Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 10: Ly Biệt
Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:22:08
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phường Bình Khang, Hoàng Kim Đài.
Khi Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô và Thiên Sơn đến Hoàng Kim Đài, Đồi Mồi đang dẫn theo Xà nữ, Hổ Nữ, Ưng Nữ và đám yêu quái bận rộn trong đống đổ nát.
Đồi Mồi thấy nhóm Bạch Cơ đến, bèn tiến gần.
Đồi Mồi thoáng qua Thiên Sơn vai Bạch Cơ, : "Hy vọng tối nay các ngươi thể khiến Cô Diệp rời ."
Bạch Cơ mà gì.
Nguyên Diệu cúi đầu, : "Chúng sẽ cố gắng thuyết phục Cô Diệp trở về Côn Lôn."
Ly Nô thấy Đồi Mồi, vui mừng, vỗ n.g.ự.c đảm bảo: "Đồi Mồi đừng lo, tất cả để lo! Con chim đó sẽ mắng nó đến c.h.ế.t!"
Thiên Sơn , giận dữ : "Ngươi dám mắng , sẽ tha cho ngươi!"
Ly Nô nhe răng : "Ai bảo ngươi khó ! Ta chắc chắn sẽ mắng nó thậm tệ!"
Thiên Sơn giận đến phát nhưng vì tiêu hao quá nhiều tu vi trong ngày, cơ thể và tinh thần đều mệt mỏi, cãi , chỉ thể với Bạch Cơ: "Tên ngang ngược như , ngươi quản ?"
Bạch Cơ đành : "Ly Nô, đừng vô lễ. Thiên Sơn, việc cấp bách là chúng đến Phúc Địa ."
Đồi Mồi dẫn nhóm Bạch Cơ đến cửa Sinh Tử, vì việc nên chỉ tiễn đến ngoài cửa, để Xà nữ dẫn họ trong.
Khi bước cửa Sinh Tử, Ly Nô vội vàng đưa cá khô chuẩn kỹ lưỡng cho Đồi Mồi, : "Đồi Mồi, ăn khuya việc tiếp. Ngươi gầy nhiều ."
Đồi Mồi vốn nhận nhưng cãi với Ly Nô mặt nên miễn cưỡng nhận lấy.
"Ừm, cảm ơn ca ca."
Ly Nô vui mừng tột độ, chạy tọt cửa Sinh Tử, đường vô cùng hớn hở, khắp Ngạ Quỷ Đạo đầy xác c.h.ế.t mà thấy như cảnh , Xà nữ dẫn đường cũng thấy thuận mắt hơn nhiều.
"Haha! Đồi Mồi cuối cùng cũng gọi là ca ca , ba trăm năm nó gọi là ca ca!" Ly Nô nhảy múa hò reo vui sướng.
Xà nữ Ly Nô đang như điên, lặng lẽ dẫn đường.
Bạch Cơ : "Đồi Mồi vẫn thích ca ca ngươi."
Nguyên Diệu cũng kìm mỉm . Ly Nô vui mừng, cũng là điều .
Thiên Sơn u sầu, lẽ đang nghĩ về cố chấp của .
Phúc Địa.
Trong ngọc điện, Quỷ Vương đang uống rượu giải sầu, Dạ Xoa lên báo rằng Bạch Cơ và những khác đến.
Quỷ Vương : "Ngươi trực tiếp dẫn họ đến lồng giam thần , cần dẫn họ đây, thấy con rồng yêu đó là bực !"
"Vâng." Dạ Xoa nhận lệnh rời .
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô và Thiên Sơn theo Dạ Xoa qua nhiều cung điện, đến tàn điện nơi Cô Diệp giam giữ. Thiên Sơn bay xuống khỏi vai Bạch Cơ, biến thành một nam nhân áo đen, gầy gò mà cô độc.
Dạ Xoa dẫn nhóm Bạch Cơ qua cỏ dại, tiến sâu tàn điện.
Trong tàn điện, Cô Diệp đang trong lồng giam thần, ngước bầu trời đêm. Một góc cung điện hỏng, ánh chiếu , như phủ lên một lớp ánh sáng. Đôi mắt tím sâu thẳm của ngươi phản chiếu ánh lấp lánh, như mộng ảo.
