Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Chương 8: Nguyệt Nô

Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:03
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Buổi chiều, Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang nhàn rỗi uống trong Phiêu Miểu các. Gần đây, khách đến nên quán yên tĩnh.

Tiểu hồ ly cúi đầu móng vuốt của , buồn bã: "Gần đây ngày nào cũng giúp Nguyệt Nô giặt đồ, móng vuốt của mỗ rụng lông hết ."

Nguyên Diệu : "Cố chịu đựng một chút . Nguyệt Nô cô nương sắp về Nguyệt Cung , thực nàng cũng đáng thương, nghìn năm giã t.h.u.ố.c ngày nào nghỉ ngơi."

"Giúp nàng việc, mỗ cũng gì phàn nàn, bạn bè giúp đỡ lẫn mà."

"Thập Tam Lang thật bụng."

Nghe Nguyên Diệu khen , tiểu hồ ly ngượng ngùng .

"Không con mèo đen ở Nguyệt Cung ? Nghe Hằng Nga tiên t.ử ăn khói lửa trần gian, Nguyệt Cung chỗ ăn cơm, nó đói ?" tiểu hồ ly lo lắng .

"Nghe Bạch Cơ ở Nguyệt Cung vẫn bánh trung thu để ăn, đến mức đói. Ly Nô lão thích ăn cá khô, thích bánh trung thu, chắc sẽ khó khăn một chút trong ăn uống. Thập Tam Lang, ngươi cũng quan tâm Ly Nô lão ?"

Tiểu hồ ly xoa mặt: "Con mèo đen đó tuy đáng ghét, nhưng nó để cãi mỗ cũng thấy cô đơn."

"Thực các ngươi là bạn ?" Nguyên Diệu .

"Bạn bè? Không thể nào! Chúng là kẻ thù!" tiểu hồ ly xoa mặt .

Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang đang trò chuyện, ba con thỏ nhỏ hoảng hốt nhảy Phiêu Miểu các, kêu lên: "Không xong ! Không xong !!"

Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang giật .

Nguyên Diệu : "Có chuyện gì thế? Các ngươi là ai?"

Ba con thỏ nhỏ líu ríu:

"Chúng là thỏ."

"Là Thỏ ngọc đại nhân bảo chúng đến."

"Thỏ ngọc đại nhân sắp chặt móng vuốt !"

Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang kinh hãi: "Thỏ ngọc đại nhân? Là Nguyệt Nô cô nương ?"

"Rốt cuộc xảy chuyện gì?!"

Ba con thỏ líu ríu:

"Thỏ ngọc đại nhân đ.á.n.h bạc ở Hoàng Kim Đài."

"Thỏ ngọc đại nhân thua nhiều tiền còn gian lận, tay chân của Quỷ Vương bắt , chặt móng vuốt của nó."

"Thỏ ngọc đại nhân bảo chúng đến Phiêu Miểu các gọi cứu ngài."

Nguyên Diệu dường như hiểu như hiểu: "Nguyệt Nô cô nương đ.á.n.h bạc ở Hoàng Kim Đài, dính dáng đến Quỷ Vương? Điều liên quan gì đến Quỷ Vương?"

Tiểu hồ ly xoa mặt : "Hoàng Kim Đài là sòng bạc của Quỷ Vương, đó là nơi ăn thịt nhả xương."

Nguyên Diệu hiểu .

Dù thế nào nữa cũng cứu Nguyệt Nô. Vì sự việc cấp bách nên kịp thông báo cho Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang bàn bạc một chút, đó quyết định cùng đến Hoàng Kim Đài xem tình hình. Ba con thỏ yêu pháp lực yếu ớt, thể Đại Minh Cung, đành ở Phiêu Miểu các chờ Bạch Cơ.

Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang vội vã đến phường Bình Khang, tới Hoàng Kim Đài.

Bên trong Hoàng Kim Đài, qua tấp nập, những con bạc quăng tiền như nước quanh các bàn cược, kẻ thắng thì vui mừng, kẻ thua thì buồn bã.

Trong gian phòng nhã ở tầng hai, một nữ t.ử yêu kiều mặc áo gấm màu đồi mồi giường La Hán, cúi đầu thỏ trắng nhỏ bậc thang, đôi môi đỏ cong lên một nụ lạnh lùng.

