" Vương Duy hỏi.

"Gần phường Quang Đức, trong một con hẻm cây hoè lớn." Nguyên Diệu thành thật trả lời. Thực duyên thì dù con hẻm cũng chắc thấy Phiêu Miểu các.

Vương Duy : "Được. Ngày khác sẽ đến thăm và chuyện kỹ với chủ tiệm."

Nguyên Diệu đành : "Cũng ."

Nguyên Diệu nghĩ Vương Duy chắc thể Phiêu Miểu các. ăn vụng về, để từ chối Vương Duy, chỉ thể tạm thời đồng ý, định về sẽ tìm Bạch Cơ khéo miệng để hỏi cách từ chối khéo trong thư gửi đến biệt viện của Vương Duy.

Nguyên Diệu và Vương Duy trò chuyện đủ thứ chuyện đời đến lúc mặt trời ngả về tây. Thấy trời còn sớm nữa nên Vương Duy và Nguyên Diệu rời quán rượu từ biệt . Vương Duy về phủ của bạn, Nguyên Diệu thì việc.

Nguyên Diệu thấy trời muộn, nghĩ rằng nếu còn tiếp tục mua đồ thì e rằng thể kịp trở về Phiêu Miểu các giờ giới nghiêm mất. Vì , trở về tay . Hắn thở dài một tiếng, hôm nay việc gì thế chắc chắn Bạch Cơ và Ly Nô sẽ tức giận.

*

Phiêu Miểu các.

Bạch Cơ pha một ấm chờ Nguyên Diệu mua bánh ngọt về. nàng chờ đến khi nguội mà bánh ngọt vẫn tới. Ly Nô nhóm một lò lửa chuẩn nướng cá khô. Nó chờ đến khi lửa lò tàn nhưng Nguyên Diệu vẫn mua cá khô về.

Ly Nô vui mắng: "Mọt sách chắc trốn đó lười biếng ."

Bạch Cơ đặt ấm lên bếp châm lửa : "Có lẽ là gặp ai đó . Hôm nay vẻ nhưng thấy áo choàng lụa, ăn bánh ngọt và cá khô ."

Ly Nô : "Chủ nhân, trong bếp vẫn còn một ít hạt dẻ sống."

"Vậy thì uống ăn hạt dẻ nướng thôi." Bạch Cơ .

Ly Nô đồng ý: "Được."

Nguyên Diệu trở về Phiêu Miểu các thì thấy Bạch Cơ và Ly Nô đang bên bếp lửa uống nóng và ăn hạt dẻ nướng. Thấy Nguyên Diệu trở về tay , Ly Nô bĩu môi : "Mọt sách quả nhiên trốn đó lười biếng mang về thứ gì ."

Nguyên Diệu ngượng ngùng gãi đầu.

Bạch Cơ : "Không mang về thứ gì, Hiên Chi vẫn mang theo một thứ mà."

Ly Nô và Nguyên Diệu cùng tò mò hỏi: "Thứ gì?"

Bạch Cơ : "Người. Hiên Chi đ.á.n.h mất bản , vẫn mang về."

Ly Nô hì hì.

Nguyên Diệu tức giận: "Tiểu sinh thể đ.á.n.h mất bản ? Tiểu sinh chỉ gặp một vị biểu lâu ngày gặp đường nên chuyện lâu hơn một chút thôi."

Nguyên Diệu kể chuyện gặp Vương Duy đường, cũng như tình cảm giữa hai trong quá khứ : "Hôm nay xong việc, ngay mai tiểu sinh sẽ , chắc chắn chậm trễ nữa ."

Bạch Cơ thở dài oán trách Nguyên Diệu: "Hiên Chi nhiều biểu thật, một vòng gặp một , thì nhiều biểu như ."

Ly Nô cũng thở dài oán trách Nguyên Diệu: "Ly Nô một biểu nào."

Nguyên Diệu lạnh lùng: "Có bao nhiêu biểu là chuyện thể quyết định."

Trời thu cỏ dại bay lượn, trăng tròn như chiếc đĩa.

Dưới mái hiên của sân Phiêu Miểu các, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô đất, uống rượu ngắm trăng.

Trong chén rượu bằng sứ trắng trong vắt hiện một mảnh ánh trăng, Bạch Cơ uống ánh trăng cổ vui vẻ .

Nguyên Diệu cầm chén rượu, ngắm trăng đêm và mây bay chợt thấy lòng yên tĩnh vô cùng. Hắn đầu Bạch Cơ, ánh trăng phản chiếu trong mắt nàng, khóe miệng nở nụ . Nguyên Diệu theo ánh mắt của nàng thì thấy cây đào bên giếng cổ.

Cây đào nhiều quả to và đỏ. Từ xa quả chín đầy cành .

Bạch Cơ : "Ly Nô ăn đào ?"

Mèo đen : "Muốn."

Bạch Cơ : " ai hái đây?"

Mèo đen đưa móng chỉ Nguyên Diệu: "Mọt sách."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/hoi-3-nghien-muc-hat-dao-chuong-1-thanh-thu.html.]