Cô Diệp thấy tiếng bước chân thì đầu , thấy Thiên Sơn, bèn : "Ôi, ca ca đến."
Thiên Sơn bước đến gần Cô Diệp, : "Cô Diệp, theo về Côn Lôn ."
Cô Diệp lắc đầu : "Không, tạm thời thể về, báo đáp ân cứu mạng của Quỷ Vương . Hắn bệnh, Đồi Mồi, Dạ Xoa cũng bệnh, tất cả ở Ngạ Quỷ Đạo đều bệnh, chữa khỏi cho họ, thanh tẩy tâm hồn họ."
Thiên Sơn : "Đệ thể chữa khỏi họ. Tộc quạ Bát Chỉ chúng tuy khả năng thanh tẩy tâm hồn, nhưng nghĩa vụ rửa sạch tội thế giới . Thế giới đầy rẫy điều ác, chúng thể rửa sạch tất cả. Chúng những việc trong khả năng của , trong phạm vi thể."
Cô Diệp : "Ta thể chữa khỏi họ! Trưởng lão từng , sinh với đôi mắt tím thuần khiết nhất, trong ẩn chứa tiềm năng vô hạn, khả năng thanh tẩy của là mạnh nhất trong tộc quạ Bát Chỉ, thể . Ta Quỷ Vương trở nên lương thiện, thấy thế giới thực sự tươi ."
Dạ Xoa mặt mày ủ rũ : "Cô Diệp, ngươi tha cho chúng , mau trở về Côn Lôn ! Khi ngươi dưỡng thương ở Phúc Địa, chúng hề bạc đãi ngươi, tại ngươi ép chúng đến đường cùng?"
Thiên Sơn : "Cô Diệp lời , ở Ngạ Quỷ Đạo cần ngươi thanh tẩy tâm hồn họ. Ép quá đáng là cách của tộc quạ Bát Chỉ."
Cô Diệp : "Họ chỉ cái ác che mờ tâm hồn, đợi khi họ thấy cái thiện thì họ sẽ cái ác đáng sợ và đáng buồn như thế nào. Hơn nữa, thế nào là ép buộc khác? Tộc quạ Bát Chỉ chúng , từ đến giờ bao giờ hỏi ý kiến đối phương khi thanh tẩy tâm hồn con chứ?"
Thiên Sơn chợt nghẹn lời, mỗi thanh tẩy tâm hồn khác, thực sự bao giờ hỏi đó cần thanh tẩy . Chỉ vì ngửi thấy cái ác trong lòng , quạ Bát Chỉ chỉ theo bản năng sẽ thanh tẩy cho họ.
Thấy Thiên Sơn nghẹn lời, Bạch Cơ vội tiếp lời, : "Cô Diệp cũng lâu về Côn Lôn , chẳng lẽ ngươi nhớ nhà ? Thiên Sơn vượt ngàn dặm đến tìm ngươi, ngươi nên theo về ."
Cô Diệp : "Đợi thanh tẩy xong Ngạ Quỷ Đạo, sẽ tự về Côn Lôn. Ta đến nhân gian là để trải nghiệm lễ trưởng thành, thanh tẩy Ngạ Quỷ Đạo là thử thách mà ông trời dành cho , thành."
Bạch Cơ vuốt tóc, gì nữa.
Nguyên Diệu : "Cô Diệp, nguyện vọng của ngươi . Đạo Đức Kinh câu: 'Cái khi coi là thì còn nữa, cái thiện khi coi là thiện thì còn là thiện nữa.' Thiện và ác là một sự tồn tại giao . Ranh giới giữa thiện và ác huyền bí và khó phân biệt. Cái thiện mà ngươi kiên trì chắc là thiện. Cái ác mà ngươi thanh tẩy chắc là ác. Những ngày Thiên Sơn đến Trường An tìm ngươi, thanh tẩy hai , một là nữ nhân độc ác ngược đãi già, một là nam nhân nghiện rượu, bạo hành thê t.ử con cái và mẫu già. Hắn thanh tẩy cái ác của họ, khiến họ trở nên lương thiện, nhờ đó mà hai gia đình đó hạnh phúc. Ta nghĩ rằng, sự thanh tẩy là đúng. Còn ngươi, để báo ơn mà thanh tẩy Ngạ Quỷ Đạo, gây sự gây rối của Xà phu nhân, khiến Quỷ Vương phiền muộn, Đồi Mồi thương, Dạ Xoa cũng đau khổ, ai cảm thấy điều là hạnh phúc cả. Vì , hành động của ngươi là sai, ngươi nên kiên trì với hành động sai lầm . Ngươi nên theo Thiên Sơn trở về Côn Lôn."
