Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 5: Thương Hải
Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:32
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nữ đạo sĩ mỉm , : "Mọi kể xong thì bần đạo cũng kể một câu chuyện nhé. Thực , bần đạo đúng là đến Trường An thăm bạn đạo, đêm nay tình cờ mà lạc núi . Với những tìm kiếm của , bần đạo hề lòng tham, cũng cần gì. Đêm nay cùng bàn về trường sinh cũng là duyên phận, bần đạo chút hiểu về trường sinh, cũng xin vài câu."
Không từ khi nào, ngoài trời mưa nhỏ , tiếng mưa cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.
Nữ đạo sĩ bắt đầu kể chuyện.
Ngày xưa một cô nương, nàng sinh chân núi Tề Hà, một tuổi thơ và thiếu niên hạnh phúc. Tâm tính cô nương hòa nhã bình thản như biển, gì ham , chỉ mong cuộc đời giống như bao nhiêu nữ nhân khác, lấy phu quân sinh con, sống c.h.ế.t bình thường.
Tuy nhiên, tạo hóa luôn trêu . cô nương theo đuổi sự bình thường nhưng trời cho nàng sự phi thường. Một cơ duyên, Thái Thượng Lão Quân hóa độ nàng thành tiên.
Cô nương tính tình ôn hòa, bao dung chấp nhận việc trong cuộc sống, kể cả việc thành tiên. Mọi cô nương thành tiên đều ngưỡng mộ, còn lập đền thờ để cúng bái nàng. Cô nương vui cũng buồn, chỉ bình thản chấp nhận phận.
Sau khi thành tiên, nàng theo Thái Thượng Lão Quân học luyện đan, theo Tây Vương Mẫu học tiên thuật, thời gian trôi qua như nước. Không, thần tiên khái niệm thời gian, thần tiên thọ mạng ngang với trời đất. Cô nương tuy hồ đồ mà thành tiên nhưng tâm thái vẫn là của con . Nàng vẫn hiểu rõ một việc, mà những gì nàng thấy khi thành tiên khiến nàng càng sinh thêm nhiều nghi vấn, trong lòng luôn đầy những thắc mắc về trời đất vạn vật.
Cô nương thích ở nhân gian, nàng bụng, thấy gặp hoạn nạn thì tay giúp đỡ. Rất nhanh, thần tích của nàng truyền khắp nhân gian, những gặp hoạn nạn đều tin tưởng và tôn kính nàng.
Cô nương thích ở nhân gian vì nàng thích thấy sự sinh lão bệnh t.ử của con , đó là điều nàng từng khao khát nhưng giờ thể đạt .
Thời gian trôi qua, cô nương vẫn hiểu rõ bí mật của trường sinh, cũng hiểu rõ sự sinh diệt của trời đất vạn vật. Nàng sống bao lâu, chỉ nhớ bên bờ Đông Hải thấy ba bãi biển hóa nương dâu. Nàng qua Bồng Lai vài , mỗi nước hồ Bồng Lai đều cạn một nửa so với . Nhân gian trải qua vô triều đại.
Cô nương đỉnh trời, lòng càng cảm thấy mơ hồ và buồn bã. Nàng niềm vui của sự trường sinh, chỉ cảm thấy nỗi buồn của sự diệt vong.
Cô nương luôn giữa tiên giới và nhân gian, mang theo những thắc mắc của , tìm câu trả lời cho sự trường sinh.
Nữ đạo sĩ kể xong, vẫn im lặng.
Nguyên Diệu : "Trời sinh nước, và tự nhiên. Trường sinh của thần tiên khác với trường sinh của con , vì thần tiên đạo của thần tiên, suy nghĩ theo một góc độ khác thì cũng quá buồn."
Nữ đạo sĩ : "Thí chủ ngộ tính, bần đạo suy nghĩ nhiều năm mới hiểu đạo lý , thí chủ chỉ một câu chuyện . Bần đạo luôn suy nghĩ đạo tiên bằng nhân đạo, suy nghĩ nhiều năm hiểu rõ bí mật của trời đất vạn vật. Sáng mai tối, như cây Đại Xuân*, tám nghìn năm là xuân, tám nghìn năm là thu. Giờ nghĩ , trời sinh nước, đạo pháp tự nhiên, mới thể mở rộng tâm trí, tránh rơi diệt vong."
*"Thời thượng cổ loài cây đại thụ gọi là đại xuân, nó lấy tám nghìn năm mùa xuân, tám nghìn năm mùa thu."
Nguyên Diệu : "Tại hạ tuy hiểu đạo trưởng gì nhưng vẻ lý."
Cậu bé cũng nữa, rơi trầm ngâm.
Mọi cũng im lặng.
Ngoài trời mưa tạnh từ lúc nào, trời đất trở nên tĩnh lặng.
