Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 6: Hoa Tư

Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:33
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nam nhân trung niên, cô nương áo trắng, mỹ nam Bạch Cơ nịnh nọt Hoa Tư Thị, đồng ý để Thái Tuế tự chọn nơi , khỏi tức giận. Vừa Thái Tuế nhiều bày tỏ cùng Nguyên Diệu tức là cùng Bạch Cơ, con rồng yêu gian xảo tất nhiên vui mừng khi thể liên thủ với Hoa Tư Thị để áp chế ba họ.

Nam nhân trung niên, cô nương áo trắng, mỹ nam tuy tức giận nhưng vẫn còn lý trí. Họ cúi đầu suy nghĩ, mỗi đều tự tính toán trong lòng.

Cân nhắc lợi hại, cô nương áo trắng là đầu tiên từ bỏ, : "Cũng . Cung Quảng Hàn của còn thịt Thái Tuế ăn hết, vẫn thể chịu đựng thêm vài trăm năm nữa, coi như bỏ qua. Có thì cũng ."

Cô nương áo trắng tháo mạng che mặt lộ dung nhan tuyệt thế. Nguyên Diệu là nhận ngay, là Hằng Nga mà gặp ở cung Trăng khi đến Bạch Ngọc Kinh.

Hằng Nga tại tìm Thái Tuế? Nguyên Diệu nghĩ, hiểu điều gì đó kinh ngạc.

Nguyên Diệu thốt lên: "Hằng Nga tiên tử, chẳng lẽ công chúa trong câu chuyện của là...?"

Hằng Nga buồn bã : " . Ăn trộm t.h.u.ố.c bất tử, bay lên cung Trăng, nhưng nhiễm bệnh cóc. Người đời chỉ thấy vẻ của , rằng cũng lúc xí. Ta sợ c.h.ế.t chỉ sợ sự già nua và xí."

Nguyên Diệu đành an ủi: "Thiên giới nhiều tiên nhân pháp lực cao cường, cung Trăng nhiều linh d.ư.ợ.c khó tìm, bệnh cóc của tiên t.ử sẽ cách chữa trị thôi."

Hằng Nga : "Cảm ơn công tử. Lần lấy Thái Tuế nhưng kể chuyện, cũng ngộ nhiều điều."

Ánh mắt Hằng Nga lượt quét qua Hoa Tư Thị, Bạch Cơ, : "Hoa Tư lão phu nhân uy danh chấn động hai giới, kính trọng lão phu nhân nên nhường bước. Lần Thái Tuế xuất thế, chắc chắn ."

Nói xong, Hằng Nga dậy về phía cửa, nàng ngang qua nữ đạo sĩ, bước trong mưa đêm biến mất.

Thấy Hằng Nga từ bỏ, nam nhân trung niên hoảng hốt, mỹ nam lúng túng nên gì. Bạch Cơ một đủ khó đối phó, nay Hoa Tư Thị chống lưng, Thái Tuế cũng cùng họ, thiên thời địa lợi nhân hòa đều , khả năng chiến thắng. Hơn nữa hai họ còn đối địch với , đều là cô độc, giờ mà cướp Thái Tuế thực sự là sáng suốt.

Mỹ nam từ bỏ nhưng trong lòng vẫn cam tâm. Nếu ăn thịt Thái Tuế thì sẽ còn đau khổ hơn cái c.h.ế.t, đường lui.

Lúc , nữ đạo sĩ ở cửa lên tiếng, : "Vương T.ử Kiều, thịt Thái Tuế, là Tây Vương Mẫu tặng cho nhiều năm . Ta thể cho ngươi, ngươi cần tranh giành với họ nữa, ngươi là phàm, thể tranh giành với họ ."

Mỹ nam đầu nữ đạo sĩ, : "Ma cô, tại ngươi cho thịt Thái Tuế?"

Nguyên Diệu kinh ngạc, Vương T.ử Kiều đắc đạo thành tiên thể thổi tiêu kêu phượng? Ma Cô từng ba thấy biển xanh biến thành ruộng dâu?! Hóa hai cũng thường!

Ma Cô : "Một là ngươi và gặp trong núi, xem như duyên. Hai là câu chuyện của ngươi, ngươi vì cha ngươi đau lòng tự trách khi ngươi c.h.ế.t mà chấp nhận trở thành sống bằng c.h.ế.t, chịu đựng đau khổ. Tấm lòng hiếu thảo khiến cảm động, đành lòng ngươi chịu khổ nên tặng ngươi thịt Thái Tuế."

Vương T.ử Kiều vui mừng : "Cảm ơn tiên cô. Ân đức , Kiều bao giờ quên."

