Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Hồi 6: Phù Mộng Sàng - Chương 1: Người hay lừa

Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:30:36
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mùa hè nắng gắt, tiếng ve kêu râm ran.

Trong Phiêu Miểu Các, Bạch Cơ rời đến phủ Thái Bình dự tiệc Hạ Hoa, còn Ly Nô thì ngủ quên bóng cây trong vườn . Nguyên Diệu và Vi Ngạn bên trong, nhâm nhi , thưởng thức vài món điểm tâm, trò chuyện.

Vi Ngạn từ Hứa Châu công vụ trở về Trường An. Sau khi thành nhiệm vụ, vài ngày rảnh rỗi nên đến Phiêu Miểu Các tìm vài món đồ quý và và Nguyên Diệu vui chơi.

Nguyên Diệu và Vi Ngạn uống chuyện về những điều Vi Ngạn trải qua ở Hứa Châu.

"Ngươi từng ăn thịt ?" Vi Ngạn đột ngột hỏi, mắt chớp chớp đầy bí ẩn.

Nguyên Diệu sững sờ, lắc đầu: "Chưa. Tại đột nhiên hỏi ? Kỳ quái quá."

Vi Ngạn khẽ: "Ta ăn . Ở Hứa Châu chỉ cần cẩn thận là ngươi thể ăn thịt đấy."

Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Năm nay mưa thuận gió hòa, ngũ cốc đầy đủ, Hứa Châu gặp nạn đói. Giữa ban ngày ban mặt dám g.i.ế.c lấy thịt cho ăn, thếchẳng vô pháp vô thiên ?"

Vi Ngạn : "Đừng vội, để kể tường tận cho ngươi ."

Trong một ngày rảnh rỗi khi công vụ ở Hứa Châu, Vi Ngạn và đồng liêu ghé một quán rượu. Người dân địa phương thích ăn thịt lừa, các món như lừa kho, lừa hun khói, súp lừa bánh nhân thịt lừa đều là đặc sản.

Vi Ngạn và đồng liêu gọi vài món thịt lừa hun khói và bánh nhân thịt lừa, ăn uống rượu, trò chuyện vui vẻ. Chủ quán rượu mua ba con lừa từ một bán lừa, định g.i.ế.c một con để thịt, bèn mời thợ mổ lừa đến, đun nước, mài d.a.o và chuẩn mổ lừa ở sân .

Một đồng liêu của Vi Ngạn cần nhà vệ sinh nên sân .

Vi Ngạn vẫn ăn thịt lừa chờ đợi đồng liêu . Một lát , đồng liêu trở về với sắc mặt tái nhợt, thấy Vi Ngạn đang ăn thịt lừa thì chẳng chẳng rằng, vội vàng thanh toán kéo Vi Ngạn ngay.

Vi Ngạn ăn no nên vui chút nào. Đồng liêu cũng giải thích gì, kéo Vi Ngạn thẳng về trạm dịch, mặt mũi thất thần : "Từ nay đừng ăn thịt lừa nữa."

"Tại ?" Vi Ngạn ngơ ngác hỏi.

Đồng liêu run rẩy, khi nôn thốc nôn tháo mới sợ hãi : "Đó thịt lừa mà là thịt ! Ta tận mắt thấy họ g.i.ế.c ở sân !"

Vi Ngạn kinh ngạc: "Giữa ban ngày ban mặt dám g.i.ế.c ? Thật quá táo tợn!"

Đồng liêu run giọng giải thích: "Không, thật là lừa, nhưng khi g.i.ế.c nó lóc như con ! Ta chẳng rõ là lừa nữa, thật khó phân biệt!"

Đồng liêu ngập ngừng một chút : "Là lừa tiếng !"

"Lừa yêu ?"

"Không, là . Ta lén quan sát thấy rõ con lừa rằng vốn là một đường, hắc điếm lừa gạt, chủ quán tham của g.i.ế.c , dùng pháp thuật biến thành lừa đem bán. Điều kinh khủng hơn nữa là chủ quán rượu và tên đồ tể hề ngạc nhiên, thản nhiên g.i.ế.c con lừa đó! Chỉ cần nghĩ đến chuyện ăn thịt lừa mà thật là thịt , ..."