Thỏ trắng nhỏ mặt đất, hai bên là một con quỷ mặt xanh nanh dài và một con quỷ mặt đỏ nanh dài. Quỷ mặt xanh cầm tay cây rìu mở núi, dường như chặt thỏ trắng nhỏ, khiến nó run rẩy sợ hãi.

Đồi Mồi lạnh : "Thật to gan! Dám dùng pháp thuật gian lận ở Hoàng Kim Đài, ngươi giữ móng vuốt nữa ?"

Thỏ trắng nhỏ run rẩy : "Ta là Thỏ ngọc trời, yêu quỷ các ngươi mau thả , nếu ... nếu ... Hằng Nga tỷ tỷ sẽ lo lắng..."

Đồi Mồi lạnh: "Trường An là địa bàn của Ngạ Quỷ Đạo, đừng ngươi chỉ là Thỏ ngọc trời, cho dù Hằng Nga tỷ tỷ của ngươi đến gian lận ở Hoàng Kim Đài cũng để đôi tay."

Thỏ trắng nhỏ đảo mắt : "Ta Trường An là địa bàn của Long Vương ở hạ giới, từ khi nào trở thành địa bàn của Ngạ Quỷ Đạo ?"

Đồi Mồi biến sắc : "Con rồng đó... Thôi , ít nhất thì phường Bình Khang là địa bàn của Ngạ Quỷ Đạo, ngươi chơi ở Hoàng Kim Đài, theo quy tắc chặt bỏ móng vuốt. Số nợ ngươi thua, trả đủ cả gốc lẫn lãi.

Thỏ trắng nhỏ đất lóc : "Số nợ thua, ngươi gọi Long Vương đến trả . Đừng chặt móng vuốt của , còn về Nguyệt Cung giã thuốc."

Nó thật sự hối hận vì đến Hoàng Kim Đài đ.á.n.h bạc, ngờ khách ở đây phần lớn đều là yêu quỷ, là yêu quỷ Ngạ Quỷ Đạo và Tu La Đạo sợ thần tiên! Bọn ác quỷ đ.á.n.h bạc giỏi đến mức nó cơ hội thắng. Không ngờ rằng càng đ.á.n.h càng thua, càng lún sâu, cuối cùng dùng ảo thuật gian lận, nhưng xoa tuần tra bắt , đưa đến mặt Đồi Mồi chịu hình phạt.

Đồi Mồi gằn: "Bạch Cơ đến thì móng vuốt của ngươi cũng giữ ."

"Ta còn giã thuốc..." Thỏ trắng nhỏ lóc ngừng.

Bên ngoài tiếng ồn ào, lâu , Thiên Yết dẫn một thư sinh áo xanh và một con hồ ly đỏ bước .

Thiên Yết khúc khích : "Đồi Mồi, của Phiêu Miểu các đến , là tên mọt sách ngốc . Ta dẫn ."

"Còn nữa." Bị bỏ qua nên Hồ Thập Tam Lang vui .

Thỏ trắng nhỏ thấy Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang thì như thấy cứu tinh, nhanh chóng lao tới lóc : "Nguyên công tử, Thập Tam Lang, các ngươi cứu . Ta thể chặt móng vuốt ..."

Nguyên Diệu : "Biết thế ban đầu còn ? Ta khuyên ngươi..."

Thỏ trắng nhỏ Nguyên Diệu lải nhải, ngắt lời , lóc : "Ta sai , ngươi ít hai câu, nhanh nghĩ cách cứu ! Thập Tam Lang, chúng là bạn bè, ngươi cũng giúp , hu hu..."

Đồi Mồi : "Nguyên công t.ử đó , lâu gặp."

Nguyên Diệu chắp tay : "Tiểu sinh bái kiến Đồi Mồi cô nương. Vị Nguyệt Nô cô nương là khách của Phiêu Miểu các, nàng là khách từ trời nên hiểu rõ quy tắc của trần gian, gì mạo phạm mong cô nương rộng lượng, đừng so đo với nàng."

Đồi Mồi : "Nguyên công t.ử càng ngày càng chuyện, khẩu khí cũng càng ngày càng giống con rồng đó ."

Nguyên Diệu đỏ mặt : "Tiểu sinh dám so với Bạch Cơ."

