Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 3: Giấc mộng của mèo
Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:38
Lượt xem: 25
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong giấc mộng , về thời Hạ Thương xa xưa, khi con và phi nhân và tồn tại thế gian, chẳng hề phân biệt.
Một con mèo đen nhỏ cô đơn bước con đường hoang dã, lang thang nhân gian bao năm. Là một mèo yêu tu luyện suốt năm trăm năm, nó chẳng tham vọng lớn lao gì, chỉ cần mỗi ngày ăn cá no bụng là mãn nguyện .
Mơ ước duy nhất của nó trong đời mèo chính là ăn hết loại cá đời.
Mèo đen nhỏ lang thang khắp nơi để tìm đủ loại cá ngon. Nghe ngoài Cửu Châu biển cả mênh mông, trong biển cả những loài cá mà đất liền , điều đó nó vô cùng khát khao. Còn đồn rằng trong biển cả tộc rồng, rồng là chúa tể biển cả, tất cả loài cá đều thuộc về tộc rồng. Thời , giữa ngàn yêu vạn quỷ lưu truyền một lời đồn, rằng vua của loài rồng đến nhân gian, vì nó từng gây phong ba bão táp ở tứ hải lục giới nên Phật Tổ phạt nó, cho trở biển mà thu thập nhân quả nơi nhân gian.
Mèo đen nhỏ suy nghĩ nhanh như chớp, nếu nó thể đ.á.n.h bại long vương, bắt vua thuộc hạ thì tất cả cá trong biển sẽ thuộc về nó. Khi , nó sẽ ăn hết cá đời, sẽ còn chịu đói trong những mùa đông tuyết phủ núi sông khi thể bắt cá.
Từ khi cha mất, nó và bất hòa, mỗi đứa một nơi chẳng gặp . Lang thang một lâu, đôi khi nó cũng cảm thấy cô độc. Nghĩ mà xem, một con rồng thuộc hạ, bắt cá cho nó còn bầu bạn với nó thì cũng tệ.
Khi , đô thành của nhân gian là Trấn Ấn, đồn long vương đang ở đó, mèo đen nhỏ bèn lên đường tìm long vương.
Dù là đô thành, Trấn Ấn cũng chẳng mấy phồn hoa, ngoài hoàng cung , phần lớn nhà cửa đều đơn sơ chất phác, chỉ tường thành là xây cao và kiên cố. Ngoài tường thành là nơi ở của nô lệ, bên trong là của quý tộc và dân thường.
Mèo đen nhỏ ít khi tiếp xúc với con , đến Trấn Ấn, xung quanh khiến nó phần quen. Nó hỏi thăm các yêu quỷ về long vương, nhưng mỗi kẻ một lời, ai nhất quán.
Có kẻ bảo long vương hóa thành , đang sống trong thành để buôn bán. Kẻ khác long vương là một con rồng dữ, sống trong núi ngoài thành, hung dữ và tàn nhẫn, thích săn g.i.ế.c yêu quỷ và con . Có kẻ còn bảo long vương thực là một vị thần, sống trong thần điện của hoàng cung, hưởng thụ lễ vật của nhân loại.
Mèo đen nhỏ tìm kiếm mấy ngày, từ ngoài thành đến hoàng cung, từ trong thành đến ngoại ô nhưng vẫn chẳng thấy long vương .
Hôm , mèo đen nhỏ đang bắt cá bên bờ sông ngoại thành, chẳng hiểu dù cá trong sông bơi lội tấp nập nó vẫn bắt con nào. Bụng đói cồn cào, nó bên bờ sông, ấm ức dỗi hờn.
Bất chợt một thiếu nữ áo trắng, dung nhan như họa, từ từ tiến , dùng đôi mắt long lanh mèo đen nhỏ .
Mèo đen nhỏ ngước , chỉ thấy thiếu nữ áo trắng nhẹ nhàng tựa tiên, đôi mắt đen nhánh như vũ, bên khóe mắt trái một nốt ruồi son như máu. Nàng tuy mỉm , nhưng đáy mắt trống rỗng, hoang vắng.