Đồng liêu nôn thốc nôn tháo, gần như nôn hết mật xanh ngoài.

Vi Ngạn , vô cùng kinh ngạc. Dù cũng là quan triều đình, thể thờ ơ chuyện g.i.ế.c can thiệp, bèn lập tức dẫn đến quán rượu điều tra.

Vi Ngạn và đồng liêu kéo theo một nhóm lớn đến quán rượu để rõ vụ việc. Chủ quán rượu lớn tiếng kêu oan, còn nhóm của Vi Ngạn thì lục soát kỹ lưỡng. ngoài một con lừa g.i.ế.c thì họ phát hiện gì khác.

Vi Ngạn kiểm tra xác lừa, quả thật chỉ là một con lừa c.h.ế.t, phi nhân. Hắn xem xét hai con lừa còn đang ăn cỏ trong chuồng, cũng đều là lừa, phi nhân.

Vi Ngạn bắt đầu nghi ngờ rằng đồng liêu uống quá chén, dẫn đến hoa mắt ở vườn. Đồng liêu cũng hoang mang, tự nghi ngờ cuộc sống. Cuối cùng, sự việc chẳng đến cả.

Trong thời gian công tác tại Hứa Châu, Vi Ngạn vẫn tiếp tục ăn thịt lừa. đồng liêu của kể từ hôm đó chỉ ăn chay, dám chạm đến thịt lừa nữa.

Trên đường trở về Trường An, Vi Ngạn và đồng liêu tình cờ gặp một lão bộ khoái tại trạm dịch, cũng kể về câu chuyện "lừa " ở Hứa Châu. Lão bộ khoái cho , trong giang hồ đều tránh ăn thịt lừa ở Hứa Châu, vì nơi đó thuật sĩ tham tiền, chuyên biến du khách thành lừa hoặc ngựa bán cùng với lừa thật. Đa dân thường nên mua lừa đó g.i.ế.c thịt mà ăn. Một ít rõ nhưng vẫn mất tiền mua lừa uổng phí, thế là vẫn g.i.ế.c để ăn. Dù đây chỉ là lời đồn đại, chứng cứ xác thực nhưng nhiều lữ khách khi qua Hứa Châu đều đột ngột biến mất dấu vết.

Lúc , đến lượt Vi Ngạn buồn nôn khi nghĩ về những ăn thịt lừa đó, trong lòng ngập tràn ghê tởm.

Nguyên Diệu xong câu chuyện của Vi Ngạn thì khỏi rùng .

"Thật là đáng sợ! May mắn là ngươi bình an trở về, Đan Dương."

Vi Ngạn trả lời: "Thế giới thực sự tối tăm lắm. Chỉ cần sơ sẩy là mất tích, tìm ở . Không chỉ Hứa Châu, mà Trường An cũng nhiều mất tích hàng năm, chẳng rõ sống c.h.ế.t . Trước đây khi hồ sơ, cũng mấy để tâm, nhưng bây giờ nghĩ , thật sự thấy rợn . Ai mà , liệu những đó cũng biến thành lừa ngựa và khác ăn mất ? Ngươi cẩn thận, đừng vô cớ lung tung."

"Đan Dương cũng ." Tiểu thư sinh lo lắng .

Chiều hôm đó, Vi Ngạn rời , nhưng Nguyên Diệu vẫn mãi suy nghĩ về câu chuyện "lừa " ở Hứa Châu, lòng mãi yên.

Lúc Ly Nô chuẩn xong bữa tối, Bạch Cơ cũng trở về. Ba cùng mái hiên ở sân dùng bữa tối.

Thấy Nguyên Diệu vẻ lo lắng, Bạch Cơ mỉm hỏi: "Hiên Chi ăn uống ngon miệng ?"

Nguyên Diệu trả lời: "Tiểu sinh Đan Dương kể về chuyện biến thành lừa ngựa ở Hứa Châu, trong lòng cảm thấy nặng nề."

