Phiêu Miểu 3 - Quyển Thiên Chỉ - Ngoại truyện: Quỷ Thai

Cập nhật lúc: 2026-03-06 06:35:07
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Gió mùa hạ mát mẻ, Phiêu Miểu các khách. Bạch Cơ ngoài từ hôm qua, đến hôm nay vẫn về, .

Ly Nô ăn no cá khô thơm phức, cuộn bóng hoa ở sân ngủ. Dù khách, Nguyên Diệu cũng dám lười biếng như Ly Nô, dọn dẹp kệ hàng, lau chùi sàn nhà sạch sẽ mới xuống, cầm một tách lạnh, ôn "Luận Ngữ" tự kiểm điểm xem gần đây hành vi nào trái với lời dạy của thánh nhân .

Bạch Cơ xảo trá, Ly Nô lố bịch, Phiêu Miểu các là nơi thực hư khó phân, thư sinh ở giữa khó tránh khỏi một việc trái với lời dạy của thánh nhân. Hắn tự kiểm điểm sâu sắc, quyết tâm sửa đổi hành vi, để ảnh hưởng , Bạch Cơ và Ly Nô dụ dỗ con đường sai trái.

Khi Nguyên Diệu đang lắc lư đầu "Luận Ngữ", thì một bước Phiêu Miểu các. Nguyên Diệu ngẩng đầu , đó là một ông lão mặc áo nâu.

Ông lão sáu mươi tuổi, dáng thấp, mặc áo ngắn màu nâu, mang một chiếc bọc lớn nhỏ. Ông lão ngẩng đầu xung quanh, thấy trong Phiêu Miểu các chỉ Nguyên Diệu, khuôn mặt đầy nếp nhăn nở một nụ , hỏi: "Không Bạch Cơ ở đây ?"

Nguyên Diệu vội dậy, lễ phép : "Bạch Cơ ngoài về, ông tìm nàng việc gì?"

Ánh mắt ông lão thoáng qua một tia khó nhận thấy, : "Cũng việc gì, lão phu nhờ mang một ít quả dại đến cho Phiêu Miểu các."

Nói xong, ông lão tháo bọc xuống, mở mặt Nguyên Diệu, bên trong là năm quả dại to bằng nắm tay, màu tím đen. Quả dại trong suốt trông như mận nhưng mận, tỏa hương thơm ngọt ngào đặc trưng của trái chín, hấp dẫn.

Nguyên Diệu hỏi: "Ai gửi quả đến Phiêu Miểu các thế? Xin ông cho để khi Bạch Cơ về, tiểu sinh còn mà báo ."

Ông lão đáp, bỗng nhiên biến mất.

Nguyên Diệu thấy lạ nhưng nghĩ nhiều, đặt quả dại lên quầy, tiếp tục chìm đắm trong "Luận Ngữ".

Một lát , Nguyên Diệu cảm thấy khát, ngẩng lên thấy tách uống hết, đĩa điểm tâm cũng ăn hết .

Thư sinh vốn chăm chỉ, nhưng lúc bỗng dưng lười biếng, bếp đun nước pha , cũng lấy điểm tâm. Hắn tiện tay cầm một quả dại mà ông lão để , c.ắ.n một miếng.

Quả dại miệng ngọt mát, hương thơm dịu dàng khiến Nguyên Diệu vui vẻ.

Ăn xong một quả, Nguyên Diệu định ăn thêm một quả nữa, nhưng nghĩ đến đây là quả khác gửi cho Bạch Cơ, Bạch Cơ còn ăn ăn một quả là đúng, nếu ăn thêm nữa thì càng . Hơn nữa quả ngon như , chắc chắn để Bạch Cơ và Ly Nô và nếm thử.

Nghĩ , Nguyên Diệu bỏ ý định ăn thêm, mang quả dại sân , múc nước giếng mát rửa sạch, bày đĩa lá sen bằng sứ xanh.

Nguyên Diệu đặt quả dại trong nhà, bỗng ở ngoài gọi lớn: "Hiên Chi! Hiên Chi ở đây ?"

Nguyên Diệu thấy là giọng của Vi Ngạn, đáp ngay: "Đan Dương, tiểu sinh ở trong nhà."

Vi Ngạn vội vã nhà, thấy Nguyên Diệu đang đặt một đĩa quả dại lên bàn ngọc bích, đến vội nên khát bèn tiện tay cầm một quả, c.ắ.n một miếng.

Chỉ trong chớp mắt, Vi Ngạn ăn xong quả dại, khen: "Quả gì ngon ? Cho thêm quả nữa!"

Thư sinh , vội vàng dời đĩa quả khỏi tay Vi Ngạn, : "Đây là quả khác gửi cho Phiêu Miểu các, là quả gì, chỉ năm quả, Bạch Cơ còn ăn."

Vi Ngạn lấy quả, vui: "Hiên Chi trọng sắc khinh bạn."

Thư sinh giải thích: "Không ! Tiểu sinh chỉ nghĩ nên để cho Bạch Cơ một quả."

Vi Ngạn dậy, phủi áo : "Hiên Chi thích thơ ca, hôm nay định mời ngươi dự yến thơ của Thượng Quan Chiêu Dung, gặp gỡ văn nhân nhã sĩ, nhưng ngươi trọng sắc khinh bạn, dẫn ngươi nữa."

"Tiểu sinh trọng sắc khinh bạn, Đan Dương đừng hiểu lầm." Thư sinh vội vàng chạy theo giải thích, nhưng Vi Ngạn giận dữ rời khỏi Phiêu Miểu các.

Nguyên Diệu trở Phiêu Miểu các, tiếc nuối. Dù yến thơ của Thượng Quan Chiêu Dung tụ hội tài t.ử thiên hạ, hấp dẫn với .

Nguyên Diệu xuống đại sảnh, bỗng khách, là hồ ly đến.

Một con hồ ly nhỏ màu đỏ thản nhiên bước Phiêu Miểu các, miệng ngậm một cái giỏ tre. Hồ ly nhỏ đến mặt Nguyên Diệu, đặt giỏ xuống, lễ phép : "Chào Nguyên công tử."

Nguyên Diệu dậy, : "Thập Tam Lang thời gian đến Phiêu Miểu các chơi thế?"

Hồ ly nhỏ cũng : "Năm nay cây thanh mai núi Thúy Hoa kết trái nhiều, mỗ một ít mứt thanh mai. Bình thường Bạch Cơ và Nguyên công t.ử chăm sóc nhiều, đặc biệt mang đến để Bạch Cơ và Nguyên công t.ử thưởng thức."

Nguyên Diệu : "Tiểu sinh mặt Bạch Cơ cảm ơn Thập Tam Lang."

Hồ ly nhỏ : "Nguyên công t.ử cần khách sáo. Nếu ngon xin đừng chê."

Nguyên Diệu : "Thập Tam Lang khiêm tốn quá, Bạch Cơ thường khen món mứt của ngươi ngon, thậm chí còn Ly Nô đến núi Thúy Hoa để học hỏi cách mứt từ ngươi nữa đó."

Tiểu hồ ly xoa mặt, hừ một tiếng, : "Mỗ sẽ bao giờ dạy bí quyết mứt cho con mèo đen kiêu ngạo !"

"Ai kiêu ngạo hả? Con hồ ly c.h.ế.t tiệt! Không lo ở yên núi hoang của ngươi chạy đến đây gây rối hả!" Tiếng của Ly Nô đột nhiên vang lên.

Mèo đen thức giấc giấc ngủ trưa, bên trong để ăn điểm tâm. Ai ngờ kịp ăn gặp kẻ thù đội trời chung.

Hồ Thập Tam Lang Ly Nô c.h.ử.i thì vô cùng tức giận, : "Mèo đen thối, mỗ đến đây đưa mứt thanh mai cho Bạch Cơ và Nguyên Công Tử, liên quan gì đến ngươi?!"

Mèo đen chịu thua, : "Chỉ cần móng hồ ly của ngươi bước Phiêu Miểu các là liên quan đến !"

Mèo đen và hồ ly đỏ cãi ầm ĩ, chuẩn đ.á.n.h , Nguyên Diệu bèn nghĩ kế, vội lấy hai quả dại từ đĩa sứ xanh, một đưa cho Ly Nô, một nhét tay Hồ Thập Tam Lang: "Trời nóng thế , đừng đ.á.n.h , ăn quả dại cho mát!"

Ly Nô ngủ dậy, cảm thấy mệt mỏi, vốn cũng đ.á.n.h , thấy Nguyên Diệu đưa quả bèn mở miệng ăn.

Hồ Thập Tam Lang tính tình lương thiện, nếu Ly Nô ép thì thường sẽ tay . Thấy Nguyên Diệu đưa quả, lịch sự nhận lấy, "Cảm ơn Nguyên Công Tử," c.ắ.n một miếng.

Tiểu hồ ly ăn quả, : "Quả thật ngọt, mỗ từng ăn, cũng từng thấy bao giờ."

Mèo đen nhạo: "Quả nhận , đúng là đồ nhà quê kiến thức."

Tiểu hồ ly tức giận : "Vậy ngươi xem đây là quả gì?"

Mèo đen ngượng ngùng một lúc, mới : "Quả Phiêu Miểu các ăn mấy cân mỗi ngày, bao giờ để ý. Mọt sách cho đây là quả gì ."

Nguyên Diệu , sợ Ly Nô tức giận cào , ấp úng một lúc lâu mới : "Tiểu sinh cũng ."

Ly Nô tức giận mắng: "Đồ mọt sách vô dụng."

Hồ Thập Tam Lang chịu nổi bèn đỡ cho Nguyên Diệu: "Chính ngươi cũng quả là gì mắng Nguyên Công T.ử gì? Đừng tưởng Nguyên Công T.ử bụng, dễ tính thì ngươi lúc nào cũng bắt nạt."

Mèo đen hung hăng : "Ta mắng mọt sách thì liên quan gì đến ngươi! Đây là Phiêu Miểu các, núi Thúy Hoa, đến lượt hồ ly !"

Hồ Thập Tam Lang giận đến phát run, : "Phiêu Miểu các Bạch Cơ chủ, đến lượt ngươi ngang ngược!"

Mèo đen và hồ ly đỏ đang cãi ầm ĩ, Bạch Cơ lặng lẽ bước .

Nguyên Diệu thấy Bạch Cơ thì thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng lo mèo đen và hồ ly đỏ đ.á.n.h .

Bạch Cơ mặc một bộ váy dài màu tuyết họa tiết thạch lan, khoác một chiếc áo choàng nửa trong suốt, tóc búi cao, cài một bông hoa dâm bụt trắng còn đọng sương. Trên mặt biểu lộ cảm xúc, dường như tâm sự, nốt ruồi lệ ở khóe mắt đỏ như máu.

Thấy Bạch Cơ bước , Ly Nô và Hồ Thập Tam Lang ngừng cãi , nhưng Bạch Cơ dường như chú ý đến họ. Nàng bước đến đối diện Nguyên Diệu, một tay chống lên bàn ngọc, tay tiện tay lấy quả dại từ đĩa sứ xanh, ăn một cách tự nhiên.

Nguyên Diệu lo lắng hỏi: "Bạch Cơ chứ?"

Nghe thấy tiếng Nguyên Diệu Bạch Cơ mới tỉnh , nàng ngẩng đầu quanh một vòng, : "Á! Ta về Phiêu Miểu các ? Thập Tam Lang thời gian đến đây chơi thế?"

