Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Hồi 4: Tương Tư Điểu - Chương 1: Cướp

Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:19
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mưa xuân nhỏ như tơ, gió xuân se lạnh.

Bạch Cơ giương một chiếc dù giấy dầu vẽ hoa đào, trong cảnh mưa mù nơi ngoại ô. nàng mặc bộ y phục trắng, dáng vẻ thướt tha, xinh như tiên nữ trong tranh.

Nguyên Diệu ủ rũ theo Bạch Cơ, tay giơ dù giấy dầu, tay trái xách đầy túi lớn túi nhỏ, vì xách nổi nên cổ còn treo thêm mấy túi nhỏ.

"Ai da, Sao Hiên Chi càng càng chậm ?" Bạch Cơ , mỉm hỏi.

Nguyên Diệu mặt dài như khổ qua, : "Ta xách nhiều đồ như , nhanh ?"

Tối qua, Bạch Cơ và Nguyên Diệu mời ngoại ô dự tiệc sinh nhật của Lục Tiều Ông... cây liễu lớn nhất ngoài thành Trường An, khách mời đều là những tinh linh cây cối, chúng hàn huyên với Bạch Cơ vui vẻ. Sáng nay,khi về, tinh linh cây cối tặng nhiều đồ cho Bạch Cơ, rằng Bạch Cơ sẽ chúng, những sản vật núi rừng tuy giá trị nhưng cũng đáng thử. Bạch Cơ từ chối, nhận hết.

"Bây giờ là mùa xuân, cây cỏ đang tươi , đây đều là những thứ , ở chợ Đông Tây cũng khó mua , lát nữa để Ly Nô nấu ăn. Hiên Chi vất vả một chút, lên quan đạo, gặp may thì thể đón xe." Bạch Cơ tiếp tục .

"Bạch Cơ giúp cầm một ít ?" Nguyên Diệu kêu lên.

Bạch Cơ : "Ta là nữ t.ử yếu đuối, vai thể gánh, tay thể xách, cầm nổi những thứ ?"

Nguyên Diệu méo mặt, : "Là một con rồng mạnh mẽ vô song, xin đừng khiêm tốn như !"

"Ha ha ha, Hiên Chi , thật sự cầm nổi ." Rồng trắng gian xảo lảng tránh.

lúc , cây cỏ xao động, ba nam nhân lớn đột nhiên lao chặn Bạch Cơ và Nguyên Diệu, một béo, một thấp, một gầy, đều trông hung dữ, đao thô tay sáng loáng như nước.

Người đầu là gã béo, mắt tròn to, hung dữ : "Núi do mở, cây do trồng, nếu qua đây thì để tiền lộ phí."

Nguyên Diệu giật , rằng gặp cướp .

Bạch Cơ ba tên cướp một lượt, : "Lời đúng. Lúc núi những cây các ngươi còn . Hơn nữa, trong núi nhiều cây cổ thụ đều do trồng từ lâu ."

Ba tên cướp , mặt mày ngơ ngác.

Nguyên Diệu mặt mày ủ rũ : "Họ cướp của ngươi còn bàn luận việc trồng cây với họ ích gì?"

Tên cướp béo quát: "Bớt nhiều lời! Ngoan ngoãn để tiền, tâm trạng ông đây sẽ tha cho các ngươi một mạng!"

Bạch Cơ để ý lời của tên cướp, phản bác Nguyên Diệu: "Ai ích? Theo lời họ thì ai trồng cây thì đó cướp, cướp chứ!"

Ba tên cướp , trao đổi một ánh mắt độc ác, cùng cầm d.a.o c.h.é.m về phía Bạch Cơ.

Nguyên Diệu nỡ , bèn nhắm mắt , trong lòng thầm niệm Phật cho bọn cướp.

Mưa nhẹ phủ mờ, quan đạo ngoại thành Trường An, Bạch Cơ, Nguyên Diệu che ô nhẹ nhàng bước phía , ba tên cướp mặt mày bẩn thỉu, run rẩy vì sợ hãi, tay xách túi lớn túi nhỏ theo .

Bạch Cơ, Nguyên Diệu chặn một chiếc xe buôn hàng chợ Tây, leo lên xe, ba tên cướp cơn mưa xuân ngày càng nặng, xách túi lớn túi nhỏ, từng bước khó nhọc theo xe.

Nguyên Diệu lo lắng hỏi Bạch Cơ: "Ngươi bảo họ vác đồ, nhưng họ là cướp, nửa đường trốn mất ?"

Bạch Cơ : "Hiên Chi yên tâm. Họ chỉ thể thấy, cũng chỉ thể đường tới Phiêu Miểu các."

Chợ Tây. Phiêu Miểu các.

Một con mèo đen quầy, một chân chống cằm, ánh mắt đờ đẫn, thất thần yên, thậm chí cả cá khô trong đĩa sứ xanh bên cạnh cũng thèm ăn.

