Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 11: Râu Đỏ
Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:07
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vào đầu mùa hè, cây cỏ tươi xanh um.
Trong Phiêu Miểu các, Bạch Cơ ngủ trưa ghế mỹ nhân ở hậu viện, hoa hồng mới trồng nở rộ, cánh hoa rơi đầy nàng.
Nguyên Diệu đang quét dọn kệ hàng, đầu thoáng qua một ngôi bảo tháp đen ở góc, trong lòng chợt thấy kỳ lạ. Bắt đầu từ mùa xuân, ngôi bảo tháp nhỏ thỉnh thoảng bốc khói đen thối tanh. Khi Nguyên Diệu hỏi Bạch Cơ nguyên nhân, Bạch Cơ chỉ rằng lẽ đó là "quả" chín.
Nguyên Diệu hỏi Bạch Cơ "quả" gì nhưng nàng chỉ mà trả lời.
Nguyên Diệu đang ngẩn bảo tháp thì Ly Nô chạy , chống nạnh với Nguyên Diệu: "Mọt sách, trong bếp hết muối , mau mua muối!"
Nguyên Diệu nhăn nhó : "Tiểu sinh còn dọn kệ, ngươi tự mua ."
"Gia đang nướng cá, thể rời ." Ly Nô đáp.
"Tiểu sinh giúp ngươi nướng cá, ngươi tự mà mua."
"Ngươi nướng cá ư? Đừng phá hỏng cá của gia! Gia bảo ngươi mua muối thì ngươi , lười biếng!" Ly Nô ngang ngược .
Nguyên Diệu còn cách nào, đành bỏ việc trong tay lững thững ngoài mua muối.
Trong chợ Tây, cửa hàng san sát, qua kẻ . Nguyên Diệu mua muối ở một tiệm, đường về, thấy một bán hàng rong đang bán mơ hái, tươi ngon mọng nước.
Nguyên Diệu nghĩ đến Bạch Cơ thích ăn mơ, bèn dừng định mua một ít.
Người bán hàng vui vẻ cân mơ xong đưa cho Nguyên Diệu. Đang chuẩn trả tiền thì trong lâu bỗng xảy xô xát, một nhóm ùa .
Nguyên Diệu ngẩng đầu , thấy một tên vô dẫn theo vài gia nô mặt mày hung dữ bước từ lâu, bọn gia nô kéo theo một thiếu nữ thanh tú đang . Một ông lão gù lưng lóc đuổi theo , nhưng một gia nô dùng gậy đ.á.n.h ngã, ông lão ngã đất đau đớn co giật.
"Cha! Cha!" Thiếu nữ thấy cha đánh, vùng vẫy, nhưng thoát , vô cùng bi thương và phẫn nộ.
Ông lão gắng gượng dậy, loạng choạng đến mặt tên vô , nước mắt chảy dài, quỳ xuống van xin: "Lai công tử, cầu xin ngài giơ cao đ.á.n.h khẽ, thả tiểu nữ ..."
Nguyên Diệu hiểu chuyện gì đang xảy , ngơ ngác . Trong đám đông nhỏ giọng bàn tán, Nguyên Diệu mới hiểu rõ đầu đuôi sự việc.
Tên vô họ Lai, gọi là "Ác quỷ Lai", là cháu của ác quan Lai Tuấn Thần*, Võ Tắc Thiên tin dùng. Hắn dựa quyền thế của bá phụ, ức h.i.ế.p dân lành, việc ác chút kiêng dè, dân chúng đều sợ và ghét . Ngay cả các quan viên trong triều cũng sợ Lai Tuấn Thần kiếm cớ hãm hại nên dù ác quỷ Lai nhiều việc cũng ai dám xử lý theo pháp luật.