Hồ Thập Tam Lang lý do đến đây, Bạch Cơ cảm ơn và mời ăn tối. Có Ly Nô ở đó, Hồ Thập Tam Lang thể nuốt nổi bèn lịch sự từ chối cáo từ.

Nguyên Diệu tiễn Hồ Thập Tam Lang xong thì bên trong.

Bạch Cơ vẫn bên bàn ngọc đờ đẫn, quả dại ăn hết. Ly Nô xổm bên cạnh Bạch Cơ, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Nguyên Diệu đối diện Bạch Cơ, lo lắng hỏi: "Bạch Cơ chứ? Sao trông như mất hồn ?"

Bạch Cơ mở miệng hỏi: "Trong mắt Hiên Chi ?"

Nguyên Diệu đáp: "Tất nhiên là ."

Mặc dù đôi khi thích chuyện . Tiểu thư sinh thầm bổ sung trong lòng.

Bạch Cơ thở dài : " trong mắt ngàn yêu vạn quỷ là kẻ !"

Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Tại ?"

Bạch Cơ : "Đêm qua là đêm trăng tròn, ở Nam Sơn tiệc của yêu tinh cây cối. Tiệc để mừng sinh nhật Sơn Thần Nam Sơn, vốn thứ đều , ai nấy đều vui vẻ, nhưng đó Quỷ Vương đến. Ngươi còn nhớ bánh trung thu Ly Nô mang từ cung trăng về ? Ta đưa bánh đó cho Quỷ Vương ăn khiến tiêu chảy, vẫn còn ghi hận, cố ý kiếm chuyện với trong tiệc khiến vui. Rượu của yêu tinh ngon quá, uống vài chén, càng Quỷ Vương càng khó chịu, đ.á.n.h với . Chúng đ.á.n.h suốt nửa đêm, cây động núi rung, cát bay đá chạy, cuối cùng đ.á.n.h ngất và ném xuống vực. Vì say rượu mệt mỏi, nên ngủ quên trong rừng. Sáng nay tỉnh dậy thấy Nam Sơn tàn phá một nửa, t.h.ả.m nỡ . Ta nghĩ Sơn Thần chắc chắn giận, dám gặp nên về. Trên đường về còn dân chúng Trường An , đêm qua Nam Sơn đột nhiên sụp đổ, lẽ yêu ma loạn, cúng bái Sơn Thần để trấn yêu khiến càng thêm hổ thẹn."

Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh: "Nam Sơn sụp đổ ai thương chứ?"

Bạch Cơ : "Yêu tinh cây cối luôn tránh xa con , nơi tổ chức tiệc là rừng sâu ở, núi sụp gây thương vong. một yêu tinh cây cối thì gặp nạn. Sơn Thần chắc chắn giận."

Ly Nô l.i.ế.m móng vuốt : "Chủ nhân cần tự trách, theo Ly Nô thấy tất cả là của Quỷ Vương."

Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, chuyện nàng xin Sơn Thần."

"Sơn Thần đang giận, bây giờ nên gặp, đợi vài ngày nữa tính." Bạch Cơ Nguyên Diệu, tội nghiệp : "Hiên Chi thấy thể trở thành ?"

Nguyên Diệu đành đáp: "Người xưa câu, sai mà sửa là việc nhất. Bạch Cơ, chỉ cần nàng sai mà sửa, giữ tâm lòng thiện lương, vẫn thể ."

Bạch Cơ : "Vậy đợi vài ngày nữa sẽ xin Sơn Thần! Ly Nô xem Quỷ Vương c.h.ế.t , nếu c.h.ế.t , chúng cũng đến Đạo Ngạ Quỷ để viếng . Hắn nhân, chúng thể vô nghĩa."

"Dạ, chủ nhân." Ly Nô nhận lệnh .

Nguyên Diệu co giật khóe miệng, nếu Quỷ Vương thật sự c.h.ế.t, con rồng yêu đ.á.n.h c.h.ế.t Quỷ Vương thể mặt dày phúng viếng chứ?!

Bạch Cơ duỗi một cái, bay lên lầu hai ngủ.

Nguyên Diệu cảm thấy như việc gì đó quên với Bạch Cơ, nghĩ mãi mà nhớ . Sau một canh giờ, khi thấy đĩa sứ xanh còn gì mới nhớ đến những quả dại do ông lão vô danh tặng. Tuy nhiên, năm quả dại ăn hết, báo cáo với Bạch Cơ thế nào đây?

Trong bữa tối, Ly Nô Quỷ Vương sống c.h.ế.t , tung tích rõ, Ngạ Quỷ Đạo thì loạn như một nồi cháo, Bạch Cơ để tâm. Nguyên Diệu cũng với Bạch Cơ về chuyện quả dại, Bạch Cơ tâm trạng nặng nề cũng để tâm. Nàng thậm chí còn quên ăn một quả.

Nguyên Diệu tưởng chuyện thế là qua, ai ngờ .

Ngày hôm , Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô đều cảm thấy cơ thể thoải mái, vô cớ mệt mỏi, buồn ngủ, thỉnh thoảng buồn nôn và nôn mửa, còn cực kỳ thèm ăn đồ chua.

Ban đầu họ để ý nhiều, nghĩ là do hè nóng mà cơ thể mệt mỏi, nhưng đó triệu chứng kéo dài, ngày càng nghiêm trọng, Ly Nô suýt nữa ói mật đắng.

Bạch Cơ ăn mứt thanh mai do Hồ Thập Tam Lang tặng, : "Hiên Chi, mời Trương đại phu ở phường Quang Đức đến Phiêu Miểu các xem chúng dịch bệnh ?!"

Nguyên Diệu ăn mứt : "Yêu quái cũng mắc dịch bệnh ?!"

Bạch Cơ : "Chỉ sợ ngộ nhỡ thôi."

Nguyên Diệu dậy : "Được , một chuyến. Ta cảm thấy thanh mai đủ chua, mùa ở chợ Tây bán quả lựu chua , tiện đường mua một ít về."

Bạch Cơ đến lựu chua, nước miếng tràn , : "Không lựu chua, mua ít nhót chua cũng ."

Ly Nô nôn : "Mọt sách, gia ăn mận chua."

Nguyên Diệu cầm ba đồng tiền đến phường Quang Đức mời Trương đại phu, khéo Trương đại phu việc gì, bèn cùng Nguyên Diệu đến Phiêu Miểu các khám bệnh.

Nguyên Diệu mua ba cân lựu chua, ba cân nhót chua, ba cân mận chua ở chợ Tây, một mang nổi, nhờ Trương đại phu cầm giúp. Trương đại phu già đống quả chua , mới nghĩ thôi mà răng cũng mềm nhũn.

Hè nóng bức, Phiêu Miểu các khách, Bạch Cơ nghiêng ngủ gật bên bình phong chuồn chuồn điểm sen, Ly Nô cũng bàn ngọc bích ngủ.

Thấy Trương đại phu đến, Bạch Cơ uể oải dậy đón bảo Ly Nô pha . Ly Nô uể oải pha , Nguyên Diệu rửa một đĩa nhót chua bên giếng, mang trong.

Sau khi chào hỏi Bạch Cơ xong, Trương đại phu uống hỏi: "Không ai là bệnh cần lão phu khám thế?"

Bạch Cơ : "Ba chúng đều bệnh, phiền Trương đại phu xem giúp."

Trương đại phu ngẩn , quanh một lượt Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô, : "Lần lượt từng một. Xin hỏi ai khám ?"

Bạch Cơ đưa tay , : "Khám cho ."

Trương đại phu lấy gối mạch từ hộp dụng cụ , Bạch Cơ đặt tay lên gối mạch, Trương đại phu bắt đầu bắt mạch.

Trương đại phu bắt mạch hỏi triệu chứng, Bạch Cơ đều trả lời.

Một lát , Trương đại phu buông tay, : "Chúc mừng! Chúc mừng! Bạch Cơ cô nương, nàng t.h.a.i !"

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô cùng há hốc miệng.

Nguyên Diệu chua xót : "Bạch Cơ, hành vi của nàng đắn, trái với lời dạy của Thánh nhân. Tranh thủ tìm cha đứa trẻ mà thành khi đứa trẻ đời , đừng để láng giềng xì xào."

Ly Nô gào lên: "Chủ nhân thể đột ngột sinh một tiểu chủ nhân như ! Ly Nô sẵn sàng để hầu hạ tiểu chủ nhân!"

Bạch Cơ hỏi Trương đại phu: "Ngươi nhầm ? Đây là chuyện thể nào."

Trương đại phu vuốt râu trắng, : "Không nhầm . Mạch như hạt châu lăn mâm, thêm triệu chứng buồn nôn thèm chua, chắc chắn là thai! Lão phu hành nghề nửa đời, tuyệt đối nhầm mạch thai."

Bạch Cơ xoa trán, đau đầu và bối rối.

Trương đại phu : "Tiếp theo là ai?"

Nguyên Diệu cảm thấy cuộc đời vô vọng, mặt mày khổ sở : "Ta."

Trương đại phu bắt mạch cho Nguyên Diệu, bắt một lúc, sắc mặt ông bắt đầu khác lạ, ông trợn to mắt Nguyên Diệu, vẻ mặt kinh ngạc và sợ hãi.

Nguyên Diệu lòng như tro tàn, lúc dù Trương đại phu chẩn đoán bệnh hiểm nghèo cũng sợ, c.h.ế.t thì còn chua xót nữa.

Nguyên Diệu : "Ta mắc bệnh gì? Xin Trương đại phu cứ thẳng."

Trương đại phu yên, ấp úng: "Nguyên... Nguyên công tử, ngươi... ngươi cũng t.h.a.i !"

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô nữa há hốc miệng.

Nguyên Diệu gào lên: "Trương đại phu, là nam nhi, thể t.h.a.i ?! Chắc chắn ngươi nhầm !"

Trương đại phu : "Lão phu hành nghề hơn nửa đời , tuyệt đối nhầm, là mạch thai!"

Nguyên Diệu gào lên: "Ngươi chắc chắn là nhầm ! Chuyện trái với lẽ thường, trái với lời dạy của Thánh nhân, tiểu sinh thể chấp nhận !"

Chẩn đoán mạch t.h.a.i thà rằng chẩn đoán bệnh nan y, c.h.ế.t còn hơn. Tiểu thư sinh thầm trong lòng.

Bạch Cơ khuyên Nguyên Diệu: "Hiên Chi chấp nhận thực tế. Ngươi xem, chấp nhận thực tế là t.h.a.i ."

"Thôi ! Ngươi là nữ nhân! Tiểu sinh là nam nhân! Tiểu sinh thể chấp nhận!" Nguyên Diệu tức giận .

Trương đại phu : "Thế gian chuyện nam nhân m.a.n.g t.h.a.i sinh con, trong sách cổ ít. Nguyên công t.ử thể vì chấp nhận mà trốn tránh thực tế."

Ly Nô vội đặt tay lên gối mạch, : "Chủ nhân và mọt sách đều t.h.a.i , Trương đại phu mau xem giúp Ly Nô t.h.a.i !"

Trương đại phu bắt mạch cho Ly Nô một lát, thể tin nổi mở to miệng, khó khăn : "Ngươi... ngươi cũng... t.h.a.i !"