"Nghe , ngươi đang tìm long vương?" Thiếu nữ áo trắng khẽ .
Chú mèo đen nhỏ gật đầu. Nó chỉ ghét con mà cũng chẳng thích gần gũi với những thứ phi nhân nên vốn định chạy . hiểu , cô nương một mùi hương mà nó ưa thích, như thể mùi của nhiều cá. Nghĩ một lúc, nó quyết định chạy nữa.
"Tại ngươi tìm Long Vương?" Cô nương áo trắng mỉm hỏi.
Mèo đen nhỏ trả lời: "Ta cần một kẻ bắt cá, mà Long Vương thì hợp với công việc ."
Cô nương áo trắng liếc mèo đen nhỏ một lúc càng tươi hơn: "Ước của ngươi là Long Vương kẻ bắt cá cho ngươi, chỉ là ăn cá thôi?"
"Ăn cá." mèo đen nhỏ ngần ngại trả lời ngay.
Cô nương áo trắng nhẹ vẫy tay, một con cá nhỏ từ trong sông nhảy lên, rơi ngay miệng của mèo đen nhỏ.
Mèo đen nhỏ bụng đói cồn cào, lập tức mở miệng nuốt chửng con cá.
Cô nương áo trắng vuốt nhẹ đầu mèo đen : "Ước nguyện của ngươi thành hiện thực."
Mèo đen nhỏ l.i.ế.m môi, : "Vẫn ! Ta ăn nhiều cá hơn! Ta thật nhiều cá, ăn hoài hết!"
Cô nương áo trắng mỉm : "Ta thể giúp ngươi thực hiện điều đó. đời thứ đều trao đổi. Ta cho ngươi cá ăn hết, ngươi sẽ cho gì?"
Mèo đen nhỏ nghĩ một lúc : "Ta cá, hấp cá, nấu cá, nướng cá, món nào cũng . Ta nấu cá ngon. Nếu ngươi cho cá ăn mãi hết, sẽ nấu cá cho ngươi ăn."
Cô nương áo trắng trầm ngâm một lát, nhớ bao năm ở nhân gian, vì nấu nướng nên ăn yêu quái để lấp đầy bụng. Điều lợi cho việc tích tụ nhân quả, một đầu bếp cũng tệ.
Cô nương áo trắng đảo mắt một vòng, : "Được thôi. ngoài việc nấu ăn, ngươi còn đủ công việc lặt vặt giúp ."
Mèo đen nhỏ trả lời: "Được, miễn là thiếu cá."
Cô nương áo trắng : "Vậy thì ký hợp đồng trăm năm ."
Nàng lấy một tấm thẻ gỗ, dùng d.a.o khắc lên đó năm chữ tượng hình: "Cá", "Mèo", "Nô", "Trăm Năm".
Cô nương đưa tấm thẻ cho mèo đen nhỏ để ký tên, nhưng mèo đen nhỏ chữ, bèn đặt móng vuốt của lên để dấu chân mèo.
"Ngươi tên là gì?" Cô nương áo trắng mỉm hỏi mèo đen nhỏ.
"A Ly." mèo đen nhỏ trả lời.
"Vậy từ giờ gọi ngươi là Ly Nô nhé." Cô nương vung tay, nhiều con cá sống động nhảy lên khỏi mặt nước lao đến mặt mèo đen nhỏ.
Mèo đen nhỏ vui sướng vô bờ, ăn thỏa thích đến khi no căng bụng.
"Ta nên gọi ngươi là gì?" mèo đen nhỏ ngừng ăn, ợ một cái hỏi cô nương áo trắng.
"Cứ gọi là chủ nhân." cô nương áo trắng mỉm đáp.
"Chủ nhân!" mèo đen nhỏ vui vẻ gọi.
"Ly Nô, trời còn sớm, chúng về Phiêu Miểu Các ." cô nương áo trắng .