Ma Cô : "Không cần khách sáo, chỉ là tặng ngươi thứ dùng đến mà thôi. Đi theo , đến Trường An gặp đạo hữu về núi Tề Hà cho ngươi thịt Thái Tuế."

Vương T.ử Kiều vội vàng đến bên Ma Cô, nhưng trong lòng vẫn thấy áy náy.

"Kiều nên gì để báo đáp ân đức của tiên cô đây?"

Ma Cô : "Trên đường hãy thổi vài bản tiêu cho . Ta thích ngươi thổi tiêu."

Vương T.ử Kiều đáp: "Kiều nguyện thổi tiêu cho tiên cô mãi mãi."

Ma Cô : "Đừng mãi mãi. Con mãi mãi cũng chỉ là một đời một trăm năm, còn với những sinh vật bất t.ử như chúng , mãi mãi thì thật sự là mãi mãi đó."

Trong lúc chuyện, Ma Cô và Vương T.ử Kiều đẩy cửa rời . Trong căn nhà tranh, chỉ còn nam nhân trung niên, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Hoa Tư Thị, và Thái Tuế.

Nam nhân trung niên thấy chỉ còn đối diện với bốn , trong lòng lo lắng nhưng mặt vẫn bình tĩnh như nước.

Nguyên Diệu kìm hỏi: "Huynh đài, chắc ngươi cũng phàm, là vị thần tiên nào?"

Nam nhân trung niên đáp: "Ta là Xích Tùng Tử. Ta một trưởng, gọi là Xích Tu Tử. Ta thành tiên, bất sinh bất diệt. Ta đến tìm Thái Tuế vì bản , mà vì trưởng của ."

Nguyên Diệu tuy nam nhân trung niên thường, nhưng là Xích Tùng T.ử thì vẫn kinh ngạc. Vũ Sư Xích Tùng Tử, thể lửa tự thiêu, lên xuống theo gió, từng dạy Thần Nông cách trừ bệnh kéo dài tuổi thọ, con gái của Viêm Đế theo học đạo pháp thành tiên. Một thần tiên như cũng điều thể giải quyết ?!

Nguyên Diệu : "Tiểu sinh nghĩ rằng suy nghĩ thật sự của trưởng ngươi vẫn quan trọng hơn sự trường sinh."

Nghe Nguyên Diệu , trong lòng Xích Tùng T.ử rối bời. Nếu hôm nay Nguyên Diệu nhắc nhở thì từng nghĩ đến việc Xích Tu T.ử thật sự trường sinh hãy , dùng sự trường sinh để giam cầm trưởng của .

Bạch Cơ thấy Xích Tùng T.ử do dự thì : "Những gì Hiên Chi lý. Xích Tùng Tử, ngươi thể ích kỷ chỉ quan tâm đến cảm nhận của quan tâm đến suy nghĩ của Xích Tu T.ử như thế. Chi bằng ngươi về bàn bạc với Xích Tu T.ử rõ ràng, hãy tìm Thái Tuế. Biết cũng cần nữa."

Xích Tùng T.ử suy nghĩ một lúc, cuối cùng cũng quyết định từ bỏ.

"Cũng . Có một vấn đề, cứ trốn tránh là cách, hỏi rõ mới tâm ma chi phối."

Xích Tùng T.ử ngoảnh đầu mà rời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-6-hoa-tu.html.]

Bạch Cơ thở phào, : "Kẻ cản trở cuối cùng cũng . Thái Tuế là của ."

Thái Tuế giận dữ Bạch Cơ, lao lòng Hoa Tư Thị, : "Bà bà, cháu với nàng . Cháu với thư sinh ."

Bạch Cơ : "Đừng nghịch ngợm, và Hiên Chi cùng đường, ngươi với tức là với ."

Nguyên Diệu gãi đầu, gì.

Hoa Tư Thị vui, với Bạch Cơ: "Năm xưa, khi con gái luyện đá vá trời núi Bất Chu, ngươi còn là một con rồng nhỏ hiểu sự đời. Nay ngươi cũng sống vài năm, trải qua vài việc, nên rằng núi cao còn núi cao hơn. Đứa nhỏ cùng hậu sinh đó là thiên mệnh của nó, ngăn cản. Hậu sinh cùng ngươi đó là duyên phận của các ngươi, cũng ngăn cản. nếu ngươi ức h.i.ế.p đứa nhỏ , ép nó những việc , để thì chắc chắn tha cho ngươi."

Bạch Cơ giả lả: "Lão phu nhân dạy , Thái Tuế nếu đến Phiêu Miểu các chơi thì chắc chắn sẽ tiếp đãi Thái Tuế chu đáo, dám lơ là, càng dám hại."