Ly Nô chỉ chấp nhận thực tế, còn vui mừng: "Tốt quá! Con của Ly Nô sinh thể hầu hạ con của chủ nhân, Ly Nô cần lo lắng hầu hạ cùng lúc hai chủ nhân nữa!"

Nguyên Diệu khổ sở nhắc nhở: "Ly Nô lão , ngươi là nam nhân, sinh con ?!"

Ly Nô vui : "Nam nhân sinh con ?! Sinh con việc khó, Ly Nô cũng thể!"

Nguyên Diệu hiểu chuyện sinh con, thể dùng lời phản bác Ly Nô, đành im lặng.

Trương đại phu kê t.h.u.ố.c an t.h.a.i với ba t.h.a.i ở Phiêu Miểu các: "Theo mạch của các ngươi thì ba tháng , dưỡng t.h.a.i , chú ý ăn uống, nghỉ ngơi, gì đáng ngại."

Bạch Cơ cảm ơn Trương đại phu, bảo Nguyên Diệu đưa Trương đại phu về, tiện đường lấy thuốc.

Nguyên Diệu đưa Trương đại phu về xong, đến Đường An Phúc theo toa lấy vài thang t.h.u.ố.c an thai. Trên đường cứ mơ màng, đầu óc trống rỗng.

Khi Nguyên Diệu về đến Phiêu Miểu các, Bạch Cơ và Ly Nô thong dong bên trong, điên cuồng ăn nhót chua và mận chua. Nguyên Diệu thấy , đặt t.h.u.ố.c an t.h.a.i xuống, cũng lấy một quả lựu chua, xuống bóc ăn.

Nguyên Diệu khổ sở hỏi: "Bạch Cơ, chuyện rốt cuộc là ?"

Bạch Cơ mơ hồ : "Không ."

Nguyên Diệu khổ sở hỏi: "Vậy ?"

Bạch Cơ mơ hồ : "Hiện giờ chúng chỉ thể sinh con tính tiếp."

Nguyên Diệu khổ sở : "Vì ngươi , đành thế thôi."

"Không sẽ sinh cái gì." Câu , Bạch Cơ mơ hồ như gió, chỉ nàng thấy.

Trong bữa tối, kỳ lạ , ngoài cá vược hấp, Ly Nô còn hầm canh gà đen nhân sâm, để bồi bổ cơ thể . Dù tay nghề hầm canh của Ly Nô bằng cá, canh gà khó uống, nhưng vì con trong bụng Nguyên Diệu vẫn cố gắng uống hai bát.

t.h.a.i nên ngủ sớm, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô uống rượu ngắm trăng nữa, họ cùng ở sân , ngửa cổ uống một bát lớn t.h.u.ố.c an thai, mỗi ngủ.

Hai ngày , bụng Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô dần to , trông như m.a.n.g t.h.a.i năm tháng .

*

Đầu hạ thanh thoát, cỏ thơm tàn.

Nguyên Diệu lấy vài thang t.h.u.ố.c an t.h.a.i ở Đường An Phúc, đường về Phiêu Miểu các. Hắn mặc áo choàng rộng, đội một cái trùm, che mặt và , để tránh qua đường phát hiện thai, sẽ nhạo.

Mấy ngày nay nghĩ nghĩ , Nguyên Diệu cảm thấy bình thường, cho rằng Bạch Cơ, , Ly Nô t.h.a.i chắc chắn là yêu quái tác quái. Bạch Cơ và Ly Nô vốn là yêu quái, yêu quái tác quái? Giờ đây tâm trạng rối bời, , chỉ đành phó mặc cho phận.

Đi qua chợ Tây, Nguyên Diệu mua sáu cân nho chua, vì ba thai, ở Phiêu Miểu các tiêu thụ quả chua nhanh.

Nguyên Diệu lo lắng. Sau đến lúc sinh, tránh mời bà đỡ, sinh là , Ly Nô sinh là mèo, cũng , Bạch Cơ sinh một quả trứng, để đời bàn tán đây?

Nguyên Diệu đến đầu hẻm, thấy xe ngựa của Vi Ngạn dừng gốc cây hoè, phu xe đang ung dung hóng mát. Vì Nguyên Diệu đội màn trùm, phu xe nhận .

Đan Dương đến Phiêu Miểu các mua bảo bối ? Nguyên Diệu cúi đầu, ngại ngùng chào phu xe mà hẻm.

Đến cửa Phiêu Miểu các, Nguyên Diệu do dự hồi lâu dám . Nếu Vi Ngạn mang thai, chắc chắn Vi Ngạn sẽ đến rụng răng, sẽ trêu chọc , còn mặt mũi nào nữa.

Nguyên Diệu cửa Phiêu Miểu các hồi lâu, cuối cùng quyết định , . Ai ngờ kịp bước, Ly Nô phát hiện , lớn tiếng mắng: "Đồ mọt sách c.h.ế.t tiệt! Về , lười biếng hả?"

"Suỵt!" Nguyên Diệu vội trong, kéo Ly Nô , : "Ly Nô lão nhỏ chút!"

Ly Nô hét lên: "Tại nhỏ?"

Nguyên Diệu bịt miệng Ly Nô, : "Đan Dương chắc ở đây? Tiểu sinh giờ mang thai, gặp , sợ chê ."

Ly Nô : "Có gì ?! Vi công t.ử cũng t.h.a.i mà! Mọi đều thai, gì mà gặp ?"

Nguyên Diệu há hốc miệng.

Đặt đồ xuống, tháo màn trùm , Nguyên Diệu lao bên trong.

Bên trong, cạnh bình phong vẽ chuồn chuồn điểm lá sen, Bạch Cơ và Vi Ngạn đối diện . Bạch Cơ ăn lựu chua Vi Ngạn chuyện. Vi Ngạn lau nước mắt, Nam Phong quỳ bên cạnh an ủi.

Vi Ngạn : "Từ khi Trương đại phu ở phường Quang Đức chẩn đoán thai, ở trọ trong khách điếm, dám về nhà. Bây giờ bụng ngày càng to, e rằng giấu nổi trong khách điếm, thật sự là khổ sợ vô cùng. Bạch Cơ nhanh giúp nghĩ cách, thế thực sự còn mặt mũi gặp ai nữa."

Bạch Cơ : "Vi công tử, giúp ngươi, cũng cách nào. Ngươi xem cũng hiểu t.h.a.i ."

Vi Ngạn : "Ngươi là nữ nhân t.h.a.i cũng bình thường, cưới Hiên Chi là thể che mắt đời. Ta là nam nhân, nếu t.h.a.i sẽ nhạo."

Bạch Cơ chỉ tiểu thư sinh đang lặng lẽ bước , : "Haiz, đừng nhắc tới Hiên Chi nữa, cũng t.h.a.i ."

Vi Ngạn đầu , thấy Nguyên Diệu mặt mày ỉu xìu bước , bụng phình , thì khỏi há hốc miệng.

Nguyên Diệu xuống cạnh bàn ngọc bích, Vi Ngạn cũng bụng phình , trong lòng khổ sở nên lời.

Bạch Cơ : "Không chỉ Hiên Chi, Ly Nô cũng t.h.a.i ."

Vi Ngạn ngừng , ngạc nhiên : "Không ngờ chỉ ! Chẳng lẽ bây giờ thịnh hành nam nhân sinh con ?!"

Nguyên Diệu trong lòng khổ sở, trả lời nổi.

Bạch Cơ cúi đầu suy nghĩ gì đó, .

Vi Ngạn : "Bây giờ thế , thực sự dám ở khách điếm, sợ bàn tán, càng dám về nhà, sợ phụ nổi giận. Bạch Cơ thu nhận một thời gian, đợi sinh con xong sẽ rời . Dù các ngươi đều sinh con, thêm cũng nhiều, tiện thể chăm sóc lẫn ."

Bạch Cơ lười biếng : "Vốn dĩ Phiêu Miểu các chỉ bán bảo vật cung cấp ăn ở, nhưng vì Vi công t.ử là khách quen sẽ phá lệ một . Mười lượng bạc một ngày là giá thấp nhất ."

Vi Ngạn hét lên: "Mười lượng bạc một ngày, ngươi cướp?!"

Bạch Cơ : "Ta đây đang thừa nước đục thả câu ? Khụ khụ, Vi công t.ử đùa , là dân lành cướp. Mười lượng bạc một ngày rẻ , còn bao gồm cả ăn uống của ngươi, t.h.a.i ăn nhiều, phí ăn uống nhỏ."

Vi Ngạn nghiến răng, nhưng tình cảnh cũng cách nào, đành chịu Bạch Cơ chặt chém.

Vi Ngạn : "Được , mười lượng bạc thì mười lượng bạc! Nam Phong khách điếm lấy đồ của ."

Bạch Cơ : "Nam Phong công t.ử thể ở , chỉ Vi công t.ử thôi."

Nam Phong lo lắng : "Công t.ử nhà thai, bất tiện, ở bên cạnh thì ai chăm sóc?"

Bạch Cơ : "Theo quy định, Phiêu Miểu các giữ lạ, giữ Vi công t.ử là phá lệ ."

Nam Phong định thêm, Vi Ngạn kiên nhẫn khoát tay : "Nam Phong, ngươi lấy đồ của về xong thì về phủ, phụ hỏi đến , ngươi cứ ở Phiêu Miểu các cùng Hiên Chi học tứ thư ngũ kinh, trau dồi kiến thức, tạm thời về nhà."

"Vâng thưa công tử." Nam Phong nhận lệnh .

Nam Phong , Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Vi Ngạn quanh bàn ngọc bích, im lặng ăn nho chua để giải tỏa nỗi lo lắng và uất ức trong lòng.

Thời gian yên bình trôi qua, chớp mắt ba ngày, bụng của Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô, Vi Ngạn to như m.a.n.g t.h.a.i tám tháng, cuộc sống gặp nhiều bất tiện, đành đối phó.

Sáng hôm đó, ăn sáng xong, bốn theo lệ xếp hàng ở sân , uống một bát t.h.u.ố.c an t.h.a.i khó uống đến c.h.ế.t. Ly Nô một bộ nữ trang, búi tóc đuôi ngựa, vác cái bụng to chợ mua rau. Gần đây, Ly Nô ngoài đều giả dạng nữ nhân để tránh qua đường dòm ngó và chế giễu.

Vi Ngạn bụng to ở sân nhóm lò, chuẩn nấu t.h.u.ố.c an t.h.a.i cho bốn uống trưa, dù cũng việc gì , bèn dùng việc để g.i.ế.c thời gian.

Bạch Cơ bụng to cạnh bàn ngọc bích tính toán sổ sách gần đây.

Nguyên Diệu bụng to quầy trong sảnh, trông cửa hàng, "Luận Ngữ".

Nguyên Diệu trong lòng lo lắng, "Luận Ngữ" , cảm thấy chuyện sắp sinh con thật kỳ lạ, trái với lời dạy của thánh nhân.

Nguyên Diệu đang khổ sở, bỗng thấy một bóng đỏ bước Phiêu Miểu các. Nguyên Diệu xuống, là một con hồ ly đỏ nhỏ rụt rè. Hồ ly đỏ nhỏ đeo một cái khăn che mặt, hai mắt liếc quanh, ánh mắt e thẹn.