"Chủ nhân, Phiêu Miểu Các là nơi nào?"
"Là nơi mà từ nay ngươi sẽ ở."
"Phiêu Miểu Các ở ?"
"Phiêu Miểu Các ở trong giấc mơ của nhân gian."
Lá vàng rơi khắp núi non, chim nhạn cô độc bay lượn giữa trời chiều. Cô nương áo trắng và mèo đen nhỏ bước con đường hoang vu, qua những đám cỏ dại và bụi khói mịt mù.
Bỗng mèo đen nhỏ dừng , : "Chủ nhân, Ly Nô chợt nhớ còn một việc xong."
"Việc gì ?"
"Ly Nô còn tìm Long Vương bắt nó thuộc hạ. Khi nào Ly Nô thu phục Long Vương, chủ nhân sẽ hai thuộc hạ ." mèo đen nhỏ nghiêm túc .
"Không cần tìm Long Vương nữa . Vừa nãy quên , chính là Long Vương." Nữ t.ử áo trắng mỉm , đôi mắt híp thành một đường.
"Hả!" mèo đen giật nhảy bật lên.
Long Vương híp mắt, : "Mau thôi. Một lát nữa là cổng thành đóng ."
Đầu mèo đen rối tung như mớ bòng bong. Nó nhận ước nguyện ăn cá của thành hiện thực, nhưng thứ dường như trái ngược . Long Vương thành thuộc hạ của nó, mà chính nó trở thành thuộc hạ của Long Vương. nghĩ , mèo cá ăn, chủ thuộc hạ cũng chẳng gì khác biệt.
Mèo đen vui vẻ chạy theo nữ t.ử áo trắng, cùng nàng trở về Phiêu Miểu các.
Nguyên Diệu quên mất sự nguy hiểm, trong đầu nhanh chóng xoay chuyển. Một lát , bừng tỉnh, phát hiện giấc mơ của mèo đen đổi thành một khung cảnh khác.
Trong Phiêu Miểu các, mèo đen giữa đống cá phủ kín cả bầu trời, bụng căng tròn vì ăn quá nhiều. Nó chỉ ăn cá ngủ, Nguyên Diệu thấy cũng đang trong giấc mơ của mèo trở thành nô bộc của nó. mèo đen sai khiến, bắt đủ thứ, khi vui còn mắng tơi tả. Khi sai khiến , vẻ mặt của mèo đen tràn ngập thỏa mãn, vô cùng vui sướng.
Trong mơ, Nguyên Diệu giận lắm, lớn tiếng : "Ly Nô lão đừng sai khiến tiểu sinh như nữa!"
Thế nhưng, trong mơ mèo đen chẳng thấy gì, vẫn tiếp tục lệnh và bắt việc.
Nguyên Diệu chợt tỉnh, phát hiện đang cạnh đóa hoa tai mèo đen. Bên , Hoàng im, gương mặt chút cảm xúc, quan sát chằm chằm.
Gió chiều nhẹ thoảng, những đóa hoa trong sân khẽ đung đưa như trong giấc mơ.
Nguyên Diệu chú ý thấy cạnh đóa hoa tai mèo một bông hoa đuôi cáo màu đỏ rực. Hắn ngập ngừng, hỏi: "Cái ... là Hồ Thập Tam Lang chứ?"
Hoàng trả lời: "Ngươi thì là thôi."
Nguyên Diệu chăm chú bông hoa đuôi cáo, một nữa hòa giấc mơ của nó.
Đó là một giấc mơ tuyệt . Núi Thúy Hoa phủ màu xanh biếc, thung lũng tĩnh mịch và tuyệt mỹ, nơi đàn hồ ly chín đuôi linh hoạt sinh sống, tự do tự tại, lo âu.
