Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 5: Tù Nô

Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:18
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc Nguyên Diệu trở về Phiêu Miểu các là chiều muộn. Bạch Cơ ở đây, . Ly Nô đang rửa rau dại trong bếp, chuẩn nấu bữa tối.

Nguyên Diệu đặt chậu tụ bảo lên bàn ngọc bích, tâm trạng phức tạp.

Đột nhiên, một cái ly yêu nhảy lên vai Nguyên Diệu: "Nguyên công t.ử về !"

Nguyên Diệu đầu , thì là ly sứ hoa sen màu ngọc bích.

Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Ly yêu lão , ngươi chạy đây?"

Ly sứ hoa sen màu ngọc bích : "Hì hì, là Bạch Cơ lấy . Nàng định dùng để pha , vì điểm tâm uống nên nàng Thụy Dung Trai mua điểm tâm ."

Nguyên Diệu càng ngạc nhiên hơn: "Gần đây Bạch Cơ tiết kiệm, uống ăn điểm tâm nữa mà."

Ly sứ hoa sen màu ngọc bích : "Ha ha! Nguyên công t.ử , trưa nay Tiểu Thông về, đến từ biệt Bạch Cơ cũng đến từ biệt . Vì tự do . Tiểu Thông , Bạch Cơ thấy thì đột nhiên uống , nghĩ đến uống , ăn bánh phù dung, vì Nguyên công t.ử ở đây nên nàng tự mua điểm tâm."

"Tiểu Thông tự do ? Chuyện ?" Nguyên Diệu càng ngạc nhiên hơn.

"Ta cũng , dù thì Tiểu Thông thể rời khỏi chậu tụ bảo . Ta cũng rời khỏi cái chén ! Mang cái chén tiện, chỉ sợ rơi vỡ." Ly sứ hoa sen màu ngọc bích than thở.

"Ngươi thể rời khỏi ly, ngươi khác Tiểu Thông, ngươi là yêu khí của vật dụng." Giọng của Bạch Cơ đột nhiên vang lên.

Nguyên Diệu , chỉ thấy Bạch Cơ mặc một chiếc váy dài họa tiết mây tuyết, khoác khăn lụa mỏng trong suốt, thướt tha bước , tay xách một túi điểm tâm.

Ly sứ hoa sen màu ngọc bích thấy Bạch Cơ thì vui mừng, nó nhảy lên reo hò: "Điểm tâm mua về ! Có thể pha ! Pha ! Pha ! Mau pha !"

Bạch Cơ mỉm xuống, : "Sắp đến giờ ăn tối , giờ uống ăn điểm tâm, lát nữa sẽ ăn bữa tối, vẫn nên để đến tối ngắm trăng mới uống ăn điểm tâm."

"Ôi! Còn đợi đến tối ư!" Ly sứ hoa sen màu ngọc bích buồn bã xuống.

Nguyên Diệu tò mò hỏi Bạch Cơ: "Tiểu Thông là yêu khí của chậu tụ bảo ?"

Bạch Cơ : "Đương nhiên , Tiểu Thông là linh hồn giam trong chậu tụ bảo, khi còn sống là ."

"Hả?!" Nguyên Diệu kinh ngạc.

Bạch Cơ : "Nói đến, Tiểu Thông khi còn sống là một khá nổi tiếng, Nguyên công t.ử đến Đặng Thông ?"

Nguyên Diệu mở to mắt: "Đặng Thông* đời Hán, mở xưởng đúc tiền, giàu nhất thiên hạ? Hắn là Tiểu Thông đó ư?!"

* Đặng Thông: Sủng thần của Hán Văn Đế thời Tây Hán, nhờ nịnh bợ mà độc quyền đúc tiền, mở rộng khai thác mỏ đồng, giàu nhất thiên hạ. Khi Hán Cảnh Đế lên ngôi, vì Đặng Thông từng x.úc p.hạ.m ông, ông bèn lấy cớ khai thác mỏ trái phép mà tịch thu bộ tài sản, Đặng Thông trở thành nghèo nhất và c.h.ế.t đói ở Nha An.

