Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 7: Thái Tuế
Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:34
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Phong Bát Lang trở Phiêu Miểu các thì là buổi trưa. Trong đại sảnh của Phiêu Miểu các, Ly Nô đang quầy say sưa ăn cá khô. Thấy Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Phong Bát Lang bước , mắt Ly Nô nhíu , : "Chủ nhân mang Thái Tuế về ? Lần nhỏ quá, vẫn còn là một đứa trẻ sống?!"
Bạch Cơ : "Sống thì tươi ngon hơn, nhỏ thì mềm mại hơn, ăn sẽ ngon miệng hơn."
Phong Bát Lang sợ đến nỗi răng va lập cập, lao lòng Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu lớn tiếng : "Bạch Cơ, đừng dọa Bát Lang!"
Bạch Cơ ngáp một cái, : "Mệt c.h.ế.t mất. Ta lên ngủ đây. Ly Nô, canh chừng Thái Tuế , đừng để nó chạy trốn."
"Dạ, chủ nhân." Ly Nô đáp.
Nguyên Diệu cũng mệt mỏi, định trong ngủ một lát.
Phong Bát Lang luôn bám chặt lấy Nguyên Diệu rời nửa bước. Ly Nô theo lệnh của Bạch Cơ cũng canh chừng Phong Bát Lang rời nửa bước. Bị một đứa trẻ và một con mèo canh chừng, Nguyên Diệu thể ngủ , đành dỗ dành Phong Bát Lang: "Tiểu sinh đêm qua ngủ, bây giờ cần nghỉ ngơi một lát. Bát Lang vườn chơi, trong vườn hoa, cỏ, trong bụi cỏ dế mèn, vui."
Phong Bát Lang gật đầu vườn chơi. Ly Nô cũng lẻn theo.
Cuối cùng cũng yên tĩnh, Nguyên Diệu ngã xuống ngủ.
Nguyên Diệu đang ngủ mơ màng thì thấy tiếng lóc ở vườn . Hắn mơ màng vườn , chuyện gì xảy .
Nguyên Diệu đến vườn , thấy Ly Nô đang đè lên một khối thịt lớn, một mèo một thịt đang vật lộn trong bụi cỏ náo loạn.
Gió nhẹ thổi qua, cỏ xanh rạp xuống, khối thịt trắng như mỡ, đầu đuôi đều đủ, khi vật lộn với mèo đen còn thể phát tiếng .
Mèo đen : "Cho ông một miếng thịt, ông cá Thái Tuế!"
Khối thịt : "Ngươi mơ !"
Mèo đen : "Rượu mời uống uống rượu phạt! Vậy ông đành dùng vũ lực !"
Khối thịt thấy Nguyên Diệu thì : "Nguyên công tử, cứu mạng!"
Nguyên Diệu lao tới ngăn mèo đen, : "Ly Nô, vì ngươi khó một khối thịt thế?"
Mèo đen : "Mọt sách ăn cá Thái Tuế ? Ăn sẽ trường sinh. Ông vì ngươi mới cá Thái Tuế, dù thiếu một miếng thịt nó cũng c.h.ế.t."
Nguyên Diệu đau lòng khối thịt lớn, : "Ngươi xem, nó đủ đầu đủ đuôi, còn thể phát tiếng . Ngươi cắt thịt nó nó sẽ đau. Chuyện khiến khác đau đớn, tiểu sinh ."
"Mọt sách là một tên ngốc!" Mèo đen lẻn chạy mất.
Khi Nguyên Diệu tỉnh dậy, trời về chiều, dậy, vươn vai.
Phong Bát Lang bên cạnh Nguyên Diệu, hai tay chống cằm, : "Nguyên công t.ử tỉnh ."
"Ừ, ngủ thật thoải mái." Nguyên Diệu vươn vai, thấy mặt trắng trẻo của Phong Bát Lang vài vết cào, hỏi: "Mặt Bát Lang ?"
Phong Bát Lang bĩu môi : "Mèo hoang cào."
Nguyên Diệu đầu, thấy Ly Nô cũng ở bên cạnh, nó rời mắt khỏi Phong Bát Lang, còn đang theo lệnh của Bạch Cơ "canh chừng" Thái Tuế.
Nguyên Diệu kìm : "Ly Nô nấu cơm ? Lát nữa Bạch Cơ tỉnh dậy, đói bụng cơm tối trừ tiền công của ngươi đấy."
Mèo đen gãi đầu, : "Không tiền công thì mua cá khô. Mọt sách dù cũng tỉnh , ngươi canh chừng Thái Tuế, nấu cơm."
"Được . Ngươi ." Nguyên Diệu .
Mèo đen vội chạy bếp nấu cơm.
