Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 2: Hồng Anh
Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:29:56
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Cơ dậy, nàng đột nhiên nhớ điều gì, hai tay trống , sờ ống tay áo, đó cúi xuống tìm đồ trong đám cỏ: "Tiêu ! Ngọc Hồng Anh ! Ly Nô, Hiên Chi, mau giúp tìm ."
"Ngọc Hồng Anh là gì?" Nguyên Diệu bối rối hỏi.
Bạch Cơ bò mặt đất, cẩn thận tìm trong đám cỏ.
"Một loại quả ở tiên giới, trông giống ngọc san hô, bằng ngón út."
Nguyên Diệu và Ly Nô bắt đầu quỳ mặt đất tìm kiếm.
Ba cúi sát mặt đất tìm trong đám củi và cỏ lâu, nhưng tìm thấy ngọc Hồng Anh.
Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Ngọc Hồng Anh gì thế?"
Bạch Cơ đáp: "Nhà của một vị khách con thỏ trắng lạc nên gửi thư đến Phiêu Miểu các nhờ giúp tìm. Con thỏ đó thích ăn ngọc Hồng Anh nhất. Ta thấy tìm khắp nơi quá phiền phức nên định trồng ngọc Hồng Anh trong Phiêu Miểu các đợi thỏ đến."
Con rồng yêu thật lười quá! Nguyên Diệu thầm nghĩ.
"Ngọc Hồng Anh là cây của tiên giới, ở đất nhân gian chắc trồng . Ta dùng cái xẻng hoa vẽ một trận pháp mặt đất để đảm bảo ngọc Hồng Anh thể mọc lên thuận lợi." Bạch Cơ trận pháp, vì nàng vẽ xong trận pháp thì đà điểu đạp ngất, Nguyên Diệu và Ly Nô vận chuyển củi nên trận pháp mờ đến mức thể rõ.
Bạch Cơ thở dài, : "Ôi! Trận pháp cũng phá hỏng ! Hiên Chi tiếp tục tìm ngọc Hồng Anh. Ly Nô dọn đống củi ."
"Vâng." Nguyên Diệu đáp.
"Vâng, thưa chủ nhân." Ly Nô đáp.
Tiểu thư sinh tiếp tục bò trong đám cỏ tìm ngọc Hồng Anh.
Ly Nô thì chuyển củi về bếp.
Bạch Cơ đến gốc cây đào, vòng quanh con đà điểu đang bất tỉnh, môi đỏ nhếch lên một nụ quỷ quyệt.
Ly Nô hỏi: "Chủ nhân, nướng chín con chim ngốc để ăn ?"
Nguyên Diệu vội : "Nó cố ý . Xin Bạch Cơ đừng ăn nó."
Bạch Cơ : "Ta xưa nay rộng lượng, thể thù hận với một con đà điểu? Nó là con chim do Hiên Chi mua, đợi nó tỉnh dậy thì nuôi nó trong Phiêu Miểu các ."
Nguyên Diệu vui mừng, : "Thật quá. Ta còn lo nàng chê nó xí, trách tốn mười lượng bạc mua nó nữa."
"À, Hiên Chi nhắc còn quên, sẽ trừ mười lượng bạc đó tiền công của ngươi." Bạch Cơ .
Nguyên Diệu c.ắ.n đứt lưỡi của ghê.
Nguyên Diệu tìm khắp sân cũng thấy ngọc Hồng Anh, Bạch Cơ việc trừ thêm mười ngày tiền công của . Nguyên Diệu đau khổ trong lòng nhưng thể phản bác, chỉ thể xụ mặt tiếp tục tìm ngọc Hồng Anh.
Buổi tối, đà điểu tỉnh . Nó mở to mắt trong sân, vẻ hoang mang.
Nguyên Diệu cho đà điểu ăn cỏ, nhưng nó ăn.
Ly Nô cho đà điểu ăn cá khô nó cũng ăn.
Bạch Cơ rót cho đà điểu một cốc rượu thì nó vui vẻ uống.
Ly Nô tức giận : "Mọt sách ngốc mua một con chim nghiện rượu về?!"
Nguyên Diệu gãi đầu, : "Ừ, nó hình như thích uống rượu."
Đà điểu uống vài cốc rượu xong thì say. Nó bắt đầu học đòi tiên hạc giang cánh nhảy múa ánh trăng, miệng phát tiếng "khà...khà...." Thân hình nặng nề của nó nhảy múa buồn , tiếng kêu càng buồn hơn.
