Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Hồi 5: Trường Sinh Khách - Chương 1: Phù Du
Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:28
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cỏ xanh um tùm, bóng cây xanh mướt, vạn vật thế gian đều tràn đầy sức sống. Trong Phiêu Miểu các, Bạch Cơ ngủ trưa ở tầng hai, Ly Nô đang nấu canh cá trong bếp, Nguyên Diệu trong sảnh, quạt an ủi Vi Ngạn. Vi Ngạn nước mắt đầm đìa, đau lòng chịu nổi.
Không lâu đây, ông nội của Vi Ngạn, luôn sống ở ngoại ô đạo quan tu hành thanh tịnh qua đời vì tuổi. Vi Ngạn từ nhỏ thiết với ông nội, gần đây luôn chìm đắm trong nỗi đau mất ông nội, thể gượng dậy . Vì , thường đến Phiêu Miểu các để than với Nguyên Diệu, hồi tưởng về ông nội. Nguyên Diệu cũng cách nào, chỉ thể an ủi Vi Ngạn: "Sinh lão bệnh t.ử là quy luật tự nhiên của thế gian, Đan Dương nên quá đau buồn. Nếu ngươi vì đau buồn mà chăm sóc bản thì ông nội của ngươi suối vàng cũng sẽ lo lắng cho ngươi."
Vi Ngạn : "Nếu con sinh lão bệnh t.ử thì bao."
Nguyên Diệu : "Điều đó thể ." Vi Ngạn than xong rời .
Sau khi Vi Ngạn , Nguyên Diệu trong sảnh đờ đẫn, nghĩ đến phụ mẫu qua đời đột nhiên cảm thấy cuộc đời ngắn ngủi chỉ ba vạn ngày, sinh lão bệnh tử, hỉ nộ ái ố quả thực bất lực.
Buổi tối khi ăn xong, Nguyên Diệu trong sân ngắm hoàng hôn. Dưới ánh hoàng hôn, một đàn phù du vỗ cánh trong suốt bay qua, khi bay qua Phiêu Miểu các thì rơi xuống ít xác.
"Cánh con phù du, áo mỏng thanh tao, đầy nỗi u sầu, ấm áp trở về.
Cánh con phù du, áo màu rực rỡ, đầy nỗi u sầu, về nơi an nghỉ.
Phù du lướt qua, áo trắng như tuyết, đầy nỗi u sầu, gửi niềm an ủi."
Nguyên Diệu bước đám cỏ, xác phù du trong lòng cảm khái vô hạn. Những con côn trùng nhỏ bé xinh sáng sinh chiều c.h.ế.t, sinh mệnh ngắn ngủi bao? Chúng cảm thấy buồn ? Chúng sợ c.h.ế.t ?
Phù du một ngày cũng như con trăm năm. Con từ khi sinh xác định từng bước tiến tới cái c.h.ế.t, ai thể tránh khỏi. Điều giống như phù du bao?
Tiểu thư sinh trong sân cảm thán cuộc đời lâu, tâm trạng đau buồn và áp lực.
Trời dần tối, Ly Nô khi dọn dẹp bát đũa trong bếp, thấy tiểu thư sinh trong sân ngẩn ngơ, bèn mắng một trận, tiểu thư sinh mới trở về phòng.
Trong phòng, ánh đèn, Bạch Cơ đang bên bàn ngọc bích bốc quẻ bói toán. Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Bạch Cơ đang gì ?"
Bạch Cơ ngẩng đầu, : "Ta đang bói toán. Năm Thán Ngư, Tuế Tinh ở tại cung Tý. Năm Quang Trạch, Tuế Tinh ở tại cung Hư. Nguy hiểm đến từ chiều tối và lúc bình minh, sự hợp tan phạm sự giữ gìn."
"Cái gì?!!" Nguyên Diệu ngơ ngác.
Bạch Cơ : "Nói ngươi cũng hiểu. Vậy thì cái ngươi hiểu nhé. Thời gian trôi nhanh quá đến lúc một vị khách nên đến Phiêu Miểu các . Theo giao hẹn thì tìm một thứ gì đó cho vị khách , bây giờ đang bói xem thứ đó ở ."
Thì là tìm đồ cho khách. Vì khách của Phiêu Miểu các đến ngừng, nhiều như bèo nổi, nên Nguyên Diệu cũng quá để ý, thuận miệng hỏi: "Vậy ngươi bói thứ đó ở ?"
Bạch Cơ : "Đại khái là tìm phương hướng . mà thứ thích chạy lung tung, vẫn đích một chuyến."