Nguyên Diệu dậy đến kệ hàng trong đại sảnh lấy bồ đề lộ, cẩn thận bôi t.h.u.ố.c lên vết thương cho Phong Bát Lang, lấy bánh ngọt cho nó ăn.
"Ly Nô tuy lúc hung dữ nhưng thực cũng là , Bát Lang đừng trách ." Nguyên Diệu Ly Nô xin .
Phong Bát Lang lo lắng : "Ta cầu gì khác, chỉ mong khi Thái Tuế trở , thể sống mà trở về."
"Có ý gì?" Nguyên Diệu hiểu hỏi.
Phong Bát Lang buồn bã : "Thái Tuế chúng ở nhân giới và phi nhân giới đều đồn thổi thần kỳ. Một khi xuất hiện thì nhiều tài giỏi sẽ thông qua bói toán thiên quẻ mà hành tung của chúng đến bắt chúng . Họ đều ghê gớm nên chúng thoát nổi, chỉ đành chấp nhận phận. Nhiều Thái Tuế đến nhân giới thì bao giờ về tộc Thái Tuế nữa. Ta cha , họ con và phi nhân g.i.ế.c c.h.ế.t. Cũng nhiều Thái Tuế m.á.u chảy đầm đìa, thiếu tay thiếu chân về tộc, tuy chúng khả năng tái sinh nhưng cũng đau. Trong tộc ai cũng , nhân giới là nơi đáng sợ. Lần Thái Tuế chọn đến nhân gian rèn luyện. Ta sợ nhưng thể đến. Cha bảo, nếu tranh giành thì nên chọn lương thiện mà theo, như mới giữ mạng sống. Người lương thiện dù ăn thịt Thái Tuế cũng sẽ g.i.ế.c Thái Tuế. Cha giữ mạng sống là quan trọng nhất, mất vài miếng thịt cũng . Ta khá may mắn, hạ xuống núi Lam Điền, bà Hoa Tư che chở. Ta hạ thế mới ba ngày, và phi nhân đến núi Lam Điền tìm nhiều . Trước khi các ngươi xuất hiện, bà Hoa Tư giúp ngăn chặn nhiều kẻ . Những đó ghê gớm, đáng sợ. Đêm đó bà định ngăn các , nhưng liên lụy bà nữa. Bà hao tổn nhiều pháp lực để bảo vệ mệt . Ta chọn ngươi, xuất hiện mặt các , theo các đến Phiêu Miểu các, hy vọng thể sống mà chờ Thái Tuế trở , trở về tộc Thái Tuế."
"Ôi, Thái Tuế thật đáng thương!" Nguyên Diệu kìm nước mắt.
"Nguyên công t.ử sẽ bảo vệ chứ?" Phong Bát Lang sợ hãi hỏi.
"Tiểu sinh chắc chắn sẽ bảo vệ ngươi!" Nguyên Diệu hứa. Thái Tuế thực sự quá đáng thương, Phong Bát Lang thương tổn vì lòng tham của đời nữa.
Không từ lúc nào, Bạch Cơ cũng tỉnh dậy và xuống lầu. Nàng mặc một bộ y phục trắng như tuyết, mái tóc dài vì mới tỉnh dậy chải kỹ, chỉ dùng một cây trâm ngọc bích buộc tạm, những sợi tóc rủ xuống che nửa khuôn mặt xinh .
Bạch Cơ xuống lầu vặn thấy cảnh , đôi mắt đen long lanh của nàng lạnh lùng như nước, khóe môi nở một nụ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-7-thai-tue.html.]
Bạch Cơ : "Tiểu Thái Tuế, Hiên Chi khả năng bảo vệ ngươi. ."
"Ta tiểu Thái Tuế, là Phong Bát Lang." Phong Bát Lang sửa lời Bạch Cơ.
Bạch Cơ : "Bát Lang, đừng trách nhắc nhở ngươi, từ lúc ngươi bước chân thành Trường An thì thiên yêu bách quỷ để mắt đến ngươi. Họ sẽ ăn ngươi còn một mẩu xương, chỉ mới bảo vệ ngươi."
Phong Bát Lang đầu : "Không cần ngươi, Nguyên công t.ử bảo vệ ."
Nguyên Diệu gãi đầu, lúng túng : "Bát Lang, thực tiểu sinh cũng cần Bạch Cơ bảo vệ. Bạch Cơ đừng dọa Bát Lang, nó đến Phiêu Miểu các, ngươi bảo vệ nó ."