Hoa Tư Thị : "Ngươi hứa, cũng tin. Thời gian còn sớm, cũng nên nghỉ, các ngươi đợi đến sáng về Trường An."

Nói xong, Hoa Tư Thị dậy, khoác áo choàng, đẩy cửa rời .

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Thái Tuế bên đống lửa, lặng lẽ chờ trời sáng.

Thái Tuế sợ Bạch Cơ, luôn bám chặt lấy Nguyên Diệu, chịu buông tay.

Nguyên Diệu an ủi Thái Tuế: "Đừng sợ. Bạch Cơ tuy hung dữ nhưng cũng là . Đến sáng chúng sẽ đưa ngươi về Trường An tìm phụ mẫu."

Thái Tuế đỏ mặt, : "Ta lừa ngươi đó, lạc phụ mẫu, phụ mẫu đang ở trong tộc Thái Tuế."

Nguyên Diệu : "Thì lạc, thì . Ngươi tên gì?"

Thái Tuế đáp: "Phong Bát Lang."

Nguyên Diệu : "Thì là Bát Lang. Tiểu sinh họ Nguyên, tên Diệu, tự là Hiên Chi."

Phong Bát Lang rụt rè gọi: "Nguyên công tử."

Nguyên Diệu : "Bát Lang còn nhỏ tại rời phụ mẫu đến nhân gian thế?"

Phong Bát Lang : "Ta cũng đến nhân gian nhưng đó là quy tắc. Mỗi khi Tuế Tinh hiện thế, trong tộc Thái Tuế một Thái Tuế đến nhân gian một thời gian, gọi là ứng theo tuần tự của . Lần đến lượt , thể tránh đành đến."

"Thì !" Tiểu thư sinh chợt hiểu, nghĩ một lúc, hỏi: "Tộc Thái Tuế ở ? Có xa nhân gian ?"

Bạch Cơ , lén lút lắng tai .

Phong Bát Lang : "Nơi ở của tộc Thái Tuế, để an cho tộc nhân nên thể , đó là một bí mật lớn. Giữa trời đất, cả thần tiên cũng nơi ở của tộc Thái Tuế."

Nếu tộc Thái Tuế ở , chắc chắn họ sẽ đổ xô đến bắt Thái Tuế vì trường sinh bất tử, Nguyên Diệu nghĩ.

Phong Bát Lang chìa tay chọc Nguyên Diệu, : "Nguyên công tử, ngươi ăn thịt ?"

Nguyên Diệu giật , : "Gì cơ?!"

Phong Bát Lang bĩu môi : "Ăn thịt thể trường sinh bất lão. Nguyên công t.ử ăn ?"

Nguyên Diệu liên tục lắc đầu, : "Không, , tiểu sinh ăn. Ngươi là một đứa trẻ sống sờ sờ thế thì ăn ? Hơn nữa, cũng trường sinh."

Phong Bát Lang : "Ta cắt một miếng thịt cho ngươi cũng , dù cũng sẽ mọc ."

Nguyên Diệu mà rợn tóc gáy, nhưng Bạch Cơ : "Bát Lang, Hiên Chi cần thịt ngươi, ngươi đưa cho . Ta sẽ nhẹ nhàng cắt thịt của ngươi, để ngươi cảm thấy đau."

Phong Bát Lang sợ hãi òa lên, Nguyên Diệu giận dữ : "Bạch Cơ, đừng dọa Bát Lang! Đừng quên còn Hoa Tư lão phu nhân nữa, nếu ngươi hãm hại Bát Lang vì thịt Thái Tuế, dù Bát Lang cáo trạng tiểu sinh cũng chắc chắn sẽ kêu oan."

Bạch Cơ vui : "Hiên Chi, tháng ngươi tiền công."

Nguyên Diệu kêu lên: "Tại ?!"

Bạch Cơ đáp: "Vì tâm trạng ."

Nguyên Diệu nhỏ giọng lẩm bẩm: "Khi tâm trạng ngươi cũng bao giờ trả tiền công đúng hạn cho ."

Không từ khi nào, mưa cũng tạnh, trời cũng sáng. Trong núi Lam Điền cây xanh um tùm, suối chảy róc rách, trong ánh ban mai còn lan tỏa một làn nước mờ ảo.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Phong Bát Lang lên đường trở về Trường An. Họ bộ khỏi rừng sâu, đến nơi bằng phẳng, Bạch Cơ gọi hai con thiên mã, cùng Nguyên Diệu mỗi cưỡi một con, Phong Bát Lang Nguyên Diệu, ba thúc ngựa về Trường An.

 

Loading...