Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 6: Địa Ngục

Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:11
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong thành Trường An hai tửu lâu nổi tiếng nhất, một là Tửu Lâu Kim Ngọc ở Chợ Tây, một là Tửu Lâu Vạn Trân ở Chợ Đông. Tửu Lâu Vạn Trân, trong giới yêu ma quỷ quái gọi là "Tửu Lâu Chuột", nổi tiếng với các món ăn đa dạng. Tửu Lâu Kim Ngọc nổi tiếng vì giá cả đắt đỏ, dân thành Trường An gọi là "Tửu Lâu Vàng".

Tửu Lâu Kim Ngọc là một tửu lâu bình thường, nó là sản nghiệp của Công chúa Thái Bình, là nơi Công chúa Thái Bình thu thập kỳ trân dị bảo, cũng là nơi xa hoa trụy lạc của các quan viên quyền quý tranh đấu giàu sang.

Khách của Tửu Lâu Kim Ngọc vốn dĩ nhiều, ác quỷ Lai bước , ít thực khách bèn lặng lẽ rời . Mọi đều sợ , ghét nhưng hề nhận .

Bên trong Tửu Lâu Kim Ngọc trang trí vô cùng xa hoa, những vật dụng bằng ngọc tinh xảo do thợ nổi tiếng chế tác, đồ sứ thanh nhã ánh lên vẻ rực rỡ, những viên san hô đỏ lớn như tảng đá, tranh chữ treo tường đều là tác phẩm của các danh gia.

Bạch Cơ chọn một chiếc bàn cạnh bình phong xuống. Nguyên Diệu và ác quỷ Lai cũng đến xuống. Các ác nô xung quanh ba , dáng vẻ hung ác.

Bạch Cơ cảm thấy thoải mái, với ác quỷ Lai: "Phu quân nhát gan, những tráng sĩ vây quanh thế thể cầm bút hưu thư ."

Nguyên Diệu giận dữ Bạch Cơ.

Ác quỷ Lai vẫy tay, bảo các ác nô đến ở bàn bên cạnh.

Vì ác quỷ Lai dọa khách , quản lý Tửu Lâu Kim Ngọc vui nên chỉ cho một tiểu nhị đến tiếp đãi.

Tiểu nhị : "Quy tắc của Tửu Lâu Kim Ngọc, khách quý thì đặt cọc trăm lượng bạc mới gọi món."

Tửu Lâu Kim Ngọc là sản nghiệp của công chúa Thái Bình, ác quỷ Lai cũng dám quá lỗ mãng. Hắn hiệu cho một ác nô lấy từ trong túi tiền hai miếng vàng lớn, đưa cho tiểu nhị.

Tiểu nhị cân lượng, ước tính vượt quá trăm lượng bạc mới : "Ba vị xin hãy gọi món."

Ác quỷ Lai với Bạch Cơ: "Nàng ăn gì, cần khách sáo."

Bạch Cơ bèn khách sáo, : "Nếu công t.ử mời khách thì tất nhiên gọi món đắt nhất . Rượu là rượu Kim Cốc, Ngọc Xuyên, các món sơn hào hải vị, bát trân bát mĩ thiếu, các món ăn đều chọn loại đắt nhất và quý hiếm nhất mang lên."

Khóe miệng ác quỷ Lai co giật.

Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh.

"Vâng, xin đợi một chút. Món ăn sẽ mang lên ngay." Tiểu nhị vui vẻ lui xuống.

Bạch Cơ với ác quỷ Lai: "Công t.ử cần lo đủ bạc, Tửu Lâu Kim Ngọc thể cho ghi nợ, bạc thiếu thì ngày khác thể mang đến trả."

Ác quỷ Lai đờ đẫn gật đầu.

Không lâu , rượu và các món ăn lượt mang lên, sơn hào hải vị bày đầy bàn, trông mắt vô cùng.

Bạch Cơ ăn ngon miệng.

Nguyên Diệu tuy đói bụng nhưng ác quỷ Lai đối diện nên thể nuốt nổi.

Mỹ nhân bên cạnh, mỹ thực bàn vốn dĩ là chuyện hưởng thụ, nhưng ác quỷ Lai Nguyên Diệu đối diện cũng nuốt trôi.

Bạch Cơ với Nguyên Diệu: "Phu quân ăn gì thì chiều nay sẽ tinh thần ."

Nguyên Diệu khổ sở : "Tiểu sinh sắp Địa Ngục Đài , còn tâm trạng nào mà ăn uống nữa chứ."

