Phiêu Miểu 2 - Quyển Mặt Quỷ - Ngoại truyện: Ve mùa đông
Cập nhật lúc: 2025-11-15 04:32:34
Lượt xem: 51
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trường An, giữa mùa hè.
Nắng gắt như lửa, lá cây rợp bóng, phố thể thấy tiếng ve kêu "rì rào... rì rào..." từ những cây lớn bên đường, ồn ào mà cô quạnh.
Nguyên Diệu Ly Nô sai mua dưa hấu cái nắng chói chang, khi qua con đường giữa phường Quang Đức và Chợ Tây, thì thực sự nóng đến mức thể nổi.
Nguyên Diệu bóng cây hoè lớn nghỉ mát, mồ hôi thấm ướt áo quần. Nghe tiếng ve kêu từ cây lớn, cảm thấy càng nóng hơn, miệng khát, cổ họng như đang bốc cháy.
"Nếu một ly cam lộ mát lạnh để uống thì mấy." Nguyên Diệu buột miệng mong ước trong lòng.
"Xì xì..."
"Ha ha..."
Đột nhiên, Nguyên Diệu thấy tiếng từ phía .
Nguyên Diệu , thấy cây xuất hiện hai cái đầu, đó là hai thiếu niên mặc áo xanh mắt xếch bước . Họ mười sáu, mười bảy tuổi, lẽ là sinh đôi, khuôn mặt giống hệt , trang phục cũng giống , chỉ khác ở chỗ một cài trâm ngọc từ trái qua , cài từ qua trái.
"Các ngươi là ai?" Nguyên Diệu kinh ngạc hỏi.
Thiếu niên cài trâm ngọc từ trái qua : "Ta là Sơ Không."
Thiếu niên cài trâm ngọc từ qua trái : "Ta là Hàn Không."
Hàn Không cầm một chiếc cốc nhỏ bằng lá cây, bên trong đựng chất lỏng trong suốt. Hắn đưa cốc lá cho Nguyên Diệu, : "Đây là cam lộ mát lạnh, tặng cho Nguyên công t.ử giải khát."
Nguyên Diệu ngạc nhiên, : "Sao các ngươi họ Nguyên?"
Sơ Không : "Chúng thường thấy ngài và Bạch Cơ qua cây hoè lớn . Mọi đều ngài."
Hóa là quen của Bạch Cơ.
Nguyên Diệu thở phào nhẹ nhõm, nhận cốc lá uống cam lộ.
Cam lộ mát lạnh, ngọt ngào, giải khát.
Nguyên Diệu uống xong, cảm thấy tâm trạng khoan khoái, mát mẻ hơn nhiều. Hắn hỏi các thiếu niên: "Cam lộ từ gì mà ngon quá."
Sơ Không và Hàn Không cùng : "Đây là nhựa cây mà."
Nguyên Diệu cảm ơn rời khỏi gốc cây hoè đến chợ mua dưa hấu. Khi , ngang qua đó, thấy Sơ Không và Hàn Không đang hát bóng cây vui vẻ.
Nguyên Diệu chào họ về.
Buổi tối, khi Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô đang hóng mát ở hậu viện, Nguyên Diệu kể về việc ban ngày gặp Sơ Không và Hàn Không, hỏi Bạch Cơ họ là ai.
Bạch Cơ : "Họ , mà là phi nhân."
"Hả?!" Nguyên Diệu gãi đầu, tò mò hỏi: "Họ là loại phi nhân gì?"
Bạch Cơ một bài thơ:
"Rót rượu sương thơm lạnh trong hương,
Dòng suối xanh vang cây thông sâu.
Âm thanh cao vọng xa xôi,
Không nhờ gió thu lả lơi."*
* Bài thơ là "Thiền"(Ve sầu) của Vu Thế Nam. Vu Thế Nam (558-638), tự Bá Thi, Dư Diêu, Việt Châu (nay là Dư Diêu, Chiết Giang), là một trọng thần đầu đời Đường và cũng là một nhà thư pháp nổi tiếng.
Nguyên Diệu chợt hiểu , : "Thì họ là ve sầu."
"Hi hi, Hiên Chi đoán đúng ." Bạch Cơ .
Từ đó, mỗi Nguyên Diệu ngang qua cây hoè lớn đó đều thấy Sơ Không và Hàn Không. Họ hoặc đang vỗ tay hát, hoặc bên bóng cây đăm đăm lên bầu trời. Mỗi họ đều chào Nguyên Diệu, cũng chào hỏi vài câu mới chợ.
