Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 4: Đột tử
Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:17
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phiêu Miểu các.
Đang là buổi sáng, Nguyên Diệu lau chiếc bình hoa suy nghĩ về thơ ca. Gần đây, dự định một bộ tứ thời ca, ghi thời gian bốn mùa ở Phiêu Miểu các.
Tuy nhiên vì bụng đói, tiểu thư sinh chẳng thể hứng thơ. Tiểu thư sinh cau mày với Bạch Cơ, đang cầm một chiếc gương cắm hoa: "Bạch Cơ, tiểu sinh đói quá!"
Bạch Cơ mỉm : "Hiên Chi cố chịu một chút, đến giờ ăn trưa ."
Tiểu thư sinh khổ sở : "Đến giờ ăn trưa cũng vô ích, dù cũng chỉ uống nước. Bạch Cơ, thể ăn gì để lấp đầy bụng ?"
Bạch Cơ nghĩ một lúc, mỉm : "Có thể ăn đất. Đất thể lấp đầy bụng. Năm đói kém con đều sống sót nhờ cách ."
Nguyên Diệu tức giận, tiếp tục chuyện với con rồng yêu Chu Bác Thiết đầu độc đến mức tiết kiệm thành điên nữa. Hắn phẩy tay áo vườn .
"Hiên Chi thế?" Bạch Cơ hỏi.
"Tiểu sinh ăn đất." Nguyên Diệu bực bội .
"Bên ngoài nhiều đất, Hiên Chi ăn đất thì ngoài ăn. Ăn đất nhà thì quá lãng phí." Con rồng yêu .
Nguyên Diệu đành ngoài tìm đất ăn.
Nguyên Diệu đến chợ Tây, sờ tay áo, thấy tiền tháng chỉ còn một văn. Dù Phiêu Miểu các lo ăn ở nhưng với mức tiết kiệm điên khùng gần đây của Bạch Cơ, thì một bình thường c.h.ế.t đói từ lâu. Tiền tháng và tháng của Nguyên Diệu đều dùng để bù đắp cho ăn uống của . Nếu cứ tiếp tục thế , nghĩ chắc chắn thể sống nổi.
Một văn thể mua bánh canh tôm, Nguyên Diệu đành đến cửa hàng bánh, mua hai chiếc bánh vừng. Hắn cầm một chiếc c.ắ.n từng miếng lớn.
Vừa ăn bánh vừng Nguyên Diệu lang thang ở chợ Tây. Khi qua một cửa hàng cá khô, vô tình thấy một con mèo đen đang bệ đá xanh gần đó, ăn ngấu nghiến một túi cá khô thơm ngon.
Con mèo đen trông quen thuộc, Ly Nô thì là ai?!
"Ly Nô lão !" Nguyên Diệu gọi từ xa.
Con mèo đen đang say mê ăn cá khô nên thấy.
Nguyên Diệu đành đến gần, hắng giọng một tiếng, gọi: "Ly Nô lão !"
Con mèo đen giật khi gọi, suýt nữa cá khô mắc nghẹn. Nó ngẩng đầu thấy Nguyên Diệu thì vô cùng hoảng sợ, nhanh chóng xung quanh thấy Bạch Cơ, mới yên tâm.
"Đồ mọt sách ngốc! Ngươi sợ c.h.ế.t khiếp!" Con mèo đen vui mắng.
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Ly Nô lão , ngươi hái rau dại ở ngoài cổng Kim Quang ? Sao trốn ở chợ Tây ăn trộm cá khô?"
Con mèo đen vui : "Đồ mọt sách ngốc! Không ăn cá khô sức, sức thì hái rau dại ?! Hơn nữa ngươi chẳng cũng đang ăn trộm bánh vừng ?!"
Tiểu thư sinh phân bua: "Bánh vừng là tiểu sinh dùng tiền tháng của mua, ăn trộm."
"Cá khô cũng là dùng tiền tháng của mua, là tiền tháng của tháng , tháng và tháng nữa!" Con mèo đen .
Trời nắng gắt, một một mèo mái hiên ven đường, một ăn bánh vừng, một mèo ăn cá khô, họ ăn trò chuyện.
"Ly Nô lão , cuộc sống thể tiếp tục nữa. Ngươi thể khuyên Bạch Cơ đừng tiếp tục như thế ?"
"Mọt sách ngốc, cũng trở ngày tháng ăn cá thoải mái, nhưng nếu nàng chịu lời khuyên thì là chủ nhân . Phải đợi nàng tự hiểu , sống như thế nữa, chúng mới thể trở cuộc sống thoải mái."
"Bạch Cơ khi nào mới hiểu ? Tiểu sinh sắp chịu nổi ."
"Ai . Ta cũng sắp chịu nổi ." Ly Nô cũng thể chịu nổi nữa. Không mặc kệ giống như , gần đây Bạch Cơ kiểm tra kỹ tiền mua đồ ăn, nó dám ngày nào cũng lén lấy tiền mua cá khô nếu sẽ khớp sổ sách.