Bạch Cơ gắp cho Nguyên Diệu một miếng thịt lạc đà nướng, : "Đời gì quan trọng hơn ăn uống. Dù Địa Ngục Đài cũng ăn no ."

Nguyên Diệu nghĩ ngợi thấy cũng lý, bèn bỏ qua chuyện phiền lòng ăn uống thật no.

Ác quỷ Lai Bạch Cơ và Nguyên Diệu ăn uống vui vẻ thì tâm trạng bực bội. nghĩ đến bữa ăn , Nguyên Diệu sẽ đưa ngục, còn mỹ nhân sẽ thuộc về nên tâm trạng hơn.

Không lâu , Bạch Cơ và Nguyên Diệu no nê, một bữa tiệc ngàn vàng kết thúc.

Món ăn thừa dọn , ác quỷ Lai bảo tiểu nhị mang bút mực đến ép Nguyên Diệu hưu thư.

Nguyên Diệu từng hưu thư nên , tìm cớ : "Hưu thư thể tùy tiện , cần chứng kiến."

Ác quỷ Lai dữ dằn : "Đừng nhảm! Viết mau! Bản công t.ử là chứng kiến!"

Nguyên Diệu khổ sở, thế nào.

Bạch Cơ : "Lai công t.ử đùa . Không ai cũng thể , cần đức cao vọng trọng. Ta đang định đến phường Bố Chính thăm một 'đức cao vọng trọng', ông chắc thể chứng, chi bằng chúng cùng ?"

Ác quỷ Lai : "Phường Bố Chính? Bản công t.ử cũng ở phường Bố Chính! Cùng thật , hưu thư nàng sẽ thẳng phủ của bản công t.ử luôn, tiện lợi bao."

Bạch Cơ gian: "Vậy thì cùng thôi."

Nguyên Diệu khổ sở để mặc Bạch Cơ và ác quỷ Lai thao túng.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, ác quỷ Lai rời khỏi Tửu Lâu Kim Ngọc tới phường Bố Chính. Phường Bố Chính ở xa chợ Tây, chẳng mấy chốc đến nơi. Trên đường, ác quỷ Lai ngừng dùng lời lẽ trêu chọc Bạch Cơ, nhưng nàng chỉ chứ tức giận.

Nguyên Diệu thì giận, mắng ác quỷ Lai là kẻ lễ nghĩa liêm sỉ, là một tên đốn mạt. Vì lâu tiểu thư sinh sẽ chịu đủ hình phạt tàn khốc ở Địa Ngục Đài, sống bằng c.h.ế.t nên ác quỷ Lai cũng lười sai ác nô đ.á.n.h , để mặc cho mắng.

Bạch Cơ : "Lai công tử, ngươi giai nhân mỹ , gia tài đủ để hưởng thụ cả đời, tại còn ngừng cướp thê t.ử con cái và cướp của cải của khác ?"

Ác quỷ Lai sững sờ, ánh mắt ác độc : "Đương nhiên là vì bản công t.ử chiếm nhiều mỹ nhân hơn, nhiều tiền tài hơn..."

Bạch Cơ : "Trong lòng công t.ử Lai một con rắn độc tên là 'tham lam'."

Ác quỷ Lai buông lời trêu ghẹo: "Nhìn thấy nàng, trong lòng bản công t.ử còn một con rắn độc tên là 'dục vọng'. Nàng hãy phát lòng từ bi cứu vớt bản công t.ử với."

Bạch Cơ lạnh lẽo: "Ta từ bi đấy."

Vừa , Bạch Cơ và đến một phủ . Nguyên Diệu ngẩng đầu , chỉ thấy biển treo cổng hai chữ "Lai Phủ". Hai cánh cổng đỏ mở rộng, bốn tên thị vệ mặc đồ chỉnh tề bên cửa, dường như đang chờ đợi ai đó.

Ác quỷ Lai kinh ngạc: "Nàng đến nhà gì?"

Bạch Cơ bí hiểm, trả lời câu hỏi của ác quỷ Lai. Nàng tiến tới, lấy trong tay áo một tấm lệnh bài vàng khắc chữ "Võ" đưa cho thị vệ.

Bốn tên thị vệ lập tức cúi đầu, một tên thị vệ cầm lệnh bài vàng chạy trong để báo cáo với chủ nhân, ba tên thị vệ còn cung kính cúi đầu : "Lai đại nhân chờ ngài từ lâu."

