Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 6: Ngọc Nương

Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:24
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm xuân gió mát, mây trăng mờ ảo.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu con phố vắng lặng. Nguyên Diệu ngáp hỏi: "Bạch Cơ, chúng thế?"

Bạch Cơ : "Đi tìm hộp vàng."

"Hộp vàng ở ?"

"Chắc là ở chỗ mèo."

"Mèo ở ?"

"Ta ."

"Vậy tìm thế nào?"

Bạch Cơ : "Có thể hỏi."

Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Hỏi ai?"

Bạch Cơ : "Hiên Chi nghĩ trong thành Trường An ai tai mắt nhiều nhất?"

Nguyên Diệu nghĩ một lúc lắc đầu: "Không ."

Bạch Cơ hỏi: "Hiên Chi nghĩ trong thành Trường An, cái gì mặt ở khắp nơi?"

Nguyên Diệu nghĩ một lúc lắc đầu: "Không ."

"Hiên Chi, con phố chúng đang , cái gì nhiều nhất?"

Nguyên Diệu ngẩng đầu con phố thẳng tắp và rộng rãi, ai, cũng sinh vật nào, nhưng hai bên đường trồng nhiều cây.

Nguyên Diệu bỗng hiểu , : "Trong thành Trường An, khắp nơi đều hoa cỏ cây cối ?"

Bạch Cơ : "Hiên Chi trả lời đúng . Trong thành Trường An, cây cối mặt khắp nơi, hết chuyện xảy ở từng khu. Rễ của chúng bám sâu đất, kết nối với , trao đổi thông tin. Ban ngày, Ly Nô và mèo mua cá ở chợ Tây, nên chúng chỉ cần hỏi cây cối ở chợ Tây thì sẽ mèo ."

Nguyên Diệu : "Nghe thật kỳ diệu!"

Bạch Cơ : "Hiên Chi mỗi ngoài lười biếng, ăn vụng điểm tâm , chỉ cần hỏi cây cối là hết đấy!"

Nguyên Diệu tức giận : "Ta việc quang minh chính đại, bao giờ mấy chuyện đó!"

Bạch Cơ lớn : "Ta chỉ đùa thôi, Hiên Chi đừng giận."

Trong khi chuyện, Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến gốc cây liễu lớn. Cây liễu là cây cổ thụ lâu đời nhất ở chợ Tây, tán lá xum xuê, rủ xuống như tán ô.

Bạch Cơ giơ tay gõ gốc cây, gọi: "Ông Liễu!"

Trên cây liễu hiện một khuôn mặt hiền từ, : "À! Là Bạch Cơ !"

Bạch Cơ : "Ông Liễu, ban ngày ông thấy Ly Nô và hai con mèo khuân hộp vàng ?"

Cây liễu : "Thấy ."

"Ban ngày xảy chuyện gì?"

Cây liễu nghĩ một lúc : "Sáng sớm, Ly Nô dẫn hai con mèo khuân hộp vàng qua đây, nó vui vẻ. Khi trở về thì hồn bay phách lạc, còn bên đường một lúc lâu. Hai con mèo thấy Ly Nô thẫn thờ thì bàn bạc với khuân hộp vàng chạy mất."

"Chúng hiện đang ở ?"

Cây liễu lớn : "Theo tầm mắt của , chỉ chúng chạy khỏi chợ Tây. Còn thì ngươi chờ một chút, sẽ hỏi thăm các bạn trong các phố khác."

Bạch Cơ : "Phiền ông Liễu ."

Cây liễu lớn nhắm mắt , im lặng .

Gió đêm thổi qua cây liễu, lá liễu rơi rụng, tuyết liễu bay tán loạn.

Một lúc , cây liễu lớn mới mở mắt, : "Chúng rời thành khi trời tối. Vì ngoài thành, bạn bè của chúng kết nối rễ nên chính xác chúng ở , ngươi ngoài thành tìm hiểu thêm. Xin , thể giúp gì hơn."