Hồ ly đỏ nhỏ đến mặt Nguyên Diệu, xuống: "Chào Nguyên công tử."

Nguyên Diệu thai, tiện dậy chào hỏi, : "Thập Tam Lang đến Phiêu Miểu các chơi ?"

Hồ ly đỏ nhỏ giơ chân tháo khăn che mặt, buồn rầu : "Ta đến chơi. Ta khổ não, mong Bạch Cơ giúp đỡ."

"Chuyện gì ?" Nguyên Diệu quan tâm hỏi.

Hồ ly đỏ nhỏ do dự một lúc, mới : "Nguyên công t.ử nhận gì khác với thường ngày ?"

Nguyên Diệu kỹ, thấy hồ ly đỏ nhỏ lông màu lửa, bóng bẩy như ngày. Tuy nhiên, quan sát kỹ, phát hiện bụng nó phình lên cao như mang thai.

Nguyên Diệu há hốc miệng, kinh ngạc : "Thập Tam Lang cũng t.h.a.i ?!"

Hồ ly đỏ nhỏ cuống cuồng xoa mặt, : "Đại phu cũng . Chuyện quá kỳ lạ, dám kinh động phụ nên trốn khỏi Thúy Hoa Sơn mấy ngày . Sợ gặp quen , ngoài cũng che mặt, khổ tả xiết."

Nguyên Diệu an ủi hồ ly đỏ: "Thập Tam Lang đừng lo, đều chung phận, sống thế khổ tả xiết."

"Ý Nguyên công t.ử là gì?" Hồ ly đỏ nhỏ hiểu lời Nguyên Diệu.

Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, tiểu sinh, Ly Nô, Đan Dương đều t.h.a.i , đều ở Phiêu Miểu các chờ sinh."

Tiểu hồ ly nhảy dựng lên kinh ngạc, : "Hóa chỉ bình thường ? Hóa nam nhân cũng thể sinh con ?!"

Nguyên Diệu đau khổ và bối rối, : "Tiểu sinh cũng , dù từ khi Phiêu Miểu các, chẳng chuyện gì bình thường xảy cả."

Thế là, Phiêu Miểu các thêm một hồ ly m.a.n.g t.h.a.i chờ sinh. Vì Thập Tam Lang thật sự nơi nào để , Bạch Cơ thu nhận nó, dù cũng chỉ thêm một cái bát và đôi đũa.

Nguyên Diệu lo lắng vì Ly Nô luôn hợp với Hồ Thập Tam Lang, lát nữa khi nó trở về mà Hồ Thập Tam Lang ở đây chắc chắn sẽ tức giận. Hai thể sẽ đ.á.n.h , mà đều t.h.a.i e rằng sẽ ảnh hưởng đến t.h.a.i nhi.

Tuy nhiên, khi Ly Nô trở về thì mang theo vẻ mặt kinh hoàng, thấy Hồ Thập Tam Lang cũng kịp nổi giận. Nó vội chạy đến mặt Bạch Cơ, báo cáo: "Chủ nhân! Không !"

"Có chuyện gì xảy ?" Bạch Cơ bình tĩnh hỏi.

Ly Nô lớn tiếng: "Ly Nô Quỷ Vương trở ! Hắn vẫn còn sống!"

Bạch Cơ : "Quỷ Vương dễ c.h.ế.t như ."

Ly Nô lo lắng : "Trước đây chủ nhân đ.á.n.h rơi xuống vách núi, chắc chắn ghi hận trong lòng, sẽ đến Phiêu Miểu các báo thù. Bây giờ chủ nhân đang mang thai, Ly Nô cũng bụng to, e rằng đ.á.n.h và bọn ác quỷ, thế ?"

Bạch Cơ , cũng bắt đầu lo lắng: "Quỷ Vương xảo quyệt, nếu tình hình hiện tại của chúng chắc chắn sẽ chọn lúc chúng sinh con để tay, đến lúc đó chúng thể chống đỡ chắc chắn sẽ g.i.ế.c sạch."

Ly Nô sốt ruột : "Vậy đây? Với tính cách của Quỷ Vương, đến lúc đó Phiêu Miểu các chắc chắn tiêu diệt! A a! Chủ nhân, Ly Nô c.h.ế.t!"

Bạch Cơ hỏi Nguyên Diệu: "Theo ý Hiên Chi thì nên thế nào?"

Nguyên Diệu khổ sở : "Đây là ân oán giữa các ngươi, tiểu sinh thế nào?"

Ly Nô mắt sáng lên, ý tưởng: "Chủ nhân, theo ý Ly Nô thì nên tay , nhân lúc chúng còn thể động, còn thể đánh, đến Đạo Quỷ để xử lý Quỷ Vương, diệt trừ hậu họa ."

Nguyên Diệu khổ sở : "Ly Nô lão chắc chắn với tình trạng hiện tại thể đấu pháp với Quỷ Vương ? Nếu động t.h.a.i khí, thể một xác hai mạng, chuyện đùa ."

Bạch Cơ : "Hiên Chi đúng, thể hành động mạo hiểm, hiện giờ cũng chắc thể tiêu diệt Quỷ Vương."

Ly Nô thất vọng : "Vậy chúng chỉ thể chờ c.h.ế.t."

Bạch Cơ thở dài: "Đừng hành động hấp tấp, lấy bất biến ứng vạn biến."

Hoàng hôn buông xuống, đèn đuốc le lói.

Ngoại truyện 2:

Trong Phiêu Miểu các, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô, Vi Ngạn, Hồ Thập Tam Lang bụng to ở sân ăn tối.

Ly Nô vì lo lắng Quỷ Vương đến tiêu diệt cũng tâm trạng đ.á.n.h với Hồ Thập Tam Lang, phá lệ bao dung để nó ở Phiêu Miểu các. Hồ Thập Tam Lang quen ăn thức ăn của Ly Nô, lẽ vì đồng cảnh ngộ của mang thai, Ly Nô cũng cho phép Hồ Thập Tam Lang sử dụng bếp để vài món mà nó thích.

Trên bàn gỗ, các món ăn phong phú, cá rô phi tái, cá chép phi lê, cá chép nướng sữa của Ly Nô, gà hành giấm, bát tiên bàn, súp thịt viên của Hồ Thập Tam Lang, món là cơm hoàng mẫu ngự, tráng miệng là sữa chua rưới đào tươi.

Bạch Cơ khẩu vị, bỏ qua món chính và các món ăn, trực tiếp ăn sữa chua rưới đào tươi.

Nguyên Diệu thấy , khuyên: "Bạch Cơ thể kén ăn, ăn một ít món chính mới sức để sinh con."

Bạch Cơ : "Hiên Chi tự ăn nhiều một chút . Ngươi cũng thai, ăn no sức để sinh con."

Ly Nô cũng khẩu vị, nó luôn lo lắng Quỷ Vương thừa cơ tiêu diệt Phiêu Miểu các.

Hồ Thập Tam Lang và Vi Ngạn ăn vui vẻ, nhất là Vi Ngạn, từ khi ở Phiêu Miểu các, rõ ràng béo lên.

Năm đang ăn tối thì đột nhiên khách đến, khách là một con mèo màu đồi mồi, là của Ly Nô, Đồi Mồi. Đồi Mồi thấy đại sảnh và bên trong Phiêu Miểu các ai bèn thẳng đến sân .

Đồi Mồi mang tâm trạng nặng nề đến sân , nó thấy trong Phiêu Miểu các quanh bàn gỗ ăn tối, ai cũng bụng to, rõ ràng là mang thai, lập tức sợ hãi đến dựng cả lông.

"Bạch Cơ, ca ca ngốc, các ngươi đang cái quái gì ?!" Đồi Mồi kinh hãi .

Đồi Mồi là thuộc hạ đắc lực nhất của Quỷ Vương, phận của nó ở Quỷ Đạo cao hơn bách quỷ, luôn giữ nét mặt lạnh lùng, đều sợ nó. lúc , Đồi Mồi thấy cảnh tượng kỳ quái của trong Phiêu Miểu các với bụng to, thực sự dọa sợ.

Bạch Cơ thấy Đồi Mồi, : " là khách quý, đến sớm bằng đến đúng lúc, chúng đang ăn tối, Đồi Mồi ngươi cũng đến ăn chút . Ly Nô lấy thêm một bộ bát đũa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-3-quyen-thien-chi/ngoai-truyen-quy-thai.html.]

Ly Nô thấy Đồi Mồi bèn quét sạch nỗi lo trong lòng, vui vẻ : "Nếu ngươi đến thêm vài món . Ngươi đợi một lát, lấy bát đũa."

Đồi Mồi giữ kẽ xuống, ngăn : "Không cần phiền, ăn . Ta đến Phiêu Miểu các việc quan trọng."

Ly Nô mà như mếu, : "Không Quỷ Vương tối nay đến tiêu diệt chúng , kêu ngươi đến dò xét tình hình địch chứ? Đồi Mồi, là ca ca ruột ngươi, bây giờ còn m.a.n.g t.h.a.i cháu ngươi, ngươi thể tuyệt tình g.i.ế.c hết cả nhà ."

Mồ hôi lạnh Đồi Mồi chảy ròng, nó thoáng qua mang thai, : "Ta lén đến đây mà Quỷ Vương , ngờ các ngươi cũng thành thế ."

Bạch Cơ mắt sáng lên: "Cũng?"

Đồi Mồi c.ắ.n răng, nhỏ giọng : "Quỷ Vương cũng t.h.a.i ."

Bạch Cơ hỏi: "Chuyện là thế nào?"

Đồi Mồi : "Bạch Cơ, Quỷ Vương đến Nam Sơn dự tiệc sinh nhật Thần Núi, đ.á.n.h với ngươi khiến Nam Sơn sụp đổ, ngươi còn nhớ ?"

Bạch Cơ gật đầu.

Đồi Mồi tiếp tục : "Vậy ngươi Thần Núi giận dữ đến mức nào ?"

Bạch Cơ cố nặn một nụ , : "Núi của phá hủy, chắc chắn sẽ tức giận. Vì m.a.n.g t.h.a.i nên xin Thần Núi, nên cũng giận dữ đến mức nào."

Đồi Mồi : "Ngươi cũng quan trọng, dù ngươi cũng như Quỷ Vương Thần Núi báo thù. Chỉ tội nghiệp cho ca ca ngốc của cũng liên lụy."

Bạch Cơ khó hiểu hỏi: "Thần Núi báo thù lúc nào?"

Đồi Mồi thở dài : "Chẳng ngươi đang m.a.n.g t.h.a.i ? Chắc chắn cũng ăn quả Quỷ Thai của Thần Núi như Quỷ Vương ."

Đêm đó, Quỷ Vương Bạch Cơ đ.á.n.h rơi xuống vách núi gần c.h.ế.t, đá khổng lồ đè nặng. Khi Quỷ Vương đang nhắm mắt dưỡng sức chuẩn phá núi mà thì Thần Núi giận dữ xuất hiện, bắt Quỷ Vương ăn một quả dại màu tím đỏ mới thả rời khỏi Nam Sơn.

Quỷ Vương ăn quả Quỷ Thai xong, bụng ngày càng to. Hắn biến thành hình đến phường Quang Đức khám bệnh, Trương đại phu nhiều năm hành nghề chẩn đoán là mang thai. Quỷ Vương vô cùng hổ, sợ yêu quỷ đàm tiếu, mỗi ngày đều trốn , suy sụp từng ngày.