Đồi Mồi khúc khích : "Muốn thả con thỏ cũng , nó gian lận ở sòng bạc nên chặt bỏ đôi móng vuốt. Nể tình Nguyên công tử, chỉ chặt một cái thôi. Nó nợ ba ngàn lượng bạc, ngươi trả hết, nếu nó còn sống thì thể rời ."

Tiểu hồ ly vui mừng : "Tốt quá! Nguyệt Nô, ngươi chỉ cần chặt một cái móng vuốt thôi."

Thỏ trắng nhỏ : "Chặt một cái và chặt hai cái gì khác biệt? Đều thể giã thuốc."

Nguyên Diệu : "Nợ bạc thành vấn đề, còn chuyện móng vuốt thể thương lượng ?"

Đồi Mồi nghịch chiếc quạt xương trong tay, mắt híp thành một đường: "Đây là quy tắc của Hoàng Kim Đài. Không thể phá quy tắc."

Nguyên Diệu gãi đầu.

Tiểu hồ ly xoa mặt.

Thỏ trắng nhỏ lóc.

Đồi Mồi nhớ gì đó, hỏi: "Ly Nô vẫn khỏe chứ? Lâu thấy nó. Trước đây đưa cho hai gói thịt chuột núi khô, chắc nó sẽ thích ăn, ngươi mang cho nó một gói nhé."

Nguyên Diệu mặt mày khổ sở : "Ly Nô đang giã t.h.u.ố.c ở Nguyệt Cung, chắc ăn thịt chuột núi của ngươi ."

Đồi Mồi ngạc nhiên: "Đi giã t.h.u.ố.c ở Nguyệt Cung ư?!"

Nguyên Diệu mặt mày khổ sở : " ... Nếu ngươi chặt móng vuốt của Nguyệt Nô cô nương thì Ly Nô sẽ Nguyệt Cung giã t.h.u.ố.c mãi mãi..."

Nguyên Diệu kể chuyện Ly Nô thế Nguyệt Nô giã thuốc, Đồi Mồi xong vô cùng tức giận: "Thỏ chạy liên quan gì đến mèo?! là ca ca ngốc! Lại để con rồng gian xảo đó đẩy lên trời chịu khổ!"

Nguyên Diệu : "Nguyệt Nô cô nương về, hoặc về thể giã t.h.u.ố.c thì Ly Nô tiếp tục giã thuốc. Ngươi chặt móng vuốt của Nguyệt Nô cô nương, thì sẽ hại ca ca của ngươi."

Thỏ trắng nhỏ liên tục gật đầu : "! ! Ta về giã thuốc, mới thể đổi con mèo đen về ."

Đồi Mồi lâm trầm tư.

Một lúc , Đồi Mồi mới thở dài, : "Lúc cha lâm chung dặn dò chăm sóc cho ca ca ngốc đó, ca ca ngốc đó luôn lo lắng! Ta thật hiểu tại thông minh như một ca ca ngốc như ? Tại ?"

Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh, : "Dù nữa, các cũng là , nên theo di nguyện của lệnh tôn mà chăm sóc lẫn . Vì nể mặt lệnh tôn, xin hãy tha cho Nguyệt Nô cô nương."

Thỏ trắng nhỏ cũng : "Xin hãy tha cho ."

Đồi Mồi : "Thôi . Nể tình di nguyện của cha . Không chặt móng vuốt của thỏ cũng , nhưng bây giờ lập tức về Nguyệt Cung đổi Ly Nô ngốc nghếch đó trở về!"

Thỏ trắng nhỏ dựng tai lên : "Bây giờ về Nguyệt Cung ư? còn mười tám ngày nữa mới tròn một năm mà."

Đồi Mồi trợn mắt thỏ trắng nhỏ, nhe những chiếc răng sắc nhọn: "Quỷ mặt xanh, chặt móng vuốt của nó !"

"Hu hu... đừng chặt mà, sẽ về ngay..." thỏ trắng nhỏ .

Thỏ trắng nhỏ kéo tai lau khô nước mắt, cúi đầu chào Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang lời từ biệt: "Nguyệt Nô phiền Nguyên công t.ử và Thập Tam Lang , cảm ơn các . Tạm biệt, bảo trọng."

"Bảo trọng." Nguyên Diệu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/chuong-8-nguyet-no.html.]

