Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 6: Đông Hoàng

Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:01
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiên hạc cõng Bạch Cơ và Nguyên Diệu phiêu bạt giữa biển , trở về Bạch Ngọc Kinh.

Vân Trung Quân gọi cầu mây đến đón tiếp nhóm Bạch Cơ. Hắn : "Quả hổ danh là Long Vương, việc hiệu quả."

Bạch Cơ : "Làm việc hiệu quả là thói quen của mà."

Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh, con rồng lười biếng đến mức thể cứu chữa dối đỏ mặt chứ?!

Bạch Cơ đưa Trí Quả, Trùng Quỳ, mầm Ngọc Băng, lông Phượng Hoàng cho Vân Trung Quân, Vân Trung Quân hài lòng: "Đông Hoàng Thái Nhất chắc chắn sẽ vui mừng."

Bạch Cơ : "Vậy xin thực hiện lời hứa, để quốc sư Quang Tạng trở về nhân gian."

Vân Trung Quân đang định trả lời thì một tiên đồng áo trắng lướt đến, cúi đầu : "Nghe Long Vương đến, Đông Hoàng Thái Nhất mời Long Vương đến Vọng Xuân Đài dự yến tiệc."

Vân Trung Quân với Bạch Cơ: "Đông Hoàng Thái Nhất hẳn là cảm ơn Long Vương. Xin đừng từ chối."

Bạch Cơ từ chối, : "Đông Hoàng Thái Nhất khách sáo quá."

Vân Trung Quân, Bạch Cơ, Nguyên Diệu qua cầu nổi, xuyên qua những cung điện hoa lệ đến Vọng Xuân Đài. Trên Vọng Xuân Đài, hoa đào tươi thắm, hoa mơ nở rộ, hải đường đỏ rực.

Đông Hoàng Thái Nhất ở phía đông, hình dáng cao lớn, mặc bộ y phục lấp lánh ánh vàng.

Nguyên Diệu lén Đông Hoàng Thái Nhất thì khỏi giật . Đông Hoàng Thái Nhất đầu chim, mũi như đại bàng đáng sợ, đôi mắt xanh thẳm lộ một vẻ uy nghiêm giận mà uy.

Vân Trung Quân tiến đến bên cạnh Đông Hoàng Thái Nhất, cạnh ông , thì thầm gì đó.

Bạch Cơ hành lễ với Đông Hoàng Thái Nhất, : "Long Tự Nhân bái kiến Đông Hoàng."

Nguyên Diệu cũng vội vàng hành lễ.

Đông Hoàng Thái Nhất giơ tay Vân Trung Quân một cái.

Vân Trung Quân hiểu ý, : "Đông Hoàng Thái Nhất , mời Long Vương và quý khách từ nhân gian xuống. Long Vương tìm t.h.u.ố.c vất vả, nên đặc biệt chuẩn một chút rượu hoa quả để thưởng, đồ ăn đơn giản, xin đừng chê."

"Cảm ơn Đông Hoàng." Bạch Cơ .

Bạch Cơ, Nguyên Diệu xuống chỗ sắp xếp.

Bốn nhạc công gốc cây đào đang tấu nhạc, một chơi Bát Lãng Chi Ngao, một thổi Vân Hòa Chi Sinh, một gõ Côn Đình Chi Kim, một vỗ Tương Âm Chi Khánh. Tiên nhạc nhẹ nhàng và mềm mại, khiến cảm thấy thư thái và phấn chấn.

Không lâu , một tiên đồng áo trắng mang đến rượu tiên và đĩa trái cây, lượt đặt mặt Bạch Cơ và Nguyên Diệu.

Nguyên Diệu cúi xuống đĩa trái cây đơn giản, chỉ một quả đào xanh to bằng nắm tay và hai quả táo nhỏ màu tím đen. Rượu tiên cũng chỉ một ly, trong ly rượu màu xanh nhạt nổi ba hạt sen trắng.