Bạch Cơ : "Ta là ăn, công. Không giấu Hiên Chi, cần một miếng thịt Thái Tuế. Nếu Bát Lang đồng ý cho thì sẽ giữ nó . Nếu , nó rời khỏi Phiêu Miểu các. Nếu Hiên Chi yên tâm, thể cùng nó, dù nó cũng cần ngươi bảo vệ."
Lúc , nếu Nguyên Diệu và Phong Bát Lang rời , e rằng bước khỏi Phiêu Miểu các sẽ và phi nhân thèm thịt Thái Tuế ăn thịt còn một mẩu xương.
Nguyên Diệu dám , cầu xin Bạch Cơ thu nhận Phong Bát Lang. Bạch Cơ kiên quyết đòi một miếng thịt Thái Tuế để đổi .
Nguyên Diệu cách nào đành hỏi ý kiến Phong Bát Lang. Phong Bát Lang thấy Nguyên Diệu khó xử, cũng hiểu nếu rời khỏi Phiêu Miểu các sẽ nguy hiểm, đành nước mắt ngắn dài đồng ý.
"Không, đột nhiên đổi ý . Ta một trăm miếng thịt Thái Tuế." Bạch Cơ gian, nàng thè lưỡi l.i.ế.m môi đỏ như lửa, : "Đang đói bụng. Tối nay ăn thịt Thái Tuế nướng, thịt trắng mịn của Thái Tuế, quét lên gia vị đặc chế của Tây Vực, nướng than trái cây, bên ngoài giòn rụm bên trong mềm mịn, miệng tan chảy."
"Hu hu hu!" Phong Bát Lang sợ hãi chạy .
"Bạch Cơ đừng dọa Bát Lang! Ngươi sống lâu như , ăn ăn thịt Thái Tuế cũng khác gì !" Nguyên Diệu hét lên.
"Ta chỉ đùa thôi, Hiên Chi đừng giận." Bạch Cơ bịt tai, nghiêng đầu .
Hoàng hôn buông xuống, mây nhạt gió nhẹ.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô và Phong Bát Lang hành lang ăn tối. Ly Nô cá vược hấp, tôm pha lê phú quý, canh rau chân vịt và cơm điêu hồ. Phong Bát Lang từng ăn đồ ăn của nhân loại, ban đầu dám ăn nhưng khi dũng cảm nếm thử một miếng thì thể dừng đũa.
Mèo đen vui : "Thái Tuế cũng ăn cá ! Này, con cá vược nhỏ, ngươi ăn ít một chút!"
Bạch Cơ : "Ly Nô, khách từ xa tới, để nó ăn . Chúng chủ nhà, thể tiếp đãi chu đáo ."
Nguyên Diệu : "Bát Lang, Thái Tuế bình thường ăn gì?"
Phong Bát Lang đáp: "Ăn đất."
Nguyên Diệu toát mồ hôi.
Phong Bát Lang ăn ngon miệng, một ăn hết nửa bàn đồ ăn.
Trăng lưỡi liềm mọc ở phía đông, đêm hè gió mát.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô và Phong Bát Lang ở sân hóng mát ngắm trăng. Mèo đen và Phong Bát Lang chơi đùa trong bụi cỏ. Nguyên Diệu kéo thùng gỗ ngâm dưa hấu từ giếng nước lên, lấy dưa hấu , dùng d.a.o Hồ cắt thành từng miếng, bày lên đĩa hổ phách mang cho .
Phong Bát Lang thích ăn dưa hấu, một ăn hết nửa quả.
Ly Nô vui : "Chủ nhân, chúng hình như nuôi một Thái Tuế ăn nhiều như thùng cơm ."
Bạch Cơ : "Để nó ăn. Ăn là phúc."
Nguyên Diệu toát mồ hôi : "Bạch Cơ vỗ béo Bát Lang để cắt thịt của nó ?"
Bạch Cơ quanh : "Hiên Chi, đêm nay thật sáng."
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, đêm nay ."
Bạch Cơ : "À! Ta nhầm. Là đom đóm."
"Mùa hè đom đóm, chỉ mùa thu mới thôi."
"Vậy chắc chắn là mắt của thần tiên."
"Thần tiên trộm Phiêu Miểu các gì?"
"Bây giờ chỉ thần tiên, e rằng nhiều phàm cũng đang trộm Phiêu Miểu các." Khóe miệng Bạch Cơ khẽ nhếch lên, giọng như gió thoảng.
"Tiểu sinh một thắc mắc hiểu."
"Hiên Chi cứ hỏi."
"Ngươi đây là vì một vị khách mà tìm thịt Thái Tuế, vị khách đó ?"
"Hắn tới. Sắp tới , cũng chỉ vài ngày nữa thôi."
"Hắn là thế nào?"
"Hắn đến thì Hiên Chi sẽ ."