Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 3: Hạc tiên

Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:29:58
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sư t.ử rời , Bạch Cơ vội vã bước hậu viện tìm đà điểu.

Ngọc Hồng Anh lan đến hành lang, dây leo chằng chịt, xanh um mát rượi, từng chùm quả đỏ như máu.

Nguyên Diệu những dây leo xanh và những quả đỏ khắp sân lo lắng.

"Bạch Cơ, ngọc Hồng Anh sức sống quá mạnh mẽ, chúng sẽ mọc khắp cả Phiêu Miểu các chứ?"

Bạch Cơ cũng lo lắng, : "Có lẽ là do pháp trận phá hủy, chúng mới bắt đầu sinh sôi mạnh mẽ. Theo đà thì tối nay Hiên Chi sẽ ngủ ngọc Hồng Anh ."

Nguyên Diệu mặt mày ủ rũ : "Ngươi mau nghĩ cách nào đó để chúng mọc nữa ."

"Nước đổ thể hốt , đà sinh trưởng thể ngăn chặn, cũng còn cách nào." Bạch Cơ giơ tay, lạc quan : "Chờ khi chúng hút hết dinh dưỡng đất thì lẽ sẽ khô héo. Hơn nữa, nghĩ theo hướng thì nếu nhiều ngọc Hồng Anh như sẽ đủ mứt đủ cho cả năm."

Nguyên Diệu nhăn nhó. Hắn lo lắng ngọc Hồng Anh tiếp tục mọc nuốt chửng Phiêu Miểu các, họ sẽ đường mà ngủ mất.

Bạch Cơ bước sân, đẩy những dây leo dày đặc để tìm đà điểu.

"Gr...gr..." Đà điểu dường như Bạch Cơ đang tìm nó, bất chợt thò đầu khỏi dây leo, giả tiếng kêu của chim hạc.

"Ngươi ở đây ." Bạch Cơ xuống bên cạnh đà điểu, thì thầm với nó điều gì đó.

Đà điểu dường như hiểu lời của Bạch Cơ, nó kêu "gr..gr..." để đáp .

Bạch Cơ và đà điểu chuyện với , nhưng Nguyên Diệu ở xa quá nên rõ Bạch Cơ đang gì. Nguyên Diệu tò mò về cuộc trò chuyện giữa Bạch Cơ và đà điểu nhưng cũng dám hỏi nhiều. Cuối cùng Bạch Cơ dậy lên bầu trời xanh thẳm.

Đà điểu cũng ngẩng đầu lên trời, trong đôi mắt tròn và trong suốt của nó phản chiếu cả bầu trời.

Khoảng chạng vạng, Ly Nô từ núi Thúy Hoa trở về, mang theo những vết thương . Nguyên Diệu chỉ cần dùng ngón chân cũng đoán là nó xung đột và đ.á.n.h với Hồ Thập Tam Lang. khi Bạch Cơ hỏi Ly Nô tại thương, Ly Nô : "Trên đường bất cẩn ngã một cái, con hồ ly thối đó ngày mai nó sẽ đến."

Bạch Cơ cũng hỏi nhiều, chỉ : "Trên kệ trong phòng Bồ đề lộ, hiệu quả cho việc chữa trị tổn thương gân cốt. Ly Nô, tối mai xa, ngươi cũng cùng , yên tâm để ngươi và Thập Tam Lang ở Phiêu Miểu các."

Mỗi khi con mèo đen và con hồ ly đỏ đụng , đều sẽ xảy một trận đấu ác liệt, và Phiêu Miểu các cũng sẽ phá hủy nữa.

"Thế thì quá. Ly Nô cũng suốt ngày cái mặt thối của con hồ ly chín đuôi đó." Ly Nô cũng hỏi Bạch Cơ sẽ bèn đồng ý ngay.

"Cùng là chín đuôi gây thù hằn? Ly Nô lão , ngươi nên hòa thuận với Thập Tam Lang thì hơn." Nguyên Diệu khi đang bôi Bồ đề lộ cho con mèo đen trong phòng.

Con mèo đen lườm tiểu thư sinh một cái, : "Trừ khi nhật nguyệt tinh tú đều ở chân, thác chảy ngược dòng, lửa cháy trong nước, mới thể hòa thuận với con hồ ly thối đó."

"Ừm. Những điều đó đều là chuyện thể." Nguyên Diệu lẩm bẩm.

"Vậy nên thể hòa thuận với con hồ ly thối đó !" Con mèo đen giận dữ .