Đồi Mồi lo lắng, vì nó luôn ngưỡng mộ Quỷ Vương, thấy suy sụp như . Dù nó vẫn lén đến Phiêu Miểu các tìm Bạch Cơ cầu cứu. Tuy nhiên, khi đến Phiêu Miểu các, nó thấy cảnh tượng kỳ quái , khỏi thất vọng. Bạch Cơ cũng thành thế liệu còn giúp Quỷ Vương ?

Bạch Cơ đột nhiên hiểu , vỗ trán : "Ta tại tự dưng thai, hóa là do ăn Quả Quỷ Thai! nhớ ăn thứ đó."

Nguyên Diệu đột nhiên nhớ điều gì, lớn tiếng : "Tiểu sinh hiểu ! Hóa ông lão tặng quả dại là Thần Núi!"

Bạch Cơ nhớ rõ, hỏi: "Chuyện là thế nào?"

Nguyên Diệu : "Là ngày hôm khi ngươi đ.á.n.h với Quỷ Vương và phá hủy Nam Sơn. Có một ông lão đến Phiêu Miểu các tặng năm quả dại, tiểu sinh hỏi là ai nhưng , chỉ để quả . Tiểu sinh ăn một quả, Đan Dương ăn một quả, Ly Nô lão và Thập Tam Lang cũng ăn một quả, Bạch Cơ cũng ăn một quả. Quả đó màu tím đỏ, ngọt ngào mọng nước, các ngươi quên ?"

Ly Nô, Hồ Thập Tam Lang, Vi Ngạn đều nhớ .

"Hả! Quả đó là quả Quỷ Thai ?!"

"Trời ơi! Ta thực sự ăn quả Quỷ Thai!"

"Hóa ăn quả dại cũng thể mang thai!"

Bạch Cơ cũng nhớ , : "Lúc đó chỉ mải chuyện, để ý ăn gì, còn tưởng là trái cây Tây Vực mà Hiên Chi mua về!"

Đồi Mồi : "Các ngươi ăn quả Quỷ Thai, nên mới mang Quỷ Thai!"

Bạch Cơ lộ vẻ kinh hoàng, : "Nếu là quả Quỷ Thai thì thật tồi tệ! Ác mộng chỉ mới bắt đầu!"

Nguyên Diệu kinh ngạc hỏi: "Ý ngươi là gì?"

Ly Nô : "Mang Quỷ Thai, sinh xong ?"

Vi Ngạn : "Sinh con tuy là ác mộng nhưng c.ắ.n răng chịu đựng cũng qua thôi."

Tiểu hồ ly điên cuồng xoa mặt.

Bạch Cơ thở dài : "Các ngươi Quỷ Thai thể sinh , chịu khổ mãi. Ăn quả Quỷ Thai xong, dù là nam nữ, dù là phi nhân đều sẽ như mang thai, bắt đầu nuôi dưỡng Quỷ Thai trong cơ thể. Quỷ Thai là ác niệm trong lòng ngươi. Quỷ Thai phát triển với tốc độ mỗi ngày như một tháng, mười ngày sẽ trưởng thành, ác mộng cũng bắt đầu từ đó."

Nguyên Diệu, Ly Nô, Vi Ngạn, Hồ Thập Tam Lang cùng kinh hoàng hỏi: "Ác mộng gì?"

Bạch Cơ ngập ngừng cuối cùng cũng : "Khi Quỷ Thai trưởng thành, nó sẽ sống trong cơ thể chúng , hấp thụ ác niệm của chúng . Nếu chúng sinh ác niệm hoặc việc Quỷ Thai sẽ lớn lên trong cơ thể chúng , chúng đau đớn đến mức c.h.ế.t sống , sống bằng c.h.ế.t. Chỉ khi sinh thiện niệm mới thể yên . Quả Quỷ Thai là pháp khí nghiêm khắc nhất và thử thách tàn nhẫn nhất khi thần tiên độ phàm, thể khiến kẻ lột xác thành . Thần Núi dùng thứ để đối phó và Quỷ Vương đủ thấy giận dữ thế nào. Ta thật nên vì bất cẩn mà ăn Quả Quỷ Thai, xem chỉ còn cách cải tà quy chính, thôi."

Nguyên Diệu, Ly Nô, Vi Ngạn, Hồ Thập Tam Lang thì để tâm lắm.

Nguyên Diệu : "Chỉ cần việc thì sẽ đau đớn."

Ly Nô : "Ly Nô luôn là , sợ Quỷ Thai."

Vi Ngạn : "Ta việc thì ."

Hồ Thập Tam Lang xoa mặt, : "Nếu sợ, thì mỗ cũng sợ!"

Duy chỉ Đồi Mồi rõ tình thế, hỏi: "Bạch Cơ cách nào khôi phục như bình thường ?"

Bạch Cơ khổ sở : "Để khôi phục như bình thường chỉ hai cách. Một là tự cố gắng, hai là cầu xin Thần Núi giúp đỡ."

Đồi Mồi hỏi: "Ý ngươi là gì?"

Bạch Cơ ăn sữa chua rưới đào tươi, lo lắng : "Nghe khi Quỷ Thai trưởng thành, nếu trong vòng mười ngày chủ nhân sinh ác niệm, cũng việc , Quỷ Thai hấp thụ ác niệm sẽ khô héo mà c.h.ế.t. Đến lúc đó Quỷ Thai tự nhiên biến mất, cũng sẽ khôi phục bình thường. đó chỉ là thôi, vì ai , vì đời ai ác niệm. Cách thứ hai là nhờ ngoại lực cầu xin Thần Núi giúp đỡ, Thần Núi là thần tiên, chắc chắn cách giải quyết."

Đồi Mồi cam tâm hỏi: "Phiêu Miểu các bảo vật nào thể Quỷ Thai biến mất ?"

Bạch Cơ thở dài : "Không ."

Quỷ Vương kiêu ngạo tự đại, chắc chắn chịu hạ cầu xin Thần Núi, chỉ sợ sẽ chịu nhiều đau khổ. Đồi Mồi phiền muộn, Phiêu Miểu các nữa, đành cáo từ rời .

Sau khi Đồi Mồi rời , Bạch Cơ đột nhiên đổi , bắt đầu ăn uống thỏa thích.

Nguyên Diệu hiểu hỏi: "Sao Bạch Cơ đột nhiên khẩu vị ?"

Bạch Cơ gặm đùi gà : "Tính , ăn Quả Quỷ Thai cũng tám ngày, còn hai ngày nữa Quỷ Thai sẽ trưởng thành. Khi Quỷ Thai trưởng thành chúng sẽ còn ngày nữa. Hai ngày cuối cùng ăn uống vui chơi thì còn chờ gì nữa?"

Nguyên Diệu, Ly Nô, Vi Ngạn, Hồ Thập Tam Lang , ăn càng hăng hái hơn.

Dưới tán cây rợp bóng, tiếng chim líu lo, thời gian trôi nhanh, thoáng chốc qua năm ngày.

Mang t.h.a.i mười tháng, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô, Vi Ngạn, Hồ Thập Tam Lang qua kỳ sinh nhưng vẫn còn bụng to tròn.

Nguyên Diệu ban đầu để tâm lời Bạch Cơ , nhưng hai ngày gần đây mới hiểu . Từ ngày , cảm thấy trong bụng như một sinh vật sống, sẽ di chuyển theo tâm niệm của . Nếu tạp niệm thì , nhưng một khi ác niệm, nhất là khi Ly Nô sai bảo việc, trong lòng bắt đầu oán trách Ly Nô, bụng sẽ đau như d.a.o cắt. Tất nhiên mỗi như , Ly Nô đau đớn lăn lộn đất, và Quỷ Thai của nó to lên một chút.

Cuộc sống của Bạch Cơ cũng dễ dàng. Mỗi khi khách đến mua hàng, vì quen thói chặt c.h.é.m khách hàng kiểm soát ác niệm, bụng nàng sẽ đau đến mức thể tiếp tục kinh doanh, chỉ khi Nguyên Diệu giúp bán hàng với giá cả hợp lý. Nguyên Diệu khuyên Bạch Cơ bớt ác niệm để giữ gìn sức khỏe, nhưng tác dụng, Quỷ Thai ngày càng lớn.

Cuộc sống của Ly Nô còn khó khăn hơn. Trước đây, ở Phiêu Miểu các chỉ Nguyên Diệu, nó chỉ cần gây sự với Nguyên Diệu, bây giờ kẻ thù đội trời chung Hồ Thập Tam Lang, nó thường xuyên gây sự với Hồ Thập Tam Lang. Đầu óc đầy ác niệm, bụng đầy ác ý, mỗi ngày đau đớn chịu nổi, cũng đổi . Chưa đầy hai ngày, Quỷ Thai của Ly Nô còn lớn hơn chính nó.

Vi Ngạn thì chuyện gì quá đáng, mỗi ngày ở Phiêu Miểu các ăn uống nhàn nhã. kỳ lạ là việc , lời , nhưng mỗi ngày cũng đau bụng, đau đến mức thẳng , Quỷ Thai trong bụng mỗi ngày lớn hơn.

Nguyên Diệu khó hiểu chạy hỏi Bạch Cơ tại Vi Ngạn việc mà bụng vẫn đau.

Bạch Cơ : "Quỷ Thai xét cả hành động lẫn tâm niệm. Vi công t.ử một bụng đầy ác ý, chắc chắn khó khăn, Hiên Chi nên nhiều quá."

Cuộc sống của Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang dễ chịu hơn nhiều, ngoài việc đấu khẩu với Ly Nô thì Quỷ Thai của hai chỉ đau một chút, còn thì . Ly Nô đấu khẩu với Hồ Thập Tam Lang nhiều hơn với Nguyên Diệu nên Quỷ Thai của Hồ Thập Tam Lang cũng dần to lên.

Trong năm , Nguyên Diệu là thoải mái nhất, thậm chí Quỷ Thai nhỏ từ lúc nào, nên hầu hết các việc vặt ở Phiêu Miểu các đều do đảm nhận. Thấy Bạch Cơ, Ly Nô, Vi Ngạn, Hồ Thập Tam Lang mỗi ngày đau đớn, di chuyển cũng khó khăn, Nguyên Diệu tự nguyện gánh vác việc vặt, lời oán than. Hắn từ tận đáy lòng mong giảm bớt đau khổ cho vì họ đều là bạn của .

Nguyên Diệu cũng khuyên Bạch Cơ xin Thần Núi, cầu xin Thần Núi lấy Quỷ Thai của , nhưng Bạch Cơ luôn trì hoãn, trả lời rõ ràng. Nguyên Diệu đành mỗi ngày thành tâm cầu nguyện với Nam Sơn cầu, Bạch Cơ xin Thần Núi, cầu xin Thần Núi tha thứ.

Ngày hôm đó, Nguyên Diệu mang giỏ tre chợ mua rau như thường lệ. Gần đây Ly Nô di chuyển tiện, việc mua rau và chạy vặt đều do . Nguyên Diệu mặc đồ nữ, bụng của tuy vẫn còn nhô lên nhưng hơn nhiều, khiến qua đường chú ý.