Ly Nô ôm bụng : "Con chim ngốc chẳng lẽ nghĩ là tiên hạc ? Hahaha!"
Nguyên Diệu hổ, kêu đà điểu: "Đừng nghĩ là tiên hạc nữa, sẽ nhạo đó."
Bạch Cơ đà điểu học tiên hạc nhảy múa . Nàng lấy một cây sáo, đưa ngang môi thổi một khúc nhạc nhẹ nhàng mà uyển chuyển, góp vui cho đà điểu.
Đà điểu thấy tiếng sáo của Bạch Cơ thì vui vẻ, càng say mê với điệu nhảy của .
Ly Nô biến thành một con mèo đen nhỏ, chạy bãi cỏ nhảy múa cùng đà điểu.
Nguyên Diệu cầm một chiếc đèn hoa sen, tiếp tục tìm ngọc Hồng Anh trong sân. Bạch Cơ hứa với , nếu tìm thấy ngọc Hồng Anh thì sẽ trừ tiền công của nữa.
Vài yêu quái đêm thấy tiếng sáo của Bạch Cơ thì đồng loạt kéo đến hậu viện của Phiêu Miểu các, tham gia điệu nhảy. Không bao lâu , bãi cỏ hàng nghìn yêu quái nhảy múa loạn xạ, trăm quỷ cất tiếng hát vui vẻ.
Một yêu quái biến thành một cái trống da đưa dùi trống cho Nguyên Diệu, bảo đ.á.n.h . Nguyên Diệu dám từ chối, đành nhận dùi trống gõ theo tiếng sáo của Bạch Cơ.
Bạch Cơ thấy Nguyên Diệu gõ trống da, tiếng sáo đột nhiên biến đổi, thổi lên một khúc nhạc vui tươi sống động. Nguyên Diệu phối hợp với giai điệu của Bạch Cơ gõ trống: "Đùng...đùng đùng...đùng...đùng đùng đùng..."
Dưới ánh trăng, trong sân, hàng nghìn yêu quái và trăm quỷ đùa, nhảy múa càng thêm vui vẻ.
Con đà điểu vui, nó ngẩng đầu bầu trời đêm, đôi mắt tròn trịa và sáng bóng của nó phản chiếu hai vầng trăng tròn.
Bạch Cơ bảo Ly Nô lấy rượu ngon để chiêu đãi nghìn yêu trăm quỷ. Phiêu Miểu các tổ chức một bữa tiệc yêu quái, yêu quái chơi hứng khởi, mãi đến khi trăng tròn lặn mới giải tán.
Đêm khuya, Bạch Cơ và Ly Nô đều ngủ, Nguyên Diệu vẫn tiếp tục tìm ngọc Hồng Anh. do gõ trống da lâu quá nên cánh tay mỏi, tiện cầm đèn lồng, đành đợi đến ngày mai tìm tiếp, cũng ngủ.
Đà điểu ngủ chăn của Nguyên Diệu, đầu nó dựa cổ Nguyên Diệu, khẽ ngáy.
Nguyên Diệu xua đuổi đà điểu mấy , bảo nó hậu viện ngủ nhưng nó luôn lén khi tiểu thư sinh ngủ, chăn của , tiểu thư sinh cũng mặc kệ nó.
Sáng hôm , Nguyên Diệu tỉnh dậy trong ánh bình minh, đà điểu vẫn còn ngủ say. Nguyên Diệu ngáp dài mặc áo ngoài giếng cổ ở hậu viện rửa mặt. Hắn đến hành lang thì giật trợn to mắt.
Trong đêm, bãi cỏ mọc đầy một loại cây leo nào đó, những chiếc lá xanh mướt mềm mại, lá kết thành từng chùm ngọc Hồng Anh. Ngọc đỏ và lá xanh phủ kín nửa sân, những hạt ngọc đỏ tươi sáng rực còn đọng sương sớm, trông và hấp dẫn.
Nguyên Diệu há hốc miệng, nghĩ thầm, tìm thấy cả vườn ngọc Hồng Anh, Bạch Cơ tăng lương cho ?!
Ly Nô thức dậy, cũng thấy đầy sân ngọc Hồng Anh thì ngạc nhiên. Nó hái một chùm ngọc Hồng Anh bỏ miệng nếm thử, chuyển từ ngạc nhiên sang vui mừng: "Ăn giống như quả đào. Tối nay sẽ một đĩa cá đào."