Bà lão : "Ôi chao! Mưa cũng tạnh, trời cũng sắp sáng, các vị nên chuẩn lên đường. Cậu bé ở với bà cùng họ? Cháu còn ở trong núi Lam Điền, bà sẽ bảo vệ cháu, nhưng một khi rời khỏi núi Lam Điền thì dù ức hiếp, bà cũng lo ."
Cậu bé nũng nịu: "Bà ơi, bà kể cho cháu một câu chuyện ."
Bà lão : "Bà là dân quê, câu chuyện nào để kể. Tuy nhiên, nếu bà thì thế gian cũng sẽ câu chuyện nào cả."
Cậu bé chịu thua, : "Bà ơi, bà ơi, bà kể mà."
Bà lão vẫn mỉm từ chối: "Câu chuyện của bà chỉ là những chuyện dẫn dắt tộc di cư tìm kiếm sự sống, mở mang bờ cõi. Chuyện duy nhất thể kể là bà sinh một trai một gái, vì thiên tai mà thế gian chỉ còn hai họ. Họ kết hôn với sinh con cháu. Chuyện của bà đều là chuyện xưa thời hồng hoang, khi đó lòng đơn giản, chỉ cần sống sót qua thiên tai, thú dữ là mãn nguyện. Lòng đơn giản nên những câu chuyện ly kỳ, kể sợ các cháu thấy nhàm chán."
Bà lão kể chuyện, cũng ép. Bà lão để bé quyết định ở, bé chỉ Nguyên Diệu : "Haha, vẫn kể chuyện mà."
Nguyên Diệu nhăn mặt : "Chuyện của đều như , tại hạ thực sự chuyện gì để kể."
Cậu bé : "Kể chuyện mèo bắt chuột, cáo và thỏ cũng ."
Ngoài trời mưa phùn, lửa trại vẫn cháy bập bùng.
Nguyên Diệu vắt óc suy nghĩ, chợt nhớ đến con phù du thấy ở sân lúc hoàng hôn, : "Vậy để tại hạ bịa một câu chuyện về con phù du ."
Cậu bé vỗ tay : "Hay quá, quá, kể ."
Nguyên Diệu đành bịa: "Ngày xưa một con phù du, nó sống cùng nhiều phù du khác trong một đầm nước mênh mông. Phù du sinh buổi sáng, vội trải qua thời thơ ấu và niên thiếu, trong thời gian , nó kết nhiều bạn và gặp yêu. Chúng sống vui vẻ bên . Đến chiều phù du bay đàn côn trùng để giao phối với yêu, đẻ trứng xuống nước. Sau khi mặt trời lặn phù du c.h.ế.t. Dù cuộc đời phù du ngắn ngủi, nhưng nó trải qua vui buồn, hiểu yêu thương và trân trọng. So với Đại Xuân thời thượng cổ, cuộc sống của phù du chỉ là thoáng chốc, nhưng dù ngắn ngủi đó vẫn là cuộc đời của nó."
Nguyên Diệu kể xong cuộc đời phù du, chìm suy nghĩ. Lửa trại vẫn cháy sáng, soi rọi khuôn mặt đầy tâm trạng của .
Cậu bé nghiêng đầu, suy nghĩ : "So với những câu chuyện dài dòng của , câu chuyện của thư sinh đơn giản mà thú vị hơn. Con quyết định theo ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-5-thuong-hai.html.]
Nguyên Diệu ngạc nhiên : "Tại hạ chỉ bịa câu chuyện vì nghĩ gì cả. nếu cùng tại hạ thì cũng , tại hạ sẽ đưa về nhà, tránh để phụ mẫu lo lắng."
Bạch Cơ bé cùng Nguyên Diệu thì vui, : "Mọi cũng , ép buộc, mà là nó tự nguyện cùng nhé."
Nam nhân trung niên hừ lạnh : "Nó cùng thư sinh, cùng nàng."
Bạch Cơ lộ răng: "Ta và Hiên Chi đồng hành, nó cùng Hiên Chi tức là cùng ."
Nam nhân trung niên : "Ta đồng ý."
Cô nương áo trắng : "Ta cũng đồng ý."
Mỹ nam : "Lần thể tay trở về."
Nữ đạo sĩ gì chỉ lạnh lùng quan sát.
Bà lão ôm bé, chỉ Nguyên Diệu hỏi: "Cháu nghĩ kỹ , thật sự cùng ?"
Cậu bé tươi gật đầu : "Là ."
Nam nhân trung niên, cô nương áo trắng, mỹ nam , đều lộ vẻ thiện ý.
Nam nhân trung niên bé : "Cậu bé, cho ngươi một cơ hội nữa để suy nghĩ , đừng ép dùng biện pháp mạnh."
Cô nương áo trắng nhẹ nhàng : "Cậu bé, cùng , hoa tiên cỏ ngọc, kỳ trân dị bảo, tất cả đều cho ngươi."