"Nguyệt Nô bảo trọng, mỗ sẽ ngắm trăng hàng ngày xem ngươi giã thuốc." Hồ Thập Tam Lang .

"Ừ. Khi nào rảnh, ngươi thể đến Nguyệt Cung tìm chơi." thỏ trắng nhỏ .

Sau khi nhờ Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang chuyển lời từ biệt đến Bạch Cơ, thỏ trắng nhỏ nhảy lên bên cửa sổ, triệu một đám mây trắng bay lên trời, trở về Nguyệt Cung.

Quỷ mặt xanh tỏ vẻ hài lòng với việc Đồi Mồi thả Thỏ ngọc , : "Đồi Mồi, ngươi phá hỏng quy tắc."

Đồi Mồi khẽ, hình bỗng chốc bay lên, nhanh như một chiếc bóng. Khi nàng lướt qua bên cạnh quỷ mặt xanh, một tiếng hét t.h.ả.m vang lên, một dòng m.á.u phun .

Đầu quỷ mặt xanh đứt lìa rơi xuống đất. Đầu lăn lông lốc kéo theo một vệt máu, dừng bên chân quỷ mặt đỏ.

Đồi Mồi thè lưỡi màu hồng l.i.ế.m m.á.u đang nhỏ xuống từ móng vuốt sắc như d.a.o của , ánh mắt lạnh lùng và tàn nhẫn.

Quỷ mặt đỏ mồ hôi lạnh toát như mưa, đôi chân run rẩy.

Đồi Mồi hỏi quỷ mặt đỏ: "Ai phá hỏng quy tắc?"

Quỷ mặt đỏ chỉ xác quỷ mặt xanh đất, : "Nó... nó phá hỏng quy tắc!"

Đồi Mồi : "Tốt lắm. Nhớ kỹ móng vuốt của thỏ chặt ."

Quỷ mặt đỏ cúi đầu, : "Vâng, móng vuốt của thỏ chặt ."

Nguyên Diệu vô cùng sợ hãi, tiểu hồ ly cũng sợ đến ngây cả , họ cảm thấy quỷ mặt xanh c.h.ế.t oan nhưng dám lên tiếng.

Nguyên Diệu sợ hãi trong lòng, vội vàng cáo từ.

"Nếu còn chuyện gì thì tiểu sinh và Thập Tam Lang xin cáo từ ."

Đồi Mồi đến mặt Nguyên Diệu, đưa tay vuốt ve vai , ánh mắt quyến rũ: "Còn một việc nữa, Nguyên công t.ử giải quyết xong mới thể ."

Nguyên Diệu lạnh cả sống lưng: "Việc gì ?"

Đồi Mồi mỉm rúc tai Nguyên Diệu, nhẹ nhàng: "Ta theo lời Nguyên công tử, thả thỏ , nhưng Nguyên công t.ử trả món nợ của nó."

Nguyên Diệu mặt mày ủ ê : "Tiểu sinh mang theo tiền, tiểu sinh cũng nhiều tiền như , xin cho phép tiểu sinh trở về bàn với Bạch Cơ."

Đồi Mồi : "Bàn với Bạch Cơ ư? Con rồng già xảo quyệt đó chắc chắn nhận nợ. Ngươi thì ba ngàn lượng bạc của coi như mất trắng."

Nguyên Diệu mặt mày khổ sở : "Ngươi g.i.ế.c tiểu sinh thì tiểu sinh cũng lấy tiền đó."

Đồi Mồi đ.á.n.h giá thư sinh, thấy thực sự gì đáng giá, nàng chuyển ánh mắt sang tiểu hồ ly, : "Đây là thập tam công t.ử nhà Cửu Vĩ Hồ ? Nhà Cửu Vĩ Hồ giàu , trong nhà nhiều bảo vật."

Tiểu hồ ly tuy sợ Ly Nô nhưng sợ Đồi Mồi, vì Đồi Mồi một luồng sát khí lạnh lẽo đặc trưng của yêu quái của Ngạ Quỷ Đạo.

Tiểu hồ ly run rẩy : "Ta... ... là Thập Tam Lang..."

Đồi Mồi đang tính toán, Nguyên Diệu vội vàng chắn tiểu hồ ly, : "Đừng đụng đến Thập Tam Lang, chuyện liên quan đến nó!"

Đồi Mồi khúc khích : "Vậy Nguyên công t.ử trả ba ngàn lượng bạc ."