Một con hồ ly nhỏ màu đỏ một bạn , đó là mèo đen hiền lành và dịu dàng. Chúng bao giờ cãi , ngày nào cũng vui chơi giữa rừng hoa. Mùa xuân, chúng cùng chạy đồng cỏ ngắm hoa nở rực rỡ. Đêm hè, chúng bên ao sen đếm . Mùa thu, chúng ăn nho rừng núi. Đông về, khi tuyết phủ trắng trời, chúng cùng đến thành Trường An hoa lệ ngắm hội đèn lồng.
Chúng là đôi bạn nhất đời, bao giờ tranh cãi, luôn gắn bó yêu thương.
Nguyên Diệu há hốc miệng, trong mơ Hồ Thập Tam Lang trở thành bạn của Ly Nô?! "Ngày nghĩ gì, đêm mơ nấy." chẳng lẽ trong thâm tâm Hồ Thập Tam Lang thật sự kết bạn với Ly Nô ?!
Nguyên Diệu trở về hiện thực, xuống những bông hoa đủ màu sắc chân, nghĩ đến việc mỗi bông hoa đều là một hoặc phi nhân, khiến rùng .
Nguyên Diệu Hoàng , giọng run run hỏi: "Sao ngài biến thành hoa ?"
Hoàng trả lời: "Bởi vì thích những giấc mộng phù sinh. Ta yêu cái . Chúng sinh sẽ đổi và tàn lụi, nhưng giấc mộng thì vĩnh cửu. Mỗi ngày thấy những giấc mơ của đó là một niềm vui thú đặc biệt."
Nguyên Diệu run rẩy hỏi: "Vậy đều c.h.ế.t ?"
Hoàng : "Người c.h.ế.t sẽ mơ. Có những loài hoa khó trồng, chăm mãi cũng chẳng còn mơ nữa. Khi sẽ bán những bông hoa còn giấc mơ."
Nguyên Diệu vườn đầy những bông hoa , trong lòng tràn ngập nỗi sợ hãi vô hạn. Hắn nghĩ đến việc những bông hoa thực đều là...
"Ngươi... ngươi định biến thành hoa ?"
"Ngươi, nhất định trở thành hoa của ." Hoàng lạnh lùng đáp.
Dưới ánh trăng bạc như sương, chiếu xuống những tia sáng trắng lạnh lẽo. Hoàng vươn tay, tóm lấy Nguyên Diệu, kéo đại sảnh.
Nguyên Diệu cố sức vùng vẫy, nhưng tay của Hoàng như chiếc kìm sắt, sức mạnh cũng đáng sợ vô cùng. Hắn cách nào thoát , chỉ thể bất lực để Hoàng lôi .
Trong đại sảnh, gió đêm lùa khe cửa, hương hoa dành dành và lai hương nhè nhẹ thoảng qua. Vì thắp nến nên căn phòng tối đen chỉ ánh sáng kỳ lạ phát từ chiếc giường La Hán, những bông hoa xung quanh dường như đang kêu gào trong đêm tĩnh mịch.
Trên giường La Hán, bông hoa tím mà Vi Ngạn biến thành lặng lẽ nở rộ, những đường vân xoắn ốc cánh hoa tựa như một đời , u huyền và vô tận, đan xen giấc mơ của .
Hoàng kéo Nguyên Diệu lên giường, buộc xuống. Ngay khoảnh khắc xuống, Nguyên Diệu cảm nhận như vô bàn tay từ chiếc giường La Hán vươn , nắm chặt lấy , khiến thể cử động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-3-giac-mong-cua-meo.html.]
Hoàng bưng chén Phù Sinh nguội, rót thứ xanh ngắt đó miệng Nguyên Diệu. Dù cố gắng kháng cự nhưng vẫn nuốt hai ngụm. Không lâu , cảm thấy dần trở nên mơ hồ, thể như chìm trong giường.
Bạch Cơ, cứu ! Nguyên Diệu thầm hét lên trong tâm trí.
Trên chiếc giường La Hán tỏa sáng trong bóng tối, một bông hoa trong suốt, tinh khiết như pha lê từ từ nở rộ, như trong mộng.