Mỹ nam âm u : "Cậu bé, cần ngươi. Hãy cùng ."
Bạch Cơ vui, : "Nó sẽ cùng Hiên Chi tức là cùng . Nó chọn , nếu các còn cản trở thì đừng trách khách sáo."
Nam nhân trung niên, cô nương áo trắng, mỹ nam và Bạch Cơ chằm chằm, tình hình ngay lập tức trở nên căng thẳng.
Nguyên Diệu dù chậm chạp cũng nhận sự việc đúng. Không chỉ là đưa một đứa trẻ lạc phụ mẫu về nhà thôi ? Tại những tranh căng thẳng như ?!
Nữ đạo sĩ , dậy : "Chuyện liên quan đến bần đạo, bần đạo vẫn nên tiếp tục đường, xin cáo từ."
Nữ đạo sĩ đến cửa, mở cửa , bên ngoài vẫn đang mưa. Nàng ướt, cũng , ở cũng xong, do dự ở cửa.
Nam nhân trung niên rút bảo kiếm đeo ở thắt lưng , kiếm dài sáng lạnh như nước.
Nam nhân trung niên : "Cũng . Đêm nay ai mạnh thì đó thắng."
Cô nương áo trắng, ống tay áo rộng phất phơ dù gió, ánh mắt bé đầy say mê.
Cô nương áo trắng : "Ai mạnh thì đó thắng, ."
Mỹ nam bề ngoài bình tĩnh nhưng cũng ngấm ngầm chuẩn .
Bạch Cơ , đôi môi đỏ như m.á.u : "Ta , cuối cùng vẫn sẽ như mà."
Bốn , tình hình như sắp động thủ, Nguyên Diệu hiểu gì, . Cậu bé sợ hãi trốn lòng bà lão, : "Bà ơi, bà ơi, đáng sợ quá!"
Bà lão nổi giận, như sấm: "Tất cả dừng tay! Bà là chủ nhân của núi Lam Điền , bé đến núi Lam Điền bà sẽ xảy chuyện vì sự xuất hiện của nó nên mới xuống xem. Quả nhiên là như ! Người tại quá nhiều tham vọng thực tế như ? Hãy noi gương xưa, lòng đơn giản một chút ? Hiện nay bé là khách của Hoa Tư thị chúng , nó cùng ai thì cùng đó. Trong núi Lam Điền ai dám ngăn cản, bất kể là tiên, phàm phi nhân, đều là kẻ thù của họ Hoa Tư Thị chúng . Hãy đ.á.n.h bại bà già mới giành giật !"
Hoa Tư thị?! Nguyên Diệu trong lòng kinh hãi. Trong cổ tịch ghi chép, Hoa Tư thị là nữ thủ lĩnh của nước Hoa Tư thời thượng cổ. Bà vì sự sinh tồn của bộ tộc mà chống thiên địa bát hoang. Bà là mẫu của Phục Hy và Nữ Oa, là tổ tiên của Viêm Đế và Hoàng Đế, tôn xưng là "thủy tổ mẫu". Nghe ở thời thượng cổ, quê hương của Hoa Tư Thị ở núi Lam Điền, bà lão là Hoa Tư Thị ?!
Nghe Hoa Tư Thị nổi giận, nam nhân trung niên, cô nương áo trắng, mỹ nam và Bạch Cơ đều dám càn rỡ. Dù núi Lam Điền là địa bàn của Hoa Tư Thị, mà đắc tội với Hoa Tư Thị tức là đối địch với tất cả thần linh thượng cổ bao gồm cả Phục Hy và Nữ Oa.
Bạch Cơ đảo mắt, lập tức về phía Hoa Tư Thị, : "Lão phu nhân đúng là quyết đoán, uy nghiêm giảm chút nào so với thời thượng cổ, khiến kính phục! Long Tự Nhân theo lão phu nhân. Thái Tuế xuất hiện, trăm năm khó gặp, nơi Thái Tuế do chính Thái Tuế tự chọn và quyết định, chúng nên ép buộc."
Nguyên Diệu kinh ngạc. Thái Tuế? Thái Tuế gì? Chẳng lẽ là Thái Tuế trong câu chuyện , thứ mà ăn thể trường sinh? Hắn từng trong cổ tịch rằng, Thái Tuế tức là Tuế Tinh, là ngôi cai quản vận mệnh con , truyền thuyết rằng khi Thái Tuế tinh di chuyển đến thì phía sẽ xuất hiện một khối vật giống như thịt, đó là Thái Tuế. Thịt của Thái Tuế còn gọi là nhục linh chi, con ăn thể trường sinh.
Nguyên Diệu kìm run giọng hỏi: "Ai? Ai là Thái Tuế?!"
Cậu bé chỉ , khúc khích : "Là , là Thái Tuế."
Nguyên Diệu há hốc miệng, mãi nên lời.