Nguyên Diệu nghẹn họng gì.

Bạch Cơ dùng giấy trắng cắt thành tám chuỗi chuông, dùng bút chu sa hai chữ "Thỏ Linh" lên mỗi chuỗi chuông. Sau đó, nàng đốt tám chuỗi chuông giấy, khi tro giấy gió thổi bay , trong đống tro lộ tám chuỗi chuông đồng tinh xảo.

Bạch Cơ lệnh cho Nguyên Diệu treo các chuông đồng ở tám vị trí của Phiêu Miểu các, Nguyên Diệu lượt treo hết các chuông. Hắn thấy hiểu vì mỗi khi gió xuân thổi qua, chuông đồng đung đưa trong gió nhưng phát âm thanh.

Nguyên Diệu hỏi Bạch Cơ: "Sao những chuông kêu thế?"

Bạch Cơ thảnh thơi uống , : "Vì thỏ đến mà. Tối mai khi chúng Bạch Ngọc Kinh, nhờ Thập Tam Lang bắt thỏ giúp ."

"Chúng ?! Tiểu sinh cũng Bạch Ngọc Kinh ?"

"Tất nhiên . Khó khăn lắm mới lên trời một , Hiên Chi mở mang tầm mắt ? Bạch Ngọc Kinh là một nơi kỳ diệu và đẽ đấy." Bạch Cơ .

Nguyên Diệu động lòng. Bạch Ngọc Kinh, cái tên thấy .

Bạch Cơ : "Nếu đủ thời gian thì chúng còn thể đến cung trăng chơi, gặp gỡ Hằng Nga tiên tử. Hằng Nga tiên t.ử là một đại mỹ nhân tuyệt sắc, ngay cả hoa Mộc Tê màu tuyết trắng nở ánh trăng cũng sánh với vẻ của nàng."

Nguyên Diệu càng thêm động lòng. Từ nhỏ, cung trăng tiên t.ử Hằng Nga xinh , và luôn khao khát gặp gỡ.

"Được. Tiểu sinh ." Nguyên Diệu đồng ý.

Thấy Nguyên Diệu mặt mày say mê, Bạch Cơ tinh quái: "Hiện tại, trong cung trăng đang thiếu một giã thuốc, nếu Hiên Chi thể chịu khổ thì thể . Như thì ngày nào cũng thể thấy tiên t.ử Hằng Nga ."

"Tiểu sinh giã thuốc, cũng phân biệt d.ư.ợ.c liệu... Không đúng! Tiểu sinh ý định ngày ngày gặp tiên t.ử Hằng Nga! Tiểu sinh tuyệt đối ý nghĩ tôn kính tiên tử!!"

Thấy mặt tiểu thư sinh đỏ bừng, cố gắng tranh luận, Bạch Cơ ha hả hài lòng rời ... Trêu chọc tiểu thư sinh là một trong ba sở thích lớn của con rồng yêu . Hai sở thích còn của nó, một là chặt c.h.é.m khách, hai là sai khiến tiểu thư sinh.

Ly Nô tối nay món cá Hồng Anh, mùi vị kỳ quái. Bạch Cơ và Nguyên Diệu chỉ ăn một miếng ăn miếng thứ hai. Ly Nô đành tự ăn gần hết bát cá Hồng Anh.

Bữa tối của đà điểu là một đĩa lớn ngọc Hồng Anh và ba hũ rượu bồ đào. ... Bạch Cơ rộng lượng với đà điểu, thậm chí lấy rượu bồ đào Tây Vực mà nàng chuẩn để uống mùa hè cho nó uống.

Nguyên Diệu hiểu tại Bạch Cơ rộng lượng với đà điểu như , trong lòng bối rối.

Mặt trăng lên, ánh sáng trong veo phủ khắp đất.

Đêm nay trăng tròn còn thiếu một góc, đêm mai mới là trăng tròn . Ngọc Hồng Anh lan đến đại sảnh, Nguyên Diệu sợ hãi, Bạch Cơ cũng cách nào, chỉ khuyên Nguyên Diệu cố chịu đựng một chút.

Nguyên Diệu thể ngủ ở đại sảnh, Bạch Cơ bảo ngủ chung với Ly Nô ở trong phòng, Ly Nô nhưng cũng thể trái lời Bạch Cơ đành miễn cưỡng đồng ý.

Nguyên Diệu và Ly Nô trải chăn , cạnh trong phòng.