Ác quỷ Lai nuốt nước bọt, run rẩy hỏi Bạch Cơ: "Nàng quen bá phụ ?"

Bạch Cơ đầu, tươi : "Người đến thăm là bá phụ của ngươi."

Ác quỷ Lai há hốc mồm, trong lòng hiểu điều gì đó, một giọt mồ hôi lạnh lăn xuống trán.

Nguyên Diệu kinh ngạc : "Cái gì? Người Thiên Hậu cử đến giúp ngươi là Lai Tuấn Thần ?!"

"." Bạch Cơ .

Nguyên Diệu giận dữ: "Lai Tuấn Thần hãm hại trung nghĩa, loạn triều đình, ngươi giao thiệp với hạng gian tà ? Nếu ngươi sớm, tiểu sinh tuyệt đối cùng ngươi."

"Ta Hiên Chi sẽ phản ứng như nên mới đó."

"Lai Tuấn Thần thể giúp ngươi việc gì?"

"Ta cần ác niệm của ông để thúc đẩy quả của Phật Xà."

"Ý ngươi là ?"

Bạch Cơ đang định trả lời thì một nam nhân trung niên mặc quan phục vội vã bước . Ông dáng dấp cao gầy, mặt trắng râu, đôi mắt dài nhỏ như sợi chỉ, trong con ngươi đen sâu thẳm toát khí chất lạnh lùng.

Lai Tuấn Thần thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu, bước nhanh vài bước lên : "Không hai vị sứ giả xưng hô thế nào?"

Nguyên Diệu thèm trả lời.

Bạch Cơ : "Ta tên là Bạch Cơ. Còn đây là Hiên Chi."

"Mời Bạch Cơ, Hiên Chi ngươi trong dùng , chúng chuyện kỹ hơn." Lai Tuấn Thần nịnh nọt. Ông liếc ác quỷ Lai đang đờ đẫn bên cạnh, hiểu cháu trai cùng với sứ giả của Thiên Hậu.

Ác quỷ Lai đổ mồ hôi lạnh như mưa, nên lời.

Bạch Cơ : "Công t.ử Lai đến tìm Lai đại nhân chứng cho hưu thư của , định đưa phu quân Địa Ngục Đài, dùng hình phạt tàn khốc ép tội mưu phản, buộc tái giá với ."

Lai Tuấn Thần sửng sốt, đó giơ tay tát mặt ác quỷ Lai, mắng: "Súc sinh!"

Ác quỷ Lai tát đến lảo đảo, suýt vững.

Lai Tuấn Thần quát: "Còn mau xin sứ giả!"

Ác quỷ Lai ôm lấy cái má sưng đỏ, đang định xin Bạch Cơ và Nguyên Diệu, thì Bạch Cơ nham hiểm : "Nếu xin tác dụng thì cần những hình phạt ở Địa Ngục Đài gì."

Ác quỷ Lai , trợn mắt, hai chân run rẩy: "Không, sai , đừng đưa Địa Ngục Đài..."

Lai Tuấn Thần cũng : "Cháu tuổi còn nhỏ, chỉ là nhất thời hồ đồ, xin sứ giả rộng lòng tha cho , lão phu chắc chắn sẽ trọng lễ tạ ơn."

Bạch Cơ : "Hồ đồ thể là cái cớ để vô tội, nếu phạt sẽ còn hồ đồ nữa. Lai đại nhân minh xét việc ở Địa Ngục Đài một cách tỉ mỉ, sai sót, hồ đồ trong chuyện chứ? Lai đại nhân, ngươi quên Thiên Hậu gì với ngươi ?"

Lai Tuấn Thần cúi đầu về phía Đại Minh Cung : "Thiên Hậu lệnh, sứ giả gì lão phu nấy, thể trái nửa câu."

Bạch Cơ : "Tốt lắm. Ta , hãy đưa cháu của ngươi Địa Ngục Đài. Ánh mắt của khiến chán ghét, đầu tiên móc mắt ; lời của khiến ghét bỏ, cắt lưỡi ; Hiên Chi chịu hết hình phạt tàn khốc, sẽ để chịu hết hình phạt. Ta từ bi, nhẫn tâm g.i.ế.c , khi hành hình hãy để ngục chú ý một chút, tuyệt đối đừng để c.h.ế.t."

