Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 7: Phong Vũ

Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:25
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời gian trôi nhanh, hai ngày liên tiếp Lưu Chương đến gặp Thúy Nương, chỉ Bùi Tiên mỗi ngày đến một .

Theo lời Bùi Tiên, dù Bùi Ngọc Nương khuyên thế nào thì Lưu Chương cũng chịu đến gặp Thúy Nương, càng chấp nhận đề nghị của Bùi Ngọc Nương đưa Thúy Nương về nhà. Hắn đời chỉ Bùi Ngọc Nương là thê tử, lòng đổi . Lưu Chương nhờ Bùi Tiên nhắn với Thúy Nương rằng sẵn lòng tặng nàng vàng bạc châu báu, chỉ mong nàng về Lĩnh Nam tìm khác, đừng đến Trường An can thiệp cuộc sống của nữa.

Nghe tin , Thúy Nương vô cùng đau đớn, trong cơn kích động bay khỏi Phiêu Miểu các, .

Thúy Nương rời Phiêu Miểu các một ngày một đêm vẫn về, Bạch Cơ và Nguyên Diệu lo lắng cho nàng.

"Hiên Chi ngoài tìm Thúy Nương ." Bạch Cơ với Nguyên Diệu.

Nguyên Diệu đáp: "Ngoài trời đang mưa lớn, nàng tự tìm?"

Con rồng trắng lười biếng con mèo đen đang đất buồn bã, : "Tương tư khiến trở nên điên cuồng, một chìm trong tương tư sẽ những chuyện ngốc nghếch gì. Thúy Nương tương tư hành hạ chạy mất, sống c.h.ế.t rõ. Còn một Ly Nô, trông chừng để nó chạy ngoài."

Thư sinh thể phản bác lời Bạch Cơ, đành cầm một chiếc ô trúc tím, che mưa lớn ngoài tìm Thúy Nương.

Tìm trong thành Trường An rộng lớn như mò kim đáy bể. Nguyên Diệu suy nghĩ một lúc đến cây liễu lớn ở chợ Tây, học theo cách của Bạch Cơ, gõ nhẹ cây, gọi: "Ông Liễu!"

cây liễu đáp .

Nguyên Diệu từ bỏ, gõ nhẹ cây nữa, lớn tiếng gọi: "Ông Liễu!"

Cây liễu vẫn đáp .

Tuy nhiên, thấy tiếng Nguyên Diệu, một nam t.ử xuất hiện từ phía bên cây liễu. Nam t.ử mặc áo dài xanh lam, đội mũ đen, mặt như ngọc, vẻ ngoài thư sinh. Là thổi sáo mà Nguyên Diệu và Bạch Cơ tình cờ gặp đường tìm Lưu Chương đầu.

Lúc mưa xuân lớn, trong tay nam t.ử cầm một chiếc ô trúc tím, là chiếc ô mà Nguyên Diệu tặng để che mưa đó.

Nguyên Diệu ngạc nhiên : "ÔI! Thật trùng hợp, gặp đài !"

Nam t.ử : "Ta đến để trả ô cho ngươi đấy. Ta lang thang ở chợ Tây mấy ngày nhưng tìm Phiêu Miểu các."

Nguyên Diệu suy nghĩ một lúc, càng ngạc nhiên hơn: "Tiểu sinh với đài rằng tiểu sinh sống ở Phiêu Miểu các ?"

Nam t.ử : "Hỏi sẽ thôi."

Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Mọi ?"

Nụ của nam t.ử mờ ảo như gió, : "Mọi khắp nơi đều ."

Nguyên Diệu kinh ngạc: "Huynh đài, chẳng lẽ ... ư?"

Nam t.ử vẻ mặt trầm buồn : "Khi còn sống thì là ."

Thì là ma! Thảo nào Bạch Cơ tiếng sáo của như âm nhạc ma quỷ!

Ban ngày gặp ma đối với Nguyên Diệu cũng là chuyện thường, nhưng vẫn thấy buồn cho vị nam t.ử c.h.ế.t yểu .

"Huynh đài lưu luyến nhân gian , chăng là tâm nguyện thành?"