Sau khi tắt đèn, Ly Nô nhanh chóng ngủ phát tiếng ngáy nhỏ.

Nguyên Diệu thể ngủ, trong yên tĩnh của đêm đen, dường như thể thấy tiếng dây leo của ngọc Hồng Anh đang mọc điên cuồng. Tuy nhiên, dần dần Nguyên Diệu cũng buồn ngủ, rơi giấc mơ.

Sáng hôm , khi Nguyên Diệu tỉnh dậy thì trời sáng rõ. Ánh nắng màu hổ phách chiếu qua khe lá và dây leo xanh biếc, trở thành một màu vàng xanh nhạt.

Đầu óc Nguyên Diệu còn tỉnh táo, thích nghi với màu vàng xanh mặt. Hắn ngơ ngác cửa sổ và dầm nhà dây leo xanh phủ kín, đầu óc trống rỗng.

Ly Nô bên cạnh Nguyên Diệu tỉnh dậy từ lâu, nhưng rời khỏi giường.

Ly Nô liếc Nguyên Diệu, : "Mọt sách tỉnh ?"

Nguyên Diệu như tỉnh mộng, đáp: "Tỉnh ."

"Thế thì tiếp tục thôi."

"Tại tiếp tục ?" Nguyên Diệu hiểu.

Ly Nô thở dài, : "Vì chúng đều dây leo trói chặt đất ."

Nguyên Diệu cúi đầu , mới phát hiện và Ly Nô đều dây leo của ngọc Hồng Anh quấn chặt. Hắn thử vùng vẫy, nhưng thể nào thoát khỏi sự ràng buộc, đành cùng với Ly Nô, mắt mở trừng trừng.

Khi mặt trời lên cao, Bạch Cơ xõa tóc, ngáp dài bước xuống cầu thang đầy dây leo, tóc còn vương vài chùm ngọc Hồng Anh. Vừa , nàng buồn rầu : "Ngọc Hồng Anh mọc đến gối của , cứ thế cách . Ủa, Hiên Chi, Ly Nô, các ngươi dậy nữa?"

Nguyên Diệu và Ly Nô dây leo che kín, chỉ còn hai cái đầu lộ ngoài.

Nguyên Diệu mặt mày khổ sở : "Tiểu sinh tỉnh dậy thì dây leo quấn chặt, thể dậy nổi."

Ly Nô cũng : "Chủ nhân, Ly Nô sắp siết c.h.ế.t ."

Bạch Cơ lấy con d.a.o từ kệ dây leo quấn, cắt đứt dây leo Nguyên Diệu và Ly Nô. Nguyên Diệu và Ly Nô mới dậy bắt đầu vận động tay chân.

Nhìn khắp nơi, Phiêu Miểu các gần như ngọc Hồng Anh phủ kín, ngay cả kệ và quầy hàng cũng đầy dây leo xanh.

Bạch Cơ buồn bã, Nguyên Diệu sợ hãi, Ly Nô cũng quen.

Nguyên Diệu khuyên Bạch Cơ nhổ ngọc Hồng Anh .

Bạch Cơ : "Cứ chịu đựng chút, đợi bắt thỏ nhổ. Hơn nữa, cũng thể nhổ ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-3-hac-tien.html.]

Buổi trưa, Hồ Thập Tam Lang đến thăm. Mặc dù vài vết cào nhưng con hồ ly đỏ nhỏ vẫn tươi tắn, đàng hoàng mặt Bạch Cơ, lễ phép : "Vì hôm qua bất ngờ thương nên mỗ đến trễ một ngày, thật vô cùng xin ."

Nói xong, con hồ ly nhỏ liếc con mèo đen, vết thương hôm qua là do đ.á.n.h với nó.

Bạch Cơ : "Thập Tam Lang đến . Trên kệ bồ đề lộ, cho vết thương ngoài. Ly Nô, lấy bồ đề lộ cho Thập Tam Lang."

Con mèo đen vui, nhưng thể trái lời chủ nhân, nó hài lòng lấy bồ đề lộ, đặt mặt Hồ Thập Tam Lang.

Con hồ ly nhỏ đầu , con mèo đen.

"Cảm ơn Bạch Cơ."

Bạch Cơ : "Thực , ngoài mứt còn nhờ Thập Tam Lang giúp trông coi Phiêu Miểu các vài ngày, và giúp bắt một con thỏ trắng."

Tai con hồ ly nhỏ dựng lên, : "Trông coi Phiêu Miểu các? Bắt thỏ trắng?"