Nhiều năm qua, tiền tiêu hàng tháng của Ly Nô hầu như đều tiêu hết, là để mua cá khô thơm để ăn, tích lũy gì để phòng . Cứ tiếp tục thế , Ly Nô cũng lo lắng rằng sẽ c.h.ế.t đói.
Đột nhiên, mắt của Ly Nô sáng lên, nghĩ điều gì: "Có ! Trong chậu tụ bảo vô tận tài bảo, mọt sách ngốc, chúng đến Phù Vũ Cư lấy một ít tài bảo để ứng cứu !"
"Ngươi điên ? Ly Nô lão ! Bây giờ chậu tụ bảo là của ông chủ Chu, với tính cách của ông sẽ đồng ý cho ngươi lấy tài bảo ."
"Hi hi! chậu tụ bảo đúng là của ông chủ Chu, nhưng còn Tiểu Thông mà, mối quan hệ với Tiểu Thông, kêu lén cho một ít tiền tài ứng cứu."
Nguyên Diệu đồng ý với đề nghị của Ly Nô vì thấy . Ly Nô định tự , Nguyên Diệu lo lắng Ly Nô một sẽ ăn đòn roi của Chu Bác Thiết, đành đồng ý cùng , nếu chuyện gì thì còn thể chăm sóc nó.
Sau khi ăn no, một một mèo đội nắng gắt về phía Phù Vũ Cư.
Chợ Tây, Phù Vũ Cư.
Cửa lớn Phù Vũ Cư đóng chặt, cửa vẫn treo biển "kiểm kê", bên trong mơ hồ truyền tiếng của nữ nhân.
Nguyên Diệu trong lòng nghi hoặc, trong Phù Vũ Cư tiếng của nữ nhân? Người nữ nhân là ai? Chẳng lẽ là Chu phu nhân? Bà tại ?
Nguyên Diệu định gõ cửa, cửa lớn đột nhiên tự mở . Vương Nguyên Bảo mặt mày u ám bước , thấy Nguyên Diệu và Ly Nô, ngẩn .
Nguyên Diệu : "Tiểu sinh đến thăm ông chủ Chu."
Vương Nguyên Bảo mặt mày u ám thôi, : "Ông chủ... ông chủ... ai! Chủ mẫu đang ở bên trong, tiểu nhân thông báo một tiếng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-4-dot-tu.html.]
Một lúc , Vương Nguyên Bảo bước : "Chủ mẫu mời ngài . Tiểu nhân còn mời đại phu, tiễn hai vị ."
Vương Nguyên Bảo vội vàng rời .
Nguyên Diệu kỳ lạ, mời đại phu gì? Bên trong bệnh ? Ai bệnh thế?
Nguyên Diệu và Ly Nô bước Phù Vũ Cư, về phía hậu viện. Hậu viện bừa bộn, bày đầy những cái cuốc, xẻng sắt, mấy cây trúc Phượng Vĩ chặt đổ ngổn ngang, giữa sân còn đào một cái hố lớn.
Ly Nô ngửi thử, mặt mày thất vọng, : "A! Tiểu Thông còn ở đây, linh vật mới đứt , lấy tài bảo ."
"Hả?!" Nguyên Diệu kinh ngạc hiểu.
Ly Nô giải thích, : "Mọt sách ngốc, còn ngoài thành hái rau dại nên đây, lát nữa ngươi tự về Phiêu Miểu các nhế."
Ly Nô rời , Nguyên Diệu giữa sân, nên về Phiêu Miểu các nên phòng gặp Chu phu nhân.
Hắn tò mò xảy chuyện gì, nghĩ ngợi một lúc vẫn quyết định bước phòng.
Phòng khách tối tăm, mấy bộ y phục dở treo lơ lửng, đất rải rác ít tiền vàng bạc. Chu phu nhân bên giường La Hán, Chu Bác Thiết thẳng giường.
Nguyên Diệu quanh, thấy chậu tụ bảo đặt một cái bàn gỗ, bên trong trống rỗng, tiền tài cũng thấy bóng dáng Tiểu Thông.
Nguyên Diệu về phía Chu Bác Thiết giường, khỏi giật . Nếu mặc y phục của Chu Bác Thiết thì Nguyên Diệu thật sự nhận đó là ông , chỉ thấy mặt ông xám ngoét, mắt hõm sâu, như hút cạn, chỉ còn một bộ da bọc xương.
Chu Bác Thiết im giường, rõ sống c.h.ế.t.
Chu phu nhân thấy Nguyên Diệu, ngừng , dậy : "Nguyên công t.ử đến thật đúng lúc, hỏi ngươi vài chuyện."
"Chu... Chu phu nhân cứ hỏi." Không hiểu tại , Nguyên Diệu cảm thấy bất an.
Chu phu nhân : "Từ khi ông lão mang cái chậu tụ bảo gì đó từ Phiêu Miểu các về, ông như ma ám, thể thỏa mãn lòng tham vàng bạc châu báu. Ta dù là nữ nhân cũng chậu tụ bảo là vật tà ma, đời gì tài bảo vô tận. Dù mà vô độ như cũng sẽ khiến rơi ma đạo. Ta khuyên ông nhiều nhưng , bây giờ thì thành như thế ! Hu hu..."