Nguyên Diệu mồ hôi lạnh, : "Đây là quả đào... hơn nữa, thứ độc , ăn ..."
Ly Nô : "Thỏ ăn độc? Mọt sách ngốc cứ yên tâm ăn ."
Nguyên Diệu vẫn dám ăn.
Đến khi mặt trời lên cao, Bạch Cơ thức dậy, thấy ngọc Hồng Anh đầy sân thì ngạc nhiên: "Ồ? Thật sự mọc ? Xem , hạt ngọc Hồng Anh hôm qua rơi đất. May quá, trận pháp mất hiệu lực."
Nguyên Diệu mặt mày đau khổ : "Ngọc Hồng Anh mọc rậm rạp quá ? Sáng nay khi thấy, chúng mới mọc nửa sân, bây giờ lan cả sân ."
Bạch Cơ hái một chùm ngọc Hồng Anh, bứt một hạt bỏ miệng, : "Sức sống mãnh liệt là một điều . Ta ngờ nó phát triển đến . Giờ đây, chỉ thể thu hút thỏ trắng, mà chúng còn thể ăn thoải mái."
Ly Nô : "Chủ nhân, Ly Nô định hái một ít ngọc Hồng Anh món cá Hồng Anh."
Bạch Cơ : "Ngọc Hồng Anh vị chua chát, hái thêm một ít mứt . Dùng mật kính hoa mà Mã phu nhân tặng để ướp, chắc chắn sẽ ngon."
Mèo đen gãi đầu, : "Ly Nô mứt."
Bạch Cơ : "Hồ Thập Tam Lang giỏi mứt, năm ngoái tặng chúng mứt mơ xanh và mứt mơ đều ngon, mời Thập Tam Lang đến ."
"Ly Nô ghét con hồ ly thối đó! Ly Nô mời nó, nó chắc chắn sẽ tỏ vẻ kiêu căng, chế giễu Ly Nô, Ly Nô sẽ mất mặt." Ly Nô vui, nó và Hồ Thập Tam Lang xưa nay hòa thuận, là kẻ thù đội trời chung. Mỗi gặp, chúng đều đ.á.n.h .
Bạch Cơ che miệng : "Ngọc Hồng Anh ướp thành mứt cá mứt, chắc chắn sẽ ngon."
Ly Nô thì nước miếng tuôn trào, đành thỏa hiệp.
"Mứt của chủ nhân quan trọng hơn thể diện của Ly Nô. Nếu con hồ ly thối đó dám kiêu ngạo vô lễ, đợi khi xong mứt sẽ xử lý nó."
Bạch Cơ vỗ nhẹ đầu mèo đen, : "Thập Tam Lang đến là khách, bắt nạt nó."
"Chủ nhân, nó còn đến mà bênh nó, Ly Nô đau lòng quá ."
Nguyên Diệu nhịn : "Ly Nô lão , ngươi bá đạo quá . Thập Tam Lang còn đến ngươi nghĩ đến việc xử lý nó."
"Câm miệng." Mèo đen chửi.
Nguyên Diệu dám phản bác.
Ly Nô ngoài đến Cửu Hoa Sơn tìm Hồ Thập Tam Lang.
Gần đây ở phường Bình Khang ma đầu quấy phá, Bạch Cơ mặc nam trang, giả "Long Công Tử", mang theo mấy lá bùa kiếm tiền. Tiểu thư sinh ở Phiêu Miểu các trông coi cửa hàng.
Việc buôn bán của Phiêu Miểu các ế, Nguyên Diệu trong đại sảnh uống , "Luận Ngữ".
Đà điểu chơi ở hậu viện mệt thì chạy đến tìm tiểu thư sinh đòi rượu uống. Tiểu thư sinh sợ nó uống say loạn nên chỉ cho nó uống . Đà điểu vui, dùng mỏ mổ tiểu thư sinh. Tiểu thư sinh còn cách nào khác đành rót cho nó một chén La Phù Xuân, đà điểu uống rượu xong thì thỏa mãn chạy hậu viện bắt chước hạc tiên nhảy múa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-2-hong-anh.html.]
Nguyên Diệu vô tình ngẩng đầu lên, phát hiện một bóng mặc áo vàng tới lui bên ngoài Phiêu Miểu các.