Bạch Cơ mỉm: " ."

"Tiểu Thông ? Hắn còn ?" Ly sứ hoa sen màu ngọc bích nhịn hỏi.

Bạch Cơ : "Tiểu Thông sẽ nữa. Bị giam cầm trong chậu tụ bảo nhiều năm như , đầu t.h.a.i chuyển kiếp là nguyện vọng của ."

Ly sứ hoa sen màu ngọc bích : "Ta cũng đầu t.h.a.i chuyển kiếp."

Bạch Cơ : "Ngươi là yêu khí của vật dụng thể đầu t.h.a.i chuyển kiếp. Một khi rơi vỡ,ngươi sẽ biến mất, vì ngươi Phiêu Miểu các, chạy lung tung."

"Ôi! Ta biến mất! Sau , sẽ ngoan ngoãn ở Phiêu Miểu các, cả!" Ly sứ hoa sen màu ngọc bích thốt lên.

Bạch Cơ hài lòng mỉm .

Nguyên Diệu bình tĩnh cú sốc, thể kìm hỏi: "Bạch Cơ, Đặng Thông giam trong chậu tụ bảo?"

Bạch Cơ suy nghĩ một lúc, mỉm : "Thời gian lâu cũng quên mất nguyên do của Tiểu Thông, chỉ nhớ rằng sở hữu gia sản khổng lồ cuối cùng c.h.ế.t đói. Đại thể lẽ giống như hiện tại, vì tham lam và ngừng đòi hỏi mà mất tâm hồn, kẹt trong chậu tụ bảo thể giải thoát."

Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Người hiện tại?"

Bạch Cơ lấy trong tay áo một đồng tiền, ném chậu tụ bảo bàn ngọc bích.

Chậu tụ bảo lập tức xuất hiện đầy ắp đồng tiền.

Bạch Cơ mỉm : "Ông chủ Chu, phiền ông lấy đồng tiền ."

Lời dứt, chậu tụ bảo bốc lên một làn khói xanh, hóa thành một nam nhân trung niên, ai khác là Chu Bác Thiết.

Linh hồn Chu Bác Thiết sống động như thật, thấy đồng tiền trong chậu tụ bảo, mắt bèn sáng rực. Không cần Bạch Cơ nhiều ông bắt đầu lấy đồng tiền , vẻ mặt vô cùng say mê.

"À ha! Có vẻ ông chủ Chu hợp với chậu tụ bảo." Bạch Cơ mỉm .

Chu Bác Thiết ôm từng nắm đồng tiền lớn từ chậu tụ bảo lấy , bàn ngọc bích còn chỗ để nhưng ông vẫn ý định dừng .

Rồng trắng vốn luôn tham lam từ chối tài sản từ trời rơi xuống, nàng ngăn Chu Bác Thiết : "Đủ , đủ , thôi, trở thành hồn ma chậu tụ bảo giam cầm kế tiếp."

Chu Bác Thiết thất vọng, : "Ta còn thể lấy nhiều lắm. Bạch Cơ cô nương, thấy tài sản mà lấy hết thì đúng là lãng phí!"

Bạch Cơ mỉm : "Có vẻ ông chủ Chu thích chậu tụ bảo giam cầm."

Chu Bác Thiết : "Đương nhiên, thể sở hữu tài sản vô tận, đúng là như mơ."

Bạch Cơ u ám, : "Các chủ nhân của chậu tụ bảo lúc đầu cũng hào hứng như ông, nhưng đó..."

"Sau đó thế nào?" Chu Bác Thiết hiểu hỏi.

"Sau đó ... Sau đó, họ đều đầu t.h.a.i chuyển kiếp." Bạch Cơ mỉm, úp mở.

"Ta đầu t.h.a.i chuyển kiếp, giữ chậu tụ bảo mới là hạnh phúc nhất đời." Chu Bác Thiết .

