Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 2: Tụ Bảo
Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:15
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phiêu Miểu các.
Bạch Cơ bên bàn ngọc bích, Chu Bác Thiết đối diện Bạch Cơ, Nguyên Diệu theo lời Bạch Cơ mang lên hai ly nước trong, một ly đặt mặt Bạch Cơ, một ly đặt mặt Chu Bác Thiết.
Chu Bác Thiết ly nước trong cảm thấy Bạch Cơ bất kính.
Bạch Cơ : "Mùa xuân thả một lá giếng, giờ nước vẫn còn chút hương . Sống tiết kiệm, hoang phí."
Chu Bác Thiết thì cảm phục: "Thì còn thể như ! Ta học một điều mới! Ai da! Ta thực sự quá hoang phí!"
Bạch Cơ nở một nụ quái gở: "Ông chủ Chu, xin mời tự chọn bảo vật."
Chu Bác Thiết uống cạn nước trong ly, khách sáo dậy, tìm kiếm khắp nơi trong gian phòng. Trên kệ bày đầy kỳ trân dị bảo, Chu Bác Thiết lúc thì xem gương đồng hoa văn cá, lúc thì xem bình phong bát bảo, lúc thì chạm lò đốt hương khảm đá quý, lúc thì ngửi hương liệu quý từ Tây Vực.
Chu Bác Thiết khó xử, cái gì cũng , ước gì thể mang hết bảo vật trong Phiêu Miểu các nhưng chỉ thể chọn một món.
Thấy Chu Bác Thiết khó xử, Bạch Cơ : "Nếu bảo bối trong hợp ý ông chủ Chu, ông thể ngoài xem, đồ đều ở bên ngoài."
Chu Bác Thiết , thật sự chạy ngoài chọn lựa.
Bạch Cơ bên bàn ngọc bích, đang nghĩ gì.
Nguyên Diệu lo lắng: "Ông chủ Chu lẽ chọn đến hoa mắt ."
Bạch Cơ : "Không , sẽ thứ thích hợp với ông ."
Lúc , xuất hiện trong gian phòng, Nguyên Diệu qua thì thấy một thiếu niên mặc quần áo rách nát. Nguyên Diệu thấy kỳ lạ, thiếu niên là ai, nếu là khách thì ở đại sảnh trực tiếp xuất hiện trong gian phòng? Hơn nữa, nhỏ tuổi, mặc quần áo rách nát, trông thật đáng thương.
Bạch Cơ ngẩng đầu thiếu niên, : "Tiểu Thông, ngươi đến đây?"
Tiểu Thông lễ phép, cúi chào Bạch Cơ, đang định thì Chu Bác Thiết đột nhiên .
Nguyên Diệu thấy ngay khi Chu Bác Thiết bước gian phòng, Tiểu Thông từ một thiếu niên gầy yếu bỗng chốc biến thành một cái chậu gốm. Chậu gốm trông bình thường thậm chí thô sơ.
Thì là một yêu vật biến hình! Nguyên Diệu thầm nghĩ trong lòng.
Chu Bác Thiết bước gian phòng, mồ hôi chảy đầy đầu, vẻ mặt lo lắng. Ông : "Bạch Cơ cô nương, bảo vật ở đây quá nhiều, thật sự nên chọn cái gì, lo lắng quá!"
Bạch Cơ : "Không ông chủ Chu thích loại bảo bối nào?"
Chu Bác Thiết : "Đương nhiên là thứ đáng giá!"
Bạch Cơ : "Càng đáng giá càng chứ gì?"
Chu Bác Thiết : "Đương nhiên là càng đáng giá càng !"
Bạch Cơ đưa tay chỉ cái chậu gốm sàn: "Vậy thì nó."
Mặc dù cái chậu gốm luôn ở đó, nhưng từ lúc Chu Bác Thiết đến giờ, ông để ý thấy. Đôi mắt ông đầy tham vọng, chỉ chú ý đến vàng bạc châu báu, thấy một cái chậu gốm cũ kỹ?
Chu Bác Thiết cái chậu gốm, mặt hiện lên vẻ khinh bỉ: "Bạch Cơ cô nương đang đùa với ? Cái chậu gốm thì giá trị gì chứ?!"
Bạch Cơ khẽ nhếch môi: "Vô giá. Trên đời gì quý hơn cái chậu tụ bảo."
Chu Bác Thiết tin, : "Ngươi đừng lừa nữa. Mặc dù hoa mắt nhưng đến nỗi lú lẫn."
Bạch Cơ gì, chỉ bước đến bên chậu tụ bảo, lấy trong tay áo một đồng xu thả chậu gốm.
Lúc , một điều kỳ lạ xảy .
Một đồng xu rơi chậu gốm lập tức biến thành một chậu đầy tiền đồng.
Chu Bác Thiết chậu tụ bảo, há hốc miệng.
Nguyên Diệu cũng chậu tụ bảo, miệng há hốc.