Một trời bất ngờ đổ mưa, Nguyên Diệu mang ô, đang chạy qua cây hoè lớn trong mưa thì Sơ Không và Hàn Không gọi : "Nguyên công tử, xin đợi một chút."
Nguyên Diệu dừng bước.
Sơ Không đưa cho Nguyên Diệu một chiếc ô màu xanh, : "Nguyên công tử, dầm mưa sẽ cảm lạnh đấy."
Nguyên Diệu cảm kích, cảm ơn cầm ô về.
Khi đến Phiêu Miểu các, chiếc ô xanh biến thành lá cây hoè.
Mùa hè qua, mùa thu đến, lá rụng đầy thành phố. Nguyên Diệu ngang qua cây hoè lớn, vẫn thấy Sơ Không và Hàn Không. Tuy nhiên họ còn vui vẻ như mùa hè, vẻ mặt cũng tiều tuỵ hơn nhiều. Họ ít khi vỗ tay hát, phần lớn thời gian là trời mênh mông, ánh mắt u sầu những chiếc lá bay lượn.
Một ngày, Nguyên Diệu ngang qua cây hoè lớn, thấy Sơ Không và Hàn Không cây, buồn bã trời, Hàn Không còn đang .
Nguyên Diệu hoảng hốt, vội hỏi họ chuyện gì.
Sơ Không và Hàn Không nhảy xuống cây, kéo Nguyên Diệu xuống đất, một bên trái, một bên .
Sơ Không : "Nguyên công tử, ngài từng thấy tuyết ?"
"Đã thấy ." Nguyên Diệu đáp.
Hàn Không : "Tuyết trông như thế nào?"
Nguyên Diệu nghĩ ngợi một lúc, : "Rất trắng, mịn, giống như hoa liễu, giống như hoa tuyết."
Hàn Không buồn bã : "À, chắc chắn . Đáng tiếc là chúng thể thấy."
Ve sầu là loài côn trùng mùa hè, sống đến mùa đông.
Nguyên Diệu nghĩ thế cũng thấy buồn, an ủi Hàn Không: "Hai ngày nữa là đến tiết sương giáng, nhanh sẽ lập đông, chừng các ngươi thể thấy tuyết đầu mùa ở Trường An."
Sơ Không cũng : "Hàn Không, chúng cố gắng sống đến bây giờ, cố thêm vài chục ngày nữa là thể thấy tuyết."
Hàn Không buồn bã rơi lệ, : "Ta chịu nổi nữa , cánh của cứng trong gió lạnh, miệng cũng mềm , thể hút nhựa cây nữa. Một đợt sương lạnh nữa, sẽ c.h.ế.t vì rét."
Nguyên Diệu thở dài, cảm thấy buồn nhưng , : "Côn trùng mùa hè thấy tuyết mùa đông, chuyện trái với tự nhiên."
Sơ Không : "Cuộc sống của chúng thực sự sẽ kết thúc mùa thu, nhưng chúng thấy tuyết mùa đông một ."
Hàn Không cũng : "Dù nữa chúng thấy tuyết mùa đông một ."
Nguyên Diệu tò mò, hỏi: "Tại các ngươi cố chấp thấy tuyết mùa đông như thế?"
Sơ Không và Hàn Không , kể về quá khứ.
Dưới gốc cây hai con ve sầu, chúng ở trong bóng tối của đất, chờ đợi để biến thành ve. Xung quanh yên tĩnh, thấy gì cả nhưng thể thấy giọng ấm áp từ thư phòng bên cây vọng .
Một thư sinh đang ngâm thơ do :
"Trong phòng vắng tiếng rét lạnh, lò đất đun thanh.
Hương mai nhuộm tóc thơm, hoa lan thấm xương trong.
Tiếng tiêu ngọc như nước, hoa ngọc như băng.
Đài ngọc trồng bích ngọc, thành phố đêm ngoài trời."
Vị thư sinh dường như thích tuyết, nhiều bài thơ về tuyết.
Đông năm , thư sinh ngâm rằng:
"Một đêm gió đông lạnh, đẩy cửa tuyết còn bay.
Mái hiên đóng băng cứng, núi xa ẩn ngọc ngà.
Mai đỏ sắc hồng thắm, sương vẫn kiều diễm.
Hương thơm nhẹ nhàng thoảng, cùng qua đêm đông."