Bạch Cơ mỉm : "À ha, thời gian dài đằng đẵng, hy vọng ông chủ Chu thể mãi mãi hạnh phúc. Hiên Chi cất chậu tụ bảo kho , chờ đợi duyên kế tiếp."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-5-tu-no.html.]

Nguyên Diệu đang định cầm chậu tụ bảo thì Ly Nô chạy : "Chủ nhân, mọt sách, ăn tối thôi!"

Bụng Nguyên Diệu đói cồn cào, cầu xin Bạch Cơ: "Ta thể ăn tối , đợi tối mang chậu tụ bảo kho ?"

Bạch Cơ đồng ý.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu hậu viện ăn tối, chậu tụ bảo và ly sứ hoa sen màu ngọc bích ở trong phòng, gì.

Ly sứ hoa sen màu ngọc bích gần gũi với hàng xóm mới, nhớ đến Tiểu Thông thường biến châu báu cho nó chơi, bèn với Chu Bác Thiết: "Ngươi biến một viên đạn vàng cho chơi ."

Chu Bác Thiết , tức giận hét lên: "Cái gì? Một cái ly cũng chơi đạn vàng, lãng phí ?! Đi! Tự giếng lấy nước mà chơi!"

Ly sứ hoa sen màu ngọc bích đột nhiên nhớ Tiểu Thông, cảm thấy sống chung với hàng xóm keo kiệt sẽ nhàm chán.

Phiêu Miểu các, sân .

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô đang ăn tối, bữa tối hôm nay là canh rau dại kèm bánh hột hồ. Bạch Cơ chằm chằm đồ ăn bàn, đang nghĩ gì.

Nguyên Diệu cả buổi chiều ở Phù Vũ Cư giúp Chu phu nhân lo hậu sự cho Chu Bác Thiết, mệt đói, lúc mặc dù là bữa ăn đạm bạc nhưng cũng ăn ngon miệng.

Ly Nô ban ngày ăn no cá khô ở chợ Tây, bây giờ khẩu vị, nhưng sợ Bạch Cơ phát hiện bèn cầm một chiếc bánh hồ, giả vờ cắn.

Nguyên Diệu cảm thán: "Bạch Cơ, vẫn dám tin ông chủ Chu qua đời."

Bạch Cơ , : "Hiên Chi thể coi như ông c.h.ế.t, dù ông cũng sẽ luôn ở trong kho tầng hai, c.h.ế.t sống cũng gì khác biệt."

"Bạch Cơ đang nghĩ gì thế? Sao ăn miếng bánh hồ nào thế?"

Bạch Cơ ho khẽ một tiếng, : "Nguyên Diệu, ngươi thấy ngay cả gia súc cũng ăn canh rau dại ? Tại Phiêu Miểu các ăn thứ ?"

Nguyên Diệu còn kịp trả lời, Ly Nô giật xen : "Chủ nhân, rau dại tốn tiền mà! Ly Nô theo lời ngài dặn, cần kiệm."

Nguyên Diệu cũng : "Đó đúng là ý của Bạch Cơ."

Bạch Cơ thở dài một tiếng, : "Hôm nay Tiểu Thông đến từ biệt, đó suy nghĩ lâu, cảm thấy cuộc đời vẫn nên tiêu xài thì hơn."

Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Sao ?"

Bạch Cơ : "Ông chủ Chu cả đời tiết kiệm tích lũy tài sản, nhưng khi c.h.ế.t của cải ở Phù Vũ Cư ông thể mang . Bây giờ ông giam cầm trong chậu tụ bảo, dù khả năng lấy tài sản nhưng cuối cùng cũng chỉ là giúp khác, tài sản lấy thuộc về ông . Vì nghĩ, cách để tài sản mãi thuộc về là tiêu hết ?"

Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh: "Bạch Cơ định tiêu hết tiền trong Phiêu Miểu các ?"