Nguyên Diệu bất lực, vô cùng lo lắng, bỗng nhớ điều gì đó, lấy trong n.g.ự.c một chiếc khăn tay màu trắng.

Nguyên Diệu cẩn thận mở khăn tay , ngay lập tức một ánh sáng vô hạn tỏa , ánh mặt trời thể thấy một quả cầu sáng như ngọc. Trong ánh sáng trắng là một sợi dây đen xâu một viên ngọc sáng.

Đây là tinh hoa thủy nguyệt Bạch Cơ tặng cho Nguyên Diệu, xâu bằng sợi râu rồng. Nguyên Diệu quý trọng nó, vì lo sợ đeo cổ sẽ hỏng nên luôn gói trong khăn tay, giữ bên .

Đồi Mồi tinh tường, thấy tinh hoa thủy nguyệt thì mắt sáng lên.

Nguyên Diệu đau lòng : "Tinh hoa thủy nguyệt tặng ngươi, coi như trả nợ của Nguyệt Nô cô nương. Xin cho tiểu sinh và Thập Tam Lang rời ."

"Được." Đồi Mồi cầm lấy tinh hoa thủy nguyệt, : "Ta mà, từ Phiêu Miểu các chắc chắn đồ . Dâng cái cho Quỷ Vương, ngài chắc chắn sẽ vui."

Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang cúi đầu thất vọng rời khỏi Hoàng Kim Đài.

Tiểu hồ ly áy náy : "Xin Nguyên công tử, mỗ ngươi mất thứ quý giá."

Nguyên Diệu an ủi tiểu hồ ly, : "Nói gì , liên quan đến Thập Tam Lang. Chúng thể bình an trở về lắm ."

Trên đường trở về Phiêu Miểu các, Nguyên Diệu thấy đường bàn tán xôn xao.

Nghe hôm nay xảy một chuyện kỳ lạ.

Trên bầu trời Đại Giác Quan của Đại Minh Cung sấm sét vang rền, gió lốc nổi lên, một tia sét trời đ.á.n.h sập lầu Bát Quái. Tuy nhiên, các nơi khác trong Đại Minh Cung và bộ thành Trường An vẫn yên bình, nắng ấm chan hòa.

Mọi hoang mang, lo sợ đây là điềm báo của yêu quái xuất hiện, thể mang tai họa.

Quốc sư Quang Tạng vội vàng sai t.ử đính chính tin đồn: cần lo lắng, yêu quái xuất hiện mà là Long Vương đến thăm.

Mọi lo lắng, tại Long Vương đ.á.n.h sập lầu Bát Quái? Có ngài nổi giận ? Nếu Long Vương nổi giận thì, năm nay liệu xảy hạn hán hoặc lũ lụt ?

Quốc sư Quang Tạng vội vàng sai t.ử đính chính, trấn an lòng dân: Long Vương nổi giận, mà vì sinh lực quá sung mãn. Đánh sập lầu Bát Quái chính vì ngài tràn đầy sinh lực, Long Vương tràn đầy sinh lực chắc chắn sẽ phù hộ Đại Đường mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu.

Mọi mới yên lòng lập bàn thờ cúng bái Long Thần.

Nguyên Diệu cảm thấy kỳ lạ, chẳng lẽ Bạch Cơ gây rối ở Đại Giác Quan ? Nàng đ.á.n.h sập lầu Bát Quái của gì?!

Khi Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang trở về Phiêu Miểu các, Bạch Cơ về , nàng đang sai khiến ba con thỏ, một con pha , một con bày điểm tâm, một con đ.ấ.m chân cho nàng.

"Hiên Chi, hôm nay tức giận!" Bạch Cơ dựng mày .

"Đã xảy chuyện gì thế?" Nguyên Diệu xuống, hỏi.

Một con thỏ rót cho Nguyên Diệu một chén thơm.

Nguyên Diệu vội : "Cảm ơn."

Bạch Cơ chỉ một cái hộp gỗ cũ bàn ngọc xanh, : "Ngươi tự xem ."

Nguyên Diệu mở hộp gỗ, một mùi mốc xông mũi. Hắn nín thở kỹ thì phát hiện trong hộp là một nùi tóc rối tung.

Nguyên Diệu ngạc nhiên : "Đây là gì thế?"