Bạch Cơ : "Ông giúp nhiều . Cảm ơn ông Liễu."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu cáo từ cây liễu lớn, trở về Phiêu Miểu các triệu tập hai con ngựa trời, tìm mèo ngay trong đêm.

Bạch Cơ dò hỏi tin tức từ cây cối ngoài thành, nàng và Nguyên Diệu tìm thấy hai con mèo trong một ngôi chùa đổ nát nơi hoang dã.

Hai con mèo hoang đang lo lắng mất ngủ, khi thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến nó hoảng sợ chạy trốn, nhưng chúng quá vụng về nên thoát khỏi bàn tay Bạch Cơ, đành lóc xin tha thứ.

Mèo hoa đen : "Chúng một phút lỡ lầm mới trộm hộp vàng, xin Bạch Cơ đại nhân tha mạng!"

Bạch Cơ lạnh lùng : "Lỡ lầm là lý do để thoát tội trộm cắp."

Mèo hoa vàng : "Chúng xí, ai nhận nuôi, sống lang thang khổ cực, thường đói mới vàng dụ dỗ chuyện trộm cắp, xin Bạch Cơ đại nhân tha mạng!"

Bạch Cơ lạnh lùng : "Xấu xí càng là lý do để thoát tội trộm cắp."

Mèo hoa đen và mèo hoa vàng lóc cầu xin tha thứ: "Chúng sai , dám trốn tránh trừng phạt, chỉ xin tha mạng!"

Nguyên Diệu mềm lòng, : "Bạch Cơ, mèo thánh hiền, ai mà phạm sai lầm? Hộp vàng cũng tìm , chúng cũng , tha cho chúng ."

Mèo hoa đen và mèo hoa vàng , lớn.

Mèo hoa đen : "Hộp vàng ở chỗ chúng , khi khỏi thành, chúng ba tên cướp cướp hộp vàng trong rừng !"

Mèo hoa vàng : "Chúng thật khổ quá! Thế gian chẳng cho mèo hoang đường sống!"

Bạch Cơ nhếch mép: "Các ngươi là mèo yêu, loài cướp bóc?!"

Mèo hoa đen : "Ta sợ d.a.o nhất! Hồi nhỏ từng d.a.o thương, thấy d.a.o chân mềm!"

Mèo hoa vàng : "Ta sợ con nhất! Vừa thấy con chạy!"

Bạch Cơ nhếch mép: "Các ngươi..."

Mèo hoa đen và mèo hoa vàng ôm đầu : "Chúng thật khổ quá! Thế gian chẳng cho mèo hoang đường sống!"

Nguyên Diệu đau lòng cho hai con mèo hoang, với Bạch Cơ: "Hộp vàng ở chỗ bọn cướp, chúng mau tìm bọn cướp thôi, kẻo trời sáng mất."

Bạch Cơ : "Ta mệt , lười thêm nữa. Hộp vàng là chúng mất, chúng tìm . Yêu quái loài cướp bóc đúng là chuyện lớn!"

Mèo hoa đen và mèo hoa vàng liên tục lắc đầu, : "Cướp đáng sợ, g.i.ế.c mèo chớp mắt, chúng dám !"

Bạch Cơ trừng mắt hai con mèo, ánh mắt sắc như dao, giận mà vẫn uy.

Mèo hoa đen : "Bạch Cơ đại nhân tha mạng! Chúng sẽ !"

Mèo hoa vàng : "Chúng liều mạng cũng sẽ lấy hộp vàng!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-6-ngoc-nuong.html.]

Bạch Cơ hạn cho mèo hoa đen và mèo hoa vàng trong ba ngày mang hộp vàng về Phiêu Miểu các, hai con mèo lóc đồng ý.

Một đêm lộn xộn, trời sắp sáng, Bạch Cơ và Nguyên Diệu cưỡi ngựa trời trở về Phiêu Miểu các.

Hôm đó, trời mưa xuân mịt mờ, mưa nhỏ ướt như sương.

Bạch Cơ ngủ bù lầu hai, đến gần trưa vẫn dậy.