Nguyên Diệu : "Có cần tiểu sinh tìm cùng nàng ?"
Bạch Cơ đáp: "Thế thì quá."
"Bạch Cơ đang tìm cái gì ?"
"Một thứ đáng yêu. nó hiếm khi xuất hiện, gần đây chắc đều đang tìm nó."
"Khi nào chúng tìm?"
"Không nên chậm trễ, tối nay luôn."
"Đi tìm?"
"Núi Lam Điền."
Thế là trời tối Bạch Cơ và Nguyên Diệu lên đường.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu cưỡi ngựa trời đến núi Lam Điền, giữa đêm họ mới đến nơi.
Đêm hè núi tựa như một bức tranh thủy mặc tĩnh lặng, núi xa trùng điệp, núi gần lô nhô. Thời tiết đêm hè thất thường, lúc trời mây đen cuồn cuộn, gió lùa khắp đất.
Nguyên Diệu theo Bạch Cơ trong núi sâu, lo lắng: "Bạch Cơ, thời tiết chừng sẽ mưa đó."
Nguyên Diệu hết câu, trong núi vang lên tiếng sấm đùng đùng, mưa to như trút.
"Ôi! Hiên Chi đúng là miệng quạ đen!"
Bạch Cơ dùng tay áo che đầu, chạy trong mưa.
Nguyên Diệu còn cách nào khác đành chạy theo Bạch Cơ.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu chạy một hồi trong núi hoang vắng, thấy phía một ngôi nhà, trong nhà ánh đèn.
"Bạch Cơ, phía nhà, chúng đến đó tránh mưa ." Nguyên Diệu chỉ ngôi nhà .
Bạch Cơ ngẩn , ngôi nhà hai mới : "Cũng ."
Mưa như trút, sấm chớp đùng đùng, Bạch Cơ và Nguyên Diệu chạy đến một ngôi nhà đèn sáng trong mưa đêm.
Đó là một căn nhà cỏ tồi tàn, xung quanh rõ ràng nơi ở mà như một ngôi nhà bỏ hoang. Trong nhà ánh sáng, chắc hẳn tránh mưa.
Cửa nhà đóng, Bạch Cơ đang nghĩ ngợi thì Nguyên Diệu gõ cửa.
"Xin hỏi ai ?"
Nguyên Diệu gõ cửa thì cửa gỗ mở . Hóa , cửa đóng chặt, chỉ khép hờ.
Nguyên Diệu bước , Bạch Cơ cũng theo .
Trong nhà một đống lửa, ba đang quanh. Ngồi phía bắc là một nam nhân trung niên, hình cao lớn, mày rậm mũi rộng, đôi mắt sáng rực. Ngồi phía tây là một nữ tử, nàng mặc áo váy màu nhạt, mặt che khăn lụa, đôi mắt lộ ngoài khăn và sáng. Ngồi phía nam là một bà lão mặc áo vải thô, tuy tóc bạc nhưng mặt hồng hào, trông sáng sủa.
Ba đang sưởi ấm quanh đống lửa, thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu thì đồng loạt .
Nguyên Diệu vội : "Làm phiền ba vị , tiểu sinh và bạn đồng hành đến đây tránh mưa."
Nam nhân trung niên : "Cùng là tránh mưa, mời , cần khách sáo."
Nữ t.ử váy nhạt khẽ cúi đầu, nhỏ giọng : "Xin cứ tự nhiên."
Bà lão khẽ gật đầu.
"Cảm ơn ba vị." Nguyên Diệu chắp tay cảm tạ.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu chọn phía đông xuống.
Bên ngoài sấm chớp đùng đùng, mưa như trút, trong nhà lửa cháy bập bùng, yên tĩnh. Năm quanh đống lửa, ai gì, khí ngượng ngùng.
Nguyên Diệu đành mở lời phá tan im lặng: "Ba vị giữa đêm khuya tránh mưa ở núi hoang thế?"
Nam nhân trung niên : "Ta là bổ khoái thành Trường An từ Hàm Dương trở về, đường tính toán giờ giấc, nửa đêm qua núi Lam Điền gặp mưa lớn, kẹt ở đây."
Nữ t.ử váy nhạt nhỏ: "Nô gia về nhà nương đẻ thăm, vì đường tắt nên lối nhỏ, ngờ lạc đường, gặp mưa lớn nên đành đến đây tránh mưa."
Bà lão : "Lão là thợ săn chân núi. Ngôi nhà tồi tàn là nơi thợ săn nghỉ ngơi khi lên núi săn bắn, lão hôm nay lên bổ sung củi và lương khô, già việc chậm chạp, nhỡ giờ, tiện xuống núi đành ở đây qua đêm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/hoi-5-truong-sinh-khach-chuong-1-phu-du.html.]
