Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 4: Tiểu Điệp
Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:22
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vì dụng cụ nhà bếp và các món ăn chuẩn cho bữa tối đều lửa thiêu rụi, giờ chợ tan, cũng bắt đầu giờ giới nghiêm thể ngoài mua thức ăn. Ly Nô đành luộc vài quả trứng gà với nước, thêm một con cá muối nướng chín bởi đám cháy, cùng vài chiếc bánh mì nướng cháy coi như bữa tối cho ba .
Bạch Cơ và Nguyên Diệu bận rộn cả ngày, ăn ngon lành.
Ly Nô thì hứng ăn, chỉ đó thất thần.
Nguyên Diệu chịu nổi, hỏi: "Ly Nô lão ? Từ hôm qua ngươi kỳ lạ , hôm nay cháy nhà bếp, chắc chắn là tâm sự ."
Ly Nô liếc Nguyên Diệu, : "Đồ mọt sách c.h.ế.t tiệt, đốt nhà ngươi ?! Chủ nhân còn gì ngươi lắm lời thế!"
Nguyên Diệu : "Ý là nếu ngươi tâm sự phiền muộn gì thì cứ , đừng để trong lòng. Chúng cùng sống một mái nhà, nếu giúp chắc chắn sẽ ngơ. Hôm nay ngươi đốt nhà bếp là chuyện nhỏ, ngày nào đó nếu đốt phòng khách, đốt kho hàng, gây tai họa c.h.ế.t thì là trò đùa ."
Bạch Cơ cũng : "Hiên Chi đúng. Ly Nô, phiền muộn gì thì cứ ."
Ly Nô gãi đầu ngại ngùng, cuối cùng cũng mở miệng.
"Chủ nhân, Ly Nô... Ly Nô lấy nương tử! Mong chủ nhân chủ!"
Bạch Cơ : "Thì là chuyện nhỏ nhặt . Ngươi và bạn hơn ngàn năm, chuyện nhỏ chủ nhân chắc chắn sẽ lo liệu cho ngươi! Phiêu Miểu các nuôi thêm hai con mèo cũng tệ, dù cũng thiếu nhân lực."
Nguyên Diệu hỏi: "Ly Nô lão , đối phương là mèo nhà nào thế? Người thành hôn cần ba môi sáu lễ, nhưng mèo thì ? Dù đối phương là nhà quyền quý gia đình bình dân thì chúng cũng thể thiếu lễ."
Ly Nô lớn tiếng: "Ai cưới một con mèo?!"
Bạch Cơ ngạc nhiên: "Đối phương là mèo ư?"
Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Chẳng lẽ là một con chó?!"
Ly Nô lớn: "Không mèo cũng chó, mà là một con cá!"
Bạch Cơ và Nguyên Diệu con cá nướng bàn, hiểu chợt cảm thấy khó ăn.
Ly Nô ăn cá nướng kể tâm sự của .
Từ sự kiện mèo Ngọc Diện, Ly Nô gặp bạn thời thơ ấu là A Thử, họ thỉnh thoảng cùng chơi. Ly Nô dành dụm mũ cho A Thử suốt hơn ngàn năm, A Thử tuy chê gu thẩm mỹ của Ly Nô nhưng vẫn cảm động bởi tình bạn của nó. Biết sinh nhật của Ly Nô sắp tới nên A Thử quyết định tặng Ly Nô một món quà sinh nhật. Vì Ly Nô thích cá, A Thử định tặng nó một con cá.
Hôm qua, A Thử hẹn Ly Nô chọn cá, Ly Nô đợi ở chợ cá từ sớm nhưng A Thử chê vì chỉ ăn.
A Thử dẫn Ly Nô lòng vòng ở chợ Tây, đến một cửa hàng bán cá cảnh của ngoại quốc.
Ly Nô quanh, thấy trong các bể kính, chậu pha lê đủ loại cá đủ màu sắc, dáng vẻ xinh . Có những con lớn như cá chép đỏ, cá ngân long, nhỏ thì như cá thần tiên, cá la hán, cá đuôi phượng, nhiều loại cá đẽ mà tên. Những con cá bơi lội mắt Ly Nô, tỏa vẻ quyến rũ mê hoặc.