Chu Bác Thiết từ khi chậu tụ bảo, điên cuồng tích góp tài sản, tiết chế. Chu phu nhân khuyên bèn tức giận bỏ về nhà nương đẻ.
Mấy ngày , Chu Bác Thiết phái Vương Nguyên Bảo đến đón Chu phu nhân, bà tưởng chồng hối cải yên tâm về cửa tiệm, bèn trở về. Ai ngờ, Chu Bác Thiết đón Chu phu nhân về là vì thiếu đào hầm trong sân, tiện thuê ngoài mới để bà về giúp.
Thấy chồng những tiết chế mà càng tham lam hơn, Chu phu nhân giận lo. Bà thấy Chu Bác Thiết càng lấy tài bảo từ chậu, càng gầy , tinh thần càng kém, luôn lo lắng ông sẽ gặp chuyện.
Sáng nay, Chu Bác Thiết đang đào hầm thì đột nhiên ngã quỵ trong sân. Chu phu nhân và Vương Nguyên Bảo gọi mãi phản ứng. Nhìn chồng như bệnh nặng, Chu phu nhân lo lắng, bảo Vương Nguyên Bảo mời đại phu, còn thì đau lòng .
Chu phu nhân chỉ chậu tụ bảo bàn, với Nguyên Diệu: "Nguyên công tử, rốt cuộc đây là vật tà ma gì mà hại chồng thành thế ..."
Nguyên Diệu cũng , đành : "Chu phu nhân, đây chỉ là một cái chậu tụ bảo."
Đột nhiên, Chu Bác Thiết mở to mắt, , tay quờ quạng: "Chậu tụ bảo... chậu tụ bảo của ?!"
Chu phu nhân , giận đau lòng: "Đã bệnh đến thế ông còn nghĩ đến chậu tụ bảo hả?!"
Chu Bác Thiết để ý lời vợ, vẫn , mắt bừng bừng như lửa, trông lạ lùng đáng sợ: "Nhanh đào hầm! Nhanh lấy thêm tài bảo!! Ta cần thêm tài bảo!!!"
Chu phu nhân , định mở miệng mắng chồng, nhưng kịp Chu Bác Thiết đột nhiên co giật vài cái, im động đậy.
Chu Trần Thị và Vương Nguyên Bảo định thần kỹ, chỉ thấy Chu Bác Thiết cứng đờ, đồng t.ử giãn , hiển nhiên qua đời. Tuy nhiên, mắt Chu Bác Thiết trợn trừng, chằm chằm , trông đáng sợ.
Chu phu nhân thấy chồng đột t.ử thì vô cùng đau lòng, bật nức nở.
Nguyên Diệu thấy Chu Bác Thiết c.h.ế.t cũng cảm thấy buồn, kìm nước mắt.
Chu phu nhân một lúc mới nhớ đến việc lo tang lễ, chuẩn thông báo cho hàng xóm láng giềng.
Nguyên Diệu gặp đúng lúc Chu Bác Thiết qua đời, thể từ chối đành ở giúp đỡ.
Nguyên Diệu thấy Chu Bác Thiết c.h.ế.t nhắm mắt, : "Chu phu nhân, ông chủ Chu thế lẽ sẽ khiến bằng quyến thuộc sợ hãi, giúp ông nhắm mắt ."
Chu phu nhân thấy Nguyên Diệu lý, bà đưa tay giúp chồng nhắm mắt, nhưng thử vài đều thành công. Chu phu nhân mắng: "Lão già , c.h.ế.t thì việc cũng hết, ông còn điều gì yên tâm nữa chứ?"
Chu Bác Thiết vẫn nhắm mắt.
Nguyên Diệu suy nghĩ một chút, nhặt một đồng tiền từ đất lên đến bên giường, đặt tay Chu Bác Thiết.
Chu Bác Thiết nắm chặt đồng tiền mới nhắm mắt .
Chu phu nhân thấy , đau lòng tức giận, bật t.h.ả.m thiết: "Lão già , tham tiền cả đời, c.h.ế.t mà còn cầm đồng tiền mới nhắm mắt! Hu hu..."
Chu phu nhân đau lòng thôi, Nguyên Diệu đành giúp thông báo hàng xóm. Vương Nguyên Bảo mời đại phu về, thấy ông chủ c.h.ế.t cũng đau lòng rơi lệ, giúp lo hậu sự.
Khi Nguyên Diệu rời khỏi Phù Vũ Cư, Chu phu nhân đưa chậu tụ bảo cho mang : "Lão già để một hầm đầy vàng bạc châu báu cũng đủ để sống đến hết đời. Vật phúc hưởng, vẫn nên trả cho Phiêu Miểu các."
Nguyên Diệu an ủi Chu phu nhân vài câu, theo ý bà, mang chậu tụ bảo trở về Phiêu Miểu các.