Nam nhân trung niên hỏi Bạch Cơ và Nguyên Diệu: "Hai vị giữa đêm khuya ở núi hoang gì?"
Nguyên Diệu định trả lời thì Bạch Cơ nhanh miệng: "Chúng là hái thuốc, núi hái thuốc."
Bà lão hỏi: "Giỏ thuốc, cuốc t.h.u.ố.c và t.h.u.ố.c hái ?"
Bạch Cơ : "Vừa mưa lớn, hoảng loạn quá nên đều bỏ trong núi . Đợi mưa tạnh chúng sẽ tìm ."
Đột nhiên, cửa gỗ mở , thêm bước .
"Mưa lớn thật, may mà căn nhà cỏ ngày!" Người mới đẩy cửa .
Năm quanh đống lửa đầu mới, khỏi ngỡ ngàng. Người mới là một mỹ nam phong độ, mười bảy, mười tám tuổi, dung mạo tuấn tú. Hắn mặc áo dài tay rộng, khí chất như tiên, tay cầm một cây sáo ngọc bích.
Nam nhân trung niên nhạt: "Lại thêm một ."
Mỹ nam dùng một tay giữ cửa mở, : "Không một mà là hai. Đạo trưởng, xin mời ."
Lúc , một nữ đạo sĩ trẻ cũng bước . Nữ đạo sĩ chân mày thanh tú, tóc búi gọn, đầu đội khăn Nam Hoa, mặc áo đạo bào màu xanh lam, tay cầm phất trần.
Nữ đạo sĩ với : "Các vị thí chủ, quấy rầy ."
Mỹ nam đóng cửa, cùng nữ đạo sĩ tìm một chỗ bên đống lửa xuống.
Đêm khuya, một nữ đạo sĩ và một mỹ nam cùng tránh mưa trong núi hoang, cảm thấy hợp lễ nghĩa. Mọi hiểu quan hệ của hai tiện hỏi, chợt rơi im lặng.
Mỹ nam đặt cây sáo ngọc bích xuống, rũ áo ướt xích gần Nguyên Diệu, : "Làm phiền đài dịch sang một chút, mượn lửa."
Nguyên Diệu đành xích gần Bạch Cơ.
Ánh mắt của Bạch Cơ lướt qua mỹ nam và nữ đạo sĩ, khóe miệng thoáng nụ rõ ý.
Nam nhân trung niên mở miệng: "Giờ thế đạo thật đúng là chuyện gì cũng , hòa thượng lấy nương tử, đạo cô lấy phu quân, sống lâu chuyện gì cũng thấy ."
Mỹ nam : "Vị đại ca gì thế, và vị nữ đạo trưởng gặp đường núi, chỉ là cùng cho bạn thôi. Ta là một kẻ phong lưu, hiểu lầm cũng , nhưng vẫn giải thích vài câu để khỏi ảnh hưởng đến danh tiếng của nữ đạo trưởng."
Nam nhân trung niên : "Thế ngươi nửa đêm khuya khoắt ở núi hoang gì?"
Mỹ nam giảo hoạt: "Ta đến núi hẹn hò với hồ nữ, ngờ phu quân nàng tối nay ở nhà nên đành bỏ về. Trên đường gặp vị nữ đạo trưởng , định cùng khỏi núi, ngờ trời đổ mưa lớn nên cùng đây tránh mưa."
Nam nhân trung niên hỏi: "Đạo trưởng, ngươi trong núi lúc đêm khuya thế ?"
Nữ đạo sĩ : "Bần đạo khắp bốn phương, đến Trường An thăm đạo hữu, hôm nay tình cờ ngang qua núi Lam Điền, lỡ mất giờ nghỉ trọ đành đêm."
Nữ t.ử váy nhạt khúc khích: "Đêm nay núi Lam Điền đúng là rôm rả, ai cũng lỡ mất giờ nghỉ trọ, ai cũng lạc đường, ai cũng tránh mưa."
Bạch Cơ : "Trời đổ mưa lớn cũng là chuyện thể tránh ."
Bà lão thở dài một tiếng, : "Sống lâu chuyện gì cũng thấy ."
Bảy quanh đống lửa, tiếng mưa rơi rào rào bên ngoài, sấm chớp lóe ngừng chiếu sáng gương mặt , khí phần kỳ quái.
Nguyên Diệu cảm thấy ngột ngạt, thấy cây sáo ngọc bích của mỹ nam,bèn kiếm chuyện : "Cây sáo ngọc quá, đài còn thổi sáo nữa ?"