Bạch Cơ : "Thế gian rộng lớn, mỗi ngày đều vô vàn chuyện xảy , nếu ngươi cứ canh cánh chuyện trong lòng thì sống nổi đây?"

Nguyên Diệu tiếp lời: "Đan Dương rằng Trường An mỗi năm cũng mất tích. Bạch Cơ chuyện ?"

Bạch Cơ mỉm : "Trường An huyên náo, và phi nhân qua tấp nập, đến , đến. Việc mất tích vài cũng là điều bình thường."

Nguyên Diệu hỏi: "Những mất tích đó phi nhân ăn thịt thuật sĩ biến thành lừa ngựa ?"

Bạch Cơ : "Ai mà . Sống c.h.ế.t luôn đan xen bất chợt, thể đoán ."

Nguyên Diệu thở dài: "Cảm thấy việc còn sống đời thật dễ dàng gì."

Bạch Cơ dịu dàng trả lời: "Hiên Chi đừng lo lắng quá, khi cuộc sống kết thúc hãy sống ."

Ly Nô từ nãy giờ vẫn im lặng rõ đang nghĩ gì, bỗng nhiên lên tiếng: "Chủ nhân, nếu thể biến thành lừa thể bắt vài và biến họ thành cá ?"

"Không !" Bạch Cơ và Nguyên Diệu đồng thanh đáp.

"Ò." Ly Nô thất vọng tiếp tục ăn cá.

Bầu trời trong xanh như gột rửa, một gợn mây, cũng chẳng lấy một cơn gió.

Bạch Cơ trong sân của Phiêu Miểu Các, bên cạnh là Nguyên Diệu, còn Ly Nô xổm một góc.

Vì lâu ai chăm sóc nên sân chỉ cỏ dại mọc um tùm và vài bụi tầm xuân tự vươn từ bức tường, chẳng còn loài hoa nào khác.

Sau khi tham dự buổi tiệc hoa mùa hè ở phủ Thái Bình, Bạch Cơ nảy ý định trồng thêm hoa trong vườn, để ngắm cho thư thái nuôi dưỡng tinh thần.

Bạch Cơ nên trồng hoa gì và trồng thế nào, nên gọi Nguyên Diệu và Ly Nô đến bàn bạc.

Nguyên Diệu vốn chẳng rành việc trồng hoa, nhưng nhớ trong vườn nhà ở Tương Châu giàn hoa t.ử đằng, mùa xuân hoa rủ xuống như rèm . Hắn : "Hay là dựng một cái giàn để trồng hoa t.ử đằng?"

Ly Nô vốn ghét hoa lá cỏ cây, thì làu bàu: "Đồ mọt sách, đến mùa xuân hoa t.ử đằng rụng đầy phấn, cánh hoa rơi lả tả khắp nơi. Ngươi chịu khó quét dọn ?"

Nguyên Diệu ấp úng, dám thêm.

Bạch Cơ hỏi: "Ly Nô, ngươi nên trồng hoa gì?"

Ly Nô suy nghĩ một lúc trả lời: "Chủ nhân, theo ý thì trong vườn cây đào của A Phỉ , cần trồng thêm hoa gì nữa. Nếu nhất định trồng thì chi bằng đào một cái ao nuôi sen, là loài hoa Phật. Ao còn thể nuôi cá."

Nguyên Diệu vội : "Ly Nô, đào ao là cả một công trình lớn, thường xuyên dọn dẹp, bằng trồng hoa t.ử đằng cho gọn."

Ly Nô phản đối: "Nuôi cá trong ao còn thể nuôi cá chép, cá trắm, cá chẽm, cá rô... nuôi béo thì khỏi mua ở chợ mỗi ngày."

Nguyên Diệu : "Ao nuôi cá thì cũng chỉ nên nuôi cá cảnh như cá chép thôi. Ai nuôi cá ăn trong ao bao giờ?"

Ly Nô bực bội trả lời: "Ngươi lắm chuyện quá, dù cũng là cá, nuôi loại nào cũng thôi."

Bạch Cơ bèn : "Đào ao trồng sen thì quá phiền, dựng giàn hoa t.ử đằng cũng rắc rối, chẳng cái nào cả."