Cô Diệp suy nghĩ một lúc, bối rối : "Ta hiểu ngươi đang gì, nhưng vẻ ý ngươi là việc kiên trì là sai ?"
"Cũng hẳn là sai, thế giới , đúng sai và thiện ác đều là tương đối. Ít nhất, nếu Ngạ Quỷ Đạo thật sự ngươi thanh tẩy thì mỗi năm ở Trường An sẽ bớt nhiều c.h.ế.t." Nguyên Diệu định mở miệng, nhưng kịp gì thì Ly Nô kiềm chế mà .
Ly Nô nhảy , một tay chống hông chỉ mũi Cô Diệp mà mắng: "Tất nhiên là sai! Ngươi tự cho là đúng, đầu óc chắc là hỏng , lý lẽ đơn giản như mà cũng hiểu! Tai ngươi chắc cũng mọc dòi, hết lời với ngươi cả buổi mà ngươi chẳng lọt tai câu nào. Ta chịu nổi nữa, hôm nay sẽ mắng cho ngươi tỉnh! Ngươi ngươi sai ở ? Còn hả? Ta cho ngươi, ngươi sai vì ngươi ngu! Trưởng lão của ngươi ngươi đôi mắt tím thuần khiết nhất, ẩn chứa tiềm năng vô hạn, là mạnh nhất trong đám ngốc của các ngươi thì ngươi tin ngay ? Ngươi nghĩ thể tất cả, thanh tẩy Ngạ Quỷ Đạo, thanh tẩy cái ác thế giới? Nực ! Khi còn nhỏ, thầy bói còn cốt cách kỳ lạ, mệnh cách ngược trời, thể thống nhất Miêu tộc, trở thành Miêu vương kìa! Ngươi chỉ là một con quạ non trưởng thành, gì năng lực mà suốt ngày kêu gào đòi cứu thế giới, thanh tẩy cái ác ư, đầu óc ngươi đúng là vấn đề! Điều ngươi nên bây giờ là theo ca ca ngu ngốc của ngươi về Côn Lôn, thành lễ trưởng thành, đó chăm chỉ tu luyện, khi nào đạt thành tựu lớn, năng lực, hãy thanh tẩy cái ác của Ngạ Quỷ Đạo, cứu thế giới cũng muộn. Đợi đến khi ngươi thể giống như ca ca ngươi, thanh tẩy cái ác đem hạnh phúc cho khác, chứ gây rắc rối, thì ngươi mới tư cách ngươi thể thanh tẩy cái ác thế giới! Hiểu ? Mau trở về Côn Lôn, đừng ở đây trò nữa, cũng thấy hổ cho ngươi!"
Không khí bỗng chốc yên lặng, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Thiên Sơn và Dạ Xoa kinh ngạc Ly Nô, Thiên Sơn thậm chí quên rằng lẽ giận vì Ly Nô mắng Cô Diệp.
Cô Diệp chợt sững sờ, một lúc mới lên tiếng: "Hóa là do năng lực của đủ ?"
Ly Nô mắng: "Tất nhiên ! Đồ ngốc! Nếu ngươi đủ năng lực thì nhốt trong lồng! Mau trở về Côn Lôn mà tu luyện !"
Cô Diệp như bừng tỉnh, như hiểu điều gì, tiếp: "Ta thực sự ngu ngốc ?"
Ly Nô : "Ngốc nghếch! Nếu ngươi ngu thì ở Ngạ Quỷ Đạo ghét! Nếu là ngươi, sẽ che mặt, cúp đuôi mà trốn ngay!"
Cô Diệp bật nức nở, : "Ca ca, mau đưa về Côn Lôn !"
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Thiên Sơn, Dạ Xoa kinh ngạc há hốc miệng, Ly Nô ưỡn ngực, thẳng, chống hông trông như một vị tướng quân chiến thắng.
Thế là vấn đề giải quyết.