" ." Bạch Cơ nhỏ với con hồ ly nhỏ vài câu.

Con hồ ly nhỏ nghiêm túc gật đầu, : "Mỗ sẽ cố gắng hết sức, phụ lòng Bạch Cơ giao phó."

Trăng tròn lên cao, ánh sáng trong veo phủ khắp thành Trường An.

Phiêu Miểu các ngọc Hồng Anh phủ kín, xanh um tươi .

chỗ ngủ, con hồ ly nhỏ dùng dây leo một cái võng treo trong hành lang, nó còn cẩn thận dùng hoa tươi trang trí, trông .

Nguyên Diệu khen con hồ ly nhỏ khéo tay, Bạch Cơ khen con hồ ly nhỏ tỉ mỉ, con hồ ly nhỏ vui.

Con mèo đen thấy thì chế nhạo: "Giống y nữ nhân, thấy hổ . Đỏ xanh loè loẹt, gu thẩm mỹ thật tầm thường."

Con hồ ly nhỏ tức giận, nhưng nhịn.

"Thôi . Nguyên công t.ử , đại trượng phu nên rộng lượng, mỗ chấp với loại bụng hẹp hòi như ngươi."

Ly Nô tức giận, nhào tới c.ắ.n con hồ ly nhỏ, nhưng vì Bạch Cơ ở đây nên nó dám càn. Nó liếc mắt, lấy dây leo một con hồ ly nhỏ dùng móng vuốt cào nó cho hả giận.

Con hồ ly nhỏ thấy , tức đến mặt xanh mét. nghĩ đến việc Ly Nô tối nay xa, nó bèn nhịn cơn giận .

Nguyên Diệu bầu trời đêm bao la, mặt mày khổ sở : "Bạch Cơ, tiểu sinh sợ, thể ?"

"Không ." Bạch Cơ dứt khoát .

Đà điểu bên cạnh Nguyên Diệu, nó "gr..." một tiếng, dùng đầu nhỏ dụi mặt Nguyên Diệu như đang an ủi đừng lo lắng.

Nguyên Diệu với đà điểu: "Ngươi lên trời, nên hiểu nỗi lo của tiểu sinh."

Đà điểu "gr..." một tiếng, như đang phản đối.

Bạch Cơ : "Ai ? Nó cũng sẽ cùng chúng lên trời. Nếu nó thì chúng thể đến Bạch Ngọc Kinh ."

Nguyên Diệu ngờ vực hiểu.

Bạch Cơ bí ẩn, cũng giải thích cho Nguyên Diệu.

Nửa đêm, ánh trăng tròn trở nên mờ ảo trong suốt.

Bạch Cơ lấy một bình ngọc nhỏ cỡ lòng bàn tay từ trong tay áo, mở nắp bình, thổi một trong bình ngọc. Một làn khói mờ mờ ảo ảo từ trong bình ngọc bay lên, thẳng tới bầu trời đêm.

Nguyên Diệu lên bầu trời nhưng thấy gì cả.

Tuy nhiên, dường như, chỉ là dường như thôi, trăng tròn trở nên mờ ảo hơn. Một làn mây ngũ sắc nửa trong suốt chậm rãi hạ xuống, rơi sân của Phiêu Miểu các.

Đà điểu bước tới ánh trăng, ngẩng đầu nuốt làn mây ngũ sắc miệng.

Khi làn mây ngũ sắc nuốt hết bụng đà điểu, đà điểu bắt đầu múa lượn như một con hạc tiên.

Bạch Cơ thu bình ngọc tay áo, mỉm đà điểu.

Nguyên Diệu ngượng ngùng : "Nó tưởng là hạc tiên ."

Bạch Cơ : "Nó vốn dĩ là hạc tiên. Không chỉ là hạc tiên, nó từng là tiên hạc trời."

Khi lời Bạch Cơ dứt, một ánh sáng năm màu vụt qua, con đà điểu mập mạp biến mất, đó là một con hạc trắng tinh, dáng vẻ thanh thoát nơi đà điểu đang múa lượn.

Trên đầu hạc một nhúm màu đỏ như vương miện, nó mở đôi mắt linh động và trong veo Bạch Cơ và Nguyên Diệu, : "Ta thể khôi phục hình dạng tiên hạc, trở thiên đình, thực sự vui mừng."