Phiêu Miểu các tuy ở chợ Tây, nhưng thực sự tồn tại trong Chợ Tây. Trên trời Lăng Hoan Địa, trần Phiêu Miểu Hương*, Phiêu Miểu các tồn tại trong thế giới thực, nhưng duyên thể từ thế giới thực bước Phiêu Miểu các, duyên sẽ thấy Phiêu Miểu các.
* 天上琅嬛地: Lang địa "琅嬛福地" là một địa danh trong các truyền thuyết, cho là nơi các tiên nhân cư trú và nơi thường miêu tả trong các sách cổ. Câu xuất phát từ tác phẩm 《琅嬛记》của tác giả Y Thế Trân thời Nguyên, ở đây thể hiện nó là một chốn lý tưởng, huyền bí, thể với tới, tượng trưng cho sự mỹ và sự bình yên của thế giới thần thoại. 人间缥缈乡: Phiểu miểu hương là một cách chỉ những nơi thế gian vẻ huyền bí, mơ hồ, khó nắm bắt. Đây là những nơi mang vẻ thoáng đãng, như mơ, dễ dàng tiếp cận, thường gợi cảm giác về sự mong manh và tạm thời. Đề cập đến một vùng đất trời, lý tưởng và mỹ, nơi thần sống, biểu thị cho sự vĩnh hằng và hảo. Hai câu câu diễn tả sự phân biệt giữa những nơi lý tưởng, thần thoại trời và những nơi nhưng mơ hồ, khó nắm bắt trần gian. Nó thể hiện một cảm giác hoài niệm và sự so sánh giữa hai thế giới khác .
Từ thế giới thực mà , bên ngoài Phiêu Miểu các nên là một ngõ cụt hoang vắng, đường lớn, sẽ qua . Vậy bóng áo vàng ngoài cửa là ai?
Nếu là duyên, bước Phiêu Miểu các?
Nếu là duyên ngoài ngõ cụt?
Nguyên Diệu tò mò đặt sách xuống, đến bên cửa lớn. Hắn ngoài thì thấy một thanh niên mặc áo vàng.
Thanh niên mặc áo vàng hai mươi tuổi, trông giống Đại Đường. Khuôn mặt cương nghị tuấn tú, hình cường tráng, mặc một bộ y phục hẹp tay của Hồ, tóc xoăn tít bồng bềnh như sư tử, tai trái đeo hai vòng tròn vàng, một lớn một nhỏ.
Dưới ánh mặt trời, đôi mắt thanh niên áo vàng màu vàng nhạt giống với màu mắt của Bạch Cơ khi hóa yêu. Sắc mặt tiều tụy, thần sắc cũng lo lắng, dường như chuyện phiền muộn trong lòng.
Thanh niên áo vàng qua Phiêu Miểu các, dường như thấy cửa lớn của Phiêu Miểu các, cũng thấy Nguyên Diệu đang bên cửa quan sát .
Dựa trực giác, Nguyên Diệu cảm thấy thanh niên áo vàng . Hắn cảm thấy ác ý từ , thấy thần sắc lo lắng, bèn lên tiếng hỏi: "Vị đài chuyện phiền muộn gì ư?"
Nguyên Diệu mở miệng, thì bức tường vô hình ngay lập tức sụp đổ. Thanh niên áo vàng lập tức thấy Phiêu Miểu các, thấy Nguyên Diệu, mặt lộ vẻ vui mừng, : "Ta tìm thấy Phiêu Miểu các !"
Giọng của thanh niên áo vàng quen thuộc, Nguyên Diệu cảm giác như thấy đây. Hắn kỹ thanh niên áo vàng, thấy lạ lẫm, nhận , nghi ngờ nhầm: "Huynh đài đang tìm Phiêu Miểu các ?"
Thanh niên áo vàng gật đầu bước đến bên cửa, nhưng dường như e ngại, dừng dám bước . Hắn thử hỏi: "Ta thể ?"
Nguyên Diệu : "Đương nhiên là . Phiêu Miểu các là nơi buôn bán, hoan nghênh khách từ bốn phương."
Thanh niên áo vàng : "Ngươi thể đưa tay ? Nếu thì ."
Nguyên Diệu đưa tay .
Thanh niên áo vàng nắm lấy tay Nguyên Diệu bước Phiêu Miểu các. Bước tuy bình thường nhưng dường như bước từ một thế giới sang một thế giới khác.