Đến mùa đông thứ ba, thư sinh ngâm rằng:
"Cỏ phòng khảy đàn tranh, một dây thanh một tâm.
Đốt đèn chờ tuyết rơi, thổi trăng uống giá băng."
Sơ Không và Hàn Không ngủ trong lòng đất, năm qua năm khác thư sinh thơ về tuyết. Trong bóng tối vô tận, trong sự yên tĩnh vô tận, chúng mơ tưởng ngừng về tuyết.
"Sơ Không, khi lớn lên chúng thể thấy tuyết ?"
"Khi chúng rời khỏi đất, bay lên cây, chúng sẽ thấy tuyết."
"Chúng còn bao lâu nữa mới lớn?"
"Đừng vội, chúng sẽ lớn lên nhanh thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-2-quyen-mat-quy/ngoai-truyen-ve-mua-dong.html.]
Đến mùa hè thứ tư, Sơ Không và Hàn Không thoát khỏi vỏ kén, chúng bay khỏi lòng đất, lên cây lớn.
Bên cạnh cây lớn, thư phòng trống vắng, thư sinh thích ngâm thơ về tuyết học .
Sơ Không và Hàn Không cùng các bạn bay đến thành Trường An, chúng dừng chân ở cây hoè lớn ở phường Quang Đức. Chúng luôn hát, hy vọng tuyết sẽ thấy tiếng hát của chúng mà rơi xuống. Chúng luôn lên trời hy vọng tuyết sẽ rơi. Chúng sống đến mùa đông, nên mong rằng sẽ kỳ tích, để chúng thể thấy tuyết mùa hè và thu.
Đáng tiếc, thế gian kỳ tích.
Khi mùa thu đến, các bạn của chúng lượt c.h.ế.t .
Chúng cố gắng giữ cho sống, hy vọng thể sống đến mùa đông, thấy tuyết đầu mùa. khi sương giáng đến chúng dần cảm thấy sức lực còn, thể chống tự nhiên nữa.
Chúng buồn bã, cam lòng, chúng khát khao thấy tuyết mùa đông, xem như trong thơ của thư sinh .
Nghe xong câu chuyện của Sơ Không và Hàn Không, Nguyên Diệu nước mắt đầm đìa: "Các ngươi với đến Phiêu Miểu các, để Bạch Cơ nghĩ cách, nàng nhất định cách giúp các ngươi thấy tuyết."
Sơ Không và Hàn Không buồn bã : "Nếu là mùa hè thì còn thể, nhưng bây giờ chúng còn sức để đến Phiêu Miểu các nữa. Một khi rời khỏi cây hoè lớn thì chúng sẽ c.h.ế.t."
Nguyên Diệu : "Ta sẽ gọi Bạch Cơ đến, các ngươi đợi ở đây."
Nguyên Diệu rời cây hoè lớn, chạy về Phiêu Miểu các. Hắn lóc kể ước của Sơ Không và Hàn Không với Bạch Cơ, cầu xin nàng giúp chúng thấy tuyết.
Bạch Cơ : "Người , côn trùng mùa hè thể chuyện với băng tuyết. Ước của chúng ngược thiên đạo."
Nguyên Diệu : "Dù hợp tự nhiên nhưng ước của chúng hại ai, chúng chỉ thấy tuyết thôi. Bạch Cơ hãy nghĩ cách giúp chúng ."
Bạch Cơ trầm ngâm một lúc, : "Bây giờ là tiết sương giáng, hẳn là đến tuyết đầu mùa. Được , sẽ kéo dài thêm tuổi thọ cho chúng một chút, giúp chúng thực hiện ước ."
"Tuyệt quá!" Nguyên Diệu vui mừng .
Bạch Cơ mang theo một giỏ tre, đựng chu sa và bút lông, cùng Nguyên Diệu gặp Sơ Không và Hàn Không.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến cây hoè lớn, Sơ Không và Hàn Không cạnh cây, gầy guộc như hai bóng cắt, chiếc áo xanh bay trong gió.
Sơ Không : "Là Bạch Cơ! Bạch Cơ đến !"
Hàn Không : "Tuyệt quá! Bạch Cơ thật sự đến!"
Bạch Cơ : "Ta thể thực hiện ước của các ngươi. , ngược thiên đạo, các ngươi trả giá."
"Giá gì?" Sơ Không và Hàn Không hỏi.
Bạch Cơ : "Chỉ thể đổi vật lấy vật khác mới duy trì cân bằng tự nhiên. Ta thể kéo dài tuổi thọ của các ngươi đến khi tuyết đầu mùa rơi, nhưng các ngươi dùng một phần cơ thể để đổi lấy thời gian sống thêm . Các ngươi đồng ý ?"