"Thật quá!" Hoàng trong gió đêm, mặt thốt lên biểu cảm.
Năm Quang Trạch, Đông đô Lạc Dương và Tây kinh Trường An đều là những đô thị phồn hoa, giàu và thịnh vượng. Nhất là Trường An, xưng tụng là đô thị lớn nhất phương Đông, sánh ngang với thành La Mã của Đại Tần bên phương Tây, như hai viên ngọc sáng ngời ở hai đầu của thế giới.
Thế gian thanh bình, ngoài con và muông thú, yêu ma quỷ quái nào tồn tại. Động vật cũng tiếng , chẳng sự linh thông.
Nguyên Diệu lời di ngôn của mẫu , từ Tương Châu đến Trường An tìm họ hàng và tham dự kỳ thi, mong tìm con đường công danh. Hắn đến Vi phủ, Vi gia đón tiếp nồng hậu. Vi Đức Huyền trọng tình cũ, Vi phu nhân Trịnh thị cũng là thông tình đạt lý. Vợ chồng họ đối đãi với Nguyên Diệu . Theo hôn ước định, họ chọn ngày lành để cho Nguyên Diệu và Vi Phi Yên thành .
Sau khi thành hôn với Vi Phi Yên, Nguyên Diệu ở Vi gia ôn tập chuẩn cho kỳ thi. Vi Phi Yên dịu dàng, hiền thục, lễ nghĩa, vợ chồng họ sống hòa thuận, cầm sắt hài hòa.
Vào mùa xuân năm , quả nhiên Nguyên Diệu đỗ đạt công danh, đắc ý ngựa hí tung vó, một ngày ngắm trọn hoa nở khắp Trường An. Thời gian trôi nhanh như nước, Nguyên Diệu quan tại Phượng Các, thoắt cái ba năm. Vi Phi Yên cũng sinh cho một đôi trai gái.
Xuân qua hạ đến, thu đông , bốn mùa luân chuyển, Nguyên Diệu trong chốn quan trường lúc thăng lúc trầm, cuộc đời cũng trải qua bao biến cố thăng trầm. Khi kịp nhận , là một lão già tóc bạc. Hắn vẫn còn quan ở Trường An, suốt đời tuy lúc thăng trầm nhưng cũng đến nỗi tệ, sống một cuộc đời đủ bình yên.
Dưới mắt đời, Nguyên Diệu một cuộc sống viên mãn: công danh hiển đạt, con cháu đầy đàn. Thế nhưng sâu thẳm trong lòng luôn cảm thấy quên những điều quan trọng, để trống thể lấp đầy, khiến cuộc đời trở nên thiếu thiện.
Nguyên Diệu cả đời sợ ma quỷ, cũng chẳng ngại thần linh, nhưng sợ nước và mèo. Nỗi sợ ăn sâu tâm trí khiến luôn né tránh hai thứ .
Cuối cùng, trong một ngày tuyết trắng phủ kín còn hoa nở, Nguyên Diệu rời bỏ cõi đời với mái tóc bạc phơ và nụ mãn nguyện môi.
Ngày hôm vẫn là giấc mơ cũ lặp .
, giấc mơ đôi chút khác biệt. Thời gian là triều Cao Tông, phụ của Nguyên Diệu, Nguyên Đoạn Chương, vì xin lập họ Võ mà Võ hậu trọng dụng, thăng lên chức vị cao.
Nguyên Diệu sinh và lớn lên ở Trường An, trong một gia đình quan , từ nhỏ sống trong nhung lụa, hề nếm trải khổ đau gió sương.
Khi trưởng thành, theo lệnh phụ mẫu kết hôn với Nhị tiểu thư Vi gia, Vi Phi Yên, dịu dàng, hiền thục. Hai sống với kính trọng như tân, sinh hạ một trai một gái.