Ác quỷ Lai lớn: "Bá phụ, xin đừng! Cháu Địa Ngục Đài sẽ sống bằng c.h.ế.t mất..."

Lai Tuấn Thần con, nên vẫn luôn cưng chiều đứa cháu duy nhất như con ruột, ông do dự.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-6-dia-nguc.html.]

Bạch Cơ : "Lai đại nhân từng , vì trung thành với Thiên Hậu, dù là cũng nhẫn tâm tuyệt tình, kẻ ác dung. Bây giờ là lúc ngươi thể hiện lòng trung thành với Thiên Hậu đó."

Lai Tuấn Thần hết mực trung thành đối với Võ Hậu, ông lệnh cho thị vệ: "Người , đưa tên vô dụng Thiên Lao, dùng hình phạt nặng."

Mặt ác quỷ Lai tái mét, quỳ xuống đất lóc cầu xin nhưng Lai Tuấn Thần động lòng, Bạch Cơ cũng chỉ tươi . Ác quỷ Lai chợt nắm lấy áo thư sinh, nước mắt nước mũi giàn dụa, cầu xin: "Huynh đài, sai , xin ngươi tha cho ..."

Nguyên Diệu nỡ. Ác quỷ Lai nhiều điều ác, vô học vô hành, nhận chút trừng phạt là đáng, nhưng đưa Địa Ngục Đài dùng hình phạt nặng thì quả thật quá tàn nhẫn.

Nguyên Diệu định mở miệng xin tha cho ác quỷ Lai nhưng Bạch Cơ : "Hiên Chi cần nhiều lời, tự cách giải quyết."

Nguyên Diệu cũng nữa.

Ác quỷ Lai gào , thị vệ kéo .

Lai Tuấn Thần dẫn Bạch Cơ và Nguyên Diệu trong phủ, dâng ngon lên hỏi: "Lão phu chẳng tài cán gì, một trừ yêu, hai diệt ma, thể gì đây ạ?"

Bạch Cơ che miệng : "Lai đại nhân khiêm tốn . Tài cán của ngài là kẻ . Nhìn khắp Đông Đô Tây Kinh thì ai xa hơn ngài."

Lai Tuấn Thần những giận, mà còn nheo mắt : "Được sứ giả khen ngợi, nhưng kẻ như lão phu thể gì?"

Bạch Cơ tươi: "Ta để rắn hai đầu xé xác ngài, ăn sống ngài, lấy ác ý của ngài thức ăn. Ngài nguyện chịu đựng nỗi đau vì Võ hậu ?"

Lai Tuấn Thần sững sờ, ngây tại chỗ.

Bạch Cơ : "Nếu ngài chịu đựng nỗi đau thể để cháu ngài ngài nuôi rắn. Trên cũng ác ý."

Trong mắt Lai Tuấn Thần lóe lên ánh sáng cuồng nhiệt, ông lớn: "Vì Võ Hậu, lão phu nguyện nuôi rắn. Vì Võ Hậu, bất kỳ nỗi đau nào lão phu cũng nguyện chịu đựng."

Nguyên Diệu rét mà run. Hắn cảm thấy lòng trung thành của Lai Tuấn Thần đối với Võ Hậu như thiêu lao lửa, gần như là điên cuồng.

Nguyên Diệu nhịn : "Bị rắn hai đầu xé xác, ăn sống thì sẽ c.h.ế.t đấy."

Lai Tuấn Thần màng sống c.h.ế.t, : "Chỉ cần là lệnh của Võ Hậu, Lai Tuấn Thần c.h.ế.t hối tiếc!"

Bạch Cơ lớn: "Võ Hậu Lai đại nhân c.h.ế.t, bảo chắc chắn giữ mạng của ngài. Lai đại nhân, sẽ để ngài c.h.ế.t."

Lai Tuấn Thần thành kính cúi đầu về phía Đại Minh Cung, : "Võ Hậu nhân từ, Lai Tuấn Thần khắc cốt ghi tâm."

Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Bị rắn hai đầu ăn sống, thể c.h.ế.t?"

Bạch Cơ trả lời câu hỏi của Nguyên Diệu, chỉ mỉm im lặng.

Bạch Cơ hỏi Lai Tuấn Thần: "Lai đại nhân, những hồ sơ nhờ ngài tìm, ngài tìm ?"

"Tìm ." Lai Tuấn Thần lệnh cho thị vệ dâng lên một đống cuộn hồ sơ, tự tay dâng lên cho Bạch Cơ, : "Đây chỉ là tài liệu lưu trữ trong kho, còn một phần tài liệu địa phương đưa kho."