* Lai Tuấn Thần (来俊臣): Là một trong mười tên gian thần nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc. Ông là một viên quan tàn bạo thời Võ Tắc Thiên. Trong thời kỳ Võ Tắc Thiên lên ngôi, Lai Tuấn Thần nhờ việc báo cáo và sử dụng các hình phạt tàn bạo để thanh trừng các đối thủ chính trị Võ Tắc Thiên trọng dụng và tin cậy. Năm Nguyên Thọ Thông Thiên thứ hai (687), Lai Tuấn Thần xử án và xử t.ử vì đắc tội với các hoàng t.ử của Võ gia và Công chúa Thái Bình. Lai Tuấn Thần từng hợp tác với khác để một cuốn sách tên là "Lạc Chế Kinh" (罗织经), đây là một cuốn sách chuyên về việc bịa đặt tội danh, âm mưu trí tuệ, tạo tội cho khác, và đồng thời quản lý và trừng trị khác.
Ông lão và con gái hát rong trong lâu, ác quỷ Lai hôm nay đến lâu giải trí, thấy con gái ông lão xinh nên mua về . Ông lão bán con gái, ác quỷ Lai bèn nổi thói cũ định cướp nàng .
Nguyên Diệu xong thì tức giận vô cùng, giữa ban ngày ban mặt mà dám cướp đoạt dân nữ, còn vương pháp ?
Ác quỷ Lai dáng cao ráo nhưng dung mạo xa. Hắn mặc một bộ áo gấm màu xanh lục, cài trâm ngọc đỏ, cầm quạt xếp đỏ trông như một đám hoa.
Ác quỷ Lai đá ông lão một cái, lạnh lùng : "Con gái ngươi công t.ử mua ."
Ông lão : "Lão chỉ một đứa con gái, bán. Xin ngài rộng lượng tha cho nó..."
Thiếu nữ cũng lóc: "Cha, cứu con... nếu con theo thì chắc chắn sẽ sống nổi..."
Ông lão bò dậy, khẩn thiết dập đầu van xin, đầu ông chảy máu.
Ác quỷ Lai như đá chút động lòng, còn cùng gia nô nhạo ông lão, những lời nhơ nhuốc với thiếu nữ. Nàng đau đớn tuyệt vọng, chỉ tìm cái c.h.ế.t nhưng gia nô khống chế nên thể tự vẫn.
Những qua đường thấy cảnh thì đồng cảm với cha con ông lão, họ cũng căm ghét ác quỷ Lai nhưng ai dám ngăn cản. Đắc tội với ác quỷ Lai và Lai Tuấn Thần, đ.á.n.h một trận là nhẹ, chọ sợ còn liên lụy đến gia đình bạn bè, vu oan bỏ tù chịu tra tấn.
Nguyên Diệu thể chịu nổi nữa, xông ngoài giận dữ với ác quỷ Lai: "Giữa ban ngày ban mặt, ngươi còn dám ác ngay chân thiên tử, trong mắt còn vương pháp hả?!"
Ác quỷ Lai sửng sốt, : "Vương pháp ư? Bá phụ là Thị ngự sử, tiếp nhận công việc của các quan, xử lý các việc phi pháp, bá phụ là vương pháp."
Ác quỷ Lai vung quạt xếp, một gia nô tiến lên đ.á.n.h mạnh một quyền khiến Nguyên Diệu ngã lăn đất.
Gia nô nhạo Nguyên Diệu: "Tên thư sinh hèn mọn cũng dám học đòi hùng cứu mỹ nhân?"
"Haha, tự lượng sức dám can thiệp chuyện khác?!"
Mắt Nguyên Diệu đ.á.n.h thâm tím, đầu óc cuồng, gần như thể dậy, muối và mơ trong tay cũng rơi vãi đầy đất.
Ác quỷ Lai với gia nô: "Hắn hùng thì công t.ử sẽ cho toại nguyện! Đánh c.h.ế.t , cho hùng hoàng tuyền!"
Bọn gia nô ùa định đ.á.n.h c.h.ế.t Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu tức giận định liều mạng với đám ác nhân .
lúc , một đại hán râu đỏ từ đám đông bước chắn mặt Nguyên Diệu, gầm lên như sấm, vung nắm đ.ấ.m to như bát giấm đ.á.n.h ngã từng tên gia nô.