Bạch Cơ u sầu : "Đây là bảo vật quý giá nhất của Quang Tạng, chôn lầu Bát Quái, là tóc, lông mày và râu của ."

Nguyên Diệu nhịn , : "Đối với Quốc sư Quang Tạng, thì quả thật đây là bảo vật quý giá."

" đối với chúng còn bằng rác rưởi. Tiểu Hống đưa cái cho , dồn hết cơn giận những ngày qua, đến khi tỉnh đ.á.n.h sập lầu Bát Quái."

" ngươi bảo vật của là rác rưởi, Quốc sư Quang Tạng chắc sẽ buồn."

"Ta còn buồn hơn. Ta vất vả lên trời một chuyến, chỉ mệt mỏi chạy khắp nơi, còn chịu đựng tiếng hát của Đông Hoàng Thái Nhất, mất Ly Nô, kết quả chỉ đổi một đống tóc, buồn quá buồn."

"Đó là do ngươi hỏi kỹ phần thưởng ." Nguyên Diệu .

"Haiz!" Bạch Cơ rơi trầm tư.

"Hiên Chi, xảy chuyện gì với Nguyệt Nô ở Hoàng Kim Đài thế? Ta hỏi ba con thỏ , chúng loạn cả lên, rõ."

"À, , Nguyệt Nô cô nương về Nguyệt Cung ." Nguyên Diệu kể chuyện xảy ở Hoàng Kim Đài cho Bạch Cơ, nhưng việc tinh hoa thủy nguyệt Đồi Mồi cướp để dâng cho Quỷ Vương, vì tính cách của con rồng yêu chắc chắn sẽ cướp . Dù nàng giỏi thật nhưng Quỷ Vương cũng pháp lực cao thâm, hai hổ đ.á.n.h tất một thương. Nếu Bạch Cơ vì thế mà thương thì thà cần tinh hoa thủy nguyệt gì. Dù bảo vật quý giá đến cũng chỉ là vật ngoài , con bình an khỏe mạnh mới là quan trọng nhất.

Bạch Cơ xong, càng u sầu : "Vậy là Ly Nô sẽ trở ."

Nguyên Diệu : " ! Ly Nô lão sẽ trở ! Sao Bạch Cơ trông u sầu ?"

Bạch Cơ u sầu : "Ly Nô trở tăng lương cho nó. Gần đây bán gì, tiền để tăng lương cho nó."

"Thật dù buôn bán phát đạt, ngươi cũng sẽ tăng lương cho nó chứ?" Tiểu sinh nghĩ thầm.

Bạch Cơ bảo con thỏ nhỏ lấy hũ sành đựng tiền bạc quầy, nàng đếm bạc lẻ trong hũ, : "Gần đây Nguyệt Nô tiêu xài ít, hôm nay lấy ba mươi lượng, tiền thể tìm Hằng Nga tiên t.ử bổ sung, tính lãi bốn phần."

"Con rồng yêu đến cả tiên t.ử màng thế tục cũng nó vắt kiệt!" tiểu sinh thầm kêu lên trong lòng.

Nguyên Diệu chợt nhớ điều gì, hỏi: "Quốc sư Quang Tạng cách loại bỏ hạt châu Hồng Anh ?"

Bạch Cơ u sầu : "Có."

Nguyên Diệu ngạc nhiên : "Hắn cách loại bỏ hạt châu Hồng Anh, ngươi còn u sầu?"

Bạch Cơ càng u sầu, : "Ban đầu sẽ phép loại bỏ hạt châu Hồng Anh cho , nhưng khi đ.á.n.h sập lầu Bát Quái thì trở mặt, trừ phi bồi thường chi phí xây lầu Bát Quái, nếu sẽ giúp loại bỏ hạt châu Hồng Anh."

"Vậy ngươi hãy bồi thường chi phí xây lầu Bát Quái, vì lầu Bát Quái vốn dĩ là do ngươi phá hủy mà."

"Ngươi điên ? Thế tốn bao nhiêu bạc chứ."

Nguyên Diệu bất lực : "Được thôi. Vậy ngươi cứ để hạt châu Hồng Anh tiếp tục lớn lên thì Phiêu Miểu các sẽ đóng cửa thôi."

Bạch Cơ chống cằm, rơi trầm tư.

 

Loading...