Trên đường , Nguyên Diệu như thường lệ cho ăn xin bên đường hai đồng tiền, thấy bà lão ngã, vội đến đỡ, thấy lữ khách lạc đường, nhiệt tình chỉ dẫn. Thấy mèo ch.ó hoang đói khát, cho chúng ăn chút thức ăn sẵn, thấy tổ chim cây nghiêng, vội trèo lên chỉnh , để tránh chim non rơi và thương.

Không hiểu , những việc thiện đây gì đặc biệt, nhưng giờ khiến bụng dần nhỏ . Nhất là mỗi khi cảm thấy vui vì nụ hiền hòa của ăn xin, ánh mắt ấm áp của bà lão, sự cảm ơn chân thành của lữ khách, Quỷ Thai của sẽ khô héo, dần biến mất.

Nguyên Diệu mua một ít dưa chuột tươi, rau xanh, một miếng đậu phụ, mua thêm năm cân đào Bích La. Từ khi Quỷ Thai trưởng thành, Phiêu Miểu các còn ăn thịt cá nữa, vì mỗi khi ăn thịt cá bụng họ sẽ đau như d.a.o cắt, dám động đến nữa. Nguyên Diệu đoán rằng, lẽ việc g.i.ế.c sinh vật cũng là một loại ác niệm, nên để tránh đau bụng chỉ thể ăn chay.

Nguyên Diệu mua xong đồ ăn, mang giỏ tre, đường về Phiêu Miểu các. Đột nhiên, một con mèo màu Đồi Mồi chặn đường , là của Ly Nô, Đồi Mồi.

Mắt Đồi Mồi u ám, sắc mặt tệ. Nó đặt gói đồ trong miệng xuống, Nguyên Diệu, : "Ly Nô thế nào ? Gói chuột khô là thứ nó thích ăn, ngươi mang về cho nó."

Nguyên Diệu đáp: "Ly Nô lão khổ chịu nổi. Đồi Mồi cô nương, vì tặng chuột khô thì chi bằng ngươi tự đến thăm nó, nó sẽ vui hơn."

Đồi Mồi : "Quỷ Vương sức khỏe yếu, việc ở Quỷ Đạo đều đè lên vai , ngày đêm bận rộn, thời gian đến Phiêu Miểu các. Hơn nữa, gặp mặt, chúng cũng sẽ cãi , chi bằng gặp."

Nguyên Diệu quan tâm hỏi: "Quỷ Vương khỏe ?"

Đồi Mồi thở dài : "Quỷ Thai của Quỷ Vương lớn hơn ba so với , mỗi ngày sống bằng c.h.ế.t, Quỷ Vương dự định tổ chức đại lễ tế Thần Núi, cầu xin Thần Núi tha thứ. Đồ tế lễ chuẩn đầy đủ, chỉ thiếu một bài văn tế. Nguyên công tử, ngươi giỏi văn chương, rõ chuyện, bằng giúp Quỷ Vương một bài văn tế xin . Xong việc, Đồi Mồi chắc chắn sẽ hậu tạ."

Vì đồng cảm với Quỷ Vương, Nguyên Diệu động lòng trắc ẩn, : "Được. Việc văn tế tiểu sinh nguyện , hậu tạ thì cần, chỉ hy vọng khi Quỷ Vương tế lễ Thần Núi cũng xin giúp Bạch Cơ một chút, ở Phiêu Miểu các cũng năm mang Quỷ Thai, đều khổ sở."

Đồi Mồi nghĩ đến Ly Nô, : "Không thành vấn đề. Tối nay sẽ sai đến lấy văn tế."

"Được." Nguyên Diệu đồng ý.

*

Cây cối mùa hạ xanh tươi, cỏ thơm um tùm.

Trong Phiêu Miểu các, Bạch Cơ với bụng to kiết già ở gian trong nhập định, chỉ nhập định mới tạp niệm, kinh động đến quỷ thai.

Vi Ngạn ôm bụng to hành lang Kinh Kim Cang, dùng việc kinh để giảm tạp niệm, tránh kinh động đến quỷ thai.

Ly Nô vác bụng to nấu cháo trong bếp, nấu cháo đếm đậu để giảm tạp niệm.

Hồ Thập Tam Lang ôm bụng to quét dọn sân, quét dọn hát.

Nguyên Diệu dám kinh động , sợ phá vỡ sự yên tĩnh, kinh động đến quỷ t.h.a.i của .

Nguyên Diệu đặt giỏ rau bếp, lui gian trong, tìm bút mực giấy nghiên, bắt đầu văn tế cho Quỷ Vương dâng lên thần núi Nam Sơn.

"Mặt trời soi sáng trời đất, sông suối chảy xiết. Phía nam núi Nam Sơn, trung tâm chín châu." Nguyên Diệu .

Bạch Cơ thấy Nguyên Diệu đang gì đó, kiềm ghé xem.

"Hiên Chi đang ?"

Nguyên Diệu đáp: "Quỷ Vương định cúng tế thần núi, Đồi Mồi cô nương nhờ tiểu sinh một bài văn tế."

"Quỷ Vương cúng tế thần núi ư?!"

Bạch Cơ suy nghĩ ngừng, nghĩ đến gì, đột nhiên đau bụng như cắt. Từng giọt mồ hôi lớn trào trán Bạch Cơ ôm bụng kêu la đau đớn: "Ôi ôi... ôi ôi..."

Nguyên Diệu vội đỡ Bạch Cơ, khuyên nhủ: "Đây là lúc nào , đừng nghĩ đến mưu kế nữa, giữ mạng quan trọng hơn!"

Bạch Cơ nhịn đau : "Nguyên Diệu đúng, nhưng thể để Quỷ Vương hồi phục . Nếu hồi phục , Phiêu Miểu các sẽ giữ ! Ôi ôi... đau c.h.ế.t mất..."

Nguyên Diệu khuyên: " ngươi thể ý đồ ! Theo tiểu sinh, hãy xin thần núi ."

Bạch Cơ đau đớn kêu: "Ôi ôi... để suy nghĩ thêm ..."

Buổi chiều trôi qua, Bạch Cơ vẫn kiết già nhập định, nhưng nghĩ gì, bụng đau nhiều , đau đến mức kêu la ngừng.

Nguyên Diệu thấy , đau lòng nhưng chỉ thể khuyên Bạch Cơ đừng ý đồ nữa.

Văn tế Nguyên Diệu xong. Hắn đặc biệt thêm vài câu cho Bạch Cơ ở cuối văn tế: "Có cô nương rồng, thành tâm hối hận. Ba ngày khấu đầu, suy tư đau khổ. Mong thần núi khoan dung rộng lượng. Sống c.h.ế.t phân ly, tha thứ sự lỗ mãng. Lên cao tế lễ, trời đất chén rượu. Kính sợ bái cáo, mong ngươi hưởng thụ!"

Buổi tối ăn cơm, Ly Nô Quỷ Vương cúng tế thần núi, sợ đến mức ăn nổi. Nó lo lắng Quỷ Vương hồi phục sẽ thừa cơ mà đến tiêu diệt Phiêu Miểu các. Vì nghĩ nhiều quá, quỷ t.h.a.i của mèo đen lớn hơn, đau đến mức nó lăn lộn trong bụi cỏ.

Tối hôm đó, Đồi Mồi phái sứ giả của Quỷ Vương là Yểm đến lấy văn tế.

Yểm là một con quạ.

Nguyên Diệu đưa văn tế cho quạ.

Quạ cảm ơn ngậm văn tế bay .

Ly Nô thấy , nhịn đau bụng, mắng tiểu thư sinh một trận tơi bời.

"Đồ mọt sách c.h.ế.t tiệt! Ngươi phản ! Dám văn tế cho Quỷ Vương? Ngươi Quỷ Vương là kẻ thù lớn nhất của Phiêu Miểu các ?!"

Tiểu thư sinh : "Sao thể văn tế cho Quỷ Vương? Đặt vị trí khác, cảm thông lẫn , Quỷ Vương mang quỷ t.h.a.i cũng đáng thương. Chuyện xét đến cùng, Bạch Cơ cũng , tiểu sinh cũng mặt Bạch Cơ xin thần núi trong văn tế ."

"Mèo meo meo..." Mèo đen đau bụng lăn lộn, còn sức mắng tiểu thư sinh nữa.

Tối đó, Quỷ Vương cúng tế thần núi Nam Sơn. Suốt đêm, phía Nam Sơn mây mù che trời, yêu khí che trăng, cho đến bình minh hôm , đội ngũ của Quỷ Vương mới tan.

Thời gian trôi nhanh, thoáng chốc bảy ngày trôi qua.

Trong bảy ngày , ngoài Nguyên Diệu, bốn trong Phiêu Miểu các mang quỷ t.h.a.i vẫn chịu đựng gian khổ. Quỷ t.h.a.i của Nguyên Diệu kỳ diệu khỏi hẳn, duy nhất trong những ăn trái quỷ t.h.a.i mà hồi phục bình thường, vì ác niệm, quỷ t.h.a.i thể tồn tại nên biến mất.

Bạch Cơ thấy , cảm thán thôi.

"Hiên Chi đúng là một đặc biệt. Ngoài ngươi, thì thế gian từng ai ăn trái quỷ t.h.a.i mà tự phục hồi ."

Ly Nô nhảy lòng Nguyên Diệu, : "Mọt sách, mau bí quyết phục hồi cho gia , gia đau chịu nổi nữa !"

Vi Ngạn đau khổ : "Hiên Chi giúp phục hồi, sẽ giúp ngươi chuộc , , tuyệt dối trá!"

Hồ Thập Tam Lang xoa mặt : "Nguyên công t.ử thật tuyệt vời! Thật ghen tị với Nguyên công tử!"

Nguyên Diệu : "Đâu , tiểu sinh chỉ là tạp niệm, nghĩ ít thôi. Các ngươi cũng bớt nghĩ, quỷ t.h.a.i tự nhiên sẽ còn."

Vì Nguyên Diệu hồi phục nên việc trong Phiêu Miểu các đều đổ lên vai . Tiểu thư sinh oán trách, mỗi ngày siêng năng việc, giúp giảm bớt gánh nặng.

Quỷ Vương tuy lập đội ngũ lớn cúng tế thần núi Nam Sơn, nhưng dường như tác dụng. Nghe thần núi tha thứ cho Quỷ Vương, Quỷ Vương vẫn mang quỷ thai, khổ hết.

Bạch Cơ, Ly Nô chuyện thì yên tâm hơn nhiều.

Vì quá đau đớn khi quỷ t.h.a.i phát tác, Bạch Cơ trở nên hiền lành và t.ử tế hơn nhiều, còn lấy giá c.ắ.t c.ổ khách nữa, cũng tuỳ tiện sai khiến và trêu đùa Nguyên Diệu, mỗi ngày đều yên tĩnh và ngoan ngoãn. Ly Nô cũng trở nên dễ chịu và thiện hơn, còn cãi với Nguyên Diệu, cũng còn đ.á.n.h với Tiểu Hồ Ly, thậm chí chuyện cũng nhẹ nhàng hơn. Vi Ngạn thì mỗi ngày như một vị hòa thượng tĩnh tâm, sống trong sự tĩnh lặng của tâm hồn.

Nguyên Diệu đôi khi cảm thấy quả quỷ t.h.a.i thực sự là một thứ , nếu đều ăn quả quỷ t.h.a.i thì sẽ tâm địa , cũng việc , thế giới sẽ trở nên bình yên và êm đềm, sự thù hận.