Bạch Cơ thở dài một tiếng, : "Tiêu hết tiền trong Phiêu Miểu các cũng là một việc khó khăn."

Ly Nô mắt sáng rực, : "Chủ nhân, Ly Nô thể tiêu giúp."

Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Phiêu Miểu các bao nhiêu tài sản?"

Bạch Cơ thở dài một , buồn rầu : "Không giấu gì Nguyên Diệu, vì tích lũy mấy ngàn năm, từ lúc nào mà nhiều như , hiện nay tài sản trong kho còn nhiều gấp mười quốc khố. Vì , tiêu hết ngay lập tức đúng là một việc đau đầu."

"Phụt..." Nguyên Diệu phun một ngụm canh rau dại .

"Hiên Chi ?" Bạch Cơ lo lắng hỏi.

"Không ." Mặt Nguyên Diệu bình tĩnh nhưng trong lòng thì sụp đổ. Con rồng yêu xảo trá và tham lam sở hữu tài sản khổng lồ, nhưng mỗi tháng chỉ trả cho và Ly Nô mỗi một đồng tiền, hầu hết thời gian còn giảm một nửa, nàng thể như chứ?!

Ly Nô đề nghị: "Chủ nhân, nếu tài sản của Phiêu Miểu các nhiều hơn quốc khố, thể mua luôn quốc gia. Một mua nhiều quốc gia thì tiền sẽ tiêu hết, đơn giản tiện lợi."

"Phụt..." Nguyên Diệu nữa phun một ngụm canh rau dại .

"Hiên Chi ?" Bạch Cơ lo lắng hỏi.

"Không ." Mặt Nguyên Diệu bình tĩnh, nhưng trong lòng một nữa sụp đổ.

May mắn , Bạch Cơ chấp nhận đề nghị của Ly Nô, cô : "Ly Nô, quốc gia thể ăn, thể mặc, cũng thể dùng trang trí, mua cũng tác dụng gì."

Ly Nô cũng .

Nguyên Diệu kìm mở miệng : "Bạch Cơ, mạo một lời. Ta cảm thấy cuộc đời thể quá đắm chìm trong xa hoa, cũng thể quá tiết kiệm đến mức bình thường. Đối với tài sản, một thái độ , tham lam, lãng phí, việc tiết kiệm quá mức và việc tiêu xài phung phí đều thể tài sản thuộc về mãi mãi, chỉ an bần lạc đạo, đủ là vui mới là điểm cân bằng giữa con và tài sản, chỉ điểm cân bằng đó mới thể cho ngươi mãi mãi sở hữu tài sản."

Bạch Cơ suy nghĩ một lúc, tán thưởng: "Đôi khi Hiên Chi cũng thể những đạo lý tin phục. Gần đây Phiêu Miểu các thật sự tiết kiệm đến mức bình thường, từ nay ăn mặc chi tiêu vẫn theo quy củ đây."

Ly Nô vui mừng hô lên: "Tuyệt quá! Lại thể ăn cá mỗi ngày ! Lại thể tự do ăn cá khô !"

Bạch Cơ : "Ly Nô, tiền mua cá khô vẫn trừ từ tiền lương tháng của ngươi."

Thấy Bạch Cơ đang vui, Nguyên Diệu tranh thủ : "Bạch Cơ, tiền lương tháng của nên tăng lên chút ? Dù hiện nay lương tháng của Hồ ở chợ Tây đều là hai đồng tiền."

Bạch Cơ mỉm : "Hiên Chi an bần lạc đạo, đủ là vui."

"Ý ngươi là gì?" Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi.

Bạch Cơ mỉm : "Ý là, Hiên Chi cần mong đợi, sẽ tăng lương cho ngươi ."

"Bạch Cơ quá đáng quá!!"

"Hi hi!"

Một làn gió thổi qua, chuông mái kêu leng keng, giống như âm thanh của đồng tiền va trong chậu tụ bảo.

Hồi 4: Tương Tư Điểu

 

Loading...