Nguyên Diệu trải qua những thăng trầm trong quan trường, bao năm bôn ba, già nua. Cả đời giàu sang phú quý, con cháu đủ đầy, nhưng trong lòng vẫn thấy thiếu vắng điều gì đó. Hắn cảm giác lãng quên những và việc quan trọng nhất cuộc đời.
Cả đời sợ ma, sợ thần, nhưng sợ nước và mèo. Nỗi sợ bám rễ sâu thẳm, khiến thể đối diện.
Đến ngày thứ ba, giấc mơ vẫn lặp như . Nguyên Diệu cưới vợ, sinh con, qua sinh lão bệnh tử, cả đời chìm nổi trong chốn quan trường, cuối cùng trở về với cát bụi. Có những lúc cảm thấy một việc trong đời vô cùng quen thuộc, như thể từng trải qua ở đó, nhưng khi cố nhớ , chẳng thể nào tìm thấy hồi ức nào cụ thể. Cứ thế, lặp lặp trong vòng của giấc mơ.
Nguyên Diệu trở thành một bông hoa, liên tục trải qua đời sống trong mơ, từ sinh đến tử. Dù đôi khi chi tiết khác, nhưng quỹ đạo cuộc đời vẫn đổi. Đời là mộng, mộng là đời, cứ mãi mê đắm trong những giấc mơ thể thoát , tưởng rằng đó là cuộc sống thực. khi tỉnh dậy, lẽ mới nhận rằng đó cũng chỉ là một giấc mơ khác.
Nguyên Diệu chẳng mơ bao lâu, chỉ nhớ loáng thoáng rằng trong một kiếp nào đó, khi ngước trời thấy bóng dáng một con rồng trắng lướt qua mây.
Có ai đó gọi tên từ cõi hư : "Hiên Chi!"
Âm thanh quen thuộc nhưng mờ ảo.
Hắn cố gắng lắng nhưng còn thấy gì nữa.
Một đời là một giấc mộng, một kiếp là một vòng luân hồi. Nguyên Diệu luôn cảm thấy linh hồn thiếu sót điều gì, như quên những điều quan trọng nhất trong cuộc sống. Hắn đắm chìm trong giấc mơ của đời , luân hồi giữa sinh và tử, thể tỉnh giấc.
Trong giấc mơ , Nguyên Diệu vẫn trong sân vườn nhà cũ ở Tương Châu, giàn hoa t.ử đằng.
Một đứa trẻ tầm bảy tuổi ngước những bông t.ử đằng tím mê hồn. Dù còn nhỏ nhưng Nguyên Diệu cảm giác mộng đời như khói mây, dẫu chẳng thể hiểu rõ về những thăng trầm của đời .
Khi Nguyên Diệu nhỏ đang thẫn thờ, giàn t.ử đằng khẽ rung lên, một bông hoa mũ cỏ màu xanh lam bất ngờ trồi . Nhìn thấy Nguyên Diệu, bông hoa bèn mở miệng : "Trời ơi! Nguyên công tử, cuối cùng cũng tìm thấy ngươi !"
Hoa ?!
Tiểu Nguyên Diệu từng thấy cảnh tượng kỳ lạ đến , sợ quá bèn òa lên, đầu chạy .
Bông hoa mũ cỏ vội nhảy khỏi giàn t.ử đằng, đuổi theo, chạy gọi: "Nguyên công tử, đừng chạy! Ta khó khăn mới lẻn giấc mơ để tìm ngươi! Mọi đều trông cậy ngươi cả đó!"
Nguyên Diệu chạy vội về phòng của nương là Vương thị. Cả run lẩy bẩy vì sợ hãi. Vương thị, đang việc thêu thùa, thấy thế bèn đặt tấm vải thêu xuống, dịu dàng: "Con thế ? Lại nghịch ngợm ở hả?"
Nguyên Diệu mím môi, chẳng nên lời, chỉ lao lòng nương.
"Nương ơi!"
"Con ngoan của nương." Vương thị vuốt nhẹ đầu Nguyên Diệu, giọng đầy âu yếm.