Ly Nô bàn ngọc xanh, buồn nấu ăn.

Thúy Nương nghĩ ngợi vô hạn, hát cành hoa đào.

Nguyên Diệu đói bụng kêu ầm ĩ, dám thúc Ly Nô nấu ăn, đành nhờ Thúy Nương trông cửa hàng, tự chợ Tây mua đồ ăn.

Nguyên Diệu mua đồ ăn cho cả ngày của và Bạch Cơ, nghĩ Ly Nô tinh thần sa sút, khích lệ nó, nên một đoạn đường xa mua cá khô thơm cho Ly Nô.

Nguyên Diệu mang một bao lớn đồ ăn, cầm ô tre tím trong chợ Tây, khi ngang một cửa hàng trang sức thì thấy một bóng dáng quen thuộc đang mua trang sức.

Người đó lưng hùm vai gấu, hình cao lớn, mặt vuông chữ điền, mày rậm mắt to, khóe miệng nét lạnh lùng. Không ai khác là Lưu Chương!

Nguyên Diệu tò mò, lén lút đến cửa hàng trang sức, trộm trong.

Lưu Chương đang chọn trâm cài tóc cho nữ nhân, chọn lựa cẩn thận, nét mặt dịu dàng, khóe miệng mỉm . Ánh mắt lượt qua các kiểu trâm, cuối cùng chọn một chiếc trâm vàng gắn đá quý. Hắn mỉm dịu dàng, hỏi giá, bảo chủ cửa hàng gói .

Chủ cửa hàng : "Lưu đại nhân mua trang sức cho phu nhân , Lưu phu nhân đúng là phúc!"

Lưu Chương : "Cưới Ngọc Nương mới là phúc của . Lúc cưới nàng, cuộc đời thể tươi sáng như . Nàng trao cho một gia đình, cho mục tiêu sống, khiến như tái sinh thành ."

Chủ tiệm khen thêm vài câu, đưa bộ trâm bọc trong tấm vải lụa cho Lưu Chương. Lưu Chương cất bộ trâm trong ống tay áo, rời .

Nguyên Diệu vội né sang một bên, tránh va Lưu Chương.

Lưu Chương quá vui mừng nên để ý đến tiểu thư sinh nép một bên.

Nguyên Diệu theo bóng lưng Lưu Chương xa, trong lòng đầy phẫn nộ. Hắn yêu sâu đậm Bùi Ngọc Nương nhưng vô tình với Thúy Nương, kẻ lăng nhăng lòng đổi như thế thật quá vô liêm sỉ!

Nguyên Diệu giận dữ về Phiêu Miểu các.

Hôm , Bùi Tiên đến Phiêu Miểu các, còn mang theo một nữa.

Người đến là một thiếu phụ trẻ, tóc búi kiểu thời thượng, khí chất ôn hòa dịu dàng. Là thê t.ử của Lưu Chương, biểu của Bùi Tiên, Bùi Ngọc Nương.

Hôm Bùi Tiên trở về, kể cho thúc phụ Bùi Tuyên Ngọc về chuyện của Lưu Chương. Bùi Tuyên Ngọc hài lòng với đứa con rể , dù kinh ngạc nhưng tin lời Bùi Tiên. Bùi Tiên yêu cầu Lưu Chương đến Phiêu Miểu các gặp Thúy Nương, Lưu Chương nổi giận chịu . Bùi Ngọc Nương tin , bèn lén đến tìm biểu , rằng nàng gặp Thúy Nương. Bùi Tiên nghĩ rằng thể đưa Lưu Chương đến Phiêu Miểu các thì đưa Bùi Ngọc Nương đến cũng , nên dẫn nàng đến.

Bạch Cơ tiếp đón Bùi Ngọc Nương, nàng lễ phép đề nghị gặp Thúy Nương, Bạch Cơ đồng ý.

Bạch Cơ mang con chim tương tư , lâu nàng dắt một thiếu nữ trẻ mặc váy lụa xanh, khoác khăn lụa xanh nhạt bước . Thúy Nương đôi mắt , nhưng ánh u ám.