Thời Đường, việc nuôi cá cảnh cũng là một thú tiêu khiển tao nhã của tầng lớp quý tộc Trường An. Ai hồ mới xây sẽ bỏ tiền mua cá chép, cá la hán thả để cảnh. Một cá cảnh biển mang từ nơi xa về Trường An, dù sống lâu cũng ưa chuộng, những con cá màu sắc rực rỡ, dáng vẻ mắt nên hiếm , giá cao. Thêm đó, đời sống ngắn ngủi của cá biển càng tăng thêm vẻ "hồng nhan bạc mệnh", quý tộc mê mẩn. Nhà nào mở tiệc thi thơ mà một bể kính chứa cá cảnh biển rực rỡ thì sang trọng và tiếng.
A Thử định tặng Ly Nô một con cá biển, coi như đáp món quà là những chiếc mũ.
Duyên phận thường xảy trong chớp mắt.
Khi Ly Nô thấy con cá bướm mặt trăng trong bể kính, nó yêu ngay từ cái đầu tiên. Con cá bướm mặt trăng đặt riêng trong một bể kính, màu sắc rực rỡ như trong mộng, dáng vẻ uyển chuyển linh hoạt như một nàng tiên xinh . Ly Nô sống một ngàn năm trăm năm nhưng bao giờ thấy con cá nào đến , khỏi nó cho choáng váng. Nó quá ! là con cá trong mộng của nó!
Trái tim của Ly Nô đập thình thịch, tràn ngập niềm vui và hạnh phúc. Khi cá bướm mặt trăng bắt gặp ánh mắt của , Ly Nô cảm thấy nó cũng yêu , ngượng ngùng ngọt ngào.
A Thử thấy Ly Nô thích con cá bướm mặt trăng bèn hỏi giá chủ cửa hàng định mua quà sinh nhật cho Ly Nô.
Chủ cửa hàng : "Khách quan thật mắt ! Con cá bướm mặt trăng là con cá nhất trong tiệm! Khách quan hẳn là sành sỏi, cũng thách, một trăm lượng vàng."
A Thử ngoáy tai, kêu lên: "Cái gì! Ta nhầm chăng?! Con cá đắt như ?! Dù nó bằng vàng thì với kích thước cũng đáng một trăm lượng!"
Ly Nô tức giận : "A Thử, ngươi gọi nó là con cá tầm thường! Ta nghĩ nó đáng giá một trăm lượng vàng! Không, một ngàn lượng vàng, một vạn lượng vàng, tất cả vàng thế giới cũng bằng giá trị của nó trong lòng !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-4-tieu-diep.html.]
Chủ cửa hàng : "Vẫn là tiểu lão hiểu hàng! Con cá bướm mặt trăng từ nơi xa mang đến Trường An, đường duy trì nhiệt độ của nước biển để nó sống sót, cực kỳ tốn công. Thức ăn của nó cũng đắt đỏ, nuôi nó như đốt bạc! May mà nó , quan Trường An ưa chuộng. Mấy ngày Hạnh Vương tổ chức yến tiệc, đến tiệm mua một con để giúp vui, đúng là sự phong nhã."
A Thử c.ắ.n răng : "Chủ quán, một trăm lượng bạc bán ?"
Chủ cửa hàng : "Một trăm lượng bạc? Ngươi mua cá chép trong bể lớn bên ngoài . Không chọn kích thước và màu sắc, thể dư dả mia một trăm con."
A Thử khó xử. Một trăm lượng bạc là nhỏ, một trăm lượng vàng càng là giá trời, nó ngờ cá cảnh đắt đến ! Ngân sách mua quà cho Ly Nô của nó là năm mươi lượng bạc, nghĩ là nhiều lắm , nhưng mua nổi con cá nào. Biết dẫn Ly Nô đến đây, mua cá ăn cho nó còn hơn, năm mươi lượng bạc thể mua hết cả chợ cá sống còn thêm một cửa hàng cá khô.
A Thử với Ly Nô: "Than đen, là mua con cá nữa, mua hết cá sống trong chợ cho ngươi, thêm cửa hàng cá khô mà ngươi đến nữa, ?"
Ly Nô đăm đăm con cá bướm mặt trăng trong bể kính, : "Không ! Ta chỉ Tiểu Điệp thôi!"
A Thử kinh ngạc: "Tiểu Điệp?!"
Ly Nô con cá bướm mặt trăng, thì thầm: "Ta đặt tên cho nó! Nó giống như một con bướm rực rỡ bay tim , mãi mãi ở đó."