Đại hán râu đỏ như Kim Cương giận dữ, một đ.á.n.h mười tên, gia nô đ.á.n.h ngã lăn lộn, mặt đầy sợ hãi.
Ác quỷ Lai tức giận, phẫn nộ với đại hán râu đỏ: "Ngươi là ai?! To gan lớn mật? Ngươi công t.ử là ai ?"
Đại hán râu đỏ túm lấy cổ áo ác quỷ Lai, đ.ấ.m một quyền: "Ta mặc kệ ngươi là ai? Đấm ."
Ác quỷ Lai ngã xuống đất, m.á.u mũi chảy dài. Gia nô vội vàng đỡ chủ nhân lên, đại hán râu đỏ định đ.á.n.h tiếp, nhưng ác quỷ Lai sợ hãi bò chạy.
Gia nô vội vàng đuổi theo chủ, để lời đe dọa: "Có gan ngươi đợi đó đừng !" "Dám đ.á.n.h công tử, ngươi c.h.ế.t chắc !"
Sau khi đám đó bỏ chạy, cha con ông lão vội vàng quỳ xuống cảm ơn đại hán râu đỏ và Nguyên Diệu.
Đại hán râu đỏ đỡ cha con ông lão dậy, lấy trong một túi bạc đưa cho ông lão: "Tên đó chắc chắn sẽ , hai cha con ngươi nên rời khỏi Trường An để lánh nạn. Số bạc tuy nhiều nhưng xin nhận lấy lộ phí."
Nguyên Diệu nghĩ ngợi một hồi cũng đưa hết tiền cho cha con ông lão. Người xem thấy , lòng cũng lượt quyên góp tiền bạc cho ông lão, khuyên cha con ông mau chóng rời tránh tai họa. Cha con ông lão rơi nước mắt cảm tạ dắt tay rời .
Đại hán râu đỏ và Nguyên Diệu cũng rời , đám đông dần tản .
Đại hán râu đỏ và Nguyên Diệu tình cờ cùng đường nên cùng sánh bước. Đại hán râu đỏ cao lớn, cao hơn Nguyên Diệu một cái đầu. Thấy Nguyên Diệu thương, ông lo lắng: "Nhóc con, ngươi thương , để đưa ngươi gặp đại phu."
Nguyên Diệu đáp: "Chỉ là vết thương nhỏ thôi, cả. Tiểu sinh về nhà bôi ít t.h.u.ố.c là ."
Đại hán râu đỏ vỗ vai Nguyên Diệu, lớn: "Ngươi là một thư sinh yếu đuối mà dũng cảm, khí chất của một hiệp sĩ."
Nguyên Diệu gãi đầu ngượng ngùng, : "Tiểu sinh chỉ là chịu cảnh bất công, dũng cảm cũng chỉ là sợ đ.á.n.h mà thôi, đại hiệp ngài mới thật sự là hiệp khách khiến khâm phục."
Đại hán râu đỏ lớn: "Cả đời ghét nhất là kẻ ác, ghét nhất là sự bất công."
Nguyên Diệu đại hán râu đỏ, thấy ông hào sảng trượng nghĩa bèn cảm thấy thiết, : "Tiểu sinh họ Nguyên, tên Diệu, tự là Hiên Chi. Không đại hiệp xưng hô thế nào?"
"Ta tên là Nhậm Mãnh, chỉ là một thô lỗ luyện võ, là đại hiệp gì cả."
"Nhậm đại ca quả nhiên như tên, phong thái của một mãnh sĩ." Nguyên Diệu khen.
"Nguyên hiền thật ăn ! Hahaha..." Nhậm Mãnh vui.
Nguyên Diệu lo lắng: "Nhậm đại ca đ.á.n.h ác quỷ Lai, chắc chắn sẽ ghi hận trong lòng, tha cho ngươi. Nhậm đại ca nghĩ cách đối phó, tránh liên lụy đến gia đình."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-11-rau-do.html.]
Nhậm Mãnh để ý, : "Ta một một tá túc ở chùa, gia đình. Ta dám đ.á.n.h thì sợ báo thù. Hắn nếu đến tìm , đến một đ.á.n.h một ."