Vòng tay ấm áp của nương khiến Nguyên Diệu an tâm hơn, dần quên mất chuyện bông hoa mũ cỏ . khi liếc mắt qua tấm vải thêu của Vương thị thì trông thấy bông hoa mũ cỏ màu xanh . Trên tấm vải, nó đang rung rinh và cất lời: "Nguyên công tử! Ngươi chạy nhanh quá, suýt thì đuổi kịp!"
Nguyên Diệu hoảng sợ hét lớn "Aaaa!" ngất lịm trong lòng Vương thị.
Vương thị hốt hoảng, lay con trai gọi gia nhân: "Mau tới đây! Công t.ử sợ rằng trúng phong tà , mau gọi lão gia tới!"
Nguyên Diệu tỉnh lúc đèn trong nhà lên. Nguyên Đoạn Chương và Vương thị thở phào nhẹ nhõm khi thấy con trai tỉnh. Đám gia nhân tất bật qua , còn nhũ mẫu thì chăm sóc cho Nguyên Diệu bữa tối.
Dù đầu óc vẫn mơ màng, tâm trạng Nguyên Diệu định hơn. Hắn bắt đầu nghĩ rằng chuyện bông hoa mũ cỏ chỉ là ảo giác giấc mơ. khi nhũ mẫu cúi châm đèn, gương mặt bà đột nhiên biến thành một bông hoa mũ cỏ màu xanh.
Bông hoa mũ cỏ cất giọng: "Nguyên công tử, tỉnh ! Mọi đều trông cậy ngươi đấy!"
Nguyên Diệu sợ đến mức òa lên. Nguyên Đoạn Chương, Vương thị và cả đám gia nhân hối hả chạy tới.
Suốt mấy ngày , bông hoa mũ cỏ kỳ lạ xuất hiện khắp nơi trong cuộc sống của Nguyên Diệu. Nó chui từ trong tách , lay động trong gương đồng, mọc đầu của đám nha , thậm chí cánh bướm bay lượn trong vườn cũng hình dáng của bông hoa mũ cỏ màu xanh. Duy chỉ Nguyên Diệu thấy và thấy, còn xung quanh đều gì.
Ban đầu, Nguyên Diệu sợ, nhưng dần dần cũng quen và thỉnh thoảng còn trò chuyện với bông hoa.
Nguyên Diệu hỏi: "Ngươi là yêu quái ? Tại tìm ?"
Bông hoa mũ cỏ thở dài: "Ta... là một kẻ khốn khổ! Mọi đều ngủ say trong giấc mộng trần thế , chỉ thể tìm đến công t.ử thôi."
"Mọi là ai?"
"Những như Bạch Cơ, Ly Nô, Vi công tử, Hồ Thập Tam Lang, và còn nhiều nữa."
"Bạch Cơ, Ly Nô, Vi công tử, Hồ Thập Tam Lang... là ai?" Nguyên Diệu ngơ ngác hỏi.
"Ôi Nguyên công tử, họ đều là bạn của ngươi." Bông hoa mũ cỏ buồn bã rủ xuống.
"Ta chẳng nhớ những bạn như thế." Nguyên Diệu hoang mang .
"Công t.ử quên khác thì thôi, nhưng ngươi thể quên Bạch Cơ . Nàng vì cứu ngươi mà tới nhà Hoàng ở phường Khúc Trì cũng cuốn ảo cảnh của giấc mộng trần thế, hóa thành một bông hoa, cách nào thoát . Giờ đây, Bạch Cơ cũng đang say trong mộng tỉnh ! Ôi! Ta thực sự nên cho Bạch Cơ ngươi tới nhà Hoàng . Bây giờ thì chuyện hỏng hết , ai cũng lạc trong giấc mộng trần thế !"
Nguyên Diệu nức nở: "Ta hiểu ngươi đang gì... hu hu..."
Bông hoa mũ cỏ vội vàng trấn an: "Nguyên công t.ử đừng ! Nếu ngươi tỉnh khỏi giấc mộng trần thế thì ngươi sẽ nhớ và chuyện trong đời thực ."