Sơ Không và Hàn Không , cùng gật đầu.
"Chúng đồng ý."
Sơ Không : "Dù cũng thể rời khỏi cây hoè nữa, sẽ dùng chân để đổi."
Hàn Không : "Dù tuyết chỉ cần mắt, sẽ dùng giọng để đổi."
Bạch Cơ gật đầu, nàng lấy bút lông và chu sa từ trong giỏ tre, dùng bút lông chấm chu sa. Nàng đưa tay trái , với hai thiếu niên áo xanh cây: "Lại đây."
Sơ Không và Hàn Không nhảy xuống cây, hóa thành hai con ve mùa hè, chúng vỗ đôi cánh trong suốt, bay lên lòng bàn tay của Bạch Cơ.
Bạch Cơ cầm bút chu sa, lượt vẽ một bùa chú nhỏ lên cánh của hai con ve.
Sau khi bùa chú vẽ xong, chu sa bỗng nhiên bốc cháy, hai con ve bao quanh bởi ngọn lửa. Tuy nhiên, ngọn lửa chúng thương mà là khắc dấu bùa sinh mệnh của chúng.
Sau khi ngọn lửa tắt, Sơ Không và Hàn Không hồi phục sinh lực, chúng còn cảm thấy gió lạnh thấu xương, cũng còn cảm thấy sinh mệnh đang cạn kiệt. để đổi lấy thời gian sống thêm, Sơ Không mất đôi chân, thể ; Hàn Không mất giọng , thể hát nữa. Tuy nhiên, chúng vẫn vui vì sẵn sàng trả giá để thấy tuyết mùa đông.
Bạch Cơ cẩn thận đặt Sơ Không và Hàn Không lên cây, : "Khi tuyết đầu mùa rơi ở Trường An, các ngươi sẽ c.h.ế.t."
Sơ Không hát lên, Hàn Không vẫy cánh, tỏ ý hiểu.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu rời .
Sau tiết sương giáng là đến lập đông, thời tiết ngày càng lạnh hơn.
Mùa đông năm đó, cây hoè lớn ở thành Trường An, vẫn còn tiếng ve kêu vọng .
Nguyên Diệu vẫn thường qua cây hoè lớn, Sơ Không vẫn hát cây, cùng Hàn Không chờ đợi. Chúng chỉ chờ tuyết đầu mùa, mà còn chờ cái c.h.ế.t của .
Sau lập đông, thoáng chốc đến tuyết đầu mùa. Thành Trường An càng lạnh hơn, nhưng vẫn dấu hiệu tuyết rơi.
Một ngày, Nguyên Diệu Chợ Tây mua điểm tâm, khi qua cây hoè lớn thấy ba đứa trẻ đang chơi gốc cây, chúng bắt hai con ve, đang xé cánh của chúng.
"Thật lạ, mùa đông ve?" một bé .
"Xem kìa, cánh chúng chữ đỏ." Một bé .
"Xé cánh chúng xem gì đó ." một bé mập .
Nguyên Diệu kinh ngạc, vội vàng đuổi đám trẻ ngây thơ tàn nhẫn : "Thả ve ! Mấy đứa nghịch quá!"
Ba đứa trẻ thấy Nguyên Diệu đến, vội vàng thả ve chạy .
Nguyên Diệu tìm hai con ve mặt đất, thấy một con mất cánh, yếu ớt đất. Con còn đứa trẻ chạy trốn giẫm c.h.ế.t, c.h.ế.t t.h.ả.m thương.
Nguyên Diệu đau buồn trong lòng, cẩn thận nhặt con ve thương lên, nâng niu trong tay.
Con ve thương : "Nguyên công tử, Hàn Không ?"
Con ve c.h.ế.t là Hàn Không.
Nguyên Diệu trả lời thế nào, chỉ rơi lệ.
Sơ Không hiểu điều gì đó, nghẹn ngào : "Hàn Không c.h.ế.t , đúng ?"
Nguyên Diệu trả lời, chỉ rơi lệ.
Sơ Không vỗ cánh bay lên đến bên Hàn Không, nhưng cánh của nó đứa trẻ xé mất một nửa, thể bay. Nó bò đến bên Hàn Không nhưng để đổi lấy một đoạn sinh mệnh nó mất đôi chân.