Nguyên Diệu , cảm thấy tinh thần hiệp nghĩa và tấm lòng phóng khoáng của Nhậm Mãnh thật đáng ngưỡng mộ, thì vô cùng khâm phục.
Nhậm Mãnh và Nguyên Diệu hợp , càng càng , khi qua một quán rượu, Nhậm Mãnh mùi rượu hấp dẫn bèn mời Nguyên Diệu uống rượu, say về.
Nguyên Diệu thấy trời muộn, sợ về trễ sẽ Ly Nô mắng nên từ chối khéo.
Nhậm Mãnh cũng ép, : "Ta ở chùa Phật Ẩn trong phường Thường An, Nguyên hiền rảnh thì đến tìm uống rượu."
Nguyên Diệu thích Nhậm Mãnh, bèn đồng ý.
Nhậm Mãnh quán rượu, còn Nguyên Diệu thì về Phiêu Miểu các.
Bạch Cơ và Ly Nô thấy Nguyên Diệu thương thì ngạc nhiên.
Nguyên Diệu kể chuyện.
Ly Nô vì mất muối, bèn mắng thư sinh một trận.
"Đồ mọt sách ngốc, lo chuyện hùng? Muối cũng mất , tối nay nấu ăn?"
Bạch Cơ lấy khăn lạnh chườm vết thương cho thư sinh, : "Tuy thương nhưng dũng cảm đáng khen, hiếm khi Hiên Chi hùng một ."
"Tiểu sinh là hùng, Nhậm đại ca mới là cứu cha con ông lão."
Ly Nô nhăn mặt : "Chủ nhân, muối thì tối nay nấu món gì đây?"
Bạch Cơ đáp: "Nấu món cần muối thôi."
"Không muối? Vậy chỉ món ngọt. Ly Nô ghét ăn ngọt. ác quỷ Lai thật đáng ghét, hại gia muối, ngày nào đó gia gặp gia sẽ xé nát nướng ăn." Ly Nô nghiến răng .
Bạch Cơ : "Gan của kẻ ác ngon, nhiều phi nhân đều thích ăn, sợ là đến lượt ngươi."
"Các ... đừng những chuyện đáng sợ như nữa..." Thư sinh run rẩy .
Bạch Cơ hỏi Nguyên Diệu: "Vị Nhậm đại hiệp đó trông thế nào? Dáng dấp ?"
Nguyên Diệu nghĩ ngợi, đáp: "Nhậm đại ca cao lớn, cao hơn tiểu sinh một cái đầu, da đen, râu rậm."
"Ông bao nhiêu tuổi?"
"Trông ba mươi."
Bạch Cơ nghĩ ngợi, hỏi: "Râu của ông màu gì?"
"Màu đen."
"Trên ông hình xăm rắn hai đầu ?"
Nguyên Diệu trừng mắt Bạch Cơ, : "Tiểu sinh mới quen Nhậm đại ca, ông hình xăm ?!"
Bạch Cơ trầm ngâm.
Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Ngươi hỏi những chuyện để gì?"
Bạch Cơ : "Có lẽ nhầm thôi. Ta cứ tưởng ông là khách quen cũ của Phiêu Miểu các. tuổi tác đúng. Hơn nữ vị khách đó bây giờ cũng còn là nữa."
Câu cuối cùng, Bạch Cơ nhẹ, âm thanh như gió.
"Bạch Cơ, ngày mai tiểu sinh thể ngoài một ngày ? Tiểu sinh tìm Nhậm đại ca uống rượu."
Bạch Cơ : "Được, dạo việc buôn bán ế ẩm nên cũng việc gì. Hiên Chi quả thực nên kết giao nhiều bạn bè loài , dù ngươi sẽ rời khỏi Phiêu Miểu các trở thế giới loài mà."
"Tiểu sinh rời khỏi Phiêu Miểu các." Nguyên Diệu thầm nghĩ. Nếu thể, ở bên cạnh Bạch Cơ mãi, cùng nàng chứng kiến bốn mùa luân chuyển, nhân quả luân hồi.