Nguyên Diệu vui : "Ly Nô, ai ăn thì tự mà hái."

Mèo đen nhe chiếc răng nhọn: "Gia ăn, mọt sách hái." Nguyên Diệu sợ Ly Nô c.ắ.n đành đặt chén rượu xuống hái đào.

Nguyên Diệu đến cây đào, nhờ ánh trăng ngẩng đầu lên. Hắn thấy ba quả đào to và đỏ mọc một cành bèn kiễng chân hái. tay vẫn với tới cành cây đó nên sốt ruột.

Đột nhiên bên tai Nguyên Diệu vang lên tiếng như chuông bạc, một bàn tay nhỏ nhắn từ trong cành đào thò hái cành cây ba quả đào lớn đưa cho Nguyên Diệu.

Nguyên Diệu nhận lấy đỏ mặt : "Cảm ơn A Phỉ cô nương."

A Phỉ là tinh quái của cây đào nụ ngọt ngào. Hắn xinh thích mặc y phục lộng lẫy của nữ giới, khiến Nguyên Diệu luôn tưởng rằng là nữ.

Cách đó xa, Bạch Cơ và Ly Nô Nguyên Diệu đỏ mặt đối diện với tinh quái hoa yêu ló từ trong lá cây.

Ly Nô thắc mắc hỏi: "Chủ nhân, tại mọt sách thấy A Phỉ đỏ mặt thế?"

Bạch Cơ tủm tỉm : "Vì Hiên Chi nhút nhát. Ly Nô cho Hiên Chi A Phỉ là nam nhé."

"Tại ?" Ly Nô ngơ ngác hỏi.

Bạch Cơ : "Vì Hiên Chi đỏ mặt ."

Mèo đen dụi mắt, mọt sách ngơ ngác mặt đỏ bừng. Nó cực kỳ nghi ngờ thẩm mỹ của chủ nhân vì nó thấy vẻ ngượng ngùng của mọt sách chỗ nào. So với vẻ ngượng ngùng của mọt sách thì nó thích cái mặt dài như mướp đắng của hơn.

Nguyên Diệu vui vẻ mang ba quả đào tới đặt lên khay đựng rượu.

"A Phỉ cô nương thật bụng, nàng giúp tiểu sinh hái đấy." Thư sinh .

, xem Hiên Chi thích A Phỉ nhỉ, nàng chắc chắn cũng thích Hiên Chi." Bạch Cơ .

"Đừng bừa. A Phỉ cô nương thấy sẽ hiểu lầm đấy." Nguyên Diệu đỏ mặt.

"Hì hì." Bạch Cơ quỷ quyệt.

Ly Nô chọn quả đào lớn nhất đặt mặt Bạch Cơ. Sau đó lấy quả lớn hơn trong hai quả còn lên c.ắ.n một miếng, nhưng rút răng .

"Meo meo - meo -" Ly Nô lo lắng kêu lên.

Bạch Cơ bế Ly Nô lên, Nguyên Diệu nắm lấy quả đào, hai dùng sức kéo mạnh mèo đen và quả đào mới tách .

Bạch Cơ đặt Ly Nô xuống : "Ly Nô , lúc ăn đào thì hóa thành tiện hơn đấy." Mèo đen đáp xuống đất lập tức hóa thành một thiếu niên áo đen thanh tú.

Thiếu niên áo đen hì hì ngượng ngùng gãi đầu: "Ly Nô nóng vội quá nên quên mất."

Nguyên Diệu đưa quả đào cho Ly Nô: "Đây Ly Nô lão ."

"Cảm ơn mọt sách." Ly Nô nhận lấy c.ắ.n một miếng, trong miệng ngập tràn hương vị ngọt ngào.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu cũng cầm quả đào lên ăn.

Quả đào ngọt mát nhiều nước tan chảy đầu lưỡi khiến Nguyên Diệu cảm thấy ánh trăng càng thêm đẽ.

Nguyên Diệu cảm thán: "Ngon thật. Đào tiên của Vương Mẫu nương nương truyền thuyết cũng chỉ đến thôi."

Ly Nô : "Đào của Tây Vương Mẫu ngon , chủ nhân dự yến tiệc ở Dao Trì mang về cho Ly Nô một quả, chua đắng."

Bạch Cơ c.ắ.n một miếng đào, : "Đó là vì đường về trễ vài ngày nên đào tiên hỏng . Thực đào tiên ngon, dù cũng ba ngàn năm mới kết quả một mà." Nguyên Diệu há hốc miệng.

Ly Nô : "Chủ nhân, Dao Trì ngài cũng mang Ly Nô theo để ăn đào tiên nhé."

Bạch Cơ : "Tây Vương Mẫu ghét mèo. Ngươi sẽ về ."

Ly Nô : "Chủ nhân, ngày nào Tây Vương Mẫu ở đó thì ngài hãy mang Ly Nô Dao Trì ăn đào tiên nhé."

Bạch Cơ : "Ừ, như thì chúng đều về ."

Ly Nô thất vọng, tức giận c.ắ.n một miếng đào: "Ly Nô ghét Tây Vương Mẫu."

Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, thật sự Dao Trì, Thiên Cung, Ngọc Hoàng Đại Đế, Vương Mẫu nương nương ?"

Bạch Cơ : "Tất nhiên là ."

Nguyên Diệu ngẩng đầu trời, há hốc miệng.

Bạch Cơ : "Người và phu nhân đều là chúng sinh, tiên nhân cũng là một loại phi nhân. Tiên nhân thường xuyên đến nhân gian gặp gỡ con ."

Nguyên Diệu : "Tiên nhân tại đến nhân gian gặp gỡ con ?"

"Vì duyên thôi." Bạch Cơ .

Nguyên Diệu vì câu của Bạch Cơ mà rơi trầm tư. Chữ "duyên" thật sự phức tạp khó hiểu, nhưng đơn giản đến mức cần giải thích, giống như gặp Bạch Cơ và gặp Phiêu Miểu các .

Bạch Cơ quả đào trong tay chợt nhớ điều gì đó : "Hiên Chi từng câu chuyện Hán Vũ Đế và Tây Vương Mẫu gặp ?"

Nguyên Diệu tỉnh , : "Tiểu sinh từng . Trong cuốn 'Bác Vật Chí' của Trương Hoa đời Tấn ghi , một năm nào đó đêm mồng bảy tháng bảy, Tây Vương Mẫu xe mây tím đến cung Thừa Hoa gặp Hán Vũ Đế. Bà còn tặng cho Hán Vũ Đế bảy quả đào tiên. Bạch Cơ, chuyện đó thật thế?"

Bạch Cơ trả lời trực tiếp Nguyên Diệu mà : "Hán Vũ Đế giữ bảy hạt đào tiên, trồng cây đào tiên trong cung Vị Ương. nhân gian thể trồng cây đào tiên, hạt đào mãi nảy mầm."

Nguyên Diệu : "Hán Vũ Hoàng Đế hẳn là thất vọng."

Bạch Cơ : "Ông thất vọng. Đến mức ông mang theo bảy hạt đào Phiêu Miểu các."

"Hán Vũ Hoàng Đế đến Phiêu Miểu các ư?" Nguyên Diệu há hốc miệng, hỏi Bạch Cơ: "Ngươi thực hiện nguyện vọng của ông ?"

Bạch Cơ cây đào bên giếng cổ, rơi hồi ức xa xăm: "Nguyện vọng thật sự của ông là trồng cây đào tiên mà là gặp Tây Vương Mẫu một nữa. Ông nghĩ rằng nếu trồng cây đào tiên trong cung Vị Ương thì Tây Vương Mẫu sẽ đến gặp ông . Ta thực hiện nguyện vọng để ông gặp Tây Vương Mẫu nữa. 'Quả' của ông đẽ cũng lãng mạn. Lần đầu tiên ông gặp Tây Vương Mẫu ông còn là một nam nhân ba mươi mấy tuổi khỏe mạnh, thứ hai gặp ông là một ông lão bảy mươi mấy tuổi. Bốn mươi năm trôi qua, dung mạo Tây Vương Mẫu hề đổi, vẫn thanh xuân xinh như xưa. ông tóc bạc phơ, lưng còng xuống."

Nguyên Diệu chen hỏi: "Bạch Cơ, chẳng lẽ đào tiên thể giúp trường sinh ? Hán Vũ Hoàng Đế ăn đào tiên Tây Vương Mẫu cho..."

Bạch Cơ lắc đầu: "Đào tiên thể kéo dài tuổi thọ nhưng thể trường sinh."

Bạch Cơ uống một ngụm rượu ngập tràn ánh trăng, tiếp tục : "Đêm đó ông rống lên, nuốt từng hạt đào bụng hồi phục dáng vẻ thanh xuân. Đáng tiếc là hiệu quả. Tây Vương Mẫu liếc ông một cái thở dài cưỡi mây rời ."

Bạch Cơ trăng tròn bầu trời đêm, khóe mắt nốt ruồi lệ đỏ như máu. Nàng vẫn nhớ rõ khi Tây Vương Mẫu , vị hoàng đế già nua đau khổ suốt một đêm. Lần đó nàng nhận rằng thực hiện nguyện vọng là thể hạnh phúc, đôi khi nguyện vọng của con thực hiện càng thêm đau buồn và tuyệt vọng.

Nguyên Diệu thì trong lòng khỏi đau xót. Cuộc gặp gỡ giữa phàm và tiên nhân định sẵn chỉ thể là thoáng qua. Dù là hoàng đế nhân gian cũng thể thoát khỏi sự ràng buộc của thời gian, thể trường sinh bất lão.

"Sau đó thì hả Bạch Cơ?" Nguyên Diệu truy hỏi.

Bạch Cơ : "Câu chuyện của Hán Vũ Đế và Tây Vương Mẫu tiếp diễn nữa. hạt đào thì vẫn còn một vài câu chuyện nhỏ."

"À, ngươi kể xem." Nguyên Diệu tò mò hỏi tiếp.

 

 

Loading...