Bạch Cơ tiện tay cầm lấy một cuộn hồ sơ xem, khóe miệng nở một nụ .

Lai Tuấn Thần giữa đại sảnh, xung quanh ông tụ tập nhiều yêu ma quỷ quái, khí xung quanh u ám. Lai Tuấn Thần và thị vệ thấy, nhưng Nguyên Diệu thì thấy rõ những quỷ quái đó đang bò trườn xung quanh, trong lòng thấy ớn lạnh.

Bạch Cơ cũng thích khí u ám , : "Lai đại nhân, ngài lui . Ta và Hiên Chi ở đây xem hồ sơ."

"Vâng. Sứ giả điều gì sai bảo xin trực tiếp gọi lão phu, lão phu sẽ lập tức đến ngay." Lai Tuấn Thần nịnh nọt lui .

Bạch Cơ dựa ghế La Hán, xem hồ sơ.

Nguyên Diệu cũng cầm lấy một cuộn mở xem. Đây là hồ sơ về Xích Nhiêm Khách, ghi những tội ác gây ở các nơi và tình trạng truy nã.

Nguyên Diệu ngạc nhiên, cẩn thận xem kỹ.

Trên Xích Nhiêm Khách mang đầy nợ máu, gây ít vụ án ở khắp nơi. Những hồ sơ kéo dài suốt hơn ba mươi năm, trong mười năm đầu, Xích Nhiêm Khách g.i.ế.c đều là những kẻ đại ác gian tà, nhưng , dần dần, một đáng tội c.h.ế.t cũng trở thành con mồi của , thậm chí một vô tội cũng trở thành nạn nhân.

Cầm những hồ sơ bằng m.á.u và mạng tay, lòng Nguyên Diệu vô cùng phức tạp.

"Bạch Cơ, tại Xích Nhiêm Khách g.i.ế.c nhiều như ?"

"Vì 'hiệp nghĩa' trong lòng ."

"Hành hiệp trượng nghĩa để cứu ? Tại nhiều c.h.ế.t như ?"

"Sát sinh để hộ sinh. Để hộ sinh chắc chắn sát sinh. Nói đơn giản, đây là hiệp nghĩa."

"Dù thế nào, tiểu sinh cũng thấy g.i.ế.c là điều . Dù là kẻ nhưng khi c.h.ế.t và bạn bè của cũng sẽ đau lòng."

" , phán quyết sinh t.ử là việc con thể . Dù với bất kỳ mục đích nào, dù xuất phát điểm cao cả đến thì g.i.ế.c đều dễ khiến tâm lạc lối, sa ma đạo, vạn kiếp bất phục."

"Nhậm đại ca và Xích Nhiêm Khách là một ?"

Bạch Cơ gật đầu.

"Nhậm đại ca sa ma đạo ?"

"Ngay khi bước Phiêu Miểu các còn là du hiệp Nhậm Mãnh mà là bóng tối của hiệp nghĩa, Xích Nhiêm Khách. Hai mươi năm nay, bản tâm của lạc lối, biến thành yêu quái rắn hai đầu, nuốt chửng sinh linh. Hắn vốn trừ ác nhưng chính trở thành cái 'ác' lớn nhất."

Nguyên Diệu vô cùng kinh ngạc và đau lòng.

"Bạch Cơ Phật Xà ăn 'ác', nhưng tại rắn hai đầu quái ăn lung tung?"

"Vì trong lòng mỗi đều tồn tại cái 'ác'. Xích Nhiêm Khách lạc lối, thể dung nạp một chút ác niệm nào, chỉ cần một chút ác niệm cũng sẽ nuốt chửng. Đợi khi Phật Xà nuốt đủ ác thì 'quả' sẽ chín."

"Quả sẽ là gì?"

Bạch Cơ đáp: "Không . chắc chắn thú vị."

"Không thì thú vị?"

"Hì hì, chính vì nên mới thú vị."

Nguyên Diệu đặt cuộn hồ sơ xuống, tâm trạng phức tạp.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu đang uống thì thị vệ báo cáo rằng ác quỷ Lai trong ngục chịu nổi cực hình, sắp c.h.ế.t . Lai Tuấn Thần lặng lẽ rơi hai giọt nước mắt, nhưng quyết tâm xin tha cho cháu nữa.

Nguyên Diệu kìm : "Bạch Cơ, trừng phạt , tha cho ."