Bước Phiêu Miểu các, thanh niên áo vàng rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, với Nguyên Diệu: "Cảm ơn cô phụ. Cuối cùng cũng ."
Nghe thấy tiếng "cô phụ", Nguyên Diệu như tỉnh mộng, cũng ngay lập tức nhớ giọng của thanh niên áo vàng, há hốc miệng: "Ngươi là..."
Thanh niên áo vàng bỗng nhiên biến thành một con sư t.ử vàng rực với bờm bay phấp phới, nó như sấm: "Cô phụ, là Sư Hỏa. Ngươi quên ?"
Giọng của sư t.ử vang như sấm sét, Nguyên Diệu ù cả hai tai, chân tay mềm nhũn, suýt nữa thì ngã.
Nguyên Diệu hổ : "Đừng gọi bậy! Ta là cô phụ của ngươi!"
Sư t.ử là một trong chín đứa cháu của Bạch Cơ, nó là linh thú của Quang Tạng, luôn ở bên cạnh Quang Tạng.
Bạch Cơ bố trí kết giới ngoài Phiêu Miểu các để ngăn cản Quang Tạng , sư t.ử cũng pháp thuật ngăn cản, thấy Phiêu Miểu các, Phiêu Miểu các. Nguyên Diệu trong Phiêu Miểu các lên tiếng mới phá vỡ kết giới, Nguyên Diệu đưa tay sư t.ử mới thể bước .
Sư t.ử lời phản bác của tiểu thư sinh, nó lo lắng : "Cô phụ, cô cô ? Ta chuyện gấp tìm cô cô."
Nguyên Diệu : "Ta là cô phụ của ngươi! Bạch Cơ phường Bình Khang bán bùa ."
"Cô cô khi nào về?"
"Thường thì bữa tối sẽ về."
Sư t.ử tự nhiên trong, bên bàn ngọc xanh.
"Ta ở đây đợi cô cô về."
"Cũng , pha cho ngươi một chén ." Nguyên Diệu .
Sư t.ử gác đầu lên bàn ngọc xanh, mắt chăm chú Nguyên Diệu, : "Ta uống . Nếu thể, xin cô phụ hãy đốt cho một lò hương."
Sư t.ử thích tĩnh tọa, thích khói hương từ lò hương, chỉ cần mắt một lò hương thì nó thể tĩnh tọa cả ngày.
"Ta là cô phụ của ngươi!!" Nguyên Diệu hét lên. Hắn lấy một ít hương t.ử đàn, đặt một lò hương ba chân bằng đồng, khi đốt, đậy nắp lò hình núi, đặt lò hương lên bàn ngọc xanh.
Sư t.ử say mê những làn khói trắng bay từ lò hương, thần sắc an tĩnh và thỏa mãn, dường như tạm quên cả lo lắng.
Nguyên Diệu đến hậu viện, phát hiện ngọc Hồng Anh phát triển mạnh mẽ, trong thời gian ngắn ngủi một canh giờ, chúng chỉ phủ kín cả sân, mà còn lan đến hành lang.
Đà điểu trong sân, cả chôn trong dây leo xanh biếc, chỉ chừa cái đầu tròn vo bên ngoài.
Nguyên Diệu lo lắng trong lòng, sợ rằng ngọc Hồng Anh tiếp tục lan rộng nữa thì sẽ mọc trong nhà mất.
Vừa qua giờ Thân, Bạch Cơ trở về.
Bạch Cơ bước trong, sư t.ử lập tức tỉnh từ trong làn khói, : "Cô cô ơi, cuối cùng cô cô cũng về ."
Bạch Cơ thấy sư t.ử thì ngạc nhiên: "Tiểu Hống, ngươi đây?"
Sư t.ử : "Là thư sinh cho ."
Bạch Cơ lườm tiểu thư sinh, Nguyên Diệu vội rót cho nàng một chén .
Bạch Cơ xuống đối diện sư tử, : "Ngươi đến Phiêu Miểu các việc gì?"
Sư t.ử buồn rầu : "Ta đến vì Quốc sư. Nửa tháng , ngày tế Đông Hoàng Thái Nhất, Vân Trung Quân mời Quốc sư lên trời chơi, Quốc sư nửa tháng mà tin tức gì."
Bạch Cơ uống một ngụm , : "Trên trời một ngày, đất một năm, đất tuy qua nửa tháng nhưng Quốc sư trời lẽ chỉ mới uống một chén thôi."