Quỷ Vương tin Cô Diệp rời thì vui mừng. Cô Diệp khăng khăng gặp Quỷ Vương một nữa, Quỷ Vương cũng từ chối, chuẩn một bình rượu mật kính hoa, dẫn một đám Ngạ Quỷ Đạo khỏi Phúc Địa, tổ chức tiệc tiễn đưa quạ Bát Chỉ tại ngọn đồi nơi đầu gặp Cô Diệp.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô cũng mặt tại buổi tiễn đưa, họ chứng kiến Cô Diệp rời mới coi là xong việc.
Thiên Sơn cầm chén rượu, kính Quỷ Vương : "Cảm ơn ngài cứu mạng khỏi Hỗn Độn. Đệ còn trẻ dại nên gây phiền phức cho ngài."
Quỷ Vương uống chén rượu Thiên Sơn kính, rộng lượng : "Đều là chuyện nhỏ."
Cô Diệp thấy Quỷ Vương, nghĩ gì bật .
Quỷ Vương dám mắt Cô Diệp, : "Con đường phía còn dài, ngươi hãy tự bảo trọng, sẽ tiễn xa ."
Cô Diệp : "Quỷ Vương, báo đáp ân cứu mạng của ngài..."
"Ngươi tự bảo trọng là cách báo đáp nhất ." Quỷ Vương đưa một chén rượu.
Cô Diệp nhận lấy rượu, uống một cạn. Hắn hàng ngàn lời , nhưng bắt đầu từ , chỉ bất chợt hóa thành một con quạ ba chân, tung cánh bay lên bầu trời đêm.
Thiên Sơn thấy , với Quỷ Vương, Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô một câu "cáo từ", cũng hóa thành một con quạ ba chân bay theo Cô Diệp.
Bạch Cơ mỉm lên bầu trời đầy .
"Thiên Sơn, Cô Diệp, bảo trọng nhé!" Nguyên Diệu vẫy tay chào tạm biệt hai con quạ ba chân đang bay bầu trời đêm.
"Quạ già, quạ ngốc, đường cẩn thận nhé!" Ly Nô hét lớn.
Quỷ Vương thấy hai con quạ Bát Chỉ bay , thở phào nhẹ nhõm thì bỗng nhiên, từ xa trong bầu trời đêm, vọng giọng của Cô Diệp: "Quỷ Vương, đợi , sẽ trở về thành lễ trưởng thành, khổ luyện. Khi tu luyện thành công, thể thanh lọc hết thảy cái ác thế gian, sẽ cám ơn ngài!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-10-ly-biet.html.]
Quỷ Vương vững, ngã ngửa đất.
"Không, ngươi đừng nữa!!" Quỷ Vương gào thét đầy đau đớn, tiếng hét vang vọng lên tận trời.
*
Phiêu Miểu các, sân .
Dưới ánh trăng sáng và gió mát, mây xoắn nhè nhẹ, thật thích hợp để uống rượu ngắm trăng.
Bạch Cơ uống rượu Trúc Diệp Thanh trong chén sen, thở dài nặng nề. Nguyên Diệu tay cầm d.a.o hồ, quỳ cỏ cắt một quả dưa hấu xanh ngát. Chú mèo đen xổm cỏ, rướn cổ dài chờ dưa hấu cắt xong.
Nguyên Diệu nhanh nhẹn cắt nửa quả dưa hấu, đưa cho mèo đen miếng to nhất.
"Cảm ơn mọt sách, ngọt thật đấy!" Mèo đen vui vẻ ăn, vô cùng thỏa mãn.
Nguyên Diệu xếp những miếng dưa đỏ nhất đĩa hổ phách, mang đĩa hổ phách về phía Bạch Cơ.
"Haiz." Bạch Cơ thở dài một tiếng dài, uống rượu mà tinh thần.
Nguyên Diệu đặt đĩa hổ phách xuống, bên cạnh Bạch Cơ, : "Bạch Cơ, ngươi ưu tư thế?"
Bạch Cơ : "Làm việc công còn bồi thường tiền, đúng là khiến phiền muộn."
Hóa , đêm hôm đó khi Quỷ Vương tiễn Thiên Sơn và Cô Diệp, xảy một việc.
Sau khi Thiên Sơn và Cô Diệp rời , Bạch Cơ chuẩn chào tạm biệt thì Quỷ Vương mời Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô tới phế tích Hoàng Kim Đài, là để bàn về vấn đề tiền công.