Nguyên Diệu tưởng rằng sẽ nhiều thức ăn phong phú hơn mang đến , nhưng đợi một lúc lâu vẫn động tĩnh gì. Lúc mới hiểu rằng một quả đào và hai quả táo chính là bộ bữa tiệc thần tiên. Hắn thầm nghĩ Đông Hoàng Thái Nhất thật là keo kiệt.

Nguyên Diệu cầm quả đào lên c.ắ.n một miếng nhỏ. Quả đào ngọt lắm, còn chua chát, ngon bằng quả đào thơm ngọt mọng nước của A Phi. Nguyên Diệu lặng lẽ đặt quả đào xuống, ăn nữa. Hắn thử một quả táo, quá ngọt ngào, còn một mùi t.h.u.ố.c kỳ lạ.

Nguyên Diệu uống một ngụm rượu sen, thơm ngon, thật dễ uống.

Nguyên Diệu uống rượu tiên nhạc, tâm trạng vui vẻ.

Bạch Cơ gì, ăn hết quả đào và táo, đó với Đông Hoàng Thái Nhất: "Vừa di chuyển lâu, bụng đói, một quả thanh loan đủ ăn, xin Đông Hoàng ban thêm vài quả để lót bụng."

Đông Hoàng Thái Nhất kịp thì Vân Trung Quân gằn: "Đừng đòi hỏi quá nhiều. Quả thanh loan quý hơn quả bàn đào của Tây Vương Mẫu, thần tiên bình thường ăn, Bạch Ngọc Kinh cũng chỉ mười quả."

"Ha ha." Bạch Cơ khan, đòi hỏi nữa.

Nguyên Diệu thấy , : "Bạch Cơ, tại hạ còn một quả, nếu ngươi ngại tại hạ c.ắ.n qua một miếng thì cứ lấy mà ăn."

"Ngươi thích thì sẽ ăn giúp." Bạch Cơ ngần ngại, cầm quả đào Nguyên Diệu ăn dở, chỉ mấy miếng ăn hết.

Không hiểu , mặt Nguyên Diệu đỏ lên.

Đông Hoàng Thái Nhất thì thầm với Vân Trung Quân vài câu, Vân Trung Quân truyền đạt ý của Đông Hoàng Thái Nhất: "Long Vương tìm d.ư.ợ.c liệu, tâm trạng buồn phiền của Đông Hoàng Thái Nhất giải tỏa, ngài cảm kích. Để bày tỏ lòng ơn, ngài hát một bài."

Bạch Cơ đột nhiên cứng đờ. Nàng từ chối: "Tiếng hát của Đông Hoàng như thiên nhạc, chỉ là một yêu quái tầm thường ở hạ giới, dám tiên âm, sợ sẽ giảm thọ."

Đông Hoàng Thái Nhất thì thầm với Vân Trung Quân vài câu, Vân Trung Quân : "Đông Hoàng Thái Nhất , ngài hát."

Bạch Cơ vẫn từ chối, Vân Trung Quân : "Nếu từ chối nữa Đông Hoàng Thái Nhất sẽ vui, nếu ngài vui thì bình Xuân, Sắc sẽ còn nữa."

Bạch Cơ đành chấp nhận: "Vậy xin mời hát."

Nguyên Diệu cảm thấy kỳ lạ, tại Bạch Cơ Đông Hoàng Thái Nhất hát? Từ nãy đến giờ, Đông Hoàng Thái Nhất chỉ thầm với Vân Trung Quân, giọng của ngài như thế nào?

Đông Hoàng Thái Nhất dậy, bắt đầu cất tiếng hát.

Đông Hoàng Thái Nhất cất tiếng, Nguyên Diệu lập tức rùng , một luồng khí lạnh từ tai lan khắp cơ thể.

Đông Hoàng Thái Nhất hát đúng nhịp, giọng như tiếng vải rách. Ông phát tiếng kêu như chim, giọng lúc cao lúc thấp, mặc dù nhịp điệu nhưng đang hát cái gì. Giọng hát cao nhất giống như tiếng rên rỉ bi thương của nữ nhân, còn thấp nhất giống như tiếng móng tay cào cửa sắt.