Kể từ khi Nguyên Diệu hồi phục, Bạch Cơ lục lọi trong kho và tìm thấy một cuộn trúc giản, nghiên cứu trong phòng một đêm, Bạch Cơ biến mất tung tích suốt vài ngày, . Nguyên Diệu lo lắng cho Bạch Cơ, ngày ngày cầu nguyện với Nam Sơn, chân thành khẩn cầu mong rằng thần núi sẽ tha thứ cho Bạch Cơ, tha thứ cho quỷ vương, cũng cầu nguyện cho Ly Nô, Vi Ngạn, Hồ Thập Tam Lang sớm khỏe .

Ngày hôm đó, Ly Nô, Vi Ngạn và Hồ Thập Tam Lang đều đang ngủ trưa, Nguyên Diệu một trong đại sảnh sắp xếp hàng hóa, đột nhiên một bước Phiêu Miểu các. Nguyên Diệu ngẩng đầu , đó là một ông lão nhỏ bé mặc áo màu nâu. Ông lão sáu mươi tuổi, dáng thấp bé, mặc áo ngắn màu nâu, khuôn mặt đầy nếp nhăn như đang mỉm .

Nguyên Diệu còn nhớ , là thần núi Nam Sơn đưa quả quỷ t.h.a.i đến . Nguyên Diệu vội vàng tiến lên chào hỏi: "Tiểu sinh bái kiến thần núi đại nhân."

Thần núi Nguyên Diệu, mỉm : "Lão phu cũng là đầu tiên thấy ăn quả quỷ t.h.a.i xong tự lành lặn. Hậu sinh, ngươi đúng là một dòng suối trong giữa thế gian vẩn đục."

Nguyên Diệu cúi đầu đáp: "Thần núi đại nhân quá khen. Tiểu sinh chỉ là tâm tính ngu dốt, giỏi suy nghĩ nên trong lòng tạp niệm mà thôi."

Thần núi : "Bài văn tế ngươi quỷ vương và long nữ, lão phu , lòng thành kính của ngươi mỗi ngày cầu nguyện cho long nữ, lão phu cũng nhận . Nhờ tấm lòng chân thành của ngươi, lão phu cũng nguôi giận, nên mang đến năm viên hợp hư đan, khi ăn , ngủ mê bảy ngày, quỷ t.h.a.i sẽ tự tiêu." Nói xong, thần núi để một cái bình hồ lô nhỏ biến mất.

Nguyên Diệu thi lễ với hư , : "Đa tạ thần núi đại nhân."

Nguyên Diệu vội vàng mang hợp hư đan đưa cho Ly Nô, Vi Ngạn và Hồ Thập Tam Lang, họ hợp hư đan thể chữa quỷ thai, đắn đo gì mà vội vàng ăn . Ăn xong hợp hư đan lâu, Ly Nô, Vi Ngạn, Hồ Thập Tam Lang bèn ngã lăn ngủ.

Nguyên Diệu thấy Ly Nô, Vi Ngạn, Hồ Thập Tam Lang ngủ vắt ngang vắt dọc trong phòng, mà còn ngủ mê bảy ngày, cảm thấy tiện, nghĩ rằng dù Bạch Cơ cũng ở đây, tiểu thư sinh bèn ôm từng một đặt phòng của Bạch Cơ, sắp xếp lên giường của Bạch Cơ. Sắp xếp xong ba , Nguyên Diệu đặt cái bình hồ lô nhỏ bên cạnh gối, bên trong còn hai viên hợp hư đan.

Nguyên Diệu sang, thấy bên cạnh gối một cuộn trúc giản, nhớ đó là cuộn trúc giản mà Bạch Cơ tìm từ kho mấy ngày , tò mò bèn mở xem. Trên trúc giản ghi chép Đại pháp dời núi, tiểu thư sinh kinh ngạc, Bạch Cơ mấy ngày thấy tung tích, chẳng lẽ là dời sơn?!

Nguyên Diệu vô cùng lo lắng, bình thường Bạch Cơ dời núi lấp biển thì , nhưng bây giờ mang quỷ thai, bụng to như thế, thể dời sơn?! Nguyên Diệu định gọi Ly Nô dậy, nhờ nó tìm tung tích của Bạch Cơ, nhưng Ly Nô ngủ say như c.h.ế.t, lay tỉnh.

Nguyên Diệu vô cùng lo lắng cho Bạch Cơ, nhưng tìm nàng. Hắn thể tĩnh tâm, qua trong Phiêu Miểu các để tìm cách. Cuối cùng, quyết định ngoài đến Nam Sơn tìm Bạch Cơ xem thử. Nguyên Diệu suy nghĩ mang theo một viên hợp hư đan bên , phòng khi đường gặp Bạch Cơ, để nàng uống, sớm giảm bớt đau đớn.

Nguyên Diệu phòng Bạch Cơ, định lấy viên hợp hư đan mà đặt bên cạnh gối. bước tới giường, giật . Trên giường ngoài Vi Ngạn, hắc miêu, hồ ly đỏ đang ngủ mê, từ lúc nào xuất hiện thêm một con rồng trắng nhỏ.

Rồng trắng nhỏ trắng như mây, cuộn tròn giường, đang phát tiếng ngáy khe khẽ. Nguyên Diệu kiểm tra cái bình hồ lô nhỏ, phát hiện chỉ còn một viên hợp hư đan. Chắc là rồng trắng nhỏ trở về ăn hợp hư đan, ngủ . Thấy Bạch Cơ bình an vô sự, Nguyên Diệu thở phào nhẹ nhõm, khóe miệng tự chủ mà nở một nụ . Hắn thấy giường, một rồng, một mèo, một , một hồ ly ngủ ngon lành, nghĩ rằng chúng còn ngủ thêm bảy ngày, lấy chăn đắp cho họ.

Nghĩ đến việc sắp tới một trải qua bảy ngày, Nguyên Diệu cảm thấy cô đơn và vô vị, bèn kho lục lọi một đống sách cuộn, chuẩn sách g.i.ế.c thời gian. Trong bảy ngày , Nguyên Diệu tuy sống trong cảnh lạnh lẽo nhưng cũng thoải mái. Không Ly Nô nấu cơm, mỗi ngày chợ Tây mua bánh ngọt hoặc hoành thánh về ăn cho đỡ đói.

Phiêu Miểu các mấy ngày cũng việc gì, Nguyên Diệu lúc rảnh rỗi sẽ mua vài món điểm tâm về pha uống, nhưng Bạch Cơ và Ly Nô, cảm thấy ngon, điểm tâm cũng ngon. Nguyên Diệu cảm nhận sâu sắc rằng nếu mất Bạch Cơ, Ly Nô, Vi Ngạn, Hồ Thập Tam Lang thì sẽ cô đơn bao.

Chiều hôm đó, Nguyên Diệu đang sách trong đại sảnh, đột nhiên Đồi Mồi đến. Vì ai chuyện, tiểu thư sinh thấy Đồi Mồi mà bình thường vẫn sợ cũng cảm thấy thiết, nhiệt tình chào đón. Đồi Mồi đặt một gói chuột núi khô và ba viên đan d.ư.ợ.c màu đỏ tươi lên bàn ngọc bích, : "Nguyên công tử, gói chuột núi khô là cho Ly Nô, ba viên hồn đan là cho ngươi. Trước đây ngươi bài văn tế thần núi cho quỷ vương, tuy tác dụng gì nhưng dù cũng phiền ngươi . Đây là món quà nhỏ của quỷ vương gửi tặng ngươi, tâm ý nhỏ bé, đáng nhắc đến."

Nguyên Diệu khách sáo từ chối: "Chỉ là việc nhỏ thôi, đáng cảm tạ. , hồn đan là gì?"

Đồi Mồi toe toét, : "Hồn đan là đan d.ư.ợ.c luyện từ sinh hồn của con , ăn thể thúc đẩy tu vi, kéo dài tuổi thọ. Vì Nguyên công t.ử là sách, nên cố ý chọn sinh hồn của mấy tài t.ử học vấn để luyện hồn đan cho ngươi, Nguyên công t.ử ăn còn thể tăng cường học vấn."

Nguyên Diệu thì sợ hãi xua tay : "Không! Không! Ý của Quỷ Vương tiểu sinh xin nhận, nhưng xin hãy mang hồn đan về, tiểu sinh dùng !"

Đồi Mồi : "Nguyên công t.ử đúng là tâm tính thuần thiện, hổ danh là mà quả quỷ t.h.a.i cũng . Đồi Mồi đùa với ngươi thôi, ba viên đan d.ư.ợ.c là hồn đan, mà là nhân sâm, luyện từ nhân sâm, linh chi và các d.ư.ợ.c liệu khác, ăn thể ích khí hoạt huyết, kéo dài tuổi thọ."

Nguyên Diệu vẫn lắc đầu nhận.

Đồi Mồi : "Nguyên công t.ử đừng tin, hồn đan chỉ tác dụng đối với yêu quái và quỷ, Nguyên công t.ử là , ăn cũng tác dụng gì, thêm đó luyện hồn đan khó, Quỷ Vương sẽ tặng ngươi hồn đan . Nhân sâm là tấm lòng của Quỷ Vương, xin ngươi nhất định nhận."

Nguyên Diệu thấy Đồi Mồi kiên trì tặng nhân sâm đan, cảm thấy từ chối tiếp sẽ lịch sự, đành nhận lấy.

Nguyên Diệu hỏi thăm tình hình gần đây của Quỷ Vương, Đồi Mồi mặt mày rầu rĩ, Quỷ Vương vẫn quỷ t.h.a.i hành hạ, sống bằng c.h.ế.t.

Nguyên Diệu nhớ những ngày quỷ t.h.a.i hành hạ, vô cùng thông cảm với Quỷ Vương. Hắn với Đồi Mồi: "Thần núi mấy ngày mang hợp hư đan đến, thể giải trừ nỗi khổ của quỷ thai. Thần núi tặng năm viên, tiểu sinh khỏi nên cần dùng nữa. Tiểu sinh xin tặng viên của cho Quỷ Vương, mong Quỷ Vương sớm hồi phục."

Đồi Mồi thì vui mừng kìm nổi.

"Vậy thì đa tạ Nguyên công tử."

Nguyên Diệu lên lầu lấy hợp hư đan đưa cho Đồi Mồi.

"Nghe thần núi , khi uống hợp hư đan, ngủ mê bảy ngày, quỷ t.h.a.i sẽ tự tiêu."

Đồi Mồi vội vã cáo từ, vội về.

Nguyên Diệu ngoài Phiêu Miểu các, bóng dáng Đồi Mồi mèo bay xa, trong lòng cầu nguyện Quỷ Vương sớm hồi phục.

Bảy ngày trôi qua nhanh.

Trưa hôm đó, Nguyên Diệu bên bàn ngọc bích, gặm chiếc bánh nướng nhân thịt dê mua về bữa trưa, sách "Luận Ngữ". Hắn sách c.ắ.n một miếng bánh, nhưng c.ắ.n .

Nguyên Diệu qua, thấy một con rồng trắng nhỏ đang c.ắ.n bánh của , một miếng nuốt hơn nửa cái.

Nguyên Diệu tức giận : "Bạch Cơ ăn trộm bánh của tiểu sinh !"