Nam t.ử trầm buồn : "Trong lòng một việc quan trọng khiến thể siêu thoát. nhớ là việc gì, mãi cũng thể nhớ . Ta quên hết thứ, quên là ai, từ đến, . Ta cũng quên c.h.ế.t như thế nào, chỉ một việc thể buông bỏ, chắc chắn là một lời hứa quan trọng. thể nhớ ."

Nguyên Diệu : "Bạch Cơ giỏi giải quyết phiền não của , đài đến Phiêu Miểu các tìm Bạch Cơ giúp?"

Nam t.ử buồn bã : "Ta thể tìm Phiêu Miểu các. Có lẽ quên hết thứ như duyên với Phiêu Miểu các."

Nguyên Diệu thấy nam t.ử đáng thương, : "Dù đài tìm Phiêu Miểu các, nhưng tiểu sinh gặp đài cũng là duyên, tiểu sinh sẽ tâm nguyện của đài đến Bạch Cơ, xem nàng thể giúp đài thực hiện ước nguyện ."

Nam t.ử : "Đa tạ."

Nguyên Diệu nhớ còn tìm Thúy Nương, nhưng cây liễu trả lời, tìm ở thì khỏi lo lắng.

Nam t.ử thấy Nguyên Diệu mặt mày ủ rũ, hỏi: "Ngươi chuyện gì phiền lòng ư?"

Nguyên Diệu buồn bã : "Tiểu sinh tìm một con chim tương tư, nhưng tìm ở ."

Nam t.ử : "Chim tương tư? Có là con chim ?"

Nam t.ử giơ tay áo lên, kéo áo cho Nguyên Diệu xem.

Nguyên Diệu kỹ thì thấy một con chim nhỏ màu xanh đang ngủ yên trong tay áo nam tử, nó ngủ say, vẻ mặt bình yên. Bên ngoài gió mưa dữ dội, chim tương tư ướt sự che chở của nam tử, thậm chí dường như đang tận hưởng sự ấm áp an .

Nguyên Diệu : "Đây là chim tương tư mà tiểu sinh đang tìm, ở trong tay áo đài thế?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-7-phong-vu.html.]

Nam t.ử dịu dàng chim tương tư, : "Có lẽ là duyên phận."

Nam t.ử vì trả ô cho Nguyên Diệu, mấy ngày nay đều lang thang quanh chợ Tây, hôm qua đang cây liễu thì thấy con chim tương tư từ một ngõ hẻm bay .

Không , nó thu hút.

Chim tương tư mù mắt, đường, bay lung tung khắp nơi, chỗ nào cũng đ.â.m , trông đau buồn, ánh mắt tuyệt vọng.

Chim tương tư mấy bay qua mặt nam t.ử nhưng thấy .

Nhìn thấy chim tương tư cố sức bay nhưng tìm phương hướng, bay khỏi chợ Tây, nam t.ử cảm thấy đau lòng, chợt một cảm giác đồng cảm. Hắn quên hết quá khứ, cô đơn thế gian, một việc quan trọng nhưng xác định phương hướng. Hắn và con chim mặt , rõ ràng bay đến một nơi nào đó nhưng vì mù mắt mà tìm phương hướng thật giống .

Nam t.ử lấy sáo , thổi một khúc nhạc buồn, chim tương tư thấy tiếng sáo thì đột nhiên còn bay lung tung nữa, nó theo tiếng sáo dừng vai nam tử, yên lặng khúc nhạc.

Khúc sáo kết thúc, một một chim tâm sự với . Chúng từng gặp , nhưng dường như quen từ lâu, tự giác gần gũi, thổ lộ tâm sự.

Thúy Nương kể với nam t.ử về nỗi đau khổ và sự mơ hồ của , vì tương tư, quản ngàn dặm, vượt qua núi sông đến Trường An. Ai ngờ nàng tương tư lòng, nỗi tương tư của nàng để , trong lòng đau đớn khôn nguôi.

Nam t.ử cũng kể về nỗi đau khổ và mơ hồ của , là ai, sinh và c.h.ế.t khi nào, chỉ vì một nguyện vọng mạnh mẽ mà rời khỏi nhân gian. Hắn từ nơi xa xôi vô định đến Trường An, ngày ngày lang thang giữa một trăm mười phố phường thực hiện nguyện vọng. điều đáng buồn là nguyện vọng đó là gì, chỉ thể mỗi ngày lang thang cây bên đường phố, dòng qua mơ hồ thổi sáo.