Trăng lưỡi liềm mọc ở phía đông, gió hè thổi nhẹ, cây cối phát tiếng rì rào trong làn gió đêm.
Ở phía tây nam Trường An, một luồng yêu khí đục ngầu dần dần lan tỏa. Nếu lúc từ góc độ của trăng lưỡi liềm xuống thì sẽ thấy con đường lớn gọn gàng và trật tự một cái bóng khổng lồ đang chậm rãi di chuyển.
Một chiếc xe ngựa từ cửa Thuận Nghĩa , qua phường Bố Chính về hướng nam. Xung quanh xe ngựa một đội tùy tùng và hộ vệ, dáng vẻ thể đoán là một triều thần đang từ hoàng cung trở về.
Cái bóng khổng lồ từ phía nam lên phía bắc, xe ngựa của quan viên từ phía bắc xuống phía nam, hai bên gặp giữa phường Diên Khang và phường Tân Hóa.
Thủ lĩnh hộ vệ mở đường cho xe ngựa thấy phía một cái bóng đen lớn đang chậm rãi tiến tới, là gì bèn gọi bốn lính vệ binh thắp đèn lồng xem.
Trong cái bóng đen cũng bốn cái đèn lồng, nhưng ánh sáng màu cam mà là màu xanh biếc.
Bốn lính vệ binh giơ đèn lồng lên xem, chỉ thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết "A a..." "Nương ơi...", họ biến mất, bốn cái đèn lồng rơi lăn lóc mặt đất.
Thủ lĩnh hộ vệ kinh hãi, rút kiếm : "Mau... mau bảo vệ đại nhân..."
Tuy nhiên, cái bóng đen nhanh chóng di chuyển, khi đến gần xe ngựa, lời của thủ lĩnh hộ vệ dứt đầu của ông cái bóng đen nuốt chửng, đầu và thể tách rời, chỉ còn cổ đang phun máu.
Hộ vệ và tùy tùng hoảng sợ, là quái vật gì đến, còn quan tâm đến đại nhân trong xe ngựa nữa mà kêu chạy tán loạn. Cái bóng đen tha cho hộ vệ và tùy tùng, nó nuốt chửng từng một.
Quan viên trong xe ngựa cảm thấy bèn vén màn xe ngoài.
Lúc mặt trăng trượt khỏi đám mây đen.
Dưới ánh trăng nhợt nhạt, một con rắn hai đầu khổng lồ đang đuổi theo và nuốt chửng lính vệ binh đang chạy trốn, xác c.h.ế.t la liệt.
Con rắn hai đầu to lớn, khi nó uốn cong lưng, cao hơn cả những ngôi nhà hai bên đường. Đôi mắt của nó màu xanh biếc như lửa ma trơi, nom vô cùng đáng sợ.
Con rắn hai đầu từ từ bò về phía xe ngựa, quan viên sợ hãi đến run rẩy, hai chân mềm nhũn.
Con rắn hai đầu há miệng rộng đầy răng nanh nuốt chửng xe ngựa và quan viên.
Con rắn hai đầu uốn cong cơ thể, ngẩng đầu ánh trăng Trường An: "Sì...sì..." thè lưỡi, bắt đầu bò tìm mục tiêu tiếp theo.
Trong Phiêu Miểu các, góc của kệ hàng trong đại sảnh tuôn nhiều khói đen từ tháp Phật.
Tiểu thư sinh ngủ say, .
Trong phòng, con mèo đen cũng ngủ say, đang ngáy khò khò.
Trên lầu hai, Bạch Cơ đột nhiên tỉnh giấc từ cơn ác mộng, nàng ngây tối tăm, mồ hôi trán chảy ròng ròng.
Bạch Cơ dậy bước đến bên cửa sổ, ánh trăng lờ mờ, ở phía đông nam yêu khí đục ngầu đang lan tỏa.
"Cuối cùng nó đến." Bạch Cơ đêm tối, lẩm bẩm .