Nguyên Diệu sởn gai ốc, trong lòng khó chịu. Hắn bịt tai ngay lập tức, nhưng sợ bịt tai sẽ bất lịch sự, đắc tội với thần tiên, đành âm thầm chịu đựng.

Đông Hoàng Thái Nhất say sưa ca hát, hoa đào, hoa mơ, hải đường Vọng Xuân Đài bắt đầu rụng trong tiếng hát của ngài, nhạc cụ trong tay các nhạc công cũng lượt vỡ nát, mắt họ trắng dã, từng từng ngất xỉu.

Bạch Cơ cố gắng chịu đựng, khóe miệng nàng co giật, chảy xuống một dòng m.á.u rồng xanh thẫm.

Vân Trung Quân yêu thích giọng hát của Đông Hoàng Thái Nhất, đến say mê, tận hưởng.

Đông Hoàng Thái Nhất thấy Vân Trung Quân say sưa lắng , trong lòng vui, ông hát càng hăng say. Hết một bài ông lập tức hát tiếp bài khác, ý định dừng .

Đông Hoàng Thái Nhất và Vân Trung Quân đối mặt , một say sưa hát, một say sưa , dường như những xung quanh đang chịu đựng sự tra tấn của tiếng hát đều tồn tại.

Nguyên Diệu vô cùng khó chịu, n.g.ự.c nặng nề, trong đầu như hàng nghìn con kiến đang bò gặm nhấm não bộ của . Hắn thể chịu đựng thêm nữa, đưa tay bịt tai, nhưng lúc tay còn sức. Hắn với Bạch Cơ rằng chịu nổi nữa, nhưng đầu thì thấy tình trạng của Bạch Cơ còn tồi tệ hơn .

Mặt Bạch Cơ tái nhợt, chỉ khóe miệng chảy m.á.u mà cả mắt cũng bắt đầu chảy máu.

"Bộp..." chiếc cốc bàn đột nhiên vỡ nát bởi tiếng hát của Đông Hoàng Thái Nhất.

Nguyên Diệu thể chịu nổi nữa, hét lên một tiếng ngất .

Không bao lâu , Nguyên Diệu mới từ từ tỉnh , mở mắt thấy một dải ngân hà rộng lớn phản chiếu mắt , rực rỡ.

Nguyên Diệu đầu , thấy một đôi mắt sáng hơn cả những ngôi .

Bạch Cơ : "Ôi chao, Hiên Chi cuối cùng cũng tỉnh ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-6-dong-hoang.html.]

Nguyên Diệu lúc mới nhận , Bạch Cơ đang nghiêng, và đang gối đầu lên đùi nàng.

Nguyên Diệu mặt đỏ bừng, vội vàng dậy, hành động của lớn khiến mặt đất đột nhiên rung chuyển, trượt ngã xuống.

Bạch Cơ đưa tay nắm lấy cánh tay Nguyên Diệu, mới giữ thăng bằng.

Phía vang lên tiếng của Quang Tạng: "Đừng động đậy! Nếu thì bè sẽ lật, sẽ rơi xuống!"

Phía vang lên tiếng của Toan Nghê: "Quốc sư, rơi xuống ! Cô cô, mau kéo lên!"

Bạch Cơ vội vàng đến phía kéo Toan Nghê, chỉ còn hai móng vuốt bám nổi. Sau khi kéo Toan Nghê lên, Bạch Cơ bên cạnh Nguyên Diệu, xếp bằng xuống.

Nguyên Diệu lúc mới phát hiện, họ đang ở một vật lớn giống như một chiếc bè tre, chiếc bè trôi nổi giữa biển , mây mù mờ ảo. Quang Tạng chèo thuyền phía , Toan Nghê chèo thuyền phía , Bạch Cơ và Nguyên Diệu ở giữa chiếc bè.

Một cơn gió thổi qua, áo của Nguyên Diệu tung bay, do đó đang ngủ nên tóc của cũng xõa , tóc dài bay phấp phới.