Khi Bạch Cơ và Nguyên Diệu bước Phiêu Miểu các, mèo đen vẫn đắm chìm trong thế giới của nhận .

Bạch Cơ lướt tới bên quầy, cúi đầu đối diện với ánh mắt ngơ ngác của Ly Nô.

Bạch Cơ bất ngờ tiến gần, mèo đen giật kêu lên: "Chủ nhân! Mọt sách! Các ngươi về ư?!"

"Ly Nô ? Sao thất thần thế?" Bạch Cơ tò mò hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/hoi-4-tuong-tu-dieu-chuong-1-cuop.html.]

"He he! Không ! Không !" mèo đen che giấu.

Bạch Cơ cũng hỏi thêm, : "Bị mưa thấm lạnh, tắm, đun nước nóng ."

"Vâng, thưa chủ nhân." mèo đen chạy bếp đun nước.

Nguyên Diệu quần áo sạch sẽ, trong đại sảnh Phiêu Miểu các, uống sách.

Một lát , ba tên cướp xe ngựa bỏ xuất hiện ở cửa Phiêu Miểu các, họ thở hổn hển, thần sắc cực kỳ sợ hãi.

Nguyên Diệu lên, lịch sự mời ba tên cướp Phiêu Miểu các.

"Làm phiền ba vị tráng sĩ đặt đồ ở đây là ." Vì ba tên cướp mệt, Nguyên Diệu nỡ bắt họ đưa đồ bếp, bèn kêu họ đặt ở đại sảnh.

Ba tên cướp run rẩy đặt túi lớn túi nhỏ ở chỗ Nguyên Diệu chỉ định vội chạy trốn.

"Trời lạnh, dầm mưa, ba vị tráng sĩ uống một ly nóng hãy !" Nguyên Diệu đuổi theo gọi lớn.

gì ba tên cướp chạy mất dạng.

Nguyên Diệu đành tiếp tục uống sách.

Đột nhiên, từ bên ngoài Phiêu Miểu các bay một con chim. Con chim nhỏ chỉ bằng bàn tay, lông vũ sặc sỡ, đầu xanh mướt, n.g.ự.c một đốm đỏ, như vết máu.

Chim tương tư bay Phiêu Miểu các, bay vòng vòng thì gặp một cái bình cổ cao, nó bèn xuyên qua bình như ảo ảnh.

Nghe tiếng chim kêu, Nguyên Diệu mới ngẩng đầu, thấy chim tương tư đang bay vòng, dậy : "Khách đến mua hàng ?"

Phiêu Miểu các nhiều khách là động vật, Nguyên Diệu quen.

Chim tương tư kêu líu lo, theo tiếng Nguyên Diệu bay tới, đậu ngọc như ý kệ, dùng giọng nữ dịu dàng : "Nghe Phiêu Miểu các thể thực hiện điều ước?"

À, là khách đến mua d.ụ.c vọng.

Loại khách , Nguyên Diệu thể quyết định, : " . Tuy nhiên, xin chờ một chút, sẽ gọi Bạch Cơ tới."

Chim tương tư gật đầu, yên tĩnh đậu ngọc như ý, trong đôi mắt mờ mịt nỗi buồn thể tan.

Nguyên Diệu lên lầu tìm Bạch Cơ nhưng thấy, ở sân cũng thấy, đầu thấy Bạch Cơ yên cửa bếp.

Nguyên Diệu tới bên Bạch Cơ, thấy nàng vẫn mặc quần áo ướt bếp, khỏi theo ánh mắt nàng .

Ly Nô đang trong bếp đun nước nóng cho Bạch Cơ, nó liên tục thêm củi đống lửa mặt. nó chỉ thêm củi mà quên nhóm lửa. Nó hề nhận và vẫn tiếp tục thêm củi đống lửa. Biểu cảm của nó kỳ lạ, ánh mắt mơ màng, thần sắc hoảng hốt, thỉnh thoảng còn .

Ly Nô trúng tà chứ?! Nguyên Diệu kinh hãi, lên tiếng nhắc nhở Ly Nô nhóm lửa.

Bạch Cơ nhận Nguyên Diệu bên cạnh thì đưa ngón trỏ lên môi đỏ, hiệu im lặng, kéo lặng lẽ khỏi bếp.

"Bạch Cơ, Ly Nô trúng tà ?!" Đi trong hành lang, Nguyên Diệu kìm hỏi Bạch Cơ.

Bạch Cơ : "Hiên Chi cần lo lắng. Ly Nô cũng đến tuổi tâm sự . Bây giờ là mùa xuân, chúng nên cho nó gian riêng, cần hỏi nhiều."

Ngoài cá, Ly Nô còn tâm sự gì chứ? Nguyên Diệu nghĩ thầm.

"Bạch Cơ, nãy một con chim tương tư đến, điều ước thực hiện, ngươi xem ."

"Cuối cùng nhân quả ." Bạch Cơ kịp quần áo ướt cửa hàng.

 

 

Loading...