Rồng trắng nhỏ ăn xong bánh, : "Ái chà, Hiên Chi đúng là chút thông cảm nào, đói bụng bảy ngày ăn gì."

Nguyên Diệu : " ngươi cũng thể ăn trộm bánh của tiểu sinh!"

Rồng trắng nhỏ duỗi , : "Giấc ngủ thật thoải mái, tinh thần phấn chấn."

Nguyên Diệu thì Bạch Cơ , trong lòng vui. Hắn : "Ly Nô, Đan Dương, Thập Tam Lang vẫn tỉnh ?"

"Chưa tỉnh. Ta tỉnh nên xuống đây." Rồng trắng nhỏ vươn móng lấy bánh, lấy vài cũng .

Nguyên Diệu thấy , đưa chiếc bánh trong tay đến miệng rồng trắng nhỏ, : "Này, ăn ."

"Hiên Chi thật !" Rồng trắng nhỏ bèn c.ắ.n một miếng bánh trong tay Thư sinh.

"Bạch Cơ, ngươi biến thành hình ?"

Rồng trắng nhỏ : "Không giấu gì ngươi, đây giúp thần núi Nam Sơn vá núi, vì mang quỷ t.h.a.i nên dùng pháp thuật tốn yêu lực, trở về ngủ mê bảy ngày, bây giờ yêu lực duy trì hình ."

Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Vá núi? Núi cũng thể vá ?!"

Rồng trắng nhỏ : "Dùng đại pháp dời núi để vá. Mượn đá của thần núi Thiên Sơn, thần núi Côn Lôn, thần núi Thái Sơn, di chuyển đến Nam Sơn để vá những chỗ sạt lở. Thần núi Nam Sơn thấy thành tâm hối cải, chăm chỉ vá núi mới tha thứ cho , gửi hợp hư đan đến Phiêu Miểu các."

"Thì , hèn gì thần núi đột nhiên gửi hợp hư đan!" Nguyên Diệu . Ngày đêm ngừng di chuyển đá để vá núi, con rồng yêu chắc chắn mệt mỏi lắm. Sớm như , lúc đầu cần gì đ.á.n.h với Quỷ Vương, phá hủy Nam Sơn?

"Bạch Cơ khi nào mới thể phục hồi hình ?"

Rồng trắng nhỏ thở dài, : "Lần vá núi hao tổn yêu lực quá nhiều, ước chừng còn giữ nguyên dạng một hai tháng nữa."

May mắn biến thành hình dạng thiên long ban đầu của Bạch Cơ, nếu Phiêu Miểu các cũng chứa nổi. Nguyên Diệu thầm nghĩ.

"Bạch Cơ đừng buồn, thực ngươi biến thành rồng nhỏ trông cũng khá đáng yêu đấy."

"Ta vẫn thích hình , trông hơn." Con rồng yêu tự luyến .

"Ừ." Tiểu thư sinh nghẹn lời.

Để sớm phục hồi hình xinh , rồng trắng nhỏ ăn xong bánh bèn sân thiền, điều tức dưỡng khí.

Không lâu , Vi Ngạn cũng tỉnh dậy, xuống lầu.

Nguyên Diệu kỹ, phát hiện bụng to của Vi Ngạn biến mất, cả trở bình thường.

"Tốt quá! Đan Dương cũng hồi phục !" Nguyên Diệu vui mừng .

"Ha ha ha ..." Vi Ngạn vui, đói bụng, bên cạnh Nguyên Diệu, ngấu nghiến ăn hai chiếc bánh cáo từ.

"Ra ngoài nhiều ngày như , phụ chắc chắn lo lắng cho lắm, về thôi. Phượng Các cũng báo danh, nghỉ bệnh nhiều ngày như , dù là chức quan nhàn rỗi, nhưng nghỉ mãi thì cũng giữ ."

"Đi , ." Nguyên Diệu .

"Hiên Chi , hôm khác đến Phiêu Miểu các thăm ngươi nhé." Vi Ngạn vội vã rời .

Không lâu , tiểu hồ ly cũng tỉnh dậy, nó dụi dụi mắt bước xuống.

"Nguyên công t.ử khỏe chứ."

Nguyên Diệu : "Thập Tam Lang cũng hồi phục nhỉ."

Tiểu hồ ly vui vẻ, nó đến bên bàn ngọc bích, lễ phép : "Tất cả đều nhờ phúc của Nguyên công tử. A, mỗ đói bụng quá!"

Nguyên Diệu đẩy chiếc đĩa chỉ còn hai chiếc bánh nướng đến mặt tiểu hồ ly, : "Ăn ."

Tiểu hồ ly ăn xong bánh, quyết định về núi Thúy Hoa. Nó sân cáo biệt Bạch Cơ, đó mới rời .

Ly Nô ngủ đến tận chiều tối vẫn tỉnh, Nguyên Diệu khỏi lo lắng. Mọi đều tỉnh, tại Ly Nô vẫn tỉnh? Chẳng lẽ hợp hư đan tác dụng với Ly Nô, nó sẽ tỉnh dậy nữa ư?

Nguyên Diệu bên giường của Bạch Cơ, con mèo đen nhỏ bốn chân chổng lên trời, ngủ mê mệt. Nghĩ đến việc nó thể tỉnh , Nguyên Diệu cảm thấy vô cùng buồn bã, kìm nước mắt.

Nguyên Diệu đang thì đột nhiên con mèo đen trở , mở mắt tỉnh dậy.

Con mèo đen tỉnh dậy, phát hiện bụng to biến mất thì vui mừng, thấy Nguyên Diệu đang , nó bèn cau mày, mắng: "Đồ mọt sách ngốc! Ngươi cái gì ? Mấy ngày ngủ, ngươi chắc chắn việc chăm chỉ, lười biếng ?!"

Nguyên Diệu , : "Tốt quá ! Ly Nô lão , cuối cùng ngươi tỉnh !"

Ly Nô mắng: "Đừng ! Mau việc! Chủ nhân về ? Con hồ ly thối và Vi công t.ử ?"

Nguyên Diệu : "Bạch Cơ về , nàng tỉnh dậy sớm hơn ngươi, cả buổi chiều đều ở sân tĩnh tọa dưỡng khí. Đan Dương và Thập Tam Lang cũng tỉnh dậy sớm hơn ngươi, họ về nhà ."

Con mèo đen duỗi , nhảy xuống giường, : "Ta đói , mau chợ mua cá, sẽ nấu bữa tối."

Nguyên Diệu : "Bây giờ là buổi tối, chợ tan từ lâu, mua cá nữa."

Con mèo đen tức giận nhảy lên, duỗi móng vuốt cào tiểu thư sinh.

"Mua cũng mua! Ngươi là đồ mọt sách c.h.ế.t tiệt, cả ngày chỉ lười biếng việc!"

Tiểu thư sinh chạy trốn tức giận : "Giờ đ.á.n.h c.h.ế.t cũng dám ngoài. Ly Nô lão ăn cá thì tự sông mà bắt!"

Ly Nô thực sự ăn cá, nó sân chào Bạch Cơ một tiếng, đó thật sự chạy sông bắt cá.

Buổi tối, Ly Nô nấu một nồi canh cá diếc rau dại, canh cá thơm ngon. Rồng trắng nhỏ uống canh cá tươi ngon, ngớt lời khen ngợi tài nấu ăn của Ly Nô. Ly Nô vui.

lâu uống canh cá Ly Nô nấu, Nguyên Diệu cảm thấy ngon miệng, lặng lẽ uống thêm hai bát.

Ly Nô thấy thì mắng: "Đồ mọt sách c.h.ế.t tiệt, bảo ngươi mua cá ngươi chần chừ mãi, bây giờ uống canh cá uống liên tục, cả ngày chỉ ăn việc!"

Nguyên Diệu dám phản bác.

Rồng trắng nhỏ : "Ngoài việc ăn, Hiên Chi còn sách thánh hiền, . Ly Nô, nghĩ chúng nên học theo Hiên Chi."

Ly Nô : "Chủ nhân, Ly Nô học ."

Rồng trắng nhỏ : "Ta cũng học . cơn hoạn nạn , cuối cùng cũng học một chút."

Ly Nô : "Nếu chủ nhân học Ly Nô cũng học. Đồ mọt sách, mau cách ."

Nguyên Diệu uống một ngụm canh cá, : "Giúp đỡ khác nhiều hơn, ít nghĩ đến những ý đồ . Làm hai điều , thì cũng gần như đủ ."

Rồng trắng nhỏ vẻ trầm tư, nó đột nhiên nghĩ điều gì đó, hỏi: "Ta nhớ thần núi hứa cho năm viên hợp hư đan, , Ly Nô, Vi công tử, Thập Tam Lang mỗi uống một viên, còn một viên nữa ?"

Nguyên Diệu uống canh cá, : "Tiểu sinh tặng cho Quỷ Vương . Nghe Đồi Mồi cô nương , Quỷ Vương cũng quỷ t.h.a.i hành hạ khổ sở, thật đáng thương, tiểu sinh tặng cho ."

Ly Nô , tức giận kìm , mắng Thư sinh một trận tơi bời.

"Đồ mọt sách c.h.ế.t tiệt! Ngươi uống canh cá nấu, lòng hướng về Quỷ Vương, thật phản nghịch! Quỷ Vương ý , ngày nào cũng mưu tính cướp bảo vật trong Phiêu Miểu các, g.i.ế.c rồng đoạt mèo, chiếm lấy Phiêu Miểu các, ngươi còn giúp ?!"

Tiểu thư sinh định mở miệng biện bạch thì rồng trắng nhỏ lên tiếng: "Lần , cũng , Quỷ Vương cũng là nạn nhân, hợp hư đan tặng thì tặng, coi như giúp Quỷ Vương một ."

Tiểu thư sinh : "Bạch Cơ vẫn là hiểu lý lẽ."

Rồng trắng nhỏ cúi đầu : "Hiên Chi quá khen ."

Con mèo đen tức giận : "Mọt sách c.h.ế.t tiệt, ý ngươi là hiểu lý lẽ ?!"

Tiểu thư sinh khổ sở : "Tiểu sinh ý đó."

Ly Nô suy nghĩ một chút với rồng trắng nhỏ: "Chủ nhân, Quỷ Vương uống hợp hư đan, chắc chắn sẽ ngủ mê bảy ngày, cơ hội hiếm , chúng nên nhân cơ hội đến Quỷ Đạo diệt Quỷ Vương, để trừ hậu họa."

Rồng trắng nhỏ : "Quỷ Vương ngủ mê, Quỷ Đạo chắc chắn do Đồi Mồi chủ sự. Đồi Mồi chắc chắn sẽ liều c.h.ế.t bảo vệ Quỷ Vương, bảo vệ Quỷ Đạo. Ly Nô đ.á.n.h sống c.h.ế.t với Đồi Mồi ?"

Ly Nô thở dài, : "Thật phiền phức, một đứa ngốc! Thôi, tha cho Quỷ Vương một mạng."

Một , một rồng, một mèo tiếp tục thưởng thức canh cá.

"Sau ." Rồng trắng nhỏ .

"Ly Nô một con mèo ." Con mèo đen .

"Tiểu sinh... tiểu sinh tiếp tục ." Tiểu thư sinh .

Một cơn gió thổi qua, lá cây rơi rụng, mùa thu đến.

(Hết quyển 3)

 

Loading...