"Đến Địa Ngục Đài xem Lai công t.ử ." Bạch Cơ .

Lai Tuấn Thần chuẩn xe ngựa chở Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến Địa Ngục Đài. Chẳng bao lâu, họ tới nhà ngục của Ngự Sử Đài.

Bên ngoài ngục, bãi đất trống, dựng hơn chục cột gỗ, đó trói những tù nhân đẫm máu, mắt trống rỗng lên trời. Trái , trong ngục vang lên tiếng la hét và lóc t.h.ả.m thiết.

Nguyên Diệu thấy trong lòng khó chịu.

"Vào xem Lai công t.ử ." Bạch Cơ .

"Dạ." Lai Tuấn Thần cúi đầu.

Lai Tuấn Thần dẫn Bạch Cơ và Nguyên Diệu ngục. Dù là ban ngày nhưng ánh sáng chiếu , hành lang ngục tối tăm và ẩm ướt, trong khí tràn ngập mùi m.á.u tanh. Hai bên hành lang là những buồng giam, bên trong là những đang chịu hình phạt.

Tù nhân kêu gào t.h.ả.m thiết, cầu xin, những dụng cụ tra tấn phản chiếu sự sợ hãi gương mặt họ. Có xiềng xích quanh cổ, ngừng vòng quanh, một khi dừng , xương cốt sẽ lệch. Có đang lính ngục thẩm vấn, lính ngục dùng d.a.o cắt tai và môi họ, khiến rợn tóc gáy.

Nguyên Diệu khó chịu, thể tiếp nữa. May , lúc họ đến buồng giam của ác quỷ Lai.

Trong buồng giam, ác quỷ Lai hấp hối đất, áo xanh m.á.u nhuộm thành màu nâu đỏ, tóc rối bời như cỏ. Mặt m.á.u thịt lẫn lộn, mắt khoét, lưỡi cắt, m.á.u từ miệng chảy ngừng. Hắn thở hổn hển, đau đớn co giật, rên rỉ. Bên cạnh tụ tập nhiều quỷ quái, chia ăn ác ý và nỗi sợ hãi của .

Lính ngục mở cửa, Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Lai Tuấn Thần bước . Ác quỷ Lai thấy tiếng thì sợ hãi, cố gắng bò lùi , miệng phát âm thanh ậm ừ.

Lai Tuấn Thần thấy tình trạng t.h.ả.m thương của cháu thì rơi hai giọt nước mắt.

Nguyên Diệu tâm trạng phức tạp, cảm thấy ác quỷ Lai thật đáng thương.

Bạch Cơ tiến gần ác quỷ Lai, khí bẩn xung quanh một lượt, hài lòng : "Ác ý đủ để nuôi rắn ."

Ác quỷ Lai thấy giọng Bạch Cơ, sợ hãi run rẩy. Cố gắng bò xa hơn.

Bạch Cơ thấy , cố tình vòng đến mặt ác quỷ Lai, mỉm chờ bò tới.

"Lai công t.ử đừng sợ, sẽ để ngươi c.h.ế.t ." Bạch Cơ .

Ác quỷ Lai thấy giọng Bạch Cơ như thấy tiếng ma quỷ, đau đớn và sợ hãi ôm đầu.

Bạch Cơ lấy một cái lọ nhỏ chứa cát Quy Mệnh rắc lên mặt ác quỷ Lai. Bột màu lạ xâm nhập da thịt thối rữa của , m.á.u ngừng chảy, da thịt mới mọc . Trong hốc mắt ác quỷ Lai mắt từ từ tái sinh. Hắn mở miệng, cát Quy Mệnh miệng, lưỡi cũng lành .

Ác quỷ Lai dậy, kinh ngạc và sợ hãi Bạch Cơ.

Lai Tuấn Thần và Nguyên Diệu cũng ngạc nhiên há hốc mồm.

Bạch Cơ : "Ta , từ bi. Lai đại nhân, cát Quy Mệnh ngài cũng c.h.ế.t . Dù rắn hai đầu quái xé nát ngài cũng thể cho ngài sống ."

Lai Tuấn Thần đổ mồ hôi lạnh như mưa, chân run rẩy.

"Tối nay giờ tý, sẽ phái đến đón Lai đại nhân và Lai công tử, cần mang theo thị vệ tùy tùng." Bạch Cơ để câu đó, dẫn Nguyên Diệu .

 

Loading...