Thúy Nương chào hỏi đối diện với Bùi Ngọc Nương.

Bùi Ngọc Nương Thúy Nương, nghĩ đến việc đây là thê t.ử cũ của phu quân , lòng nàng cay đắng và đau khổ.

Thúy Nương tuy mù nhưng trong lòng chắc cũng cùng cảm xúc với Bùi Ngọc Nương.

Bùi Ngọc Nương thận trọng hỏi: "Ngươi là thê t.ử của Lưu Chương?"

Thúy Nương thẳng thắn đáp: "Phải."

Bùi Ngọc Nương : "Làm ngươi dối?"

Thúy Nương thẳng thắn đáp: "Ta và Lưu Chương phu thê ba năm, trời đất chứng giám, phụ mẫu chứng. Ở quê nhà Lĩnh Nam xa xôi của chúng , ai cũng là nhân chứng."

Bùi Ngọc Nương trong lòng đủ cảm xúc, nàng nhớ từng khoảnh khắc trong hai năm kết hôn với Lưu Chương, là một , yêu nàng, quan tâm nàng chu đáo. Họ yêu thương , nàng cảm ơn trời đất cho nàng phu quân nhất thế gian, nàng là nữ nhân hạnh phúc nhất. Tuy nhiên tất cả chỉ là ảo giác, tất cả đều là lừa dối! Hắn từng một thê tử! Hắn là kẻ bỏ thê t.ử cưới mới, phụ bạc vô tình!

Bùi Ngọc Nương đau khổ, Thúy Nương cũng , hai nữ nhân đau khổ nên lời. Không khí trở nên gượng gạo, Bạch Cơ im lặng uống , Nguyên Diệu dám xen , Bùi Tiên cũng dám gì.

Một lúc , Bùi Ngọc Nương mới lên tiếng: "Thúy Nương tỷ tỷ, Lưu Chương là phu quân của tỷ, cũng là phu quân của , dù gì sai vẫn yêu . Nếu tỷ cũng thật lòng yêu chắc tỷ cũng sẽ cảm thấy như , nỡ trách , sẵn lòng bao dung cho lầm của . Tỷ là nữ nhân yếu đuối ngại xa xôi tìm đến Trường An, tình cảm của tỷ đối với phu quân khiến cảm động, nguyện xưng tỷ với tỷ, cùng hầu hạ phu quân. Mong tỷ rộng lượng đừng cáo giác phu quân , tất cả hãy nghĩ cho tiền đồ của phu quân."

Nguyên Diệu kinh ngạc, ngờ Bùi Ngọc Nương sự thật chọn tha thứ cho Lưu Chương. Nàng vẫn yêu Lưu Chương, tất cả vì , vì tiền đồ của , nàng sẵn sàng hạ Thúy Nương xuất thương nhân, đề nghị chia sẻ yêu. Sự bao dung đến quên chăng cũng là một dạng tương tư sâu sắc?

Nguyên Diệu nhớ cảnh Lưu Chương chọn bộ trâm cho Bùi Ngọc Nương ở tiệm trang sức hôm qua, cảm thấy Lưu Chương cũng chân thành yêu Bùi Ngọc Nương, giả dối.

Trong một khoảnh khắc, dù tiếc cho Thúy Nương nhưng Nguyên Diệu thấy rằng giữa Lưu Chương và Bùi Ngọc Nương chỗ cho Thúy Nương, nàng dường như trở nên thừa thãi.

Tuy nhiên, thư sinh hiểu nỗi tương tư chỉ mơ hồ trong thoáng chốc, vẫn về phía Thúy Nương. Trên đời chuyện đều , lễ nghĩa liêm sỉ, Lưu Chương phụ bạc là việc trái với lời dạy của thánh nhân, đáng đời phỉ nhổ. Dù Lưu Chương và Bùi Ngọc Nương yêu thế nào cũng đổi việc họ tổn thương Thúy Nương.