Thúy Nương : "Tiếng sáo của ngươi , phu quân của cũng giỏi thổi sáo, giọng của ngươi cũng giống phu quân của ."

Nam t.ử : "Nếu thể khiến nàng còn đau khổ, nguyện ngày ngày thổi sáo cho nàng ."

Thúy Nương : "Ta thể đau khổ, vì yêu thương nhất bỏ rơi."

Nam t.ử : "Tình yêu thật sự phản bội và rời bỏ, chắc chắn hiểu lầm gì đó."

Thúy Nương : "Ta cũng mong chỉ là một hiểu lầm nhưng tiếc rằng . Hắn nương t.ử , sự hiện diện của chỉ là thừa thãi."

Nam t.ử : "Ta đưa nàng tìm phu quân của nàng, quen đường ở Trường An, dù cũng lang thang ở đây ba năm ."

Thúy Nương lắc đầu, : "Ta gặp nhưng dám, tâm trạng của mâu thuẫn, rối loạn. Vì , mới bay khỏi Phiêu Miểu các."

Nam t.ử : "Nếu nàng nghĩ thì thể tạm ở chỗ ."

Thúy Nương đồng ý.

Mưa xuân lạnh lẽo, mưa dầm dề, tay áo nam t.ử là bến đỗ của chim tương tư, , ở bên nam t.ử nó cảm thấy ấm áp và an .

Nguyên Diệu thấy Thúy Nương bình an vô sự thì cũng yên tâm. Hắn thấy chim tương tư ngủ yên đ.á.n.h thức nó, lời tạm biệt với nam t.ử trở về Phiêu Miểu các. Nếu Thúy Nương về Phiêu Miểu các, nó chắc chắn thể tự về, nam t.ử ở bên chắc nó cũng gặp nguy hiểm, cần lo lắng.

Không , Nguyên Diệu luôn cảm thấy giữa nam t.ử và Thúy Nương một sự gắn kết tự nhiên, dường như nên tách rời họ.

Nguyên Diệu trở về Phiêu Miểu các, thu xếp xong ô bước trong, thấy Bạch Cơ mặt mày ủ rũ bàn ngọc bích, than thở.

Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Bạch Cơ thế ?"

Bạch Cơ thở dài, : "Hiên Chi, tương tư hành hạ, ."

Nguyên Diệu : "Đừng đùa, ngươi thể tương tư ai chứ?"

Bạch Cơ vui : "Hiên Chi thế thích , tại thể tương tư?"

Nguyên Diệu : "Được , , ngươi tương tư. Nói , nàng rốt cuộc ?"

Bạch Cơ buồn bã : "Ly Nô chạy mất , gặp Tiểu Điệp, thể ngăn . Chuyện do tương tư mà , dù là tương tư của Ly Nô, nhưng cũng thể đang tương tư hành hạ."

Nguyên Diệu xuống, : "Sao thể tính như ? Ly Nô chạy mất, ngươi tìm?"

Bạch Cơ : "Ngoài trời đang mưa lớn, tìm? Ôi, lo c.h.ế.t , Ly Nô tương tư hành hạ, nếu chuyện gì cùng Tiểu Điệp t.ử tự thì đây?!"

Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh, : "Chắc đến mức tự t.ử ?"

Bạch Cơ lật cuốn tiểu thuyết truyền kỳ bàn đá ngọc xanh, : "Những cuốn tiểu thuyết đều như mà, tiểu thư nhà giàu cùng thư sinh thề non hẹn biển, ca kỹ nhà giàu và cô nương nhà nghèo bỏ trốn trong đêm, cuối cùng phần lớn đều tự vẫn."

Nguyên Diệu lớn tiếng: "Đừng mấy loại sách nữa! Bạch Cơ sách thánh hiền nhiều hơn!"

Bạch Cơ : "Dù là sách thánh hiền tiểu thuyết truyền kỳ, chẳng đều là chữ của con ? Ta thấy đều như ."

Nguyên Diệu lớn tiếng: "Hai loại sách khác biệt lớn!"

 

Loading...