Sư t.ử : "E rằng đơn giản như , Quốc sư chắc chắn gặp rắc rối ở Bạch Ngọc Kinh. Gần đây thường xuyên mơ thấy Quốc sư chịu khổ sở ở Bạch Ngọc Kinh, thể trở về. Giấc mơ của tiên tri, sai ."
Bạch Cơ : "Có lẽ Quốc sư sắp thành tiên . Trước khi thành tiên chịu khổ mới thể thoát khỏi phàm t.h.a.i lên hàng tiên."
Sư t.ử tin, cúi đầu khẩn cầu Bạch Cơ: "Quốc sư chắc chắn gặp rắc rối. Cô cô ơi, xin cô cô hãy dẫn đến Bạch Ngọc Kinh tìm ngài ."
Bạch Cơ : "Ba mươi sáu tầng trời là nơi thể tùy tiện đến."
Sư t.ử cúi đầu thấp hơn nữa, khẩn cầu: "Cô cô chắc chắn cách ."
Bạch Cơ : "Đường lên trời xa xôi, họa phúc, chuyến nguy hiểm, và Quang Tạng duyên nợ, mắc gì mạo hiểm vì ."
Sư t.ử cúi đầu thấp hơn nữa, khẩn cầu: "Xin cô cô dẫn đến Bạch Ngọc Kinh."
Nhớ đến cảnh tượng Quang Tạng hôm qua nhập Bạch Cơ cầu cứu, Nguyên Diệu khỏi cảm thấy thương xót, với Bạch Cơ: "Hôm qua Quốc sư Quang Tạng cũng đến Phiêu Miểu các. Hôm nay Sư Hỏa cũng bước Phiêu Miểu các, họ đều là khách của Phiêu Miểu các, ngươi cách thì thể khoanh tay ."
"Cái gì?! Quốc sư hôm qua đến Phiêu Miểu các ư?!" Sư t.ử kinh ngạc.
Nguyên Diệu : " . Quốc sư đến cầu cứu. như giấc mơ của ngươi, ông kẹt ở Bạch Ngọc Kinh."
Sư t.ử rên rỉ: "Tội nghiệp Quốc sư! Quốc sư khổ! Ta khuyên ngài đừng lên trời nhưng ngài lời ."
Sư t.ử rên ngừng, Nguyên Diệu với Bạch Cơ: "Ngươi hãy giúp Sư Hỏa , nó là cháu của ngươi mà."
Bạch Cơ xoa trán, : "Được . Ta sẽ Bạch Ngọc Kinh."
Bạch Cơ đồng ý dứt khoát như thế khiến Nguyên Diệu bất ngờ, Bạch Cơ lời như từ khi nào thế?
Bạch Cơ thở dài, giải thích sự nghi ngờ của tiểu thư sinh.
"Nếu khoanh tay , Hiên Chi chắc chắn sẽ suốt ngày xụ mặt nhăn nhó lải nhải chuyện . Thà Bạch Ngọc Kinh còn hơn, dù cũng thể về như Quốc sư Quang Tạng cũng còn hơn là Hiên Chi lải nhải phàn nàn bên tai."
"Ngươi gì !" Nguyên Diệu tức giận .
Bạch Cơ với sư tử: "Ta thể đến Bạch Ngọc Kinh tìm Quang Tạng, nhưng 'một vật đổi một vật' là quy tắc của Phiêu Miểu các, ngươi lấy gì đổi với ?"
Sư t.ử nghĩ một lúc, : "Ta vài gói hương khói đậm, luôn tiếc dùng, thể tặng cho cô cô."
"Ta thích hương khói quá đậm." Bạch Cơ .
Sư t.ử nghĩ một lúc, : "Quốc sư lén chôn bảo vật quý nhất của ngài lầu Bát Quái của Đại Giác Quan, ngài tưởng ai nhưng thực đều . Cô cô cứu Quốc sư trở về sẽ lén đào bảo vật quý nhất của ngài lên tặng cho cô cô."
Con rồng trắng tham lam sáng mắt lên, : "Hứa nhé?"
"Hứa." Sư t.ử . Nó nghĩ, đào bảo vật của Quốc sư là để cứu Quốc sư, Quốc sư cũng sẽ oán trách gì.
Bạch Cơ với sư tử: "Ngươi trở về Đại Giác Quan đợi tin tức của ."
"Được. Tất cả nhờ cậy cô cô." Sư t.ử cúi chào, chân thành .