Thúy Nương ngẩn , trong lòng đủ cảm xúc, nước mắt ngừng tuôn rơi. Nàng yêu Lưu Chương sâu đậm nhưng tình yêu của nàng khác với Bùi Ngọc Nương. Nàng chỉ cùng Lưu Chương bên suốt đời, thể chấp nhận chia sẻ với ai khác. Tình yêu của nàng mãnh liệt, si mê, hoặc là tất cả, hoặc là gì cả, ngoài khả năng khác. Chính tình yêu nồng cháy, cuồng si biến một nữ nhân yếu đuối thành chim tương tư bay hàng ngàn dặm đến Trường An tìm yêu.

Thúy Nương : "Lưu Chương là phu quân của ! Chỉ thể là phu quân của ! Ngươi để Lưu Chương đến gặp , gặp !"

Bùi Ngọc Nương nén lòng đau khổ, dịu dàng : "Mong Thúy Nương tỷ suy nghĩ kỹ, tất cả hãy vì phu quân. Tỷ thể oán hận nhưng đừng oán hận phu quân."

Nghe Bùi Ngọc Nương , Thúy Nương thể oán hận nàng, càng thương tâm hơn: "Ngươi kêu Lưu Chương đến gặp , gặp !"

Bùi Ngọc Nương : "Ta sẽ khuyên phu quân đến gặp tỷ. Mong tỷ suy nghĩ kỹ về đề nghị của , phu quân là tình nghĩa, chắc chắn bạc đãi tỷ. Ta cũng ghen tuông, sẽ đối xử với tỷ như tỷ ruột."

Bùi Ngọc Nương hiểu lễ hiểu tình như , Thúy Nương đối phó thế nào, chỉ lóc đòi gặp Lưu Chương.

Bùi Ngọc Nương hứa sẽ khuyên Lưu Chương đến gặp Thúy Nương xin , an ủi nàng vài câu cáo từ. Bùi Tiên cũng lâu, tiễn Bùi Ngọc Nương về.

Sau khi Bùi Ngọc Nương rời , con chim tương tư đậu cành đào buồn bã. Ly Nô nhớ Tiểu Điệp, cũng bình gốm men lục hình kỳ lân lóc.

Bạch Cơ chịu nổi tiếng của Thúy Nương và Ly Nô, lấy một bình rượu La Phù Xuân sân . Nàng hành lang sân , uống rượu thất thần.

Nguyên Diệu tiếng của một con chim và một con mèo phiền thể sách thánh hiền, cũng chạy sân uống rượu với Bạch Cơ.

Bạch Cơ hoa đào nở rộ, : "Hiên Chi, tình cảm con thật khó đoán."

"Tại nàng ?"

"Hiên Chi xem Thúy Nương và Ngọc Nương, ai yêu Lưu Chương hơn?"

Nguyên Diệu nghĩ một lúc đáp: "Không ."

Thúy Nương tương tư Lưu Chương vững như núi, nên nàng thể hóa thành chim, vượt ngàn dặm tìm đến Trường An. Bùi Ngọc Nương tương tư Lưu Chương sâu như biển, nên nàng thể bao dung thứ của , tha thứ cho sự lừa dối của . Hai loại tương tư đều đáng khâm phục, thể so sánh.

"Hiên Chi Lưu Chương yêu Thúy Nương Ngọc Nương hơn?"

"Ngọc Nương." Nguyên Diệu do dự đáp.

Bạch Cơ uống một ngụm rượu La Phù Xuân trong chén sứ, hỏi: "Sao Hiên Chi chắc chắn như ?"

Nguyên Diệu kể chuyện hôm qua tình cờ thấy Lưu Chương mua trang sức cho Bùi Ngọc Nương. Sự dịu dàng mà thể hiện khi đó tuyệt đối là tình cảm chân thành dành cho yêu.

Bạch Cơ thở dài, : "Lòng thật khó lường, tình cảm đổi thật khiến bất lực."

Nguyên Diệu cũng thở dài, : "Tiểu sinh cảm thấy Thúy Nương thật đáng thương! Lưu Chương thật đáng ghét!"

 

Loading...