Mỹ nam : "Ngồi yên thú vị, sẽ thổi một khúc cho giải sầu nhé."
Nói xong, mỹ nam cầm lấy cây sáo ngọc bắt đầu thổi.
Khúc sáo của mỹ nam thổi , âm thanh trong trẻo=, như tiếng đá ngọc, âm vang như tiếng phượng hoàng, vọng đến tận trời cao. Mọi như thấy mắt cảnh núi non xa xa, nước biếc mây khói, bờ cát nước trong, phượng bay lượn lờ.
Không bao lâu một khúc kết thúc, vẫn đắm chìm trong tiếng sáo.
Nguyên Diệu tỉnh tiên, khen ngợi: "Như tiên nhạc , đài thật tài giỏi!"
Mọi cũng tỉnh , đều ngớt lời khen ngợi tài thổi sáo của mỹ nam.
Mỹ nam khiêm tốn : "Tài mọn thôi, các vị quá khen ."
Nhờ khúc sáo của mỹ nam mà khí trở nên thoải mái hơn, bắt đầu trò chuyện dông dài.
Không bao lâu, cửa gỗ mở , một bé trắng trẻo mũm mĩm bước .
Cậu bé tám chín tuổi, môi đỏ răng trắng, tóc buộc đuôi gà, mặc áo khoác đỏ, đôi mắt sáng. Cậu bước , ngại ngùng đang sưởi ấm.
Mọi tưởng rằng bé còn lớn nhưng đợi mãi thấy ai .
Cậu bé quanh một vòng, ngại ngùng hỏi: "Ta thể qua sưởi ấm ? Bên ngoài gió mưa vần vũ lạnh quá."
Bà lão nhân từ vẫy tay, : "Tất nhiên là . Lại đây, đến chỗ bà ."
Cậu bé chạy đến bên bà lão, xuống sưởi ấm.
Bà lão hỏi: "Cháu là con cái nhà ai? Sao một trong núi đêm khuya thế ?"
Cậu bé đáp: "Cháu họ Phong, nhà cháu ở phường Vĩnh An, thành Trường An. Ban ngày cháu dã ngoại cùng cha, ngờ lạc nên lang thang trong núi."
Ngoại trừ Nguyên Diệu, đều đồng loạt bé, ánh mắt sáng rực.
Bạch Cơ mắt đảo quanh, : "Trùng hợp quá, cũng ở Trường An. Bé con, sáng mai theo tỷ, tỷ đưa về nhà."
Nguyên Diệu cũng theo: "Phụ mẫu tìm thấy chắc lo lắng, chúng sáng mai sớm đưa về nhà cho họ đỡ lo."
Mỹ nam hừ lạnh, : "Nghe trong giang hồ bọn buôn , thường là một nam một nữ hợp tác, chuyên bắt cóc trẻ em để kiếm lời. Đệ , cẩn thận với . Ca ca nhạc công ở phường Bình Khang, để ca đưa về Trường An tìm nhà an hơn."
Nguyên Diệu vui, : "Chẳng lẽ tiểu sinh trông giống kẻ buôn lắm ?"
Mỹ nam : "Ra ngoài cảnh giác với lạ."
Nguyên Diệu định mở miệng, thì nữ t.ử váy nhạt : "Phường Bình Khang là nơi tụ tập của đủ hạng , cũng những kẻ bắt cóc trẻ em việc bẩn thỉu, công t.ử cũng đáng tin . Nhà phu quân họ Hầu, cũng ở phường Vĩnh An, thì cũng là hàng xóm với . Đệ , sáng mai cùng về Trường An nhé."
Nam nhân trung niên : "Các ngươi, lẽ chẳng ai là . Ta là bổ khoái, , mai theo , đưa đến nha môn, để phụ mẫu đến đón."
Bà lão : "Cháu theo bà về làng núi thì hơn. Cha lạc mất cháu thì chắc chắn sẽ tìm trong núi, cũng sẽ đến làng hỏi thăm. Cháu ở làng đợi cha, cháu với mấy , bà yên tâm."
Nữ đạo sĩ mở miệng, nàng chăm chú đống lửa, yên lặng tịnh tâm.
Cậu bé quanh một vòng, ánh mắt họ rực sáng trong ánh lửa, biểu cảm phần méo mó, thậm chí cuồng nhiệt.
Cậu bé phì , : "Ta thích kể chuyện. Mọi kể chuyện cho , ai kể sẽ theo đó."
Mọi ngơ ngác, Nguyên Diệu cũng hiểu gì cả.