Ba Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô bèn .
Trên phế tích Hoàng Kim Đài, tụ tập nhiều yêu ma quỷ quái. Đèn đuốc sáng lòa, đủ loại quỷ quái kỳ dị tụ họp, ánh mắt đầy dữ tợn.
Nguyên Diệu trong lòng cảm thấy bất an.
Ly Nô vẫn vô tư, chuyện gì xảy .
Bạch Cơ đảo mắt, định rời nhưng muộn.
Quỷ Vương lớn: "Đưa nhân chứng đốt Hoàng Kim Đài lên đây!"
Một nửa tiên nhân quỷ thần bao phủ trong khí tím Đồi Mồi dẫn lên, là cho Nguyên Diệu mượn mười văn tiền khi cược ở Hoàng Kim Đài. Hắn là địa tiên của phường Bình Khang, chuyện xảy ở phường Bình Khang, gì qua mắt .
Địa tiên quỷ thần công khai chỉ chứng thấy Bạch Cơ niệm chú biến rượu thành hỏa long, đốt cháy Hoàng Kim Đài.
Quỷ chúng ồ lên.
Bạch Cơ thấy thể chối cãi, cúi đầu gì.
Nguyên Diệu cảm thấy vô cùng hổ, lo lắng yên.
Ly Nô còn tranh cãi nhưng nhân chứng rõ ràng, là địa tiên, dù lời lẽ quỷ quyệt cũng tác dụng, giận đến mức khi thì hóa thành mèo yêu chín đuôi phun lửa loạn xạ, khi thì biến thành mèo đen nhỏ giận dỗi.
Nguyên Diệu khuyên Ly Nô: "Muốn trừ khi đừng . Là chúng sai, nhẫn nhịn ."
Bạch Cơ dường như cũng cảm thấy hổ, cúi đầu như khúc gỗ, rằng.
Nguyên Diệu trong lòng cảm thấy kỳ lạ, chẳng lẽ con rồng cũng sai nên hổ dám gì?
Quỷ Vương thấy c.h.ử.i đủ cũng lo sợ nếu c.h.ử.i thêm, Bạch Cơ thật sự nổi giận sẽ kiểm soát . Quỷ Vương lên tiếng ngăn cản chúng quỷ, nghiêm khắc trách mắng Bạch Cơ, yêu cầu nàng bồi thường chi phí xây dựng Hoàng Kim Đài, và xóa bỏ những vụ cược của Bạch Cơ và những yêu quái cược theo vụ hỏa hoạn, coi như tính. Ngoài , nếu yêu quái nào thương trong vụ cháy đòi chi phí chữa trị thì tìm Bạch Cơ, Hoàng Kim Đài chịu trách nhiệm.
Cuối cùng, Quỷ Vương rộng lượng rằng chuyện coi như qua, nhắc . Hắn và Bạch Cơ vẫn là bạn cũ, tình bạn dài lâu.
Trong màn kịch , Bạch Cơ luôn cúi đầu im lặng như một khúc gỗ. Đợi Quỷ Vương về Phúc Địa, quỷ chúng giải tán, Ly Nô hóa thành mèo yêu chín đuôi định cõng Bạch Cơ và Nguyên Diệu về Phiêu Miểu các, Bạch Cơ đột nhiên co biến mất, chỉ để một cái vảy rồng.
Nguyên Diệu mở to mắt, tức giận : "Hóa Bạch Cơ trốn từ !"
Ly Nô vỗ đầu, : "Vẫn là chủ nhân giỏi! Biết thế cũng để một sợi lông mèo ở đó chịu nhục!"
Ly Nô cõng Nguyên Diệu chạy về Phiêu Miểu các. Bạch Cơ ngủ, vẫn đang ở sân uống rượu ăn điểm tâm. Bạch Cơ thấy Ly Nô và Nguyên Diệu mặt mày ủ rũ trở về, : "Hiên Chi, Ly Nô, các ngươi chịu thiệt thòi ."
Ly Nô : "Chủ nhân, Ly Nô tức c.h.ế.t mất, tên Quỷ Vương đó thật gì!"