Bạch Cơ : "Đây chỉ là một kiếp nạn nhỏ nhặt của ngươi thôi, vượt qua sẽ nữa. Thời gian còn sớm, xin tiên hạc hãy đưa chúng đến Bạch Ngọc Kinh."

Hạc tiên : "Đợi triệu tập các đồng bạn. Thế gian quá nguy hiểm, đưa tất cả các tiên hạc thế gian lên ba mươi sáu tầng trời."

Bạch Cơ định ngăn cản thì hạc tiên bay mất.

Nguyên Diệu ngạc nhiên, hỏi: "Bạch Cơ, chuyện thế?"

Bạch Cơ giải thích: "Con đà điểu là tiên hạc trời, vì uống say rượu, vi phạm quy định thiên đình nên các tiên phạt biến thành đà điểu, xuống trần chịu nạn. Chỉ khi ăn mây ngũ sắc từ cung trăng thì nó mới thể khôi phục hình dạng tiên hạc. Ta hứa với nó, khi nó ăn mây ngũ sắc thì nó sẽ đưa chúng đến Bạch Ngọc Kinh."

"À, hóa nó thực sự là hạc tiên!" Nguyên Diệu nên lời. Hắn nhớ đến cảnh chế giễu đà điểu, ông lão đ.á.n.h đà điểu thì thấy chua xót, ai tin nó là hạc tiên cũng ai đối xử t.ử tế với nó, chắc chắn nó chịu nhiều khổ sở ở trần gian và thất vọng về thế gian.

Bạch Cơ lo lắng : "Nếu tiên hạc thực sự đưa tất cả các hạc lên trời, thì thế gian sẽ còn hạc nữa."

Khoảng chừng một nén hương , tiếng hạc vang lên từ xa "gr... gr...", ánh sáng trắng xuất hiện dần dần bầu trời đêm, từ từ mở rộng thành một vùng lớn.

Khi điểm sáng trắng gần Phiêu Miểu các, Nguyên Diệu mới rõ đó là hàng trăm con hạc tiên. Những con hạc tiên bay lượn bầu trời Phiêu Miểu các, con đầu chính là hạc tiên.

"Hạccc..." Hạc tiên kêu một tiếng dài, cùng với vài con hạc tiên hạ xuống mặt đất, các con hạc tiên khác vẫn tiếp tục bay lượn .

Hạc tiên giữa đám dây leo xanh, với Bạch Cơ: "Đi đến Bạch Ngọc Kinh thôi."

Bạch Cơ mỉm với Nguyên Diệu: "Hiên Chi, chuẩn đến Bạch Ngọc Kinh nhé."

Nguyên Diệu sợ hãi, nuốt nước bọt, run rẩy hỏi: "Đi bằng cách nào?"

Bạch Cơ : "Cưỡi hạc."

Bạch Cơ chọn một con hạc trắng tinh cưỡi lưng nó. Hạc dùng đầu dụi tay Bạch Cơ, dang cánh bay lên bầu trời đêm.

Ly Nô chọn một con hạc vẻ kiêu ngạo, cưỡi lưng nó, con hạc chở Ly Nô, nhắm mắt chịu dang cánh. Ly Nô đành chọn một con hạc ánh mắt hiền hòa, con hạc ngại chở Ly Nô, nó vươn cánh đầy đặn bay lên bầu trời đêm.

Nguyên Diệu chọn con hạc nào, đang lưỡng lự thì hạc tiên đến bên cạnh, : "Ta chở , nhưng ngươi ân với , chấp nhận phá lệ chở ngươi đến Bạch Ngọc Kinh."

Nguyên Diệu cảm thấy vinh dự và ngạc nhiên, : "Việc ... phiền hạc tiên ..."

Hạc tiên hòa nhã : "Trong ba trăm năm phạt đà điểu, ngươi là duy nhất đối xử t.ử tế với . Ta chấp nhận chở ngươi lên thiên cung, xin đừng từ chối."

"Vậy... đành theo . Cảm ơn hạc tiên." Nguyên Diệu cúi chào, cưỡi lên hạc tiên.

Hạc tiên vươn cánh, chở tiểu thư sinh bay lên bầu trời đêm.

"Hạc... hạc..." Hạc tiên kêu một tiếng dài, dẫn theo hàng trăm con hạc cùng bay ánh trăng.

Con hồ ly nhỏ trong sân Phiêu Miểu các, ngẩng đầu Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô và các con hạc dần bay xa, lặng lẽ cầu nguyện cho họ một chuyến bình an.

(bé hồ ly ngoan ghê lun )

 

Loading...