"Ta sợ quá!" Nguyên Diệu cảm thấy nỗi sợ hãi lạ lùng trong lòng. Dù thứ xung quanh vẫn còn nguyên vẹn nhưng cảm giác như đang dần mất cả thế giới trong giấc mộng trần thế .
"Nguyên công t.ử tin Bạch Cơ ?" Hoa mũ cỏ hỏi.
"Ta... Bạch Cơ là ai." Nguyên Diệu nhỏ đáp.
Hoa mũ cỏ dẫn Nguyên Diệu giếng sân, : "Bạch Cơ là một con rồng, nàng một mối dây ràng buộc sâu đậm với ngươi. Vì cứu ngươi, nàng cũng mắc kẹt trong mộng cảnh, giờ chỉ thể trông chờ ngươi thôi."
Khi hoa mũ cỏ Bạch Cơ là rồng, trong đầu Nguyên Diệu bỗng hiện lên những ảo ảnh, như thể thấy bóng dáng một con rồng bay vút qua bầu trời cao. Đó là cảnh tượng xuất hiện trong giấc mơ của qua bao kiếp, dù luân hồi bao nhiêu cũng chẳng thể phai mờ. Hắn quên Bạch Cơ nhưng bóng rồng vẫn luôn in sâu tâm hồn, bao giờ phai nhòa.
Hoa mũ cỏ chỉ về miệng giếng, bảo: "Nhảy xuống, ngươi sẽ tỉnh khỏi giấc mộng ."
Nguyên Diệu giật há hốc mồm, thật ? Hóa Ly Nô trở thành nô lệ của Bạch Cơ như ! Con mèo đen nhỏ bé Nguyên Diệu nhảy xuống giếng, nhưng ngay cả trẻ con cũng nhảy xuống giếng sẽ c.h.ế.t đuối.
Hoa mũ cỏ sốt ruột : "Nguyên công tử, đừng chần chừ nữa! Nhảy xuống , ngươi sẽ tỉnh ."
Nguyên Diệu sợ hãi lắc đầu.
Hoa mũ cỏ : "Nếu ngươi tỉnh thì sẽ còn mãi trong mộng. Ngươi đang ở trong mộng đấy. Vì Bạch Cơ nên hãy nhảy xuống !"
Nguyên Diệu miệng giếng đen ngòm, dường như một lực hút bí ẩn khiến sợ, tiến gần hơn.
"Hiên Chi, mau tỉnh !"
"Mọt sách, tỉnh !"
"Nguyên công tử, hãy tỉnh !"
Từ giếng vọng những tiếng thì thầm, quen thuộc xa lạ. Dưới giếng dường như chứa đựng thứ gì đó quý giá với Nguyên Diệu, thứ mà thế giới hề . đồng thời cái giếng cũng ẩn chứa cái c.h.ế.t đáng sợ. Sự sống và cái c.h.ế.t, bờ và bờ , vượt qua dòng sông t.ử thần mới thể đến bờ để tìm thứ quý giá của .
Cái c.h.ế.t quả thực đáng sợ.
việc quên điều quý giá còn đau đớn hơn cả cái c.h.ế.t.
Nguyên Diệu cảm nhận luồng khí ẩm ướt ấm áp và quen thuộc từ đáy giếng phả lên. Hắn bước từng bước đến gần miệng giếng nhảy thẳng xuống.
Tiếng kêu thét của v.ú già vang lên bên tai : "Có ai ! Thiếu công t.ử rơi xuống giếng !"
Hư hư ảo ảo, thật giả lẫn lộn.
Mơ trong mộng, kiếp kiếp .
Nước giếng lạnh băng tràn cổ họng khiến Nguyên Diệu khó thở, đầu óc trống rỗng. Hoa mũ cỏ dập dờn mắt , hình dáng ngày càng méo mó, còn ý thức thì mờ dần, cuối cùng chìm bóng tối.