Nguyên Diệu hỏi: "Vậy bây giờ?"

Bạch Cơ suy nghĩ : "Hồ Thập Tam Lang thích hoa cỏ, giỏi trồng cây và thiết kế vườn. Hay là mời Thập Tam Lang đến hỏi ý kiến quyết định ."

Nguyên Diệu phản đối.

Ly Nô tuy phản đối nhưng dám.

Thế là Bạch Cơ sai Ly Nô đến núi Thúy Hoa mời Hồ Thập Tam Lang đến Phiêu Miểu Các, dặn dò Ly Nô lễ độ và đ.á.n.h với Hồ Thập Tam Lang.

Ly Nô núi Thúy Hoa mời Hồ Thập Tam Lang, mãi đến chạng vạng mới trở về. Lúc về, Ly Nô chỉ một , vết cào xước, khoé miệng còn dính vài sợi lông đỏ của hồ ly.

Vừa về đến nơi, Ly Nô lập tức trốn bếp nấu cơm, Nguyên Diệu dám hỏi gì. Mãi đến khi dùng bữa tối Bạch Cơ mới hỏi về Hồ Thập Tam Lang. Lúc ,Ly Nô mới ấp úng trả lời: "Chủ nhân, và con hồ ly thối đó giữa đường thì lạc , chắc nó sẽ đến muộn một chút."

Nguyên Diệu nghĩ cũng đoán là Thập Tam Lang đ.á.n.h nên mới chạy về , Thập Tam Lang thương nặng . Ly Nô chắc chắn chạm trán với Hồ Thập Tam giữa đường . Không Hồ Thập Tam nữa.

Bạch Cơ nghiêm mặt : "Ly Nô, những lúc khác mặc kệ nhưng bây giờ Thập Tam Lang là khách mời đến để trồng hoa. Ngươi vô lễ với ! Nếu đến, mà ngươi gây sự, dù ai khơi mào thì ngươi sẽ cấm ăn cá khô suốt một trăm năm!"

Con mèo đen cụp tai xuống, ỉu xìu : "Vâng, thưa chủ nhân. Ai bảo con hồ ly đáng ghét đó trồng hoa còn Ly Nô thì , thôi thì chịu đựng nó vài ngày ."

Bạch Cơ mỉm khen ngợi: "Phải rộng lượng mới là con mèo ."

Nghe lời khen của Bạch Cơ, Ly Nô vui trở , bèn bắt đầu ngon lành thưởng thức món cá hấp.

Không hiểu , đợi nhiều ngày liền mà vẫn thấy Thập Tam Lang đến.

Nguyên Diệu : "Ly Nô lão , chẳng lẽ Thập Tam Lang giận ngươi nên đến Phiêu Miểu Các trồng hoa nữa? Hay là ngươi thử lên núi Thúy Hoa một gặp xin , mời nữa?"

Ly Nô lập tức quát: "Gia ! Gọi con hồ ly thối đó đến Phiêu Miểu Các trồng hoa là nể mặt , đến thì đúng là voi đòi tiên!"

Bạch Cơ : "Thập Tam Lang hẹp hòi, sẽ vì một trận ẩu đả với Ly Nô mà chịu đến . Có lẽ đường chuyện gì đó chậm trễ, chúng đợi thêm vài ngày nữa xem."

Thế là Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô sống ngày qua ngày, chờ đợi Thập Tam Lang. nhiều ngày trôi qua nhưng Thập Tam Lang vẫn đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/hoi-6-phu-mong-sang-chuong-1-nguoi-hay-lua.html.]

Sáng hôm đó, việc gì , Bạch Cơ khu vườn xanh mướt, định trồng vài khóm mẫu đơn.

Giữa ngày hè oi bức, Bạch Cơ lười ngoài nên sai Nguyên Diệu mua giống hoa.

Nguyên Diệu đành gác việc sách ngoài mua hoa.

Chợ Tây bán giống hoa, chỉ hoa ở chợ Đông. Nguyên Diệu đành đội nắng gắt bộ đến chợ Đông.