Nguyên Diệu vốn đầy một bụng tức nhưng nghĩ việc Bạch Cơ cũng , nếu nàng ở đó e rằng nàng sẽ nhịn phun lửa rồng, đốt sạch còn gì, chuyện sẽ càng rối hơn.
Nguyên Diệu mặt mếu máo : "Bạch Cơ, xin ngươi hãy nhiều việc thiện, đừng điều ác nữa!"
Bạch Cơ : "Hiên Chi đúng, sẽ theo Hiên Chi."
Nguyên Diệu và Ly Nô kể chuyện Quỷ Vương yêu cầu bồi thường cho Bạch Cơ , Bạch Cơ tính toán một hồi, khi cộng trừ, những tiền thưởng mà Quỷ Vương hứa cho nàng còn mà nàng còn bồi thường cho Quỷ Vương một trăm thỏi vàng để xây dựng Hoàng Kim Đài.
Do đó, mấy ngày nay Bạch Cơ luôn lo lắng, thể vui vẻ .
Nguyên Diệu : "Chuyện là của ngươi, nên phóng hỏa đốt Hoàng Kim Đài."
Bạch Cơ buồn bã : "Hiên Chi tuy đúng nhưng vẫn vui. Ta hề đưa cho Quỷ Vương một trăm thỏi vàng."
Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh.
Mèo đen : "Chủ nhân, Ly Nô một cách thể cần đưa vàng cho Quỷ Vương."
Bạch Cơ : "Nói thử xem?"
Mèo đen : "Chúng Phúc Địa bắt Quỷ Vương về phóng hỏa đốt , chẳng cần đưa vàng cho nữa ?"
Bạch Cơ đang suy nghĩ về tính khả thi của đề nghị , Nguyên Diệu vội vàng : "Bạch Cơ, Ly Nô lão , xin đừng điều ác nữa! Hãy dừng ở đây! Làm nhiều việc thiện mới là chính đạo!"
Bạch Cơ nghĩ ngợi một lúc, cũng từ bỏ ý định bắt Quỷ Vương về đốt.
"Thôi bỏ , nếu đốt Quỷ Vương, lỡ như Quỷ Vương kế tiếp còn khó đối phó hơn thì phiền phức. Còn về chuyện bồi thường, dù cũng thấy trực tiếp, giả vờ ."
Mèo đen chửi: "Ta nhổ! Tên Quỷ Vương đáng ghét, Ly Nô ngày nào cũng sẽ c.h.ử.i một trăm !"
Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh, : "Dù nữa, vẫn nhiều việc thiện, điều ác."
Bạch Cơ uống một ngụm rượu, : "Hiên Chi, rốt cuộc thế nào là thiện? Thế nào là ác? Đọc hết sách thánh hiền, trải qua chuyện của quạ Bát Chỉ nhưng vẫn hiểu."
Nguyên Diệu nghĩ một lúc, : "Lòng nhân từ là thiện, cho vui vẻ là thiện. Ngược , cho đau khổ, tổn thương khác là ác. Không ác là thiện."
Bạch Cơ nghĩ ngợi một lúc, : "Hiên Chi thể cho vui vẻ, Hiên Chi là thiện của ."
Nguyên Diệu gãi đầu, : "Cách kỳ lạ quá."
Bạch Cơ : "Không kỳ lạ , vì Hiên Chi , theo lời Hiên Chi là việc thiện. Sau sẽ theo Hiên Chi hết thảy!"
Thư sinh sáng mắt lên, do dự một lúc, : "Bạch Cơ, tiền công của nên tăng một chút , dù bây giờ giá cả ở Trường An đang tăng vọt."
"Không ." Bạch Cơ dứt khoát .
Thư sinh : "Bạch Cơ, nàng là cái gì cũng theo mà?"
Bạch Cơ gian xảo: "Ta chỉ là theo Hiên Chi, còn thì xem tâm trạng của . Hiên Chi đừng mơ tưởng tăng tiền công nữa!"
Nguyên Diệu ủ rũ, lặng lẽ gặm dưa hấu.
Mèo đen ăn no dưa hấu, chạy cỏ bắt côn trùng kêu.
Một cơn gió thổi qua, cỏ mùa hè rạp xuống, côn trùng kêu râm ran như .
(Quạ Bát Chỉ - Hết)
Hồi 5: Nhẫn Đoạn Chỉ