Bạch Cơ : "Ông chủ Chu đừng coi thường nó, đây là chậu tụ bảo, thể thu hút tài bảo khắp thiên hạ."
Chu Bác Thiết bước nhanh đến chậu tụ bảo nhặt lên ôm lòng. Ông đưa tay chậu tụ bảo để lấy tiền đồng, xác nhận tiền đồng thật , nhưng đó chỉ là ảo ảnh nên ông thể lấy .
Chu Bác Thiết tức giận, ông ném mạnh chậu tụ bảo xuống đất, giận dữ : "Tài bảo thể lấy thì ích gì chứ?!"
Bạch Cơ : "Ông chủ Chu đúng là nóng tính, hết mà. Đây là một món bảo vật của tiên gia, phàm tất nhiên thể lấy tài bảo ."
"Vậy ai thể lấy ?" Chu Bác Thiết nôn nóng hỏi.
Bạch Cơ : "Tiểu Thông, đây nào."
Khi lời Bạch Cơ dứt, thiếu niên xinh xắn biến mất xuất hiện, bệt xuống cạnh chậu tụ bảo, xoa xoa vai, dường như cú ném của Chu Bác Thiết đau.
Chu Bác Thiết há hốc miệng.
Bạch Cơ : "Ông chủ Chu, đây là Tiểu Thông, là hầu phụ trách lấy bảo vật từ chậu tụ bảo. Tiểu Thông, lấy tiền đồng ."
"Vâng, Bạch Cơ." Tiểu Thông lời, đưa tay chậu tụ bảo, lấy một nắm tiền đồng đặt lên bàn ngọc bích. Điều kỳ lạ là tiền đồng trong chậu tụ bảo hề vơi , vẫn nhiều như .
Chu Bác Thiết chạy đến bàn ngọc bích đưa tay lấy một đồng tiền, xác nhận nó là thật ảo. Lần ông chạm đồng tiền thật sự.
Bạch Cơ lấy một thỏi bạc thả chậu tụ bảo, cái chậu chứa đầy tiền đồng lập tức biến thành chậu đầy bạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-2-tu-bao.html.]
Bạch Cơ : "Không chỉ tiền đồng, bạc cũng , vàng cũng , thả là lấy hết, dùng cạn."
Những thỏi bạc lấp lánh gần như lóa mắt Chu Bác Thiết, nhưng ông vẫn lú lẫn, : "Bạch Cơ cô nương thể chỉ cho chậu tụ bảo, cũng cần hầu ."
Bạch Cơ : "Đương nhiên . Tiểu Thông và chậu tụ bảo thể tách rời."
Chu Bác Thiết vui vẻ lớn.
Chu Bác Thiết hài lòng mang chậu tụ bảo , mặt rạng rỡ như hoa nở.
Bạch Cơ cũng vui vẻ: "Không sẽ "quả" ."
Nguyên Diệu cảm thấy lo lắng, Chu Bác Thiết tham lam như , luôn cảm thấy Tiểu Thông sẽ sống ở nhà ông .
Trong kho hàng tầng hai, giữa làn gió lạnh và bóng tối, chiếc ly hoa sen sứ màu lục bích vẫn kệ đầy hy vọng chờ đợi Tiểu Thông trở về báo tin .
Trăng sáng thưa, trong sân cỏ mọc um tùm, tiếng côn trùng kêu đứt quãng.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô ở sân ngắm trăng, mặt họ đặt một quả dưa hấu lớn. Quả dưa hấu xanh biếc ướp lạnh trong giếng nước cả buổi chiều, tỏa mát. Đối với đêm hè nóng bức, chỉ cần tưởng tượng đến sự mát lạnh ngọt ngào của dưa hấu là một sự cám dỗ lớn.
Bạch Cơ cầm d.a.o cắt dưa hấu, Nguyên Diệu và Ly Nô vươn cổ chờ ăn dưa. Cắt dưa hấu đêm hè vốn là việc của Nguyên Diệu hoặc Ly Nô, tại hôm nay Bạch Cơ giành .
Bạch Cơ chia quả dưa hấu hai, bốn, đó tám. Nàng lấy một phần tám của quả dưa hấu, cắt thành ba miếng đều .
Bạch Cơ mỉm để miếng lớn nhất trong ba miếng, đặt hai miếng còn mặt Nguyên Diệu và Ly Nô: "Đây là phần của hôm nay. Nguyên Diệu, Ly Nô, các ngươi thưởng thức thật kỹ nhé!"
Nguyên Diệu ngớ : "Phần của hôm nay ư?"
Ly Nô cũng bối rối, : "Chủ nhân, phần còn của dưa hấu ?"
Bạch Cơ : "Để dành cho ăn. Ta nghĩ kỹ, đây việc ăn mặc tiêu dùng ở Phiêu Miểu các quá hoang phí, chúng học cách tiết kiệm từ ông chủ Chu. Một quả dưa hấu chia thành tám phần, bốn ngày ăn một phần, thể ăn một tháng. Mùa hè chỉ ba tháng, ba quả dưa hấu là đủ. Bốn ngày ăn một dưa hấu là hoang phí ."
Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh: "Dưa hấu cắt để một tháng sẽ thối mất. Hơn nữa, miếng dưa của quá nhỏ, còn bằng bàn tay!"
Mèo đen cũng : "Miếng của Ly Nô cũng nhỏ. Chủ nhân, tại miếng của to như ?!"
Bạch Cơ xoa đầu mèo đen, : "Nghe mèo ăn dưa hấu cho tiêu hóa, ăn vỏ dưa mới lợi cho tiêu hóa."
Mèo đen hoảng sợ, vội c.ắ.n một miếng dưa hấu, : "Ly Nô ghét ăn vỏ dưa! Vẫn thích ăn dưa hấu hơn! Chủ nhân là pháp lực cao nhất Trường An, ăn miếng lớn nhất là đúng !"
Bạch Cơ hài lòng : "Sau thức ăn của Phiêu Miểu các cũng tiết kiệm, việc giao cho Ly Nô. Nếu phát hiện lãng phí thì ngươi sẽ ăn vỏ dưa mỗi ngày!"
"Vâng, chủ nhân! Ly Nô chắc chắn lãng phí!"
Mặt Nguyên Diệu nhăn nhó như mướp đắng, trăng mà gặm dưa hấu, hiểu cảm thấy những ngày sắp tới sẽ khó khăn.
Gió mát , mùa hè khắc nghiệt khó chịu.
Sáng hôm đó, Nguyên Diệu cảm thấy nóng chịu nổi, ở cửa Phiêu Miểu các, hy vọng làn gió lùa qua mang chút mát mẻ. Tuy nhiên chút gió nào.
Quạt Bạch Cơ thu , chỉ đến giữa trưa lúc nóng nhất mới phép lấy quạt trong một thời gian ngắn. Theo lời Bạch Cơ, quạt dùng lâu sẽ hỏng, quá lãng phí.
Châu Bác Thiết mang chậu tụ bảo bảy ngày, nhưng cơn ác mộng mà mang đến chỉ mới bắt đầu.
Bạch Cơ chịu ảnh hưởng sâu sắc từ Châu Bác Thiết, quyết định sống tiết kiệm, Ly Nô noi gương , hết lòng cắt giảm ăn mặc, Nguyên Diệu khổ kể xiết.
Trước hết, Phiêu Miểu các từ ba bữa một ngày chuyển thành hai bữa, bữa trưa chỉ uống nước lọc. Vì Ly Nô cho rằng mùa hè nóng bức vốn khẩu vị, chi bằng ít một bữa.
Trước , bữa sáng của Phiêu Miểu các phong phú, Ly Nô thường tùy theo tâm trạng mà đổi thực đơn, giờ thì chỉ uống cháo bột mì hoặc cháo kê, món kèm là dưa muối. Mỗi chỉ húp một bát cháo, ăn hai miếng dưa muối.
Bữa tối đỡ hơn chút, dù thịt cá đa phần vẫn là dưa muối, nhưng ít nhất bánh hồ thể ăn no. Hơn nữa, nhờ sự thỉnh cầu mạnh mẽ của Ly Nô, Bạch Cơ đồng ý mỗi bảy ngày ăn cá một .
Tính nhẩm thì hôm nay là ngày ăn cá, Ly Nô từ sáng sớm vui vẻ mua cá.
Nguyên Diệu cảm thấy vô cùng nóng bức, bụng cũng đói cồn cào.
Bạch Cơ từ trong bước , thấy tiểu thư sinh mặt nhăn nhó ở cửa, : "Hiên Chi ở cửa? Có đang chờ gì ?"
Nguyên Diệu đáp: "Tiểu sinh đang chờ đến giữa trưa, để thể dùng quạt."
Bạch Cơ : "Tâm tĩnh tự nhiên mát, Hiên Chi nên phụ thuộc ngoại vật."
Nguyên Diệu : "Tiểu sinh đói đến nỗi bụng kêu cồn cào, mà tĩnh ."
Bạch Cơ mỉm : "Uống nhiều nước là , no bụng giải nhiệt."
Nguyên Diệu tức giận.
lúc đó, Ly Nô mua cá về.
Ly Nô mang theo một con cá vược nhỏ, vui, thưa với Bạch Cơ: "Chủ nhân, Ly Nô mấy ngày nay đói đến còn sức, tranh chuột của lầu Vạn Trân, chỉ cướp một con cá nhỏ ."
Bạch Cơ : "Cá nhỏ cũng là cá, rẻ hơn lãng phí."
Ly Nô : "Chủ nhân, Ly Nô bảy ngày ăn cá khô, cảm thấy sức, thể..."
Bạch Cơ mỉm ngắt lời: "Uống nhiều nước là ."
Con mèo đen chạy nhanh sân , thật sự đến bên giếng cổ uống nước.