Chợ Đông cũng như chợ Tây, thương nhân tấp nập, các quán xá san sát, hàng hóa đa dạng, và nhộn nhịp. Tuy nhiên, chợ Đông chủ yếu phục vụ cho giới quan , đa phần là các cửa hàng do Hán kinh doanh nên khá ngăn nắp. Còn chợ Tây phục vụ dân thường, nơi các thương nhân từ nhiều nước tụ họp nên hỗn tạp.

Nguyên Diệu đến chợ hoa, thấy nhiều vườn và nông dân bán đủ loại giống hoa, hạt giống, cũng như chậu hoa, cuốc hoa, phân bón.

Nguyên Diệu mua một cây mẫu đơn đỏ từ một nông dân, còn tặng một chậu đất, và cẩn thận trồng sẵn cây mẫu đơn chậu.

Không việc gì , thời gian còn sớm, Nguyên Diệu bèn chuyện với mấy vườn để học hỏi kinh nghiệm. Họ nhiệt tình chỉ cho cách chăm sóc mẫu đơn, còn dạy trồng hoa thời điểm nào trong năm và vị trí nào trong vườn là phù hợp.

Ngày hè dài, bàn về vườn nhà của các bậc quan trong thành Trường An, nơi nào nhất. Do thỉnh thoảng họ thuê đến các gia đình quyền quý để sắp xếp, trồng thêm hoa cỏ, nên họ khá rành rẽ vườn nhà của những gia đình giàu trong thành. Người thì vườn phủ Thái Bình, thì bảo vườn nhà Tể tướng, khen vườn nhà Võ hầu, kẻ khác vườn nhà Thân vương nhất, ai cũng lý riêng, khó mà phân định.

Người nông dân bán cho Nguyên Diệu cây mẫu đơn lên tiếng: "Nếu về thiết kế vườn tỉ mỉ và bày trí xa hoa thì tất nhiên là vườn nhà quý tộc nhất. nếu về nhiều hoa, hoa, thì kể đến vườn của Hoàng ở phường Khúc Trì là nhất."

Nghe , đều đồng tình.

Nguyên Diệu Hoàng là ai, bèn giải thích cho .

Hầu hết những vườn ở thành Trường An đều đến Hoàng ở phường Khúc Trì. Ông yêu thích hoa, trong vườn nhà ông trồng nhiều loài hoa quý hiếm, hầu như loại nào cũng , thậm chí còn những giống hoa kỳ lạ mà ít ai tên.

Hoàng là một lão già trầm tính, ít , hầu như ngày nào cũng ở lì trong nhà, phần lớn thời gian dành để chăm sóc vườn hoa của . Hoa giống của ông nổi tiếng khắp nơi, ai cũng tranh mua, nhưng ông bán là tùy hứng. Khi vui ông mới bán một ít, còn thì dù bao nhiêu tiền cũng khó mà mua giống hoa quý của ông.

Không nhiều từng thăm khu vườn của Hoàng , nhưng ai từng thấy đều khẳng định rằng vườn hoa như tiên cảnh, đủ sắc hoa nở rộ, tả nổi.

Nghe , Nguyên Diệu cảm thấy lòng đầy mơ mộng. Hắn nghĩ nếu Thập Tam Lang đến Phiêu Miểu Các nữa thì thể đề nghị Bạch Cơ tìm Hoàng , mời ông đến bày biện khu vườn , tiện thể mua thêm vài giống hoa quý. Tuy nhiên, hành tung của Hoàng thất thường, khó mà mời . Bạch Cơ cũng tầm thường, nếu nàng thì chắc chắn sẽ cách.

Nguyên Diệu trò chuyện vui vẻ với mấy vườn, một thấy thiện, bèn tặng cho một cây hoa nhỏ rõ tên, trồng cạnh cây mẫu đơn.

Nguyên Diệu cúi xuống , thấy đó là một cây xanh nhỏ với những bông hoa màu xanh dương, trông giống như chiếc mũ cỏ nhỏ xinh. Kiến thức về hoa của Nguyên Diệu hạn, nên nhận đó là loài hoa gì.

"Hoa gì đây? Trông dễ thương quá." Nguyên Diệu hỏi.