Chuyện gì thế ? Họ đang ở ? Nguyên Diệu bối rối. Hắn nhớ rằng ở bữa tiệc Vọng Xuân Đài, vì tiếng hát của Đông Hoàng Thái Nhất mà ngất, đó thì còn gì nữa.

"Sau khi tiểu sinh ngất thì xảy chuyện gì ?"

Bạch Cơ : "Nhờ Hiên Chi ngất , Đông Hoàng Thái Nhất mới ngừng hát. Nếu chắc chắn sẽ mất mạng Vọng Xuân Đài. Giọng hát của Đông Hoàng Thái Nhất thật khủng khiếp, nhưng thích hát, đúng là tra tấn . Vì Hiên Chi ngất xỉu, thể cưỡi hạc về nhân gian nên Đông Hoàng Thái Nhất cho chúng trở về."

Bữa tiệc vội vàng kết thúc, Đông Hoàng Thái Nhất giữ lời hứa cho Quang Tạng về nhân gian, cũng tặng cho Bạch Cơ một bình Xuân, Sắc và bảy viên Tinh Hoa Thủy Nguyệt. Tuy nhiên, Vân Trung Quân phát hiện Ly Nô đó ăn trộm một viên Tinh Hoa Thủy Nguyệt, nên chỉ đưa cho Bạch Cơ sáu viên.

Trên trời một ngày đất một năm, thể nấn ná trời quá lâu. Vì , Bạch Cơ, Quang Tạng cùng rời khỏi Bạch Ngọc Kinh, lên bè trở về nhân gian.

Trên bè , Bạch Cơ ăn một viên Tinh Hoa Thủy Nguyệt mới khôi phục nguyên khí từ tổn thương do tiếng hát của Đông Hoàng Thái Nhất gây .

Toan Nghê thấy , thấy Quang Tạng đầy thương tích, cầu xin Bạch Cơ: "Cô cô, cho Quốc sư một viên Tinh Hoa Thủy Nguyệt . Ngài thương cần Tinh Hoa Thủy Nguyệt để dưỡng thương."

Quang Tạng : "Không cần phiền rồng yêu nữa, chỉ là vết thương nhỏ, bản Quốc sư chịu ."

Bạch Cơ Quang Tạng một cái, thấy trong con ngươi của ông một tia m.á.u đỏ kỳ dị.

Bạch Cơ : "Với Quốc sư, ăn Tinh Hoa Thủy Nguyệt cũng tác dụng. Trước mắt vội về nhân gian, chúng ngược sông Thiên Hà đến tận cùng của Thiên Hà ."

Quang Tạng hỏi: "Đi tận cùng Thiên Hà gì?"

Bạch Cơ : "Cứu ông."

Quang Tạng hỏi: "Ý ngươi là gì?"

Bạch Cơ : "Thiên Hư Đan thần tiên chỉ thể ăn một viên, dùng phàm nhân ăn liền ba viên, cơ thể sẽ chịu nổi, kinh mạch và ngũ tạng lục phủ sẽ hủy hoại do thuốc. Trong mắt ngươi m.á.u tụ, uống nước ở tận cùng Thiên Hà mới thể tẩy sạch t.h.u.ố.c của Thiên Hư Đan, giữ tính mạng."

Quang Tạng và Toan Nghê đều giật , vội vàng điều khiển mái chèo, lái bè ngược dòng Thiên Hà.

Nghe Bạch Cơ kể , Nguyên Diệu vui mừng vì Quang Tạng thể rời khỏi Bạch Ngọc Kinh, lo lắng cho sức khỏe của ông.

Quang Tạng thấy Nguyên Diệu lo lắng thì hào phóng : "Thư sinh, cần lo cho bản Quốc sư, bản Quốc sư xưa nay trời giúp, rồng yêu đưa bản Quốc sư uống nước tận cùng Thiên Hà là , ha ha ha..."

Bạch Cơ mắt xoay chuyển, : "Uống nước tận cùng Thiên Hà chỉ thể giữ mạng sống. Thiên Hư Đan thể sẽ để một hậu quả."