A Thử : "Than đen, ngươi điên ?! Được , ngươi nhớ đến suốt ngàn năm qua, năm nào cũng mua mũ cho , thể vô ơn, sẽ tìm cách gom đủ tiền sinh nhật ngươi để mua con cá ... , mua Tiểu Điệp tặng ngươi. Hôm nay về ."
A Thử kéo Ly Nô rời khỏi cửa hàng cá, Ly Nô lưu luyến từng bước, ánh mắt đầy quyến luyến như trái tim rơi bể kính, rơi bên cạnh con cá bướm mặt trăng.
Từ khi gặp con cá bướm mặt trăng, bóng dáng của nó luôn hiện trong mắt Ly Nô, quên , Ly Nô đắm chìm trong tình yêu, tương tư giày vò.
Bạch Cơ xong câu chuyện của Ly Nô thì ngừng ăn trứng gà, : "Ly Nô thực sự lấy... Tiểu Điệp?"
Mèo đen kiên định : "Vâng thưa chủ nhân. Ly Nô yêu nó."
Nguyên Diệu đặt đũa xuống, : "Tiểu sinh luôn cảm thấy gì đó ."
Mèo đen tức giận : "Mọt sách ngươi hiểu gì về tương tư cả!"
Tiểu thư sinh ấp úng : "Được , tiểu sinh hiểu, tiểu sinh im lặng là chứ gì."
Ly Nô van nài Bạch Cơ: "Chủ nhân, Ly Nô khó khăn lắm mới hiểu tương tư là gì, xin chủ nhân thành cho lòng tương tư của Ly Nô."
Bạch Cơ ăn bánh mì : "Ta cũng hiểu tương tư là gì, nhưng tình trạng của ngươi, bỏ tiền cũng coi như là thành nhỉ? Ta cho ngươi một trăm lượng vàng coi như vì ngươi trung thành suốt bao năm, khấu trừ tiền lương của ngươi, coi như bỏ tiền cho ngươi thành hôn."
Ly Nô vui mừng hét lên: "Tuyệt quá! Chủ nhân là nhất đời!"
Nguyên Diệu trêu chọc: "Chúc mừng Ly Nô lão thể ôm mỹ ngư về nhà."
Ly Nô vui mừng quá mức, Nguyên Diệu đang trêu chọc , hớn hở : "Cảm ơn mọt sách!"
Buổi tối, Bạch Cơ lấy một hộp vàng đưa cho Ly Nô, Ly Nô vui mừng khôn xiết cảm tạ ngớt, dự định ngày mai sẽ mua con cá bướm mặt trăng về. Ly Nô xin Bạch Cơ một bể cá kính cất trong kho, cẩn thận rửa sạch, tổ ấm cho , , cá yêu của .
Nguyên Diệu chịu nổi, bèn ngủ sớm.
Nửa đêm mơ màng, Nguyên Diệu dường như thấy Thúy Nương hát cành đào, giọng hát xa xăm, buồn bã.
"Đêm nay là đêm gì mà cỏ thơm biếc xanh. Trăng sáng cao lầu, ngóng ngàn dặm. Tương tư dài lâu, hận biệt ly. Biệt ly đau đớn, mộng hồn đứt đoạn. Tương tư dài lâu, tê tái tim gan. Tê tái tim gan, tình khó dứt!"
Tương tư, tê tái tim gan. Tương tư thực sự tê tái tim gan đến ?
Nguyên Diệu mơ thấy Bạch Cơ hóa thành một con thiên long lao xuống Đông Hải, biến mất dấu vết. Hắn bên bờ biển lớn tiếng gọi tên Bạch Cơ hết đến khác. Cổ họng khản đặc nhưng Bạch Cơ bao giờ trở nhân gian nữa. Nghĩ đến việc bao giờ gặp Bạch Cơ, tim Nguyên Diệu như vỡ tan thành từng mảnh, gan ruột đứt đoạn.
Nguyên Diệu đột nhiên tỉnh giấc, mở mắt trong bóng tối, một nữa thấy tiếng hát của Thúy Nương. Tình cảm trong giấc mơ , chẳng lẽ là tương tư ?!
Trong phòng, một con mèo đen ngửa, bốn chân chỏng lên trời, ngủ say. Nó mớ: "Tiểu Điệp... Tiểu Điệp... Ta thích ngươi!"