Người vườn trả lời bằng một nụ : "Không rõ, sáng nay nhặt bên đường ở Khúc Trì. Gốc cây đứt rễ, sống nổi , thôi thì tặng ngươi ."

Thì ngay cả vườn cũng tên loài hoa mũ cỏ !

Nguyên Diệu cảm ơn nhận lấy.

Thấy trời còn sớm, Nguyên Diệu ôm chậu hoa rời .

Trên đường về Phiêu Miểu Các, đột nhiên thấy giọng của ai đó, giọng nam trầm vang lên:

"Ôi! Cuối cùng cũng thoát ! với bộ dạng thế thì chẳng về nhà."

Giọng vang ngay bên tai, Nguyên Diệu ngó quanh nhưng thấy ai cả.

Hắn còn đang băn khoăn, thì bỗng thấy cây hoa mũ cỏ trong chậu hoa rung rinh theo gió, cố vùng vẫy khỏi lớp đất.

Cây hoa mũ cỏ thở dài bất chợt bật .

"Hu hu... Làm đây, chẳng thể về nhà nữa ..."

Nguyên Diệu chằm chằm cây hoa mũ cỏ, còn cây hoa thì ngẩng bông hoa nhỏ lên, .

"Là... ngươi đang chuyện ?!" Nguyên Diệu sửng sốt hỏi.

"C.h.ế.t ! Bị phát hiện ! Chắc chắn sẽ bắt !" Cây hoa mũ cỏ hoảng hốt, bèn nhảy khỏi chậu đất chạy thật nhanh.

Nguyên Diệu ngơ ngác theo bóng dáng cây hoa mũ cỏ đang chạy xa dần, miệng há hốc.

Chẳng lẽ đó là yêu hoa? tại bỏ chạy? Nguyên Diệu từng gặp nhiều yêu hoa, yêu cây nên thấy sợ, nhưng cảm thấy bối rối. Hắn cúi xuống cây mẫu đơn, thấy nó dấu hiệu gì chạy trốn, bèn thôi nghĩ ngợi về cây hoa mũ cỏ nữa mà tiếp tục trở về Phiêu Miểu Các.

Vừa bước con hẻm, từ xa thấy cổng Phiêu Miểu Các một thứ gì đó treo lơ lửng. Lại gần kỹ, Nguyên Diệu giật nhận đó là một con hồ ly lông màu hạt dẻ. Nhìn kỹ hơn nhận đây chính là Lật, tứ ca của Thập Tam Lang.

Lật thấy Nguyên Diệu ngước lên thì bèn tức tối gắt: "Nhìn cái gì mà ! Chưa thấy hồ ly bao giờ ?!"

"Ơ! Lật , treo cổng Phiêu Miểu Các nữa ?!" Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi.

Nghe Nguyên Diệu hỏi , Lật bèn cảm thấy nhói đau trong lòng, cố gắng gượng dậy mà gào lên: "Tên rồng thối tha! Phiêu Miểu Các chỉ là một nơi tàn ác, g.i.ế.c gớm tay, đến cả xương hồ ly cũng tha! Tội nghiệp Thập Tam ngốc nghếch các ngươi lừa gạt, giờ c.h.ế.t t.h.ả.m ở đây đến xác cũng chẳng thấy, oan ức mà chẳng kêu ai! Nay đến tìm , ngươi sợ hãi, bám thế lực mà treo lên ngoài cổng! Có giỏi thì g.i.ế.c , nếu khi trở thành Cửu Vĩ Hồ Vương, nhất định sẽ dẫn tộc hồ dẫm nát Phiêu Miểu Các, c.h.é.m rồng, g.i.ế.c mèo, báo thù cho Thập Tam!"

Nguyên Diệu ngây , hiểu chuyện gì đang xảy .

Con mèo đen Lật c.h.ử.i ngoài cửa bèn phóng ngoài, giận dữ nhảy vọt lên cào Lật một cái.

"Nín ngay! Còn la hét nữa ăn ngươi luôn bây giờ!" mèo đen gầm gừ.