Toan Nghê lo lắng hỏi: "Sẽ hậu quả gì?"

Bạch Cơ lấy tay áo che mặt, : "Công hiệu của Thiên Hư Đan là điều hòa khí âm dương trong cơ thể để kéo dài tuổi thọ. Quốc sư một ăn liền ba viên, loạn khí âm dương trong cơ thể, hậu quả thể là biến từ nam thành nữ."

Quang Tạng như sét đánh, mặt đen kêu lên: "Biến thành nữ?! Thà c.h.ế.t còn hơn! Lúc đó bản Quốc sư chắc chắn là ma ám mới ăn Thiên Hư Đan!!"

Toan Nghê thở phào, an ủi Quang Tạng: "Chỉ biến thành nữ thôi, lo. Dù Quốc sư biến thành gì cũng rời xa Quốc sư."

Quang Tạng mắng: "Ngốc! Nếu biến thành nữ bản Quốc sư còn mặt mũi nào ngoài gặp nữa!!"

Toan Nghê : "Thì ngoài gặp nữa, chúng rời khỏi Trường An, tìm một ngọn núi yên tĩnh ẩn cư tu đạo."

"Ngốc! Biến thành nữ bản Quốc sư còn tâm trạng nào mà tu đạo nữa chứ?!"

"Thì tu đạo nữa, Quốc sư theo về Đông Hải. Đông Hải vui, ngài ở bao lâu thì ở bao lâu."

"Ngốc! Ai theo ngươi về Đông Hải chứ?!"

Quang Tạng và Toan Nghê một ở đầu thuyền , một ở cuối thuyền an ủi, cãi ngừng.

Bạch Cơ co giật khóe miệng, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Ta chỉ đùa thôi thế mà họ tưởng thật."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu cạnh ngắm .

Bạch Cơ thấy sắc mặt Nguyên Diệu nhợt nhạt, từ trong tay áo một chai nhỏ bằng thủy tinh, : "Hiên Chi, đưa tay ."

Nguyên Diệu hiểu Bạch Cơ gì, nhưng vẫn đưa tay .

Bạch Cơ mở nắp chai thủy tinh, đổ một viên Tinh Hoa Thủy Nguyệt lên tay Nguyên Diệu.

Một vầng trăng nhỏ xuất hiện trong lòng bàn tay Nguyên Diệu, trong veo và sáng ngời.

"Ăn ." Bạch Cơ .

Nguyên Diệu thấy vầng trăng quá thì nỡ ăn, : "Quá , tiểu sinh nỡ ăn."

Bạch Cơ nghĩ một lát, nhổ một sợi tóc dài của xuống, xuyên qua vầng trăng. Dưới ánh , sợi tóc hóa thành một sợi dây đen, Tinh Hoa Thủy Nguyệt hóa thành một viên ngọc nhỏ bằng đầu ngón tay, ánh sáng lung linh.

Bạch Cơ đeo viên ngọc lên cổ Nguyên Diệu, : "Không nỡ ăn thì đeo lên, cũng thể bổ khí dưỡng ."

Mặt Nguyên Diệu đỏ lên, : "Cảm ơn Bạch Cơ."

Bạch Cơ : "Hiên Chi cần khách sáo, Tinh Hoa Thủy Nguyệt..."

Nguyên Diệu nhăn nhó ngắt lời Bạch Cơ, : "Tinh Hoa Thủy Nguyệt thể tính tiền, trừ tiền lương của tiểu sinh ? Nếu trừ tiếp thì tiểu sinh sẽ bao giờ nhận tiền lương nữa."

"Được . Thỉnh thoảng tặng Hiên Chi một món."

Nguyên Diệu thấy lòng ngọt ngào, vui.

Bạch Cơ : " tiền tóc vẫn tính. Đây là lông rồng thật, mặc dù mềm mại nhưng bền, d.a.o kiếm cắt , nước lửa xâm phạm..."

Nguyên Diệu khóe miệng co giật.

 

Loading...