"Nguyên công tử, hãy để gặp Hàn Không cuối." Sơ Không nghẹn ngào.
Nguyên Diệu do dự một lúc, đặt Sơ Không bên cạnh cái xác vụn vỡ của Hàn Không.
Một con ve thương im lặng con ve c.h.ế.t, xung quanh im lặng như c.h.ế.t.
Một lúc , Nguyên Diệu phá vỡ sự im lặng, : "Sơ Không , hãy chôn Hàn Không ."
Sơ Không hóa thành hình , bệt xuống đất, gật đầu đờ đẫn, : "Hãy chôn cây hoè lớn ."
Nguyên Diệu đào một hố đất nhỏ gốc cây, chôn Hàn Không vỡ nát trong, đắp đất lên, tạo thành một ngôi mộ nhỏ.
Sơ Không mộ của Hàn Không, thầm thì: "Tất cả đều do sai, đều do hại Hàn Không. Vì tuyết đầu mùa đến, gần thấy tuyết đầu mùa quá vui mừng, quá phấn khích, hát to lên nên mới dẫn bọn trẻ nghịch ngợm đến. Chúng bắt chúng . Ta mất chân thể chạy trốn, Hàn Không thể chạy nhưng nó bỏ chạy một , nó cố gắng cõng chạy, chúng mới bắt. Tất cả là của , rõ ràng là sắp cùng thấy tuyết đầu mùa ..."
Nguyên Diệu khuyên nhủ: "Chuyện đến mức , tự trách cũng vô ích. Hàn Không liều mạng bảo vệ ngươi, để ngươi tự trách. Ngươi mạnh mẽ lên, sống cả phần của Hàn Không , dùng mắt ngươi để ngắm tuyết mùa đông."
Sơ Không lau nước mắt, gật đầu: " . Hàn Không còn nữa, càng đợi đến khi tuyết rơi, thấy tuyết mùa đông mà chúng luôn mơ ước, sẽ xuống đất gặp , kể cho tuyết trông như thế nào."
Nguyên Diệu đưa Sơ Không lên cây, an ủi vài câu, rời .
Ba ngày , nhiệt độ đột ngột giảm mạnh, Trường An đón trận tuyết đầu mùa năm nay. Trên bầu trời xám xịt, những bông hoa tuyết sáu cánh từ từ rơi xuống, đẽ như trong mơ.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu bên lò sưởi, uống lắng tiếng tuyết rơi.
Trong tiếng tuyết rơi, dường như tiếng ve kêu vọng .
Nguyên Diệu : "Tuyết rơi . Sơ Không chắc hẳn vui."
Bạch Cơ : "Nó lẽ là con ve mùa hè đầu tiên thấy tuyết mùa đông."
Nguyên Diệu cũng : "Côn trùng mùa hè cũng thể chuyện về tuyết ."
Tuyết rơi suốt hai canh giờ mới dừng , mặt đất, mái hiên và cây cối đều phủ một lớp tuyết mỏng.
Bạch Cơ : "Nguyên Diệu, ngoài dạo một chút nào."
"Được." Nguyên Diệu đáp.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu khoác áo choàng mũ, ngoài dạo chơi. Họ mãi đến phường Quang Đức, đến cây hoè lớn nơi Sơ Không cư ngụ.
Cây hoè lớn cũng khoác lên một lớp vải trắng mỏng manh như phủ bạc. Dưới gốc cây một con ve c.h.ế.t cứng trong tuyết, nó ôm một cụm tuyết nhỏ bằng móng tay, trông thật yên bình và hạnh phúc.
Thấy tuyết mùa đông, Sơ Không cũng c.h.ế.t .
Nguyên Diệu cảm thấy buồn, mà thanh thản: "Cuối cùng cũng thấy tuyết mùa đông, Sơ Không chắc chắn vui."
Bạch Cơ : "Nó ôm một cụm tuyết, lẽ mang xuống cho Hàn Không xem, Hàn Không chắc chắn cũng sẽ thấy."
"Ừ." Nguyên Diệu cũng , nước mắt rơi xuống.
Nguyên Diệu đào một hố bên cạnh mộ của Hàn Không, chôn xác Sơ Không đó. Cặp sinh đôi cùng ngủ gốc cây như khi còn là ve sầu.
Đột nhiên tuyết bắt đầu rơi, cả thế gian dần dần trở nên trắng xóa.
"Ve ve...ve ve..." Trong tuyết bay, vang lên tiếng ve kêu mùa đông, như thật như ảo.