Lật cố chịu đau, vẫn cứng miệng: "Chỉ là một con mèo mà dám doạ ăn ? Ngươi sợ lớn quá gió lật lưỡi !"

Mèo đen tức giận, dựng lông, bật bộ móng sắc bén , định nhảy lên cào.

Nguyên Diệu vội can ngăn, : "Ly Nô lão , đừng tức giận nữa. Lật , ngươi cũng ít . Ai thể cho rốt cuộc chuyện gì xảy ?"

Không từ lúc nào, Bạch Cơ xuất hiện, Nguyên Diệu hỏi bèn trả lời: "Hiên Chi , con hồ ly chẳng hiểu đầu đuôi , bỗng nhiên đến Phiêu Miểu Các gây rối, buộc tội chúng g.i.ế.c Thập Tam Lang. Ta còn đang chờ Thập Tam đến để trồng hoa, mà nó cứ ầm ĩ mãi, đành treo nó lên. Thế nhưng treo vẫn còn la hét, chẳng yên tĩnh chút nào."

Ly Nô tức giận : "Chủ nhân, cần khách sáo đối với những con hồ ly hoang vô lễ như thế . Theo ý thì nếu nó còn tiếp tục gây sự, chi bằng ném nó lồng hấp, để lửa to một lúc, đảm bảo nó sẽ im lặng ngay."

Lật thì mặt tái , đột nhiên im lặng.

Nguyên Diệu : "Lật từ đến nay vô duyên vô cớ đến Phiêu Miểu Các, hẳn hiểu lầm gì đó. Chi bằng các ngươi thả Lật xuống, chúng trong chuyện rõ ràng."

Lật trả lời: "Cuối cùng cũng lý lẽ, như rồng mèo , vốn nên gì cũng chẳng dáng ."

"Ngươi..." Ly Nô tức giận, định xông tới cào.

Bạch Cơ Ly Nô ý ngăn .

Nguyên Diệu : "Lật cũng phi nhân, thôi ít ."

Bạch Cơ vui, : "Vào trong ."

Sợi dây ngay lập tức đứt, con hồ ly rơi xuống đất, đau đến rên lên.

Trong căn phòng, ba Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Lật quanh chiếc bàn ngọc xanh, trong khi Ly Nô một bên, mắt rời khỏi Lật.

Lật kể: "Thập Tam lâu về nhà cũng chẳng tin tức gì. Mấy ngày phụ mơ thấy Thập Tam c.h.ế.t, trong mơ Thập Tam đến lóc tạm biệt, vô cùng đau đớn. Phụ khả năng thông linh, những giấc mơ của ông xưa nay đều mang tính dự báo. Sau khi tỉnh dậy ông bất an, sai dò hỏi tung tích của Thập Tam. Cuối cùng phát hiện Thập Tam mất tích chẳng rõ . Thập Tam là đứa con hiếu thảo, dù ham chơi rời khỏi Trường An cũng thể để lời nhắn, khiến phụ lo lắng. Nghĩ nghĩ , cuối thấy Thập Tam là khi nó rời núi Thúy Hoa với con mèo đen , là đến Phiêu Miểu Các trồng hoa. những điều tra phát hiện Thập Tam ở đây, chẳng kỳ lạ ? Phụ xưa nay việc thận trọng, sợ đắc tội khác nên dám đến Phiêu Miểu Các hỏi thăm khi chứng cứ rõ ràng. Ta chuyện bèn đến hỏi . Thập Tam rõ ràng rời và con mèo đen , các ngươi từ chối nhận, chẳng đáng ngờ ? Có khi Thập Tam các ngươi sát hại, xương hồ ly của nó còn đang chôn trong Phiêu Miểu Các cũng nên!"

Bạch Cơ : "Ta phái Ly Nô lên núi Thúy Hoa mời Thập Tam Lang đến Phiêu Miểu Các mấy ngày , nhưng mãi mà nó đến, chúng cũng đang đợi. Vô duyên vô cớ chúng g.i.ế.c Thập Tam Lang chứ?"

Lật : "Thập Tam bộ lông hồ ly lắm, lẽ ngươi tham lông cáo của nó nên tay g.i.ế.c hại nó. Thập Tam ngốc nghếch tự đến đây dâng lông cáo cho ngươi."

Bạch Cơ khỏi bực , nhưng : "Xem ngươi kìa. So với lông cáo đỏ thì thích lông cáo màu hạt dẻ hơn. Năm nay Trường An chuộng màu hạt dẻ, lông cáo màu bán giá cao lắm đấy."

Lật mà lạnh sống lưng, dám thêm.

Nguyên Diệu lo lắng : "Thập Tam Lang mất tích , giờ đây? Liệu nó gặp nguy hiểm gì ?!"

Bạch Cơ cũng lo lắng, : "Ta cũng thắc mắc Thập Tam Lang mãi đến Phiêu Miểu Các, hóa là mất tích ."

Ly Nô suy nghĩ một lát : "Không thể nào! Con hồ ly ngốc đó tuy sánh bằng chủ nhân nhưng cũng đến nỗi yếu đuối đến nỗi gặp nguy hiểm. Hơn nữa, ở Trường An ai dám động đến Cửu Vĩ Hồ chứ. Có khi nào con hồ ly đó chạy chơi, mải chơi quên cả báo tin về nhà ?"

Lật phản bác: "Không thể nào, Thập Tam tuyệt đối vô tâm như thế. Mất tích hơn nửa tháng, một tin tức, khiến lo lắng."

Bạch Cơ : "Nói cho cùng Thập Tam Lang mất tích cũng là do đến Phiêu Miểu Các giúp đỡ. Nếu thì thôi, giờ thì thể bỏ mặc. Lật về với lão hồ vương rằng sẽ giúp tìm Thập Tam Lang. Có tin gì sẽ cho Ly Nô lên núi Thúy Hoa báo cho lão hồ vương."

Lật suy nghĩ một hồi, đồng ý.

Lật ghét ở lâu tại Phiêu Miểu Các nên cáo từ rời .

Sau khi Lật , Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô và bàn bạc về tung tích của Thập Tam Lang.

Bạch Cơ hỏi: "Ly Nô, hôm đó ngươi và Thập Tam Lang xảy chuyện gì đường? Có ngươi gì nó ?"

Ly Nô vội trả lời: "Chủ nhân, hôm đó con hồ ly ngốc đó và Ly Nô đến Phiêu Miểu Các, như khi chúng cãi đ.á.n.h . Ly Nô g.i.ế.c nó, dù c.ắ.n và cào nó vài cái nhưng nó cũng c.ắ.n và cào Ly Nô . Xem như hòa . Sau trận đánh, chúng chung, nó sẽ tự đến Phiêu Miểu Các. Ly Nô nghĩ nó lạ đường nên về . Ly Nô tuyệt đối g.i.ế.c con hồ ly ngốc đó, việc nó mất tích chẳng liên quan gì đến Ly Nô cả!"

Nguyên Diệu lên tiếng: "Dù cũng liên quan một chút. Nếu ngươi đ.á.n.h với Thập Tam Lang, bỏ nó mà thì nó mất tích ."

Ly Nô trừng mắt Nguyên Diệu, : "Câm miệng!"

Nguyên Diệu cứng họng, dám thêm.

Bạch Cơ : "Hiên Chi đúng. Thập Tam Lang mất tích là của ngươi. Ngươi tìm nó , từ giờ đến khi tìm thấy ăn khô cá thơm."

Ly Nô nhăn mặt : "Chủ nhân, Trường An rộng lớn thế , Ly Nô tìm con hồ ly ngốc đó ở ? Chưa kể khi nó bắt cóc bán cho bọn giang hồ để trò diễn xiếc cũng chừng. Trời đất bao la, chẳng lẽ Ly Nô lặn lội tìm khắp chân trời góc bể ?!"

Bạch Cơ nghiêm nghị : "Ly Nô, chối bỏ trách nhiệm! Việc tìm Thập Tam Lang, giao cho ngươi."

"Vâng, chủ nhân." Ly Nô uất ức nhận lệnh.

Sau bữa tối, Ly Nô bèn ngoài tìm Thập Tam Lang.

 

 

Loading...